CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^

[Đoản văn] Đạo tặc đêm giao thừa Cam_im10


Conan Fan Club
 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập

Share
 

 [Đoản văn] Đạo tặc đêm giao thừa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

[Đoản văn] Đạo tặc đêm giao thừa Empty
Bài gửiTiêu đề: [Đoản văn] Đạo tặc đêm giao thừa   [Đoản văn] Đạo tặc đêm giao thừa Empty24/1/2012, 20:17

[Đoản văn] Đạo tặc đêm giao thừa Dao-tac-dem-giao-thua1
Thể loại : Ngôn tình (có tí hài…hehe)

Tác giả: Rin

Độ dài: Đoản văn (5 đoạn)

Tình trạng: Hoàn
Nguồn: Huyết Nguyệt Lâu

Đây là
quà tết của Rin thân tặng các member trong 4r (đặc biệt với các bạn thích ngôn tình^^). Vì vậy, yêu cầu không mang truyện này đi đâu khác nếu chưa có sự đồng ý cho phép của Rin.
Cám ơn!



Các nhân vật:


Cẩm Y Vệ – Lãnh Ngọc Dương – Tam tiểu thư Lãnh gia – Hồ Lam Thủy Điệp – Thủy Tịch Lãnh


1



Một thân ảnh màu đen nhẹ nhàng luồn lách qua tất thảy ánh mắt của thị vệ, hắn phi thân vào một tòa phủ đệ nguy nga.


Ân…chính là nơi này! Lãnh gia phú khả địch quốc của Thiên Hoàng triều ah!


Hắn điểm nhẹ mũi chân, phi lên nóc của
một phòng gần đó. Đôi mắt sắc lạnh chăm chú đánh giá xung quanh, hắn giơ
tay lật ngói nhà….



Oa oa….đến cả ngói cũng là hàng thượng đẳng như thế này?? Nhà thực phú…thực phú…


Thân ảnh kia không ngừng sờ nắn ngói nhà màu đỏ chói trên tay. Đầu hắn lắc qua lắc lại liên tục tỏ vẻ tiếc hận.


Dưới ánh trăng huyền ảo, hắc y của hẳn với đai lưng xanh đỏ tím vàng rất bắt mắt, thực sự đã làm tăng thêm vẻ bí hiểm vốn có.


Sau một hồi nắn nắn cái ngói, hắn nhìn
xung quanh gắt gao rồi bất chợt dùng tốc độ như tia chớp cẩn thận đem ba
mái ngói nhét vào tay nải ngang hông, miệng không ngừng mặc niệm:



- Bỏ đi thật phí nha! Hàng thượng đẳng thế này..chậc chậc….


Sau khi dỡ xong ngói nhà, hắc y nhân tiếp tục thật cẩn thận dòm mắt vào trong phòng.


Bài trí không tồi nha!


- Oa!


Hắc y nhân giật mình. Hắn là đệ nhất phi
tặc của Thiên Hoàng triều nha! Không có lí nào vừa mới xuất hiện đã bị
phát giác. Hắn khẽ nhíu mi, đánh giá lại căn phòng một lượt. Chợt phát
hiện ra trên giường có gì đó không ổn.



Di? Sao nhìn chăn cộm cộm nha?


Cũng không cần hắn phải đi xuống xác
minh. Chiếc chăn bông nhìn qua cũng biết là hàng thượng hạng kia bị lật
tung lên. Trên giường hiện lên thân ảnh của một tiểu cô nương.



Không sai! Chính là một tiểu cô nương….bất quá, lại không phải là tiểu cô nương tầm thường.


Nước da nàng trắng nõn như ngọc, ánh mắt trong suốt linh động đầy sức sống…ân…người như vậy chính là mĩ nhân nha!


Ách! Hắn đang nghĩ cái gì nha?


Vội vàng lắc mạnh đầu…ân..hắn đến là để “cướp” của nhà người ta nha! Cũng không đúng lắm…chỉ là thăm viếng của cải thôi…haha (Rin: Không biết xấu hổ =.=)


- Thực không ngủ được mà Linh nhi!


