CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [One-shot Dịch] The girlfriend

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
wings89



Tổng số bài gửi : 332

Bài gửiTiêu đề: [One-shot Dịch] The girlfriend   22/10/2010, 21:51

Author: Eeveebeth Fejvu
Trans: Wings89
Link: http://www.fanfiction.net/s/3607925/8/40_Nights_Shinichi_and_Shiho

Ko quan tâm đến miếng gà ướp đang lo lắng thúc hối cô trên một chiếc đĩa bạc, Ran cố gắng lắng tai nghe một cách tuyệt vọng những đoạn hội thoại, với hi vọng rằng cô có thể hiểu một cái gì đó để góp chuyện. Loại bỏ tất cả các cảm giác, những đoạn đối thoại đã buộc chặt cô vào ghế với sự im lặng khó chịu. Cô hoàn toàn mất hết cảm giác ngon miệng vì điều này, dù trước mặt cô là một dãy thức ăn Tây xa hoa hấp dẫn. Ran rũ vai, giật nhẹ cổ tay áo của mình khiến nó bị kéo xuống mu bàn tay vài centimet. Cô muốn có cơ hội để nói chuyện, về một vấn đề thông thường hoặc tầm thường, nhưng cho đến nay, cơ hội ấy vẫn chưa đến.

Ran đã luôn tự hào về mình khi cô nhiều lần tham dự các hoạt động xã hội. Mặc dù chỉ nhận được sự giáo dục từ tầng lớp trung lưu, cô hiếm khi cảm thấy mình kém cỏi so với những người nổi tiếng hoặc giàu có, với những bữa tiệc lộng lẫy. Bởi cô luôn được hộ tống bởi chàng thám tử tài hoa, hoặc đi chung với người bạn thân quý tộc, và vì các bữa tiệc hoặc các công trình đều được người cha nổi tiếng giàu có của cậu ấy tài trợ. Với tất cả kinh nghiệm của bản thân từng có trên những chiếc du thuyền tư nhân sang trọng, cô cũng cảm thấy mình sẽ an toàn trong phạm vi nói năng và cư xử đúng lễ nghĩa, với một bộ trang phục thanh nhã và lịch sự.

Tuy nhiên, ngây bây giờ, cô đang nghiêm túc tự hỏi sự tự tin của mình đến từ cơ sở nào.

Những con người nổi tiếng đang tập trung ở đây hoàn toàn ko giống với những ngôi sao ca nhạc, những nhà lãnh đạo công ty nổi tiếng, mà Ran tự cho là nếu đem so sánh chẳng khác nào lấy kim cương trộn lẫn với ngọc trai. Đây là một tập hợp quốc tế ( hình như lần đầu tổ chức tại Nhật bản với sự tài trợ của 1 người mà Ran ko thể phát âm được tên) giành riêng cho những tinh hoa trí tuệ của thế giới, những người thông tuệ nhất và giỏi nhất trong các lĩnh vực về logic và khoa học. Có những chuyên gia về sinh học và hoá học, các giáo sư vật lý, những nhà toán học đầy tài năng, cũng như các kỹ sư chuyên nghiệp, những nhà thiên tài trong các lĩnh vực công nghê mới- và tất nhiên, những thám tử tài ba nhất.

Cô không có mối quan tâm lớn nào ( hoặc, cô ngượng ngùng thú nhận, không có năng khiếu nào) trong tất cả các lĩnh vực học thuật này, Ran ở đây là vì đó là một cuộc hẹn hò- cô nghĩ rằng đây là một buổi hẹn hò ngọt ngào và lãng mạn- với chàng trai đang được hâm mộ nhất Nhật Bản, Sherlock Holmes của ngày nay, Shinichi Kudou. Anh được gửi giấy mời chính thức, và được mang theo một vị khách đi khác đi kèm, nên anh đề nghị cô cùng đi. Đương nhiên, Ran đồng ý- vì hiện nay-cô-là bạn gái chính thức của cậu ấy, và luôn luôn xuất hiện bên bạn trai của mình là điều mà một người bạn gái nên làm.

Ran nâng đôi mắt khỏi bộ váy của mình, nhìn lên chàng trai- người đang bất chấp bỏ qua bữa tối dở dang trên đĩa, và say sưa trong một cuộc tranh luận dài bằng tiếng Anh trôi chảy- với một người đàn ông Đức, tóc vàng ngồi cùng bàn. Ran thở dài, nhưng Shinichi có vẻ ko để ý đến, vô tình bỏ qua cô trong sự nghiệp giao tiếp với vị giáo sư đại học uyên bác.

Bạn trai cô ko phải là người duy nhất mà cô biết được mời tham gia, nhưng biết thêm điều này chỉ càng làm Ran cảm thấy muốn rời khỏi đây. Heji Hattori cũng được mời tham dự buổi tiệc, nhưng phút cuối, một vụ án hấp dẫn ở Osaka đã níu chân cậu ấy lại. ( Bởi nếu cậu ấy cũng đến, thì chắc chắn sẽ dắt theo Kazuham và Ran se có người để nói chuyện). Ran thầm nghĩ nếu có Kazuha ở đây cô sẽ bớt bị lạc lõng hơn.

