CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Cam_im10


Conan Fan Club
 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập

Share
 

 Dòng Máu - Sidney Sheldon

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty4/2/2012, 17:59

First topic message reminder :

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Scan0010_3

Tác giả: Sidney Sheldon
Thể loại:Tiểu thuyết trinh thám
Độ dài:58 chương
Tình trạng: full♥


Một số thông tin về tác giả

Sidney Sheldon, tác giả của nhiều cuốn tiểu thuyết thuộc hàng Best-selling được người đọc Việt Nam yêu thích như "Nếu còn có ngày mai", “Âm mưu ngày tận thế”, "Thiên thần nổi giận"..., đã từ trần ở tuổi 89.

Warren Cowan, một trong những cố vấn của Sheldon cho biết nhà văn từ trần vào chiều ngày 30/12 tại Bệnh viện Eisenhower ở Rancho Mirage (Mỹ) vì bệnh viêm phổi. Vợ ông, bà Alexandra, con gái Mary Sheldon đồng thời cũng là một nhà văn, đã có mặt bên cạnh Sheldon trong lúc lâm chung. Cowan xúc động nói: “Tôi đã mất một người bạn lâu năm và thân thiết nhất. Trong suốt những năm tháng được làm việc cùng Sheldon, tôi chưa bao giờ nghe thấy ai đó nói một từ không hay về ông”. Sidney Sheldon từng có thời gian làm việc tại Hollywood và là tác giả của nhiều kịch bản phim nhựa và phim truyền hình nổi tiếng.

Tuy nhiên, bước sang 50 tuổi, tức là vào khoảng những năm 1967, ông lại chuyển sang viết tiểu thuyết và nổi tiếng với hàng chục tác phẩm ăn khách nhất hành tinh, được dịch sang nhiều thứ tiếng khác nhau trên toàn thế giới. Những cuốn sách của Sheldon, như “Thiên thần nổi giận”, “Phía bên kia nửa đêm”, “Nếu còn có ngày mai” đã khiến tên tuổi của nhà văn Mỹ luôn tồn tại trong lòng bạn đọc.

Ông là một nhà văn có tài thực thụ. Bằng cách viết và diễn tả tình tiết câu chuyện rất ly kỳ với giọng văn hóm hỉnh nhưng đầy trí tuệ, những tác phẩm của Sheldon thường nói về những nhân vật thành đạt, nổi tiếng nhưng không có thật và thường là phụ nữ.

Trong một cuộc phỏng vấn năm 1982, Sheldon tâm sự: “Tôi cố gắng viết những tác phẩm để người đọc không thể đặt chúng xuống. Tôi viết để khi người đọc đọc tới cuối chương, họ phải đọc thêm một chương nữa”. Giải thích lý do tại sao có quá nhiều phụ nữ là các nhân vật chính trong các tác phẩm của ông, Sheldon nói: “Tôi thích viết về những người phụ nữ tài giỏi, và quan trọng hơn, là họ vẫn đầy quyến rũ, nữ tính. Phụ nữ có một sức mạnh vô cùng to lớn - đó là nét quyến rũ và người đàn ông không thể làm gì nếu thiếu điều này”. Không giống như những nhà văn khác thường sử dụng máy chữ hoặc máy tính để viết tác phẩm, Sheldon thường đọc ra 50 trang truyện mỗi ngày cho thư ký hay máy thu âm ghi lại. Sau đó, ông sửa bản sáng tác vào ngày hôm sau và cứ tiếp tục công việc như vậy cho tới khi tác phẩm của ông dài từ 1.200 tới 1.500 trang.

Sheldon nói: “Tôi đọc và sửa lại bản viết cuối cùng từ 12 tới 15 lần. Có thể tôi chỉ dùng cả năm để sửa lại bản viết đó”. Sidney Sheldon sinh ngày 11/2/1918 tại Chicago, Illinois dưới tên Sidney Schechtel, trong một gia đình có bố là người Do Thái gốc Đức, mẹ là gốc Nga. Ông bắt đầu việc viết lách ngay từ khi còn rất nhỏ. Lên 10 tuổi, cậu bé Sheldon đã kiếm được 10 USD cho một bài thơ. Thời trai trẻ, Sheldon từng làm nhiều nghề để kiếm sống trong khi là sinh viên tại Northwestern University và tham gia một nhóm chuyên viết những vở kịch ngắn.

Sheldon từng thú nhận ông suýt tự tử vào năm 17 tuổi. Năm 17 tuổi, Sheldon quyết định thử vận may tại Hollywood. Công việc ban đầu duy nhất mà Sheldon nhận được là đọc kịch bản phim tại Universal Studio với giá 22 USD/ tuần. Trong khi đó, ban đêm ông viết kịch bản phim riêng của mình và bán lại cho Universal với giá 250 USD. Sau thế chiến thứ 2, từ một phi công của Lực lượng không quân Mỹ, Sheldon giải ngũ và về làm việc cho sân khấu kịch Broadway - nơi đánh dấu những bước đi quan trọng trong sự nghiệp viết văn của ông. Cũng tại đây, Sheldon nhận giải Tony award cho kịch bản hay nhất cho “Redhead”.

Với hơn 300 triệu ấn bản được bán, Sheldon không chỉ là một trong những nhà văn “lão làng” của Mỹ mà còn có ảnh hưởng lớn trong nền văn học thế giới. Ông từng đoạt giải Oscar với kịch bản hay nhất cho phim “The Bachelor and the Bobby-Soxer” (1957), giải Tony Award cho vở nhạc kịch “Rehead” (1957) nổi tiếng của sân khấu kịch Broadway và giải Emmy cho “Dream of Jeannie” (1967) Tại Việt Nam, nhiều tác phẩm của Sheldon đã được dịch và xuất bản như “Âm mưu ngày tận thế”, “Bầu trời sụp đổ”, “Người lạ trong gương”, “Phía bên kia nửa đêm”, “Nếu còn có ngày mai”, “Kế hoạch hoàn hảo”, “Cát bụi thời gian”….


Rin tranh thủ ngày rảnh rỗi post cho cả nhà cùng đọc á Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 2001210006 Đợt nọ copy hết về máy tính rùi mà chả có time up cho cả nhà~ Ngại quá cơ... Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 790939177
Nguồn: vnthuquan.net


Được sửa bởi rin_snow ngày 5/2/2012, 12:17; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/

Tác giảThông điệp
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty4/2/2012, 18:15

Chương 25


Mọi việc như đang ở trung tâm cơn bão vậy.

Các thứ rầm rập qua bàn làm việc của Elizabeth
từ hàng trăm phòng ban ở các tổng trụ sở, từ các nhà máy ở Zaire, các
phòng thí nghiệm ở Greenland, các văn phòng ở Úc và Thái Lan, từ bốn
phương trên trái đất. Đó là báo cáo về các sản phẩm mới, doanh thu, các
dự án chiến lược, các chiến dịch quảng cáo, các chương trình thí nghiệm.
Phải quyết định về việc xây dựng các nhà máy
mới, bán các nhà máy cũ, thu hoạch các công ty, thuê và sa thải các nhân
viên. Elizabeth có cả một đội ngũ chuyên môn về mọi mặt của việc kinh
doanh, nhưng nàng vẫn là người cuối cùng đưa ra quyết định. Như Sam đã
từng làm. Bây giờ nàng mới biết ơn ba năm làm việc với bố. Nàng biết
nhiều về tập đoàn hơn nàng tưởng, và cũng ít hơn nhiều so với đòi hỏi.
Mỗi một phạm việc của nó đều rất kinh khủng. Elizabeth đã từng nghĩ nó
như một vương quốc, nhưng thực ra nó là một loạt vương quốc, được điều
hành bởi các phó vương, và văn phòng chủ tịch thì như chiếc ngai vàng.
Mỗi người chú của nàng phụ trách lãnh thổ của riêng họ, nhưng họ cũng
còn giám sát thêm nhưng khu vực khác ở nước ngoài nên họ phải thường
xuyên đi công cán.
Elizabeth sớm hiểu rằng nàng có một vấn đề đặc
biệt. Nàng là một người đàn bà trong thế giới của đàn ông và nàng khám
phá ra chính điều đó đã tạo nên sự khác biệt. Nàng không bao giờ thật sự
tin rằng đàn ông tán thành huyền thoại về sự kém cỏi của đàn bà nhưng
nàng đã nhanh chóng hiểu rõ nó. Không một ai nói hoặc hành động công
khai về điều đó nhưng Elizabeth phải hàng ngày đối diện với nó. Đó là
thái độ xuất phát từ những định kiến lỗi thời và không thể tránh khỏi.
Đàn ông không thích nhận lệnh từ đàn bà. Họ không bằng lòng với việc đàn
bà nghi ngờ các nhận xét của họ, cố gắng hoàn thiện các ý kiến của họ.
Sự thật rằng Elizabeth còn trẻ và xinh đẹp lại càng làm cho sự việc tồi
tệ thêm. Họ cố tỏ cho nàng cảm thấy rằng nàng nên ở nhà, trên giường
hoặc trong bếp, và nàng phải để các vấn đề kinh doanh quan trọng lại cho
đàn ông.
Hàng ngày Elizabeth lên lịch họp với các trưởng
phòng ban khác nhau. Không phải tất cả đều tỏ ra chống đối. Một số muốn
lợi dụng. Một cô gái xinh đẹp ngồi sau bàn chủ tịch sẽ là sự thách thức
cho cái tôi của đàn ông. Thật dễ dàng đọc được ý nghĩ của họ: Nếu tôi có
thể làm tình với cô ta thì sẽ khống chế được cô ta. Như cái cách thể
hiện mình là người lớn của bọn con trai ở Sardinia.
Cánh đàn ông đều cố nhắm vào điểm yếu của
Elizabeth. Họ nhắm vào đầu óc nàng, bởi vì cuối cùng thì đó cũng là nơi
nàng dùng để khống chế họ. Họ đã đánh giá quá thấp trí thông minh của
nàng và đó là sai lầm của họ.
Họ tính toán sai khả năng nắm giữ quyền lực của nàng và đó lại là một sai lầm nữa.
Họ nhận xét sai sức mạnh của nàng, và đây là sai
lầm lớn nhất của họ. Nàng là người của dòng họ Roffe, với dòng máu của
cụ tổ Samuel và bố nàng trong huyết quản, và nàng thừa hưởng luôn cả sự
quyết đoán và tâm hồn của họ.
Trong lúc đám đàn ông bao quanh cố lợi dụng
Elizabeth thì nàng đã lợi dụng lại được họ. Nàng nắm bắt kiến thức và
kinh nghiệm, sự hiểu biết sâu sắc mà họ tích luỹ được, và nàng biến
chúng thành của mình. Nàng để cho đám đàn ông nói chuyện, còn nàng thì
lắng nghe. Nàng hỏi nhiều câu hỏi và nàng nhớ kỹ các câu trả lời.
Nàng học tập.
Mỗi đêm Elizabeth mang về nhà hai tập tài liệu
dầy cộp, chứa đầy những báo cáo cần nghiên cứu. Đôi khi nàng làm việc
đến tận bốn giờ sáng. Một buổi chiều một phóng viên đã chụp được bức ảnh
Elizabeth đi ra khỏi nhà với người thư ký xách theo hai chiếc cặp hồ
sơ. Bức ảnh xuất hiện trên báo ngày hôm sau. Tiêu đề có ghi: "Nữ thừa kế
lao động"
Không lâu sau Elizabeth đã trở thành người nổi
tiếng trên toàn thế giới. Câu chuyện về một cô gái trẻ đẹp thừa kế một
tập đoàn trị giá hàng nhiều tỉ đô la và đang nắm quyền điều hành thật là
hấp dẫn.
Báo giới vồ lấy cơ hội nầy. Elizabeth vừa dễ
thương, thông minh lại vừa thực tế, một sự kết hợp hiếm có ở trong các
nhân vật nổi tiếng. Nàng tự làm cho bản thân có giá trị với họ mỗi khi
có thể, cố gắng xây dựng một hình ảnh tập đoàn đang bị tổn thương và họ
đánh giá cao chuyện đó. Khi nàng không biết câu trả lời cho các câu hỏi
của các phóng viên, nàng không e ngại nhấc điện thoại lên hỏi người
khác. Các ông chú của nàng cứ một tuần một lần bay đến Zurich dự họp, và
Elizabeth cố gắng gần họ càng lâu càng tốt. Nàng gặp bọn họ cùng lúc,
và thỉnh thoảng lại gặp riêng. Nàng nói chuyện với họ, quan sát họ, cố
tìm ra một manh mối khiến cho một người trong bọn họ đã để người vô tội
chết trong một vụ nổ, bán bí mật cho các đối thủ cạnh tranh, và một
người trong bọn họ đang định tiêu diệt Roffe và các con. Một trong các
ông chú họ của nàng.
Ivo Palazzi với sự niềm nở hấp dẫn và sự quyến rũ.
Alec Nichols, một người thượng lưu đúng đắn, một người đàn ông lịch lãm, luôn sẵn sàng giúp đỡ mỗi khi Elizabeth cần.
Charles Martel, một người bị chế ngự, luôn hoảng sợ. Một người luôn hoảng sợ sẽ trở nên nguy hiểm khi bị ép vào đường cùng.
Walther Gassner. Một chàng trai Đức chính cống.
Bề ngoài đẹp đẽ và thân thiện. Ở bên trong ông như thế nào? Ông đã cưới
Anna, một nữ thừa kế, già hơn mình đến mười ba tuổi. Ông cưới bà vì tình
hay vì tiền?
Khi Elizabeth ở cùng họ, nàng quan sát, lắng
nghe và thăm dò. Nàng nhắc đến vụ nổ ở Chili, theo dõi các phản ứng của
họ, và nàng nói về những bằng sáng chế mà Roffe và các con để mất vào
tay các công ty khác, rồi nàng thảo luận về các vụ kiện tụng của chính
phủ đang đe dọa.
Nàng không thu hoạch được gì. Bất cứ đó là ai,
hắn cũng quá thông mình để che giấu bản chất. Hắn sẽ phải sa bẫy.
Elizabeth nhớ lại lời ghi chú của Sam trên bản báo cáo. Đặt bẫy tên
khốn. Nàng sẽ phải tìm ra một cách.
o O o
Càng ngày Elizabeth càng thấy mình bị cuốn hút bởi các hoạt động nội bộ trong ngành kinh doanh dược phẩm.
Nhiều tin tức xấu đã được cố ý tung ra. Nếu có
một báo cáo về một bệnh nhân chết vì thuốc của đối thủ thì chỉ trong nửa
giờ sau đã có cả tá người gọi điện ở khắp nơi trên thế giới. "Nhân
tiện, ông có nghe về vụ… "
Nhưng ngoài mặt các công ty lại tỏ ra tử tế với
nhau. Các vị đứng đầu của vài tập đoàn lớn vẫn giữ những cuộc gặp mặt
thân mật thường xuyên và Elizabeth có được mời một lần. Nàng là người
đàn bà duy nhất hiện diện. Họ nói về các vấn đề chung.
Chủ tịch của một tập đoàn lớn, một tay đểu giả, tuổi trung niên, người đã theo đuổi Elizabeth cả buổi tối nói:
- Sự hạn chế của Chính phủ càng ngày càng vô lý.
Nếu một thiên tài nào đó mà phát minh ra aspirin vào ngày mai thì sẽ
không bao giờ được Chính phủ công nhận. - Và ông ta ném cho Elizabeth
một nụ cười kẻ cả. - Và cô có biết rằng, thưa quý cô, aspirin đã có từ
bao giờ không?
Quý cô trả lời:
- Từ bốn trăm năm trước Công nguyên, khi Hippocratec tìm thấy chất salicin trong vỏ cây liễu.
Ông ta nhìn sững nàng một lúc và nụ cười vụt tắt:
- Đúng vậy. - Rồi ông ta bỏ đi.
Tất cả những người đứng đầu các công ty đều đồng
ý rằng một trong những vấn đề lớn nhất của họ là các đối thủ cạnh
tranh, những nhà sản xuất chuyên ăn trộm công thức của các sản phẩm
thành công, đổi tên và tung trở lại thị trường. Chuyện nầy khiến cho các
công ty dược phẩm nổi tiếng mất hàng trăm triệu đô la một năm.
Ở Italia thậm chí còn không cần ăn cắp công thức.
- Italia là nước không có các quy định về việc
bằng sáng chế bảo vệ các sản phẩm dược phấm mới, - một trong các uỷ viên
nói với Elizabeth. - Chỉ cần hối lộ vài trăm ngàn lia ai cũng có thể
mua công thức và sản xuất lại dưới tên khác. Chúng ta tốn hàng triệu đô
la nghiên cứu - còn họ phỗng tay trên hết tất cả lợi nhuận!
- Chỉ ở Italia thôi sao? - Elizabeth nói.
- Italia và Tây Ban Nha là tệ nhất. Pháp và Tây Đức thì không đến nỗi. Anh và Mỹ là an toàn nhất.
Elizabeth nhìn những con người đạo mạo đó và tự
hỏi có ai trong số họ dính vào những vụ ăn trộm bằng phát minh của Roffe
và các con.
Dường như Elizabeth đã trải qua phần lớn thời
gian trên máy bay. Nàng để hộ chiếu ở ngăn trên cùng trong bàn làm việc.
Ít nhất một tuần lại có ba cú điện thoại điên rồ từ Cairo hoặc
Goatemala hoặc Tôkyô và trong vòng vài giờ Elizabeth đã thấy mình ở trên
máy bay cùng nửa tá nhân viên đi giải quyết một vụ khẩn cấp nào đó.
Nàng gặp các quản lý nhà máy và gia đình của họ ở
các thành phố lớn như Bombay, những miền xa xôi như Puerto Vallarta, và
Roffe và các con dần có được một triển vọng mới. Không còn những báo
cáo, thống kê bâng quơ như trước nữa. Báo cáo ghi "Goatemala" bây giờ có
nghĩa là Emil Nunoz và bà vợ béo vui tính và mười hai đứa con mà ông
đang ở cùng, - Rio de Janeiro - là một buổi tối cùng Alessandro Duval
với cô tình nhân trang nhã của ông ta.
Elizabeth vẫn thường xuyên liên lạc với Emil Joeppli.
Nàng luôn gọi điện cho ông bằng đường dây riêng, gọi ông ta tại ngôi nhà nhỏ của ông ta ở Aussersihl và các buổi tối.
Thậm chí qua điện thoại nàng cũng thận trọng.
- Mọi việc ra sao rồi?
- Chậm hơn hy vọng một chút, cô Roffe.
- Ông có cần gì không?
- Không. Chỉ cần thời gian thôi. Tôi gặp chút rắc rối nhưng tôi nghĩ mọi thứ đã được giải quyết.
- Tốt. Nếu ông cần gì cứ gọi cho tôi… bất cứ cái gì.
- Tôi sẽ gọi. Cám ơn, cô Roffe.
Elizabeth gác máy. Nàng nôn nóng muốn giục ông
ta, bảo ông ta nhanh lên, vì nàng biết kỳ hạn với các ngân hàng đang
hết. Nàng hết sức cần cái mà Emil Joeppli đang nghiên cứu nhưng tạo áp
lực với ông ta không phải là cách tốt, và nàng tiếp tục tự kiềm chế bản
thân. Elizabeth biết rằng thí nghiệm đó có thể không hoàn thành đúng vào
thời hạn phải thanh toán dứt điểm các khoản nợ. Nhưng nàng đã có kế
hoạch.
Nàng định để Julius Badrutt biết điều bí mật,
dẫn ông ta vào phòng thí nghiệm và cho ông ta thấy chuyện gì đang xảy
ra. Và các ngân hàng sẽ cho nàng mọi thời gian cần thiết.
Elizabeth thấy mình làm việc với Rhys Williamss
càng ngày càng thân mật hơn, đôi khi đến tận đêm khuya. Họ thường làm
việc chỉ có hai người, cùng ăn tối trong phòng ăn riêng của nàng ở trụ
sở hoặc ở căn hộ thanh lịch nàng đã lấy. Đó là một căn nhà hiện đại ở
Zurichberg, nhìn ra hồ Zurich, rộng rãi, thoáng mát và sáng sủa. Hơn bao
giờ hết Elizabeth nhận rõ sự quyến rũ nhục dục mãnh liệt ở Rhys nhưng
nếu anh có cảm thấy được sức hút của mình với nàng thì anh lập tức cẩn
thận không để lộ ra. Anh luôn tỏ ra lịch sự và thân thiện. Avuncular (1)
là từ xuất hiện trong đầu Elizabeth và đôi khi nó lại tạo ra một ấn
tượng xấu. Nàng muốn dựa vào anh, tin cậy anh, nhưng nàng biết mình phải
cẩn thận. Hơn một lần nàng thấy mình định kể cho Rhys nghe về những âm
mưu ngầm phá hoại tập đoàn, nhưng có cái gì đó đã ngăn nàng lại. Nàng
vẫn chưa sẵn sàng thảo luận vấn đề nầy với bất cứ ai. Cho đến khi nàng
biết rõ hơn.
Elizabeth ngày một tự tin hơn. Trong một buổi
họp về vấn đề bán hàng, họ bàn cãi về việc loại máy sấy tóc mới không
được tiêu thụ mạnh trên thị trường. Elizabeth đã dùng thử và nàng biết
nó tốt hơn các sản phẩm tương tự trên thị trường.
- Chúng ta đang nhận lại rất nhiều hàng bị các
cửa hàng thuốc gửi trả về, - một trong các nhân viên bán hàng phàn nàn -
Chỉ vì nó không phổ biến.
- Chúng ta cần tăng cường quảng cáo.
- Ngân sách quảng cáo của chúng ta đã quá giới hạn rồi, - Rhys phản đối. - Chúng ta phải tìm cách khác để tiếp cận thị trường!
Elizabeth nói:
- Hãy đưa nó ra khỏi các cửa hàng dược phẩm.
Tất cả nhìn nàng.
- Cái gì?
- Nó quá sẵn. - Nàng quay sang Rhys. - Tôi nghĩ
chúng ta nên tiếp tục chiến dịch quảng cáo, nhưng chỉ bán nó ở các thẩm
mỹ viện. Hãy làm cho nó trở nên riêng biệt, khó tìm. Đó mới là hình ảnh
mà nó nên có.
Rhys nghĩ một lát rồi gật đầu và nói:
- Tôi đồng ý. Hãy thứ cách nầy xem.
Món hàng đã trở nên bán chạy không lâu sau đó.
Sau vụ đó, Rhys đã khen nàng:
- Em không chỉ có gương mặt đẹp, - anh vừa nói vừa cười vang.
Vậy là anh đang bắt đầu chú ý.
Chú thích
(1) Avuncular: như chú, bác, cậu
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty4/2/2012, 18:15

Chương 26


LONDON




Thứ 6, mồng 2 tháng Mười một, 5 giờ chiều
Alec Nichols đang ở một mình trong câu lạc bộ
tắm hơi thì cửa phòng bật mở và một người đàn ông bước vào căn phòng đầy
hơi nước, một chiếc khăn lớn quấn quanh bụng. Hắn ngồi xuống chiếc ghế
dài bằng gỗ, cạnh Alec.
- Nóng như trong hoả lò phải không, Sir Alec?
Alec quay sang. Đó là Jon Swinton.
- Làm sao ông vào được đây?
Swinton nháy mắt.
- Tôi nói là ông đang chờ tôi. - Hắn nhìn vào mắt Alec và hỏi, - Ông đang đợi tôi phải không, Sir Alec?
- Không. - Alec trả lời. - Tôi đã nói là tôi cần thêm thời gian.
Ông cũng nói với chúng tôi rằng cô cháu gái bé bỏng của ông sắp bán cổ phần ra ngoài, và ông sẽ trả lại tiền cho chúng tôi.
- Nó… nó đã đổi ý.
- À vậy thì tốt hơn ông nên đổi ý lại cho cô ta, phải không?
- Tôi đang cố. Đây là một vấn đề.
- Vấn đề là chúng tôi còn phải nghe bao nhiêu
chuyện nhố nhăng của ông nữa. - Jon Swinton tiến lại gần hơn, đẩy Alec
trượt theo chiếc ghế dài. - Chúng tôi không muốn thô bạo với ông vì có
một người bạn trong Nghị viện như ông thì cũng rất là thú vị. Ông biết ý
tôi rồi chứ? Nhưng dù sao thì cũng cần có giới hạn! - Hắn ta dựa vào
Alec, và Alec lại trượt ra khỏi người hắn. - Chúng tôi đã cho ông một
đặc ân. Bây giờ đã đến lúc ông trả cho chúng tôi. Ông phải giao một
chuyến hàng dược phẩm cho chúng tôi.
- Không? Không thể được, - Alec nói, - Tôi không thể. Không có cách…
Alec bỗng nhận thấy mình đã bị dồn đến đầu chiếc ghế dài, cạnh cái thùng kim loại chứa đầy những hòn đá nóng bỏng.
- Cẩn thận. - Alec nói. - Tôi…
Swinton vồ lấy tay Alec và vặn chéo nó, dí vào lớp đá nóng. Alec có thể cảm thấy lớp lông tay mình bắt đầu cháy khét lẹt.
- Không.
Chỉ giây lát sau cánh tay của ông đã bị đè hẳn xuống lớp đá, ông đau đớn la lên và ngã xuống sàn.
Swinton đứng phía trên ông.
- Ông phải tìm ra cách. Chúng tôi sẽ liên lạc sau.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty4/2/2012, 18:24

