CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^

Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Cam_im10


Conan Fan Club
 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập

Share
 

 Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Hamano Michiyo

Hamano Michiyo

Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 423
Birthday : 26/10/1994
Age : 24
Đến từ : Wonderland

Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie   Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Empty6/10/2010, 17:00

First topic message reminder :

Lời giới thiệu

Hercule Poirot chuẩn bị qua một buổi tối bình yên trong nhà mình ở London, bỗng xuất hiện cô bạn, nữ văn Ariadne Oliver, trong tình trạng cực kỳ bối rối.
Ở một làng nhỏ gần London, cô đã dự một buổi liên hoan dành cho thiếu nhi, do bà Drake tổ chức nhân ngày lễ hội quả bí. Giữa cuộc vui, một em bé gái lắm lời đã bị giết một cách dã man. Trước đó, em đã khoe trước mặt mọi người là đã chứng kiến một vụ án mạng xảy ra vài năm trước.
Oliver yêu cầu Poirot đến Woodleig Common để điều tra vụ án, truy tìm thủ phạm. Nhà thám tử tài ba nhận lời. Vừa đến cái thị trấn thanh bình ấy, ông đã nhận ra là vẻ yên vui chỉ là bề ngoài

Chương 1

Trong thời gian mấy ngày ở chơi nhà bà bạn Judith Buther, Ariadne Oliver nhận lời cùng bạn chuẩn bị một buổi lễ cho thiếu niên sẽ tiến hành vào buổi tối.
Lúc này, căn phòng dành cho buổi liên hoan đang tíu tít những bà, những chị bận rộn, họ đi tới đi lui, người kê bàn ghế, người mang hoa và những quả bí vàng đặt vào những góc dễ thấy nhất. Đó là công việc chuẩn bị cho hôm trước ngày lễ Các Thánh dành cho những khách mời từ mười đến mười bảy tuổi.
Oliver tách khỏi nhóm người bận rộn, tựa lưng vào một bức vách trống, ngắm nhìn một quả bí to tướng mà cô không biết dùng để làm gì. Cô hất đầu cho mớ tóc đang xõa xuống trán lật ngược lên, nói:
- Lần cuối tôi nhìn thấy những quả này là năm ngoái, ở Mỹ. Chỗ nào cũng có. Thú thật tôi chịu không tài nào phân biệt sự khác nhau giữa bí và bầu. Ai chỉ cho tôi được không?
- Xin lỗi chị – bà Buther đi vấp vào bạn, nói.
Oliver né mình tránh:
- Lỗi tại tôi. Chẳng giúp được gì, làm vướng chân mọi người.
Nhưng rồi cô vẫn nói tiếp:
- Đúng, tôi nhớ như in. Nhà nào, cửa hàng nào cũng treo những quả bí trên trần, mắc đèn sáng bên trong, trông rất ấn tượng. Tuy nhiên, ở bên đó, người ta trang hoàng nhà cửa, phố xá như thế không phải vào lễ Các Thánh, mà là vào ngày hành động từ thiện, cuối tháng mười một thì phải.
Các bà các chị đang mải miết làm việc, đi qua đi lại, chẳng chú ý đến lời nói của Oliver. Phần đến người đến giúp là những bà mẹ, ngoài ra có một, hai bà gái già mau mắn, ai có việc gì là xắn tay vào giúp. Các cậu con trai mười sáu, mười bảy tuổi xăng xái trèo lên thang hoặc ghế để trang trí, mắc những quả bí và những bóng thủy tinh nhiều mầu. Một số em gái đứng riêng một góc, cười khúc khích một cách vô duyên.
Bà Rowena Drake, đã đứng tuổi nhưng còn rất đẹp, và là người chủ trì lễ hội, tuyên bố:
- Cuộc liên hoan này, diễn ra hôm trước lễ Các Thánh, tôi quyết định gọi là liên hoan “Tuổi trên mười một”, vì chủ yếu dành cho các cháu tốt nghiệp năm nay ở trường “Elms” để rồi sang năm chuyển sang các trường trung học khác.