Tiến sỹ Agasa cũng được mời đến, bởi 1 số các phát minh thành công của ông đã khiến giới khoa học sửng sốt. Ông hiện đang ngồi trong phòng hội nghị cùng một nhóm các nhà nghein6 cứu Trung Quốc đang bị cuốn hút bởi phát minh kính dò tìm của mình.

Đối với cô gái " bước đột phá trong nghành hoá sinh học", Shiho Miyano cũng trở thành khách mời vinh dự của hôm nay. Vào tối hôm trước, Ran đột nhiên thắc mắc làm thế nào buổi tiệc này lại biết về những phát minh của Shiho, đặc biệt là các hiệu ứng cận điểm của cô ấy về apoptoxin và những điều bất hợp pháp trong việc nghiên cứu về chất độc. Ran cho rằng, có lẽ, đạo đức của họ ko quan trọng như các sản phẩm cuối cùng, hoặc có thể họ mời cô ấy vì một số thành tích ít gây tranh cãi hơn, những điều Ran ko nhận thức được. Thậm chí nếu muốn, Ran nghĩ, cô cũng ko thể kín đáo hỏi người con gái ấy bởi bây giờ, Ran đang ngồi bên phải của Shinichi trong khi chỗ ngồi của Shiho lại là bên trái của Shinichi, do đó ko thể nào ngẫu nhiên tạo ra một cuộc trò chuyện được.

Ran miễn cưỡng hướng sự chú ý về chiếc dĩa của mình. Không phải lần đầu tiên từ khi đến đây, sự cô độc đã khiến Ran ước rằng giá như nơi này có những người nổi tiếng, giàu có nhiều hơn là những người quá thông minh và trí tuệ. Bằng một số cách nghĩ khác nhau nhưng cuối cùng, nó cũng quay về ý nghĩ này. Dường như tồn tại trong thế giới này, danh tiếng và tiền bạc chỉ là những thứ gì vô cùng nhỏ nhoi và nhạt nhẽo. Trước đó, khi mọi người vừa ngồi xuống để bắt đầu bữa tối, Ran nhận thấy ánh mắt mọi người đều sáng rỡ khi gặp được những thần tượng yêu thích của họ, những người mà họ chỉ có thể gặp qua tạp chí và ti vi. Ran gần như cười thờ ơ một cách vô lý trắng trợn khi Shinichi hăm hở bước về một người đàn ông người Mỹ- mà cậu ấy kể rằng là một nhà toán học tài ba, chuyên gia phân tích siêu đẳng của FBI, theo lời cô Judie kể. Ran thấy mình thật đáng chế giễu, khi không hiểu gì mà vẫn cứ phải nở một nụ cười nhỏ gượng gạo trên mặt, hi vọng ông ấy sẽ ko nhận ra.

Ran đột ngột giật mình, như thoát khỏi cơn mê khi nghe Shinichi chuyển cuộc hội thoại về tiếng mẹ đẻ của mình," Vậy nên anh có hứng thú với công việc thám tử sao, Gordon-san?". Ran nhìn lên, thấy rằng anh chàng người Đức kia đã biến mất, thay vào đó là một người đàn ông hơi mũm mĩm có mái tóc nâu. Từ sự xuất hiện này, cô đoán anh ta có một nửa dòng máu Nhật Bản.

"Uhm phải", Gordon trả lời với một nụ cười rộng, đưa tay phủi mấy mảnh vụn thức ăn khỏi áo vest của mình." Mặc dù nó chỉ là một sở thích của tôi. Thật sự là từ lúc thiếu niên. Là 1 nhá hoá học, tôi có nhiều hứng thú về các pháp đề pháp lý so với tất cả. Tôi thích làm việc với các bằng chứng đã được xâu chuỗi theo trình tự, anh biết thậm chí tôi ko nghĩ được nếu như phải phân tích theo kiểu suy luận logic, nếu tôi phải dò xét hiện trường vụ án và các xác chết...Dạ dày tôi ko xử lý được điều đó đâu!"

Một nụ cười vui vẻ nở rộng trên cả gương mặt Gordon và Shinichi, sau vài giây do dự, Ran cũng mỉm cười lại. Dường như phản ứng im lặng của cô có thể làm nụ cười rộng hơn một chút, nếu có thể.

"Hoá học?", Shinichi hỏi, và Gordon gật đầu vui vẻ, " Thú vị thật! Shiho- àh thứ lỗi, ý tôi là Miyano-san là một nhà hoá sinh, cô ấy đã giúp tôi rất nhiều trong các vụ án bằng kiến thức đặc biệt của mình. Shinichi diễn tả lời nói bằng điệu bộ hướng về người phụ nữ bên tay trái mình- người đang khẽ nhướng đôi mày nhìn tỏ ý dò hỏi, khi tên cô bất ngờ được nhắc đến. Muỗng súp lơ lửng giữa chừng khi đưa lên miệng.

"Thật ko?", Gordon dựa hẳn tên lên bàn với sự phấn khích," Hoá sinh và những vụ án hình sự? Tuyệt vời! Cảm giác thế nào về một bữa gặp mặt lớn với những người giống chúng ta nào?"

