CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Long Fic] Khi yêu là vô tận

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
wings89



Tổng số bài gửi : 332

Bài gửiTiêu đề: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   7/10/2010, 21:53

First topic message reminder :

Chap 1:

- ĐOÀNG...

Tiếng súng chát chúa vang lên, kèm theo đó là một loạt tiếng nổ lách tách. Theo phản xạ, Shinichi nhảy chồm lên ôm choàng lấy Ran- cô bạn gái thanh mai trúc mã thân thiết của mình, và vật cô nằm xuống. Hai người đổ ập lên sàn xi măng đang lớp nhớp những mảng xăng vung vãi. Shinichi nhắm mắt lại, chờ đợi.

-ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!..........................................

Một loạt những phát súng nữa xé gió lao tới, vun vút. Tay Shinichi cứng lại, Ran vẫn đang ngất đi trong lòng cậu. "Thế là hết!"- Cậu lẩm bẩm. Và chờ đợi sự kết thúc đến với mình.

Nhưng một giây, rồi hai giây,...rồi một phút trôi qua...

Không có những cảm giác mà cậu đang chờ đợi. Cũng ko có tiếng súng nào nữa. Chỉ có một sự im lặng. Và một tiếng thét lanh lảnh chợt khiến cậu bừng tỉnh. Giọng của Hattori.

-Shihoooooooooo !!!

Hình ảnh đập vào mắt Shinichi khiến cậu như quỵ đi. Vòng tay ôm Ran cũng chợt buông thõng. Đôi mắt Shinichi mở to, kinh hoàng nhìn vào thân thể đẫm máu đang lịm đi trước mặt mình.

-Shiho!

Shinichi lắp bắp. Rồi như chợt vỡ oà.

-SHIHO!! SAO LẠI LÀM NHƯ VẬY??!!

Cậu gào lên, đặt vội Ran xuống và nhoài về phía cô gái đang nằm trong vũng máu. Shinichi xốc cô gái dậy, đôi tay run run dò tìm mạch đập nơi lồng ngực giấu sau chiếc áo đẫm màu đỏ tang tóc. Hattori vừa trờ đến bên, nắm lấy bàn tay buông thõng của cô.Mập đập yếu ớt, dường như chỉ chực chờ tàn lụi.

- Cô ấy còn sống, Shinichi.

- Sống...!?!..Còn sống...

Shinichi lắp bắp. Cậu ko còn bình tĩnh được nữa. Cô ấy đã ngã xuống ngay trước mặt cậu. Đầy máu. Thân thể đầy máu kia là vì cậu.

-Xe cấp cứu bên ngoài, nhanh lên, Shinichi.

Hattori gào lên.

- Tớ sẽ đưa Ran ra ngay. Cảnh sát đã đến rồi. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhanh!

Shinichi bế Shiho bật dậy, và nhanh như tên bắn, cậu lao về phía ánh sáng cánh cửa, dường như là thứ duy nhất còn hiện diện lại trong mắt cậu lúc này.

Hattori đặt Ran lên lưng, trong khi thiếu uý Sato và đội cứu hộ đưa Gin ra ngoài trên chiếc cáng cứu thương. Phát súng của Sato đã chính xác, dù rằng nó đến hơi muộn màng.

Cảnh sát Tokyo nhanh chóng bao vây phong toả khu vực cảng Haido, đặc biệt là nhà kho số E054, nơi vừa xảy ra cuộc chạm trán cuối cùng của 2 thế lực Thiện-Ác. Chuỗi bóng đêm đeo bám họ dai dẳng suốt mấy năm qua, cuối cùng cũng chấm dứt.

***


Bệnh viện trung tâm Tokyo.

Phòng cấp cứu đặc biệt.

Đang phẩu thuật.

Một bóng nam gục người trên ghế. Gương mặt giấu vào đôi bàn tay rắn rỏi vẫn chưa kịp rửa vết máu khô. Bên cạnh cậu là tiến sĩ Agasa, và cậu bạn thân Hattori.

Được lệnh đặc biệt của FBI, khu vực phòng bệnh này tạm thời bị phong toả, chỉ có người được phép và có trách nhiệm mới được vào. Cảnh sát cũng được yêu cầu tạm thời ko hỏi cung hay làm phiền vì bất cứ lý do gì, cho đến khi cuộc phẫu thuật cho kết quả tốt nhất.

Thời gian trôi qua, từng phút, từng giây như mũi dao xé toạc trái tim Shinichi. Tiếng súng vẫn văng vẳng bên tai. Sự im lặng chết chóc. Và thân hình đầy máu, loáng thoáng những sợi tóc màu nâu đỏ đặc biệt- gục ngã trước mặt cậu. Tiếng súng, hình ảnh, máu...tất cả đều khiến Shinichi như phát điên.

Lúc đó, cậu chỉ muốn bảo vệ Ran. Cậu chỉ lo bảo vệ Ran. Cậu không nghĩ Shiho đã đến. Không nghĩ cô ấy đã nấp ở đâu đó, và lao vào đỡ giúp cậu loạt đoạt oan nghiệt đó. Và...

Shinichi không đủ can đảm nghĩ tiếp. Đèn phòng vẫn sáng loang, và thời gian vẫn tích tắc từng giây.

Đáng lẽ, người nằm trong kia phải là mình.

Người trong đó vốn dĩ là mình.

Là mình.

Nhưng tại sao mình vẫn ngồi đây?

Shinichi Kudou, sao ngươi vẫn lành lặn nguyên vẹn ở đây, trong lúc cô ấy phải chịu đau đớn thế nào trong kia?

Cô ấy sẽ chết ư?

Đôi tay cậu run bần bật. Cậu nhớ đến lần trên chuyến bus tử thần, tay cô ấy cũng run như vậy. Khi đó, cô ấy đã nắm chặt tay cậu. Còn giờ, cậu sẽ nắm tay ai đây?

Không, không được phép mất bình tĩnh. Mình là Shinichi cơ mà.

Cậu tự nhủ là vậy, nhưng cũng chắc giúp ích gì hơn.

Hattori ngồi bên cạnh, im lặng. Một tay đặt khẽ lên vai cậu, vỗ về.

Ông tiến sĩ thì đi tới đi lui. Gương mặt sầu não.

Đèn phòng mổ vẫn sáng.

Lúc này là 4:15' sáng.

Đã 5 tiếng trôi qua....

Shinichi không còn cảm giác với thời gian nữa. Chỉ thấy xung quanh lúc này thật đáng sợ.

Và điều đáng sợ nhất vẫn im lặng đợi chờ trong căn phòng lạnh lẽo kia.

***

4:50' AM

Chiếc đèn báo hiệu vụt tắt, kèm theo một tiếng bíp nhẹ. Nhưng đủ để trái tim Shinichi như vọt khỏi lồng ngực.

Cậu bật dậy, cùng lúc với Hattori và ông tiến sĩ thì nhào tới bên cánh cửa khép kín.

Chờ đợi.

Tiếng bánh xe ken két trên nền sàn sáng loang. Tiếng lạo xạo. Và cửa phòng bật mở.

Hai bác sĩ đi đầu ra hiệu cho mọi người dạt qua bên, 6 y tá khác vội vã đẩy giường ra ngoài.
Shinichi định với theo, nhưng Hattori đã ngăn cậu lại. Cậu chỉ kịp thấy gương mặt trắng bệch của Shiho nằm thiêm thiếp trên đó.

-Bệnh nhân đang được đưa tới phòng hồi sức đặc biệt. Và, ai là thân nhân?