Chương 27


BERLIN




Thứ bảy mồng 3 tháng Chín, 6 giờ chiều
Anna Roffe Gassner không biết mình còn có thể chịu đựng bao lâu nữa.
Bà đã trở thành tù nhân trong ngôi nhà của chính
mình. Ngoại trừ người đàn bà đến lau chùi dọn dẹp vài giờ mỗi tuần,
Anna và các con hoàn toàn cô độc, sống dưới quyền lực của Walther. Ông
ta không còn giấu diếm sự căm ghét nữa. Anna đang ở trong phòng bọn trẻ
và họ lắng nghe một trong những đĩa hát yêu thích nhất.
Walther xỏ vào.
- Tôi chán lắm rồi! - ông quát lên.
Và ông đập tan cái đĩa, trong khi bọn trẻ rúm ró lại vì sợ hãi.
Anna cố gắng xoa dịu ông.
- Em… em… xin lỗi, Walther. Em không biết là anh có nhà. Em có thể làm gì cho anh?
- Ông bước đến bên bà, cặp mắt toé lửa, và nói:
- Chúng ta sẽ tống bọn trẻ đi, Anna.
Ngay trước mặt chúng!
Ông đặt tay lên vai bà.
- Những gì xảy ra trong căn nhà nầy phải là bí
mật của chúng ta. - Bí mật của chúng ta. Bí mật của chúng ta. Bí mật của
chúng ta.
Bà cảm thấy những từ ngữ đó vang vọng trong đầu
và đôi tay ông bắt đầu siết chặt cho đến khi bà không còn thở được nữa.
Và bà xỉu đi.
o O o
Khi Anna tỉnh dậy, bà thấy mình đang nằm trên
giường. Các tấm màn cửa đều đã buông xuống. Bà nhìn chiếc đồng hồ ở cạnh
giường. Sáu giờ chiều. Ngôi nhà yên ắng quá. Ý nghĩ đầu tiên của bà là
về các con và nỗi kinh hoàng tràn ngập trong người. Bà ra khỏi giường
bằng đôi chân lẩy bẩy và loạng choạng đi về phía cửa. Nó đã bị khoá
ngoài. Bà áp tai vào cánh cửa, nghe ngóng. Nhẽ ra phải có tiếng các con.
Nhẽ ra chúng phải đến gặp bà. Nếu như chúng có thể. Nếu như chúng còn
sống.
Đôi chân bà run đến nỗi gần như không thể lết
đến chỗ để điện thoại. Bà thầm cầu nguyện rồi cầm ống nghe lên. Bà nghe
thấy tiếng tút dài quen thuộc trong máy. Bà lưỡng lự, lo sợ với ý nghĩ
Walther sẽ làm gì mình nếu bị ông ta bắt gặp lần nữa. Anna bắt đầu quay
số 110 mà không cho mình có cơ hội nghĩ ngợi.
Tay bà run quá nên quay nhầm số, và nhầm thêm lần nữa. Bà bắt đầu nức nở. Còn quá ít thời gian.
Cố gắng kìm chế cơn kích động đang tăng dần, bà
thử lại lần nữa, các ngón tay cố gắng làm thật chậm rãi. Bà nghe thấy
tiếng chuông, và kỳ diệu thay một giọng đàn ông vang lên, "Phòng cấp cứu
sở cảnh sát".
Anna không nói nổi một tiếng.
- Phòng cấp cứu Sở cảnh sát đây. Tôi có thể giúp được gì?
- Vâng! - Tiếng nức nở bung ra. - Vâng, xin làm ơn… Tôi đang gặp nguy hiểm. Xin hãy cử người…
Walther chợt hiện ra trước mặt bà, giật ống nghe
khỏi tay bà và đẩy mạnh bà lên giường. Ông ta dập ống nghe xuống, thở
mạnh, giật dây nối điện thoại ra rồi quay sang Anna.
- Các con, - bà thì thầm. - Anh đã làm gì các con?
Walther không trả lời.
o O o
Trung ương cục của Sở cảnh sát hình sự Berlin
nằm ở số 2832 đường Keithstrasse trong một khu gồm toàn các căn hộ và
văn phòng trông rất bình thường.
Số điện thoại khẩn cấp của phòng được trang bị
một hệ thống giữ số tự động để cho tất cả các cuộc gọi đến đều không thể
tự ngắt trừ khi đường dây được tổng đài nhả ra. Bằng cách nầy, tất cả
các số điện thoại gọi đến đều bị lần ra, cho dù cuộc gọi có ngắn đến đâu
đi chăng nữa. Đây là một thiết bị tinh vi và là niềm tự hào của cả
phòng.
Năm phút sau cú điện của Anna Gassner, thanh tra
Paul Lange bước vào văn phòng xếp, thiếu tá Wageman, tay cầm một chiếc
cassette.
- Xin xếp hãy nghe đoạn nầy.
Thanh tra Lange bấm nút. Giọng đàn ông vang lên,
"Phòng cấp cứu Sở Cảnh sát. Tôi có thể giúp được gì?
Tiếp theo là giọng đàn bà, tràn ngập kinh hoàng.
- Vâng! Vâng, xin làm ơn? Tôi đang gặp nguy hiểm. Xin hãy cử người…
Rồi tiếng ngã, tiếng lạch xạch và tín hiệu vụt tắt".
Thiếu tá Wageman ngước nhìn thám tử Lange.
- Anh đã lần ra cú điện?
- Chúng ta đã biết nó được gọi từ đâu. - Thanh tra Lange thận trọng trả lời.
- Thế có vấn đề gì nữa? - Thiếu tá Wageman nóng nảy hỏi. - Bảo Trung ương cục cho xe đi điều tra.
- Tôi muốn xin phép xếp trước.
Thanh tra Lange đặt một mảnh giấy lên bàn, trước mặt ông thiếu tá.
- Mẹ kiếp! Thiếu tá Wageman nhìn sững anh ta. - Anh có chắc không?
- Có thưa thiếu tá.
Thiếu tá Wageman nhìn xuống mảnh giấy lần nữa.
Số điện thoại mang tên Gassner Walther. Giám đốc
chi nhánh Đức của Roffe và các con, một trong những nhà công nghiệp
khổng lồ của Đức.
Không cần bàn cãi về những sự quan hệ mật thiết.
Chỉ có thằng ngốc mới không nhận ra. Chỉ một hành động sai thôi thì cả
hai sẽ cùng phải lang thang trên phố tìm việc làm. Thiếu tá Wageman nghĩ
một lúc rồi nói:
- Được. Cứ kiểm tra. Tôi muốn anh đích thân đến đó. Và phải hết sức cẩn thận. Anh hiểu chứ?
- Tôi hiểu, thưa thiếu tá.
o O o
Dinh cơ của Gassner ở Wannsee, một khu ngoại ô
đặc biệt ở phía Tây nam Berlin. Thanh tra Lange đi theo đường
Hohenzollrudamm xa hơn thay vì đi đường cao tốc, vì con đường nầy vắng
vẻ hơn. Anh ta đi qua Chayalle, qua toà nhà của CIA náu mình sau hàng
rào dây thép gai đến nửa dặm. Rồi anh ta đi qua Tổng hành dinh Quân đội
Mỹ, rẽ phải vào con đường đã từng được nổi tiếng là con đường số 1, con
đường dài nhất ở Đức, chạy từ miền Đông Phổ đến tận biên giới Bỉ. Bên
phải anh ta là Brucke der Einheit, cầu Thống nhất, nơi điệp viên Abel đã
được trao đổi viên phi công lái chiếc U-2 của Mỹ là Gary Power. Thanh
tra Lange ngoặt xe rời khỏi đường cái vào khu đồi rậm rạp cây cối của
Wannsee.
Những ngôi nhà ở đây đều đẹp đẽ, tráng lệ. Vào
các chủ nhật, thỉnh thoảng thanh tra Lange cũng đưa vợ đến đây, chỉ để
nhìn cảnh vật bên ngoài các ngôi nhà. Anh ta tìm thấy địa chỉ cần tìm và
rẽ vào con đường dài dành cho xe hơi đến tận khu nhà của Gassner.
Khu dinh cơ tượng trưng cho một cái gì đó còn
hơn cả tiền bạc: đó là quyền lực. Triều đại Roffe đã đủ lớn để lật đổ cả
một chính phủ. Thiếu tá Wageman nói đúng: anh ta phải hết sức cẩn thận.
Thanh tra Lange lái xe tới cổng trước của căn
nhà ba tầng bằng đá, ra khỏi xe, bỏ mũ và nhấn chuông cửa. Rồi đứng đợi.
Sự im lặng nặng nề trong căn nhà khiến nó thật hoang vắng. Anh ta biết
điều nầy là không thể. Bấm chuông lần nữa. Vẫn không có gì ngoài sự im
lặng, yên tĩnh ngột ngạt. Anh ta đang tính toán xem có nên đi vòng ra
đằng sau không thì bỗng dưng cánh cửa bật mở. Một người đàn bà đứng ở
trong khung cửa. Bà ta tuổi trung niên, vẻ giản dị, mặc một chiếc áo ngủ
nhầu nhĩ. Thanh tra Lange tưởng bà ta là quản gia. Anh ta nói ngay sự
ngộ nhận của mình.
- Tôi muốn gặp bà Walther Gassner. Làm ơn thông báo tôi là thanh tra Lange.
- Tôi là bà Gassner, - người đàn bà trả lời.
Thanh tra Lange cố giấu sự ngạc nhiên. Bà ta hoàn toàn không như hình ảnh phu nhân của căn nhà nầy.
- Tôi… chúng tôi nhận được một cú điện tại trụ sở cảnh sát cách đây không lâu. - Anh ta bắt đầu.
Bà ta nhìn anh ta, vẻ mặt thờ ơ vô hồn. Thanh
tra Lane cảm thấy mình đang cư xử không được hay lắm, nhưng anh không
hiểu tại sao. Anh ta có cảm tưởng mình đang bỏ qua một điều gì đó thật
quan trọng.
- Có phải bà đã gọi cú điện đó, bà Gassner? - Anh ta hỏi.
- Vâng, - bà ta trả lời. - Đó là một sự nhầm lẫn.
Có một sự lạnh lẽo mơ hồ nào đấy trong giọng nói
của bà ta làm anh ta bối rối. Anh ta nhớ lại giọng nức nở hoảng loạn
trong chiếc cassette nửa giờ trước.
- Để ghi vào biên bản, xin bà vui lòng cho biết bà đã nhầm lẫn ra sao?
Hầu như không thể nhận ra sự do dự của bà ta.
- Có tôi nghĩ ra một món nữ trang của tôi bị mất. Nhưng tôi đã tìm thấy nó.
- Số điện thoại khẩn cấp cho các vụ giết người, cưỡng hiếp, gây thương tích cho người khác. Phải hết sức cẩn thận.
- Tôi hiểu.
Thanh tra Lange lưỡng lự, muốn vào trong nhà,
muốn tìm hiểu xem bà ta đang che giấu điều gì. Nhưng anh ta không thể
nói hoặc làm gì khác hơn.
- Cám ơn bà Gassner. Xin lỗi vì đã quấy rầy bà.
Viên thanh tra đứng đó, thất vọng nhìn cánh cửa đóng lại trước mũi.
Đằng sau cánh cửa Anna quay lại.
Walther gật đầu và dịu dàng nói:
- Em làm rất tốt, Anna. Bây giờ thì chúng ta lên gác.
Ông ta quay người về phía cầu thang và Anna lôi ra một cái kéo được giấu trong những nếp áo, đâm mạnh vào lưng ông ta.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty4/2/2012, 18:24

Chương 28
R
OME
Chủ nhật, mông 4 tháng Mười một. Buổi trưa
Đây quả là một ngày tuyệt vời, Ivo Palazzi nghĩ,
cho việc đến thăm Villa d Este cùng Simonetta và ba đứa con gái xinh
đẹp của họ. Khi đi bách bộ tay trong tay với vợ qua công viên Tivoli nổi
tiếng, ngắm nhìn các con nô đùa phía trước, chạy từ vòi phun nước nầy
sang vòi phun nước khác, ông vẩn vơ tự hỏi không biết Pirro Ligorio,
người đã xây công viên nầy cho các chủ nhân của mình, những người thuộc
dòng họ d Este, có bao giờ mơ tưởng nó sẽ đem lại niềm vui cho hàng
triệu du khách tham quan. Villa d Este ở phía Đông bắc của Rome, cách
một quãng đường ngắn, khuất cao trên khu đồi Sabine. Ivo vẫn thường đến
đây nhưng lần nào cũng có cảm giác vui sướng đặc biệt khi đứng trên nơi
cao nhất nhìn xuống hàng tá vòi phun nước phía dưới, mỗi cái đều được
thiết kế một cách khéo léo, không cái nào giống cái nào.
Ivo từng dẫn Donatella và ba đứa con trai đến
đây. Chúng đã yêu thích nơi nầy xiết bao. Ý nghĩ về chúng làm Ivo thấy
buồn. Ông đã không được gặp mặt hoặc nói chuyện với Donatella kể từ buổi
chiều khủng khiếp đó ở nhà cô ta.
Ông vẫn nhớ rõ mồn một những vết cào của cô ta
đã để lại trên người ông. Ông biết rõ sự ăn năn mà cô ta phải trải qua,
và cô ta phải mong nhớ ông như thế nào. Được, cứ để cho cô ta đau khổ
một thời gian, cũng như ông đã từng đau khổ. Trong đầu, ông có thể nghe
giọng nói của Donatella và cô ta đang nói "Nào. Lối nầy, các con".
Mọi thứ có vẻ rõ ràng, gần như là sự thật. Ông
có thể nghe cô ta nói, "Nhanh lên, Francesco! " và Ivo quay lại,
Donatella đang ở đằng sau ông, cùng ba đứa con trai của họ, mạnh mẽ tiến
lại gần ông cùng Simonetta và ba đứa con gái: Ý nghĩ đầu tiên của Ivo
là Donatella đã tình cờ đến đây, tại công viên Tivoli, nhưng ngay lập
tức ông nhận ra vẻ mặt của cô ta và đã hiểu. Mụ điếm đang cố đưa hai gia
đình lại với nhau, cố tiêu diệt ông? Ivo đối phó tình huống như một
người điên.
Ông quát Simonetta:
- Anh có vài điều muốn cho em biết. Nhanh lên, tất cả mọi người.
Và ông dồn gia đình xuống những bậc thang đá dài
và ngoằn ngoèo xuống khu dưới, xô đẩy các khách du lịch sang hai bên,
mắt vẫn luôn cảnh giác liếc ra sau vai. Ở phía trên, Donatella và ba đứa
con trai đang tiến tới bậc thang. Ivo biết rằng nếu bọn trẻ trông thấy
ông là mọi việc sẽ hỏng bét. Chỉ cần một đứa gọi "Bố! " thôi là ông có
thể bị nhấn chìm xuống các khe suối. Ông giục giã Simonetta và các con
gái đi tiếp không cho họ có cơ hội dừng lại, không dám để cho họ đứng
lại dù chỉ trong chốc lát.
- Chúng ta vội đi đâu thế nầy? - Simonetta thở gấp. - Có gì mà phải vội vàng thế?
- Đó là một sự bất ngờ. - Ivo vui vẻ nói. - Rồi em sẽ biết.
- Ông liều liếc ra đằng sau thêm một lần.
Donatella và ba cậu con trai đã ở ngoài tầm mắt. Phía trước là cả một mê
cung với một dãy thang đi lên và một dẫy khác đi xuống. Ivo chọn một
cái đi lên.
- Nào, - ông gọi các cô con gái. - Ai lên đến đỉnh trước sẽ được nhận phần thưởng!
- Ivo! Em mệt quá rồi! - Simonetta ca cẩm. - Chúng ta sẽ nghỉ một lát được không?
Ông ngạc nhiên nhìn bà.
- Nghỉ? Như thế sẽ làm hỏng cả bất ngờ. Nhanh lên?
Ông cầm tay Simonetta và kéo bà lên các bậc
thang dốc, ba cô con gái chạy trước. Ivo thấy mình cũng gần như nghẹt
thở. Sẽ tốt cho bọn họ, ông chua chát nghĩ, nếu mình lên cơn đau tim và
chết ngay tại đây. Mẹ kiếp đàn bà? Bạn không thể tin được vào bất kỳ ai
trong số họ cả. Làm sao cô ta có thể cư xử như thế với mình? Cô ta say
mê mình. Mình sẽ giết mụ điếm về tội nầy.
Ông có thể hình dung ra cảnh mình đang bóp cổ
Donatella trên giường. Cô ta không mặc gì ngoài chiếc váy ngủ mỏng tang.
Ông xé toang nó ra và bắt đầu trèo lên người cô ta, còn cô ta thì gào
thét xin tha thứ Ivo cảm thấy mình đang cương lên.
- Chúng ta dừng ở đây nhé? - Simonetta van nỉ.
- Không! Sắp đến nơi rồi.
Họ đã lên tới đỉnh lần nữa. Ivo lo lắng nhìn quanh. Donatella và các con không có ở đó.
- Anh đưa em và các con đi đâu vậy? - Simonetta hỏi.
- Rồi em sẽ biết, - Ivo nói trong cơn kích động. - Theo anh! - ông xô họ về phía lối ra.
Isabella, đứa con gái lớn nhất nói:
- Mình đi về hả bố? Mình vừa mới đến đây mà!
- Chúng ta sẽ đến chỗ khác đẹp hơn, - Ivo hổn hển.
Ông liếc nhìn về phía sau. Donatella và các con trai đã xuất hiện, đang trèo lên các bậc thang.
- Nhanh lên các con!
Một lát sau Ivo và một gia đình của ông đã rời khỏi cổng của Villa d Este, chạy về chiếc xe của họ ở quảng trường lớn.
- Em chưa bao giờ thấy anh như thế nầy cả. - Simonetta hổn hển nói.
- Anh cũng chưa bao giờ như thế nầy hết, - Ivo
thành thực trả lời. Ông nổ máy xe trước khi các cánh cửa kịp đóng và cho
xe lao ra khỏi bãi đỗ như ma đuổi.
- Ivo!
Ông đập khẽ vào tay Simonetta.
- Bây giờ anh muốn mọi người hãy nghỉ ngơi. Một bữa trưa thật đặc biệt, anh… anh sẽ đưa mọi người đi ăn ở Hasslee.
Họ ngồi ở khung cửa sổ nhìn xuống Spanish Steps với nhà thờ Saint-Peter ẩn hiện tuyệt vời đằng xa.
Simonetta và bọn trẻ đã có một bữa trưa tuyệt
vời. Đồ ăn rất ngon miệng. Ivo thậm chí còn có thể ăn cả tấm giấy bồi.
Đôi tay ông run đến nỗi không thể cầm chặt dao và nĩa. Mình không thể
chịu đựng hơn thế nầy nữa, ông nghĩ. Mình không thể để cô ta phá hoại
cuộc đời mình.
Bởi vì bây giờ ông không còn nghi ngờ gì về việc
mà Donatella định làm. Trò chơi đã kết thúc. Trừ khi ông có thể tìm ra
cách đưa cho Donatella số tiền mà cô ta yêu cầu.
- Ông phải có số tiền đó. Bất kể bằng cách nào.

______
hjx hjx...TT^TT
Gãy tay rồi~~ Xem ra để hôm khác Rin update típ nha TT_TT
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:03

Chương 29



PARIS



Thứ hai, mồng 5 tháng Mười một, 6 giờ chiều
Vừa về đến nhà Charles đã biết ngay là mình gặp
rắc rối. Hélène đang đợi ông, cùng với bà ta là Pierre Richaud, người
thợ kim hoàn chuyên làm nhưng vật thế vào chỗ nữ trang mà ông đánh cắp.
Charles đứng ở ngưỡng cửa, sững sờ.
- Vào đi, Charles, - Hélène nói. Giọng bà ta
trầm xuống khiến cho ông thấy sợ hãi. - Em tin rằng anh và ông Richaud
đây đã biết nhau.
Charles chỉ đứng nhìn, ông hiểu rằng bây giờ nói
ra cái gì cũng không có lợi. Người thợ kim hoàn lúng túng cúi mặt xuống
đất, rõ ràng là rất khó chịu.
- Ngồi xuống đi, Charles! Đó là một mệnh lệnh.
Charles ngồi xuống.
Hélène nói:
- Việc anh đang phải đương đầu, anh yêu của em,
là một tội danh ăn trộm lớn. Anh đã lấy nữ trang của em và thay thế vào
đó là các đồ giả, do ông Richaud làm.
Trong cơn kinh hoàng, Charles nhận thấy quần
mình ướt sũng, điều chưa từng xảy ra từ khi ông còn là một đứa trẻ. Mặt
mũi ông đỏ bừng. Ông chỉ muốn được rời khỏi phòng một lát để thay quần
áo. Không, ông muốn trốn đi thật xa và không bao giờ quay lại.
Hélène biết tất cả. Việc bà ta phát hiện ra âm mưu của ông bằng cách nào đã không còn quan trọng.
Không có lối thoát và không có chuyện tha thứ.
Việc Hélène khám phá ra ông đã lấy trộm nữ trang của bà ta cũng đã đủ
kinh khủng rồi. Chờ cho đến khi bà ta biết được động cơ của ông. Chờ cho
đến khi bà ta phát hiện ra ông đang lập kế hoạch sử dụng tiền để chạy
trốn khỏi bà ta. Địa ngục chuẩn bị mang một ý nghĩa mới. Không ai hiểu
Hélène bằng Charles. Bà ta là một kẻ dã man. Sẵn sàng làm bất cứ chuyện
gì. Bà ta sẽ huỷ diệt ông không cần một giây suy nghĩ, biến ông thành
một gã lang thang, một người trong số những kẻ vô công rồi nghề ăn ngủ
trên đường phố Paris trong bộ quần áo xác xơ. Cuộc đời ông bỗng nhiên
trở thành một sự bực mình, một trận mưa phân.
- Anh thực sự nghĩ rằng mình sẽ trốn thoát với những thứ ngu xuẩn thế nầy sao? - Hélène hỏi.
Charles duy trì sự im lặng tội nghiệp. Ông có thể cảm thấy quần mình càng ướt hơn, nhưng ông không dám nhìn xuống.
- Em đã thuyết phục ông Richaud kể hết mọi sự thật.
Thuyết phục.
- Em đã có đầy đủ các bản sao hoá đơn về số tiền
anh đã lấy của em. Em có thể cho anh vào tù ở hai mươi năm đấy. - Bà ta
dừng lại, và nói thêm, - Nếu em chọn cách đó.
Những lời nói của bà ta chỉ làm Charles tăng
thêm nỗi khiếp sợ. Kinh nghiệm đã dạy ông rằng Hélène rộng lượng chính
là Hélène nguy hiểm. Charles sợ gặp ánh mắt của bà ta. Ông tự hỏi bà ta
sẽ đòi hỏi thứ gì ở ông.
Một điều gì đó thật độc ác.
Hélène quay sang Pierre Richaud.
- Ông sẽ không nói điều gì với bất cứ ai cho đến khi tôi quyết định mình sẽ làm gì.
- Dĩ nhiên, bà Roffe - Martel, dĩ nhiên, dĩ
nhiên. - Người đàn ông lắp bắp. Anh ta nhìn ra cửa với cặp mắt hy vọng. -
Tôi có thể…
- Hélène gật đầu và Pierre Richaud hấp tấp bước ra.
Hélène nhìn anh ta đi, rồi quay lại ngắm nghía
ông chồng mình. Bà ta có thể ngửi thấy nỗi sợ hãi của ông. Và còn một
cái gì khác. Nước tiểu. Bà ta mỉm cười. Charles đã đái ra quần vì sợ. Bà
đã dạy dỗ ông thật tốt. Hélène rất vừa lòng với Charles. Đó là một cuộc
hôn nhân vừa ý. Bà ta đã biến đổi Charles rồi biến ông ta thành bộ hạ
của mình. Những sáng kiến ông đưa ra cho Roffe và các con đều rất tuyệt,
vì tất cả đều là của Hélène. Bà ta điều hành một phần nhỏ của Roffe và
các con thông qua chồng mình, nhưng bây giờ như thế vẫn chưa đủ. Bà ta
họ Roffe. Bản thân bà ta đã giàu có và những cuộc hôn nhân trước đó làm
cho bà ta giàu có thêm. Nhưng bà ta không quan tâm đến tiền. Bà ta quan
tâm đến quyền điều hành tập đoàn. Bà ta đã lập kế hoạch sử dụng số cổ
phần của mình để mua thêm cổ phần, hòng dành lấy nhiều cổ phần hơn người
khác. Bà ta đã sẵn sàng thảo luận chuyện nầy với họ. Đầu tiên, Sam là
người ngăn cản bà ta còn bây giờ lại đến Elizabeth.
Nhưng Hélène không cho phép Elizabeth hay bất kỳ
ai khác ngăn cản bà ta đạt được điều mà mình mong muốn. Charles sẽ làm
điều đó giúp bà ta. Nếu có chuyện gì đó không ổn, ông sẽ là kẻ giơ đầu
chịu báng.
Bây giờ, dĩ nhiên, ông phải bị trừng phạt vì vụ nổi loạn nhỏ nầy. Bà ta nhìn vào mặt ông và nói:
- Không ai dám ăn cắp của em, Charles. Không ai cả. Anh xong rồi! Trừ khi em quyết định cứu anh.
Ông ngồi đó, yên lặng, cầu mong bà ta chết đi, nhưng vẫn sợ hãi bà ta. Bà ta tiến lại chỗ ông ngồi, cặp đùi dí sát vào mặt ông.
Bà ta nói:
- Anh có muốn em cứu anh không, Charles?
- Có. - Ông trả lời, giọng khản lại. Bà ta đang cởi váy ra, cặp mắt độc ác, và ông nghĩ, - Ồ, Chúa ơi, không thể lúc nầy!
- Vậy thì hãy nghe em. Roffe và các con là tập đoàn của em. Em muốn số cổ phiếu điều hành.
Ông ngước nhìn bà ta, khổ sở nói, - Em biết là Elizabeth sẽ không bán mà.
Hélène cởi áo khoác cùng quần lót ra. Bà ta đứng
đó trần truồng như một con thú, thân hình thon thả tuyệt đẹp hai đầu vú
săn lại.
- Vậy thì anh phải làm chuyện gì đó cho nó chứ.
Hay là ở hai mươi năm tới trong tù. Đừng lo. Em sẽ cho anh biết anh phải
làm gì. Nhưng đầu tiên, đến đây, Charles!
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:03

Chương 30



Vào
lúc mười giờ sáng hôm sau, điện thoại riêng của Elizabeth réo chuông.
Đó là Emil Joeppli. Nàng đã cho ông ta số để không ai phát hiện ra sự
liên lạc của họ.
- Tôi không hiểu có gặp được cô không! - Ông ta nói. Giọng ông ta rất kích động.
- Mười lăm phút nữa tôi sẽ đến đó.
Kate Erling ngạc nhiên nhìn Elizabeth vừa mặc áo khoác vừa ra khỏi văn phòng.
- Cô có một cuộc hẹn vào lúc…
- Huỷ bỏ tất cả các cuộc hẹn trong vòng một tiếng nữa cho tôi, - Elizabeth nói, và bước đi.
Trong toà nhà Phát triển, người canh cửa kiểm tra thẻ của Elizabeth:
- Cánh cửa cuối cùng ở bên trái, cô Roffe.
Elizabeth thấy Joepli một mình trong phòng thí nghiệm. Ông ta hào hứng chào nàng.
- Đêm qua tôi vừa hoàn thành thí nghiệm cuối
cùng. Nó hoạt động tốt. Các engyme hoàn toàn ngăn chặn quá trình lão
hoá. Cô nhìn xem.
- Ông ta dẫn nàng tới một chuồng nhốt 4 con thỏ
con hoạt bát, đầy sức sống. Bên cạnh đó là một chuồng nhốt bốn con thỏ
khác, trầm hơn, trưởng thành hơn.
- Đây là thế hệ thứ năm trăm nhận engyme. - Joepli nói.
Elizabeth đứng trước chuồng thỏ.
- Trông chúng có vẻ mạnh khỏe.
- Đó là một phần của nhóm kiểm tra. - ông ta chỉ cái chuồng phía bên trái, - Chúng là các cá thể già hơn.
Elizabeth nhìn các con thỏ tràn đầy sức sống, nô đùa trong lồng như những con thỏ mới sinh yà nàng không thể tin nổi.
- Chúng sẽ sống lâu hơn các con kia ít nhất là ba lần, - Joepli nói với nàng.
Khi áp dụng tỉ lệ đó với con người, kết quả thật là lớn lao. Nàng không thể kiềm chế được cơn kích động.
- Bao… bao giờ ông mới bắt đầu thí nghiệm trên con người?
- Tôi đang hoàn tất các ghi chú cuối cùng. Sau đó là chỉ cần nhiều lắm là ba hoặc bốn tuần.
- Emil, đừng nói chuyện nầy với ai đấy. - Elizabeth nhắc nhở.
Emil Joeppli gật đầu.
- Tôi không nói đâu, cô Roffe. Tôi làm việc một mình. Tôi sẽ hết sức cẩn thận.
o O o
Cả buổi chiều hôm đó được dành cho cuộc họp của
hội đồng quản trị và nó diễn ra tốt đẹp. Walther không đến. Charles lại
đề cập đến chuyện bán cổ phần lần nữa nhưng Elizabeth đã cương quyết từ
chối. Sau đó Ivo tỏ ra hết sức quyến rũ và Alec cũng vậy. Charles có vẻ
căng thẳng khác thường. Elizabeth mong ước được biết lý do vì sao. Nàng
mời bọn họ ở lại Zurich dùng bữa tối với nàng. Cố tự nhiên, Elizabeth
nhắc đến các vấn đề được nêu ra trong báo cáo, quan sát một loạt phản
ứng, nhưng nàng không nhận thấy một tín hiệu lo lắng hoặc có tội nào. Và
tất cả các thành viên tham dự, ngoại trừ Walther đều ngồi vào bàn.
Rhys không có mặt trong cả buổi họp lẫn bữa tối:
- Tôi phải giải quyết một số việc gấp - anh nói vậy và Elizabeth tự hỏi không biết có phải là một cô gái không.
Elizabeth nhận thấy rằng mỗi khi Rhys ở lại làm
việc đến khuya với nàng là anh lại phải huỷ bỏ một cuộc hẹn. Một lần,
khi anh không thể đến gặp một cô gái đúng giờ, cô ta đã đến văn phòng.
Cô ta là một cô gái tóc đỏ tuyệt vời, với thân hình khiến Elizabeth cảm
thấy mình không khác gì một người đàn ông. Cô ta rất giận dữ vì bị anh
cho "leo cây" và cô ta cũng không ngần ngại che giấu sự giận dữ của
mình.
Rhys đã đưa cô ta ra thang máy rồi quay lại.
- Xin lỗi về chuyện đó, - anh nói.
Elizabeth không thể kiềm chế bản thân.
- Cô ấy thật quyến rũ, - nàng ngọt ngào nói. - Cô ấy làm gì vậy?
- Cô ấy là nhà phẫu thuật não, - Rhys nghiêm
chỉnh trả lời và Elizabeth bật cười. Ngày hôm sau Elizabeth biết rằng cô
ta đúng là một bác sĩ phẫu thuật não.
Còn nhiều người khác nữa và Elizabeth thấy mình
khó chịu với tất cả bọn họ. Nàng ước ao mình có thể hiểu Rhys nhiều hơn.
Nàng đã biết một Rhys Williams xã hội, nhưng nàng muốn biết một Rhys
Williams riêng tư, cái tôi mà anh vẫn che giấu. Đã hơn một lần Elizabeth
nghĩ, Rhys nên điều hành tập đoàn thay vì nhận các mệnh lệnh của nàng.
Mình tự hỏi anh thật sự cảm thấy sao về điều đó?
Sau bữa tối hôm đó, khi các thành viên hội đồng
quản trị đã đáp tàu hoả, máy bay về nhà, Rhys vào căn phòng của
Elizabeth, nơi nàng đang làm việc cùng Kate.
- Anh nghĩ anh phải giúp em một tay, - Rhys nhẹ nhàng nói.
Anh không hề giải thích anh đã đi đâu. Tại sao lại phải đến đây? Elizabeth nghĩ. Anh không phải trình bày với mình.
Hai người cùng làm việc và thời gian trôi qua
thật nhanh. Bây giờ Elizabeth ngắm nhìn Rhys và thấy anh lúc nào cũng
chăm chú xem xét các giấy tờ, cặp mắt tinh anh và hoạt bát. Anh đã tìm
ra trong một số chi tiết bị các luật sư bỏ quên trong vài hợp đồng quan
trọng. Cuối cùng Rhys vươn vai, liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
- Ồ! Đã quá nửa đêm rồi. Anh e rằng anh có một
cuộc hẹn. Anh sẽ đến vào sáng sớm mai và hoàn thành việc kiểm tra các
hợp đồng nầy.
Elizabeth thắc mắc liệu anh có hẹn với cô bác sĩ
phẫu thuật não hay với một trong các cô khác của anh… Nàng ngăn mình
lại. Việc Rhys làm gì trong đời tư là chuyện của riêng anh.
- Em xin lỗi, - Elizabeth nói. - Em không biết là đã quá muộn. Anh cứ đi đi. Kate và em sẽ đọc cho xong đống giấy tờ nầy.
Rhys gật đầu.
- Sáng mai sẽ gặp em. Chào Kate!
- Chào ông Williams.
Elizabeth nhìn Rhys đi khỏi rồi cố ép đầu óc
mình quay trở lại với các bản hợp đồng. Nhưng chỉ một lát sau ý nghĩ của
nàng lại hướng đến Rhys. Nàng háo hức muốn kể cho anh về sự tiến triển
mà Emil Joeppli đang làm với loại thuốc mới, để chia sẻ niềm vui với
anh, nhưng nàng đã ghìm mình lại. Sớm thôi, nàng tự nhủ.
Họ xong việc vào lúc một giờ sáng. Kate Erling nói:
- Còn vấn đề gì nữa không, cô Roffe?
- Không, tôi nghĩ xong cả rồi. Cám ơn, Kate. Ngày mai bà có thể đi muộn.
Elizabeth đứng lên, toàn thân tê cứng vì đã ngồi quá lâu.
- Cám ơn cô. Tôi sẽ cho đánh máy xong chiều mai.
- Vậy thì tốt quá.
Elizabeth lấy áo khoác và ví tiền, đợi Kate, rồi
hai người cùng bước ra cửa. Họ cùng ra hành lang và hướng về phía chiếc
thang máy tốc hành đã mở sẵn cửa. Họ bước vào trong. Khi Elizabeth định
nhấn nút thì bỗng có tiếng điện thoại vang lên từ văn phòng.
- Để tôi trả lời cho, cô Roffe, - Kate Erling nói - Cô cứ xuống trước đi.
Bà ta bước ra khỏi thang máy.
Ở tầng một người bảo vệ ca đêm nhìn bảng điều
khỉển thang máy thấy đèn đỏ bật sáng ở trên cao và bắt đầu đi xuống. Đó
là đèn hiệu của thang máy riêng. Điều nầy có nghĩa cô Roffe đang đi
xuống. Tài xế của nàng đang ngồi ở cái ghế trong góc, gà gật trong tờ
báo.
- Cô chủ đang xuống, - người bảo vệ nói.
Người tài xế duỗi người ra và lười nhác đứng dậy.
Một hồi chuông báo động bất thần rung lên xé
toang sự im lặng của hành lang phòng tiếp tân. Cặp mắt người bảo vệ quét
nhanh về phía bảng điều khiển thang máy. Ánh đèn đỏ đang di chuyển
nhanh dần lên, cho thấy thang máy đang tăng tốc. Hệ thống điều khiển đã
ngừng hoạt động.
- Ồ Chúa ơi! - Người bảo vệ lắp bắp.
Anh ta chạy vội về phía bảng điện, mở tấm ngăn
kéo mạnh chiếc cầu dao khẩn cấp cho hệ thống phanh an toàn hoạt động.
Ánh đèn đỏ vẫn tiếp tục lao xuống.
Người tài xế cũng chạy vội về phía bảng điện. Anh ta thấy nét mặt của người bảo vệ.
- Chuyện gì…
- Tránh ra! - Người bảo vệ quát lên. - Nó sắp rơi xuống rồi!
Họ chạy khỏi dãy thang máy về phía bức tường xa
nhất. Hành lang bắt đầu rung lên theo tốc độ của buồng thang máy trong
đường thông và người bảo vệ nghĩ, "Đừng để cô ấy trong đó" và khi buồng
thang lao qua hành lang, anh ta nghe thấy tiếng thét khủng khiếp ở bên
trong.
Một khoảnh khắc sau, một tiếng ầm lớn vang lên và cả toà nhà giật lên như vừa trải qua một cơn động đất.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:04