"Hồi hộp", Shiho trả lời lạnh nhạt, sau đó quay lại với bữa tối của mình. Ran nghĩ rằng cô ấy đã nhìn thấy miệng Shinichi co giật.

Gordon, tuy nhiên, ko quá dễ dàng để có thể xua đuổi." Tôi nói là, lĩnh vực nghiên cứu yêu thích của cô là gì? Acid Nucleic? Enzymes? Bản thân tôi thì thích làm việc với chất béo trung tính!", anh ta nói và đấm nhẹ vào dạ dày của mình để nhấn mạnh, " Cô thấy đấy"

Ran bối rối nhìn vào người bạn trai đầy hiểu biết của mình. Biểu cảm của Shinichi lúc này trông cũng rất mơ hồ, pha trộn giữa bực tức và buồn cười, y hệt một bản copy từ biểu cảm của Shiho. Tuy nhiên, sau một lúc, cô gái ấy cũng tiếp tục với chất giọng lãnh đạm trong không khí hơi trầm.

"Apoptosis", Shiho lau nhẹ vùng môi của mình bằng một cái khăn trắng, sau đó nhìn thẳng vào mắt Gordon," Luận văn của tôi nghiên cứu về các tế bào, và đó vẫn là lĩnh vực của tôi đến tận bây giờ"

Bây giờ, Gordon đã nghiêng người hẳn một cách đáng kể về một bên bàn, " Apoptosis? Một đề tài chỉ giành cho những người có tiềm năng vô hạn, dù rằng nó hơi u ám. Nhưng tôi khá ấn tượng đó..Chờ đã...Luận văn?", Gordonnâng tay chỉnh lại gọng kính của mình, có lẽ nó tụt xuống vì ngạc nhiên quá đỗi," Cô bao nhiêu tuổi?...Ý tôi nói là, cô dường như không đủ tuổi...uhm nhưng mà quá tuyệt, tôi cho rằng đấy là lý do tất cả chúng ta tập họp ở đây, đúng ko?.. Chúng ta đều là những người có trí tuệ bậc nhất thế giới. Nhưng tôi cũng chỉ vừa mới hoàn thành học vị tiến sỹ cách đây hai tháng!"

Giống như người đàn ông này-mong là ko chính xác, là người yên lặng nhất tại bàn- vừa kết thúc câu nói, Ran nhận thấy từ những bàn khác, những người đàn ông đều dừng cuộc nói chuyện lại và quay nhìn về cùng một hướng- nơi đang có một cuộ nói chuyện mà chắc rằng sẽ có lợi hơn đối với họ. Trong khi một số đó trở lại với bữa ăn tối và những người đi cùng, Ran nhận thấy ko ít những người đàn ông tóc vàng khá đẹp trai, mặc những bộ quần áo độc đáo, vẫn tiếp tục nhìn về hướng của họ, điều này khiến Ran cảm thấy hơi đỏ mặt.

"Chuyện gì vậy?", Ran giật mình khi hơi thở ấm áp của Shinichi kề sát vào da tai thì thầm với cô. Cô nhanh chóng quay sang anh, nhìn thấy nét mặt có vẻ quan tâm của anh, lập tức cúi đầu xuống và đỏ mặt.

"Không...không có gì...", Ran ngừng lại một lúc lâu nhìn những miếng khoai tây trên dĩa. Cô hồi hộp, nhưng vui mừng, vì cuối cùng bạn trai cô cũng nhận ra nãy giờ cô đang bị bỏ quên. Sau đó, cô thở dài, lấy chiếc nĩa lùa những miếng khoai sang một bên dĩa, " Chỉ là...."

Nhưng khi cô nhìn lên để nói cho anh những cảm xúc hiện giờ của mình, thì nhận ra anh đã quay lại với câu chuyện với hai nhà hoá học từ bao giờ. Cô như đóng băng tại chỗ, nhìn Shinichi và Shiho trò chuyện cùng nhau bằng ánh mắt, sau đó họ quay sang nói với Gordon về nội dung của những gì họ nghĩ, cứ người này vừa nói một phần là người kia lập tức tiếp nối theo, một sự đồng bộ hoàn chỉnh từ ánh mắt, cảm xúc đến ngữ điệu.

" Vâng, vậy ko phải do sức hấp dẫn của apoptosis?", Gordon nói và huých nhẹ vào người đàn ông Đức kế bên. Anh ta có vẻ khá lúng túng khi đột nhiên được mời tham dự câu chuyện với ngôn ngữ anh ko hiểu, và anh do dự gật đầu." Tất nhiên là vậy! Bây giờ thì, Miyano-san...chắc cô là một thành viên của Mensa, phải ko?"

(Mensa: câu lạc bộ dành cho những người có chỉ số thông minh (IQ) cao nhất thế giới. Mensa được 2 luật sư người Anh thành lập năm 1946 với mục tiêu tạo ra một tổ chức cho những người có IQ nằm trong "top" 2% dân số. Ngày nay, Mensa có hơn 100.000 thành viên thuộc 100 quốc gia trên khắp thế giới.)