-Tôi- Shinichi phản ứng nhanh hơn cả ông bác tiến sĩ. Giọng cậu cũng át luôn giọng ông lão tội nghiệp.

Vị bác sĩ thứ ba, người đi ra sau cùng, có vẻ khó khăn về điều định nói. Ông nâng gọng kính lên một chút.

- Tôi biết những người được phép ở đây tất nhiên là những người đặc biệt với bệnh nhân. Nhưng, ai là người thân của cô ấy? Người thân, chứ ko phải đồng nghiệp hay bạn bè?

-Tôi...- Shinichi chợt cứng người. Cậu, là gì của cô ấy..?

- Tôi là ông của nó.

Tiến sĩ Agasa tiến lên một bước, vỗ nhẹ vào vai Shinichi. Hattori kéo cậu ra, nhưng Shinichi vẫn bướng bỉnh trụ lại.

- Con bé là cháu gái tôi,...

Ông ngưng lại, nhưng nhìn nét mặt Shinichi, ông biết, cậu cũng rất quan tâm tình hình cô ấy.

-Và đây là cháu trai của tôi. Anh họ của nó.

Gương mặt Shinichi giãn ra một chút, trong lúc vị bác sĩ khẽ nhíu mày nhìn chàng trai áo quần xốc xếch, be bét máu me đang đứng trước mặt.

- Vậy, ai sẽ là người muốn nghe tin của bệnh nhân, vì đó sẽ là người trực tiếp chăm sóc cô ấy. Chỉ 1 người thôi.

-Tôi.

Shinichi, lại một lần nữa, gần như gào lên. Giọng cậu tỏ rõ sự kích động, khiến vị bác sĩ già cũng giật mình.

Ông Agasa lắc đầu trước cái nhìn khó hiểu của Hattori. Nhưng rồi, ông cũng lùi về sau, mệt mỏi rũ người lên băng ghế. Shinichi theo bác sĩ vào căn phòng nhỏ cách đó không xa.

Cánh cửa khép lại.

Vị bác sĩ thả tập hồ sơ xuống, bắt đầu mở máy tính lên.

-Tình trạng cô ấy thế nào rồi? Ông mau nói đi chứ

Shinichi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lúc này thì dường như ko kềm chế được. Thậm chí chẳng đợi mời ngồi, cậu đã lao thẳng đến bàn làm việc của ông, hai tay choài mạnh lên bàn.

Vị bác sĩ- Hatsashi, ngước nhìn cậu bằng đôi mắt thông cảm.

- Tôi sẽ nói với cậu, nhưng cậu phải xem trước đã.

Màn hình bật sáng. Căn phòng đột ngột chìm trong bóng tối. Chỉ còn tiếng rè rè của máy chiếu đang hoạt động.

Bác sĩ Hatsashi chỉ tay vào những tấm phim phóng to.

- Tổng cộng 12 viên đạn, và...

Ngừng lại một chút để nhìn vào ánh mắt sững sờ của chàng trai trẻ, ông rậm rãi nói tiếp.

- 4 trong 12 viên đạn trực tiếp làm tổn thương đến gan, thận, thậm chí một viên đã xuyên thủng phổi gây xuất huyết nghiêm trọng trong khoang bụng, một viên cách tim chỉ 2,1 milimet.

Shinichi có cảm giác như ai đó vừa bắn vào tim mình một phát bằng đại bác hay xe tăng gì đó.Đôi chân cậu chỉ chực khuỵ xuống.

- Cô ấy đã tắt thở trong một thời gian- đủ để oxy ko lên đến não, và gây ảnh hưởng đến hệ thống hoạt động vận chuyển máu của não.

-Cô ấy..sống chứ..? - Khó khăn lắm, cậu mới thốt ra đưcợ 4 chữ một cách đứt quãng.

-Cái này...- gương mặt ông trầm xuống một cách đáng sợ- thật khó nói...

Không gian chìm trong im lặng. Bóng tối dần loang trong đôi mắt Shinichi. Một màu đen tuyệt vọng.

- Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Nhưng cô ấy, cầm cự đến bây giờ đã là một kỳ tích. Mất máu quá nhiều, tổn thương quá nghiêm trọng, thậm chí tim, não cô ấy cũng ngưng hoạt động trong một thời gian ngắn...

-Cô ấy...sẽ sống?...Phải ko? - Vẫn là những chữ rời rạc, khó khăn lắm mới ghép được thành câu.

Vị bác sĩ lắc đầu. Nhưng rồi, ông bắt gặp ánh mắt tuyệt vọng, nhưng khẩn khoản, như van xin ông một chút ánh sáng nhỏ nhoi. Thứ ánh sáng có thể làm nên điều kỳ diệu.

Ông thở dài.

- Có thể cô ấy sẽ sống, nếu qua được đêm nay...không, nếu qua được 24h, thì có khả năng sẽ sống, nhưng...

Shinichi im lặng nhìn ông, chờ đợi. Đôi mày khẽ giãn ra, và đôi môi mấp máy nhưng không nói được thành lờii.

-..Nhưng tôi không khẳng định, cô ấy có thể tỉnh lại không....Còn tuỳ thuộc vào sự may mắn nữa....

***


Cánh cửa đóng lại phía sau lưng, Shinichi vẫn như một người mất hồn. Dù Hattori đã lay tay cậu, và dù cậu có nghe giọng bác Agasa giục giã, nhưng vậu ko biết, ko hiểu họ đang nói gì, hay muốn gì.

Đầu óc Shinichi trống rỗng. Chỉ duy nhất một câu còn tồn tại. Lời bác sĩ vừa nói lúc nãy.

"Có thể vài tháng, vài năm, hoặc...mãi mãi...dù sống, nhưng cô ấy, có thể, mãi mãi ko tỉnh lại được nữa..."

Đôi chân Shinichi cứ xiêu vẹo từng bước. Cậu chẳng biết nên làm gì, nên nghĩ gì lúc này. Tất cả kiến thức uyên bác của cậu bỗng chốc như làn sương bốc hơi đâu mất.

Chỉ còn lại một bộ não rỗng không.

-Shinichi?..!

Một giọng nữ trong trẻo vang đến bên tai cậu. Shinichi ngẩng lên.

-Ran..!?

Đôi mắt u ám chợt ánh lên tia sáng nhỏ nhoi, nhưng rồi lại mau chóng vụt tắt, khi lướt qua vết thương nhẹ trên mặt cô. Chỉ là một xước bên má phải, lúc cậu ôm cô té xuống nền đất.

Ran nhẹ nhàng ngồi cạnh cậu. Cầm đôi tay cậu, đôi mắt cô rưng rưng.

-Cậu không sao....

Shinichi nhìn cô. Tay cậu lướt nhẹ lên vét trầy trên mặt cô.

-Đau không...?

Cô mỉm cười, áp tay cậu vào mặt mình.

-Ngốc, tớ yếu đuối thế sao. Chỉ là vết thương nhỏ thôi.

Shinichi, vẫn như hút hồn vào vết thương ấy.

- Rất đau, đúng không...- Tay cậu chạm nhẹ vào đường chỉ mảnh khảnh đo đỏ trên mặt cô.

-Tớ đã bảo là không sao mà. Cậu xem, tớ rất khoẻ.- Ran nắm chặt tay cậu.

Shinichi vẫn im lặng, đôi mắt mơ hồ rất xa xăm.

- Cậu không sao là tốt rồi, Shinichi.

Shinichi cứng người. Đột như, có thứ gì đó vỡ tan trong lòng cậu.