Chương 31


Chánh
thanh tra Otto Schmied thuộc Sở cảnh sát hình sự Zurich ngồi tại bàn
làm việc, hít thở thật sâu theo kiểu Yoga, cố giữ bình tĩnh, cố kiềm chế
cơn giận giữ tràn ngập trong lòng.
Thủ tục của cảnh sát có rất nhiều điều luật cơ
bản, rõ ràng đến nỗi không ai nghĩ chúng cần được đưa vào sổ tay cảnh
sát. Chúng rất đơn giản và được coi là hiển nhiên như ăn, ngủ, thở vậy.
Ví dụ, khi một tai nạn xảy ra, điều đầu tiên một thanh tra phải làm là,
đơn giản, rõ ràng, không cần viết lên bảng là đến khám xét hiện trường
vụ án. Không còn gì cơ bản hơn thế.
Nhưng ngay trên bàn của Chánh thanh tra Otto
Schmied là báo cáo của thám tử Max Hornung đã vi phạm tất cả những
nguyên lý của thủ tục cảnh sát.
Nhẽ ra mình phải đoán trước được, ngài Chánh thanh tra chua chát nghĩ. Vậy thì tại sao mình phải ngạc nhiên?
Thám tử Hornung là con chim hải âu của thanh tra
Schmied, là con thú đen của ông ta, - thanh tra Schmied là một người
hâm mộ mãnh hệt Meville - là Moby Dick của ông. Ngài thanh tra hít một
hơi thở sâu nữa và từ từ thở ra. Rồi, chỉ với chút ít bối rối, ông cầm
báo cáo của thám tử Hornung lên và đọc lại nó từ đầu.
BÁO CÁO SĨ QUAN TRỰC
Thứ tư mồng 7 tháng 11
THỜI GIAN: 1: 15 sáng
NỘI DUNG: Báo cáo từ bảng điều khiển chính nơi xảy ra tai nạn tại toà nhà hành chính của Roffe và các con ở nhà máy Eichenbahn.
LOẠI TAI NẠN: Không rõ
NGUYÊN NHÂN TAI NẠN: Không rõ
SỐ NGƯỜI BỊ THƯƠNG HOẶC CHẾT: Không rõ
THỜI GIAN: 1: 27 sáng
NỘI DUNG: Thông báo thứ hai từ bảng điều khiển chính tại nơi xảy ra tai nạn ở Roffe và các con
LOẠI TAl NẠN: Thang máy rơi
NGUYÊN NHÂN TAl NẠN: Không rõ
SỐ NGƯỜI BỊ THƯƠNG HOẶC CHẾT: Một phụ nữ chết.
Tôi bắt đầu điều tra ngay lập tức. Vào lúc 1. 35
sáng tôi nhìn thấy tên người quản lý toà nhà hành chính của Roffe và
các con và từ đó tôi biết được tên các kiến trúc sư trưởng của toà nhà.
2. 30 sáng. Tôi xác định được địa điểm của kiến
trúc sư trưởng. Ông ta đang tổ chức lễ sinh nhật tại La Puce. Ông ta cho
tôi tên của công ty đã lắp đặt thang máy trong toà nhà, Rudolf Schatz,
A.
3. 15 sáng. Tôi gọi điện cho ông Rudolf Schatz
tại nhà ông ta và yêu cầu ông ta ngay lập tức xác định các sơ đồ cho
thang máy. Tôi cũng yêu cầu các chứng từ kế toán chính cùng với dự toán
ban đầu, dự toán cuối cùng và chi phí cuối cùng, tôi cũng yêu cầu một
bản kê hoàn chỉnh tất cả các loại vật liệu về cơ và điện đã được sử
dụng.
Lúc nầy thanh tra Schmied có thể cảm thấy cơn co giật quen thuộc trên má trái. Ông hít vài hơi thở sâu rồi đọc tiếp:
6. 15 sáng. Các tài liệu yêu cầu được giao cho
tôi ở Sở cảnh sát bởi vợ ông Schatz, sau khi kiểm tra các ngân sách lúc
đầu và chi phí cuối cùng tôi rất thoả mãn rằng:
a) Không có các vật liệu kém bị thay thế trong quá trình chế tạo các thang máy
b) Vì danh tiếng của nhà sản xuất, giả thiết tai nạn xảy ra do nhân công có tay nghề kém bị loại bỏ
c) Các biện pháp an toàn trong thang máy đều rất thoả đáng
d) Vì thế kết luận của tôi là nguyên nhân thang máy rơi không phải là tai nạn.
(Ký tên) Max Hornung, CID
GHI CHÚ: Vì những cú điện thoại của tôi xảy ra
giữa đêm khuya và lúc sáng sớm nên có thể ông sẽ phải nhận một hoặc hai
lời phàn nàn từ một sô người mà tôi đã đánh thức.
Thanh tra Schmied giận dữ dằn bản báo cáo xuống bàn.
"Rất có thể! ", "Đã đánh thức! " - Ngài Chánh
thanh tra cũng đã bị tấn công suốt buổi sáng bởi nửa tá viên chức của
chính phủ Thuỵ Sĩ. Anh ta nghĩ anh ta đang điều hành cái gì đây? Cơ quan
mật vụ sao? Làm sao anh ta dám đánh thức giám đốc một công ty xây dựng
đáng kính và yêu cầu ông ta cung cấp tài liệu vào lúc nửa đêm? Làm sao
anh ta dám nghi ngờ sự ngay thẳng của một công ty danh tiếng như Rudolf
Schatz? Và còn nhiều, nhiều nữa.
Nhưng điều khó hiểu "điều kỳ lạ" là thám tử Max
Hornung thậm chí còn không thèm xuất hiện ở hiện trường xảy ra tai nạn
cho đến mười bốn tiếng sau khi nó đã được báo cáo? Lúc anh ta đến thì
nạn nhân đã được đưa đi, được nhận diện và được pháp y khám nghiệm. Sáu
thám tử khác đã kiểm tra hiện trường tai nạn, đã thẩm vấn các nhân chứng
và hoàn tất báo cáo của họ.
Khi Chánh thanh tra Schmied đọc lại xong báo cáo của Max Hornung, ông ta cho mời anh ta đến phòng làm việc.
Chỉ cần nhìn thấy Max Hornung thôi là ông Chánh
thanh tra đã thấy ghét anh ta thậm tệ. Max Hornung béo lùn, luôn có vẻ
đăm chiêu, đầu hói, khuôn mặt của một kẻ tinh nghịch hay lơ đãng. Đầu
anh ta quá to đôi tai lại quá nhỏ, cái mồm không khác gì một quả nho khô
dán lên giữa khuôn mặt bè bè. Thám tử Max Hornung còn thiếu hơn chục
phân mới đạt được tiêu chuẩn khe khắt của Sở Cảnh sát hình sự Zurich,
nhẹ hơn đến bẩy cân và lại bị cận thị nặng. Nhưng hơn tất cả là anh ta
quá kiêu căng. Tất cả đám đàn ông trong lực lượng cảnh sát đều có chung
một cảm nghĩ về Max Hornung: họ ghét anh ta.
- Tại sao ông không sa thải anh ta? - vợ ngài Chánh thanh tra đã hỏi vậy và tí nữa thì ông đã đánh bà.
Lý do mà Max Hornung tồn tại trong lực lượng
cảnh sát Zurich là một mình anh ta thôi cũng đã đóng góp cho thu nhập
quốc dân Thuỵ Sĩ nhiều hơn các nhà máy sản xuất chocolate và đồng hồ
cộng lại. Max Hornung là một kế toán viên, một thiên tài toán học với
kiến thức bách khoa về các vấn đề tài chính, một năng khiếu về tranh
biện và một đức tính kiên nhẫn có thể làm cho Job khóc và ghen tị. Max
đã từng là nhân viên ở Betrug Abteilung, một Uỷ ban được thành lập để
điều tra các vụ gian lận tài chính, các vụ bán cổ phần và giao dịch ngân
hàng không đúng quy luật và tình trạng tiền tệ ra vào Thuỵ Sĩ. Chính
Max Hornung đã ngăn chặn việc buôn bán tiền tệ bất hợp pháp ở Thuỵ Sĩ,
khám phá ra các âm mưu tài chính bất hợp pháp tinh vi trị giá hàng tỷ
đô-la và tống nửa tá các nhà kinh doanh hàng đầu được tôn trọng trên thế
giới vào tù. Bất kể các nguồn tài sản được che giấu ra sao, trộn đi
trộn lại thế nào, chuyển ra Seychelles để tẩy chuyển qua chuyển lại hàng
loạt các công ty "dỏm" đầy phức tạp, cuối cùng Max Hornung vẫn tìm ra
sự thật. Nói chung là, anh ta đã biến mình thành nỗi kinh hoàng của cộng
đồng tài chính Thuỵ Sĩ.
Người Thuỵ Sĩ đánh giá sự riêng tư trên tất cả
những gì họ cho là thiêng liêng và tha thiết. Nhưng sẽ chẳng còn gì là
riêng tư nếu có Max Hornung theo đằng sau.
Tiền lương của Max với công việc là người bảo vệ
tài chính thật ít ỏi. Anh ta đã từng được đề nghị những món tiền hối lộ
lên đến cả triệu franc trong các tài khoản ngân hàng bằng mã số, một
biệt thự ở Cortina d Ampezzo, một chiếc du thuyền và trong một số trường
hợp đặc biệt thì có cả các cô gái xinh đẹp khêu gợi. Lần nào các món
tiền hối lộ cũng bị từ chối và các nhà chức trách được thông báo ngay
lập tức.
Max Hornung chẳng hề quan tâm đến tiền bạc. Anh
ta có thể trở thành triệu phú một cách đơn giản nếu áp dụng các kỹ năng
tài chính của mình vào thị trường chứng khoán nhưng ý nghĩ đó lại chưa
hề xuất hiện ở anh ta. Max Hornung chỉ thích mỗi một chuyện: bắt những
kẻ đi lệch khỏi con đường đúng đắn trong lĩnh vực tài chính.
À vâng, Max Hornung còn có ước mơ cháy bỏng
khác: và cuối cùng nó được chứng minh là sự bảo trợ cho cộng đồng kinh
doanh. Vì những lý do không ai có thể tìm hiểu, Max Hornung mong được
trở thành một thám tử trong ngành cảnh sát. Anh ta tự hình dung mình như
một kiểu Sherlock Homes hoặc Maigret, kiên nhẫn do tìm những dấu vết
phức tạp, săn đuổi bọn tội phạm tới tận hang ổ một cách không nao núng.
Khi một trong những nhà tài chính hàng đầu của
Thuỵ Sĩ tình cờ biết được ý định trở thành thám tử của Max Hornung, ông
ta lập tức tập trung vài người bạn có thế lực lại và chi trong vòng bốn
mươi tám tiếng đồng hồ sau Max Hornung đã nhận được lời đề nghị làm thám
tử cho lực lượng cảnh sát Zurich. Max không thể tin nổi cơ hội tốt của
mình. Anh ta sốt sắng nhận lời và tất cả cộng đồng kinh doanh đã thở
phào nhẹ nhõm và tiếp tục các hoạt động lén lút của họ.
Chánh thanh tra Schmied thậm chí đã không quan
tâm đến vấn đề nầy. Ông nhận được cú điện thoại từ một nhà chính trị
hàng đầu có thế lực nhất ở Thuỵ Sĩ cho ông những lời hướng dẫn và rồi
vấn đề kết thúc ở đó. Hoặc là, để chính xác hơn, vấn đề bắt đầu từ đó.
Đối với ngài Chánh thanh tra, đó là sự khởi đầu
mà không có dấu hiệu kết thúc. Ông đã phải thật sự cố gắng dằn cơn thịnh
nộ khi bị một gã thám tử thiếu kinh nghiệm và trình độ về lĩnh vực đó,
ép buộc ông. Ông cho rằng phải có một động lực chính trị thật mạnh mẽ
cho một việc chưa từng nghe nói đến như thế. Tốt lắm, ông quyết định hợp
tác, tự tin rằng mình sẽ dễ dàng giải quyết vấn đề. Nhưng niềm tin của
ông đã bị lay chuyển vào cái lúc Max Hornung trình diện. Chỉ riêng sự
xuất hiện của viên thám tử thôi cũng đã đủ buồn cười rồi. Nhưng điều làm
thanh tra Schmied ngạc nhiên là thái độ kẻ cả của anh ta.
Nó như muốn nói: Max Hornung đã đến đây - bây giờ thì ông có thể nghỉ ngơi và không cần lo lắng gì nữa.
Những ý nghĩ của thanh tra Schmied về bất kỳ một
sự hợp tác dễ dàng nào đã biến mất. Thay vào đó ông hướng tới một cách
giải quyết khác. Ông cố nhét anh ta xuống dưới tấm thảm, tức là, chuyển
anh ta từ ban nầy sang ban khác, cho anh ta làm những việc không quan
trọng. Max làm việc cho phòng kỹ thuật hình sự, in dấu tay và nhận dạng,
phòng truy tìm, ban tài sản bị mất và người mất tích. Nhưng Max Hornung
luôn hoàn thành nhiệm vụ.
Có một điều lệ rằng tất cả các thám tử đều phải
làm sĩ quan trực tại bàn khẩn cấp ban đêm, cứ mười hai tuần thì phải
trực một tuần. Chưa từng sai lệch, cứ lần nào Max trực là lại có chuyện
quan trọng xảy ra và khi các thám tử khác của ông Schmied chạy lăng xăng
lo truy tìm bằng chứng thì Max Hornung lại giải quyết được vụ đó. Thật
là tức chết đi được.
Anh ta hoàn toàn không biết gì về các thủ tục
cảnh sát, khoa tội phạm, thuật ngữ toà án, đường đạn, hoặc tâm lý tội
phạm - tất cả những thứ mà các thám tử khác đều có rất nhiều kinh nghiệm
- nhưng anh ta lại là người giải quyết được các vụ mà người khác bó
tay. Chánh thanh tra Schmied đã kết luận rằng Max Hornung là người may
mắn nhất đang còn sống.
Thực ra thì, chẳng có gì liên quan đến may mắn
cả. Thám tử Max Hornung giải quyết vụ án hình sự giống y như cách mà kế
toán viên Max Hornung đã khám phá ra hàng trăm âm mưu khéo léo lường gạt
các ngân hàng và chính phủ.
Đầu óc Max Hornung chỉ có một con đường, và đó
là con đường vô cùng thẳng và hẹp. Tất cả những gì anh ta cần là một sợi
chỉ còn sót lại một mẩu rất nhỏ không ăn khớp với phần còn lại của tấm
vải, và một khi anh ta đã bắt đầu lần ra, anh ta sẽ gỡ dần cho đến khi
âm mưu vô cùng tài tình của một kẻ rất thông minh nào đó bị rách ở ngay
đường may nối.
Sự thật rằng Max có một trí nhớ như máy ảnh đã
làm cho các đồng nghiệp của anh ta phát khùng. Max có thể ngay lập tức
nhắc lại tất cả những gì anh ta đã từng nghe, đọc hoặc thấy.
Một việc làm khác, có thể làm hại anh ta, nếu
quả thật cần phải làm như thế, là các bảng kê khai chi tiêu của anh ta
đã làm xấu hổ tất cả các thám tử còn lại. Lần đầu tiên khi anh ta nộp
bảng kê khai chi tiêu, viên trung uý đã gọi anh ta đến văn phòng và nhẹ
nhàng nói:
- Max, anh rõ ràng đã nhầm lẫn trong các con số ở đây.
Lời nhắc nhở đó có ẩn ý rằng Capablanca đã hy sinh con hậu vì ngu ngốc.
Max chớp mắt:
- Sai lầm trong các con số của tôi?
- Đúng, thật ra là có vài lỗi lầm. - Viên trung
uý chỉ vào tờ giấy trước mặt anh ta. – "Đi vào thành phố, tám mươi xu.
Quay lại, tám mươi xu". - ông ta ngước lên và nói, "tiền taxi tối đa sẽ
là ba mươi tư franc mỗi chuyến".
- Vâng, thưa xếp. Đó là lý do vì sao tôi đi xe bus.
Viên trung uý nhìn sững anh ta.
- Xe bus?
Không có thám tử nào phải đi xe bus khi đang làm
nhiệm vụ. Đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra. Câu trả lời duy nhất ông
ta có thể nghĩ đến là:
- Đúng, chuyện nầy… chuyện nầy không nhất thiết.
Ý tôi là… chúng ta dĩ nhiên không khuyến khích những người trong phòng
nầy tiêu hoang, Hornung, nhưng chúng ta có ngân sách để chi tiêu một
cách tử tế. Còn chuyện nầy nữa. Anh đã ra ngoài để lo vụ nầy trong ba
ngày. Anh quên tính cả các bữa ăn.
- Không, thưa trung uý. Tôi chỉ uống cà phê sáng
và tôi tự chuẩn bị bữa trưa và mang theo trong giỏ. Tôi đã tính các bữa
tối vào đây. Và chúng đây: Ba bữa tối, tổng cộng: mười sáu franc.
Chắc là anh ta ăn trong Trại cứu tế Quân Đội.
Viên trung uý lạnh lùng nói:
- Thám tử Max Hornung, phòng nầy đã có từ một
trăm năm trước khi anh đến đây và nó sẽ còn tồn tại một trăm năm nữa sau
khi anh rời khỏi. Ở đây có một vài truyền thống mà chúng ta phải giữ
gìn. - ông ta đẩy bản kê khai lại cho Max. - Anh phải nghĩ đến các đồng
nghiệp, anh biết đấy. Bây giờ thì cầm lấy cái nầy, sửa lại và nộp lại
đây.
- Vâng, thưa trung uý. Tôi… tôi xin lỗi nếu tôi có làm điều gì sai.
Một cái phẩy tay độ lượng.
- Rất đúng. Dù sao thì, anh cũng mới đến đây. -
Ba mươi phút sau thám tử Hornung nộp lại bản báo cáo đã được sửa chữa.
Anh ta đã tăng các chi phí lên ba phần trăm.
o O o
Bây giờ, vào ngày nầy trong tháng Mười một,
Chánh thanh tra Schmied đang cầm bản báo cáo của thám tử Hornung trong
tay còn tác giả của nó thì đứng trước mặt ông. Thám tử Hornung mặc bộ
comlê xanh nhạt, đi giầy nâu và tất trắng.
Dù rất kiên quyết và cố gắng điều hoà hơi thở theo nhịp Yoga, thanh tra Schmied vẫn nhận thấy mình đang to tiếng.
- Anh đang trực ở đây khi nhận được báo cáo.
Nhiệm vụ của anh là điều tra vụ án và anh đến hiện trường mười bốn tiếng
sau? Cả lực lượng cảnh sát New Zealand chết tiệt cũng có thể bay đến
đây rồi bay về trong thời gian đó!
- Ồ không, sếp. Bay từ New Zealand đến đây bằng phản lực là…
- Ồ anh im ngay.
Thanh tra Schmied lấy tay vò mái tóc dày đang
ngả màu hoa râm, cố nghĩ xem phải nói với người nầy cái gì. Mình không
thể lăng mạ hắn, mình không thể cãi lý với hắn. Hắn là một thằng khờ gặp
nhiều may măn.
Thanh tra Schmied quát tháo:
- Tôi sẽ không tha thứ sự kém cỏi trong phòng
nầy, Hornung. Khi các thám tử khác trực và nhận được báo cáo, họ lập tức
chạy đến hiện trường để xem xét tai nạn. Họ gọi xe cứu thương, đưa tử
thi đến nhà xác, nhận dạng nó…
Ông biết mình lại nói quá nhanh và cố bình tĩnh trở lại.
- Tóm lại, Hornung, họ làm tất cả những gì một
thám tử giỏi phải làm. Trong khi đó thì anh ngồi trong văn phòng và đi
đánh thức nửa tá nhân vật quan trọng của Thuỵ Sĩ vào lúc nửa đêm.
- Tôi nghĩ…
- Không! Tôi đã phải gọi điện xin lỗi suốt cả buổi sáng nay cũng chỉ vì anh thôi.
- Tôi phải tìm ra…
- Ồ ra khỏi đây ngay, Hornung!
- Vâng, thưa xếp. Tôi tham dự đám tang được chứ? Ngay sáng nay.
- Được! Đi đi!
- Cám ơn xếp. Tôi…
- Đi đi!
Phải đến ba mươi phút sau Chánh thanh tra Schmied mới thở lại bình thường.


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:04

Chương 32


Phòng
tang lễ ở Shielfeld đông nghẹt người. Đó là một toà nhà bằng đá theo
kiểu cũ, trang trí cầu kỳ, có nhiều phòng chuẩn bị và một lò thiêu xác.
Hai tá giám đốc và nhân viên của Roffe và các con chiếm trọn hàng ghế
phía trước trong phòng hành lễ lớn.
Phía sau là các bạn bè, các đại diện cho cộng
đồng và giới truyền thông. Thám tử Max Hornung ngồi ở hàng ghế cuối
cùng, nghĩ rằng cái chết thật là vô lý. Con người đạt đến thời hoàng kim
nhất và sau đó, khi đã có nhiều nhất để cho, nhiều nhất để sống, thì
lại chết. Thật là không có hiệu quả.
Chiếc quan tài bằng gỗ gụ đã được phủ đầy hoa.
Càng lãng phí, thám tử Hornung nghĩ thầm. Quan
tài đã được lệnh đóng kín. Max có thể hiểu được vì sao. Vị bộ trưởng
đang nói bằng giọng tận thế:
- … Cái chết giữa cuộc đời, sinh ra đã có tội, cát bụi lại về với cát bụi.
Max Hornung không buồn để ý tới. Anh ta đang nghiên cứu những người trong phòng hành lễ.
- Thượng đế ban cho, và Thượng đế lấy đi…
Và mọi người bắt đầu đứng lên và hướng về phía lối ra. Buổi lễ đã kết thúc.
Max đứng gần cửa, và khi một người đàn ông cùng một người đàn bà đi tới, anh ta bước ra trước mặt người đàn bà và nói:
- Cô Elizabeth Roffe? Không biết tôi có được nói vài lời với cô không?
Thám tử Max Hornung ngồi cùng Elizabeth Roffe và
Rhys Williams trong một căn buồng nhỏ tại tiệm bánh kẹo phía bên kia
phòng tang lễ. Qua cửa kính họ có thể thấy cỗ quan tài được đưa vào
chiếc xe tang màu xám. Elizabeth quay mặt đi. Cặp mắt nàng đờ đẫn.
- Thế nầy là thế nào? - Rhys hỏi. - Cô Roffe đã khai hết cho cảnh sát rồi.
Thám tử Max Hornung nói:
- Ông Williams phải không? Còn một vài chi tiết nữa tôi muốn được kiểm tra kỹ hơn.
- Họ không thể đợi sao? Cô Roffe đã trải qua…
Elizabeth đặt tay lên tay Rhys.
- Không sao. Nếu em có thể giúp được chuyện gì đó… - Nàng quay sang Max. - Ông muốn biết điều gì, thưa thám tử Hornung?
Max nhìn Elizabeth chằm chằm và lần đầu tiên
trong đời anh ta không biết phải làm sao mở lời. Đối với Max, phụ nữ
cũng xa lạ không khác gì những sinh vật ngoài hành tinh. Họ phi lý và
khó đoán, phụ thuộc vào những phản ứng cảm xúc nhiều hơn là lý trí. Họ
không tính toán. Max có ít ham muốn tình dục, vì anh ta có đầu óc định
hướng, nhưng anh ta cũng có thể nhận rõ logic chính xác về tình dục.
Chính các cấu trúc cơ học của nhiều bộ phận chuyển động phù hợp với nhau
trong một tổng thể được sắp xếp đã kích thích anh ta. Điều đó, đối với
Max, là thi vị của tình yêu. Động lực tuyệt đối của tình yêu. Max cảm
thấy nhiều nhà thơ đã bỏ qua điểm nầy. Các cảm xúc đều mơ hồ và bừa bãi,
một sự lãng phí năng lượng có thể không di chuyển nổi một hạt cát nhỏ
nhất đến vài phân, trong khi logic có thể di chuyển cả thế giới. Điều
làm Max bối rối bây giờ là anh ta cảm thấy dễ chịu khi gặp Elizabeth.
Điều đó làm anh ta băn khoăn. Từ trước đến giờ không có người đàn bà nào
tác động đến anh ta như thế cả. Hình như nàng không hề nghĩ anh ta là
một gã đàn ông xấu xí bé nhỏ, lố bịch như những người đàn bà khác vẫn
nghĩ. Anh ta cố ép mình không nhìn vào mắt nàng để anh ta có thể tập
trung tư tưởng.
- Cô có thói quen làm việc đến khuya phải không cô Roffe?
- Rất thường! - Elizabeth nói. - Vâng!
- Khuya đến đâu?
- Cũng tuỳ. Đôi khi đến mười giờ. Đôi khi đến nửa đêm, hoặc lâu hơn nữa.
- Như thế có phải là một kiểu gương mẫu? Tức là mọi người xung quanh đều biết việc nầy?
Nàng nhìn anh ta, bối rối.
- Tôi cho là vậy.
- Vào đêm thang máy rơi, cô và ông Williamss và Kate Erling cùng làm việc đến khuya?
- Vâng.
- Nhưng mọi người không về cùng nhau?
Rhys nói:
- Tôi đi sớm. Tôi có một cuộc hẹn.
Max nhìn anh ta một lát rồi quay lại Elizabeth.
- Ông Williamss đi được bao lâu thì cô về?
- Tôi nghĩ là khoảng một tiếng.
- Cô và Kate Erling về cùng nhau chứ?
- Vâng. Chúng tôi lấy áo khoác và ra hành lang.
Giọng Elizabeth ngập ngừng.
- Chiếc thang máy đã mở cửa sẵn chờ chúng tôi. Chiếc thang máy tốc hành đặc biệt.
- Chuyện gì xảy ra sau đó?
- Hai chúng tôi cùng vào. Điện thoại trong văn
phòng reo. Kate… bà Erling… bảo "để tôi trả lời cho" và bà ấy đi ra.
Nhưng tôi đang chờ một cú điện thoại hẹn trước từ nước ngoài nên tôi bảo
bà ấy để tôi trả lời.
Elizabeth ngừng lại, đầm đìa nước mắt:
- Tôi ra khỏi thang máy. Bà ấy hỏi có cần đợi
hay không và tôi nói "Không, bà cứ xuống trước đi". Bà ấy ấn nút tầng
một. Tôi bắt đầu quay lại căn phòng, và khi tôi đang mở cửa, tôi nghe
thấy… Tôi nghe thấy tiếng thét, rồi…
Nàng không thể tiếp tục được nữa.
Rhys quay sang Hornung, mặt anh sầm lại vì giận dữ.
- Đủ rồi, ông hãy cho biết thế nầy là thế nào?
Đây là vụ giết người, Max nghĩ. Ai đó đang cố
tình giết Elizabeth Roffe. Max ngồi tập trung tư tưởng, nhớ lại tất cả
những gì anh ta đã thu lượm được về Roffe và các con sau bốn mươi tám
giờ đồng hồ. Đây là tập đoàn đang gặp nhiều tai nạn, phải trả nhiều
khoản tiền khổng lồ cho các vụ kiện tụng, sa lầy vì các dư luận tồi tệ,
mất khách hàng, nợ ngân hàng những món tiền khổng lồ và họ đang trở lên
thiếu kiên nhẫn. Một tập đoàn đã đến lúc cần thay đổi. Chủ tịch của nó,
Sam Roffe, người nắm giữ quyền điều khiển đã chết. Một tay leo núi cự
phách đã chết trong một tai nạn leo núi. Số cổ phần quyết định đã thuộc
về con gái của ông ta, Elizabeth, người suýt chết trong một tai nạn xe
Jeep ở Sardinia, và thoát chết trong đường tơ kẽ tóc trong một buồng
thang máy mới được kiểm tra. Ai đó đang chơi những trò chơi chết người.
Thám tử Max Hornung là người hạnh phúc. Anh ta
đã lần ra đầu mối. Nhưng bây giờ anh ta đã gặp Elizabeth Roffe, và nàng
không chỉ đơn giản là một cái tên, một phương trình trong bài toán phức
tạp. Ở nàng có một điều gì đó thật đặc biệt. Max cảm thấy một sự thôi
thúc phải che chở cho nàng, bảo vệ nàng.
Rhys lên tiếng:
- Tôi muốn hỏi thế nầy là…
Max nhìn anh và mơ hồ nói:
- Ờ… thủ tục của cảnh sát, ông Wiliams. Chỉ làm theo lệnh thôi. - Anh ta đứng dậy. - Xin thứ lỗi.
Anh ta có vài việc khẩn cấp phải làm.


