CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tác giảThông điệp
Angela



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 119
Birthday : 18/01/1999
Age : 17
Đến từ : London

Bài gửiTiêu đề: [Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?   23/3/2011, 20:21

First topic message reminder :

Đây cũng là một fic mình kiếm được từ trên mạng Very Happy
Dàn cast boy
Shinichi Kudo: 1 thám tử trung học nổi tiếng như cồn nhờ tài phá án cực đỉnh của anh. Và anh cũng là trưởng nhóm CLB các hotboy trường Teitan.

Kaito Kuroba: là siêu trộm Kid đã giải nghệ nên anh cũng đang học tại trường Teitan. là phó trưởng CLB các hotboy.

Hattori Heiji: cũng là 1 thám tử trung học nhưng ko bằng Shinichi, anh thừa nhận mình thua Shinichi 1 cái đầu. Thư ký CLB các hotboy.

Makoto Kyogoku: có thể coi là 1 vệ sĩ lý tưởng cho các chàng trai "có chức có quyền" trong CLB hotboy.


Dàn cast Girl

Ran Mori: cô con gái rượu của thám tử " lừng danh " Kogoro Mori. Là trưởng nhóm CLB hotgirl trường Teitan.

Aoko Nakamori: cô nàng này nhỏ con nhất nhóm nhưng tính tình thì ko nhỏ tí nào (hic). Phó trưởng CLB hotgirl.

Kazuha Toyama: trưởng ban thư ký CLB hotgirl.

Sonoko Suzuki: là đại tiểu thư nhà Suzuki nên có thể xem cô là nhà tài trợ chính của CLB hotgirl.


Tạm thời dàn cast chính là thế còn các nhân vật phụ thì mình sẽ cập nhật trong từng chap. Mong các bạn ủng hộ

Chương I: Cuộc chạm trán bất ngờ

Hey, ngày hôm wa Kudo lại phá đc thêm 1 vụ án lớn nên tiếng tăm của anh đã nổi nay càng nổi hơn. Và hôm nay anh bước vào ngôi trường có cái tên là Teitan mà anh đang theo học nên đi đâu trong trường này cũng toàn là lời bàn tán về anh. Bất kể mọi ngóc ngách như dưới cầu thang, hay tới phòng thí nghiệm, và kể cà nhà vệ sinh cũng toàn nghe những lời như vậy. Cụ thể như:

- Ôi! Đúng là Kudo - anh ấy đúng là thần tượng số 1 của tớ - 1 giọng nữ cất lên

- Tớ cũng vậy! Nghe nói hôm wa anh ấy mới phá thêm đc 1 vụ án nữa đó

- ........ Nhiều đến độ nếu mà có kể ra thì chắc dài cả trang mất !!

Và đa số chủ nhân của những lời nói trên đều là các cô gái đang theo học trường Teitan ( vì đang ở trong trường mà ^^ ). Nhưng ta có thể chắc chắn rằng những cô gái đó ko thuộc CLB Hotgirl của trường vì Kudo là trưởng CLB Hotboy mà 2 CLB này xưa nay rất kỵ nhau ( mặc dù đều là trai tài gái sắc )

Tại văn phòng CLB Hotgirl

- Grừ gru, tức quá tức quá! - cô nàng nhóm trưởng Ran đang có 1 tâm trạng cực kỳ.....

- Sao vậy Ran? Có gì mà làm cậu tức dữ vậy? - giọng cô bạn thân Sonoko cất lên

- Thì cũng tại cái tên trưởng CLB Hotboy đấy - Ran kể

- À thì ra là Kudo Shinichi đấy hả? Tớ nghe nói hôm wa cậu ta mới phá đc thêm 1 vụ án nữa đó - Kazuha có vẻ hiểu biết

- Thì đó. Tại cái tên đáng chết đó mà ba tớ bị mất việc nên sáng nay tớ ko đc đồng nào để lót dạ đây nà - Ran ôm bụng

- Ra là vậy nhưng cũng đúng thôi vì ba cậu sao mà đấu lại Kudo đc - Aoko

- Aoko.................. - Ran trừng mắt nhìn Aoko nhưng muốn nuốt luôn cậu ấy

-Thôi thôi hay mình đi xuống căn-tin ăn gì đi, tớ đói bụng quá - Kazuha đánh trống lãng giải vây cho Aoko

- Tớ làm gì có đồng nào mà ăn với chả uống - Ran mặt buồn thiu

- ĐI đi tớ bao tất! Hôm nay ông bác tớ mới cho tớ tiền - Sonoko đề nghị

- Nhưng....... - Ran có vẻ ngại

- Nhưng nhị gì nữa, lâu lâu mới có 1 lần mà. - Aoko chuộc lỗi

- Thôi đc rồi. Nể tình cái bụng tớ nên tớ đi chứ thật ra tớ ko muốn dùng tiền cậu

- Biết rồi mà. Chúng ta đi thôi - Sonoko đẩy Ran ra cửa

Rồi cả bọn kéo nhau đến khu căn-tin nhưng đi giữa đường thì....