Và bằng một hành động chính cậu cũng không ngờ đến, là cậu hất tay Ran ra, sau đó bật dậy. Nhìn cô chằm chằm trong lúc cô vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì.

-Tốt? - Cậu gằn giọng. Và rồi bật cười, giọng cười thê lương đến mức khiến Ran sợ đến hốt hoảng.

- Cô ấy...- cậu chỉ tay về khúc ngoặc cuối hành lang- 12 phát đạn, cả người đầy máu, 6 tiếng phẫu thuật, và...có thể sẽ chết bất cứ lúc nào... Vậy mà cậu bảo tốt ư?

Ran mở to mắt nhìn theo tay Shinichi. Nhưng chỉ là khúc ngoặc cuối hành lang.

-Ai cơ?- Giọng Ran run run.

- Cô ấy...- Shinichi quay lại nhìn Ran- là vì tớ...vì tớ...có thể sẽ không tỉnh lại nữa...mãi mãi..

-Cái gì??

Cả ba giọng cùng hét lên. Hattori lùi về sau, dựa vào vách.

-Không...

Ông tiến sĩ lắc mạnh hai vai của Shinichi, gần như quát vào mặt:

-Bác sĩ đã nói gì, thế nào là ko tỉnh lại nữa, nói mau Shin-kun.

Shinichi gập người trên ghế, tay luồn qua mớ tóc rối bù, cơ hồ như muốn xới tung cái đầu lên.

- Là tại tôi, tất cả là lỗi của tôi...

....Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi....

***


**Thông tin fic:

Đây là fic cho Wings89 sáng tác, post trực tiếp trên MCF ( hiện vẫn tiếp tục sáng tác bên MCF ), sau đó Wings đem sang đây để chia sẻ với các member của DFC.

Wings sẽ chịu trách nhiệm nếu có người nào khác tự nhận mình là tác giả fic này và tố cáo Wings đạo fic của họ.

Chân thành cảm ơn :h1:


Được sửa bởi wings89 ngày 9/10/2010, 14:08; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down

Tác giảThông điệp
wings89



Tổng số bài gửi : 332

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   16/10/2010, 17:59

Ran hơi lúng túng khi nhìn thấy cô gái trước mặt. Rõ ràng cô ấy trông không khác 4 năm trước là bao, nếu ko muốn nói hình như còn trẻ hơn. Trừ mái tóc dài màu nâu đỏ đặc biệt đang trượt bên 2 vai, thì gương mặt kia vẫn in đậm hình bóng của Haibara ngày nào.

Shiho nhích nhẹ đôi môi, hình thành một nụ cười rất khẽ.

- Ran ngồi xuống đi, đứng lâu ko thấy mỏi chân ah.

Cô nói gần như ra lệnh, và Ran nhận ra đâu đó một nỗi buồn phảng phất trong giọng nói hững hờ kia. Cô luống cuống nhìn quanh, và thấy một chiếc ghế nhỏ.

- Đây là lần đầu tiên mình đối diện với nhau bằng thân phận thực sự của mình, phải ko nhỉ?

Tiếng nói Shiho cất lên khá nhỏ, khiến Ran nghĩ rằng có lẽ cô ấy thực sự chưa hồi phục hẳn. Thế nên 2 người ngoài kia mới tỏ ra lo lắng đến vậy.

Mình...nên nói cái gì bây giờ mới đúng nhỉ?

Nhưng sức khoẻ cô ấy chưa ổn định, nếu cô ấy bị kích động thì thế nào...

Qủa thật đối với mấy tình huống quá nan giải và mấy vấn đề phức tạp này, Ran chẳng có chút kinh nghiệm nào. Im lặng lâu quá lại thấy hơi khiếm nhã, nên Ran gật đầu.

Shiho mỉm cười.

-Đừng có căng thẳng, tớ có làm gì cậu đâu. Chẳng qua là cuộc trò chuyện giữa hai người phụ nữ với nhau thôi.

Ran chớp mắt, và nhìn thẳng vào Shiho. Cô ngập ngừng lên tiếng.

- Tớ gọi cậu là Miyano chứ?

- Sao cũng được.

- Dù sao...Ờ, tớ cũng rất mừng khi thấy cậu tỉnh lại- Ran xoắn xoắn hai bàn tay vào nhau. Chẳng có gì hết nhưng sao cô thấy căng thẳng ghê gớm.

Rõ ràng cô đã chuẩn bị sẵn một bài "diễn văn" để nói chuyện với cô ấy, nhưng sao lúc giáp mặt thì tất cả câu chữ bay đi đâu hết.

Shiho vẫn lặng lẽ quan sát Ran bằng đôi mắt xanh buồn bã. Cô hiểu người con gái này đang lo lắng điều gì.

- Cậu yên tâm, tớ đã khoẻ rồi- Shiho bình thản lên tiếng- Và tớ cũng đã bảo cậu ấy từ mai ko cần tới đây chăm sóc tớ nữa.

Ran ngẩng lên nhìn Shiho, hai hòn bi tròn xoe long lanh và rạng rỡ.

- Cảm ơn cậu đã cho tớ mượn Shinichi suốt 4 năm qua.- Vẫn giữ nụ cười nhợt nhạt trên môi, giọng cô chùn xuống- Đến lúc trả về cho cậu rồi.

- Thật sao?... - Ran hơi bất ngờ, vì cô ko nghĩ Shiho có thể thẳn thắn nói ra những điều cô muốn nói đến vậy.

- Cậu ko muốn à?- Shiho chớp nhẹ mi mắt- Thế tớ giữ cậu ấy lại nhé?- Shiho bắt đầu mỉa mai, đúng theo tính cách của Haibara ngày xưa, với chất giọng hơi cao ngạo.

Ran lắc đầu nguầy nguậy.

-Không, không...- Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc của Shiho- Cậu biết chứ...tớ đã chờ rất lâu để gặp cậu...

Ran hít một hơi mạnh, thở hắt ra và hai tay túm lấy mép áo khoác, vò nhẹ.

- Tớ đã biết bí mật của cậu và Shinichi...tớ biết cậu là bé Haibara Ai.

Ran chờ đợi một phản ứng từ Shiho, nhưng cô chỉ đáp lại bằng vẻ hờ hững, như đã biết trước việc này. Ran ngồi thẳng người và tiếp tục với giọng gấp gáp, có vẻ đang cố ép bản thân phải bình tĩnh.

- Tớ đã hơi nghi ngờ khi cậu và Shinichi cùng trở về, đồng thời là sự biến mất của Conan và Haibara. Tớ đã gặp anh Shuiichi, cô Judy và mọi người đã xác nhận lại chuyện này, vì họ nghĩ tớ hiển nhiên biết rõ sự thật sau khi Shinichi trở về.

- Và sau đó...? - Nhìn vẻ mặt luống cuống và đôi mắt dần chuyển sang màu đo đỏ, Shiho thở dài.

- Tớ chờ đợi Shinichi nói với tớ sự thật, nhưng...tất cả những gì tớ nhận được chỉ có im lặng. Đó là lần đầu tiên trong suốt những năm qua, Shinichi ko chia sẻ bí mật với tớ....

Shiho vẫn kiên nhẫn lắng nghe bằng một vẻ nửa thờ ơ nửa buồn bã.

- Nhưng, anh ấy lại nói tất cả điều đó với...cậu...

Cô nhìn Shiho, đôi mắt chuyển dần qua vẻ nghi ngờ.