"Vâng", cô ấy vẫn trả lời với giọng lạnh lùng, "Từ khi tôi lên 4"

"Thật sao?", Shinichi đột nhiên hỏi, hay đúng hơn-theo Ran, là thốt lên sửng sốt.

"Sao hả?", cô gái hỏi lại với giọng tự mãn," Anh nghĩ điều đó ko thể xảy ra sao?"

"Cái gì..? Không..không, tôi ko nói vậy...", Shinichi lập tức xua tay đảm bảo rằng ý anh ko như thế, rõ ràng cậu ấy giật mình bởi ánh mắt sắc bén của cô gái.

"Anh nghĩ rằng nên cần vài bằng chứng ko, chàng thám tử?", cô ấy tiếp tục chế nhạo với vẻ gay gắt," Giâý chứng nhận? Thẻ thành viên? Bởi vì trên người tôi ko có một thứ nào trong mấy cái đó bây giờ cả"

" Không, tôi tin mà...dĩ nhiên, thật đấy!", cậu ấy giơ tay lên gãi đầu với một nụ cười ngớ ngẩn.

Sau khi ngừng lại một lúc, trong đó sự phật ý của Shiho đang được Shinichi xoa dịu bằng ánh mắt chân thành, cô ấy quay lại với chén súp của mình. Ran nghe SHinichi thở dài một tiếng nhỏ cầu cứu Shiho, khi chàng Gordon kia bắt đầu tiếp tục cuộc thẩm tra. " Vậy chàng thám tử miền Đông cũng là thành viên của Mensa?"

"Ôi trời!"

Shiho chỉ khẽ nhướng mày liếc về Shinichi, một cái nhìn châm biếm và tự mãn, và cậu ấy trả lời lại bằng nụ cười méo xệch.

Cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục xoay quanh các vấn đề về nghiên cứu, dự án, phân tích và điều tra, mặc dù Ran ko nhớ phần lớn của câu chuyện chính xác là gì. Cô ko thể hiểu được những gì Shinichi và Shiho đang nói, cũng ko thể lôi kéo Gordon chú ý tới mình một chút bằng đề tài nào khác mà cô biết, và Ran thấy mình càng lúc càng trôi xa hơn cuộc thảo luận.
Cô đã bỏ ý định đóng góp ý kiến vào câu chuyện. Thay vào đó, cô chỉ yên lặng nhìn xung quanh phòng, mơ hồ tự hỏi nhà toán học người Mỹ lúc nãy đã đi đâu, và giành một vài phút để xem một vụ lộn xộn nho nhỏ, khi một chàng trai trẻ ăn bánh pho-mát dâu tây và làm rơi nó. Cô cảm thấy hơi ghen tỵ với cách ăn uống thoải mái tự nhiên của anh ấy.

Một lúc lâu sau, Ran cảm thấy sự thay đổi đột ngột bên cạnh. Cô nhận ra Shinichi đã kéo ghế đứng dậy, tựa lưng cậu ấy vào thành ghế bên hông cô. Ran khẽ nâng đầu mình nhích ra một chút, kéo cổ tay áo cậu ấy giật giật. Shinichi hình như ko nhận ra. Cậu vẫn quay lưng lại và thảo luận với Shiho về vấn đề gì đó bằng cả tiếng Nhật lẫn tiếng Anh.

Ran nhìn xuống chỗ của Shinichi. Dĩa thức ăn đã sạch sẽ, khác hẳn với bên cô, vẫn ngổn ngang dư thừa vài miếng. Kế bên Shinichi, bát súp của Shiho cung đã hết, và tấm khăn ăn được cô gấp lại, đặt dưới cái dĩ súp. Ran cắn môi, cố gắng quên đi những suy nghĩ mông lung và hướng sự tập trung về cách gấp khăn ăn của Shiho ban nãy.

"Sẵn sàng chưa, Ran?", cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt lấp lánh của Shinichi, ánh mắt nhìn cô thật đặc biệt. Và đôi mắt Ran đi thẳng ra sau, qua bạn trai cô, và chạm với ánh mắt của Shiho. Nhà hoá học ấy vẫn giữ biểu hiện gương mặt một cách trung lập, giống như thờ ơ và dửng dưng, mặc dù Ran cảm thấy hơi lạnh sống lưng khi nhận ra đôi mắt cô ấy rất sâu sắc.

"Uhm...xong rồi", Ran đẩy ghế ra và đứng dậy. Trong phút chốc, dường như Shinichi đã đưa tay ra đỡ cô, nhưng không, có lẽ do cô quá tưởng tượng, thay vào đó, cậu ấy đi đến bên một đám đông, bên cạnh cậu ấy là Shiho. Ra cố gắng tăng tốc theo để bắt kịp 2 người họ, và gần như trượt chân trong đôi giày cao gót mà cô mượn của Sonoko. Cô mừng vì bạn trai cô ko nhìn thấy cảnh này.

"Vậy...chúng ta làm gì đây?", Ran hỏi khi đã bắt kịp và ngạc nhiên khi giọng mình hình như hơi khan. Nhưng Shinichi vẫn ko hỏi đến, hoặc, cậu ấy ko để ý.