Cô Whittaker, giáo viên tại trường địa phương “Elms”, sửa lại chiếc kính kẹp mũi, đính chính:
- Bà Rowena, nói như vậy không hoàn toàn chính xác. Gần đây, chúng ta đã bỏ lớp “Trên tuổi mười một” rồi.
Lúc đó, Oliver chạy đến, nhìn xung quanh:
- Có việc gì để tôi làm giúp không? Ôi kìa, những quả táo đẹp quá! – bà reo lên khi thấy có người mang một liễn đầy táo đỏ.
- Táo ấy ăn chưa ngon lắm đâu – Rowena Drake nói – nhưng nó giúp cho buổi liên hoan vui thêm. Tôi dùng nó vào trò chơi đớp táo: bỏ táo vào một xô đầy nước, rồi dùng răng đớp táo lên. Táo mềm, dễ cắn lắm. Béatrice, cháu mang táo vào trong phòng sách hộ nhé? Thảm trong ấy đã cũ, nước có sánh ra cũng không sao. Joyce, cháu phụ trách việc đó nhé? Cám ơn.
Joyce, một bé gái lên mười khỏe mạnh, đỡ lấy chiếc liễn, vô ý để rơi hai quả táo lăn xuống đất ngay dưới chân cô nữ văn sĩ. Joyce nói:
- Cô thích táo lắm, phải không? Cháu đọc điều ấy trên báo, lại nghe nói trên tivi nữa. Đúng cô là người viết tiểu thuyết trinh thám?
- Phải.
- Thế thì lẽ ra tối nay chúng cháu phải dựng nên một trò mà cô thích: ví dụ, nhờ cô dàn cảnh một vụ án rồi yêu cầu mọi người giải đáp.
- Không, cảm ơn, không bao giờ nữa!
- Cô nói thế là thế nào ạ?
- Bởi vì một lần cô đã làm trò ấy, nhưng không kết quả.
- Nhưng cô đã viết rất nhiều truyện, bán chạy lắm?
- Đành thế.
- Và cô đã tạo ra một nhân vật thám tử, người Phần Lan?
Oliver gật đầu. Một cậu bé đứng gần, hỏi:
- Tại sao lại Phần Lan?
- Chịu, cô cũng không biết.
Lúc này bà Hargeaves, vợ Ông nhạc sĩ chơi đàn ống, đi vào, hổn hển mang theo một xô nhựa mầu xanh:
- Cái này dùng cho trò đớp táo, được chưa?
Cô Lee y tá, xen vào:
- Giá có xô bằng kẽm thì tốt hơn, bọn trẻ không dễ đánh đổ.
- Không sao. Đây, bà Rowena, tôi đem đến thêm một rổ táo nữa.
- Bà đem tất cả vào phòng sách hộ.
- Để tôi giúp bà – Oliver nói, rồi nhặt hai quả táo dưới chân, mặc nhiên đưa một quả lên miệng, cắn ngon lành. Bà Rowena giữ lấy quả thứ hai, đặt nó vào trong rổ táo.
Ơû một góc phòng, có tiếng bàn luận sôi nổi.
- Còn trò Snapdragon, chơi ở đâu?
- Trong phòng sách là tốt nhất, ở đó tối nhất.
Bà Drake phản đối:
- Không, làm ở phòng ăn hơn. Ta sẽ lấy một tấm cao su và một khăn dạ phủ lên cho khỏi hỏng bàn.
- Còn trò soi gương thần? Có phải soi vào gương sẽ thấy hiện lên khuôn mặt của người chồng tương lai?
Vừa ăn nốt quả táo. Oliver vừa bỏ giầy, ngồi phịch xuống ghế. Cô nhìn mọi người bằng con mắt khách quan và tự hỏi nếu cần phải viết một cuốn sách về họ thì sẽ bắt đầu ra sao. Những con người đáng yêu, nhưng ai mà biết được… Một khía cạnh nào đó, cô thấy vui vì chưa biết gì về họ. Họ là dân làng Woodleig Common, và bà bạn Judth đã kể cho cô về một vài người: Ví dụ, cô Johnson là có họ với ông phó linh mục… không, là em gái ông nhạc sĩ chơi đàn ống. Bà Rowena Drake được coi là người quan trọng trong làng, mọi việc hình như đều phải theo ý bà. Về lũ trẻ, cô chưa biết gì, trừ vài cái tên. Có Nan, Béatrice, Cathie, Diana, và Joyce, con bé vừa nói chuyện lúc nãy. Con bé này có vẻ tự mãn, hay hỏi, Oliver không ưa lắm. Ann là một con bé lớn ngồng, làm bộ làm tịch, đứng riêng với hai chàng trai mới lớn đầu tóc bù xù.