- Cậu ấy chẳng nói gì cả - Shiho nhún vai- Tớ biết rõ chỉ vì tớ là người của tổ chức, vừa là người sáng tạo vừa là nạn nhân của loại độc dược ấy.

- Tớ biết...- đôi mắt cô rưng rưng- Nhưng...nhưng tớ đã ở bên cạnh cậu ấy suốt 20 năm...chẳng lẽ ko đáng để cậu ấy tin tưởng sao?

- Tất cả sự im lặng của Kudou là để bảo vệ cậu, Ran.- Shiho lạnh lùng lên tiếng- Tất cả đều vì cậu.

- Tớ cũng nghĩ như thế, cho đến khi cậu xuất hiện trước mặt tớ, ko phải là Ai-chan, mà với cái tên Shiho Miyano.

Ran nhìn về cánh cửa phòng bằng đôi mắt hoài tưởng.

- Tớ đã bên cạnh Shinichi đủ lâu để cảm nhận rõ từng thay đổi dù nhỏ nhặt nhất của anh ấy, Shiho..Tớ biết lý do anh ấy thay đổi.

- Cậu cho rằng tớ chính là lý do đó á?- Shiho nhếch mày lên tỏ vẻ buồn cười.

- Không phải tớ "cho rằng"...- Ran hạ giọng - Mà là tớ khẳng định.

Shiho bật cười khan. Khẳng định áh? Ko hiểu quý cô ngốc nghếch này dựa vào đâu khẳng định điều nhỉ, trong khi chàng thám tử kia thì một câu cũng Ran mà hai câu cũng Ran.

- Trực giác của phụ nữ nhạy cảm lắm, Miyano, nhất là trong chuyện tình cảm- Ran khẽ cười, một nụ cười thoáng chút u phiền.- Suốt 4 năm qua, tớ...đã trông thấy Shinichi lo lắng và quan tâm cậu như thế nào...

- Này, này, khoan đã..- Shiho giơ tay lên ra hiệu dừng lại- Tớ biết cậu định nói gì nhưng thực sự ko như cậu nghĩ đâu.

Ran im lặng trong khi Shiho vuốt nhẹ tấm chăn.

- Tớ đã cứu cậu ấy, và..à như cậu thấy đó, cũng ko phải vết thương dễ chịu gì...Nên Shinichi chăm sóc tớ như một trách nhiệm phải làm thôi, cậu biết tính cậu ta mà. Tớ cam đoan cậu ấy nghĩ là do lỗi của mình, nên hẳn cậu ấy đã rất ray rứt.

Cô mỉm cười, đôi mắt xanh lắng lại trong một thoáng.

- Còn bây giờ thì Shinichi có thể yên tâm rồi, và cả cậu nữa.

- Có thể sao?...- Giọt nước mắt long lanh rơi nhẹ lên vạt áo màu xanh nhạt, Ran có thể nhận ra tim mình đang nức nở.

- Cậu ấy..chỉ yêu cậu thôi, Ran Mouri- Giọng Shiho cất lên ấm áp, nhưng Ran nhận ra một nỗi buồn mêng mang phảng phất trong đôi mắt xanh đang ngả màu dần theo bóng chiều buông.

- Yêu tớ ư, không đúng...- Ran nắm chặt tay, cô cảm nhận được...cô gái này cũng...yêu Shinichi, một nỗi sợ hãi vô hình trào lên - Nếu là yêu, sao lại có thể giấu tớ nhiều điều đến vậy? Nếu là yêu sao ko tin tưởng tớ? Nếu là yêu sao lại bỏ mặc tớ suốt từng ấy thời gian? Nếu là yêu...

Ran nhìn Shiho, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ chìm trong màn thuỷ tinh lấp lánh.

- Nếu là yêu, sao Shinichi lại có thể nói với tớ rằng, cậu rất quan trọng với cậu ta?

Lời nói của Ran xuyên qua lớp băng mỏng Shiho đang xây dựng để tự bảo vệ mình nãy giờ, khiến trái tim mong manh của cô vang lên một tiếng rắc...rạn vỡ...

Gương mặt nhợt nhạt chuyển sang màu hồng nhẹ nhàng, sau đó lại tái dần đi.

- Ran - Shiho nén giọng thật nhẹ- Tớ chỉ là một cộng sự quan trọng của cậu ấy. Người quan trọng đâu nhất thiết là người yêu chứ? Vả lại tớ chỉ xem cậu ấy là bạn bình thường thôi.

- Cậu nói dối- Ran bắt đầu mất bình tĩnh- Tớ biết là cậu yêu Shinichi!!!

Tiếng Ran thét lên bất ngờ khiến Shiho giật mình. Cô run run nắm chặt tấm chăn.

- Ran Mouri! Tớ-không-có!!!!

Gương mặt cô đổi sang màu trắng bệch. Tiếng thét của Ran lúc nãy khá to, Shiho ko chắc có vọng ra ngoài hay ko.

- Chẳng có người con gái nào sẵn sàng đỡ chừng ấy viên đạn cho một người mà cô ta xem là bạn bình thường cả.- Ran nhìn sâu vào đôi mắt mở to đầy sợ hãi của Shiho- đôi mắt của một tội phạm vừa bị vạch trần bí mật giấu kín- Cũng chẳng có người bạn bình thường nào lại tỏ ra xa lánh với bạn gái của bạn mình, trừ khi vì ghen mà thôi!

- Đủ rồi- Shiho gắt lên, đôi mắt đầy phẫn nộ- Tớ chẳng hề nghĩ là sẽ giành cậu ấy khỏi cậu, nên đừng dùng lời lẽ đó như một cách buộc tội tớ, Ran Mouri!

- Cậu đã làm chuyện đó rồi, Miyano à, dù vô tình hay cố ý, cậu cũng đang dần đẩy Shinichi rời xa tớ- Môi cô run rẩy và gương mặt Ran nhạt nhoà trong làn nước mắt.

- Ý cậu ...là lỗi của tớ sao? - Shiho cay đắng hỏi với vẻ đau đớn hiện rõ.

- Miyano- Ran có chút bối rồi và cô chợt thấy hơi ân hận vì hành động quá khích của mình- Tớ xin lỗi, nhưng tớ...tớ...ý tớ ko phải vậy....

- Nhưng cậu biết ko...Shinichi vẫn lo lắng cho cậu, quan tâm cậu...Anh ấy rất buồn, suốt 4 năm qua anh ấy chưa bao giờ cười một cách đúng nghĩa...- Ran thổn thức, cô đang gắng sức sắp xếp mớ từ ngữ lộn xộn đang ngợp trong mớ cảm xúc bản thân- Nhưng cả khi cậu tỉnh lại, anh ấy...anh ấy vẫn chờ cậu ngoài kia...Anh ấy vẫn rất buồn, rất mệt mỏi, và...và..cả ông tiến sỹ nữa, cũng lo lắng cho cậu...

- Thế cậu muốn tớ làm sao đây?- Shiho lẩm bẩm. Cô rất đau. Cô ko nghĩ sự hiện diện của cô, sự tỉnh lại của cô lại khiến nhiều người khổ sở đến vậy.

Ran thở mạnh, cố nén những giọt nước mắt đang rơi không ngừng.

- Shinichi đã sống trong ân hận và day dứt không ngừng suốt 4 năm, nên xin cậu...buông tha cho anh ấy được không...Đừng tiếp tục giày vò anh ấy nữa... Đừng khiến Shinichi phải đau khổ thêm nữa...Mỗi ngày nhìn anh ấy đến bên cậu, tớ thực sự rất khó chịu, rất buồn nữa...Tớ..tớ...ko cản được anh ấy, cậu biết đó, cho đến khi nào cậu hồi phục, mà dù cậu có tỉnh lại, cũng chưa chắc Shinichi chịu rời khỏi cậu...