BỐP.......UI DA! Ran té xuống đất xoa xoa đầu rồi cô ngước nhìn lên xem mình mới đụng trúng ai. Thì ra là cô đã đụng trúng phải " kẻ thù " là - Kudo Shinichi

- Cậu đi đứng vậy đó hà? - Ran la lên

- Câu đó tôi hỏi cô mới đúng! Mắt cô đui hay sao mà va vào tôi? - Shinichi đáp trả

- Cậu cố tình đụng vào tôi thì đúng hơn. Cậu đừng tưởng cậu là thám tử nổi tiếng mà muốn làm gì thì làm nghen - Ran đứng dậy nạt

- Đúng đó! Mấy người đừng tưởng tụi tôi dễ ăn hiếp àh nghen. Mau xin lỗi bạn tôi đi chớ - Kazuha lên tiếng

- Sao phải xin lỗi chứ? Bạn cô va vào bạn tôi rõ ràng mà. Cô kêu bạn cô xin lỗi thì đúng hơn - Hattori ra mặt bênh cậu bạn của mình

- Cái tên nào mà như nhọ nồi vậy? - Aoko thắc mắc rất " ngây thơ "

- Cô....cô nói ai là nhọ nồi? - Hattori tức giận

- Tôi nói anh đó. Cái đồ nhọ nồi nhiều chuyện - Aoko thằng thắn

- Cô...... - Hattori ko biết nói gì nữa ngoài sự tức giận

- Thôi thôi cho tôi xin can đi mấy người ơi. Chúng ta đứng đây này h đã gây tắc nghẽn giao thông rồi đấy - Kaito nhìn xung quanh

- Tắc nghẽn kệ nó. Chừng nào tên này chịu xin lỗi tôi thì tôi mới đi - Ran quả quyết

- Cô nằm mớ giữa ban ngày àh? - Shinichi nhìn thẳng vào mặt Ran

- Thôi cho tôi xin đ. Coi như tôi thay mặt bạn tôi xin lỗi cô. Vậy đc chưa? - Kaito nhường bước vì anh nghĩ ko thể tiếp túc đứng đây mà đôi co

- Vậy còn đc. Thôi chúng mình đi - Ran quay bước

- Tạm biệt nha nhọ nồi - Kazuha quay lại

Thế là cuộc cãi vã chấm dứt với sự chưa đc thỏa mãn lắm của Ran và sự tức giận của Shinichi khi anh bạn mình lại nhường bước xin lỗi. Nhưng khi thấy cả hành lanh bị tắc nghẽn giao thông nên cả hai đành đình chiến để giải tỏa, nếu ko thì cả 2 nhóm đều sẽ gặp lại nhau trên phòng....giám thị.
Nguồn
Về Đầu Trang Go down

Tác giảThông điệp
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?   25/1/2012, 23:06


Chương 38: Tình cờ gặp lại!

Sau đó thì Kaito bay nhanh lại quán nước lúa nãy nhưng ko thấy Shinichi đâu cả. Hỏi thăm cô phục vụ thì cô ấy nói” Cậu ấy đã ra khỏi quán sau khi cậu vừa đi khỏi “. Kaito bật máy gọi cho Shinichi nhưng ko thấy bắt máy, cậu đành chạy vòng quanh ngoài phố để tìm nhưng cũng ko thấy bóng dáng Shinichi đâu. Chợt nghĩ lại lời Aoko nói cậu phóng nhanh đến nhà Ran và quả nhiên Shinichi đang ở đấy

- Shinichi – Kaito thở đốc

- ……………..

- Cậu còn giận tớ chuyện lúc nãy hay sao mà ko nói gì vậy? Cho tớ xin lỗi mà. Tại tớ ko biết rõ mà đã đánh cậu

- Tớ đang nghĩ….

- Nghĩ gì?

- Tớ có nên chấm dứt chuyện này ko?

- Cậu nói thế là sao?

- 2 năm rồi. 2 năm qua tớ vẫn ko thể chấp nhận đc sự thật là Ran đã mất. Trong 2 năm đó những việc có thể cho Ran tớ đã làm hết. Mẹ tớ, ba tớ họ đã rất buồn khi thấy tớ cứ như vậy, họ ko muốn tớ cứ buồn nên đã giới thiệu Rurumako cho đến và bây h tớ lại làm khổ đến Rurumako. – Shinichi nhìn mông lung

- Bây h cậu định làm gì? – Kaito hỏi

- Có lẽ hôm nay sẽ là ngày cuối tớ đến đây. Tớ ko thể phụ lòng ba mẹ tớ và Rurumako đã đợi tớ 2 năm

- Cậu ko muốn phụ lòng họ chẳng lẽ cậu muốn phụ lòng Ran đã hy sinh cho cậu sao?

- Ran đã mất 2 năm rồi Kaito àh. Tớ có thể làm gì nữa bây h? Trong khi những người còn sống đã đợi tớ 2 năm và tớ quyết định sau này tớ sẽ sống vì họ - Shinichi nói chắc

- Cậu ko thể làm thế đc. Cậu ko thế đối xử với Ran như thế. Tớ ko cho phép cậu làm thế

- Vậy chứ cậu muốn tớ phải làm gì nữa? Tớ đã sống cho Ran 2 năm rồi, những gì cần làm tớ đã làm rồi, bây h tớ phải sống cho tớ và mọi người chứ. Ko lẽ cậu muốn tớ phụ lòng tất cả người thân của mình chỉ để sống cho Ran sao? – Shinichi hét lớn

- Cậu thật sự quyết định như vậy sao? – Kaito điềm tĩnh lại khi nghe Shinichi nói như vậy vì cậu biết 1 khi bạn mình đã quyết định việc gì thì dù cho người khác có nói như thế nào cũng ko suy chuyển đc

- Phải

- Nếu vậy thì tớ ko có ý kiến gì nữa. Thôi, tớ đi trước. Chúc cậu hạnh phúc với những gì cậu đã chọn – Kaito cười và bước ra khỏi nhà

Sau đó 1 tháng thì Kaito đã cùng Aoko sang Mỹ để học tiếp 2 năm còn lại. Makoto và Sonoko cũng sang Anh sinh sống, ở Nhật chỉ còn lại Hattori, Kazuha và gia đình Shinichi. Nhưng Hattori và Kazuha thì về Osaka sống nên ở Tokyo chỉ còn lại Shinichi. 8 con hạc ngày nào giờ mỗi con đã bay về 1 hướng khác nhau…………

1 năm sau Shinichi cùng Rurumako và gia đình cũng sang Pháp định cư………….