Một cậu bé nhút nhát và ốm yếu, đưa mấy tấm gương cho bà Drake vừa thở vừa nói:
- Mẹ cháu gửi bà mấy cái này, xem có được không.
- Cảm ơn Eđy.
Ann không bằng lòng:
- Đó chỉ là mấy cái gương bỏ túi bình thường, làm sao nhìn thấy mặt chồng tương lai trong đó?
- Có người không nhìn thấy, có người nhìn thấy đấy – Judith Butler đáp.
Ann quay sang nói với Oliver:
- Cháu đã đọc một cuốn truyện của cô: Cái chết con cá vàng. Xem được.
Joyce lập tức chen vào:
- Cháu không thích! Không có nhiều máu mẹ Cháu thích những vụ án đẫm máu kia.
Oliver lựa lời:
- Cháu không thấy là hơi tầm thường sao?
- Dù sao, thế mới hấp dẫn!
- Không nhất thiết.
- Cô biết không, cháu đã có dịp chứng kiến một vụ án mạng thực sự?
Cô giáo Whittaker cắt ngang:
- Joyce, em không được nói bậy!
- Thực mà, em xin thề!
Cathie tròn mắt nhìn bạn:
- Thật ư, Joycẻ Aùn mạng thật sự?
Bà Drake kêu:
- Đừng có nghe lời cái con bé ngố ấy!
- Cháu chứng kiến mà, cháu không nói dối!
Một cậu con trai, đứng vắt vẻo trên thang, ngừng tay hỏi:
- Loại án mạng nào thế, hở Joyce?
Béatrice phát biểu:
- Cháu chẳng tin tí nào.
Mẹ của Cathie đế thêm:
- Con bé bịa ra, cho ra vẻ quan trọng!
- Không đúng!
Cathie hỏi:
- Nếu vậy, sao bạn không đi báo cảnh sát?
- Bởi vì ngay lúc ấy, mình chưa biết đó là án mạng. Mãi sau này mình mới hiểu. Cách đây một, hai tháng, có người nói với mình một câu, mình mới chợt hiểu là đã chứng kiến một án mạng.
Ann bình luận:
- Rõ là bạn bịa chuyện. Thật vớ vẩn!
Béatrice gặng:
- Aùn mạng xẩy ra khi nào?
- Ồ! … nhiều năm rồi. Hồi ấy mình còn nhỏ.
- Ai giết ai?
- Mình không nói nữa, có ai tin mình đâu!
Cô Lee làm câu chuyện đến đây là ngừng, vì cô mang đến một cái xô bằng kẽm, thế là mọi người ồn ào cho ý kiến nên dùng xô nhựa hay xô kẽm trong trò chơi đớp táo.
Mọi người kéo vào phòng sách để xác định nơi sẽ diễn ra trò chơi, một vài cậu nhỏ tranh nhau biểu diễn thử. Đầu tóc các cậu ướt lướt thướt, thảm rải sàn bị nước đổ tung toé.
Cuối cùng, tất cả đều nhất trí dùng xô kẽm tốt hơn, xô nhựa không ổn định dễ bị xô đi đẩy lại.
Oliver mang tới một rổ táo nữa để thay thế những quả vừa được chơi thử nghiệm, và cô không đừng được, lại cầm một quả lên để ăn. Giọng Ann cười cợt reo lên sau lưng:
- Đúng là cô Oliver mê ăn táo.
- Đúng, cô có cái tật xấu ấy thật – Oliver đáp.
Dù sao cô cũng hơi ngượng, nên vội lui ra ngoài, định đi rửa tay rửa mặt. Cô đi vào cầu thang ở cuối lối ra vào, bậc thang lên nửa chừng thì có một thềm nghỉ, ở đó có cửa vào phòng tắm, trước khi ngoặt theo hình thước thợ để dẫn lên tầng hai. Ở cửa vào phòng tắm, một đôi trai gái đang quấn lấy nhau, có người đi qua cũng không rời. Đó là một cậu con trai mười bẩy tuổi và một cô gái còn rất trẻ nhưng thân hình đã rất nở nang.
Oliver khó chịu khi nhìn thấy cảnh đó. Cô nghĩ thầm: lớp trẻ ngày nay chẳng coi người lớn là gì. Song cô lại công nhận: hồi mình còn trẻ, mình cũng đã từng nghe nhiều lần nhận xét như thế!
- Xin lỗi, cho tôi đi qua.
Đôi trai gái miễn cưỡng tránh ra để nhường lối.
Về Đầu Trang Go down
http://michiyo2610.wordpress.com