Ran ngừng lại.

- Cũng như cậu đã nói, Shinichi rất coi trọng tình cảm, cậu vì Shinichi mà bị thương nặng như vậy, chắc chắn Shinichi ko dễ dàng quên được..Cậu ấy..đã chịu đựng rất nhiều...Nên...nên...

- Chỉ cần tớ rời khỏi Shinichi là được thôi, phải không?- Shiho cắt ngang lời Ran bằng giọng lạnh lẽo chua chát.- Như vậy có đủ kết thúc những lo lắng nghi ngờ trong cậu chưa, Ran?

- Không, không phải- Ran lắp bắp, nhưng có gì đó chặn ngang họng cô. Hình ảnh Shinichi với gương mặt đầy nhẫn nhịn, mỗi ngày ra vào bệnh viện dù nắng hay mưa, chợt hiện lên khiến Ran đau nhói. Cảm giác Shinichi ngày càng rời xa cô khiến cô sợ hãi.

- Tớ hiểu rồi- Shiho nhắm mắt lại, ngả người ra sau mệt mỏi- Cậu đừng khóc nữa, gã đó ghét ai mít ướt lắm.

Một nụ cười nhẹ thoáng qua môi Shiho.

- Ờ, tất nhiên, trừ cậu.

- Miyano, tớ xin lỗi.

Ran ngập ngừng định bước tới nhưng Shiho ngăn lại.

- Tớ muốn ngủ một chút, Ran.

Ran thừ người nhìn cô gái đang nằm trên giường, sau một phút đắn đo, cô quay gót ra cửa.

Khi tay vịn vào nắm cửa, Ran ngoảnh lại.

- Cậu...không giận tớ chứ?

- Không, sao tớ lại giận cậu.- Shiho đáp, khẽ cựa mình sang một bên.

- Thế cậu...có giận Shinichi không??

- Không. - Giọng nói vang lên thật nhẹ, nhưng thật buồn.- Và cậu cũng ko cần lo lắng về quan hệ của bọn tớ đâu. Shinichi vẫn là của cậu thôi, Ran ah.

- Cảm ơn, Shiho-chan.- Ran quệt những giọt nước còn đọng ở bờ mi, và bước ra ngoài.

Trong căn phòng, Shiho úp mặt vào gối. Tiếng nức nở vang lên khe khẽ.

....
Về Đầu Trang Go down
wings89



Tổng số bài gửi : 332

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   16/10/2010, 17:59

- Hây Shinichi, cậu có điếc ko vậy hả?

Hattori nắm lỗ tai Shinichi hét to.

- Bọn này đã gào tên cậu khản cả tiếng đấy.

Lông mày Shinichi nhăn lại tạo nên một vẻ cực kỳ bực bội. Những đoạn hồi ức đang liền mạch thình lình bị phá vỡ.

- Sao hai người ko lo tập trung vào kế hoạch bồi dưỡng thiên tài tiếp đi. - Anh làu bàu trước khi nốc một ngụm rượu Sherry- Đến đoạn đưa bọn nhóc đó vào trụ sở nào làm chưa, CIA, FBI hay là NSA?

- Cậu đang ganh tỵ đó à? - Hakuba liếc anh bằng đôi mắt giễu cợt.- Một kẻ ế vợ như cậu làm sao hiểu được niềm vui của những ông bố.

- Các cậu cứ việc ôm cái niềm vui nồng nặc mùi nước tiểu trẻ con ấy vào giấc ngủ đi- Anh bĩu môi.

- Này, đủ rồi- Hattori đấm nhẹ vào vai Shinichi- Bớt giỡn đi. Cậu đã nghe việc một nhân viên mới của FBI sẽ chuyển về NSA vào tuần tới chưa?

- Có, cô Judi đã điện thoại cho tớ- Shinichi trả lời trong khi đôi mắt vẫn lơ đãng nhìn về những ánh đèn sáng trưng ngoài xa.

- Nghe đồn đó là một cô gái rất trẻ - Hattori xoay xoay cái mũ lưỡi trai trên đầu- Và rất xinh nữa.

- Ây...ây...ngài Heiji Hattori thân mến, tôi trân trọng nhắc cho ngài nhớ là quý phu nhân Hattori đang ở cách chúng ta chỉ có 30s đi thang máy thôi đấy.

Hakuba xoay người hẳn về một bên, đôi mắt nheo lại nhìn Hattori đầy đe doạ.

- Ôi trời, dĩ nhiên cô ấy là bất khả xâm phạm đối với chúng ta, Hakuba- Hattori liếc qua Shinichi bằng một nụ cười gian manh- Nhưng với quý ông Kudou chưa vợ đây thì...

- Vớ vẩn- Shinichi với tay lấy chai rượu trên bàn, rót vào nửa ly - Nếu là người đẹp thì chẳng dại gì chui đầu vào NSA, nơi được đánh giá là có khả năng khiến dung nhan bị phá hoại nhanh nhất.

Shinichi cười khì khì nhìn Hakuba:

- Tiêu biểu là cô vợ yêu quý của ngài Sugapu đây chứ đâu. Mỗi ngày nốc chục ly cafe đen, vùi mặt vào máy tính và hàng ngàn tập tài liệu... Kết quả là ngày nào trong túi đi làm cũng mang theo cả chục lọ kem dưỡng da, nhìn phát khiếp!

Hakuba nhún vai.

- Hoá ra ngoài sở thích ve vãn, cậu còn có sở thích nhòm lén vợ người khác. Tôi buộc phải nghi ngờ về sự trong trắng của cậu đấy, Shinichi Kudou.

- Tôi có nói là tôi còn trong trắng đâu? - Shinichi cười đểu, khiến Hakuaba gần như bốc lửa.

- Thôi thôi, làm ơn- Hattori chắn bàn tay giữa hai người.

- Tóm lại là 2 người nên tập trung chuyên môn, làm những ông chồng gương mẫu đi - Shinichi lừ mắt nhìn Hattori- Còn chuyện vợ con của tôi thì đừng nhúng mũi vào nữa.

- Được, được- Hattori lầm bầm- Đồ vô ơn bạc nghĩa, nhớ đấy.

Ly rượu Sherry trên tay vẫn toả ra một hương thơm dịu ngọt....

***

Shinichi vứt chiếc áo khoác xuống giường. Toàn thân mệt mỏi rã rời.

Gã Hattori chết tiệt và tên Hakuba chết bầm đó đã trả thù bằng cách xui 2 đứa nhóc bám lấy anh đòi chơi cưỡi ngựa. Kết quả một đứa túm tóc, 1 đứa níu áo và anh bị mấy đứa trẻ ma quỷ đó lôi xềnh xệch trong khu vui chơi thiếu nhi. Thật ra anh cũng định đá văng chúng ra ấy chứ, nhưng trước hai cặp mắt sư tử cái dịu dàng chiếu vào như 2 cái camera theo dõi, Shinichi có thể tưởng tượng được hậu quả anh sẽ nhận được nếu việc ấy xảy ra. Anh đành ngậm ngùi giơ đầu cho chúng nắm, đưa áo cho chúng kéo, để rồi khi về đến nhà thì phát hiện tóc rụng lả tả còn áo thì rách toạc một đường.