- Tam tiểu thư! Người vẫn là
nên ở trong phòng ah! Cái tên phi tặc kia tuyệt không phải kẻ tầm
thường! Hắn là đệ nhất phi tặc của Thiên Hoàng chúng ta đó.



- Thật sao? Vậy ta càng phải
đi! Trong thư khiêu chiến, chẳng phải tên bại hoại đó nói sẽ mang tất cả
của cải Lãnh gia mang đi sao??



- Tiểu thư của tôi ơi! Người nghĩ đại tiểu thư cũng là kẻ tầm thường sao?


- Cũng đúng nha…bất quá ta vẫn muốn đi…


- Tiểu thư!


Cuộc trò chuyện của các nàng, rất không may đã bị cái tên “bại hoại” nào đó nghe được không sót một từ.


Hắn khẽ dương môi cười ngạo nghễ. Được
nha tiểu mĩ nhân, nàng nói như vậy chính là sỉ nhục “tài năng” của thiên
hạ đệ nhất phi tặc là hắn.



Hắn hừ hừ mũi, xách cái tay nải chứa ba
cái ngói đỏ kia rời khỏi hiện trường không một dấu vết, tiếp tục phi
thân qua lại trên nóc các tòa nhà. Hắn âm thầm thề sẽ mang cả gia sản
của Lãnh gia một đêm tiêu thất!



2



Hắn thực loạn nha!


Cái phủ gì mà như ..mê cung! Hắn một lần
nữa dừng lại trên mái nhà. Mặt hắn xám như tro tàn. Cái dấu hiệu này
chứng tỏ hắn đã từng đáp ở trên nóc tòa nhà này!



Tâm hắn loạn một đoàn. Khốn khiếp! Nhất định là Lãnh gia đã chuẩn bị cái bẫy trận địa chờ hắn bước vào.


Được lắm! Quá coi thường Cẩm Y Vệ ta rồi!


Ta sẽ làm Lãnh gia các ngươi gà bay chó chạy trong đêm giao thừa! Hahaha….


Hắn đánh giá trận pháp vây quanh. Miệng hắn nhếch lên nụ cười tàn ác.


Xác định dấu hiệu trước mắt chỉ cần bước vào sẽ khởi động cơ quan. Hắn giơ chân đạp mạnh vào nơi đó.


Ngay lập tức, một cành cây to đùng từ
đằng sau hắn vọt tới. Hắn vội vàng né sang bên phải, tiếp tục dùng sức
đạp mạnh vào cơ quan thứ 2.



Lần này, hàng trăm con ong không biết từ phương nào bay tới tấp đến nơi hắn đứng.


- Ách! Này có ác quá không? Muốn hủy dung ta sao?


Hắn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội vàng tung ra Hỏa Cốt cực phẩm từ Tây Vực khống chế bầy ong.


Chao ôi….cái thức này đắt lắm nha…..Lãnh gia chết tiệt! Không hồi vốn được thì tên ta viết lộn ngược!


Hắn nghiến răng lăn một vòng trên mái
nhà tránh ám tiễn từ đằng sau phóng lại. Thực sự muốn lấy cái mạng của
hắn mà! Một cơ quan mà có đến hai cái bẫy kép!



Tại sảnh chính Lãnh phủ


- Đại tiểu thư! Hắn đến rồi…


- Hử? Thực sự khởi động cơ quan sao?


- Ân. Chính xác là khởi động đến cơ quan thứ 2 rồi.


Tiểu Tuế khẽ lau mồ hôi. Mỗi khi đứng gần Lãnh đại tiểu thư, hắn không thể nào kiềm chế được sự lo sợ. Nàng rất khủng bố nha!


- Hahaha…đi! Tiểu Tuế, trong phủ giao cả cho ngươi.