Tác giảThông điệp
Anfu

Anfu

Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 24
Đến từ : Oxford

Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie   Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Empty1/1/2012, 23:12

Chương 25

Giống như lần trước, có bốn người ngồi quanh Poirot, vẫn là những người đã từng họp để nghe ông trình bày lập luận về vụ án ở Woodleigh Common. Timothy Raglan, thiếu tá Spencer và ông quận trưởng Cảnh sát thì hau háu, như mèo đang chờ được ăn sữa. Người thứ tư giữ thái độ dặt dè.
Quận trưởng Cảnh sát mở đầu:
- Nào, ông Poirot, chúng tôi đã đến đủ.
Theo hiệu lệnh của nhà thám tử, thanh tra Raglan rời khỏi phòng rồi quay trở lại, đi cùng một phụ nữ trẻ, một em bé gái và hai thanh niên. Ông giới thiệu:
- Bà Butler, em Miranda Butler, các anh Nicholas Ransom và Desmond Holland.
Poirot đứng lên, cầm tay Miranda.
- Cháu hãy ngồi xuống cạnh mẹ. Ông Richmond đây là thanh tra Cảnh sát, muốn đặt một số câu hỏi, liên quan đến một sự việc từ gần hai năm trước, mà cháu đã chứng kiến. Từ đó cháu chỉ nói hở chuyện đó cho một người duy nhất?
- Cháu kể với Joyce.
Viên thanh tra hỏi rõ thêm:
- Cháu nói cụ thể gì với Joyce?
- Rằng cháu đã chứng kiến một vụ giết người.
- Và không nói với ai khác nữa?
- Không. Song cháu sợ rằng Lèopold cũng biết. Nó hay nghe trộm hòng nắm bí mật của người khác.
- Cháu đã nghe kể là buổi chiều trước lễ hội quả bí, Joyce Reynolds đã tuyên bố mình chứng kiến một vụ giết người. Bạn ấy nói có đúng không?
- Không. Bạn ấy nhắc lại những gì cháu nói, làm như chính bạn ấy chứng kiến.
- Bây giờ, cháu nói xem, cháu đã chứng kiến những gì?
- Lúc đó, cháu chưa hiểu ngay là vụ giết người. Cháu tưởng là tai nạn, và cô ấy rơi từ trên tảng đá xuống.
- Chuyện xảy ra ở đâu?
- Trong khu vườn… về cái hố vốn là chỗ của đài phun nước cũ. Cháu đứng trong một thân cây, để xem con sóc chạy nhảy?
- Rồi sau?
- Một người đàn ông và một người đàn bà khiêng một cái xác đi tới. Mới đầu cháu tưởng họ đưa người bị thương về nhà hay vào bệnh viện. Người đàn bà bỗng dừng lại, nói nhỏ: “Có người nhìn thấy.” Bà ta nhìn vào cái cây cháu đứng, làm cháu sợ quá. Cháu đứng im thin thít, người đàn ông bảo: “Có gì đâu, đi thôi.” Và họ tiếp tục đi.
- Cháu không về kể chuyện với mẹ?
- Không. Cháu sợ mẹ cho là hay đi rình mò, vô tích sự. Nhưng hôm sau, không nghe ai nói có tai nạn gì, nên cháu quên biến, cho đến hôm… Miranda ngừng bặt. Viên thanh tra Cảnh sát mở miệng… rồi ngậm lại. Ông kín đáo ra hiệu cho Poirot động viên:
- Các bác nghe đây.
- Hôm đó, cháu nấp trong bụi cây, quan sát con chim gõ kiến. Vẫn hai người ấy đến ngồi chiếc ghế gần đấy và nói về một hòn đảo… hòn đảo ở Hy lạp. Người đàn bà nói một câu mà cháu nhớ: “Mọi giấy tờ đã ký xong, hòn đảo thuộc về chúng mình, và ta có thể đến ở lúc nào tùy ý. Nhưng không nên vội vã vô ích.” Lúc này con gõ kiến bay đi và cháu đụng đậy. Người đàn bà giật mình và lại nói như lần trước: “Hình như có người nhìn”, và mặt bà ta lộ vẻ sợ hãi. Lúc đó cháu hiểu hai người này là tòng phạm giết người mà cháu đã bắt gặp lúc họ mang xác nạn nhân chôn đi đâu đó trong rừng.
- Chuyện ấy xảy ra hồi nào?
Miranda nghĩ một lát rồi đáp:
- Tháng ba năm ngoái, ngay sau lễ phục sinh.
- Cháu có thể nói hai người đó là ai?
- Có.
- Là ai?
- Bà Drake và Michael.
Thanh tra Cảnh sát hỏi:
- Cháu không nói với ai chuyện này, trừ Joycẹ Tại sao?
- Cháu… cháu nghĩ đó là một sự hiến mình.
- Ai đã nhồi ý nghĩ ấy vào đầu cháu?
- Michael. Chú ấy bảo những sự hiến mình là cần thiết.
Poirot hỏi:
- Cháu có yêu Michael không?
- Ồ, có! Cháu rất yêu chú ấy.