"Không biết lũ tiểu quỷ đó giống ai nữa", Shinichi cáu kỉnh lắc đầu, tay bật chiếc laptop lên như thói quen thường ngày.

Anh gõ địa chỉ mail của mình, và enter.

Bao giờ cũng vậy, khi trở về, việc đầu tiên của anh là viết mail cho một người- mà anh biết chắc chắn sẽ ko bao giờ nhận được hồi âm. Nhưng anh cứ lặng lẽ viết, lặng lẽ bấm nút "send" và lặng lẽ chờ đợi điều kỳ diệu xuất hiện. Ban đầu là những câu hỏi" Tại sao?" đầy oán trách, nhưng trôi theo thời gian chỉ còn nỗi nhớ mong khắc khoải. Anh kể người ấy nghe về công việc anh làm mỗi ngày, những câu chuyện xảy ra, và luôn kết thúc bằng một câu duy nhất " Just for you". Anh hi vọng người ấy đọc được, dù chỉ một lần, và hiểu, dù chỉ một lần.

Inbox vẫn trống rỗng, trong lúc thư mục "Sent" thì bắt đầu có dấu hiệu tràn. Shinichi click chọn từng bức mail, và bấm xoá. Anh ko biết mình đã làm công việc này bao nhiêu lần suốt 6 năm qua. Cứ gửi rồi lại xoá...

Reng....reng...

Tiếng chuông điện thoại vang lên ầm ĩ phá tan không gian tĩnh mịch của ngôi biệt thự.

Shinichi nhìn đồng hồ: 11h đêm.

Khỉ thật, đừng bảo là lại có vụ khủng bố nào mới xảy ra nữa nhé.

Đôi khi Shinichi đến phát sốt lên vì cái sở NSA. Với hơn 3000 nhân viên ăn lương cao ngất từ chính phủ và 1000 người luôn túc trực 24/7 giải quyết các vấn đề nghiêm trọng, thế mà hễ có vụ nào là cũng phải réo gọi anh ầm ĩ lên, cứ như thể ko có anh một ngày thì nước Nhật sẽ sụp đổ ấy. Điên thật!

Shinichi càu càu vài câu gì đó trong miệng, trong lúc tay miễn cưỡng cầm ống nghe.

- Alo? Tôi là Shinichi Kudou đây.

-....

- Alo???

-...

- Alo??

Một sự im lặng kéo dài, Shinichi có thể nghe rõ đầu dây bên kia có tiếng thở nhẹ.

- Alo?? Ai vậy?

Shinichi bắt đầu nổi quạu. Ko lẽ bọn Hattori với Hakuba vẫn còn giận dỗi nên bày trò chọc mình?

Cái bọn này thật là... Shinichi nghiến răng, gầm gừ vào ống nghe:

- Tớ ko biết cậu là cái thằng chết dẫm nào, nhưng liệu hồn kẻo ngày mai tớ bóp mũi hết cả 2 đấy.

-...Cụp.

Tiếng cúp máy bên kia đầu dây vang lên khô khốc, gọn gàng, khiến Shinichi sững lại trong giây lát. Anh gác máy với một nỗi hoài nghi kỳ lạ.

Cùng lúc đó, máy vi tính của anh vang lên tín hiệu bíp. Âm báo khi có e-mail mới gửi đến.

Shinichi ngó vào màn hình, một chút hụt hẫng ập đến khi nhìn tên người gửi.

From: Shuiichi Akai

Chắc bên FBI lại thông báo nhờ vả giúp đỡ nhân viên mới đây.

Shinichi lẩm bẩm, thật phiền phức. Đây có phải lần đầu tiên FBI có nhân viên chuyển sang NSA đâu mà rối việc thế.

Cứ dăm ba tháng 1 lần, CIA và FBI lại "gửi gắm" sang sở Shinichi vài nhân viên mới với bảng thành tích hoàn hảo ko chê vào đâu được, khiến anh cùng các sếp khác chả có lý do nào từ chối, bởi họ đưa ra nguyên nhân chuyển việc rất đơn giản: Muốn trở về Nhật phục vụ đất nước. Nhưng lần này, chẳng có một bảng hồ sơ cá nhân nào được gửi đến trước ngoài vài lời giới thiệu sơ sài từ cô Judy: Cô gái trẻ người Mỹ, một trong những mật vụ có thành tích suất sắc nhất suốt 4 năm liền. Cô ấy sẽ trực tiếp đem bảng lý lịch cá nhân tới nộp. Cuối cùng là lời nhắn nhủ thân mất: " Cô ấy là cục cưng của FBI đấy, nhờ cậu quan tâm đặc biệt tý nhe. Không thì..."

Rõ ràng là hàm ý đe doạ.

Huhmm...Cục cưng của FBI à?...

Shinichi lắc đầu, click vào bức mail vừa gửi đến.

Một bức ảnh hiện ra chầm chậm, làm cả người Shinichi đông cứng lại.

Cô gái có đôi mắt xanh màu ngọc bích như nhìn xuyên qua màn hình, đôi môi hồng quyến rũ nhếch khẽ hình thành một nụ cười châm biếm muôn thuở. Mái tóc dài hơi xoăn được buộc chếch qua phải, khiến cô trở nên nữ tính và dịu dàng hơn, phảng phất nét trẻ thơ thân thuộc.

" Shiho đã trở về Nhật"

Dòng tin vỏn vẹn 5 chữ, nhưng đủ khiến trái tim Shinichi vọt khỏi lồng ngực.

Anh hét lên bằng một giọng kinh khủng, đến nỗi mấy con quạ đang đậu ngoài sân cũng quáng quàng bay đi tìm nơi bình yên.

Một đêm dài ko ngủ....

****
Về Đầu Trang Go down
wings89



Tổng số bài gửi : 332

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   16/10/2010, 18:00

Shinichi vừa bước qua cổng NSA thì đã nghe giọng Ran í ới đằng sau.

- Chúa ơi!!- Ran tròn mắt- Đêm qua ko ngủ à, trông anh cứ như gấu trúc í...

- Cảm ơn, Ran, còn trông em như gấu mẹ vĩ đại í...

Vừa nói hết câu thì một cú sút xé gió vụt tới, nếu ko phản xạ nhanh ( do quen rồi) thì có lẽ Shinichi phải đi lắp vài cái răng giả để xài từ đây đến cuối đời.

- Nhanh nhỉ- Ran lườm anh- Hôm nay có người mới đến mà anh lại tới trễ.

- Cô ấy đâu thuộc bộ phận của anh- Shinichi nhún vai. Trí óc anh vẫn đang mơ về bức ảnh và dòng tin của Akai gửi tối qua.

Ran nhìn anh như thể sinh vật lạ từ thời nguyên thuỷ còn sót lại.

- Nhưng hôm nay tất cả thanh tra các bộ phận đều phải họp để giới thiệu cô ấy mà.

- Hả - Mặt Shinichi dài thượt như cái bơm- Tất cả thanh tra các bộ phận?

Ran liếc Shinichi vẻ nghi ngờ.

- Hakuba và Hattori đều đến từ rất sớm. Chả lẽ họ ko gọi anh?

- Bạn bè tốt thế đấy- Shinichi rủa thầm- Chắc chắn trả thù vụ hôm qua đây.

Ran nhìn đồng hồ.

- Trễ mất 20' rồi, em nghĩ anh ko cần tới nữa đâu.

- Nhân viên hầm hố nào mà tất cả thanh tra đều phải đến để ra mắt vậy?? - Shinichi vừa đi vừa làu bàu.