"Uhm, chúng ta sẽ chờ các nhân viên dọn dẹp bàn ghế, sau đó âm nhạc nổi lên và bắt đầu khiêu vũ", lời giaỉ thích của Shinichi bị gián đoạn một giây bởi cái khịt mũi nhỏ đầy chế nhạo từ nhà hoá học thiên tài bên cạnh. Ran tự hỏi nếu Shiho cũng giỏi khiêu vũ thì sao." Còn những người khác...à, ừ như em biết, vẫn nói chuyện và đi dạo đâu đó cho đến sự kiện tiếp theo"

Giao lưu xã hội. Tuyệt vời, Ran nghĩ, trái tim cô chưa hẳn bị đánh chìm. Tuy nhiên, khi các bàn đã được lột bỏ khăn trải, và những người phục vụ kéo chúng sát góc tường, thì vô thức Ran cắm lấy cánh tay của Shinichi. Ran liếc cậu, đánh giá phản ứng của cậu. Cậu ấy nhìn cô, hơi mỉm cười với một chút đỏ mặt làm Ran bối rối cúi đầu xuống, tự hỏi tại sao mình phải bận tâm đến bữa ăn và những vấn đề học thức cao siêu. Shinichi Kudou, người bạn thời thơ ấu, và giờ đang là bạn trai cô, đó là rõ ràng.

Đèn đã mờ đi và âm nhạc bắt đầu, đầu tiên là chơi một giai điệu nhịp độ trung bình kỳ lạ với giọng hát nữ khuấy động bằng một số ngôn ngữ châu Âu cổ đại. Hầu hết các vị khách có vẻ khá lúng túng ở bài đầu, như thể theo đuổi học tập của họ đã giữ họ ở trong nhà đến nỗi ngay cả một bước nhảy đơn giản là vượt quá sự hiểu họ, nhưng sau đó một nhóm nhỏ nổ ra lớn tiếng cười bằng 1 trò đùa trò đùa. Một vài cặp vợ chồng từ từ tham gia với họ, và trước khi kết thúc bài hát, trên sàn đã có rất nhiều đôi đang lắc lư, xoay cặp, một số nhiều hơn nữa kỹ năng hơn những người khác. Tinh thần Ran đã tăng lên và cô ấy cười, nhưng một vài động tác khiến cô dẫm lên váy và suýt té, nhắc cô nhớ đến người bạn hậu đậu Eisuke. Ran thì thầm vào tai Shinichi điều đó, và cậu mỉm cười và nhất trí.

Bài hát thứ ba vang lên, Ran nhận thấy có đông người đã tụ tập thành từng nhóm để nói chuyện, nhưng Shinichi ko di duyển về phía họ, dường như muốn đứng bên lề câu chuyện, và chỉ nhìn những vũ công. Áp đảo bởi những tiếng vỗ tay tán thưởng, Ran nhìn qua Shinichi và thấy Shiho đang đứng quay lưng với cậu ấy. Ran dường như ko thể ko thừa nhận rằng, Shiho trông rất tự nhiên trong bộ trang phục màu xanh tối, rất mềm mại và uyển chuyển, ko có cách nào để phủ định đi những đường cong rất nữ tính trên cơ thể cô ấy.

Shiho thình lình phá vỡ sự yên lặng của ba người, trong khi mắt ko rời khỏi sàn nhảy." Tôi sẽ đi lấy 1 ly Oporoso ở quầy giải khát. Anh có muốn chọn 1 món cho mình ko?"

"Ah, ko phải bây giờ", Shinichi đáp.

"Chắc chứ?"

Ran nhìn đôi mắt của Shinichi đột nhiên chuyển động mạnh khi đối diện với gương mặt cô ấy. Cô gái cũng nhận ra hình như mình làm chàng ta bị sốc một chút, nên đôi mắt cô khẽ thu hẹp lại tia nhìn khó hiểu.

"Không, câu hỏi đó ko phải điều anh đang nghĩ đâu, Kudou-kun", cô nói với giọng mỉa mai, trước khi bắt chéo tay đi về phía quầy rượu." Pervert"

"Tôi không...", Ran nghe Shinichi lầm bầm dưới hơi thở lúng túng, và cậu nhanh chóng đưa mắt quay lại sàn nhảy. Ran nhẹ nhàng vắt tay qua cậu, và bị cậu ấy bắn cho một nụ cười khiến cô đỏ mặt.

Một bài hát nữa trôi qua, nhưng bạn trai cô vẫn ko di chuyển, cũng ko mời cô nhảy. Ran, một cách trung thực, cảm thấy đầu gối mình hơi muốn khuỵ xuống, có lẽ do cô đang ở quá gần bên Shinichi, hoặc do cô ko ăn đủ no trong bữa tối. Bất kể là vậy, tâm trạng Ran đang rất hưng phấn. Cô không thể chờ đợi để gọi cho Sonoko và Kazuha. kể họ nghe về bữa tiệc này. Kazuha có lẽ có chút ghen tỵ vì cậu ấy ko đến cùng Hattori, nhưng Sonoko sẽ sung sướng hét đến banh điện thoại luôn.