Tại nhà Shinichi bên Pháp

- Con muốn Rurumako đợi con bao nhiêu lâu nữa? 3 năm rồi đó Shinichi àh – bà Yukiko

- Con biết nhưng con ko muốn đính hôn bây h. Con còn nhiều dự định cần phải làm. Con ko muốn ràng buộc mình trong cuộc sống hôn nhân – Shinichi

- Ba mẹ đâu có bảo con kết hôn, đơn thuần chỉ là đính hôn thôi mà. Mẹ muốn Rurumako có đc niềm tin vì đã bao lần Rurumako đã đến tâm sự và nó đã khóc rất nhiều vì con rồi

- Con đâu có ép cô ấy phải làm thế. Nếu muốn, cô ấy có thể chia tay mà

- Con nói vậy mà nghe đc. Mẹ tưởng 1 năm qua con đã nguôi ngoai và chấp nhận nó rồi chứ. Con còn nghĩ đến Ran đúng ko? 3 năm rồi mà con cứ như vậy. Nó có thua gì Ran đâu chứ, dịu dàng, trang nhã, lịch sự, lễ phép, học hành cũng giỏi. Con còn muốn gì chứ?

- Những thứ đó đối với con ko quan trọng, cái quan trọng là……… - Shinichi đang nói bng khựng lại

- Thôi, mẹ ko nói với con nữa. Mẹ cho con thời gian 1 tháng để vun đắp tình cảm với nó và 1 tháng sau sẽ đính hôn với cô ấy

- Mẹ àh, 1 tháng thì làm sao con có thể - Shinichi nhằn

- Mẹ ko biết. Con tự làm sao thì làm. Mẹ mệt mỏi quá rồi – bà Yukiko đi thẳng lên lầu

Shinichi mệt mỏi ngồi tựa ghế và suy nghĩ về những lời mẹ mình nói. Nó cũng có cái lý của nó, Rurumako đã hết lòng vì mình thì mình còn muốn gì nữa chứ…………….

Sáng hôm sau

- Rurumako nè – Shinichi bắt chuyện

- Sao anh?

- Hôm nay em có bận gì ko?

- Uhm, hình như là ko!

- Vậy hôm nay mình đi xem hát , đc ko?

- Vâng ạ! – Rurumako mừng rỡ khi nghe Shinichi nói vậy và bà Yukiko ngồi đó cũng mỉm cười

Khi ăn sáng xong thì Shinichi cùng Rurumako ra khỏi nhà và họ cùng đi xem hát với nhau. Khi chương trình kết thúc thì họ nán lại để cùng giao lưu với đạo diễn, nhà thiết kế trang phục cho các diễn viên

- Vâng, và sau đây chúng tôi xin mời đạo diễn chương trình Fidel Castro cùng nhà thiết kế trang phục Elly Ran

Khi đạo diễn cùng nhà thiết kế bước lên sân khấu thì mặt Shinichi biến sắc hoàn toàn. Vì người đứng trên sân khấu chính là cô bạn cậu đã đợi 3 năm qua – Ran Mori. Người cậu nóng dần lên và dường như cậu ko tin vào mắt mình nhưng sự thật vẫn đang diễn ra trước mắt cậu. Cậu đứng im lặng hoàn toàn tại đó đến lúc hết chương trình, mọi người ra về hết và Rurumako đã lay cậu rất mạnh

- Shinichi! Shinichi!

- Hả? Sao? – Shinichi giật mình

- Anh sao vậy? Như người mất hồn đấy

- Àh anh ko sao. Mà cái cô……. – Shinichi nhìn lên sân khấu thì ko ai nữa

- Anh kiếm ai? Mọi người về hết rồi. Thôi mình đi đi anh – Rurumako kéo Shinichi ra khỏi khán đài

Đứng trước cửa nhà hát mà cậu cứ bồn chồn và dường như cậu ko muốn đi khỏi

- Anh làm gì vậy? Mình đi thôi

- Em có thấy cô thiết kế lúc nãy ko?

- Có chứ. Cô ấy rất đẹp mà lại giỏi nữa. Anh muốn kiếm cô ấy àh?

- Phải! Cô ấy rất giống 1 người bạn anh. Em có thấy họ ra hướng nào ko?

- Cô ấy kia kìa. Hình như mọi người đang chụp hình chung với cô ấy thì phải. Em cũng muốn qua đó – Rurumako nhìn phía đám đông

- Mình qua đó đi – Shinichi kéo tay Rurumako qua phía đó

Nhưng họ ko tài nào len vào đc vì người đông như kiến. Đợi gần 1 tiếng sau đám đông mới tảng bớt và chỉ còn mỗi cô thiết kế đứng đó, mỉm cười nhìn vào nhà hát như có vẻ cô rất tâm đắc với vở hát lần này. Và đứng đó ko xa, cũng có 1 người nhìn về cô và đang mỉm cười “Ran…Đúng là cậu rồi!”