- Cô ấy phụ trách vị trí thanh tra của phòng hoá học thuộc khu giám định.- Ran nhoẻn miệng cười.- Nghe nói thành tích ở FBI rất tuyệt vời, cũng có chức vị khá cao trong tổ khoa học của FBI và Viện nghiên cứu khoa học quốc tế Mỹ, nhưng ko hiểu sao lại xin chuyển về Nhật.

- Giỏi vậy ah? - Shinichi hững hờ quẹt thẻ nhận dạng vào khe. Dù sao thì NSA cũng quá nhiều nhân tài rồi, nên với anh chuyện đó cũng chẳng có gì mới lạ. Ko có thành tích xuất sắc thì đừng mong bước vào NSA.

- Anh chẳng tỏ vẻ gì quan tâm cả- Ran ném cho Shinichi một cái nhìn bực bội.

- Anh có nói là anh quan tâm sao?- Shinichi quay sang nhìn Ran- Mà sao em còn ở đây? Bên này là khu vực làm việc của phòng điều tra mà.

- Shinichi- Ran nhăn mặt- Em có đủ quyền hạn để đi bất cứ nơi đâu trong NSA này, tất nhiên trừ khu vực cấm. Và ở đây ko thấy có biển nào ghi cấm vào cả ?

- Ờ ờ - Shinichi lẩm bẩm- Thế mà anh tưởng em định bỏ chồng theo anh chứ.

- Shinichi!!!- Ran hét lên trong khi Shinichi co cẳng phóng một mạch về phòng mình. Anh ko muốn mạo hiểm đưa đầu ra đỡ cú sút thứ 2 của bà chằn này trong cùng 1 buổi sáng.

Đóng sập cửa lại, Shinichi thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng được yên!!!

Từ ngày kết hôn, Ran trở nên vui vẻ và hoạt bát hơn, sau khi làm mẹ, cô ấy lại càng được dịp thể hiện cái sự tất bật, huyên náo của mình. Dẫu sao nhìn Ran lúc nào cũng hạnh phúc, thế là tốt rồi.

Shinichi mỉm cười với chính mình.

Phải, những người xung quanh anh, những người bạn thân thiết của anh, ai cũng đều đã tìm thấy hạnh phúc chân thật.

Còn anh?

Một tin nhắn gửi đến. Shinichi bật điện thoại. Hattori.

" Khỉ thật, giờ còn nhắn tin làm gì chứ" - Shinichi liếc nhìn đồng hồ, chắc mẩm là buổi họp hành gì đó đã kết thúc.

Thanh tra mới của phòng hoá học à?

Một cảm giác là lạ từ từ xâm chiếm lấy anh.

Người mới chuyển đến? Cục cưng của FBI?

Bức mail của Shuiichi.

" Shiho đã trở về Nhật".

Chẳng lẽ....

.... Hattori muốn báo mình biết, ..là cô ấy sao?

Shinichi luýnh quýnh mở tin nhắn. Và dòng tin ngắn ngủi đập vào mắt khiến ruột gan anh sôi lên ùng ục.

" Ko dự họp. Bị trừ thưởng cuối năm, hahaha onion12 "

Tên da đen chết tiệt.

Quỷ tha ma bắt ngươi đi!!!!!!

Shinichi ném cái điện thoại lên bàn một cách cáu kỉnh, và chúi mũi vào màn hình vi tính nhấp nháy dày đặc dữ liệu.

***

Koong...koong...

Tiếng chuông gõ báo hiệu kết thúc một ngày làm việc, khiến Shinichi giật bắn người. Qúa mải mê xử lý những thông tin vẫn đang tiếp tục đc gửi đến, Shinichi quên bẵng cả thời gian.

Bao tử anh bắt đầu biểu tình đề nghị đình công.

5 giờ chiều.

Shinichi đã ngập trong đống tài liệu suốt 7 tiếng đồng hồ liên tục, bỏ qua cả bữa ăn trưa.

Thảo nào cứ thấy thiếu thiếu mà chả nhớ mình thiếu cái gì. Hoá ra là thiếu năng lượng:)

À..à ko đúng...

Thiếu tiếng thét báo giờ của quý phu nhân Sugapu chứ....

Shinichi nhoài người ra cửa sổ, vén nhẹ tấm màn và lắc đầu thở dài khi thấy chiếc Maybach Landaulet của Hakuba đã biến mất khỏi sân trước từ bao giờ.

Gã Hakuba đó có tật khoái chơi nổi là thích đậu xe ở những nơi có nhiều người dòm ngó, và cũng là để Ran dễ quản lý nếu chàng ta có trốn việc đi chơi ko xin phép.

Có lẽ hôm nay gia đình quý-sờ-tộc ấy đã hẹn hò nhau dùng bữa tối lãng mạn đâu đó rồi. Gớm, con gái đã lớn chừng ấy mà vẫn cứ như vợ chồng son!

Shinichi lắc đầu, quay lại sắp xếp mớ tài liệu ngổn ngang trên bàn. Chiếc điện thoại nằm chỏng chơ một góc từ sáng tới giờ vẫn đang nhấp nháy đèn báo tin nhắn.

Shinichi bật lên.

Tin thứ 1 from Hattori. Hắn chả đem lại cho mình cái gì tốt lành cả. Bỏ qua.

Cậu lầm bầm và chuyển tới tin thứ 2, đến từ Hakuba. Lại hùa theo tên Hattori kia đây. Dẹp luôn.

Tin thứ 3, Ran. Không xem cũng biết chắc chắn bảo rằng hôm nay về với chồng yêu nên ko cần mình chở hộ. Tốt.

Shinichi gập nắp điện thoại lại và nhét vào túi. Anh kiểm tra lần lượt các dữ liệu vẫn đang hoạt động trên máy, đảm bảo rằng đường truyền sẽ ko bị ngắt khi anh vắng mặt.

Mọi thứ đều ổn, anh tắt màn hình, huýt khẽ một điệu sáo.

Dù hôm nay có trễ họp, bị tên Hattori đó chọc tức hay bị bà chằn Ran " mê chồng quên bạn" kia bỏ rơi, thì anh cũng chẳng lấy làm buồn gì lắm.

Vì bức mail của Shuiichi cứ lẩn quẩn trong đầu, khiến tim Shinichi cứ phơi phới y như rằng sắp gặp lại cô ấy ( dù chả biết cô nàng đang ở đâu).

Chẳng sao, nếu cô ấy trở về, nhất định sẽ đi tìm anh ( tự tin gớm!)...

Vì cô ấy nhất định biết...anh vẫn đang chờ đợi...( nên nàng cứ để anh tiếp tục đợi...)

***

Không quá khó khăn để Shinichi tìm thấy chiếc xe thân yêu của mình. Anh đã giành dụm hơn 2 năm trời để tậu về con Lamborghini Reventon này- một trong 10 siêu xe đắt nhất thế giới, chỉ vì năm xưa có một người đã từng ao ước vu vơ " một lần được ngồi trên chiếc Lamborghini bọc thép mạ vàng, có công suất 640 mã lực".

Shinichi cười thầm, ko biết có phải anh quá ngốc ko, khi anh vẫn nhớ một điều mà "kẻ đó" chưa chắc đã nhớ.

Shinichi thò tay vào túi áo khoác và thừ ra.

Trời ạ, bị mấy tay xúi quẩy đó ám tới mức này sao?

Bỏ quên cả chìa khoá xe trong phòng rồi.

Shinichi lục lọi thêm lần nữa, cởi áo khoác và giũ giũ vài cái, mong nghe được một âm thanh nào đó vang lên. Nhưng chả có gì.