Ran nhìn quanh hội trường lần nữa và bắt gặp tiến sỹ Agasa đang vẫy tay chào mình. Cô mỉm cười vậy tay đáp lại, đồng thời thúc vào hông Shinichi để nhắc cậu ấy. Shinichi cố xác định bóng dáng quen thuộc của nhà toán học trong đám đông, nhưng nó lẫn lộn ko tìm ra. Ran thấy Gordon đang đứng nói chuyện với một nhóm những người đàn ông khác, và cô ngạc nhiên khi anh ta giơ ly rượu chỉ về hướng cô và Shinichi với nụ cười và vẻ mặt ngưỡng mộ. Đồng loạt, những người khác cũng quay lại nhìn, khiến má Ran nóng bừng vì xấu hổ. Một người đàn ông nhìn họ có vẻ tò mò, sau đó một lúc, ông tiến về họ.

Ran níu chặt cánh tay của Shinichi," Uhm...Shinichi.."

"Gì thế?"

"Đó...một người đang đến...", Ran ngừng lại khi người đàn ông đến kế bên họ, cô nhận ra đây là một người Nhật, với một bộ vest lịch sự và kiểu tóc ngắn phù hợp với gương mặt.

"Buổi giao lưu thật tuyệt, phải ko?", người đàn ông hỏi Shinichi.

"Uhm, đúng vậy", Shinichi trả lời với nụ cười vừa đủ.

" Cậu là thám tử, phải ko? Shinichi Kudou. Tôi đã đọc rất nhiều bài báo nói về thành tích của cậu.", người đàn ông mỉm cười. Ông giơ tay ra, và Shinichi lịch sự bắt tay ông, " Kỹ năng phân tích và phán đoán của cậu rất tuyệt vời"

"Cảm ơn", Shinichi trả lời với vẻ hài lòng, dù cậu vẫn tỏ ra rất khiêm tốn. Ran tỏ ra khá vui vì bạn trai của cô ko còn tỏ ra khiêu ngạo như trước. Người đàn ông tiếp tục hỏi Shinichi về vài vụ án thành công gần đây và ông ta tỏ ra rất hạnh phúc.

Tuy nhiên Ran cũng ko thể ko cảm giác được rằng đây chỉ là 1 câu chuyện nhỏ, và nó sẽ dẫn đến một câu chuyện khác. Qủa nhiên cô đã đoán đúng.

"...Cậu biết ko...", người đàn ông nói với chút khác lạ trong giọng nói," Không phải là tôi muốn nâng cao cậu lên, nhưng quả thật cậu và bạn gái cậu rất đẹp đôi. Một trong cặp tuyệt vời mà tôi từng biết!"

Shinichi cũng như Ran, có vẻ hơi giật mình vì chủ đề này, "Uhm, cảm ơn"

"Thật tuyệt khi cậu có thể tìm được 1 người như thế, có thể hiểu nhau và tâm sự cùng nhau những vấn đề mà cả 2 đều quan tâm bằng trí tuệ, một người có thể nói chuyện cùng cấp bậc với mình, phải ko?", người đàn ông cầm cái que khuấy rượu trong ly của mình," Tôi cũng có một cô bạn gái, dễ thương và xinh đẹp, tất cả các điều đó, nhưng chỉ có thể không hiểu được cơ học lượng tử. Tất cả khiến cuộc hẹn hò của chúng tôi trở nên thật bất tiện." Anh ta cười. "Khi tôi bắt đầu nói về các nghịch lý EPR, và cô ấy sẽ muốn nói về Prada ... và, thế đấy, cậu có thể đoán được kết quả thế nào.."

Anh ra nhấp một ngụm rượu. Shinichi mỉm cười, dù trông cậu ấy hình như có chút nhầm lẫn. Ran cũng thường nhầm lẫn. Chắc chắn, cô ấy có thể hiểu trường hợp của Shinichi, một khi cậu đã đặt ra tất cả các bằng chứng và giải thích các mối liên kết cho cô nghe, nhưng ...

"Dù sao, trông 2 người thực sự hiểu nhau và yêu thương nhau, và giữa 2 người có rất nhiều sự đồng bộ, cậu có thấy điều đó ko?", người đàn ông lại mỉm cười lần nữa, với một chút ngưỡng mộ ko che giấu." Tôi nhìn thấy trong bữa ăn, 2 người có những nét mặt, phong cách và cảm xúc rất giống nhau, cả nét mặt và thần thái nữa. Cả 2 luôn biểu hiện cùng nhau trong cùng một lúc. Tôi tử hỏi có phải 2 người đã ở bên nhau trong một thời gian rất dài hay ko?"

"Phải, chúng tôi quen nhau từ khi còn bé", Shinichi giải thích, cười nhẹ trong khi Ran níu tay cậu khẽ khàng." Và chúng tôi đã là bạn bè thân thiết trong một thời gian dài, uhm, chỉ mới trở thành một cặp cách đây ko lâu"

"Hai người phải luôn ở bên nhau đấy, kể cả sau này. Bởi 2 người là một cặp đôi tuyệt vời, sự kết hợp hoàn hảo của Thượng Đế", anh ta vẫn mỉm cười, chỉ là gương mặt chợt hiện lên một sự lo lắng, " Ah, um..điều này...thực ra ko có ý gì...tôi ko có ý xâm phạm lãnh thổ hay gì đó...nhưng tôi đã tự hỏi, liệu cậu có vui lòng cho tôi mời bạn gái cậu một điệu nhảy hay ko?