- Ách? Tiểu thư, ngài…


- Ta đi đối ẩm ngắm pháo hoa chờ giao thừa cùng bằng hữu, ngươi muốn quản?


- Ách. Tiểu thư, ngài đi cẩn thận….


Hắn mới chính là không cần quản nha! Hắn còn muốn giữ cái mạng nhỏ này.


3



Hahaha! Các ngươi cứ nháo đi, nháo đi ah! Ta còn phải đi làm việc ta nên làm…


Hắn cười đến đắc ý nhìn đám gia nhân Lãnh phủ dáo dác chạy đông chạy tây đi bắt hắn.


Hắn cho khởi động tổng cộng đã bốn cơ
quan, đương nhiên bọn lính kia sao dám làm loạn mà chui vào chịu chết
ah. Hắc hắc..hắn tự nhận mình thông minh nha! (Rin: mắc bệnh khoa trương…=.=)



Trong khi hắn lộn nhào vài vòng trên
không tránh đủ loại ám tiễn, từ đằng xa, một thân ảnh nhỏ nhắn đang chạy
lại gần, đôi mắt mở to linh động nhìn bóng hắn loáng thoáng, lúc ẩn lúc
hiện dưới ánh trăng.



- Tiểu thư! Người làm ơn dừng lại đi ah! Chỗ đó…thực nguy hiểm!


- Linh nhi! Hắn chính là Cẩm Y Vệ trong truyền thuyết sao?


- Xác thực…ách! Tiểu thư…ngài không định bắt hắn đấy chứ!


- Đương nhiên ah!


Chính là tâm nàng lúc này thật loạn. Hắn
dưới ánh trăng thật sự rất …đẹp! Đặc biệt chiếc đai lưng lòe loẹt kia
khiến hắn có chút gì đó tà nghễ, nổi loạn ..thực sự rất thu hút….(Rin: Ô nô…đừng để “bảy màu” nó đánh lừa thị lực em ạ =]])



- Họ Cẩm kia! Ngươi đứng lại cho ta! Không cho phép ngươi nhảy loạn trong nhà của ta!


Thiên ah! Hắn mà dừng lại thì đã sớm thành thịt bò bằm nha! Giờ nàng lại bảo hắn dừng lại. Này có phải muốn hắn chết?(Rin: Thịt bò bằm thực sự rất ngon! Họ Cẩm kia! Mau dừng lại cho ám tiễn xiên ngươi ah! =]])


Ách!


Hắn vừa bước hụt chân?


Rất không may, hắn đã đạp phải cơ quan thứ 8.


Ngay lập tức, ám tiễn từ dưới đội mái bay lên, phi thẳng vào hắn. Hắn vội vàng điểm mũi chân, nhanh như cắt bay về phía nàng.


- Tiểu quỷ! Ngươi phải đền bù! Kho bạc ở đâu?


- Ách! Ta không cố ý, ở gian phòng thứ 7 bên trái…Á!


- Cảm tạ…


(Rin: *vỗ vai* tội nghiệp, trúng mĩ nam kế rồi em =]])


Hắn cười tà nghễ. Điểm điểm ngón tay lên mũi nàng rồi phi thân lên nóc nhà gần đó.


Tiểu mĩ nhân vẫn là tốt nhất! Hahaha….


*Phịch!*


- Xong! Chết ta rồi Linh nhi…


Linh nhi khóc không ra nước mắt. Này
chính là tiểu thư bị sắc dụ ah! Nàng vội vàng tiến đến đỡ lấy thân thể
vô lực của tam tiểu thư, dùng lời lẽ nhẹ nhàng nhất khuyên bảo nàng.



- Tiểu thư ngài đừng quá thương
tâm…đại tiểu thư hẳn không làm khó người đâu! Dù sao cũng là tại cái
tên bại hoại kia ép người khai ra kho bạc!



- Không Linh nhi! Ta không nói cái đó…ta nói là…hắn…hắn đánh cắp đồ của ta rồi!


- Cái gì? Hắn…Hắn….người ..người đâu~!