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:04

Chương 33


Chánh
thanh tra Schmied đã có một buổi sáng vô cùng bận rộn. Một cuộc biểu
tình chính trị diễn ra trước cửa hãng hàng không Iberia và ba người bị
tạm giam để thẩm vấn. Một vụ hoả hoạn có lý do không rõ ràng ở nhà máy
giấy ở Brunau. Vụ nầy đang được điều tra. Một cô gái bị cưỡng hiếp ở
Platzpitz Park. Một vụ cướp ở Guebelin và một vụ khác ở Grima, cạnh
Bauz-au-Lac. Và nếu thế còn chưa đủ, thám tử Max Hornung trở về và hoàn
tất bằng một giả thuyết lếu láo. Chánh thanh tra Schmied lại thấy mình
bắt đầu muốn xỉu.
- Hệ thống ròng rọc của thang máy bị đứt, - Max nói. - Khi nó bị hỏng, tất cả hệ thống an toàn sẽ hỏng theo. Ai đó…
- Tôi đã xem báo cáo, Hornung. Hao mòn và hỏng hóc thường lệ.
- Không, thưa sếp. Tôi đã kiểm tra các đặc điểm kỹ thuật của con lăn cuốn dây cáp. Nó còn dùng được năm, sáu năm nữa.
Chánh thanh tra Schimied cảm thấy cơn co giật nhẹ trên má.
- Anh định nói gì vậy?
- Không, tôi nghĩ là ai đó đã phá hỏng thang máy.
- Tại sao họ phải làm thế?
- Đó là những gì tôi đang muốn tìm hiểu.
- Anh muốn trở lại Roffe và các con hay sao?
Thám tử Max Hornung nhìn thanh tra Schmied với vẻ tin tưởng thật sự.
- Không, thưa xếp. Tôi muốn đi Chamonix.
o O o
Thành phố Chamonix nằm cách Geneva bốn mươi dặm
về phía đông nam, cao khoảng chín trăm mét so với mực nước biển, trong
khu hành chính Haute-Savoie của Pháp, giữa rặng Mont Blanc và dãy
Aiguille Rouge với phong cảnh vào loại đẹp diệu kỳ trên thế giới.
Thám tử Max Hornung hoàn toàn không biết gì đến
phong cảnh khi anh ta ra khỏi tầu hoả tại ga Chamonix, mang theo một
chiếc vali các tông méo mó. Anh ta vẩy tay từ chối chiếc taxi và đi bộ
về phía sở cảnh sát địa phương, một toà nhà nhỏ nằm trên quảng trường
chính ở trung tâm thành phố. Max bước vào, ngay lập tức cảm thấy như ở
nhà, cực kỳ thoải mái với sự thân thiết nồng ấm mà anh ta san sẻ với các
bạn bè cảnh sát trên toàn thế giới. Anh ta là một người trong bọn họ.
Viên trung sĩ người Pháp ngồi sau bàn giấy ngước lên và hỏi:
- Chúng tôi có thể giúp gì cho ông?
- Vâng. - Max tươi cười. Và anh ta bắt đầu nói.
Max tiếp cận tất cả các ngoại ngữ bằng cùng một
cách, anh vạch con đường xuyên qua khu rừng dầy đặc các động từ bất quy
tắc, các thì, các động tính từ, sử dụng cái lưỡi của mình như một con
dao rựa. Khi anh ta nói, sắc mặt của viên trung sĩ thay đổi từ bối rối
sang không thể tin nổi. Người Pháp đá mất hàng trăm năm phát triển lưỡi,
vòm miệng mềm mại và thanh quản để tạo cho tiếng Pháp âm điệu hết sức
tuyệt diệu. Và bây giờ người đàn ông đang đứng trước anh ta đây đang
bằng cách nầy cách khác cố biến nó thành một loạt âm thanh ghê rợn,
không tài nào hiểu nổi.
Viên trung sĩ bàn giấy không thể chịu đựng thêm nữa. Anh ta ngắt lời.
- Ông đang định nói gì vậy?
Max hỏi lại:
- Ý ông là sao? Tôi đang nói tiếng Pháp.
Viên trung sĩ nhô người ra đằng trước và hỏi với vẻ tò mò không nao núng.
- Anh đang nói lúc nầy sao?
Thằng ngu thậm chí còn không nói tiếng nước
mình, Max nghĩ. Anh ta lôi thẻ chứng nhận ra và đưa cho viên trung sĩ.
Viên trung sĩ đọc nó đến hai lần, nhìn kỹ Max, rồi đọc lại lần nữa. Thật
khó tin rằng người đàn ông đang đứng trước mặt anh ta lại là một thám
tử.
Anh ta miễn cưỡng trả lại thẻ cho Max.
- Tôi có thể giúp gì cho ông?
- Tôi đang điều tra một vụ tai nạn leo núi xảy ra khoảng hai tháng trước ở đây. Nạn nhân tên là Sam Roffe.
Viên trung sĩ gật đầu.
- Có, tôi nhớ.
- Tôi muốn nói chuyện với người nào có thể cung cấp thông tin về những gì đã xảy ra.
- Đó là một tổ chức cứu nạn trên núi. Tên nó là
Societe Chamoniarde de Secours en Montagne. Ông có thể tìm thấy nó ở
Place du Mont Blanc. Số điện thoại là 531689. Hoặc ở bệnh viện ở đường
Valais cũng có tin tức. Số điện thoại là 530182. Đây. Để tôi viết ra cho
ông. - Anh ta với lấy cái bút.
- Không cần, - Max nói. - Societe Charmoniarde
de Secours en Montagne, Place du Mont Blanc, 531689. Hoặc bệnh viện ở
đường Valais, 530182.
Viên trung sĩ vẫn còn sững sờ một lúc lâu sau khi Max biến mất khỏi khung cửa.
o O o
Người phụ trách Societe Charmoniarde de Secours
da ngăm đen, có vẻ còn trẻ, ngồi sau một chiếc bàn gỗ thông xộc xệch.
Anh ta nhìn Max đi vào và ý nghĩ ngay tức khắc của anh ta là hy vọng
người khách trông kỳ quặc nầy không có ý định leo núi.
- Tôi có thể giúp gì cho ông?
- Thám tử Max Hornung. - Anh ta chìa tấm thẻ chứng nhận ra.
- Tôi có thể giúp gì cho ông, thám tử Hornung?
- Tôi đang điều tra về cái chết của một người đàn ông tên là Sam Roffe, - Max nói.
Người ngồi sau bàn thở dài.
- À, vâng. Tôi rất thích ông Roffe. Đó quả là một tai nạn rủi ro.
- Anh có chứng kiến chuyện đó chứ?
Một cái lắc đầu.
- Không. Tôi đưa đội cứu hộ đi ngay lúc nhận
được tín hiệu đau buồn của họ, nhưng chúng tôi đã không thể làm được gì
hơn. Xác ông Roffe rơi xuống một kẽ nứt. Nó sẽ không bao giờ được tìm
thấy.
- Chuyện xảy ra thế nào?
- Có bốn người leo núi trong nhóm. Người dẫn
đường và ông Roffe đi sau cùng. Như tôi biết thì, họ đang vượt qua một
dải băng thì ông Roffe trượt chân và ngã xuống.
- Ông ấy không đeo dây an toàn hay sao?
- Dĩ nhiên có: Nhưng sợi dây bị đứt.
- Chuyện như thế có thường xảy ra không?
- Chỉ một lần. - Anh ta mỉm cười với một chút
đùa cợt rồi chợt trông thấy nét mặt viên thám tử liền vội thêm vào, -
Các tay leo núi lão luyện luôn kiểm tra các thiết bị an toàn của họ,
nhưng các tai nạn vẫn xảy ra.
Max đứng đó một lát, nghĩ ngợi.
- Tôi muốn nói chuyện với người dẫn đường.
- Người dẫn đường thường lệ của ông Roffe hôm ấy không leo núi.
Max chớp mắt.
- Ồ? Tại sao không?
- Theo tôi nhớ thì anh ta bị ốm. Một người hướng dẫn khác thay thế anh ta.
- Anh có tên của anh ta không?
- Nếu ông có thể đợi vài phút, tôi sẽ tìm cho ông.
Người đàn ông biến mất vào văn phòng bên trong. Vài phút sau anh ta quay lại với tập giấy trong tay.
- Tên người hướng dẫn là Hans Bergmann.
- Tôi có thể tìm anh ta ở đâu?
Anh ta không phải người địa phương.
- Anh lật vài trang. - Anh ta đến từ một làng tên là Lesgets. Nó cách đây khoảng sáu mươi cây số.
Trước khi Max rời khỏi Chamonix, anh ta ngừng lại ở bàn giấy của khách sạn Kleine Scheidegg và nói với nhân viên sắp xếp phòng.
- Lúc ông Roffe ở đây thì anh có làm việc không?
- Có - anh ta trả lời. - Vụ tai nạn quả là khủng khiếp.
- Ông Roffe ở đây một mình à?
Người nhân viên lắc đầu.
- Không. Ông ấy có bạn đi cùng.
Max nhìn sững.
- Bạn à?
- Vâng. Ông Roffe đã đặt phòng cho cả hai người.
- Anh có thể cho tôi biết tên người bạn của ông ấy.
- Dĩ nhiên, - anh ta nói. Anh ta lôi ra một cuốn
sổ lớn dưới bàn và bắt đầu lật ngược các trang. Rồi anh ta dừng lại,
ngón tay lần từ trên xuống dưới và nói, À đây rồi…
o O o
Max phải mất gần ba tiếng để đến Lesgets bằng
chiếc Volkswagen, loại xe rẻ nhất mà anh ta có thể tìm thuê được, và anh
ta suýt nữa đã đi quá đường.
Đó thậm chí không phải là một làng. Ở đây chỉ có
vài cửa hàng, một nhà nghỉ kiểu Alpine, một cửa hàng bách hoá với một
cái bơm xăng duy nhất trước cửa.
Max đỗ xe trước cửa nhà nghỉ và bước vào.
Có khoảng sáu người đàn ông ngồi nói chuyện trước lò sưởi Tiếng nói chuyện nhỏ đi khi Max bước vào.
- Xin lỗi, - anh ta nói, - Tôi muốn tìm Herr Hans Bergmann.
"Hans Bergmann. Người dẫn đường. Anh ta đến từ làng nầy".
Một người đàn ông lớn tuổi, có khuôn mặt nhăn nheo như tấm bản đồ thời tiết, nhổ nước bọt vào lò sưởi và nói.
- Ai đó đã chơi ông rồi. Tôi sinh ra tại Lesgets. Và tôi chưa nghe thấy ai có cái tên là Hans Bergmann cả.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:05

Chương 34



Hôm đó là ngày đầu tiên Elizabeth đến văn phòng kể từ sau cái chết của Kate Erling một tuần trước.
Elizabeth bước vào hành lang tiếp tân trong tâm
trạng bối rối, đáp lại những lời chào của người bảo vệ và các nhân viên
bảo an một cách máy móc. Ở cuối hành lang nàng trông thấy các công nhân
đang thay thế buồng thang máy đã bị vỡ nát. Nàng nghĩ đến Kate Erling,
và Elizabeth có thể hình dung ra sự kinh hoàng bà ta đã phải chịu trong
khi lao qua mười hai tầng lầu đến cái chết. Nàng biết mình không bao giờ
có thể đi chiếc thang máy đó lại một lần nữa.
Khi nàng bước vào văn phòng, thư từ của nàng đã
được Henriette, người thư ký thứ hai bóc ra và để ngay ngắn trên bàn.
Elizabeth nhanh nhẹn xem qua chúng, viết tắt vài lời cần nhớ, viết các
câu hỏi trên những cái khác hoặc đánh dấu chúng cho các trưởng phòng. Ở
cuối chồng thư là một phong bì lớn, dán kín, ghi "Elizabeth Roffe –
Riêng". Elizabeth lấy cái mở thư và dọc ở phía trên phong bì. Nàng cho
tay vào và lấy ra một bức ảnh cỡ 8x10. Đó là tấm ảnh chụp gần một đứa bé
tóc đen, mắt đen, cặp mắt lồi ra khỏi sọ não.
Đính kèm tấm ảnh là một miếng giấy nhỏ có mấy
dòng chữ bằng bút chì: "ĐÂY LÀ ĐỨA CON TRAI JOHN XINH ĐẸP CỦA TAO. THUỐC
CỦA MẦY ĐÃ LÀM CHO NÓ NHƯ THẾ NẦY ĐÂY. TAO SẼ GIẾT MẦY.
Elizabeth buông rơi miếng giấy và tấm ảnh, thấy tay mình run lẩy bẩy. Henriette đi vào với một mớ giấy tờ.
- Đây là các giấy tờ cần ký, cô… - Cô ta nhìn thấy vẻ mặt của Elizabeth. - Có chuyện gì vậy?
Elizabeth nói:
- Làm ơn… gọi ông Williams vào đây.
Cặp mắt nàng quay trở lại với tấm ảnh trên bàn.
Roffe và các con không thể chịu trách nhiệm với những điều khủng khiếp như vậy.
o O o
- Đó là lỗi của chúng ta, - Rhys nói. - Một
chuyến hàng đã bị dán nhầm nhãn. Chúng ta đã cố thu hồi hầu hết lại,
nhưng… - Anh giơ tay lên đầy ý nghĩa.
- Chuyện nầy xảy ra bao lâu rồi?
- Gần bốn năm trước.
- Có bao nhiêu người bị ảnh hưởng?
- Khoảng một trăm người. - Anh nhìn biểu hiện
trên mặt nàng và nhanh nhẹn thêm vào, - Họ đã nhận được các khoản bồi
thường. Không phải tất cả đều như thế nầy, Liz. Xem đây, chúng ta đã rất
thận trọng rồi. Chúng ta thực hiện tất cả các biện pháp an toàn có thể,
nhưng con người vẫn là con người. Đôi khi lỗi lầm vẫn xảy ra.
Elizabeth ngồi nhìn chăm chú vào bức ảnh của đứa bé.
- Thật là rùng rợn.
- Nhẽ ra họ không nên để em thấy bức thư nầy. -
Rhys luồn các ngón tay mình vào mớ tóc đen và nói, - đây là thời kỳ đen
tối cần chấm dứt, nhưng chúng ta còn có vài vấn đề khác quan trọng hơn
thế.
Nàng tự hỏi không biết còn chuyện gì còn quan trọng hơn thế nữa.
- Vâng.
- FDA (1) vừa mới cho chúng ta một quyết định
bất lợi về sản phẩm thuốc xịt aerosol. Loại thuốc nầy sẽ hoàn toàn bị
cấm lưu hành trong vòng hai năm tới.
- Chuyện nầy ảnh hưởng thế nào đến chúng ta?
- Nó sẽ làm chúng ta tổn thất khá nặng đấy. Có
nghĩa là chúng ta phải đóng cửa nửa tá nhà máy trên khắp thế giới và
chịu mất một trong những ngành có lợi nhuận cao nhất của chúng ta.
Elizabeth nghĩ đến Emil Joeppli và công việc mà ông đang tiến hành, nhưng nàng không nói gì.
- Còn gì nữa không?
- Em đã xem các báo ra sáng nay chưa?
- Chưa.
- Vợ của một bộ trưởng trong chính phủ Bỉ, bà Van den Logh, đã uống vài viên Benexan.
- Đó là một loại dược phẩm của chúng ta à?
- Đúng. Đó là chất antihistamine. Nó chống chỉ
định cho những ai bị chứng tăng huyết áp. Trên nhãn hiệu của chúng ta đã
ghi rõ lời cảnh cáo. Nhưng bà ta đã không để ý.
Elizabeth cảm thấy toàn thân bắt đầu căng thẳng.
- Thế chuyện gì đang xảy ra cho bà ta?
Rhys trả lời:
- Bà ta đang hôn mê. Bà ta có thể chết. Các bài
báo đăng rằng sản phẩm đó của chúng ta. Các vụ xin huỷ bỏ đơn đặt hàng
đang lan rộng trên khắp thế giới. FDA đã thông báo với chúng ta họ đang
bắt đầu điều tra, nhưng việc nầy cũng phải mất ít nhất một năm. Cho đến
khi họ kết thúc chúng ta mới có thể tiếp tục bán sản phẩm đó.
Elizabeth nói:
- Em muốn chúng bị thu hồi khỏi thị trường.
- Không có lý do gì để làm thế. Đây là loại thuốc có hiệu lực…
- Có ai khác bị tổn thương vì nó nữa không?
- Hàng trăm ngàn người đã được nó cứu giúp. -
Giọng Rhys trầm xuống. - Nó là một trong những loại thuốc có hiệu lực
nhất của chúng ta…
- Anh chưa trả lời câu hỏi của em.
- Có một số trường hợp riêng, anh cho là như vậy. Nhưng…
- Em muốn nó bị thu hồi khỏi thị trường. Ngay lập tức!
Anh ngồi yên, cố kìm cơn giận, rồi nói.
- Được. Em có muốn biết tập đoàn sẽ phải chi bao nhiêu không?
- Không. - Elizabeth trả lời.
Rhys gật đầu.
- Đến bây giờ thì em vẫn chỉ nghe toàn tin tốt
thôi. Tin xấu là các ông chủ ngân hàng muốn gặp em bây giờ. Họ đang đòi
các món nợ.
Elizabeth ngồi một mình trong văn phòng, nghĩ về
đứa bé, về người đàn bà đang nằm hôn mê vì dùng thuốc của Roffe và các
con. Elizabeth biết rõ rằng những bi kịch kiểu nầy vẫn gây rắc rối cho
các tập đoàn dược phẩm khác chứ không riêng gì Roffe và các con. Hàng
ngày trên báo chí vẫn in những việc na ná như vậy, nhưng những chuyện đó
không đụng chạm đến nàng như chuyện nầy. Nàng cảm thấy có trách nhiệm.
Nàng đã quyết định phải nói chuyện với các trưởng phòng phụ trách các
biện pháp an toàn để xem có phải họ không thể cải tiến các biện pháp hay
không.
"Đây là đứa con trai John của tao.
Bà Van de Logh đang bị hôn mê. Bà ấy có thể chết.
Chủ các ngân hàng muốn gặp em bây giờ. Họ quyết định đòi các món nợ".
Nàng cảm thấy khó thở như thể tất cả cùng một
lúc áp sát vào nàng. Lần đầu tiên Elizabeth tự hỏi liệu mình có khả năng
đối phó. Những gánh nặng quá nặng nề và chúng chồng lên quá nhanh. Nàng
xoay người trong ghế, để nhìn lên chân dung cụ Samuel treo trên tường.
Trông cụ quá tài giỏi, quá chắc chắn. Nhưng nàng biết được nỗi băn khoăn
và những điều không chắc chắn, những nỗi thất vọng tối tăm của cụ.
Nhưng cụ đã vượt qua. Nàng cũng sẽ tồn tại. Nàng mang họ Roffe mà.
Nàng nhận ra bức chân dung bị lệch sang bên.
Có lẽ do vụ thang máy rơi. Elizabeth đứng dậy để
sửa lại nó. Khi nàng vừa lật bức tranh, cái móc long ra và bức tranh
rơi xuống sàn. Elizabeth thậm chí không buồn nhìn xuống. Nàng nhìn chằm
chằm vào nơi mà bức tranh đã treo. Dính vào tường là một chiếc
microphone bé tí xíu.
o O o
Đã 4 giờ sáng và Emil Joepli lại làm việc khuya. Chuyện nầy gần đây đã trở thành thói quen của ông.
Mặc dù Elizabeth Roffe không cho ông một hạn
cuối cùng đặc biệt, Joepli vẫn biết công trình của ông quan trọng đến
mức nào với tập đoàn và ông vẫn đang thúc đẩy công việc để nó sớm được
kết thúc sớm chừng nào hay chừng ấy. Ông đã nghe nhiều lời đàm tiếu về
Roffe và các con trọng thời gian nầy. Ông muốn làm tất cả mọi việc có
thể để giúp cho tập đoàn. Chuyện nầy có lợi cho ông. Nó mang lại cho ông
khoản tiền lương hậu hĩnh và sự tự do hoàn toàn. Ông đã quý mến Sam
Roffe và ông cũng quý mến con gái ông ấy.
Elizabeth sẽ không bao giờ biết, nhưng những giờ
làm việc muộn nầy là món quà của Joepli tặng nàng. Ông gù lưng trên bàn
làm việc, kiểm tra lại những kết quả của lần thí nghiệm cuối cùng.
Chúng còn tốt đẹp hơn cả ông mong đợi. Ông ngồi đó, chìm đắm trong việc
tập trung tư tưởng, không nhận thấy mùi hôi của các lồng thú trong phòng
thí nghiệm hay sự ẩm thấp của căn phòng hay giờ giấc đã quá muộn. Cánh
cửa bật mở và người bảo vệ ca đêm Sepp Nolan bước vào.
Nolan rất ghét làm ca đêm. Có một vẻ gì đó quái
đản ở các phòng thí nghỉệm vào ban đêm. Mùi của các lồng thú làm anh ta
muốn nôn mứa. Nolan tự hỏi phải chăng tất cả những con thú họ giết ở đây
đều có linh hồn và quay lại vật vờ trong các hành lang. Mình phải đòi
tiền để trả cho mấy con ma, anh ta nghĩ. Tất cả mọi người trong toà nhà
nầy đều đã về nhà từ lâu, ngoại trừ ông khoa học gia điên khùng chết
tiệt nầy với những cái lồng đầy thỏ, mèo và chuột đồng.
- Bao lâu nữa thì giáo sư về? - Nolan hỏi.
Joeppli ngước lên, lần đầu tiên nhận ra Nolan.
- Cái gì?
- Nếu giáo sư còn ở đây một lúc nữa, tôi có thể
mang cho ông một miếng sandwich hoặc một cái gì đó. Tôi đã xem qua nơi
để thực phẩm và đã ăn một chút.
Joepli nói:
- Chỉ một cốc cà phê thôi, làm ơn. - Rồi ông quay lại với các biểu đồ của mình.
Nolan nói:
- Tôi sẽ khoá cửa ngoài khi rời khỏi đây.
- Tôi sẽ quay lại ngay. - Joepli thậm chí không nghe thấy giọng anh ta.
Mười phút sau cửa phòng thí nghiệm lại mở và một giọng nói vang lên:
- Ông làm việc muộn quá, Joepli!
Joepli giật mình nhìn lên. Khi nhận ra đó là ai, ông đứng dậy, bối rối nói:
- Vâng, thưa ngài. - Ông cảm thấy tự hào vì người nầy đã ghé vào thăm ông.
- Công trình Suối Thanh Xuân, tối mật, phải không ạ?
Emile lưỡng lự. Cô Roffe đã dặn không ai được
phép biết về nó. Nhưng, dĩ nhiên, không bao gồm người khách nầy. Đây là
người đã đưa ông vào làm trong tập đoàn. Vì thế Emile Joepli mỉm cười và
trả lời:
- Vâng, thưa ngài. Tối mật.
- Tốt. Cứ để như thế. Công việc ra sao rồi?
- Rất tuyệt, thưa ngài.
Vị khách đi thơ thẩn đến một cái lồng thỏ. Emile Joepli đi theo người đó.
- Có vấn đề gì cần tôi giải thích không?
Người đàn ông mỉm cười.
- Không. Tôi cũng khá quen thuộc nơi nầy, Emil.
Khi vị khách quay đi, ông ta đụng phải một cái đĩa không để đựng thức ăn cho súc vật và nó rơi xuống sàn.
- Xin lỗi.
- Xin ngài đừng bận tâm. Để tôi nhặt nó.
Emil Joeppli với tay xuống nhặt nó lên và phía
sau đầu ông như nổ tung ra một dòng nước đỏ, và điều cuối cùng ông thấy
là nền nhà nâng lên rất nhanh để đón lấy ông.
o O o
Tíếng chuông điện thoại kêu liên tục đánh thức
Elizabeth. Nàng ngồi dậy trên giường, vẫn còn ngái ngủ và nhìn chiếc
đồng hồ đặt trên cái bàn nhỏ. Năm giờ sáng. Nàng lần lần nhấc cái ống
nghe ra. Một giọng nói hấp tấp vang lên:
- Cô Roffe? Đây là bảo an nhà máy. Có một vụ nổ vừa xảy ra tại một trong các phòng thí nghiệm. Tất cả đã bị phá huỷ hoàn toàn.
Ngay lập tức nàng tỉnh hẳn.
- Có ai bị thương không?
- Có thưa cô. Một trong các nhà khoa học bị thiêu chết.
Anh ta không cần phải nói tên với Elizabeth.

Chú thích

(1) FDA: Cơ quan quản trị thực phẩm và dược phẩm


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:06

Chương 35


Thám
tử Max Hornung đang nghĩ ngợi. Trong cục điều tra đầy những tiếng lách
cách của máy chữ, tiếng cãi nhau, tiếng chuông điện thoại nhưng Max
Hornung không hề nghe thấy hay nhìn thấy gì hết.
Anh ta có sự tập trung cao độ vào một thứ không
khác gì một máy tính. Anh ta đang suy nghĩ về điều lệ của Roffe và các
con, như cụ Samuel đã tạo dựng lên, duy trì quyền điều hành trong phạm
vi gia đình. Thật tài tình. Và nguy hiểm. Chuyện nầy nhắc anh ta nhớ đến
vụ chơi hụi, kế hoạch bảo hiểm Italia được ông chủ ngân hàng Tonti nghĩ
ra năm 1695. Các thành viên chơi hụi đóng những số tiền bằng nhau và
khi một thành viên chết thì những người còn lại sẽ được hưởng phần tiền
của người chết. Chuyện đó đã tạo nên một động cơ mạnh mẽ để tiêu diệt
người khác.
Như Roffe và các con. Thật quá cám dỗ khi cho
người ta thừa hưởng số cổ phần đáng giá cả triệu đô la và rồi bảo họ
không thể bán nó đi trừ khi tất cả cùng đồng ý.
Max biết rằng Sam Roffe đã không đồng ý. Ông đã
chết. Elizabeth đã không đồng ý. Và nàng cũng hai lần suýt chết. Có quá
nhiều tai nạn xảy ra. Thám tử Max Hornung không tin vào các tai nạn. Anh
ta đến gặp Chánh thanh tra Schmied.
Ông Chánh thanh tra lắng nghe bản báo cáo về vụ tai nạn leo núi của Sam Roffe và càu nhàu:
- Tức là có một vụ lộn xộn về tên của người dẫn
đường. Chuyện nầy vẫn khó tạo thành một vụ giết người, Hornung. Không có
chuyện đó trong phòng của tôi.
Viên thám tử bé nhỏ kiên nhẫn nói:
- Tôi nghĩ còn có nhiều hơn thế. Roffe và các
con đang có nhiều vấn đề nội bộ nghiêm trọng. Có lẽ một kẻ nào đó nghĩ
rằng việc thanh toán Sam Roffe sẽ giải quyết được những vấn đề đó.
Chánh thanh tra Schmied dựa lưng vào ghế và nhìn
thám tử Hornung chằm chằm. Ông chắc chắn rằng những giả thuyết của anh
chẳng là gì cả. Nhưng cái ý nghĩ cứ để thám tử Max Hornung đi cho khuất
mắt một thời gian làm lòng ông tràn ngập thích thú. Và sự vắng mặt của
anh ta sẽ đẩy mạnh được tinh thần cho toàn bộ các nhân viên còn lại
trong phòng.
Và còn một chuyện nữa phải cân nhắc: Những người
mà Max Hornung muốn điều tra. Không ít quyền lực hơn gia đình Roffe.
Thường thường thì Schmied sẽ ra lệnh cho Max Hornung luôn cách xa họ một
triệu dặm. Nếu thám tử Hornung chọc tức họ - và làm sao anh ta không
chọc tức họ - Họ sẽ đủ sức mạnh để tống cổ anh ta ra khỏi lực lượng. Và
không ai có thể đổ lỗi cho thanh tra Schmied. Không phải tay thám tử bé
nhỏ đã buộc ông làm thế hay sao? Và thế là ông nói với Max Hornung.
- Vụ đó là của anh. Cứ từ từ mà tiến hành.
- Cám ơn xếp, - Max sung sướng nói.
o O o
Khi Max đi qua hành lang về văn phòng mình, anh ta đâm sầm vào một nhân viên điều tra những cáì chết bất thường.
- Hornung? Tôi có thể mượn trí nhớ anh một lát được không?
Max chớp mắt.
- Xin anh nói lại?
- Đội tuần tra đường sông vừa vớt được một cô gái. Anh xem qua một chút nhé?
Max nuốt khan và nói:
- Nếu anh muốn.
Đây không phải là phần việc Max thích, nhưng anh ta cảm thấy đây là trách nhiệm của mình.
Cô ta nằm trong ngăn kéo kim loại trong sự lạnh
lẽo của nhà xác. Tóc cô ta vàng hoe, khoảng mười chín hai mươi tuổi. Cái
xác cô ta phồng lên vì bị ngâm nước, trần truồng, ngoại trừ một sợi ruy
băng đỏ quấn quanh cổ.
- Có dấu hiệu giao hợp trước khi chết. Cô ta bị
bóp cổ và vứt xuống sông, - người nhân viên nói. - Không có nước trong
phổi. Chúng ta không lấy được dấu tay nào trên người cô ta. Anh đã bao
giờ gặp cô ta chưa?
Thám tử Max Hornung nhìn xuống gương mặt cô gái và nói:
- Chưa.