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?   25/1/2012, 23:07


Chương 39: Cảm xúc ngày gặp lại!

Shinichi nhìn Ran bằng 1 cặp mắt tràn đầy cảm xúc: tình cảm có, vui có và kể cả tức giận. Khi Ran sắp quay lưng đi thì Shinichi vội chạy

- Ran! Đừng đi

Ran nghe như có ai gọi tên mình, cái tên mà 3 năm trời ngoài ba mẹ cô ra thì ko ai gọi cô như thế, mọi người chỉ biết cô là Elly – 1 nhà thiết kế mà thôi. Cô quay lại thì dường như cô ko tin vào mắt mình nữa, Shinichi đang đứng trước mặt cô bằng xương bằng thịt. Cô thẫn thờ nhìn Shinichi như muốn xác định lại thật kỹ

- Shi…… - cô buột miệng

- Ran! Đúng là cậu sao? Tớ nhớ cậu lắm, cậu biết ko? – Shinichi ôm chầm lấy Ran làm cho Rurumako rất ngạc nhiên

- Xin lỗi, hình như cậu nhầm người rồi. Tôi là Elly chứ ko phải là Ran – Ran đẩy nhẹ Shinichi

- Ko thể nào, đúng là cậu mà – Shinichi giật mình

- Có lẽ cậu nhầm với ai rồi. Thôi chào cậu, tôi đi đây – Ran quay đi

1 mình Shinichi đứng đó thẫn thờ, anh ko muốn tin là mình đã gặp lại đc Ran mà cô ấy lại ko nhận ra mình. “Ko lẽ, ko phải cô ấy thật sao?”

- Thì ra cô ấy là Ran àh – Rurumako hỏi

- Anh ko biết, cô ấy ko nhận mình là Ran. Có lẽ anh nhầm người

- Thôi, mình đi đi anh

- Ừhm

Sau đó thì Shinichi và Rurumako cũng quay bước đi.

Tại nhà Elly

- Con gái mẹ về rồi àh. Buối công chiếu thành công chứ con?

- Vâng! Rất thành công mẹ ạ - Ran nói giọng buồn

- Thành công mà sao con buồn thế. Có chuyện gì àh?

- Àh ko có gì đâu mẹ. Àh mà ba đâu rồi?

- Ba con đi mua đồ cho mẹ rồi

- Vâng! Vậy con vào phòng

- Ừhm tắm rửa rồi ra ăn cơm

Ran ko trả lời mẹ cô mà cô đi thẳng vào phòng mình. Cô lục lại những tấm hình chụp cùng Shinichi và mọi người mà cô đã cất tận đáy thùng. Nhìn nó, nước mắt cô rơi “ Tại sao? Tại sao mình gặp lại cậu ấy chứ? Mình tưởng đã quên cậu ấy rồi mà sao bây h cậu ấy lại xuất hiện trước mặt mình cơ chứ???????”

[Flashback]

Bệnh viện vào đêm định mệnh ấy. Tại phòng bác sĩ

“ Cốc cốc “
- Ai đấy. Vào đi

- Chào bác sĩ!

- Cháu tỉnh lại rồi àh? Nhưng sức cháu còn yếu lắm, chưa đi lại đc đâu

- Cháu ko sao. Bác còn cách nào để cứu cậu ấy ko?

- Hết rồi cháu àh. Những gì cần làm bác và mọi người đã làm hết

- Thật sự là ko còn cách gì sao?

- Có thể là còn nhưng xác xuất chỉ có 10%.

- Đó là cách gì?

- Thay máu cho cậu ấy. Nhưng đó là việc rất liều lĩnh, nếu làm xong mà 24h sau cậu ấy ko tỉnh lại thì cũng đành thua. Vì vậy bác ko dám làm

- Vậy cần khoảng bao nhiêu máu

- Cỡ hơn 400cc máu.

- Bác làm đi

- Ko thể đc.

- Cháu sẽ cho máu cậu ấy. Cháu đã nợ cậu ấy 1 mạng thì bây h cháu phải trả lại cho cậu ấy. Nhưng cháu muốn bác hãy giữ bí mật này giùm cháu

- Nhưng sẽ rất nguy hiểm cho cháu!

- Ko sao. Cháu tình nguyện

- Vậy thôi đc. Bác sẽ thử 1 lần nữa. Cháu qua phòng lấy máu

- Vâng

…………………………

- Con sao rồi Ran?

- Ủa con đang ở đâu đây?

- Phòng hồi sức. Tại sao con lại làm 1 việc liều lĩnh như vậy. Nếu con có mệnh hệ gì thì mẹ biết làm sao?

- Shinichi sao rồi mẹ?


- Bác sĩ đang mổ cho nó. Mà tại sao con làm vậy?

- Con muốn trả lại cậu ấy mạng sống. Con ko còn mặt mũi nào nhìn cậu ấy và mọi người nữa. Con ko muốn làm cho cậu ấy khổ vì con

- Mẹ biết con rất đau khổ, nhưng con ko cần phải làm vậy. Nếu con ko muốn gặp cậu ấy nữa thì mẹ có cách này

- Cách gì hả mẹ?