Điều cuối cùng mà Ran đã từng mong đợi! Cuối cùng cũng đến! Nó khiến Ran đỏ mặt, đôi mắt cô mở to. Cô đã đứng bên cạnh Shinichi nãy giờ nhưng người đàn ông này chưa từng nhìn qua cô một lần.

"Cái gì?"

"Chờ đã! Tôi chỉ có nghĩa là, tôi muốn nói chuyện với cô ấy về một vài điều liên quan đến công việc của mình! Đó... là chàng trai ở đó," người đàn ông, rõ ràng đang đối mặt với gương mặt ngạc nhiên của Shinichi, chỉ một ngón tay cái qua vai của mình và dừng tại Gordon, người đang bận nói chuyện với người khác, "Nói rằng bạn gái của bạn là một thiên tài, và rằng cô ấy có lẽ có thể giúp tôi trong dự án mà tôi đang mắc kẹt. Tôi thề! Tôi chỉ muốn một điệu nhảy để mở đầu câu chuyện, nhưng khi nhìn thấy cậu, tôi muốn xin phép cậu trước đã"

"Chờ đã...", Shinichi nhìn chằm chằm vào người đàn ông, "Tôi không..."

"CÔ gái đằng kia là bạn gái của cậu, đúng chứ?", anh ta nhìn quanh căn phòng, cuối cùng dừng lại và chỉ tay về cô gái trẻ đang đứng bên quầy giải khát.

Đó là Shiho.

Một khoảng thời gian kéo dài trong im lặng.

"...Không", cuối cùng, Shinichi nghẹn ngào bật ra được một chữ duy nhất.

"Ôi..." người đàn ông đột nhiên dừng lại, quay lưng lại với họ. Đôi mắt của ông cuối cùng đã rơi vào Ran, tay nắm chặt cánh tay của Shinichi, và ông đặt tay lên miệng. Hành động này là không đủ, tuy nhiên vẫn cần, để ngăn tiếng thì thầm vì sốc và gương mặt ngỡ ngàng: "Tôi nghĩ rằng cô ấy là em gái của cậu ...!"

Em gái của cậu. Ran vẫn còn bị đông cứng.

Không phải lần nữa.

Cuối cùng, những giây phút ngỡ ngàng cũng đi qua, người đàn ông lắp bắp," Xin lỗi...tôi..tôi ko có ý đó. Tôi cứ tưởng là...Mà như toi đã nói, anh chàng ở đó, Gordo, nói với tôi, cô ấy là....và 2 người trông như đã...và rất...giống như..."

"Er...không...không phải...ý tôi...à..", Shinichi cũng rơi vào trạng thái lắp bắp như thể cậu ấy đã quên mất các từ ngữ, " Cô ấy là....àh, là bạn, chỉ là 1 người bạn...Tên cô ấy là Shiho Miyano...và bạn gái...uhm, cô ấy ko phải bạn gái của ai cả"

"...Thật sao?", người đàn ông dường như đã hồi phục với môt mẩu thông tin mới." Vâng, tôi thấy thực sự...xin lỗi, vì đã nhầm lẫn...Thực sự, ý tôi là, cả 2 người!", anh ta nhìn vào Ran và Shinichi, " Nếu có gì căng thẳng hay...tôi đoán là tôi phải đi bây giờ", anh ta lúng túng quay đi," Và chúc may mắn trong trường hợp của cậu, Shinichi Kudou. Chúc một buổi gặp gỡ vui vẻ", và người đàn ông nhanh chóng rời khỏi, những người bạn của anh ta phải rất vất vả để theo kịp.

Một sự im lặng nữa. Hai người ở lại đứng nhìn nhau chằm chằm, nhưng trong Ran, cô thấy rõ hình bóng cô ko in vào đáy mắt cậu ấy.

"... Shinichi?" Cô ấy không biết những gì cô ấy đã hỏi, nhưng cô cần anh trả lời. Cô cần cậu nói điều gì đó, bất cứ điều gì! Những gì cậu đã nói với người đàn ông đã không được đầy đủ. Cậu cho rằng Shiho "chỉ là một người bạn," nhưng cậu đã không bao giờ nói to lên rằng cô ấy, Mouri Ran, mới là người bạn gái thực sự của Shinichi Kudou...

"Shinichi ... Shinichi?? Trả lời đi!" Cô lắc cánh tay của cậu lo lắng, cố gắng trong vô ích để cậu chú ý đến mình. Nhưng cậu ta vẫn không nhìn vào cô ấy. Cậu đã nhìn ra căn phòng tại quầy giải khát. Ran cuối cùng cũng nhìn theo hướng đó. Người đàn ông và những người theo ông đã hình thành một loại cụm vây quanh Shiho, người đang lạnh lùng đứng với ly rượu trên tay, nhưng Ran, ngay cả khi ở xa, cũng có thể thấy biểu hiện nguy hiểm khó chịu trên khuôn mặt cô gái.