Anh ta đi đón xe bus để ra phi trường.
_0_
Gay cấn rùi nè ^0^~
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:06

Chương 36


Khi
thám tử Max Hornung hạ cánh xuống sân bay Costa Smeralda ở Sardinia,
anh ta đi thuê chiếc xe hơi rẻ nhất hiện có, một chiếc Fiat 500, và lái
đi Olbia. Không như phần còn lại của Sardinia, Olbia là một thành phố
công nghiệp, và vùng ngoại ô là một vùng mở rộng lộn nhộn với nhiều nhà
máy, một bãi rác của cả thành phố và một nghĩa địa các loại xe hơi đã
một thời đẹp đẽ, bây giờ là những khối của vô dụng, dùng làm phế liệu
thì tốt.
Mỗi thành phố trên thế giới đều có khu chứa xe hơi đồng nát, Max nghĩ. Đài kỷ niệm của nền văn minh.
Max đi tới trung tâm thành phố và lái xe đến
trước một toà nhà treo bảng hiệu "CHỈ HUY SỞ CẢNH SÁT OLBIA". Lúc Max
bước vào, anh ta cảm thấy không khí quen thuộc như mình cũng thuộc về
chỗ nầy. Anh ta trình thẻ chứng nhận cho viên trung sĩ trực và vài phút
sau anh ta được đưa vào văn phòng của cảnh sát trưởng Luigi Ferraro.
Ferraro đứng dậy, một nụ cười chào đón nở trên mặt. Nhưng nó vụt tắt khi
ông ta trông thấy người khách. Có cái gì đó ở Max không thể tỏ ra được
mình là thám tứ.
- Tôi có thể xem thẻ của ông chứ? - Cảnh sát trưởng Ferraro lịch sự hỏi.
- Dĩ nhiên, - Max nói.
Anh ta rút ra chiếc thẻ và cảnh sát trưởng
Ferraro xem xét kỹ cả hai mặt của nó và trả lại. Kết luận ngay tức khắc
của ông ta là Thuỵ Sĩ hẳn đang rất thiếu thám tử. Ông ta ngồi xuống sau
bàn làm việc và nói:
- Tôi có thể giúp gì cho ông?
Max bắt đầu giải thích bằng một thứ tiếng Ý lưu loát.
Vấn đề là có vẻ như cảnh sát trưởng Ferrero đôi
khi phải khó khăn lắm mới hiểu được Max đang nói tiếng gì. Khi ông ta
nhận ra mình nên làm gì, ông ta khó chịu giơ bàn tay lên và nói:
- Thôi đi! Ông có nói được tiếng Anh không?
- Được, Max trả lời.
- Vậy thì tôi xin ông? Chúng ta hãy dùng tiếng Anh đi.
Khi Max đã kể vắn tắt mọi việc, Ferraro nói:
- Ông nhầm rồi, Signore. Tôi có thể cho ông biết
là ông đang phí thời gian vô ích. Các thợ máy của tôi đã kiểm tra kỹ
chiếc xe Jeep. Tất cả mọi người đều đồng ý rằng đó chỉ là tai nạn.
Max gật đầu, bình thản.
- Tôi không nghĩ như thế.
Cảnh sát trưởng Ferraro nói:
- Được. Hiện giờ chiếc xe đó đang được bầy bán
trong một gara công cộng. Tôi sẽ cho người đưa ông đến đó. Ông có muốn
đến hiện trường vụ tai nạn không?
Max chớp mắt và nói:
- Để làm gì?
Thám tử Bruno Campagna được chọn là người dẫn đường của Max.
- Chúng tôi đã xem xét rất kỹ. Đó là một tai nạn, - Campagna nói.
- Không đâu. - Max trả lời.
Chiếc xe Jeep ở góc gara, phía trước vẫn còn vết sứt mẻ và có vài vết nhựa cây xanh đã khô.
- Tôi chưa có thời gian sửa lại nó, - người thợ máy giải thích.
Max đi vòng quanh chiếc Jeep, xem xét nó.
- Hệ thống phanh đã bị phá hoại ra sao? - Anh ta hỏi.
Người thợ máy kêu lên:
- Jésus! Ông, cũng nói vậy sao? - Một chút giận
dữ trong giọng anh ta. - Đã hai mươi lăm năm qua tôi làm thợ máy, thưa
ông. Tôi đã đích thân kiểm tra cái xe Jeep nầy. Lần cuối cùng có người
đụng đến hệ thống phanh là trước khi nó rời khỏi nhà máy.
- Ai đó đã phá hoại hệ thống phanh. - Max nói.
- Bằng cách nào? - Người thợ máy lắp bắp.
- Tôi còn chưa biết, nhưng tôi sẽ biết. - Max
cam đoan với ông ta với vẻ tin tưởng. Anh nhìn lại chiếc xe lần cuối rồi
quay gót ra khỏi gara.
Cảnh sát trưởng Luigi Ferraro nhìn thám tử Bruno Campagna và hỏi:
- Anh đã làm gì với anh ta?
- Tôi chẳng làm gì cả. Tôi đưa anh ta đến gara, anh ta tỏ ra lố bịch với người thợ máy rồi anh ta nói muốn đi dạo một mình.
Kỳ quặc!
o O o
Max đứng trên bờ, nhìn ra mặt nước xanh thẫm của
biển Tyrrhenie mà không hề thấy gì. Anh ta đang tập trung tư tưởng, đầu
óc bận rộn ghép các mảnh vỡ vào với nhau. Cũng như đang chơi trò ghép
hình khổng lồ. Mọi việc luôn ăn khớp nếu ta biết nó phù hợp ở chỗ nào.
Chiếc xe Jeep là một phần nhỏ nhưng rất quan
trọng của trò chơi lắp ghép nầy. Hệ thống phanh của nó đã được thợ máy
lão luyện kiểm tra. Max không có lý do gì để nghi ngờ sự thành thật hay
tay nghề của họ. Nên anh ta chấp nhận sự thật rằng hệ thống phanh của
chiếc xe Jeep đã không bị phá hoại. Vì Elizabeth đã lái chiếc xe Jeep và
có ai đó muốn nàng phải chết, nên anh ta cũng chấp nhận luôn sự thật hệ
thống phanh đã bị phá hoại. Không có cách nào để thực hiện việc đó.
Nhưng có một người làm được. Max đang phải đối phó với một kẻ khôn
ngoan. Chuyện nầy càng làm cho sự việc thêm phần hấp dẫn.
Max bước xuống bãi cát, ngồi lên một tảng đá,
nhắm mắt lại và bắt đầu tập trung tư tưởng lần nữa, chăm chú vào các
mảnh vụn, đổi chỗ, tháo ra lắp vào các mảnh của trò ghép hình.
Hai mươi phút sau mảnh cuối cùng đã được lắp vào
đúng chỗ. Max mở mắt ra và nghĩ một cách thán phục. Hoan hô! Mình phải
gặp cái người đã nghĩ ra trò nầy.
Sau đó, thám tử Max đã đến xem xét hai địa điểm,
một ở ngoài Olbia và một ở trên núi. Rồi anh ta đáp chuyến máy bay
chiều trở về Zurich.
Hạng vé bình dân.


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:06

Chương 37



Đội
trưởng lực lượng bảo vệ của Roffe và các con nói với Elizabeth: "Chuyện
xảy ra quá nhanh, thưa cô Roffe. Chúng tôi không thể làm gì khác được.
Cho đến khi các thiết bị chữa cháy hoạt động thì cả phòng thí nghiệm đã
không còn gì nữa. Người ta đã tìm thấy phần còn lại của cái xác Emile
Joeppli bị cháy ra tro. Không thể biết được công thức của ông bị lấy đi
khỏi phòng thí nghiệm trước hay sau vụ nổ.
Elizabeth hỏi:
- Toà nhà phát triển có canh gác hai bốn trên hai bốn, phải không?
- Vâng, thưa cô. Chúng tôi…
- Ông đã phụ trách lực lượng bảo vệ bao lâu rồi?
- Năm năm. Tôi…
- Ông bị sa thải.
Ông ta định nói gì đó để phản đối, nhưng lại đổi ý.
- Vâng, thưa cô.
- Lực lượng của ông có bao nhiêu người?
- Sáu mươi lăm.
- Sáu mươi lăm người! Và họ không thề cứu Emile
Joeppli. Tôi sẽ gửi giấy báo trước cho họ hai mươi tư tiếng! - Elizabeth
nói. - Tôi muốn tất cả bọn họ ra khỏi đây.
Ông ta nhìn nàng một lúc.
- Cô Roffe, cô có nghĩ như thế là công bằng không?
Nàng nghĩ đến Joeppli, và công thức vô giá đã bị
đánh cắp, đến cái máy ghi âm cài đặt trong văn phòng nàng đã bị nghiền
nát dưới gót giầy.
- Đi đi - Elizabeth nói.
Trong suốt từng phút của buổi sáng hôm ấy, nàng
cố gắng xua đuổi khỏi đầu hình ảnh cái xác cháy ra tro của Emile Joepli
cùng căn phòng thí nghiệm đầy những con thú bị thiêu chết. Nàng cố không
nghĩ đến thiệt hại của tập đoàn về việc công thức đó bị đánh cắp. Có
khả năng một công ty đối thủ sẽ được cấp bằng sáng chế và Elizabeth
không thể làm được gì hết. Đó là một khu rừng rậm. Khi các đối thủ nghĩ
bạn đang yếu ớt, họ sẽ tiến lên để giết bạn. Nhưng chuyện nầy lại không
phải do các đối thủ làm ra. Mà là một người bạn. Một người bạn chết
người.
Elizabeth sắp xếp cho một đội bảo vệ chuyên
nghiệp thế chỗ ngay lập tức. Nàng sẽ cảm thấy an toàn hơn với những
người xa lạ quanh mình.
Nàng gọi điện cho bệnh viện Internationale ở
Brussel để hỏi thăm tình hình của bà Van den Logh, phu nhân của vị bộ
trưởng người Bỉ. Họ cho nàng biết bà ta vẫn chưa qua khỏi trạng thái hôn
mê. Họ không biết liệu bà ta có sống nổi hay không.
Elizabeth đang nghĩ đến Emile Joeppli, em bé tóc
đen và bộ trưởng phu nhân thì Rhys bước vào. Anh nhìn vào mặt nàng và
nhẹ nhàng nói:
- Tồi tệ đến thế sao?
Nàng gật đầu, khổ sở.
Rhys đến bên nàng và nhìn nàng kỹ hơn. Trông
nàng thật mệt mỏi, suy sụp. Anh tự hỏi nàng còn có thể chịu đựng thêm
bao lâu nữa. Anh đặt tay lên tay nàng và dịu dàng hỏi:
- Anh có thể giúp em được chuyện gì không?
Mọi chuyện, Elizabeth nghĩ. Nàng vô cùng cần đến
Rhys. Nàng cần sức mạnh, sự giúp đỡ và tình yêu của anh. Mắt họ gặp
nhau và nàng sẵn sàng ngả vào vòng tay anh, kể cho anh nghe mọi chuyện,
đã và đang xảy ra.
Rhys nói:
- Không có tin gì mới về bà Van den Logh sao?
Một khoảnh khắc trôi qua.
- Không, - Elizabeth trả lời.
Anh hỏi tiếp:
- Em chưa nhận được cú điện nào về bài báo đăng trên Wall Street Journal à?
- Bài báo gì?
- Em chưa xem nó sao?
- Chưa.
Rhys gọi về văn phòng lấy một bản copy. Bài báo
liệt kê tất cả những rắc rối gần đây của Roffe và các con, nhưng chủ đề
chính của nó là tập đoàn nầy đang cần một người có kinh nghiệm để điều
hành. Elizabeth đặt tờ báo xuống.
- Chuyện nầy nguy hiểm thế nào?
Rhys nhún vai. - Thiệt hại thì đã có rồi. Họ chỉ thuật lại mà thôi. Chúng ta đang mất dần đi rất nhiều thị trường. Chúng ta…
Hệ thống liên lạc nội bộ réo chuông. Elizabeth nhấn nút.
- Vâng!
- Herr Juhus Badrutt ở đường dây số hai, cô Roffe. Ông ấy nói có chuyện gấp.
Elizabeth nhìn Rhys. Nàng đã hoãn lại cuộc gặp với các chủ ngân hàng. - Nối dây cho tôi. - Nàng cầm ống nghe lên.
- Xin chào Herr Badrutt.
- Chào cô. - Ở bên kia, giọng nói có vẻ khô khan và cáu kỉnh.
- Chiều nay cô có rảnh không?
- Vâng, tôi… - Tốt. Bốn giờ thuận tiện cho cô chứ?
Elizabeth lưỡng lự.
- Vâng. Bốn giờ!
Có tiếng khô khan lào xào qua ống nói và Elizabeth nhận ra Herr Badrutt đang đằng hắng:
- Tôi rất tiếc khi nghe chuyện của Joeppli, - ông ta nói.
Tên của Joeppli không được đề cập đến trong các bài báo về vụ nổ.
Nàng chậm rãi gác máy, nhận thấy Rhys đang quan sát mình.
- Cá mập ngửi thấy máu, - Rhys nói.
o O o
Điện thoại gọi đến suốt cả buổi chiều hôm đó. Alec gọi:
- Elizabeth, cháu đã xem báo sáng nay chưa?
- Rồi ạ, - Elizabeth trả lời - Tờ Wall Street Journal đã phóng đại sự việc lên.
Im lặng một lát rồi Alec nói tiếp:
- Chú không nói về tờ Wall Street Journal. Mà tờ
Financial Times cũng có một bài viết dài về Roffe và các con. Nội dung
không được tốt lành gì cho lắm. Chuông điện thoại của chú không ngừng
reo. Chúng ta đang bị huỷ bỏ nhiều vụ quan trọng. Chúng ta phải làm sao
bây giờ?
- Cháu sẽ gọi điện lại cho chú, Alec. - Elizabeth hứa.
Ivo gọi đến.
- Carissima, chú nghĩ tốt nhất là cháu nên chuẩn bị đón nhận một cú sốc.
- Cháu đã chuẩn bị, -Elizabeth gượng gạo nghĩ. - Là gì vậy?
Ivo nói:
- Một bộ trưởng người Italia bị bắt vài giờ trước vì nhận hối lộ.
Elizabeth có cảm giác bất ngờ về những điều đang xảy ra.
- Chú nói tiếp đi.
Giọng Ivo hơi có vẻ gì như xin lỗi.
- Đó không phải lỗi của chúng ta, - Ivo nói, -
Ông ta tham lam và bất cẩn. Họ bắt ông ta ở phi trường, khi đang lén
mang tiền ra khỏi Italia. Họ đã lần ra nguồn gốc số tiền đó là từ chúng
ta.
Thậm chí Elizabeth đã chuẩn bị tinh thần nàng cũng thấy bị sốc vì không tin nổi.
- Tại sao chúng ta lại hối lộ ông ta?
Ivo nói, cố ra vẻ tự nhiên:
- Như thế chúng ta mới kinh doanh được ở Italia.
Đó là một cách sống ở đây. Tội của chúng ta không phải là hối lộ cho
ông bộ trưởng, Cara - mà là để bị lộ chuyện nầy ra.
Nàng dựa lưng vào ghế, đầu óc quay cuồng.
- Bây giờ thì chuyện gì đang xảy ra?
- Chú khuyên cháu rằng chúng ta nên gặp gỡ các
công ty luật càng nhanh càng tốt! - Ivo nói - Đừng lo. Ở Italia chỉ có
người nghèo mới phải đi tù thôi.
Charles gọi điện từ Paris, giọng ông tràn đầy lo
lắng. Giới truyền thông Pháp nhất loạt đăng đầy các bài báo về Roffe và
các con. Charles giục Elizabeth bán tập đoàn trong lúc nó vẫn còn danh
tiếng.
- Các khách hàng của chúng ta đang mất niềm tin, - Charles nói. - Không có họ thì cũng không còn tập đoàn!
Elizabeth nghĩ về các cú điện thoại, các ông chủ
ngân hàng, các ông chú họ, và giới truyền thông. Quá nhiều chuyện đang
xảy ra quá nhanh chóng, Ai đó đang làm cho chúng xảy ra. Nàng phải tìm
ra kẻ đó.
Cái tên vẫn còn trong sổ điện thoại riêng của
Elizabeth. Maria Martinelli. Nó mang lại một ký ức về cô gái Italia chân
dài, cao lớn, người đã là bạn học của Elizabeth ở Thuỵ Sĩ. Thỉnh thoảng
họ vẫn liên lạc với nhau. Maria đã trở thành người mẫu và cô ta viết
thư cho Elizabeth rằng cô ta đã hứa hôn với một ông chủ báo Italia ở
Milan. Elizabeth phải mất đến mười lăm phút mới tìm thấy Maria. Sau
những màn xã giao thông thường, Elizabeth nói vào điện thoại.
- Cậu vẫn hứa hôn với ông chủ báo đấy chứ?
- Dĩ nhiên. Vào giây phút mà Tony ly dị, chúng tớ sẽ lập tức làm đám cưới.
- Tớ muốn cậu giúp tớ một chuyện, Maria.
- Nói đi.
o O o
Gần một giờ sau Maria Martinelly gọi lại.
- Tớ đã có thông tin mà cậu cần đây. Ông chủ
ngân hàng bị bắt về tội lén đưa tiền ra khỏi Italia đã bị bẫy. Tony nói
là có người đã mật báo với cảnh sát biên giới.
- Anh ấy có biết tên người mật báo ấy không?
- Ivo Palazzi.
o O o
Thám tử Max Hornung đã có một khám phá đầy thú
vị: Anh ta không chỉ biết được vụ nổ ở Roffe và các con đã được tính
toán kỹ lưỡng mà còn biết được nó được gây ra bởi một loại chất nổ tên
là Rylar X, sản xuất riêng cho quân đội và không cung cấp thêm cho ai
khác. Điều làm Max bận tâm là Rylar X được sản xuất ở một trong những
nhà máy của Roffe và các con. Chỉ cần gọi một cú điện thoại là biết ngay
nhà máy nào.
Nhà máy ở ngoại ô Paris.
o O o
Đúng bốn giờ chiều Herr Julius Badrutt co thân hình gầy nhẳng trong ghế và nói thẳng:
- Tôi càng muốn giúp đỡ cô bao nhiêu, cô Roffe, thì tôi lại e rằng trách nhiệm của tôi với các bạn hùn vốn càng thêm lớn.
Đó là một cách phát biểu, Elizabeth nghĩ, mà các
ông chủ ngân hàng thường dùng với các bà goá con côi trước khi họ thu
văn tự cầm cố thế nợ. Nhưng lần nầy nàng đã chuẩn bị đối phó với Herr
Badrutt.
- Hội đồng quản trị của tôi đã yêu cầu tôi thông
báo với cô rằng ngân hàng của chúng tôi đòi Roffe và các con phải trả
các món nợ ngay lập tức.
- Tôi đã được nói là tôi có chín mươi ngày mà! - Elizabeth nói.
- Thật không may, chúng tôi cảm thấy tình huống
đã thay đổi theo chiều hướng xấu đi. Tôi cũng thông báo cho cô rằng các
ngân hàng khác đang giao dịch với cô cũng sẽ có quyết định như vậy.
Một khi những ngân hàng từ chối giúp nàng, sẽ không còn cách nào giữ cho tập đoàn như cũ.
- Tôi rất tiếc phải thông báo cho cô một tin không hay như vậy, cô Roffe, nhưng tôi cảm thấy rằng tôi nên nói riêng với cô.
- Ông biết đấy, rằng Roffe và các con vẫn còn là một tập đoàn có thế lực và giàu có.
Herr Julius Badrutt gật đầu.
- Dĩ nhiên. Đây là một tập đoàn vĩ đại.
- Nhưng các ông vẫn không chịu cho chúng tôi thêm thời gian.
Herr Badrutt nhìn nàng một lát, rồi nói:
- Ngân hàng nghĩ các vấn đề của cô có thể giải quyết được, cô Roffe. Nhưng… - Ông ta do dự.
- Nhưng ông không nghĩ rằng bất cứ ai cũng có thể giải quyết được?
- Tôi e rằng như thế. - ông ta đứng dậy.
- Thế nếu có ai đó khác làm chủ tịch của Roffe và các con thì sao? - Elizabeth hỏi.
- Ông lắc đầu. - Chúng ta đã thảo luận về các
khả năng có thể. Chúng tôi không cảm thấy có ai khác trong hội đồng quản
trị hiện nay có khả năng toàn diện để giải quyết…
Nàng nói:
- Tôi đang nghĩ đến Rhys Williams.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:07

Chương 38


Viên
cảnh sát Thomas Hiller thuộc đội cảnh sát đường thuỷ khu vực sông
Thames đang trong tình trạng cực kỳ thảm hại. Anh ta vừa buồn ngủ vừa
đói, vừa khao khát tình dục, vừa ướt nhoe nhoét, và anh ta không thể
quyết định được đâu là sự khốn khổ nhất của anh ta.
Anh ta buồn ngủ vì cô vợ chưa cưới Flo đã bắt
anh ta phải thức suốt đêm chiến đấu, anh ta đói bởi vì khi cô ta ngừng
quát tháo anh cũng là lúc anh đã trễ giờ làm, và anh ta không có thời
gian để ăn một miếng nhỏ, anh ta khao khát tình dục vì cô ta đã không
cho anh ta đụng vào người và anh ướt nhoe nhoét bởi vì chiếc tàu cảnh
sát dài có chín mét mà anh ta đang dùng được thiết kế cho công việc,
không có tiện nghi và cơn gió đã hắt mưa vào tạn căn buồng lái nhỏ nơi
anh ta đang đứng. Vào những ngày thế nầy thì chẳng thấy được gì và cũng
chẳng có gì mà làm cả.
Đội sông Thames quản lý năm mươi tư dặm đường
sông từ nhánh sông Dartford đến cầu Stained, và thường thì cảnh sát viên
Hiller cũng thích công việc tuần tiễu.
Nhưng không phải cái lúc anh ta thảm hại thế nầy.
Mẹ kiếp tất cả đám đàn bà? Anh ta nghĩ đến Flo
đang nằm trên giường, trần truồng như nhộng, bộ ngực phập phồng như khi
cô ta quát tháo anh. Anh ta liếc nhìn đồng hồ. Chỉ nửa tiếng nữa là cuộc
tuần tra khốn nạn nầy kết thúc. Con thuyền rẽ về hướng quay lại bến tàu
Waterloo. Vấn đề duy nhất của anh ta bây giờ là quyết định xem phải làm
việc nào trước: Ngủ, ăn, hay nhảy lên giường với Flo. Có lẽ phải làm ba
việc một lúc, anh ta nghĩ. Anh ta dụi mắt để cố tránh cơn buồn ngủ,
quay ra nhìn con sông đục ngầu, nước đang dâng cao do cơn mưa.
Nó như hiện ra lờ mờ từ trong chốn hư không.
Trông nó như một con cá trắng lớn trôi lềnh bềnh, bụng ngửa lên trời, và
ý nghĩ đầu tiên của Hiller: Nếu chúng ta kéo nó lên boong, chúng ta sẽ
không tài nào chịu được mùi hôi thối. Nó ở cách mạn thuyền phải khoảng
mười mét và con thuyền đang chạy xa dần nó. Nếu anh ta mở mồm, con cá
chết tiệt nầy sẽ làm trì hoãn việc hết phiên trực của anh ta. Họ sẽ phải
dừng lại và móc lấy nó, rồi hoặc kéo theo tàu thuyền hoặc lôi nó lên
boong. Bất kỳ họ làm việc gì thì cũng làm chậm trễ việc anh đến với Flo.
Được, anh ta không phải báo chuyện nầy. Chuyện gì nếu anh ta không thấy
nó? Chuyện gì nếu…? Họ đang đi xa dần.
Cảnh sát viên Hiller nói to:
- Trung sĩ, có một con cá nổi trên mặt nước ở hai mươi độ phía mạn phải thuyền. Trông nó như một con cá mập lớn.
Động cơ Diezel một trăm mã lực bỗng nhiên thay đổi nhịp và con tàu bắt đầu chậm lại. Trung sĩ Gaskins bước đến bên anh ta.
- Nó ở đâu? - ông ta hỏi.
Hình dạng lờ mờ đã biến mất, chìm trong cơn mưa.
- Nó ở đằng kia.
Trung sĩ Gaskins lưỡng lự. Ông ta cũng đang nóng lòng muốn về nhà. Ông ta cũng muốn lờ đi con cá chết tiệt.
- Nó lớn đến mức gây nguy hiểm cho thuyền bè sao? - ông ta hỏi.
Cảnh sát viên Hiller cố gắng kiềm chế và chịu thua.
- Vâng. - Anh ta nói.
Và thế là chiếc thuyền tuần tra quay lại và từ từ hưóng về nơi mà vật thể được trông thấy lần cuối.
Nó lại thình lình hiện ra, gần như ở phía dưới mũi tàu, và cả hai cùng đứng yên, nhìn nó chằm chằm.
Đó là cái xác của một cô gái tóc vàng.
Cô ta trần truồng, ngoại trừ một dải ruybăng đỏ chói quấn quanh cái cổ sưng vù lên.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:07

Chương 39


V
ào
lúc mà cảnh sát viên Hiller và trung sĩ Gaskins vớt xác cô gái lên khỏi
sông Thames thì cách đó mười dặm về phía bên kia của London, thám tử
Max Hornung đang bước vào phòng tiếp tân bằng đá cẩm thạch xám - và -
trắng của New Scotland Yard. Chỉ cần bước qua cánh cổng huyền thoại cũng
đã mang lại cho anh ta cảm giác tự hào. Tất cả bọn họ đều là một phần
của đại đoàn thể. Anh ta rất thích thú với địa chỉ điện tín của Scotland
Yard: HANDCUFFS (1).

Max rất thích tiếng Anh. Vấn đề duy nhất của anh
ta bây giờ là liệu họ có đủ khả năng để giao tiếp với anh ta hay không.
Người Anh nói tiếng mẹ đẻ của mình một cách rất kỳ lạ.
Người cảnh sát ngồi sau bàn tiếp tân hỏi:
- Tôi có thể giúp gì cho ông.
Max quay sang anh ta.
- Tôi có một cuộc hẹn với thanh tra Davidson.
- Xin ông cho biết tên?
Max nói, chậm rãi và rõ ràng:
- Thanh tra Davidson.
Người cảnh sát nhìn anh ta nói với vẻ thú vị.
- Tên ông là thanh tra Davidson?
- Tên tôi không phải là thanh tra Davidson. Tên tôi là Max Hornung.
Người cảnh sát nói với vẻ xin lỗi:
- Xin lỗi thưa ông, nhưng ông có nói được chút ít tiếng Anh không?
Năm phút sau Max đã ngồi trong văn phòng của
thanh tra Davidson, một người đàn ông trung niên cao lớn với khuôn mặt
hồng hào và hàm răng vàng khấp khểnh. Đúng là "type" dân Anh điển hình,
Max vui sướng nghĩ.
- Qua điện thoại, ông nói rằng ông rất hứng thú
với thông tin về Sir Alec Nichols với tư cách là người bị tình nghi
trong một vụ giết người.
- Ông ta là một trong nửa tá.
Thanh tra Davidson nhìn anh ta chằm chằm.
- Ngón chân thiếu của ông ta bị đông lạnh à?
Max thở dài. Anh ta nhắc lại những gì mình vừa nói, chậm rãi và cẩn thận.
- À - Viên thanh tra suy nghĩ một lát. - Để tôi
cho anh biết tôi sẽ phải làm gì. Tôi sẽ chuyển anh qua Phòng lưu trữ hồ
sơ tội phạm C-4. Nếu họ không có tài liệu gì về ông ta, chúng ta sẽ thử ở
C-11 và C-13, tình báo hình sự.
Tên của Sir Alec Nichols không hề có trong bất cứ một hồ sơ nào. Nhưng Max biết anh ta có thể lấy được tài liệu cần thiết ở đâu.
o O o
Sáng sớm hôm ấy Max đã điện thoại cho một số giám đốc làm việc trong City, trung tâm tài chính của London.
Phản ứng của họ rất giống nhau. Khi Max xưng
tên, tất cả bọn họ đều tỏ ra lo lắng, vì tất cả những người làm kinh
doanh trong City đều có một cái gì đó phải giấu diếm, và danh tiếng của
Max Hornung như một vị thần trả thù trong giới tài chính đã vang lừng
khắp bốn bể. Lúc Max thông báo rằng anh ta đang truy tìm thông tin về
một người nào khác, họ đã hăng hái hợp tác với anh ta.
Max bỏ ra hai ngày để viếng thăm các ngân hàng
và công ty tài chính, các tổ chức định giá tín dụng và văn phòng thống
kê nhân khẩu. Anh ta không có hứng thú nói chuyện với những người ở
những chỗ đó, anh ta chỉ có hứng thú trò chuyện với các máy điện toán
của họ.
Max là một thiên tài về việc sử dụng máy điện
toán. Anh ta có thể ngồi trước máy và sử dụng nó như một nghệ sĩ bậc
thầy. Bất kể máy dùng ngôn ngữ nào Max cũng am hiểu. Anh ta đã dùng máy
kỹ thuật số và các máy ngôn ngữ cấp thấp cũng như cấp cao. Anh tá nắm
vững các loại FORTRAN và FORTRAN IV, IBM 307 s khổng lồ và PDP 10 s và
11 s và ALGOL 68.
Anh ta thành thạo COBOL, được lập trình cho kinh
doanh, BASIC, được cảnh sát sử dụng, APL tốc độ cao được thiết kế riêng
cho đồ thị và đồ hoạ. Max cũng nói chuyện được với LISP và APT, rồi cả
PL-1. Anh ta cũng nắm được mã nhị phân, hỏi các đơn vị số học và đơn vị
CPV, và các máy in tốc độ cao trả lời các câu hỏi của anh ta với tốc độ
1100 dòng một phút.
Những chiếc máy tính khổng lồ đã thu hút tin tức
như những chiếc máy bơm tham lam, tích trữ lại, phân tích chúng, ghi
nhớ chúng và bây giờ chúng đang tuôn vào tai Max, thì thầm những điều bí
mật mà chúng đã giấu kỹ trong căn hầm có điều hoà nhiệt độ.
Không có gì là bất khả xâm phạm, không có gì là
an toàn cả. Trong một nền văn minh như ngày nay, sự riêng tư chính là
một sự lừa dối, là chuyện hoang đường Mọi công dân đều bị vạch trần,
những điều bí mật sâu kín nhất cũng bị phơi bày, chờ bị xem xét.
Mọi người bị ghi vào hồ sơ nếu có số An ninh xã hội, số bảo hiểm, bằng lái xe hay tài khoản ngân hàng.
Họ được ghi vào danh sách nếu họ đóng thuế hoặc
rút bảo hiểm thất nghiệp hoặc phúc lợi xã hội. Tên của họ được lưu giữ
trong các máy điện toán nếu họ được một chương trình y tế bảo trợ, đã ký
giấy cầm cố nhà, sở hữu một chiếc xe hơi hoặc xe đạp hay có tiền tiết
kiệm hay tài khoản ký gửi. Các máy điện toán biết tên của họ nếu họ đã ở
trong bệnh viện hay đang phục vụ trong quân ngũ, có giấy phép câu cá
hay săn bắn, đã nộp đơn xin cấp hộ chiếu, hoặc điện thoại, hoặc điện,
nếu họ đã kết hôn hoặc ly dị hoặc mới chào đời.
Nếu một người biết xem ở đâu và nếu như người đó kiên nhẫn, tất cả sự thật sẽ phơi bày trước mắt.
Max Hornung và các máy điện toán có một sự hoà
hợp tuyệt vời. Chúng không cười nhạo giọng nói của Max, cách mà anh ta
nhìn, hoặc hành động hoặc trang phục của anh ta. Đối với các máy điện
toán thì Max là một người khổng lồ. Chúng kính nể sự thông minh của anh
ta, tôn thờ anh ta, yêu quý anh ta. Chúng hạnh phúc được tiết lộ những
bí mật của chúng cho anh ta, chia sẻ những câu chuyện nhí nhố thú vị của
chúng về những kẻ khờ khạo đã tự mình tìm đến cái chết. y như cuộc nói
chuyện phiếm của hai người bạn cũ.
- Hãy nói về Sir Alec Nichols, - Max nói.
Máy điện toán bắt đầu. Chúng cho Max một bức
phác hoạ chính xác về Sir Alec, vẽ bằng các con số, mã nhị phân và biểu
đồ. Trong vòng hai giờ Max đã có bức tranh ghép của nhà tài chính nầy.
Nhiều bản sao các biên nhận ngân hàng và các tấm
séc bị huỷ bỏ cùng các hoá đơn thanh toán đang trải ra trước mắt anh
ta. Điều băn khoăn đầu tiên của Max là một loạt các tấm séc với số tiền
lớn, tất cả đều ký cho "Người cầm phiếu" - được trả tiền bởi Sir Alec
Nichols. Số tiền nầy đã đi đâu? Max nhìn xem có khoản nào chi cho các
công việc kinh doanh hay chi tiêu cá nhân hoặc đóng thuế không. Nhưng
không hề. Anh ta quay trở lại với bản liệt kê các khoản chi lần nữa! Một
tấm séc cho White s Club, một hoá đơn ở chợ thịt, chưa thanh toán… một
chiếc áo ngủ ở tiệm John Bates… Guinea… một hoá đơn khám răng chưa thanh
toán… Anabella… một chiếc áo dài vải Challis của tiệm Saint-Laurent ở
Paris… một hoá đơn từ White Elephant, chưa thanh toán… một biên lai thuế
John Windham, tiệm làm đầu… chưa thanh toán… bốn áo dài của Yves
Saint-Laurent. Rive Gauche… tiền công của gia nhân.
Max hỏi máy điện toán ở Trung tâm cấp bằng lái xe.
Khẳng định, Sir Alec sở hữu một chiếc Bentley và một chiếc Morris.
Có cái gì đó sai lầm. Không hề có hoá đơn của thợ máy. Max cho máy điện toán kiểm tra lại bộ nhớ.
- Không có một hoá đơn nào như thế tồn tại trong vòng bảy năm qua.
- Chúng ta quên cái gì chăng? Máy điện toán hỏi.
- Không, Max trả lời. Bạn không hề quên.
Sir Alec không dùng đến thợ máy. Ông tự sửa các
xe hơi của mình. Một người có khả năng cơ khí như thế sẽ không gặp khó
khăn gì khi gây sự cố cho một thang máy hoặc một chiếc xe Jeep. Max
Hornung nghiền ngẫm những hình vẽ khó hiểu mà các bạn anh ta đang bày ra
trước mặt với sự hăng say của một nhà Ai Cập học đang phiên dịch một tổ
hợp chữ tượng hình vừa mới được khám phá. Anh ta còn tìm thấy thêm
nhiều bí mật khác nữa. Sir Alec đang chi tiêu rất nhiều, nhiều hơn cả số
thu nhập của ông ta.
Lại một đầu mối khác.
Các bạn bè của Max trong City có những mối quan
hệ trong rất nhiều khu vực. Trong vòng có hai ngày Max biết thêm rằng
Sir Alec đang mượn tiền của Tod Michaels, chủ nhân một câu lạc bộ ở
Soho.
Max quay sang máy điện toán của Sở Cảnh sát và
đưa ra vài câu hỏi. Chúng lắng nghe, và chúng trả lời. Vâng, chúng tôi
đã có thông tin của Tod Michaels cho ông. Đã từng bị buộc nhiều tội,
nhưng chưa bao giờ bị kết án. Bị tình nghi dính vào các vụ tống tiền,
buôn ma tuý, mại dâm và cho vay nặng lãi.
Max đi đến Soho và hỏi thêm nhiều vấn đề. Anh ta phát hiện ra Sir Alec Nichols không hề cờ bạc. Nhưng vợ ông thì có.
Khi Max kết thúc, trong đầu Max không còn nghi
ngờ gì về việc Sir Alec đang bị tống tiền. Ông ta có nhiều hoá đơn chưa
thanh toán, ông ta cần tiền gấp. Ông ta có cổ phần trị giá hàng triệu đô
la nếu chúng được bán đi.
Sam Roffe đã chặn đường ông ta, và bây giờ là Elizabeth.
Sir Alec Nichols có động cơ giết người.
Max kiểm tra Rhys Williams. Các máy đã cố hết sức nhưng kết quả thu được chẳng có bao nhiêu.
Máy điện toán thông báo rằng Rhys Williams là
đàn ông, sinh ra tại xứ Wales, ba mươi tư tuổi, chưa kết hôn. Một giám
đốc của Roffe và Các con. Lương tám mươi nghìn đô la một năm, cộng cả
tiền thưởng. Một tài khoản tiết kiệm với số dư hai mươi lăm nghìn bảng,
một tài khoản séc với số dư trung bình tám trăm bảng.
Có một tủ sắt ký gửi ở Zurich, chứa những gì
không biết. Có vô số thẻ mua hàng trả chậm và bằng thẻ tín dụng. Phần
lớn các món hàng mua như thế là dành cho đàn bà. Rhys Williams không có
hồ sơ phạm tội. Anh ta đã làm cho Roffe và các con được chín năm.
- Không đủ, Max nghĩ. Gần như không đủ. Dường như Rhys Williams đã lẩn trốn sau các máy điện toán.
Max nhớ người đàn ông đã tỏ ý che chở thế nào
khi anh ta hỏi chuyện Elizabeth sau đám tang của Kate Erling. Ai đã
khiến anh ta phải bảo vệ cho Elizabeth? Hay là bản thân anh ta?
Sáu giờ chiều hôm đó Max đặt một chỗ trên chuyến bay bình dân của hãng Alitalia tới Rome.