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Anfu

Anfu

Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 24
Đến từ : Oxford

Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie   Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Empty1/1/2012, 23:12

Chương 26

- Tại sao ông không đến sớm hơn?
- Xin lỗi, xin lỗi, tôi mắc họp với Cảnh sát, giúp họ trong công tác điều tra.
- Ông nói ngay xem, cái gì đã dẫn ông đến chỗ nghi ngờ Rowena Drakẻ Ngoài ông, không ai nghi ngờ chuyện đó!
- Một khi nắm được yếu tố chủ yếu, mọi việc trở thành dễ.
- Yếu tố chủ yếu mà ông nói, là cái gì?
- Nước, chứ còn gì nữa! Tôi muốn tìm ra người nào bị dính nước tối hôm đó, mặc dù chẳng có lý do gì để quần áo phải ướt. Kẻ giết Joyce nhất định phải bị nước bắn vào quần áo trong khi Joyce giẫy giụa để chống lại hành động tàn bạo của hắn; Joyce vốn là đứa bé khỏe mạnh. Vì thế mới sinh ra việc đánh rơi lọ hoa. Lúc mọi người họp trong phòng ăn để chơi trò Snapdragon, bà Drake gọi Joyce cùng đi vào phòng sách. Tất nhiên Joyce nghe theo vì không nghi ngờ gì. Miranda có nói cho em là chứng kiến một vu giết người, nhưng không nói rõ tên hai tội phạm. Joyce bị dìm chết, nhưng tên sát nhân cũng bị ướt. Hắn phải tạo ra lý do để giải thích chuyện đó, đồng thời kiếm một nhân chứng để sau này làm chứng việc đó. Bà ta liền phục trên thềm cầu thang, cầm sẵn lọ hoa nặng đầy nước. Tiếp đó, cô Whittaker từ phòng ăn đi ra và trông thấy bà chủ nhà lẫm chẫm bước xuống và đánh rơi lọ hoa, làm thế nào để nước đổ hết lên vạt áo trước. Bà ta từ bậc thang chạy xuống, phàn nàn là vỡ mất vật quý và cố gây cho cô Whittaker cảm tưởng là bà thoáng nhìn thấy ai mở cửa phòng sách.
- Khổ thân, nào Joyce có chứng kiến vụ giết người nào đâu!
- Bà Drake không biết điều ấy. Song bà đã ngờ là có người nhìn thấy lúc họ khiêng xác cô Olga đi vứt xuống giếng.
- Lúc nào thì ông biết là Miranda, chứ không phải Joyce, đã nhìn thấy họ?
- Khi lương tri buộc tôi phải đồng tình với dư luận chung rằng Joyce là một con bé hay nói dối. Tôi liền nghĩ tới Miranda, vì em này thường xuyên tha thẩn trong rừng để xem chim chóc – chính em nói với tôi như thế – em lại là bạn thân của Joycẹ Hôm liên hoan, Miranda vắng mặt, nhân cơ hội đó Joyce huênh hoang khoe là mình chứng kiến vụ án mạng từ mấy năm trước, một phần chắc cũng để gây ấn tượng với cô, nhà văn nổi tiếng truyện trinh thám.
- Rowena Drake… Oliver lẩm bẩm. Không thể nào tin!
- Bà ấy có đủ những tính cách cần thiết. Đôi lúc tôi tự hỏi nếu phu nhân Macbeth sống lại thì sẽ giống ai. Bây giờ thì tôi đã biết.
- Còn Michael Garfield? Có vẻ không đẹp đôi lắm nhỉ?
- Đúng là một cặp xộc xệch. Phu nhân Macbeth và Narcisse.
- Phu nhân Macbeth… - Thật là một phụ nữ sang trọng, rất có uy quyền trong vai trò điều khiển. Một nữ diễn viên thượng hạng. Nếu các vị trông thấy bà ấy than khóc như thế nào về cái chết của Lèopold, nhỏ những giọt nước mắt liên miên vào một khăn tay khô khốc.
- Thật bỉ ổi! Michael Garfield chẳng bao giờ yêu ai khác ngoài chính mình. Hắn muốn tiền, thật nhiều tiền, có thể lúc đầu hắn nuôi hy vọng là bà Llewellyn – Smythe sẽ thảo di chúc có lợi cho hắn? Song bà lão không phải loại người để bị bịp về vẻ bên ngoài.
- Nhưng còn chuyện giả mạo? Tọi vẫn chưa hiểu ra sao?