- Thì làm cho nó và mọi người cứ nghĩ con đã chết là đc rồi. Mọi người vẫn chưa biết việc con đã tỉnh lại. Mẹ sẽ nói với ba và cả gia đình ta sẽ sang Pháp để tìm 1 cuộc sống mới

Sau đó thì ngay tối hôm đó Ran cùng mẹ ra khỏi bệnh viện và về nhà sắp xếp mọi việc. Sáng hôm sau họ ra sân bay và đi thẳng ra Pháp

[ End Flashback]

“Cốc cốc” Mẹ cô gõ cửa rồi bước vào phòng với ý định kêu cô ra ăn cơm. Nhưng bà thấy Ran ngồi khóc dưới đất và trên tay là những tấm hình lúc xưa……..

- Có chuyện gì vậy con? – bà cúi xuống hỏi nhẹ

-Con gặp lại cậu ấy rồi mẹ ạ

- Ý con là con đã gặp lại Shinichi?

- Vâng! Con gặp lại cậu ấy trước cổng nhà hát. Con hoang mang lắm, bây h con phải làm sao đây?

- Đúng là ý trời. Có lẽ duyên phận giữa con với nó chưa dứt nên ông trời đã cho 2 đứa gặp lại, con hãy làm những gì con muốn, con đã lớn rồi, hãy tự quyết định số phận mình con ạ!

- Vâng con hiểu rồi. Con rất mừng đã gặp lại cậu ấy, mẹ àh! – Ran cười và ôm mẹ mình

Sáng hôm sau

“ Reeng………….reengggggg…..”

Shinichi ngáp ngắn ngáp dài, mắt lim dim mò mẫm cái đt đang reo từng hồi

- Alô! Ai đấy!

- Tên thám tử ngốc àh. Bây h vẫn chưa dậy sao?

- Ran……..là cậu phải ko? – Shinichi bỗng tỉnh ngủ

- Vậy chứ cậu nghĩ là ai?

Shinichi bật dậy, miệng ko nói nên lời

- Đúng là cậu rồi………Ran……..tớ ko nằm mơ

- Thôi dậy đi. Tớ hẹn cậu ở công viên gần Tour Eiffel. Nếu ko muốn xơi đòn Karate ngày gặp lại thì 15’ sau phải có mặt đấy. Bye

- Khoan đã……

Shinichi chưa kịp nói thêm câu nào thì Ran đã cúp máy. Cậu nhảy nhanh xuống giường, vệ sinh cá nhân xong thì anh lấy vội cây lược chải đến nỗi cây lược gần như muốn bốc cháy. Sau đó thì đứng trước tủ đồ gần 5’ mới chọn ra đc 1 bộ ưng ý nhất. Xong xuôi mọi việc Shinichi phóng bay xuống nhà trước sự ngạc nhiên của ba mẹ và cả Rurumako. Shinichi quá khác lạ so với mọi ngày………

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?   25/1/2012, 23:08


Chương 40: 8 CON HẠC _ END

PART A

Đúng 15’ sau Shinichi đã đặt chân đến công viên. Nhìn quanh đi quanh lại mấy lần cậu mới nhận ra Ran đang ngồi ở chiếc ghế đá cách chỗ cậu đứng khoảng 50m.

- Ran! – Shinichi chạy lại

- Sao trễ thế? – Ran nhíu mày

- Đâu có, tớ đến đúng giờ mà – Shinichi nhìn đồng hồ và nhìn Ran với vẻ khác lạ

- Sao thế? Bộ mặt tớ dính gì àh? – Ran lấy tay sờ mặt mình

- Àh ko. Cậu ko có gì nói với tớ sao? – Shinichi ngồi xuống

- Cậu muốn tớ nói gì?

- Tại sao cậu vẫn còn sống mà cậu lại gạt tớ?

- Qủa thật lúc đó tớ ko còn mặt mũi nào nhìn cậu nữa. Tớ đã hại cậu ra như thế - Ran cúi mặt nhớ lại

- Đó ko phải là lỗi của cậu. Cậu biết 3 năm qua tớ sống ra sao ko? Tớ rất đau khổ và ray rứt, tớ đã nghĩ vì tớ mà cậu đã………

- Thôi. Tớ ko muốn nhắc chuyện cũ nữa. Mình nói chuyện khác đi – Ran đề nghị

- Vậy còn chuyện của tớ và cậu? – Shinichi nhìn Ran

- Tớ và cậu? Thì ra cậu vẫn còn nhớ sao?

- Cậu biết cái này ko? – Shinichi lấy trong túi mình ra viên ngọc màu xanh

- Woa. Cậu còn giữ nó sao? – Ran mừng chộp lấy viên ngọc trên tay Shinichi

- 3 năm qua ko ngày nào tớ quên đc cậu và tình cảm tớ dành cho cậu từ trước đến h vẫn vậy, không thay đổi

- Nhưng chuyện đó đã kết thúc rồi Shinichi àh. Chúng ta hãy sống như những người bạn bình thường đi – Ran cười

- Không. Nếu cậu đã kết thúc nó thì tớ sẽ giúp cậu mở nó ra. Đi nào – Shinichi nắm tay Ran đứng dậy

- Ê này…… - Ran giật mình nhưng cô vẫn chạy theo

Hôm đó 2 người đi chơi rất vui vẻ. Họ đi dạo công viên, đi xem hát, đi cà-phê, dường những những gì đã xảy ra 3 năm qua tại Nhật đều đc Shinichi tường thuật lại rõ ràng. Ran đã cười rất nhiều trong lần đi chơi này và có lẽ đây là lần đi chơi vui nhất trong 3 năm cô sống tại Pháp. Cho đến khi về đến nhà thì trời đã tối mịt