Linh nhi sợ hãi, lắp bắp kêu to gọi
người. Hạ nhân trong phủ sớm đã tụ tập rất đông xung quanh các nàng. Tất
cả đều mang vẻ mặt lo lắng cho nàng.



- Hắn…đánh cắp trái tim ta rồi!


Ân…


Đây chính là sự im lặng tuyệt đối trong truyền thuyết.


4



Thực phú…thực phú…hắc hắc..


Miệng hắn từ lúc nhìn thấy bạc trắng xóa trong khố phòng đã sớm cười đến muốn rách.


Hắn vơ vét bạc, cố gắng ấn thật sâu vào tay nải.


Này tay nảy thực ngắn! Lần sau hắn phải may cái túi to hơn mới được!


Hắn tay không ngừng giở ma trảo, đã
buông lỏng cảnh giác đến cực điểm nên không để ý đến một ánh mắt thâm
thúy nhìn mình đã được một lúc lâu.



- Không nghĩ đến đệ nhất phi tặc lại có cái bộ dáng hám tiền như thế này nha!


Hắn vẫn không dừng động tác tay, thản nhiên chất vấn:


- Bằng hữu hay kẻ thù! Ngươi có thể ở trong bóng tối nói tiếp, ta không cản. Đừng ló mặt ra cản đường ta. Cảm tạ trước.


Đôi mắt thâm thúy kia trợn tròn nhìn hắn.


Hồ Lam Thủy Điệp nàng đã gặp qua không biết bao nhiêu hạng người, chính là chưa có gặp qua kẻ nào như hắn nha!


Nhưng….cũng ngay lập tức nàng cười phá
lên. Ân. Không sai. Nếu không phải loại người này sao dám dây dưa với
“người kia” được chứ?



Nàng cười đến thống khoái, dường như quên mất sự hiện diện của hắn mà cười to đến bất thường.


Hắn sốt sắng gắt lên:


- Tiểu yêu tinh kia! Còn cười nữa…ngươi làm ta đếm sai số bạc..


- Ách…còn dám cản Thủy Điệp ta cười sao? Chán sống!


Giọng nói kia thật khác xa so với ban
đầu. Ân. Chính là so với nước đá còn lạnh hơn ah. Hắn không nhanh không
chậm rút nhuyễn kiếm sau lưng chống lại chưởng lực của nàng.



Cao thủ.


Hắn chậm rãi lấy kiếm tra về vỏ.


- Ta không giết người.


- Khá lắm! Ta chính là thích như thế!


Hai người không nói câu nào nữa, chỉ
nhìn nhau như thế. Một tia sát khí cũng không có. Đây chính là loại ánh
mắt thưởng thức đối phương.



- Ta cho ngươi lựa chọn đấy họ Cẩm.


- Ân?


Nàng đang muốn làm cái gì nha?


- Bỏ cái tay nải lại…


- Nếu không?


- Ngươi sẽ hối hận.


Nàng cười đến sáng lạng.


Hắn rùng mình. Điệu cười này có điểm quen thuộc..xác thực rất giống “người kia”- kẻ đưa hắn vào con đường đạo tặc này nga..


Nghĩ đến “người kia”, hắn không khỏi híp mắt đánh giá lại nữ tử trước mắt.


Aiz….thực phiền nha. Nếu không mang cái
tay nải này đi, hắn có nai lưng đi hành nghề cả năm trời cũng chưa chắc
đã kiếm lại được.



Suy nghĩ cả nửa ngày, hắn dứt khoát xách tay nải lên vai, sải bước ngạo nghễ về phía cửa:


- Xin lỗi. Tiểu yêu tinh. Đêm giao thừa này. Ta xác thực cần bạc đi đổi bình yên nha!


- Tùy ngươi. Haha…ngươi sớm hối hận nhanh thôi.


Hai thân ảnh hắc y cùng tiêu thất dưới ánh trăng, một chút cũng không lưu luyến tại nơi này.