- Tôi công nhận lúc đầu, câu chuyện khá phức tạp. Nhưng suy nghĩ kỹ, mọi việc trở nên sáng rõ. Chỉ cần trở lại những sự kiện trong quá khứ.
Bản bổ sung khẳng định rằng mọi tài sản của bà già thuộc về cô hầu gái, được thảo vụng về đến nỗi bất cứ công chứng viên nào xem xét kỹ một chút đều đánh hơi thấy sự man trá. Cho nên nó đã bị phản bác và hủy bỏ. Bản di chúc cuối cùng của bà già lại trở lại giá trị. Vì ông Drake đã chết trước đó, vợ Ông trở thành người thừa kế duy nhất.
- Ông quên mất bản bổ sung mà bà Leaman nói đến.
- Tôi cho rằng bà Llewellyn – Smythe khám phá ra cô cháu và anh chàng nghệ sĩ phong cảnh phải lòng nhau, có khi trước cả lúc ông Hugo Drake biến mất, và trong cơn tức giận đã thảo bản bổ sung dành cả tài sản cho người ở gái. Cô này liền báo tin đó cho Michael, nên nhớ rằng Olga hy vọng sẽ kết hôn với anh chàng này.
- Tưởng cô ta muốn lấy Lesley Ferrier?
- Giả thuyết ấy là do Michael gợi ý cho tôi. Không ai xác nhận.
- Nhưng nếu anh ta biết bà già có bản bổ sung cho Olga hưởng tất cả, sao hắn không lấy cô ấy?
- Vì hắn lường trước luật pháp không công nhận Olga là thừa kế chính thức. Trong luật có khái niệm “Viết di chúc theo gợi ý”. Bà Llewellyn – Smythe đã cao tuổi, sức khỏe giảm sút, và trước đó đã viết nhiều di chúc đều dành cho người thân, bạn bè và một số tổ chức từ thiện hưởng lợi, tóm lại loại di chúc hợp lý, bao giờ cũng được pháp luật công nhận. Nay một kẻ xa lạ từ đâu đến, chẳng có quyền gì với tài sản của chủ, lại trở thành người thừa kế. Bản bổ sung, dù có là thứ thiệt đi nữa, cũng khó lòng được công nhận. Hơn nữa, tôi khó tin rằng Olga lại dễ xiêu lòng đồng ý mua một hòn đảo Hy Lạp. Với cô ta, lấy Michael chính là nhằm để được ở lại nước Anh. Thế thôi.
- Còn Rowena Drake?
- Với bà này thì khác. Bà ta mê ông nghệ sĩ phong cảnh. Chồng bà tàn tật từ lâu; dù không trẻ lắm, bà vẫn còn son. Gặp anh chàng đẹp trai nọ, bà bập vào luôn. Về phía Michael Garfield, anh ta cần tiền, rất nhiều tiền để thực hiện những mơ ước viễn vong của mình. Còn tình yêu ư… Hắn là Narcissẹ Tôi nhớ một bài hát của Pháp, mô tả đúng tích cách Garfield.
Poirot khẽ hát:
- “Hãy nhìn kìa Narcisse Nhìn vào trong nước Nhìn Narcisse kìa, sao người tuyệt đẹp!
Đáng kể trên đời này Chỉ có sắc đẹp Chỉ có tuổi tre?
Than ôi! Chỉ có tuổi trẻ… Hãy nhìn kìa Narcisse Nhìn vào trong nước…” Oliver không nín nhịn được, tuyên bố:
- Tôi không tin, không thể tin có kẻ nào lại phạm tội ác như thế để thực hiện ứơc mơ xây dựng vườn cảnh trên một hòn đảo Hy lạp!
- Thật ư! Nhưng việc đời là thế. Garfield bắt đầu bằng tạo ra những vườn cảnh vừa phải, rồi đến Quarry Wood, và đột nhiên hắn mơ sẽ sở hữu cả một hòn đảo, biến nó thành một mô hình đẹp. Rowena Drake là công cụ để hắn đạt mục đích.
- Hắn muốn hòn đảo dù với cái giá phải sống trọn đời với một phụ nữ khô khan, độc đoán?
- Thiếu gì tai nạn xảy ra. Một ngày kia nếu được tin đến lượt bà Drake mất tích, tôi sẽ không ngạc nhiên.
- Lại một án mạng nữa?