Tại nhà Ran

- Đi chơi vui ko con gái? - bà Kisaki

- Dạ vui lắm mẹ ạ. Cậu ấy kể cho con rất nhiều chuyện, từ chuyện Sonoko cho đến Kazuha và Aoko – Ran cười đi

- Vậy là tốt rồi. 3 năm qua mẹ cứ lo trong lòng cho đến bây h thì đã ổn – bà Kisaki vuốt nhẹ tóc Ran

- Nhưng cậu ấy nói cậu ấy còn tình cảm với con. Con ko biết phải làm sao nữa

- Chuyện đó mẹ nghĩ trong lòng con đã có câu trả lời rồi. Trong 3 năm qua mẹ cũng đã nhận thấy. Con sẽ tự phát hiện ra thôi, nó nằm trong trái tim con đấy

Ran mỉm cười và dường như cô cũng đã nhận ra

Tại nhà Shinichi

Shinichi vào nhà với tâm trạng rất thoải mái, vừa đi cậu vừa huýt sáo tạo ra 1 cảnh tượng lạ trong nhà

- Hôm nay con đi đâu mà vui quá vậy? – bà Yukiko

- Dạ con đi gặp 1 người. Thôi, con lên thay đồ đây. Lalala – Shinichi đi lên lầu mà miệng ko ngừng huýt sáo

- Con biết nó đi gặp ai ko Rurumako? – bà Yukiko quay sang

- Dạ có lẽ là chị Ran

- Sao? Ran àh? Ko lẽ con bé ấy vẫn còn sống? – bà Yukiko ngạc nhiên

- Dạ. Hôm qua đi xem hát với anh Shinichi cháu có gặp chị ấy. Hiện giờ chị ấy là nhà thiết kế trang phục nổi tiếng của Pháp

- Thật ko ngờ. Shinichi! Xuống mẹ bảo - bà kêu vọng lên lầu

- Dạ! – Shinichi chạy xuống

- Ngồi đó, nghe mẹ hỏi. Có phải hôm nay con đi gặp Ran ko?

- Dạ phải!

- Con bé ấy còn sống sao?

- Dạ. Cô ấy vẫn còn sống

- Vậy con tính sao?

- Con đã nói hết với cô ấy và con quyết định sẽ chinh phục cô ấy lại lần nữa – Shinichi nghiêm

- Con nói thế nghĩa là sao? Vậy còn Rurumako?

- Đúng là Rurumako rất tốt, rất hoàn hảo nhưng con thật sự ko có tình cảm với cô ấy. – Shinichi nhìn mẹ mình với cặp mắt quyết đoán

- Con…….

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?   25/1/2012, 23:08

PART B

Bà Yukiko chợt dừng lại vì bà sực nhớ ra Rurumako đang ngồi ở đó. Bà quay qua định bảo cô đi lên lầu nhưng ko thấy cô đâu cả. Nhìn ra cửa thì cánh cửa đã mở toang và bà thấy bóng Rurumako chạy ra ngoài

- Rurumako – bà Yukiko chạy ra cửa nhưng bóng dáng cô đã mất tăm

- Shinichi! Con thấy con đã làm gì chưa hả? Mau tìm nó về ngay cho mẹ nếu không con đừng trách mẹ - bà Yukiko la lớn

- Con biết rồi. Nếu ko thì tối nay con khỏi ngủ đc với mẹ - Shinichi nói rồi vụt chạy ra ngoài

- Con với cái. Thật bực mình – bà Yukiko ngán ngẩm nhìn ra cổng

Khi Rurumako chạy đc 1 đoạn thì cô đụng phải 1 đám lưu manh chuyên chọc ghẹo con gái. Đang loay hoay không biết làm sao vì cô đang rất hoảng thì có tiếng….

- Này, mấy người đang làm gì đấy. Buông cô ấy ra mau

Nghe vậy cả bọn quay sang

- Oh, cô em này coi còn ngon hơn đấy. Nếu cô em chung vui với bọn tôi thì tôi sẽ thả con nhỏ này ra

- Hừ, tôi bảo các người buông cô ấy ra

- Cô em này ngon nhỉ, dám ra lệnh cho bọn này. Tụi bây, lên…..

“HÂY DA”  “ BỐP, BỐP, BỐP “. Chỉ tội cho bọn kia chưa kịp lên thì đã dính chưởng karate nằm sóng soài dưới đất

- Cô không sao chứ?

- Chị là…..chị Ran phải ko?

- Cô biết tôi àh? – Ran ngạc nhiên

- Dạ phải

- Ừhm tôi là Elly Ran.

- Chị là Ran Mori!

- Eh!!! – Ran rất ngạc nhiên vì 1 cô bạn cô chưa từng gặp lại biết họ tên cô , nếu ở bên Nhật thì không có gì lạ, đằng này lại ở bên Pháp.

Ran thấy lạ nên cùng đi với Rurumako vào quán nước gần đó

- Cô là……

- Em là Rurumako. Rất cám ơn chị chuyện lúc nãy

- Àh không sao. Mà làm sao cô biết đc rõ họ tên tôi thế?

- Em biết đc chị là qua anh Shinichi

- Eh?!? Shinichi? Shinichi Kudo? – Ran rất dỗi ngạc nhiên

- Vâng! Hiện tại em đang ở nhà anh ấy

- Em là gì của anh Shinichi?