Chú thích

(1) Handcuffs: còng số tám


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:08

Chương 40



Ivo
Palazzi đã bỏ ra gần mười năm để cẩn thận và khéo léo xây dựng một cuộc
sống hai mặt phức tạp mà thậm chí ngay cả những người thân cận nhất
cũng không thể hiểu được.
Max Hornung và các người bạn điện toán của anh ở
Rome phải mất gần trọn một ngày gởi. Max liên tục thảo luận với máy
điện toán ở Anagrafe Building, nơi cất giữ các con số thống kê nhân khẩu
và dữ liệu hành chính của thành phố, và anh ta viếng thăm máy điện toán
ở SIO, đến gặp các máy điện toán ở ngân hàng. Tất cả đều chào đón Max.
Kể cho tôi nghe về Ivo Palazzi, Max nói.
Rất vui, chúng tôi trả lời.
Cuộc nói chuyện bắt đầu.
Một hoá đơn tạp phẩm của Amici… một hoá đơn thẩm
mỹ viện Sergio ở Via Condoitti… một bộ comlê xanh của Angelo… hoa của
tiệm Carducci… hai chiếc váy dạ hội của Irene Galitzine… giầy của hiệu
Gucci… một cái ví hiệu Pucci… một số hoá đơn vật dụng…
Max vẫn tiếp tục đọc những gì được in ra, phân tích, tìm hiểu chúng. Có cái gì đó sai lầm. Học phí cho những sáu đứa trẻ.
- Bạn có lầm lẫn không? Max hỏi.
- Xin lỗi. Lầm lẫn nào?
Các máy điện toán ở Angrafe nói với tôi rằng Ivo
Palazzi được đăng ký là bố của ba đứa con. Bạn xác định là có sáu khoản
học phí à?
- Đúng vậy.
Bạn nói rằng địa chỉ của Ivo Palazzi ở Olgiata?
- Đúng vậy!
- Nhưng Ivo Palazzi đang trả tiền thuê nhà cho một căn hộ ở Via Montemigllais!
- Đúng.
- Vậy là có hai Ivo Palazzi?
- Không. Chỉ có một người. Hai gia đình. Ba đứa con gái với vợ ông ta. Ba đứa con trai với Donatella Spolini.
Trước khi Max kết thúc, anh ta còn biết được các
sở thích của cô nhân tình của Ivo, tuổi tác, tên người làm đầu, tên
những đứa con ngoài giá thú của Ivo.
Anh ta cũng biết rằng Simonetta tóc vàng, còn
Donatella tóc nâu. Anh ta biết được hai người mặc áo dài cỡ bao nhiêu,
nịt ngực cỡ bao nhiêu, giầy cỡ nào và giá cả của chúng ra làm sao. Có
nhiều điều khiến Max phải để ý trong các khoản chi tiêu. Số tiền thì
không lớn nhưng chúng nổi bật lên như ngọn đèn hiệu. Có một tấm ngân
phiếu thanh toán cho một chiếc máy tiện, một phi cơ và một lưỡi cưa. Ivo
Palazzi thích làm việc bằng đôi tay của mình. Max nghĩ về việc một kiến
trúc sư có thể biết đôi điều về thang máy.
Gần đây Ivo Palazzi đã đệ đơn vay ngân hàng một khoản tiền lớn, máy điện toán thông báo cho Max.
- Ông ta có nhận được tiền không?
- Không. Ngân hàng yêu cầu phải có cả chữ ký của vợ ông ta. Ông ta đã rút đơn.
- Cám ơn.
Max lên xe bus đi tới trung tâm khoa học cảnh
sát ở EUR, nơi có một máy điện toán khổng lồ được đặt trong căn phòng
hình tròn rộng lớn.
- Ivo Palazzi có hồ sơ phạm tội không? Max hỏi.
- Có Ivo Palazzi từng bị kết án bạo hành ở tuổi hai mươi ba. Nạn nhân phải vào bệnh viện. Còn Palazzi phải ngồi tù hai tháng.
- Còn gì nữa không?
- Ivo Palazzi có tình nhân ở Via Montemignaio.
- Cám ơn. Tôi biết.
- Có vài báo cáo của cảnh sát về những lời phàn nàn của hàng xóm.
- Phàn nàn về cái gì?
- Gây ồn ào. Đánh nhau, la hét. Có một đêm cô ta đập vỡ tất cả bát đĩa. Chuyện ấy có quan trọng không?
- Rất quan trọng, Max nói. Cám ơn.
Như vậy Ivo Palazzi rất nóng nảy. Và Donatella
Spolini cũng rất nóng nảy. Phải chăng đã có chuyện gì xảy ra giữa cô ta
và Ivo? Có phải cô ta đang dọa lột mặt ông ta? Đó là lý do tại sao ông
ta phải bất thình lình đi vay ngân hàng một số tiền lớn? Một người như
Ivo Palazzi sẽ bảo vệ hôn nhân, gia đình, lối sống của mình đến đâu?
Có một khoảng cuối cùng thu hút sự chú ý của
Max. Ivo Palazzi được trả một món tiền lớn từ ban tài chính thuộc Sở
Cảnh sát an ninh Italia. Đó là phần thưởng, là phần trăm của số tiền tìm
thấy trên người viên chủ ngân hàng định mang tiền ra khỏi Italia mà Ivo
đã mật báo. Nếu Ivo đã cần tiền đến thế, thì có việc gì ông ta không
dám làm để có tiền?
Max chia tay với các máy điện toán và đáp chuyến bay trưa của hãng Air France đi Paris.


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:08

Chương 41


Tiền
taxi từ sân bay Charles de Gaule đến khu Nhà thờ Đức Bà là bảy mươi
franc, chưa kể tiền thưởng. Còn tiền xe bus thành phố số 351 tới cùng
địa điểm trên là bảy franc rưỡi và không cần tiền thưởng. Thám tử Max
Hornung chọn xe bus. Anh ta thuê phòng ở khách sạn rẻ tiền Meublé và bắt
đầu gọi nhiều cú điện thoại.
Anh ta nói chuyện với những người đang nắm giữ
trong tay các bí mật của mọi công dân Pháp. Người Pháp thường thì đa
nghi hơn người Thuỵ Sĩ nhưng họ vẫn vui vẻ hợp tác với Max Hornung. Có
hai lý do ở đây. Thứ nhất là Max Hornung là bậc thầy trong lĩnh vực của
anh ta, rất được kính trọng và thật là vinh dự khi được làm việc cùng
một người như thế.
Thứ hai là họ sợ hãi anh ta. Chẳng có điều gì bí
mật với Max cả. Người đàn ông bé nhỏ có vẻ già cỗi với giọng nói buồn
cười nầy có thể lột trần tất cả mọi người.
- Được, - họ nói Max. - Anh hoàn toàn được sử dụng các máy điện toán của chúng tôi. Nhưng tất nhiên, mọi việc phải được giữ kín.
- Dĩ nhiên.
Max ghé qua ban thanh tra tài chính, Ngân hàng
tín dụng Lyon, Sở bảo hiểm quốc gia và nói chuyện phiếm với các máy điện
toán thuế. Rồi anh ta đến thăm các máy điện toán tại sở hiến binh và ở
quận cảnh sát ở Ile de la Cité.
Họ bắt đầu với những câu chuyện phiếm nhẹ nhàng của những người bạn cũ.
- Charles và Hélène Roffe - Martel là ai vậy? Max hỏi.
- Charles và Hélène Roffe - Martel, thường trú
tại số 5 đường Francois Premier Vésinet, thành hôn ngày 25 tháng 5, 1970
tại toà thị chính ở Neuilly, không có con, Hélène đã ba lần ly dị, họ
thời con gái là Roffe, có tài khoản tại Ngân hàng tín dụng Lyon, ở đại
lộ Montaigne mang tên Hélène Roffe - Martel, số dư bình quân là hai mươi
nghìn franc.
- Chi tiêu?
- Xin vui lòng. Một hoá đơn mua sách của nhà
sách Marceau… một hoá đơn làm răng cho Martel… nhiều hoá đơn bệnh viện
cho Charles Martel… hoá đơn bác sĩ về việc khám bệnh cho Charles Martel.
- Bạn có kết quả chẩn đoán chứ?
- Bạn có thể đợi không? Tôi phải nói chuyện với một máy điện toán khác.
- Được. - Max chờ.
Chiếc máy lưu giữ các báo cáo của bác sĩ bắt đầu lên tiếng.
- Tôi có kết quả chẩn đoán.
- Nói đi.
- Một trường hợp quá hoảng sợ.
- Còn gì nữa?
- Nhiều vết thâm tím và bầm dập trên đùi và mông.
- Có lời giải thích không?
- Không.
- Xin cứ tiếp tục.
- Một hoá đơn cho đôi giầy đàn ông của Pinet…
một chiếc mũ của Rose Valois… gan ngỗng của Fauchon… thẩm mỹ viện Canta…
bữa tiệc cho tám người ở Maxim s… áo khoác đàn ông của Sulka…
Max ngừng máy. Có cái gì đó về các hoá đơn. Anh
ta đã nhận ra đó là gì. Tất cả các hoá đơn đều được ký tên bà Roffe -
Martel. Hoá đơn mua quần áo đàn ông, hoá đơn nhà hàng - tất cả các tài
khoản đều mang tên bà ta. Thật thú vị.
Và thế là đầu mối đầu tiên xuất hiện.
Một công ty mang tên Belle Paix tên là Charles
Dessain. Số bảo hiểm xã hội của Charles Dessain cũng là số của Charles
Martel. Một sự giấu diếm.
- Cho tôi biết về Belle Paix, Max nói.
- Belle Paix được sở hữu bởi René Duchamps và Charles Dessain, còn có tên là Charles Martel.
- Belle Paix làm những gì?
- Sở hữu một vườn nho.
- Vốn của công ty là bao nhiêu?
- Bốn triệu franc.
- Charles Martel lấy tiền hùn vốn ở đâu?
- Từ Chez ma Tante.
- Nhà của bà cô à?
- Xin lỗi. Đây là tiếng lóng của Pháp. Tên thật là Crédit Municipal.
- Vườn nho có lãi chứ?
- Không. Lỗ nặng.
Max cần nhiều hơn thế. Anh ta tiếp tục nói
chuyện với những người bạn, thăm dò, tán tỉnh, đòi hỏi. Chính chiếc máy
điện toán bảo hiểm cho Max biết rằng đang có lời cảnh báo về khả năng
gian lận bảo hiểm. Max cảm thấy có một cái gì đó hấp dẫn đang chuyển
động trong anh ta.
- Cho tôi biết chuyện đó đi, anh ta nói.
Và họ nói chuyện, như hai người phụ nữ tán gẫu với nhau trong buổi giặt giũ vào thứ hai hàng tuần.
Khi Max kết thúc, anh ta đến gặp một người thợ kim hoàn tên là Pierre Richaud.
Trong vòng ba mươi phút, Max biết cặn kẽ có bao
nhiêu nữ trang của Roffe Martel đã bị sao chép. Tổng số tiền đã lên đến
quá hai triệu franc, bằng số tiền mà Charles Martel đầu tư vào vườn nho.
Thế là Charles Dessain Martel tuyệt vọng đến mức phải lấy trộm nữ trang
của vợ.
- Ông ta còn phạm phải các hành động tuyệt vọng nào khác nữa?
Ngoài ra còn có một mục khác cũng khiến Max để
ý. Có lẽ nó không nlấy quan trọng, nhưng Max vẫn xếp nó vào đầu một cách
gọn gàng. Đó là hoá đơn cho một đôi giầy leo núi. Nó làm Max phải dừng
lại vì việc leo núi có vẻ không hợp lắm với hình ảnh về Charles Martel -
Dessain của anh ta, một người đàn ông bị vợ khống chế đến độ không được
phép mở tài khoản riêng, không được đứng tên trong tài khoản ngân hàng,
và buộc phải ăn trộm nữ trang của vợ để làm một vụ đầu tư.
- Không, Max không thể tưởng tượng ra Charles Martel lại dám leo núi. Max quay trở lại với các máy điện toán.
- Hoá đơn bạn cho tôi xem ngày hôm qua của cửa hàng thể thao Timwear. Tôi muốn xem kỹ nó.
- Được.
Nó hiện ra trên màn hình trước mắt anh ta. Đó là
hoá đơn cho một đôi giầy cao cổ. Cỡ 36A. Cỡ của phụ nữ. Hélène Roffe
Martel chính là người leo núi.
Sam Roffe đã bị giết trên một ngọn núi.


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:09

Chương 42


A
rmengaud
là một con phố Paris yên tĩnh với những căn nhà riêng hoặc một hai
tầng, nhà nào cũng có mái và máng nước dốc. Cao hơn hẳn các bạn láng
giềng là toà nhà số 26, một căn nhà tám tầng có kiến trúc hiện đại bằng
thuỷ tinh, thép và đá, tổng hành dinh của Interpol, ngân hàng tin tức về
các hoạt động tội phạm trên thế giới.

Thám tử Max Hornung đang nói chuyện với máy điện
toán trong một căn phòng rộng lớn, có điều hoà nhiệt độ ở tầng hầm thì
một nhân viên bước vào và nói:
- Trên lầu có chiếu phim snuff đấy. Anh có muốn xem không?
Max ngước lên và hỏi:
- Tôi không hiểu. Phim snuff là gì vậy?
- Anh cứ thử lên xem đi.
Có hai tá đàn ông và đàn bà đang ngồi trong
phòng chiếu phim rộng rãi trên tầng ba của toà nhà. Họ là các thành viên
trong ban chỉ huy Interpol, các thanh tra cảnh sát từ Sureté, các thám
tử mặc thường phục và rải rác vài cảnh sát viên mặc cảnh phục.
Đứng trước căn phòng, bên cạnh tấm màn trắng,
René Almedin, phụ tá cho thư ký của Interpol, đang nói. Max bước vào và
tìm thấy một chỗ trống ở dãy ghế sau cùng.
René Almedin vẫn đang nói:
- … trong vài năm trở lại đây, chúng ta đã nghe
nhiều tin đồn về loại phim snuff, một loại phim con heo mà trong đó khi
hành vi tình dục kết thúc thì nạn nhân bị giết chết trước ống kính máy
quay. Chưa bao giờ có bằng chứng về sự tồn tại của loại phim đó cả. Lý
do, tất nhiên là rất rõ ràng. Loại phim đó không phải được thực hiện cho
công chúng xem. Chúng được thực hiện để thoả mãn riêng cho những người
giàu có muốn tìm khoái lạc theo những cách thức cuồng dâm bệnh hoạn. -
René cẩn thận lấy kính ra và nói tiếp. - Như tôi đã nói, tất cả chỉ là
tin đồn và dự đoán. Nhưng giờ đây sự việc đã thay đổi. Chỉ lát nữa thôi
các vị sẽ được xem vài cảnh trong một cuốn phim snuff thực sự.
Có tiếng xôn xao mong chờ từ phía các khán giả.
- Hai ngày trước, một người đi bộ mang một chiếc
cặp da đã bị xe hơi đâm phải ở Passy và người tài xế đã bỏ trốn. Người
khách bộ hành đã chết trên đường đến bệnh viện. Anh ta vẫn còn chưa được
nhận diện. Cơ quan Sureté đã tìm thấy cuộn phim nầy trong cặp và chuyển
nó qua phòng thí nghiệm, tại đây nó đã được rửa. Anh ta ra dấu và đèn
trong phòng mờ đi. Bộ phim bắt đầu.
Cô gái tóc vàng không thể quá mười tám tuổi. Có
cái gì đó không thật khi xem một gương mặt non choẹt với thân hình bắt
đầu nảy nở thực hiện các hành vi tình dục với một gã đàn ông kềnh càng
không lông trên giường cùng cô ta. Máy quay tiến gần lại để thấy rõ gã
đàn ông đi vào trong cô gái, rồi lại kéo ra để thấy gương mặt cô ta. Max
Hornung chưa bao giờ nhìn thấy mặt cô ta. Nhưng anh ta đã nhận ra một
cái gì khác quen thuộc. Cặp mắt anh ta chăm chú vào dải ruy băng quấn
quanh cổ cô gái. Nó gợi lên một ký ức. Dải ruy băng đỏ. Ở đâu? Cô gái
trên màn hình đang từ từ đạt đến cơn khoái lạc, và khi cô ta lên đến tột
đỉnh những ngón tay của gã đàn ông vòng quanh cổ cô ta và bắt đầu siết
chặt. Vẻ mặt cô gái chuyển từ ngất ngây sang kinh hoàng. Cô ta giãy dụa
dữ dội để thoát ra, nhưng đôi tay gã đàn ông cứ siết chặt thêm, cho đến
hết cơn cực khoái cũng là lúc cô gái lìa đời. Cuốn phim kết thúc. Đèn
trong phòng sáng bừng trở lại. Max đã nhớ ra.
Cô gái chính là người đã được vớt lên từ con sông ở Zurich.
o O o
Tại tổng hành dinh Interpol ở Paris, nhiều phúc
đáp từ những điện tín điều tra khẩn cấp bắt đầu đến từ khắp châu Âu. Sáu
vụ giết người giống nhau đã xảy ra ở Zurich, London, Rome, Bồ Đào Nha,
Hamburg và Paris.
René Almedin nói với Max:
- Các sự mô tả phù hợp với nhau một cách chính
xác. Tất cả các nạn nhân đều tóc vàng, là phụ nữ, trẻ, họ bị bóp cổ
trong lúc đang làm tình, trên người không một mảnh vải ngoại trừ một dải
ruy băng đỏ quấn quanh cổ. Chúng ta đang đối đầu với một tên giết người
hàng loạt. Một kẻ nào đó có hộ chiếu và hoặc là hắn đủ giàu có để đi
mọi nơi bằng phương tiện riêng hoặc là hắn có tài khoản chi tiêu.
Một người đàn ông mặc thường phục bước vào phòng và nói:
- Chúng ta đã gặp may. Cuốn phim nầy có nguyên
liệu sản xuất ở một hãng nhỏ ở Brussel. Đợt hàng đặc biệt nầy có màu sắc
không cân xứng nên rất dễ nhận ra. Chúng ta đang thu thập danh sách các
khách hàng đã mua nó.
Max nói:
- Tôi muốn xem danh sách đó khi các anh làm xong.
- Dĩ nhiên, - René Almedin trả lời. Anh ta quan
sát viên thám tử bé nhỏ. Max Hornung không giống bất cứ thám tử nào mà
anh ta đã gặp. Nhưng Max lại chính là người đã trói bọn giết người cuồng
dâm lại với nhau.
- Chúng tôi chịu ơn anh, - Almedim nói.
Max Hornung nhìn anh ta và nháy mắt.
- Vì cái gì chứ? - anh ta hỏi.


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:10

@: Nhiều chương ngắn đến sợ...=="
Chương 43


Alec Nichols không muốn tham dự buổi tiệc nhưng ông lại không muốn Elizabeth đi một mình.

Cả hai người đều đã được sắp xếp phát biểu.
Buổi tiệc được tổ chức tại Glasgow, thành phố mà Alec căm ghét.
Một chiếc xe đang ở bên ngoài khách sạn, chờ đưa
họ đến sân bay ngay khi họ có thể lịch sự nói lời tạm biệt. Ông đã hoàn
thành bài phát biều nhưng đầu óc ông lại ở một nơi khác, ông đang hồi
hộp và căng thẳng, ruột gan nóng như lửa đốt.
Một kẻ nào đó thật ngốc nghếch khi quyết định dọn món haggis. Alec gần như là không đụng đến nó. Elizabeth ngồi bên cạnh ông.
- Chú không sao chứ, Alec?
- Chú khoẻ. - ông vỗ nhẹ lên tay nàng.
Các bài phát biểu đã hầu như kết thúc thì một người hầu bàn đến gần Alec và thì thầm:
- Xin lỗi, thưa ngài. Ngài có điện thoại đường dài. Ngài có thể nói chuyện trong văn phòng.
Alec đi theo người hầu bàn ra khỏi phòng ăn rộng lớn vào văn phòng nhỏ đằng sau bàn tiếp tân. Ông nhấc điện thoại lên.
Giọng của Swinton vang lên:
- Đây là lời cảnh cáo cuối cùng!
Rồi đường dây im bặt.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:10

Chương 44


Thành phố cuối cùng trong sổ công tác của thám tử Max Hornung là Berlin.
Những người bạn điện toán đang chờ anh ta. Max
nói chuyện với chiếc máy Nixdorf duy nhất, với cỗ máy chỉ có một cách
truy cập duy nhất bằng một tấm thẻ đục lỗ đặc biệt.
Anh ta cũng nói chuyện với các máy điện toán lớn
ở Allianz và Schuffa và những chiếc khác ở Bundeskrimalamt tại
Wiesbaden, điểm tập hợp mọi hoạt động hình sự ở Đức.
- Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn? Chúng hỏi.
- Cho tôi biết về Walther Gassner.
Và chúng cho anh ta biết. Khi chúng nói xong
những bí mật của chúng cho Max Hornung, cuộc đời của Walther Gassner
trải rộng ra trước mắt Max bằng những biểu tượng toán học đẹp đẽ. Max có
thể thấy người đàn ông ấy rõ ràng như thể anh ta đang nhìn vào ảnh của
ông ta vậy. Anh ta biết sở thích về ăn mặc của ông ta, rượu vang, đồ ăn,
khách sạn một huấn luyện viên trượt tuyết trẻ trung, đẹp trai đã sống
xa cách phụ nữ và kết hôn với một nữ thừa kế già hơn mình đến chục tuổi.
Có một mục mà Max thấy tò mò: một tấm ngân phiếu
cho bác sĩ Heissen, trị giá hai trăm mác. Trên tấm ngân phiếu có ghi
"trả tiền khám bệnh". Khám bệnh kiểu gì? Tấm ngân phiếu được thanh toán
tại ngân hàng Dresdner ở Dusseldorf.
Mười lăm phút sau Max đã nói chuyện với tay giám
đốc chi nhánh ngân hàng. Vâng, dĩ nhiên là viên giám đốc chi nhánh biết
bác sĩ Heissen. Ông ta là một khách hàng được tôn trọng của ngân hàng.
- Ông ta là loại bác sĩ gì?
- Bác sĩ tâm thần.
Khi Max gác máy, anh ta ngã người vào lưng ghế,
mắt nhắm lại, nghĩ ngợi. Một manh mối. Anh ta nhấc điện thoại lên và đặt
một cuộc gọi đến cho bác sĩ Heissen ở Dusseldorf.
Một nhân viên tiếp tân không chính thức cho Max
biết rằng không thể quấy rầy bác sĩ. Khi Max nhất định đòi gặp, bác sĩ
Heissen mới chịu cầm máy và thông báo một cách thô lỗ rằng ông ta không
bao giờ tiết lộ bất kỳ tin tức gì về bệnh nhân của mình, và chắc chắn
ông ta có nằm mơ cũng không thảo luận những vấn đề như thế qua điện
thoại. Rồi ông ta gác máy.
Max quay lại với các máy điện toán. Cho tôi biết về bác sĩ Heissen, anh ta nói.
Ba tiếng sau Max lại nói chuyện với bác sĩ Heissen lần nữa qua điện thoại.
- Tôi đã nói với ông rồi, - Ông bác sĩ gằn
giọng, - rằng nếu như ông muốn biết bất kỳ thông tin gì về bất cứ bệnh
nhân nào của tôi, thì xin ông hãy đến văn phòng của tôi với tờ trát của
toà án.
- Bây giờ đến Dussenldorf với tôi thì không được tiện lắm, - viên thám tử giải thích.
- Đó là chuyện của ông. Còn gì nữa không? Tôi là người bận rộn lắm.
- Tôi biết. Tôi đang có bản báo cáo thuế thu nhập năm năm vừa qua của ông ở trước mặt đây.
- Gì cơ?
Max nói:
- Bác sĩ, tôi không muốn gây rắc rối với ông.
Nhưng ông đang che giấu hai mươi lăm phần trăm thu nhập của ông một cách
bất hợp pháp. Nếu ông muốn, tôi có thể đưa hồ sơ của ông cho những
người có thẩm quyền về thuế thu nhập của Đức và cho họ biết phải xem xét
ở đâu. Họ có thể bắt đầu với cái tủ sắt của ông ở Munich, hoặc số tài
khoản ngân hàng của ông ở Basel.
Im lặng một hồi lâu, rồi có tiếng ông bác sĩ hỏi:
- Ông nói ông là ai?
- Thám tử Max Hornung thuộc Sở Cảnh sát hình sự Thuỵ Sĩ.
Lại im lặng một lát. Rôi ông bác sĩ nhã nhặn hỏi:
- Và ông muốn biết chính xác chuyện gì vậy?
Max cho ông ta biết.
Một khi bác sĩ Heissen đã nói thì không gì có thể ngăn cản ông ta được.
- Vâng, dĩ nhiên là ông ta nhớ Walther Gassner.
Con người đã xông vào mà không có hẹn trước và nằng nặc đòi gặp ông ta.
Ông ta đã viện cớ muốn thảo luận vấn đề của một người bạn. Dĩ nhiên,
điều đó đã lập tức làm tôi phải cảnh giác, - Bác sĩ Heissen thổ lộ với
Max. - Đó là một hội chứng cổ điển của những người không sẵn sàng hoặc
sợ phải đương đầu với các vấn đề của mình.
- Vấn đề là gì?
- Ông ta nói bạn ông ta bị tâm thần và có khuynh
hướng giết người, và có thể sẽ giết ai đó nếu không bị ngăn chặn. Ông
ta hỏi xem có cách điều trị nào có thể giúp đỡ được người bạn đó không.
Ông ta bảo ông ta không thể để người bạn mình bị nhốt trong nhà thương
điên.
- Thế ông đã nói gì với ông ta?
- Dĩ nhiên, đầu tiên tôi bảo với ông ta rằng tôi
phải khám cho bạn ông ta, rằng vài loại bệnh tâm thần có thể điều trị
được bằng các loại thuốc hiện đại và các phương pháp trị liệu, và một số
loại khác thì không sao chữa khỏi được. Tôi cũng đề cập rằng trong
trường hợp như ông ta đã tả thì việc điều trị có thể phải mất một khoảng
thời gian dài.
- Sau đó thì chuyện gì xảy ra? - Max hỏi.
- Không gì cả. - Quả thực là chỉ có thế. Tôi
không bao giờ gặp lại ông ta nữa. Tôi cũng muốn được giúp đỡ ông ta. Ông
ấy rất là rối trí. Rõ ràng việc ông ta đến với tôi là một tiếng kêu gào
đòi giúp đỡ. Nó tương tự như việc tên sát nhân viết lên tường nhà nạn
nhân "Ngăn chặn tôi lại trước khi tôi lại giết người".
Có một điều vẫn làm Max thấy bối rối.
- Bác sĩ, ông nói rằng ông ta không cho ông biết tên, nhưng ông ta lại đưa cho ông tờ ngân phiếu và ký vào đó.
Bác sĩ Heissen liền giải thích:
- Ông ta quên mang theo tiền. Ông ta tỏ ra rất
ái ngại về chuyện đó. Cuối cùng thì ông ta phải viết tờ ngân phiếu. Đó
là lý do vì sao tôi biết tên ông ta. Ông còn muốn biết thêm chuyện gì
không?
- Không?
Một cái gì đó vẫn khiến Max thấy khó chịu, một
đầu mối lòng thòng lắc lư như trêu tức ngoài tầm với của anh ta. Nó sẽ
lọt vào tay anh ta thôi, và trong lúc chờ đợi, anh ta đã kết thúc công
việc với các máy điện toán. Đã đến lúc anh ta cần phải nghỉ ngơi.
o O o
Khi Max về đến Zurich vào sáng hôm sau, anh ta
thấy một bản tin do Interpol gửi đến trên bàn làm việc. Nó là một bản
danh sách các khách hàng đã mua đợt nguyên liệu sản xuất cuốn phim cuồng
dâm kia.
Có tám cái tên trong danh sách.
Trong đó có tên Roffe và các con.
o O o
Chánh thanh tra Schmied lắng nghe thám tử Max
Hornung báo cáo. Không còn nghi ngờ gì nữa. Viên thám tử nhỏ bé may mắn
nầy đã vồ được một vụ trọng án nữa.
- Đó là một trong năm người, - Max nói. - Tất cả
bọn họ đều có động cơ và có cơ hội. Tất cả đều ở Zurich dự cuộc họp hộì
đồng quản trị vào ngày thang máy bị rơí. Bất cứ ai trong số họ cũng có
thể ở Sardinia vào lúc chiếc xe Jeep gặp tai nạn.
Chánh thanh tra Schmied cau mày.
- Anh nói có đến năm kẻ tình nghi. Ngoài
Elizabeth Roffe, chỉ có bốn thành viên trong hội đồng quản trị. Vậy ai
là kẻ tình nghi thứ năm?
Max nháy mắt và kiên nhẫn nói:
- Người mà đã ở Chamonix cùng Sam Roffe khi ông ta bị giết. Rhys Williams!
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:11