- Chứ sao? Mọi việc bắt đầu đơn giản. Olga phải chết vì cô biết có một bản di chúc bổ sung . Chết đi, cô còn trở thành cái bung sung để thiên hạ khinh bỉ, kết tội. Bản bổ sung chính cống không được tìm thấy ở nơi mà bà Llewellyn – Smythe đã cất giấu, Lesley Ferrier được cho tiền để viết một bản di chúc mới, nhưng giả mạo quá kém nên bị phát hiện ngaỵ Đó cũng chính là lệnh tử hình đối với anh tạ Tôi sớm hiểu ra là Firrier không có gì thòng lòng với Olga – Việc này cũng lại do Michael Garfield nói – và tiền trong tài khoản của Firrier là do Micheal mà có. Ngược lại Garfield tìm cách thu hút tình yêu của Olga, lại dặn cô gái đừng nói cho ai biết, nhất là với bà chủ; một mặt hứa hẹn sẽ lấy cô một cách chung chung, mặt khác lạnh lùng quyết định cô sẽ là nạn nhân mà Drake và hắn sẽ khử, một khi tiền đã về taỵ Họ thấy không cần phải đưa Olga ra tòa xử về tội giả mạo. Chỉ cần Olga bị nghi ngờ là đủ, rồi tự nhiên bao lời báng bổ sẽ đổ ập xuống đầu cộ Vì ai nấy trong làng đều biết bà Llewellyn – Smythe vẫn từng đọc cho cô viết thư và yêu cầu cô bắt chước đúng chữ của mình, cả chữ ký. Sự mất tích đột ngột của cô càng làm cho dư luận thêm khẳng định: cô ta bỏ trốn vì sợ tội. Vậy là, vào lúc thích hợp, Olga Seminoff đã phải nhận cái chết. Còn Lesley Ferrier, ai nấy tin là anh ta bị sát hại do cái băng lưu manh mà anh thường quan hệ, hoặc do một phụ nữ ghen tuông trừng trị vì tội phản bội tình yêu. Nhưng con dao tìm thấy dưới giếng cùng với xác Olga là hung khí gây ra cái chết của cộ Tôi có nghi là xác Olga được chôn giấu đâu đây, nhưng không có dấu vết gì có thể dò tìm. Cho đến hôm Miranda yêu cầu Michael Garfield dẫn đi tìm cái giếng bỏ không và bị Michael từ chối. Ít lâu trước đó, khi tôi hỏi bà Goodbody có biết Olga đi đâu, bà ấy đáp: “Tính tình tang, mèo ở dưới giếng.” Thế là tôi tin chắc xác cô gái tội nghiệp nằm ở dưới giếng “cầu được ước thấy” ấy. Tôi phát hiện ra chỗ của cái giếng gần lán trại của Michael, và tôi nghĩ là Miranda nấp trong rừng, có thể bắt gặp hoặc lúc họ giết, hoặc lúc họ khiêng xác:Bà Drake và Michael ngờ là có người rình, song không có gì chắc chắn, nên đã yên tâm. Họ dự tính các kế hoạch, không vội vã. Bà Drake bắt đầu tung tin mình sắp đi khỏi Woodleig Common, không muốn ở lại do kỷ niệm đau buồn về người chồng đã mất. Mọi việc suôn sẻ cho đến cái hôm… Joyce nói là đã chứng kiến án mạng. Bà Drake tưởng chính em đã trông thấy bà và Michael khiêng xác hôm đó, nên lập tức hành động. Nhưng đến đó chưa hết mối lọ Thằng em út Lèopold bỗng quyết định tập sự tống tiền. Không thể rõ Lèopold biết những gì, có thể hai kẻ đồng phạm tưởng nó biết nhiều hơn nữa. Dù sao, những lần tống tiền liên tục không thể tiếp diễn mãi. Vậy là… đến lượt Lèopold phải chết.
- Tôi đã hiểu ông nghi ngờ bà Drake là nhờ cái lọ hoa bị rơi vỡ, nhưng cái gì đã dẫn ông nghi ngờ Garfield?
- Lần cuối cùng tôi nói chuyện với hắn ngoài rừng, hắn có nói một câu làm tôi phải suy nghĩ. “Hãy xéo đi, quỷ satăng! Hãy về với những ông bạn Cảnh sát của người.” Tôi bỗng hiểu ra là phải nói ngược lại. Tôi nghĩ bụng: “Hỡi quỷ satăng, ta để ngươi lại sau tạ” Một con quỷ satăng trẻ và đẹp, yêu cái đẹp do bàn tay và trí óc nó tạo ra. Để phục vụ tham vọng, nó có thể hy sinh hết. Tôi cho là hắn yêu Miranda theo một cách nào đó, nhưng hắn sẵn sàng thủ tiêu em để giữ sự an toàn. Hắn đã chuẩn bị kỹ càng cái cách em sẽ phải chết, biến cái chết ấy thành một màn nghi lễ hiến tế, chuẩn bị tư tưởng cho em sẵn sàng vâng chịu. Em phải báo cho hắn biết trong trường hợp em đi khỏi Woodleig Common, và hẹn gặp em tại quán Black Boy, nơi các vị nói là sẽ dừng chân để ăn. Chúng tôi đã tìm thấy Miranda trên cao nguyên Kelterbury Ring, đang lả người, cạnh một dấu khắc trên đá, tay nắm chặt một cốc bằng vàng… - Một thằng điên… điên đốn mạt! – Bà Butler thét lên.