Năm mới…thực gần nha!


5



- Thủy Tịch Lãnh! Ta đến trả nợ…ha hả..


- Ân? Đủ bạc rồi sao? Thực bản lĩnh nha….


Hắn hừ lạnh, kéo cái tay nải nặng hơn cả
người hắn đặt xuống bên bàn trà gần cửa sổ, rất thưởng thức nhìn khuôn
mặt lạnh lùng của kẻ trước mặt.



- 50 vạn lượng hoàn kim. Cộng thêm các khoản linh tinh trong năm. Ta được phóng rồi chứ?


- Hử? Ngươi xác thực đã hoàn?


Thủy Tịch Lãnh nhướng mi, tựa tiếu phi
tiếu nhìn khuôn mặt phờ phạc của hắn, nàng không nhanh không chậm tự
châm trà thưởng trăng.



- Di? Ngươi đang không tin ta sao Lãnh? Hừ hừ… này là đang xúc phạm ta nha!


- Phì…Tin ngươi? Ân..ta còn sợ
ngươi phải hoàn bạc cho người ta không thiếu một xu ngay trong đêm nay.
Cẩm, ngươi thực vất vả.



- Ngươi…ngươi nói vậy là sao chứ? Đừng nói với ta ngươi sinh lòng hảo cảm với người bị ta cướp mà làm vậy với ta chứ?


- Ân. Xác thực là vậy..


- Oa! Này ngươi đủ thâm độc nha…ngươi lừa ta vay nặng lãi chưa đủ hay sao mà còn….hừ hừ..


Hắn giận dữ dang tay định trút giận lên bàn. Bàn tay nóng nảy đã bị nàng ngăn lại bằng một tách trà thơm ngát.


- Trà Hoa Sơn. Rất tốt hạ hỏa.


- Hừ…tiểu gia hỏa nhà ngươi, khơi lửa còn muốn tự tay dập?


Hắn nghiêng thân tiếp lấy chén trà thơm
trong tay nàng, cũng không có ý định cùng nàng so đo. Kinh nghiệm tiếp
xúc lâu năm cho hắn biết một điều, so đo với nàng rất hại thân nha.



- Chính là…nạn nhân của ngươi là kẻ không nên đụng vào…


Nàng bồi tiếp một câu. Hắn khó hiểu nhìn nàng…Thủy Tịch Lãnh mà hắn biết không có sợ quyền thế nha. Trừ phi….


Hắn kinh hãi nhìn nàng, cố gắng trấn định bản thân mà hỏi lại:


- Lãnh gia là cái gì của ngươi sao?


- Xác thực là người thân…


- Ực…là ai nha?


Nàng không nhanh không chậm phun ra từng từ một, nhìn sắc mặt hắn trắng xanh biến ảo rất có hứng thú:


- Nằm trong tứ đại mĩ nhân
giang hồ, là người thừa kế của Mị tiên tử. Lão đại Yên Phi Các…Đại tiểu
thư Lãnh gia…và…cũng là tam lâu chủ Huyết Nguyệt Lâu. Mà ta, là lão đại
Huyết Nguyệt Lâu.



*ĐÔNG*


Xong!


Tại sao ta lại bỏ qua thân thế gia chủ
mà đã vội xách tay nải đi trộm đồ ah! Tiểu Thiến chết tiệt! Sao ngươi
dám rỉ tai ta đi trộm đồ Lãnh gia ah! Chỉ vì một câu nói của ngươi mà
hại ta thê thê thảm thảm! Thiên! Ta muốn chết…ô ô…



Nhìn hắn khóc không ra nước mắt, nàng cũng không đành lòng.


- Ngươi đi trả đồ ngay bây giờ còn kịp về ngắm pháo hoa đấy….


- …..