Chương 45



Bà Rhys Williams.
Elizabeth không tài nào bắt mình tin nổi. Toàn
bộ sự việc có cái gì đó như không thực, như nằm ngoài giấc mơ hạnh phúc
hồi con gái. Elizabeth nhớ nàng đã viết thế nào trong cuốn vở bài tập,
viết đi viềt lại Bà Rhys Williams, Bà Rhys Williams.
Rhys nói:
- Em đang cười gì thế?
Anh ngồi thoải mái trong ghế dựa đối diện với
nàng trên chiếc Boeing 707-320 sang trọng. Họ đang ở độ cao mười km so
với mặt biển Đại Tây Dương, ăn tối với trứng cá Iran và uống rượu Don
Periguon lạnh, y như một cảnh trong phim Cuộc sống ngọt ngào khiến
Elizabeth bật cười to.
Rhys mỉm cười.
- Anh vừa nói gì ngớ ngẩn à?
Elizabeth lắc đầu. Nàng nhìn anh và ngạc nhiên thấy anh thật quyến rũ xiết bao. Chồng nàng. "Em chỉ thấy hạnh phúc".
Anh sẽ không bao giờ biết nàng hạnh phúc đến mức
nào. Làm sao nàng có thể cho anh biết cuộc hôn nhân nầy có ý nghĩa ra
sao với nàng. Anh sẽ không hiểu, bởi vì với anh, đây không phải là hôn
nhân, đây chỉ là một vấn đề kinh doanh. Nhưng nàng yêu Rhys.
Với Elizabeth, bao giờ nàng cũng vẫn yêu anh.
Nàng muốn dành trọn phần đời còn lại ở bên anh, có con với anh, thuộc về
anh, làm cho anh thuộc về nàng.
Elizabeth nhìn Rhys lần nữa và gắng gượng nghĩ,
nhưng trước hết mình cần giải quyết một vân đề nhỏ đã. Đó là phải tìm ra
cách khiến anh yêu mình.
Elizabeth đã nói với Rhys chuyện nầy vào ngày
nàng gặp Julius Badrutt. Sau khi viên giám đốc ngân hàng ra về, nàng cẩn
thận chải lại mái tóc, đi vào phòng làm việc của Rhys, hít một hơi thật
sâu và nói:
- Rhys… anh sẽ lấy em chứ?
Nàng có thể thấy rõ sự ngạc nhiên trên mặt anh, và nàng vội vã nói tiếp trước khi anh kịp lên tiếng, cố giữ giọng bình thường.
- Đây chỉ là một vụ dàn xếp kinh doanh thuần
tuý. Các ngân hàng sẵn sàng gia hạn nếu anh là chủ tịch của Roffe và các
con. Cách duy nhất anh có thể làm được chuyện đó là - Elizabeth sợ hãi
khi thấy giọng mình lạc hẳn đi, - kết hôn với một thành viên trong gia
đình em, và em… em có lẽ là người duy nhất mà anh có thể làm chồng.
Nàng thấy mặt mình nóng bừng. Nàng không thể nhìn anh.
- Dĩ nhiên, đó không phải là cuộc hôn nhân thật
sự, - Elizabeth nói, - có nghĩa là… em muốn nói… anh được tự do đến và
đi theo ý mình.
Anh quan sát nàng, không giúp đỡ nàng. Elizabeth ước anh hãy nói một cái gì đó. Bất cứ cái gì.
- Rhys…
- Xin lỗi. Em làm anh thấy ngạc nhiên quá. - Anh
mỉm cười. - Không phải ngày nào một người đàn ông cũng nhận được lời
cầu hôn của một cô gái xinh đẹp.
Anh vẫn mỉm cười, cố gắng thoát khỏi tình cảnh nầy mà không làm cho nàng tự ái. Anh xin lỗi, Elizabeth, nhưng…
- Anh đồng ý, - Rhys nói.
Và Elizabeth bỗng nhiên cảm thấy như trút được
gánh nặng. Nàng đã không nhận ra cho đến phút giây quan trọng nầy. Sắp
đến lúc nàng biết ai là kẻ thù của mình. Nàng và Rhys có thể cùng nhau
ngăn chặn tất cả những điều tồi tệ đang xảy ra. Có một điều nàng cần
phải nói rõ với anh.
- Anh sẽ là chủ tịch tập đoàn, - nàng nói, - nhưng số cổ phần điều hành vẫn do em nắm giữ.
Rhys cau mày.
- Nếu anh điều hành tập đoàn…
- Anh sẽ điều hành, - Elizabeth trấn an anh.
- Nhưng còn số cổ phần điều hành…
- Vẫn mang tên em. Em muốn chắc chắn rằng chúng sẽ không bị bán ra.
- Anh hiểu.
Nàng có thể cảm thấy sự phản đối của anh. Nàng muốn cho anh biết rằng nàng đã có một quyết định.
Nàng đã quyết định rằng tập đoàn sẽ có người
ngoài tham gia, rằng các thành viên trong hội đồng quản trị có thể bán
cổ phần của họ. Với Rhys làm chủ tịch, Elizabeth sẽ không còn lo lắng về
việc để cho người ngoài vào chiếm lấy tập đoàn nữa. Nàng rất muốn cho
Rhys biết những điều nầy, nhưng nàng biết bây giờ vẫn chưa phải là lúc,
và thế là nàng chỉ nói:
- Trừ chuyện đó ra, anh hoàn toàn được nắm quyền điều khiển.
Rhys đứng đó, im lặng ngắm nàng một lúc lâu.
Khi cất tiếng, anh hỏi:
- Khi nào em muốn tổ chức hôn lễ?
- Càng sớm càng tốt.
o O o
Ngoại trừ Anna và Walther phải ở nhà vì ốm, tất
cả đều đến Zurich dự lễ thành hôn của Elizabeth. Alec và Vivian, Hélène
và Charles, Simonetta và Ivo. Họ ra vẻ vui mừng cho nàng, và sự vui mừng
đó khiến nàng cảm thấy rất giả tạo. Nàng không tiến hành một cuộc hôn
nhân mà là tiến hành một vụ kinh doanh.
Alec ôm nàng và nói:
- Cháu biết là chú luôn chúc cho cháu được mọi sự tốt lành.
- Cháu biết, Alec. Cám ơn chú.
Ivo đột ngột:
- Carissima, tanti auguri e fijli maschi. Tìm
thấy tài sản là giấc mơ của kẻ ăn mày, nhưng tìm thấy tình yêu là giấc
mơ của những ông hoàng.
Elizabeth mỉm cười.
- Ai đã nói câu đó?
- Chú, - Ivo tuyên bố. - Chú hy vọng là Rhys đánh giá đúng mình là con người may mắn đến thế nào.
- Cháu luôn nhắc nhở anh ấy, - nàng nhẹ nhàng nói.
Hélène kéo Elizabeth sang một bên.
- Cháu luôn gây ngạc nhiên chơ tất cả mọi người, ma chère. Cô không hề nghĩ rằng cháu và Rhys lại để ý đến nhau.
- Chuyện xảy ra cũng thật bất ngờ.
Hélène nhìn nàng bằng cặp mắt lạnh lùng tính toán.
- Đúng. Cô chắc là vậy. - Và bà ta bỏ đi.
Sau buổi lễ là tiệc cưới tại Baur-au-lac. Bên
ngoài bữa tiệc thì rất náo nhiệt vui vẻ nhưng Elizabeth cảm thấy được
những đợt sóng ngầm bên trong. Có một cái gì đó thật độc địa trong căn
phòng, một lời nguyền rủa, nhưng nàng không thể nói ra được nó bắt nguồn
từ ai. Tất cả những gì nàng biết là có một người nào đó trong phòng rất
ghét nàng. Nàng có thể cảm nhận được điều đó ở sâu thẳm trong con người
nàng, nhưng khi đưa mắt nhìn quanh, nàng lại chỉ thấy toàn những gương
mặt tươi cười thân thiện. Charles đang nâng ly lên để chúc mừng nàng…
Elizabeth đã nhận được một báo cáo về vụ nổ ở phòng thí nghiệm. Chất nổ
được Bản xuất tại một nhà máy của cô ở ngoại ô Paris.
Ivo nụ cười toe toét hạnh phúc trên mặt… ông chủ
ngân hàng bị bắt vì tội lén mang tiền ra khỏi Italia bị gài bẫy. Người
đàn ông đã mật báo cho cảnh sát biên giới. Ivo Palazzi. Alec? Walther?
Người nào? Elizabeth tự hỏi.
o O o
Sáng hôm sau buổi họp của hội đồng quản trị diễn
ra và Rhys Williams được nhất trí bầu vào chức vụ chủ tịch kiêm tổng
giám đốc điều hành của Roffe và các con. Charles đặt ra câu hỏi đã có
sẵn trong đầu tất cả mọi người.
- Bây giờ anh điều hành tập đoàn, vậy chúng tôi sẽ được bán cổ phần chứ?
Elizabeth có thể cảm thấy sự căng thẳng bất ngờ trong phòng.
- Số cổ phần quyết định vẫn ở trong tay Elizabeth. - Rhys thông báo với họ. - Cô ấy mới là người quyết định.
Tất cả hướng về phía Elizabeth.
- Chúng ta sẽ không bán ra, - nàng tuyên bố.
Khi Elizabeth và Rhys còn lại một mình anh nói:
- Em có thích tuần trăng mật ở Rio không?
Elizabeth nhìn anh, trái tim bay bổng. Anh thản
nhiên nói tiếp, - Viên giám đốc của chúng ta ở đó đang định xin nghỉ
việc. Chúng ta không thể để mất ông ta. Anh đã định bay đến đó vào ngày
mai và sắp xếp lại mọi việc. Sẽ hơi kỳ quặc một chút nếu anh đi mà không
có cô dâu mới của mình?
Elizabeth gật đầu và nói:
- Vâng, dĩ nhiên.
Mình thật ngốc, nàng tự nhủ. Đây là ý kiến của
mình cơ mà. Đó chỉ là một sự dàn xếp, không phải là một cuộc hôn nhân.
Mình không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì ở Rhys. Thế nhưng, một giọng
nói rất nhỏ bên trong nàng nói, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra…
o O o
Khi hai người xuống máy bay tại sân bay Galeao,
không khí nóng lên một cách đáng kinh ngạc và Elizabeth nhận ra ở đó
đang là mùa hè. Một chiếc Mercedes 600 đang chờ họ. Tài xế là một chàng
trai da đen gầy gò khoảng gần ba mươi tuổi. Khi họ lên xe, Rhys hỏi
người tài xế:
- Luis đâu?
- Luis bị ốm, thưa ông Wilhams. Tôi sẽ lái cho ông và bà Williams.
- Nói với Luis tôi hy vọng cậu ta sớm bình phục.
Người tài xế ngắm nhìn họ qua gương chiếu hậu và nói:
- Vâng.
Nửa giờ sau họ đã lái xe đến khu vực dạo mát,
trên những viên đá lát đường nhiều mầu sắc dọc theo bãi biển Copacabana.
Họ dừng lại trước khách sạn hiện đại Princessa Sugarloaf và một lát sau
hành lý của họ đã được đưa vào. Họ được dẫn đến một căn buồng rộng lớn
với bốn phòng rộng mênh mông nhìn xuống biển. Hoa đầy trong các phòng
được cắm những chiếc bình bạc, cùng rượu champagne, whisky và sôcôla.
Viên quản lý khách sạn đích thân đưa họ về buồng.
- Nếu có chuyện gì chúng tôi có thể làm cho ông
bà - bất cứ chuyện gì - tôi xin đích thân phục vụ ông bà hai tư giờ mỗi
ngày. - Và ông ta vừa cúi chào vừa bước ra.
- Họ thân thiện quá, - Elizabeth nói.
Rhys cười to và trả lời.
- Họ phải như thế. Em sở hữu khách sạn nầy mà.
Elizabeth cảm thấy mặt đỏ bừng.
- Ồ. Em… em không biết.
- Em có đói không?
- Em… không, cám ơn anh, - Elizabeth trả lời.
- Em uống chút rượu vang nhé?
- Vâng, cám ơn anh.
Giọng nói trong tai nàng có vẻ cứng nhắc và
thiếu tự nhiên. Nàng không chắc mình nên xử sự thế nào, hay mong chờ gì ở
Rhys. Anh bỗng nhiên trở thành một người xa lạ và nàng khủng khiếp nhận
ra sự thật rằng hai người đang ở trong một căn buồng khách sạn và thời
gian thì đã khuya, sắp đến lúc phải đi ngủ.
Nàng nhìn Rhys khi anh khéo léo mở nút chai rượu
vang. Anh làm mọi việc thật nhịp nhàng, với sự tự tin thoải mái của một
người đàn ông biết chính xác mình muốn cái gì và làm sao để đạt được ý
muốn.
Nhưng anh muốn gì?
Rhys đưa ly champagne cho Elizabeth và nâng ly của anh lên.
- Chúc mừng cho sự khởi đầu.
- Cho sự khởi đầu. - Elizabeth nói theo. Và những kết thúc có hậu, nàng thầm nói thêm.
Họ cùng uống.
Chúng ta phải đập vỡ ly vào lò sưởi, Elizabeth nghĩ, để kỷ niệm. Nàng uống cạn chỗ champagne còn lại.
Họ đang ở Rio hưởng tuần trăng mật và nàng muốn Rhys. Không phải chỉ có lúc nầy, mà là mãi mãi.
Chuông điện thoại reo. Rhys nhấc máy lên và nói ngắn gọn. Khi nói xong, anh dập máy và nói với Elizabeth:
- Muộn rồi. Sao em còn chưa chuẩn bị đi ngủ.
Đối với Elizabeth, dường như từ ngủ treo lơ lửng giữa không trung.
- Phải, - nàng yếu ớt trả lời. Nàng quay lại và
đi vào phòng ngủ nơi mấy người trực tầng đã để hành lý. Giữa phòng là
một chiếc giường đôi lớn. Một cô hầu phòng đã mở vali của họ ra và chuẩn
bị giường.
Một bên là chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng tang của
Elizabeth, bên kia là bộ pizama nam màu xanh da trời. Nàng lưỡng lự một
lát rồi bắt đầu cởi đồ. Khi đã hoàn toàn trần truồng, nàng đi vào phòng
thay quần áo lớn có lót kính và cẩn thận tẩy trang. Rồi quấn một chiếc
khăn lông Thổ Nhĩ Kỳ quanh đầu, nàng bước sang phòng và mở vòi hoa sen,
chầm chậm xoa xà phòng lên người, cảm thấy dòng nưỏc xà phòng ấm áp chảy
giữa hai gò ngực, xuống bụng, rồi xuống đùi, như những ngón tay ẩm ướt
nóng hổi.
Nàng cố gắng không nghĩ đến Rhys một giây phút
nào nhưng nàng lại không thể nghĩ đến bất kỳ một điều gì khác. Nàng nghĩ
đến cánh tay anh quàng quanh người và thân hình anh ở trên thân hình
nàng. Nàng kết hôn với Rhys để cứu vãn tập đoàn hay nàng đang dùng tập
đoàn như một lý do vì nàng thèm muốn anh?
Nàng cũng không biết nữa. Dục vọng của nàng đã
biến thành một ngọn lửa, chỉ chờ để thiêu rụi tất cả. Sự việc tựa như
một cô bé mười lăm tuổi đã chờ đợi anh trong từng ấy năm dằng dặc mà
không hề nhận biết được điều đó và nhu cầu đã biến thành sự khát khao.
Nàng bước ra khỏi bồn tắm, lau người bằng chiếc
khăn bông mềm được sưởi ấm, mặc chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng để tóc buông
xoã và leo lên giường. Nàng nằm đó chờ đợi, nghĩ đến những gì sắp xảy
ra, tự hỏi anh sẽ làm như thế nào, và nàng thấy tim mình bắt đầu đập
nhanh hơn. Nàng nghe thấy tiếng động và ngước lên nhìn. Rhys đang đứng ở
ngưỡng cửa. Anh đã ăn mặc chỉnh tề.
- Anh phải ra ngoài ngay, - anh nói.
Elizabeth ngồi dậy.
- Anh… anh định đi đâu?
- Có một vấn đề kinh doanh cần anh giải quyết gấp - Và anh bỏ đi.
Elizabeth nằm thao thức suốt đêm đó, trở mình,
trằn trọc, lòng tràn ngập các cảm xúc đối lập, tự nhủ mình thật biết ơn
khi Rhys giữ đúng lời cam kết, rồi lại cảm thấy mình thật ngốc nghếch vì
những gì mình đã liệu trước, tức giận vì anh đã từ chối nàng.
Khi Elizabeth nghe thấy Rhys quay lại thì trời
đã rạng sáng. Bước chân anh hướng về phía phòng ngủ, và Elizabeth nhắm
mắt lại, giả vờ ngủ say. Nàng có thể nghe thấy hơi thở của anh khi anh
đến bên giường.
Anh đứng đó, ngắm nhìn nàng một lúc lâu. Rồi anh quay lại và bước sang phòng bên kia.
Vài phút sau Elizabeth thiếp đi.
Đến gần buổi trưa họ mới ăn sáng trên sân thượng.
Rhys có vẻ vui và chuyện trò liên tục, kể cho
nàng thành phố như thế nào trong dịp lễ Carnaval. Nhưng anh không hề nói
về nơi anh đã ở suốt đêm qua và Elizabeth cũng không hỏi về chuyện đó.
Một người hầu bàn đến hỏi xem họ muốn ăn gì. Elizabeth để ý thấy đây là
một người hầu bàn khác. Nàng không nghĩ về chuyện đó nữa, cũng như việc
các cô hầu phòng liên tục ra vào căn buồng nơi nàng ở.
o O o
Elizabeth đang ở trong nhà máy của Roffe và các
con ở ngoại ô Rio, ngồi trong văn phòng viên giám đốc Senor Tumar, một
người đàn ông trung niên mặt mũi to bè, mình mẩy đầm đìa mồ hôi.
Ông ta nói với Rhys:
- Anh phải hiểu cho hoàn cảnh của tôi. Roffe và
các con với tôi còn thân thiết hơn cả cuộc sống của mình. Đây là gia
đình tôi. Tôi lìa bỏ nó cũng như lìa bỏ gia đình vậy. Một phần trái tim
tôi cũng bị mất theo. Hơn bất kỳ thứ gì trên thế giới nầy, tôi muốn ở
lại đây. - ông ta dừng lại để lau trán. - Nhưng tôi nhận được một lời đề
nghị tốt hơn từ một công ty khác, và tôi còn có vợ, con và mẹ vợ phải
chăm sóc. Anh hiểu chứ?
Rhys ngả người vào lưng ghế, duỗi chân về phía trước một cách thoải mái.
- Dĩ nhiên, Roberto. Tôi biết tập đoàn có nhiều ý
nghĩa với ông thế nào. Ông đã nhiều năm làm việc ở đây. Nhưng, một
người đàn ông cũng phải nghĩ đến gia đình của mình!
- Cảm ơn, - Roberto nói với vẻ biết ơn. - Tôi biết tôi có thể tin cậy ở anh, Rhys.
- Còn hợp đồng của ông với chúng tôi thì sao?
Tumas nhún vai.
- Chỉ là mảnh giấy lộn. Chúng ta xé nó đi là
xong, phải không? Một bản hợp đồng thì có gì là tốt đẹp nếu một người
không cảm thấy hạnh phúc?
Rhys gật đầu.
- Đó là lý do chúng tôi bay đến đây. Roberto… để giúp ông được cảm thấy hạnh phúc.
Tumas thở dài.
- À, giá như mọi việc đừng quá trễ. Nhưng tôi đã đồng ý làm việc cho công ty kia mất rồi.
- Ông có biết rằng mình sắp phải vào tù không? - Rhys chợt hỏi.
Tumas há hốc miệng nhìn anh. - Vào tù?
Rhys nói:
- Chính phủ Mỹ ra lệnh tất cả các công ty làm
công việc kinh doanh ở hải ngoại phải nộp cho cảnh sát một bản liệt kê
các khoản tiền đút lót ở nước ngoài mà họ đã chi trong vòng mười năm
qua. Không may là ông lại dính líu quá nhiều vào việc nầy, Roberto. Ông
đã vi phạm một số luật lệ ở đây. Chúng tôi đã lập kế hoạch bảo vệ ông -
như một thành viên chung thuỷ của gia đình - nhưng nếu ông không còn ở
lại với chúng tôi nữa, thì sẽ chẳng còn lý do gì nữa, phải vậy không?
Roberto mặt cắt không còn chút máu.
- Nhưng, tôi làm việc ấy cũng là vì tập đoàn, - ông ta phản đối. Tôi chỉ làm theo lệnh thôi.
Rhys gật đầu với vẻ thông cảm.
- Dĩ nhiên. Ông có thể giải thích với chính phủ tại toà. - Anh đứng dậy và nói với Elizabeth. - Chúng ta nên quay về thì hơn.
- Đợi đã, Roberto la lên. - Các người không thể bỏ mặc tôi thế nầy được.
Rhys nói:
- Tôi nghĩ ông đã nhầm rồi. Ông mới là người sắp bỏ đi mà.
Tumas lại lau trán, cặp môi co rúm lại không
kiềm chế nổi. Ông ta đi về cửa sổ và nhìn ra ngoài. Một sự im lặng nặng
nề bao trùm cả căn phòng. Cuối cùng, không quay người lại, ông ta lên
tiếng:
- Nếu tôi ở lại với tập đoàn, tơi sẽ được hảo vệ chứ?
- Cho đến cùng, - Rhys trấn an ông ta.
o O o
Hai người ngồi trong chiếc Mercedes do người tài xế gày gò cầm lái đưa họ trở về thành phố.
- Anh đã hăm dọa ông ta, - Elizabeth thốt lên.
Rhys gật đầu.
- Chúng ta không thể để mất ông ta. Ông ta sẽ
chuyển sang làm cho các đối thủ của tập đoàn. Mà ông ta lại biết quá
nhiều chuyện kinh doanh của chúng ta. Rất có thể ông ta sẽ bán đứng
chúng ta.
Elizabeth nhìn Rhys và nghĩ, mình còn phải học anh rất nhiều điều.
Họ đến Mirander dùng bữa tối và Rhys tỏ ra rất
quyến rũ, vui tính và vô tư. Elizabeth cảm giác như anh đang ẩn mình sau
những lời nói, tạo ra một màn khói ngôn từ để giấu đi những cảm nghĩ
của mình.
Khi họ ăn tối xong thì đã quá nửa đêm. Elizabeth
muốn được ở một mình với Rhys. Nàng đã hy vọng họ sẽ trở về khách sạn.
Nhưng anh lại nói:
- Anh sẽ cho em thấy cuộc sống ở Rio vào ban đêm.
Họ làm một vòng qua các hộp đêm và dường như tất
cả mọi người đều biết Rhys. Nơi nào họ đến, anh cũng là trung tâm của
mọi sự chú ý, thu hút mọi người. Họ được mời vào ngồi cùng nhiều cặp ở
các bàn khác và nhiều nhóm đến ngồi cùng tại bàn của họ. Elizabeth và
Rhys không được ở một mình đến một phút. Đối với Elizabeth thì dường như
việc nầy là có chủ đích, rằng Rhys đang cố ý dựng lên một bức tường
người giữa anh và nàng. Trước kia họ là bạn, còn bây giờ họ là gì?
Elizabeth chỉ biết rằng giữa hai người luôn tồn tại một rào cản vô hình.
Anh sợ cái gì và tại sao?
Ở hộp đêm thứ tư, nơi họ ngồi cùng với nửa tá bạn của Rhys, Elizabeth quyết định thế là quá đủ.
Nàng cắt ngang cuộc nói chuyện giữa Rhys và cô gái Tây Ban Nha có vẻ bên ngoài rất xinh đẹp.
- Tôi chưa có dịp được khiêu vũ với chồng tôi. Tôi tin rằng cô sẽ thông cảm cho chúng tôi.
Rhys ngạc nhiên nhìn nàng, rồi anh đứng dậy.
- Tôi e rằng tôi đã bỏ bê cô dâu của tôi, - anh nhẹ nhàng nói với mọi người.
Rồi anh cầm tay Elizabeth và dẫn nàng bước ra sàn nhảy. Nàng khó nhọc kiềm chế bản thân và anh vừa nhìn vào mặt nàng vừa nói:
- Em đang giận phải không?
Anh nói đúng, nhưng đây là cơn giận với chính
bản thân nàng. Nàng đã đặt ra qui định và rồi lại khó chịu khi Rhys
không phá vỡ chúng. Nhưng dĩ nhiên là còn hơn thế. Đó là việc không sao
biết được cảm giác của Rhys. Anh giữ vững thoả thuận giữa hai người vì
sự tôn kính hay đơn giản là vì anh không hứng thú gì với nàng? Nàng phải
biết điều đó.
Rhys nói:
- Anh rất tiếc về những người nầy, Liz, nhưng
tất cả bọn họ đều ở trong giới kinh doanh, và họ đều có ích cho chúng ta
ở mặt nầy mặt khác.
Như vậy là anh đã nhận ra cảm giác của nàng.
Nàng có thể cảm thấy đôi tay anh quanh người, thân hình anh sát thân
hình nàng. Nàng nghĩ, thế nầy có vẻ mới đúng. Tất cả mọi thứ về Rhys đều
thích hợp với nàng. Họ thuộc về nhau. Nàng biết điều đó. Nhưng anh có
biết nàng muốn anh nhiều thế nào không?
Niềm kiêu hãnh của Elizabeth không cho phép nàng
nói điều đó với anh. Nhưng anh phải cảm nhận được một điều gì đó. Nàng
nhắm mắt lại và áp sát vào anh hơn nữa. Thời gian đã dừng lại và không
có gì ngoài hai người cùng điệu nhạc êm dịu và sự kỳ diệu của giây phút
nầy. Nàng có thể tiếp tục khiêu vũ mãi trong vòng tay của Rhys. Nàng thư
giãn và hoàn toàn phó mặc bản thân cho anh. Và nàng bắt đầu cảm thấy
cái gì đó cứng cứng của anh ép vào đùi nàng. Nàng mở mắt ra và ngước lên
nhìn anh, trong mắt anh là một vẻ khác lạ mà nàng chưa bao giờ được
thấy, một sự gấp gáp, thèm muốn, đó là sự phản chiếu những gì của nàng.
Khi anh nói, giọng anh lạc hẳn đi.
- Mình về khách sạn đi.
Và nàng không thể lên tiếng nữa.
Khi giúp nàng mặc áo choàng, những ngón tay anh
như đốt cháy da thịt nàng. Họ ngồi cách xa nhau trên băng sau của chiếc
limousine, sợ đụng vào nhau.
Elizabeth cảm thấy như mình đang bốc cháy. Đối
với nàng, thời gian họ đi về đến căn phòng tưởng như dài vô tận. Nàng
không nghĩ mình có thể đợi thêm một phút giây nào nữa. Khi cánh cửa vừa
khép lại, họ lao vào nhau với sự ham muốn hoang dại diệu kỳ tràn ngập
trong cả hai người. Nàng ở trong vòng tay anh và trong anh là cả một sự
dữ tợn mà nàng chưa bao giờ được biết. Anh bế bổng nàng lên và mang nàng
vào phòng ngủ. Họ không tài nào trút bỏ quần áo được một cách nhanh
chóng. Chúng ta như những đứa trẻ háo hức vậy, Elizabeth nghĩ, và nàng
tự hỏi tại sao Rhys lại như vậy. Nhưng chuyện ấy giờ đây đã không còn
quan trọng. Không còn gì quan trọng ngoài thân hình trần truồng của họ
và cảm giác tuyệt vời của thân thể anh áp sát vào nàng. Họ ở trên
giường, khám phá lẫn nhau, và Elizabeth nhẹ nhàng chui ra khỏi vòng tay
anh, bắt đầu hôn anh, lưỡi nàng lướt xuống thân hình rắn chắc đang căng
ra của anh, nắm chặt anh bằng đôi môi mình, cảm nhận sự cứng cáp mượt mà
của anh trong miệng. Hai tay anh đặt lên hông nàng, lật nàng sang một
bên, và miệng anh lần vào giữa hai đùi nàng, lách chúng ra và ấn mạnh
vào nơi ngọt ngào nhất, và khi hai người không thể chịu đựng thêm một
phút giây nào nữa, anh leo lên người nàng và từ từ đi vào trong nàng,
vừa ấn sâu vừa nhẹ nhàng xoay tròn và nàng bắt đầu cử động thân thể theo
nhịp điệu của anh, nhịp điệu của họ, nhịp điệu của vũ trụ, và mọi thứ
bắt đầu chuyển động nhanh hơn, nhanh hơn, quay tròn không sao kiềm chế
được cho đến khi có một sự bùng nổ ngất ngây và trái đất trở nên yên
tĩnh và bình lặng trở lại.
Họ nằm đó, sát vào nhau, và Elizabeth sung sướng nghĩ, "Bà Rhys Williams".
~~ Chúng ta đang đến gần chương cuối ^^
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:11

Chương 46


- Thưa
bà Williams, - giọng của Henriette vang lên trong hệ thống liên lạc nội
bộ, - thám tử Max Hornung muốn gặp bà. Ông ấy nói có chuyện gấp.