- Em quen anh ấy vào 3 năm trước do cô Yukiko giới thiệu

- Ừhm

- Em biết chị qua những tấm ảnh mà anh Shinichi để trong phòng và những lời kể của anh Shinichi và cô Yukiko

- Hình?

- Dạ phải, trong phòng anh ấy có rất nhiều ảnh của chị và những người bạn của anh ấy

- Oh!

- EM muốn nói với chị điều này: chị đừng làm anh Shinichi đau khổ nữa. Nếu chị đã đi 3 năm rồi thì chị đừng bao h gặp lại anh ấy nữa. Chị chỉ làm cho anh ấy đau khổ thêm thôi

- Eh?! Chị đem lại đau khổ cho Shinichi?

- Phải! 3 năm qua cũng tại chị mà anh Shinichi không chấp nhận em. Anh ấy ngày nào cũng nhớ đến chị. Cho đến bây h anh ấy đã từ từ chấp nhận em thì sao chị lại xuất hiên chứ?

- Rurumako àh. Chị hiểu tâm trạng của em và đáng lẽ như em nói là chị không nên xuất hiện trước mặt Shinichi nhưng ông trời đã cho chị và Shinichi gặp lại có thể coi là duyên số giữa chị và Shinichi. Chị có thể nhường Shinichi lại cho em nếu như Shinichi thật sự có tình cảm với em, nhưng có bao h em nghĩ rằng tình cảm sẽ đc dựng lên trong sự ràng buộc ko?

- Em biết nhưng em không muốn mất anh ấy. Em rất thương anh ấy – Rurumako cúi mặt xuống và khóc

- Ran nói đúng đó Rurumako àh. Bấy lâu nay anh chỉ xem em như em gái của anh thôi, người anh có tình cảm trên đời này chỉ có 1 người duy nhất là Ran thôi – Shinichi

- Cậu đến từ lúc nào thế? – Ran giật mình

- Từ nãy đến giờ rồi – Shinichi cười

- Cậu muốn chết àh? Dám nghe lén con gái nói chuyện – Ran liếc Shinichi

- Khoan khoan, cho tớ xin lỗi vì tớ không cố ý. Đừng cho tớ nếm karate của cậu chứ - Shinichi xua tay

- Cậu coi chừng đấy!

Rurumako nghe Shinichi nói vậy và cuộc đối thoại ngắn của Shinichi và Ran đã làm cô nhận ra điều Ran nói là thật vì chỉ có ở bên Ran, Shinichi mới có đc những nụ cười như vậy, 1 nụ cười không bao h thuộc về cô…..

- Em hiều rồi. Thôi em về trước, chào 2 anh chị

- Rurumako……..

Shinichi gọi theo nhưng Rurumako đã leo lên chiếc taxi trước cổng và về nhà

- Cái con bé này, thiệt là

- Cô ấy không sao đâu. Khi người ta đã sáng tỏ đc 1 việc gì đó thì suy nghĩ sẽ chững chạc hơn, cô ấy sẽ đi về nhà

- Sao cậu biết?

- Tâm lý con gái thôi mà!

- Mà hình như lúc này cậu đã thừa nhận là con tình cảm với tớ, đúng không? – Shinichi nhìn Ran với con mắt hơi bị “gian”

- Đâu có! Chắc cậu nghe lầm đấy – Ran quay mặt đi chỗ khác

- Lầm? Chắc vậy thiệt. Để tớ nghe lại xem đúng không

Ran không hiểu từ “ nghe lại “ của Shinichi có ý gì thì ai ngờ cậu ấy chiếc đt trong túi ra và bật đoạn ghi âm lời Ran nói lúc nãy làm cho cả quán ai cũng nhìn vào

- Cậu….cậu có tắt không thì bào? – Rna xấu hổ

- Trừ phi cậu chịu thừa nhận với tớ, nếu không thì…….. – Shinichi đang định bấm mở volume lớn hơn

- Thôi thôi đc rồi. Tắt đi

- OK! Thế là cậu thừa nhận rồi đấy nhé!

- Cậu liệu hồn với tớ!

Ran cười và nhìn ra cửa sổ. Shinichi cũng nhẹ lòng hơn vì tình cảm của anh đã đc đáp trả xứng đáng


Sau đó thì Rurumako đã về Nhật ngay sáng mai và dường như Rurumako rất thoải mái khi mọi việc ko còn đè nặng lên cô nữa nên mọi người rất yên tâm..

1 NĂM SAU_Tại PARIS

“ 1 2 3 CHỤP NÀO “ Ran tung bó hoa trên tay cô xuống và nó rơi đúng ngay Aoko

- BRAVO! Thế là chúng ta sắp đc uống rượu hồng của Aoko và Kaito rồi – Sonoko cười

- Sonoko. Tớ không giỡn đâu nhé. Tại nó rơi trúng ngay tớ chứ bộ - Aoko đỏ mặt

- Sonoko nói đúng rồi. Trong đám chỉ còn mình tớ và cậu thôi. Hay là mình tổ chức vào tháng sau luôn nhé – Kaito cười và nắm tay Aoko

- Tớ……

- Đồng ý đi. Đồng ý đi – cả bọn hùa nhau la

- Tớ đồng ý – Aoko bẽn lẽn

- Hoan hô! 2 người là sau cùng rồi đấy nhé. Làm cho linh đình vào – Shinichi đi xuống

- Cậu thì sướng rồi. Trong đám tụi mình có ai đc cái đám cưới tại Paris mà trên du thuyền như cậu đâu – Hattori

- Đây là sáng kiến của Ran. Cô ấy nói muốn có 1 cái đám cưới trên biển và tất cả mọi thứ ở đây đều là cô ấy thiết kế - Shinichi nhìn Ran

- Cũng đúng thôi. Ran là 1 nhà thiết kế nổi tiếng tại Pháp mà, tất cả mọi thứ Ran làm đều rất hoàn hảo. Chúc mừng cậu – Kazuha nói và ôm chầm lấy Ran

- Cám ơn cậu!