Hắn còn có hứng ngắm pháo hoa sao? Những tưởng sẽ thật tốt trả hết nợ, hắn sẽ hảo ngoạn cùng nàng. Nàng ngoại trừ hám tiền (giống hắn) thì điểm gì cũng rất tốt. Ân. Rất xứng là một tiểu bằng hữu dễ thương nga…(Rin: *liếc liếc*)


- Tỷ tỷ…ngài thực cũng quá độc đi, trêu đùa hắn thành ra cái dạng gì rồi nha!


- Hừ…


Hai thanh âm trong trẻo từ cửa truyền đến. Hắn chợt bừng tỉnh, tay theo bản năng xách tay nải lên vai hô:


- Lãnh! Ta chạy a!


- Aiz…..cứ từ từ nha. Ngọc Dương, nàng ấy cũng không ăn thịt ngươi.


- Hừ…ngươi nháo Lãnh phủ của ta rồi bỏ chạy sao? Nam nhân đều là như vậy..


- Ây da, họ Cẩm. Ngươi “ăn cắp” của người ta rồi bỏ trốn, mặt mũi cũng thực đen đi!


Điệp nhi nói xong không nhịn được cười, mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của Ngọc Dương, nàng cười phá lên một cách thống khoái.


- Điệp nhi! Muội còn cười nữa, mặt ai đó sẽ sớm thành tro. Hai người các ngươi mau lại thưởng trà..


- Tỷ…muội thiết nghĩ, nếu tỷ
không sớm xóa nợ cho ai đó, khéo chừng dăm hôm lại có một tiểu cô nương
đến khóc nháo à nha…haha….



Ngọc Dương không nói gì, khóe môi khẽ nhếch lên, tay ngọc xuất ra kim bài bạch liên đưa cho hắn.


- Cầm lấy. Đường đường chính chính trả lại bạc cho nhà ta. Nhớ kĩ, không thiếu một xu…còn nữa..


Nàng dừng lại, thưởng thức khuôn mặt còn đang ngây dại không hiểu gì của hắn mà phun ra từng từ:


- Ba ngói đỏ nhập từ Liên thành. Nhớ. Lắp trả về mái phòng cho muội muội ta.


- Phì….


- Ách….này các ngươi….


Hắn tự nhận công phu da mặt của hắn không phải hạng tầm thường nhưng mà giờ phút này cũng không khỏi tự động đỏ lên.


Thực mất mặt! Thiên hạ đệ nhất đạo tặc
trộm mái ngói. Này…chuyện này đồn ra thì còn gì thể diện cho đạo tặc
khắp thiên hạ nữa nha!



Hắn dứt khoát lăng không rời đi. Thực sự không nên ăn trộm vào đêm giao thừa! Quá đen đủi….


Hắn không hề biết rằng, sau lưng hắn là một vụ cá cược không mấy hay ho.


- Ta cá tam tiểu thư Lãnh phủ đi theo hắn- Thủy Tịch Lãnh nhẹ hớp trà, hai mắt nàng nháy nháy liên tục không dấu nổi vẻ tính toán.



- Bậy bạ. Muội muội của ta không lí nào mắt chọn người kém như vậy- Lãnh Ngọc Dương hạ chén trà trên tay xuống xẵng giọng, lòng có điểm bất đồng. Nếu muội muội theo hắn thật thì tính sao ah?



- Cá chứ?- Mặc kệ lời nói của Ngọc Dương, nàng tiếp tục “công việc” kiếm bạc ah.



- ………..3 vạn lượng..- Ngọc Dương ra giá.



- Quá ít….- nàng lắc đầu, mắt trái đáo qua Điệp nhi ngồi bên đầy hàm ý.



- Hoàn kim!- Lãnh Ngọc Dương không nhịn được buột miệng.


- Thông!- Hắc! Đại công cáo thành!



Một hắc y nhân….


…dải thắt lưng bảy sắc tung bay trong gió…


…trên nền trời pháo hoa rực rỡ mừng năm mới.


Hắn.


Đạo tặc của đêm giao thừa.


-Hoàn-

Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
 

[Đoản văn] Đạo tặc đêm giao thừa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Sáng Tác Khác-