Elizabeth quay sang nhìn Rhys, bối rối. Họ từ
Rio về Zurich chiều hôm trước, và họ mới đến văn phòng có vài phút
trước. Rhys nhún vai:
- Em báo cô ấy cho ông ta vào. Mình thử xem có chuyện gì mà quan trọng thế.
Một lát sau ba người đã ngồi trong văn phòng của Elizabeth.
- Ông muốn gặp tôi về việc gì? - Elizabeth hỏi.
Max Hornung không vòng vèo. Anh ta lên tiếng:
- Có người đang định mưu sát bà.
Khi nhìn thấy mặt Elizabeth biến sắc, Max tỏ ra
thực sự lo lắng, tự hỏi có cách nào khéo léo hơn để anh ta có thể nói
lên ý của mình.
Rhys Williams nói:
- Ông đang nói về cái quái quỷ gì thế?
Max tiếp tục nói với Elizabeth.
- Đã có hai âm mưu nhằm hãm hại bà. Có thể sẽ còn nhiều hơn thế.
Elizabeth ấp úng.
- Tôi… ông đã lầm rồi.
- Không, thưa bà. Chiếc thang máy rơi nhằm mục đích giết bà đấy.
Nàng nhìn anh ta trong yên lặng, cặp mắt đen
tràn ngập vẻ hoang mang và một cảm xúc khác lắng xuống sâu trong lòng
nàng, mà Max không thể nhận ra.
- Cả chiếc xe Jeep cũng vậy.
Elizabeth đã bình tĩnh trở lại.
Ông nhầm rồi. Đó là một vụ tai nạn. Không có gì đặc biệt ở chiếc xe Jeep cả. Cảnh sát ở Sardinia đã kiểm tra nó.
- Không.
- Tôi đã gặp họ. - Elizabeth khăng khăng.
- Không, thưa bà. Bà thấy họ kiểm tra một chiếc xe Jeep. Nó không phải là xe của bà.
Cả hai người đều nhìn anh ta chằm chăm.
Max tiếp tục.
- Chiếc xe Jeep của bà chưa bao giờ ở trong gara
đó. Tôi đã tìm thấy nó trong một bãi xe phế thải ở Olbia. Con ốc xoáy
xy lanh của hệ thống phanh đã bị nới lỏng và dầu phanh chảy hết ra
ngoài.
Đó là lý do tại sao bà không phanh được. Phía
bên trái của cái cản xóc trước vẫn còn bị móp và có dính nhiều vết nhựa
cây mà bà đã va vào. Phòng thí nghiệm đã kiểm tra. Hoàn toàn phù hợp.
Cơn ác mộng đã quay trở lại. Elizabeth cảm thấy
nó tràn qua nàng, tựa như những cánh cổng ngăn chặn nỗi sợ hãi của nàng
chợt mở rộng và lòng nàng lại tràn đầy sự khủng khiếp như lúc lái xe
xuống núi.
Rhys nói:
- Tôi không hiểu. Làm sao một ai đó có thể!
Max quay sang nhìn Rhys.
- Tất cả các chiếc xe Jeep đều giống nhau. Họ đã
dựa vào điều đó. Khi bà ấy đâm xe vào núi thay vì lăn xuống vực, dĩ
nhiên họ phải ứng phó ngay. Họ không thể để cho ai kiểm tra chiếc xe
Jeep bởi vì nó phải giống như một tai nạn. Họ tưởng nó sẽ chìm sâu dưới
đáy biển. Nhẽ ra bà đã bị giết ngay tại chỗ, nhưng một đội bảo trì đã
tình cờ đến nơi, phát hiện ra bà và đưa vào bệnh viện. Họ liền lấy một
chiếc xe Jeep khác, đập phá một vài thứ và đánh tráo nó trước khi cảnh
sát kịp đến nơi.
Rhys nói:
- Ông liên tục nói "họ".
- Người mà đứng đằng sau giúp đỡ.
- Ai… ai muốn giết tôi? - Elizabeth hỏi.
- Người đã giết bố bà.
Nàng chợt cảm thấy không thực, như thể chưa có chuyện gì xảy ra hết. Tất cả chỉ như một cơn ác mộng sẽ trôi qua.
- Bố của bà đã bị mưu sát, - Max tiếp tục. - Ông
ấy bị giết chết bởi một tên dẫn đường giả. Bố của bà không đến Chamonix
một mình. Có một người nữa đến đó với ông ấy.
Khi nói, giọng của Elizabeth gần như là một tiếng thì thầm:
- Ai?
Max nhìn Rhys và nói:
- Chồng của bà.
Ba tiếng đó vang vọng trong tai nàng. Như thể
chúng đến từ rất xa, lúc to lúc nhỏ và nàng tự hỏi không biết có phải
mình đang mất trí không.
- Liz, - Rhys nói, - Anh không ở đó lúc Sam bị giết.
- Ông đã ở Chamonix với ông ấy, ông Williams!
Max quả quyết.
- Đúng.
Bây giờ thì Rhys đang nói với Elizabeth.
- Nhưng anh đã đi khỏi trước khi Sam trèo lên núi.
Nàng quay sang nhìn anh.
- Tại sao anh không cho em biết?
Anh lưỡng lự một lát, rồi dường như đã quyết định.
- Đó là chuyện anh không thể thảo luận với bất
cứ ai. Trong suốt năm qua có kẻ đang ngầm phá hoại Roffe và các con.
Việc nầy được tiến hành hết sức khôn khéo, để cho mọi chuyện xảy ra
dường như chỉ là một loạt các tai nạn. Nhưng anh đã bắt đầu thấy được ý
đồ. Anh đã bàn bạc với Sam và hai người đã quyết định thuê một cơ quan
bên ngoài điều tra.
Bấy giờ Elizabeth mới biết việc đang xảy ra và
đồng thời trong lòng nàng tràn ngập cảm giác vừa nhẹ nhỏm vừa tội lỗi.
Rhys đã biết về bản báo cáo từ trước. Nhẽ ra nàng phải tin tưởng mà cho
anh biết về nó, thay vì cứ giữ rịt nỗi sợ hãi cho bản thân.
Rhys quay sang thám tử Max Hornung.
- Sam Roffe đã nhận được một báo cáo xác nhận
những nghi ngờ của tôi. Ông ấy yêu cầu tôi đến Chamonix để bàn bạc về
chuyện đó. Tôi đã đến. Và chúng tôi đã quyết định chỉ có hai người biết
chuyện nầy cho đến khi tìm ra kẻ phải chịu trách nhiệm về những việc
đang xảy ra.
Khi anh tiếp tục, có một chút gì chua chát trong giọng nói của anh.
- Rõ ràng sự việc đã không được giữ kín. Sam bị giết bởi vì kẻ đó biết được chúng tôi đã đến gần hắn. Bản báo cáo đã bị mất.
- Em đã có nó, - Elizabeth nói.
Rhys ngạc nhiên nhìn nàng.
- Nó ở cùng với số đồ dùng riêng của Sam. - Nàng
nói với Max. - Bản báo cáo cho biết đó là một người trong hội đồng quản
trị của Roffe và các con, nhưng tất cả bọn họ đều có cổ phần trong tập
đoàn. Tại sao họ còn muốn tiêu diệt tập đoàn?
Max giải thích:
- Họ không định tiêu diệt nó, bà Williams. Họ
chỉ gây ra các chuyện lôi thôi để các ngân hàng lo lắng đến mức bắt đầu
đòi những món tiền vay. Họ muốn buộc bố bà bán cổ phần ra cho người
ngoài. Nhưng người đứng sau những sự việc nầy vẫn chưa đạt được điều mà
hắn mong muốn. Tính mạng bà vẫn còn đang bị nguy hiểm.
- Vậy thì ông phải cho cảnh sát bảo vệ vợ tôi? - Rhys hỏi.
Max nháy mắt và lạnh nhạt trả lời:
- Tôi không lo lắng về chuyện đó, ông Williams. Bà ấy đã không ở ngoài sự giám sát của chúng tôi kể từ ngày kết hôn với ông.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:12

@: Quái đản! Sao copy từ word sang 4r toàn bị chữ tự động xuống dòng thế nhỉ? @@"

Chương 47




BERLIN


Thứ hai, mồng 1 tháng Mười hai, 10 giờ sáng
Cơn đau thật không sao chịu nổi và ông đã phải sống với nó suốt bốn tuần lễ.
Bác sĩ đã để lại vài viên thuốc, nhưng Walther Gassner sợ không dám uống.
- Ông phải đề cao cảnh giác để Anna không thể
giết ông một lần nữa hoặc bỏ trốn. Ông nên đến bệnh viện ngay, - viên
bác sĩ bảo ông. - Ông đã mất khá nhiều máu…
- Không!
Đó là điều cuối cùng Walther muốn. Những vết
thương do dao đâm sẽ bị báo lại với cảnh sát. Walther đã cho mời bác sĩ
của tập đoàn vì ông biết ông ta sẽ không nói ra chuyện nầy. Walther
không thể để cho cảnh sát can thiệp vào. Nhất là lúc nầy. Tay bác sĩ
lặng lẽ khâu vết thương đang há miệng, cặp mắt đầy vẻ hiếu kỳ. Khi ông
ta xong việc, ông ta hỏi:
- Ông có cần tôi cho một y tá đến đây không, ông Gassner?
- Không. Vợ… vợ tôi sẽ lo cho tôi.
Chuyện đó cách đây đã một tháng. Walther đã gọi
điện cho cô thư ký và thông báo rằng ông gặp một tai nạn và sẽ phải ở
nhà. Ông nghĩ đến cái giây phút khủng khiếp khi Anna cố giết chết ông
bằng lưỡi kéo. Ông đã xoay người kịp lúc để nhận nó vào vai thay vì vào
tim. Ông đã gần như ngất đi vì đau đớn và choáng váng nhưng vẫn còn đủ
tỉnh táo để lôi Anna vào phòng ngủ và nhốt bà lại. Và trong suốt thời
gian đó bà cứ gào lên "Anh đã làm gì các con? Anh đã làm gì các con? "
Kể từ đó Walther nhốt hẳn bà trong phòng ngủ. Ông chuẩn bị tất cả các
bữa ăn cho bà. Ông mang khay lên phòng của Anna, mở khoá cửa và vào
phòng.
Bà thường ngồi thu mình vào góc tường, co rúm người trước mặt ông và thì thầm "Anh đã làm gì các con? ".
Đôi khi ông mở cửa phòng ngủ và thấy bà áp tai
vào tường, lắng nghe những âm thanh của đứa con trai và con gái họ. Căn
nhà lúc nầy hoàn toàn yên ắng, ngoại trừ hai người. Walther biết còn lại
rất ít thời gian. Ý nghĩ của ông bị gián đoạn bởi một tiếng động yếu
ớt. Ông lắng nghe. Và ông lại nghe thấy nó. Ai đó đang di chuyển ở hàng
lang trên lầu. Không thể có người nào khác trong nhà. Chính tay ông đã
khoá hết tất cả các cửa.
Trên lầu, Frau Mendler đang quét nhà. Cô là
người giúp việc lĩnh lương theo ngày và đây mới là lần thứ hai cô làm
việc trong căn nhà nầy. Cô không thích nó. Khi cô làm ở đây vào thứ tư
tuần trước, Herr Gassner đã theo dõi cô mọi nơi như thể ông ta nghi ngờ
cô định ăn trộm cái gì. Khi cô định lên lầu để quét dọn, ông ta đã giận
dữ ngăn cô lại, trả tiền công cho cô và đuổi cô về Có một cái gì đó
trong thái độ của ông ta khiến cô sợ hãi.
May thay, hôm nay không thấy bóng dáng ông ta
đâu cả Frau Mendler tự mở cửa vào nhà bằng chiếc chìa khoá cô đã lấy
tuần trước và đi lên lầu. Căn nhà im lặng một cách không bình thường và
cô cho rằng không có ai ở nhà. Cô đã dọn dẹp một phòng ngủ và thấy một
ít tiền, một lọ thuốc viên bằng vàng. Cô bắt đầu đi tới phòng ngủ bên và
thử mở cửa. Nó bị khoá chặt. Kỳ lạ. Cô tự hỏi có phải họ cất cái gì có
giá trị bên trong. Cô quay quả đấm lần nữa và một giọng nữ từ đằng sau
cánh cửa vọng ra:
- Ai đó?
Fráu Mendler giật tay ra khỏi quả đấm, sửng sốt.
- Ai đó? Ai ở ngoài đó?
- Frau Mendler, người quét dọn. Bà có muốn tôi dọn dẹp phòng ngủ của bà không?
- Cô không thể vào được. Tôi bị nhốt trong nầy.
Giọng nói lúc nầy to hơn, đầy kích động.
- Cứu tôi! - Làm ơn cứu tôi! Hãy gọi cảnh sát.
Nói với họ chồng tôi đã giết chết các con. Ông ấy sắp giết cả tôi. Nhanh
lên! Hãy đi ngay khỏi đây trước khi ông ấy…
Một bàn tay xoay người Frau Mendler lại và cô thấy mình đang nhìn thẳng vào mặt của Herr Gassner. Ông ta tái mét như xác chết.
- Cô lẻn vào đây làm gì? - ông ta hỏi. Ông ta vẫn nắm chặt cánh tay cô.
- Tôi… tôi không lẻn vào, - cô trả lời. - Hôm nay là ngày tôi đến quét dọn. Hãy…
- Tôi đã nói với hãng của cô là tôi không muốn bất kỳ ai đến đây nữa. Tôi… - ông ta dừng lại.
Ông đã gọi điện đến cho hãng rồi sao? Ông đã
định như thế, nhưng vì đau đớn quá nên ông không còn nhớ gì nữa. Frau
Mendler nhìn vào mắt ông ta và kinh hoàng vì những gì cô thấy trong đó.
- Họ không hề cho tôi biết, - cô nói.
Ông vẫn đứng yên, lắng nghe những âm thanh từ đằng sau cánh cửa bị khoá, Yên lặng.
- Ông quay sang Frau Mendler. - Đi ngay khỏi đây. Đừng quay lại nữa.
Cô không thể đi khỏi căn nhà nhanh hơn nữa. Ông
ta không trả tiền cho cô, nhưng cô đã kịp lấy lọ thuốc bằng vàng và ít
tiền lẻ cô tìm thấy trên tủ bát. Cô cảm thấy tội nghiệp cho người đàn bà
bất hạnh đằng sau cánh cửa. Cô ước gì mình có thể giúp đỡ bà ta, nhưng
cô không thể dính vào vụ nầy. Cô đã có tên trong hồ sơ cảnh sát.
o O o
Ở Zurich, thám tử Max Hornung đọc một bức điện từ trụ sở Interpol ở Paris gửi đến.
SỐ HOÁ ĐƠN VỀ NGUYÊN LIỆU ĐỂ QUAY CUỐN PHIM
SNUFF ĐƯỢC TÍNH VÀO TÀI KHOẢN CỦA HỘI ĐỒNG QUẢN TRỊ TẬP ĐOÀN ROFFE VÀ
CÁC CON. NHÂN VIÊN MUA HÀNG KHÔNG LÀM VIỆC CHO TẬP ĐOÀN NỮA. ĐANG CỐ TÌM
KIẾM. SẼ BÁO TIN SAU. CHẤM DỨT.
o O o
Ở Paris, cảnh sát vớt được một cái xác nữ trần
truồng từ dưới sông Seine. Cô ta tóc vàng, tuổi gần hai mươi. Cô ta có
quấn một dải băng đỏ quanh cổ.
Ở Zurich, Elizabeth Williams được đặt dưới sự bảo vệ của cảnh sát hai mươi bốn trên hai mươi bốn.


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:13

Chương 48


Đèn
trắng nhấp nháy báo hiệu có người gọi vào đường dây riêng của Rhys.
Chưa đến nửa tá người có số điện thoại nầy. Anh nhấc điện thoại lên.
- A lô!
- Chào anh yêu! - Đúng là giọng khàn khàn đặc biệt.
- Em không nên gọi đến đây cho anh.
Người đàn bà cười to.
- Anh chưa bao giờ lo lắng về những việc như thế. Đừng nói với em rằng Elizabeth đã thuần hoá được anh.
- Em muốn gì? - Rhys hỏi.
- Em muốn gặp anh vào chiều nay.
- Chuyện đó là không thể được.
- Đừng làm em bực, Rhys. Em sẽ đến Zurich hoặc…
- Không. Anh không thể tiếp em ở đây được. - Anh lưỡng lự.
- Anh sẽ đến chỗ em! Thế có phải tốt hơn không. Chỗ thường lệ của chúng ta nhé, chéri! - Và Hélène Roffe Martel gác máy.
Rhys chậm rãi đặt ống nghe xuống và ngồi thừ ra
nghĩ ngợi. Anh đã từng có quan hệ xác thịt với người đàn bà hấp dẫn nầy
nhưng mọi chuyện đã kết thúc từ lâu. Nhưng Hélène không phải là loại đàn
bà có thể buông tha ai một cách dễ dàng. Bà ta đã chán Martel và bà ta
muốn Rhys.
- Anh và em sẽ tạo thành một cặp hoàn hảo, - bà ta nói vậy, và Hélène Roffe Martel có thể sẽ rất kiên quyết. Và rất nguy hiểm.
Rhys quyết định cần phải đi Paris một chuyến.
Anh phải làm cho bà ta hiểu dứt khoát một lần rằng không thể còn chuyện
gì tồn tại giữa hai người nữa.
Một lát sau anh vào văn phòng của Elizabeth và cặp mắt nàng ngời sáng. Nàng vòng tay qua người anh và thì thầm:
- Em đang nghĩ đến anh. Mình hãy về nhà chơi trò rượt đuổi chiều nay đi.
Anh bật cười.
- Em đang trở thành kẻ cuồng dâm đấy.
Nàng ôm anh chặt hơn.
- Em biết. Như thế không tuyệt hay sao?
- Anh e rằng chiều nay anh phải bay đi Paris, Liz.
Nàng cố che giấu nỗi thất vọng của mình.
- Em sẽ đi cùng anh chứ?
- Không cần. Chỉ là một vấn đề kinh doanh nho nhỏ thôi. Anh sẽ về vào đêm nay. Chúng ta sẽ ăn tối muộn đấy.
o O o
Khi Rhys bước vào khách sạn nhỏ quen thuộc ở tả
ngạn sông Seine, Hélène đã ở đó, ngồi chờ anh trong phòng ăn. Rhys chưa
bao giờ thấy bà ta đến muộn cả. Bà ta có đầu óc tổ chức, hiệu quả, đặc
biệt xinh đẹp thông minh, một người tình tuyệt vời, nhưng vẫn còn thiếu
một điều gì đó. Hélène là người không có lòng xót thương. Trong con
người bà ta có một sự tàn nhẫn, một bản năng sát thủ. Rhys đã thấy nhiều
người bị tổn thương vì nó. Anh không có ý định trở thành nạn nhân của
bà ta. Anh ngồi xuống bàn.
Bà ta lên tiếng.
- Trông anh khá lắm, anh yêu. Hôn nhân rất thích hợp với anh. Elizabeth có chăm sóc anh chu đáo trên giường không?
Anh mỉm cười và để cho lời nói bớt vẻ xỏ xiên.
- Đó không phải việc của em.
Hélène ngả người về phía trước và nắm bàn tay anh:
- À, phải chứ, chéri. Đó là việc của chúng ta.
Bà ta bắt đầu vuốt ve bàn tay anh và anh nghĩ
đến bà ta lúc ở trên giường. Một con cọp cái, hoang dã, điệu nghệ và
tham lam vô độ. Anh rụt tay lại.
Cặp mắt Hélène lạnh băng. Bà ta nói:
- Nói cho em nghe, Rhys. Anh cảm thấy sao khi làm chủ tịch Roffe và các con?
Anh đã gần như quên rằng bà ta có nhiều tham
vọng thế nào, thèm khát thế nào. Anh nhớ lại những cuộc nói chuyện dài
mà họ đã từng có. Bà ta bị ám ảnh bởi ý nghĩ lên nắm quyền điều hành tập
đoàn. "Anh và em, Rhys. Nếu Sam không còn, chúng ta sẽ điều hành nó".
Ngay cả giữa lúc họ đang làm tình. "Đó là tập đoàn của em, anh yêu. Dòng
máu của Samuel Roffe đang chảy trong người em. Nó là của em. Em muốn
nó. Yêu em đi, Rhys".
Quyền lực là thuốc kích dục của Hélène. Và cả sự nguy hiểm.
- Em muốn gặp anh vì chuyện gì? - Rhys hỏi.
- Em nghĩ đã đến lúc anh và em phải lập vài kế hoạch.
- Anh không hiểu em đang nói gì.
Bà ta nói vẻ hiểm độc:
- Em biết anh quá rõ mà, anh yêu. Anh cũng có
nhiều tham vọng như em vậy. Tại sao anh chịu phục dịch như cái bóng của
Sam trong ngần ấy năm khi anh có hàng tá đề nghị sang điều hành các công
ty khác? Bởi vì anh biết rằng một ngày kia anh sẽ được điều hành Roffe
và các con.
- Anh ở lại vì anh quý Sam.
Bà ta phá lên cười.
- Dĩ nhiên, cheRichelieu! Và bây giờ anh cưới cô con gái bé nhỏ hấp dẫn của ông ấy.
Bà ta lấy một điếu xì gà đen nhỏ từ trong ví và bật chiếc bật lửa bạch kim.
- Charles nói với em rằng Elizabeth đã sắp xếp để giữ quyền điều khiển số cổ phần và từ chối bán ra ngoài.
- Đúng vậy, Hélène.
- Nếu cô ấy chẳng may gặp tai nạn, dĩ nhiên, thì anh sẽ là người thừa kế tài sản của cô ấy.
Rhys nhìn sững bà ta một lúc lâu.
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
rin_snow

rin_snow

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 24
Đến từ : thời đồ đá

Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty5/2/2012, 12:13

Chương 49


Trong
nhà mình ở Olgiata, Ivo Palazzi đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ phòng
khách thì thấy một cảnh tượng khủng khiếp. Gần đoạn đường dành cho xe
hơi là Donatella và ba đứa con trai đang đi tới.
Simonetta còn đang ngủ trưa ở trên lầu. Ivo vội
vã chạy ra cửa trước và đến gặp gia đình thứ hai của mình. Ông đang tràn
ngập tức giận đến độ có thể giết người. Ông đã hết lòng với người đàn
bà nầy, tử tế, thương yêu, và bây giờ mụ ta đang cố tìm cách huỷ hoại sự
nghiệp của ông, hôn nhân của ông, cuộc sống của ông. Ông nhìn Donatella
ra khỏi chiếc Lancia Flavia ông đã hào phóng tặng cho cô ta. Ivo nghĩ
trông cô ta chưa bao giờ đẹp hơn thế.
Ba đứa trẻ lần lượt bước ra ôm chầm lấy ông và
hôn hít. Ôi, Ivo yêu quý chúng xiết bao! Ôi, ông hy vọng Simonetta đừng
tỉnh giấc biết nhường nào!
- Em đến gặp vợ anh, - Donatella cương quyết nói và quay sang lũ trẻ, - Nào đi, các con.
- Không! - Ivo kêu lên.
- Làm sao anh ngăn em được? Nếu hôm nay em không gặp được bà ấy thì em sẽ gặp vào ngày mai.
Ivo lâm vào thế kẹt. Không còn lối thoát nào hết.
Nhưng ông biết rằng mình không thể để cô ta hay
bất kỳ ai khác phá hỏng mọi thứ ông đã vất vả lao động để có được. Ivo
nghĩ mình như một con người lịch sự và ông ghét những gì mình phải làm.
Không phải chỉ cho ông, mà cho cả Simonetta và Donatella cùng tất cả các
con của ông.
- Em sẽ có tiền, - Ivo hứa. - Cho anh năm ngày.
Donatella nhìn vào mắt ông.
- Năm ngày. - Cô ta nói.
o O o
Ở London, Sir Alec Nichols đang tham gia một
cuộc tranh luận trong phòng họp Hạ nghị viện. Ông được chọn phát biểu
một bài về chính sách chủ yếu giải quyết vấn đề đình công của giới lao
động làm tê liệt nền kinh tế Anh Quốc. Nhưng ông khó tập trung được tư
tưởng tuần lễ vừa qua. Chúng đã mò ra ông ở bất cứ nơi nào ông đến, tại
câu lạc bộ, tại tiệm cắt tóc, nhà hàng, các cuộc họp kinh doanh. Và lần
nào Alec cũng phải dập máy nửa chừng. Ông biết điều chúng đòi hỏi mới là
sự bắt đầu. Một khi chúng đã chế ngự được ông chúng sẽ tìm cách chiếm
lấy số cổ phần của ông, chúng sẽ làm chủ một phần của tập đoàn dược phẩm
khổng lồ, nơi chế tạo ra đủ các loại thuốc.
- Ông không thể để cho điều đó xảy ra. Bọn chúng
bắt đầu gọi điện cho ông bốn, năm lần một ngày cho đến khi thần kinh
ông căng ra tới điểm đứt. Điều làm Alec lo lắng bây giờ là cả ngày hôm
nay ông chưa nghe thấy bọn chúng gọi. Ông đã tưởng sẽ có một cú vào bữa
sáng, và lại một cú nữa khi ông ăn trưa ở White s. Nhưng không có một cú
nào và không hiểu sao ông không thể vứt bỏ cái cảm giác rằng im lặng
còn đáng sợ hơn cả những sự đe dọa. Ông cố xua những ý nghĩ đó đi xa vào
lúc nầy đây, khi đang phảt biểu ở Hạ nghị viện.
- Không người bạn nào của giới lao động trung
kiên hơn tôi. Lực lượng lao động là nhân tố giúp cho đất nước chúng ta
hùng mạnh. Những người lao động làm việc trong các xí nghiệp, điều khiển
các thiết bị trong các nhà máy. Họ là thành phần tinh tuý nhất của đất
nước nầy, là xương sống giúp cho nước Anh vươn cao và cường thịnh giữa
các quốc gia. - ông dừng lại.
- Tuy nhiên, cũng đôi khi quyền lợi của mọi quốc
gia cần phải được hy sinh để… - Ông nói như một con vẹt. Ông đang tự
hỏi có phải mình đã làm bọn chúng sợ hãi bỏ đi khi tháu cáy chúng. Sau
tất cả, chúng chỉ là bọn du côn vặt vãnh. Còn ông là Sir Alec Nichols,
Tòng nam tước, nghị sĩ trong nghị viện Anh. Chúng có thể làm gì được
ông? Có thể ông sẽ không nghe thấy bọn chúng nữa. Kể từ ngày hôm nay
chúng sẽ trả lại cho ông cuộc sống yên lành.
Sir Alec kết thúc bài diễn văn trong tiếng vỗ tay rào rào từ các dẫy ghế bên dưới.
Ông đi về chỗ thì một người hầu đến bên ông và nói:
- Tôi có một lời nhắn cho ngài, Sir Alec.
Alec quay lại.
- Gì cơ?
- Ông phải về nhà càng nhanh càng tốt. Ở đó vừa có một tai nạn.
Khi Alec về đến nhà thì Vivian đang được đưa ra
xe cứu thương. Bác sĩ ở bên cạnh bà. Alec tạt xe vào lề đường và chạy ra
trước khi nó kịp dừng hẳn.
- Ông nhìn gương mặt trắng bệch bất tỉnh của Vivian và quay sang viên bác sĩ.
- Chuyện gì vậy?
Viên bác sĩ trả lời với vẻ bất lực.
- Tôi không biết, Sir Alec. Tôi nhận được một cú
điện thoại nặc danh nói ở đây vừa xảy ra một vụ tai nạn. Khi tôi đến
nơi, tôi thấy bà đây đã nằm trên sàn nhà trong phòng ngủ. Xương bánh chè
của bà nhà đã bị đập lên sàn nhà đầy gai nhọn.
Alec nhắm mắt lại, cố cưỡng lại cơn buồn nôn đang dâng lên. Ông có thể cảm thấy rờn rợn trong cổ.
- Chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể, dĩ nhiên,
nhưng tôi nghĩ tốt nhất là ông nên chuẩn tinh thần. Có lẽ bà nhà sẽ
không thể đi lại được nữa.
Alec cảm thấy như nghẹt thở. Ông đi về phía xe cứu thương.
- Bà ấy đã được tiêm thuốc giảm đau, - viên bác
sĩ nói. - Tôi không nghĩ là bà ấy sẽ nhận ra ông! - Alec thậm chí không
nghe thấy ông ta nói gì. Ông leo vào thùng xe và ngồi lên chiếc ghế phụ,
nhìn chằm chằm vào vợ mình, bỏ mặc cửa sau bị đóng lại, còi xe vang lên
và chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Ông nắm lấy bàn tay giá lạnh của Vivian.
Bà mở mắt ra.
- Alec.
Giọng bà thì thào không rõ.
Cặp mắt Alec đẫm lệ.
- Ôi, em yêu, em yêu…
- Hai gã… đeo mặt nạ… chúng đè em xuống… đánh
gẫy chân em… Em không bao giờ khiêu vũ được nữa… Em sẽ thành phế nhân…
Alec… Anh có còn muốn em không?
Ông gục đầu vào vai bà thổn thức. Đó là những
giọt nước mắt thất vọng và đau đớn, nhưng còn một điều gì khác nữa, một
điều ông không dám thừa nhận với bản thân. Ông cảm thấy nhẹ nhõm nhiều.
Nếu Vivian bị tàn phế, ông sẽ có thể chăm sóc bà, và bà không thể rời bỏ ông để đi theo bất kỳ một ai khác nữa.
Nhưng Alec biết chuyện nầy chưa dừng lạỉ ở đây.
Bọn chúng chưa chịu buông tha cho ông. Đây mới
chỉ là lời cảnh cáo của bọn chúng. Cách duy nhất để ông có thể tống khứ
bọn chúng đi là cho chúng những gì chúng muốn.
Thật nhanh chóng.


Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
Sponsored content




Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Dòng Máu - Sidney Sheldon   Dòng Máu - Sidney Sheldon - Page 2 Empty

Về Đầu Trang Go down
 

Dòng Máu - Sidney Sheldon

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Giải Trí :: Thư viện :: Thư viện truyện trinh thám-