- Àh mà các cậu định sống ở đây luôn sao? – Makoto

- Tớ và Shinichi định sau khi đám cưới thì sẽ về Nhật lại vì không nơi nào bằng nơi mình sinh ra cả. Với lại căn nhà tớ đã bỏ trống quá lâu rồi, tớ phải có trách nhiêm với nó vì tớ là người đứng tên nó mà – Ran cười tươi và nhìn Shinichi như 1 lời cảm ơn

- Thế còn ba mẹ các cậu? – Hattori

- Ba mẹ Shinichi sẽ sống ở đây còn ba mẹ tớ thì sẽ cùng về với tớ

- Vậy thì tội nghiệp Shinichi rồi. Phải chịu áp lực từ bà mẹ vợ hung dữ rồi – Sonoko

- Chắc vậy quá – mặt Shinichi ỉu xìu

- Shinichi! Anh dám nói vậy hả? – Ran nhéo vào hông Shinichi làm cho anh chàng xanh mặt

- Oái oái, tha cho anh đi mà Ran – Shinichi méo mặt

- Tội nghiệp – cả bọn cười và lắc đầu nhìn Shinichi bằng ánh mắt tội nghiệp

- Àh tớ có ý kiến này. Hôm nay là ngày trọng đại duy nhất của Ran và Shinichi. Vậy chúng ta hãy kêu họ làm cái gì đó để chứng minh tình cảm giữa họ đi – Sonoko sáng ý

- Hay đó. Vậy mình làm thế nào đây ta? – Kaito chống cằm

- Khỏi nghĩ nữa, tớ có ý rồi. 2 người hãy hôn nhau trước mặt mọi người đi – Sonoko

- Cái gì? Hôn nhau á? – Shinichi và Ran há miệng hết cỡ

- Đúng rồi. Vì hôn nhau là cách biểu biện tình cảm rõ nhất. Nhưng vì Ran là con gái nên tớ đề nghị chỉ Shinichi hôn Ran thôi – Makoto

- Tại sao?

- Vì cô ấy sẽ rất ngại nếu làm thế trước đám đông – Kaito nói theo

- Ừm đúng rồi. Vậy thì chỉ Shinichi thôi! – Hattori

- Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!

Cả bọn ùa lên làm Shinichi và Ran đứng giữa người cứng như khúc gỗ, biết chắc là không bao h thoát khỏi vòng vây nếu không làm theo lời cái bọn quỷ quái này. Shinichi nhìn Ran làm cô nàng đỏ mặt cả lên và anh đã tặng cô 1 nụ hôn vào má hồng cô đang ửng đỏ lên, “ dễ thương quá “ – anh nghĩ vậy


“ Hoan hô, vậy mới đúng là vợ chồng chứ” cả bọn ùa lên và snag đó là 1 tràng cười vui vẻ

- Thôi bọn mình chụp hình với nhau đi. 8 con hạc ngày nào giờ mới đc cùng về tổ mà – Aoko lấy máy chụp hình ra

“ 2 3 TÁCH “! 1 tấm hình đầy đủ 8 con hạc ngày nào. Mặc dù đã qua 3 năm nhưng tình cảm họ dành cho nhau vẫn như vậy. Tình bạn, tình yêu hòa trộn lẫn nhau tạo nên những tiếng cười hạnh phúc. Mặc dù giữa họ đã có rất nhiều chuyện xảy ra và ta tưởng dường như họ sẽ ko còn tình cảm với nhau nữa nhưng không! Họ đã đánh bật đc tất cả vì trong tim họ vẫn duy trì đc 1 tình cảm trong sáng và thứ tình cảm đó đã chiến thắng tất cả!! Và có lẽ tình bạn và tình yêu giữa họ sẽ còn kéo dài mãi mãi…………..

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~THE END~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~




______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
yukikodethuong



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 450
Birthday : 10/09/1996
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?   25/1/2012, 23:52

Lại vào ủng hộ tuốt tuồn tuột. Dạo này thơ văn ý hay gì cũng thơ thẩn nhẹ tựa lông hồng mà vụt mất khỏi đầu Yuki nên chẳng viết được bài nào cho ra hồn tử tế. :diedie: :shock: :down:
Cuối cùng cũng Happy Ending. Thật sự là mừng quá! Thích cái đoạn lễ cưới, mấy người kia thể nào cũng phải trêu chọc "đôi chim bồ câu" của chúng ta mà! Cảm ơn ss nha! Flower
Yuki vote thanks! :cheer:
Mà ss Anita up thay cũng được ạ? :?:
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?   Today at 23:23

Về Đầu Trang Go down
 

[Long Fic sưu tầm] Cậu có thích tớ không?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

 Similar topics

-
» Âu Cơ - Lạc Long Quân - Truyện tranh
» Chả Cá Thăng Long
» Duyên tình lạc bến - Bà Tùng Long
» Salad thanh long đỏ
» Chè thanh long, khoai tía

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-