Từ nhà để xe này tới cửa chính mất 10', thêm 10' đi tới phòng anh tổng cộng 20'. Ôi Chúa ơi, muốn thử thách con thì đợi lúc khác đi chứ, con mệt rã ra rồi đây!!

Anh dợm bước quay lại thì ..cạch..

Một vật gì đó từ áo rơi ra...

Shinichi chưa kịp nhoẻn miệng cười thì ý định đó đã biến mất.

Là cái điện thoại, chứ ko phải thứ anh đang tìm.

Đèn báo tin nhắn vẫn nhấp nháy, thứ ánh sáng xanh đỏ liên tục khiến Shinichi có chút bực mình.

Anh định bỏ qua, nhưng theo thói quen vẫn bật nắp lên. Một số điện thoại lạ anh chưa thấy bao giờ.

Và tin nhắn thứ 4- tin mới nhất- đập bốp vào mắt Shinichi khiến anh cảm thấy choáng váng, suýt té nhào vào xe.

" Tôi đã trở về. Shiho Miyano"

Anh sững người, nhìn chằm chằm vào dòng tin vừa đến. Sau đó, bằng một hành động chính anh cũng ko hiểu nổi, Shinichi đưa tay lên ngang mặt và...bốp.... tự vả vào mình 1 cái...

Ặc...đau vãi...Đau kinh khủng....

Nghĩa là ko phải mơ??? Ôi trời...Mình ko nằm mơ, là cô ấy sao???...


- Anh đang tìm cái này phải ko?

Một giọng nói thình lình vang lên.... Giọng nói vừa trong trẻo lại rất lạnh lùng, và luôn kiêu ngạo vừa đủ để ko bộc lộ tâm trạng của mình...

Giọng nói đã ám ảnh anh suốt 10 năm qua....

Shiho Miyano!

Shinichi từ từ quay đầu lại....

Anh ko muốn mọi thứ diễn ra quá nhanh...

Anh sợ cái gì đến nhanh thì đi cũng rất nhanh, như 6 năm trước...

Và chiếc điện thoại trên tay anh đánh cộp xuống đất thêm lần nữa, khô khốc, lăn 2 vòng trước khi yên vị kế bên bánh xe.

Cô gái có mái tóc nâu đỏ xoã dài, ngồi bình thản trên chiếc xe lăn đặc biệt ( thoạt trông như một chiếc ghế), một tấm chăn mỏng màu tím nhẹ vắt hờ ngang đôi chân. Ánh mắt xanh biếc ánh xoáy thẳng vào Shinichi với đôi mi cong vút ko thèm động đậy. Và nụ cười mỉa mai quen thuộc xuất hiện trên gương mặt trắng hồng:

- Tôi ko nghĩ tài phá án siêu đẳng có thể xử lý được tình huống lái xe mà ko cần chìa khoá.

Cô xoè tay, chiếc chìa khoá quen thuộc hiện ra cùng với vật trang trí kèm theo đang toả ra những tia lấp lánh kỳ lạ. Đó là một khối hình trụ nhỏ bằng pha lê trong suốt, bên trong có một đoá hoa hồng màu xám bằng đá sophia đặc biệt.

Dòng chữ 3 chiều in chìm bên dưới đoá hồng, được Shiho vung vẩy trước mặt.

" Just for you, Ai"

Cô nhướng đôi mày lên, theo cái kiểu nửa châm biếm nửa khiêu khích. Cái nhếch môi thật khẽ hình thành nụ cười đặc trưng rất riêng- nụ cười đã theo Shinichi vào giấc mơ mỗi đêm.

- Lãng mạn đấy, Kudou- Cô lúc lắc chiếc chìa khoá bằng vẻ thích thú giả vờ- Thế cô nàng tình yêu** của anh có chịu nhận chưa?

( ** Ai nghĩa là tình yêu)

Shinichi bước tới, thật chậm rãi, đỡ lấy chiếc chìa khoá.

- Nếu cô ấy ko chịu nhận- Anh mỉm cười- Thì anh sẽ dùng cách khác để trao nó cho cô ấy, một cách mà cô ấy không thể từ chối được.

- Tự tin nhỉ, Kudou?- Shiho bật cười, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ thách thức ko che giấu.- Và để xem anh sẽ làm cách nào....

Âm thanh từ cổ họng phát ra lập tức ngưng bặt, bởi đôi môi Shinichi đã dừng trên môi cô từ bao giờ. Hơi thở anh gấp gáp và nóng hổi, trong lúc vẫn không ngừng ngấu nghiến hai bờ môi xinh đẹp thoang thoảng mùi anh đào....

Tay Shinichi khẽ lần dò đến bàn tay cô....và chiếc chìa khoá nhẹ nhàng yên vị trong những ngón tay thon dài mảnh khảnh....

***END***
Về Đầu Trang Go down
minhben_10



Nữ Cancer
Tổng số bài gửi : 301
Birthday : 01/07/1989
Age : 27
Đến từ : Fabula Nova Crystallis

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   17/10/2010, 09:44

huhu, haha, ặc ặc, ta dựt tem chap cuối! (cái tem đầu tiên)!!! hic hic, tại sao tác giả để cho Ai phải ngồi xe lăn chứ, hức! mặt Ai để tóc dài chả xinh gì cả. để tóc ngắn xinh gấp bội. nếu tác giả cho Ai lại may mắn nữa như ko bị liệt thì quá tốt! Dù sao cũng ủng hộ fic có chap cuối hay (ngoại trừ cái đoạn xe lăn với tóc dài thì tất cả đều cool hết sảy). Nhất là đoạn cuối... hí hí, ha ha...
Về Đầu Trang Go down
mixu1702



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 47
Birthday : 25/03/1997
Age : 19
Đến từ : cánh đồng xám

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   17/10/2010, 22:08

ôi
sao mà hay quá vậy
mình vẫn còn đang cười nè
hay quá đi
đặc biệt là đoạn hôn ,tưởng tượng thôi đã thấy hạnh phúc rồi
Về Đầu Trang Go down
Chiharu chan :x



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 32
Birthday : 09/09/1993
Age : 23
Đến từ : một nơi nào đó trên thế gian này

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   1/1/2011, 17:03

em đã yêu Shiho nhớ fic này của ss
em đã thức đến 4r sáng để đọc nó
đây là fic tuyệt vời nhất em từng đọc
em từng rất ghét fan fic, nhưng nếu là fic này của ss thỳ em fải nghĩ lại
ss thật giỏi
Về Đầu Trang Go down
wings89



Tổng số bài gửi : 332

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   1/1/2011, 20:42

Chiharu chan :x đã viết:
em đã yêu Shiho nhớ fic này của ss
em đã thức đến 4r sáng để đọc nó
đây là fic tuyệt vời nhất em từng đọc
em từng rất ghét fan fic, nhưng nếu là fic này của ss thỳ em fải nghĩ lại
ss thật giỏi

Thanks em rất nhiều

Đây là fic đầu tay sau 8 năm gác bút trở lại với fanfic của D.C :) Và cũng là fic hoàn chỉnh nhất cho tới giờ :(
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Khi yêu là vô tận   Today at 22:22

Về Đầu Trang Go down
 

[Long Fic] Khi yêu là vô tận

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

 Similar topics

-
» Âu Cơ - Lạc Long Quân - Truyện tranh
» Chả Cá Thăng Long
» Duyên tình lạc bến - Bà Tùng Long
» Salad thanh long đỏ
» Chè thanh long, khoai tía

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-