- Thưa bà, con gái bà đã được an toàn, nhưng… có một điều tôi rất muốn biết. Miranda là con gái của bà, nhưng phải chăng cũng là con gái của Michael Garfield?
Bà Butler ngập ngừng mãi rồi mới gật đầu.
- Cháu cũng không biết? – Poirot hỏi tiếp.
- Nó không biết tí gì. Tôi biết Michael hồi tôi còn rất trẻ. Tôi mê hắn ta, mặc dù vẫn sợ.
- Vâng, tôi không biết giải thích tại sao. Hắn không tàn tệ với tôi, nhưng hắn làm tơi sợ. Vẻ hiền hậu bên ngoài ẩn giấu bên trong sự tàn ác, sắt đá. Tôi sợ cả niềm say mê của hắn với cái đẹp và ý muốn sáng tạo. Tôi giấu không cho hắn biết tôi có thai, rồi tôi bỏ hắn. Sau khi sinh Miranda, tôi nói dối rằng chồng tôi là phi công bị nạn chết để thiên hạ khỏi hỏi han lôi thôi. Tôi thay đổi chỗ ở luôn, và cuối cùng đến ngụ tại Woodleig Common một cách tình cờ. Tôi quan hệ với một số người ở Medchester, họ giúp tôi một chỗ làm thư ký.
Thế rồi một hôm, Michael tới. Hắn làm việc trong rừng nơi công trường đá, tôi chẳng quan tâm. Về phía hắn, hắn cũng không tỏ ý tứ gì. Chuyện chúng tôi đã rơi vào quên lãng từ lâu. Sau này, thấy Miranda hay tha thẩn trong rừng, tôi mới bắt đầu ngài ngại.
- Đúng – Poirot nói – Giữa hắn với cháu có mối tương hợp tự nhiên. Tôi đã nhận thấy hai người có những nét giống nhau. Khác một điều, là ở Garfield, vẻ đẹp che giấu một tâm hồn đen tối, còn ở Miranda thể hiện bản chất ngây thơ, trong sáng không đượm chút vẩn đục.
Tiến đến bàn giấy, ông cầm một phong bì, rút ra một bức vẽ bằng bút chì, đưa cho bà Butler.
- Con gái của bà đây.
Judith Butler ngắm bức vẽ, dưới có chữ ký của Garfield. Poirot giải thích:
- Hắn ngồi vẽ trong rừng, vì muốn nhớ đến cháu. Hắn sợ quên mất cháu, tuy nhiên vẫn sẵn sàng giết cháu.
Chỉ một chữ viết rất thoáng ở một góc, ông hỏi:
- Bà đọc được chữ này không?
Bà Butler thong thả đọc từng vần:
- Iphigénie.
- Phải, Iphigéniẹ Agamemnon hy sinh con gái, hy vọng gió đổi chiều để hạm đội tiến về Troiẹ Garfield cũng định hy sinh con gái hòng có một vườn thượng uyển mới.
- Hắn rất biết hắn làm gì.
Poirot không đáp. Trong óc ông hiện lên hình ảnh một trang nam nhi đẹp cực kỳ, nằm sõng soài cạnh một tảng cự thạch có khắc hình chiếc rìu hai lưỡi, trong tay còn nắm chặt chiếc cốc vàng mà hắn đã giật lấy và đưa lên miệng, lúc số mệnh đã can thiệp để cứu nạn nhân của hắn và giao hắn cho pháp luật.
Poirot nâng bàn tay Judith Butler và cúi xuống hôn.
- Tạm biệt, xin chào bà. Nhờ bà chuyển lời tôi hỏi thăm cháu Miranda.
- Cháu sẽ nhớ mãi người mà cháu chịu ơn rất nhiều.
- Một số kỷ niệm cũng nên được chôn vùi vào quên lãng.
Lại gần Oliver, Poirot kết luận:
- Xin chào cộ Phu nhân Macbeth và Narcisse… Đề tài rất haỵ Xin cảm ơn cô đã giới thiệu nó cho tôi… Cô Oliver bất bình, phản ứng:
- Thế đấy, ông lại đổ tất cả trách nhiệm lên tôi rồi!

HẾT

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Sponsored content




Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie   Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie - Page 2 Empty

Về Đầu Trang Go down
 

Ngày Hội Quả Bí - Agatha Christie

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Giải Trí :: Thư viện :: Thư viện truyện trinh thám-