"Shinichi!"

"Tôi...", cuối cùng Shinichi cũng chịu lên tiếng, nhưng ko còn gì hơn nữa. Đôi mắt cậu ấy không bao giờ rời khỏi Shiho.

Đột nhiên, có một sự hỗn loạn. Ran nghe một âm thanh lớn, rồi tiếng thuỷ tinh rơi vỡ loảng xoảng...Rồi những thét tiếng kéo dài, nhưng trước khi cô kịp xử lý tình huống đó, các vị khách trong phòng bắt đầu ùa ra tán loạn...Một số nhân viên đang đứng gần đó lập tức bật dậy, bỏ qua những vị khách đang tháo chạy mà hướng sự chú ý vào trong. Shinichi giờ mới sực tỉnh, cậu rời mắt khỏi quầy giải khát và xoay về hướng một đám đông tụ tập xung quanh một thứ gì đó trên sàn.

Những tiếng la hét bằng đủ mọi ngôn ngữ vang lên khắp hội trường, và Shinichi nhìn quanh, cố nắm bắt lấy một ai đó mà cậu nghĩ là biết nói tiếng NHật đang chạy ra khỏi phòng. Đó là một người phụ nữ, khi chạy qua Ran, cô nghe tiếng bà ấy thét lên, " Lạy chúa, ông ấy đã chết!"

"-Shin.."

"Kudou-kun", đột nhiên, từ trong sự hỗn loạn, Shiho xuất hiện trước mặt họ, chiếc váy lụa như đang khiêu vũ dữ dội trên từng bước chân cô gái. Ly rượu đã được để lại bàn, với một cái nhíu mày tinh tế, cô nắm lấy cổ tay trái của Shinichi như thể sợ đám đông đang hỗn lạon kia có thể làm hại đến mình.

"Một người đàn ông, họ nghĩ rằng ông ta trúng độc. Các nhân viên đang gọi xe cứu thương, cảnh sát cũng đến ngay thôi. Nhưng nếu cậu ko muốn những kẻ tình nghi bỏ đi hết, Kudou, chúng ta phải trấn tĩnh mọi người lại, và nếu cậu ko muốn hiện trường vụ án bị xáo trộn bây giờ, bởi vì có rất nhiều nhà pháp y nổi tiếng đang bị hấp dẫn bởi cái xác đằng kia"

"Được, chúng ta...", cậu ấy tạm dừng lại với cái kéo tay của Shiho, đứng nhìn quanh căn phòng náo loạn, nơi có nhiều người đang thể hiện sự quan tâm rõ ràng xung quanh người chết. Đột nhiên, cậu quay lại nhìn cô gái- người đã đi cùng mình suốt hôm nay, bằng vẻ mặt ko chắc chắn nhưng tha thiết

"Ran..?"

Ran đã im lặng trong giây lát. Shinichi đã không trả lời câu hỏi của cô nữa, cô ấy rất, rất muốn hỏi 1 câu quan trọng. Nhưng đôi mắt của cô nhìn lên, qua những khung cảnh hỗn loạn, cô lại bắt gặp cái nhìn sâu sắc, tinh tế của Shiho một lần nữa.

Cô buông cánh tay mình xuống.

"Đi đi...", bàn tay cô buông thõng xuống trong im lặng, một bên áo trượt khỏi vai, "Đi đi, Shinichi..."

Và cả Shinichi lẫn Shiho đã ko cho Ran thêm chút thời gian nào để tiếp tục hoàn thành câu nói, cả hai cùng nhau chạy vội vã đến hiện trường vụ án, nơi mà chắc chắn rằng một vị thám tử tài hoa cùng một nhà giám định hoá sinh xuất sắc, với khả năng kết hợp đồng bộ, kiến thức sâu rộng, sự hiểu thấu nhau, họ sẽ dễ dàng phá giải vụ án người đàn ông bị đầu độc kia sớm hơn rất nhiều trước lúc cảnh sát đến.

Một cặp đôi tuyệt vời, một sự kết hợp hoàn hảo của Thượng Đế..._ Lời người đàn ông lúc nãy vọng về trong tâm trí Ran....
Về Đầu Trang Go down
Amy lee



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 82
Birthday : 15/12/1997
Age : 18
Đến từ : Little Rock,Arkansas

Bài gửiTiêu đề: Re: [One-shot Dịch] The girlfriend   23/10/2010, 12:24

Bóc tem , xé tem, xả rác
Đọc xong chap này mỏi mắt kinh, nhưng không sao,cứ có Hai là Amy đọc hết, fic này có phải về ShinxHa không vậy ss wings, hồi hộp quá :h1:
vote
Về Đầu Trang Go down
 

[One-shot Dịch] The girlfriend

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [One-Shot] Diary of Mama
» [One-shot Dịch] Buông tay (Jaded)
» [One-shot] Nơi cuối con đường
» [One-shot] Mẹ và con gái
» [One-shot] Sushi

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-