CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Short Fic] Ngàn đời không đổi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
shinichikudo275



Nữ Gemini
Tổng số bài gửi : 895
Birthday : 27/05/1990
Age : 26
Đến từ : Lửa địa ngục

Bài gửiTiêu đề: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   22/4/2012, 10:03

First topic message reminder :

Quăng short fic lên forum trước , sau tung long fic sau
lần đầu đăng fic , các bác cứ chém nhiệt tình

Short fic : Ngàn đời không đổi
Author :shinichikudo275
disclaim :tất cả nhân vật đều của bác GoSho ,phần còn lại thuộc về t/g
Genre : tình cảm ,
Status: ongoing
pairing : đọc rồi biết , không báo trước
Summary :

"Nếu chỉ còn một phút trên thế gian này , anh nguyện sẽ yêu em đến giây phút cuối cùng"

"Nếu như có kiếp sau , anh vẫn sẽ yêu em ,anh sẽ đi tìm em , cho dù là chân trời góc bể , anh sẽ mãi đi tìm em "






Chap 1: Giọt lệ Lam Ma

Tokyo , năm 2010

Đại học Toho

- Doito , Doito ,tỉnh dậy đi , thầy giáo đang nhìn kìa – cô gái khẽ đánh thức anh bạn cùng bàn
Cốp ~ một viên phấn chọi ngay trúng đầu hắn

- Cái gì , tên nào , tên nào dám đánh lén ta – ngó ngang ngó dọc thấy cả lớp đang nhìn mình , họ như đang lo sợ thay cho hắn

- Doito Katsuki , ra ngoài chạy mười vòng sân , khi nào tỉnh ngủ hãy quay lại – thầy giáo nhìn chằm chằm vào hắn , vẻ mặt tức tối

- Đưa tay lên miệng , hắn ngáp ngăn ngáp dài – mấy bài giảng lý thuyết này nghe buồn ngủ chết đi được ,khảo cổ học thì phải đi nghiên cứu mới vui chứ thầy

- Cậu chỉ chăm chăm tìm bảo vật thôi chứ gì – một kẻ cười gian manh , bị hắn liếc xéo cho một phát lại quay ra im re , hắn đút tay vào túi quần rồi lững thững ra khỏi lớp

………………………

Chạy xong mười vòng sân , hắn ngồi phịch xuống đất , thở mệt nhọc

- Dạo này chẳng tìm được vật quý nào cả , thật là chán …….

- Lại bị phạt nữa rồi hả , Doito – có tiếng gọi hắn từ đằng xa

- Ha …Hakuba , cậu trở về Nhật rồi à? – hắn lộ rõ vẻ vui mừng khi gặp lại người bạn thân – tại sao cậu lại về Nhật , ở Anh không tốt à?

- Sao ? Không mừng khi gặp lại tớ à ? – hắn châm biếm

- Làm gì có chuyện đó , ta đi uống nước – hắn khoác vai người bạn rồi kéo đi

- Không phải vẫn đang còn giờ học hay sao ?

- Kệ , không việc gì đâu , thầy quen rồi mà

…………………………

- Tớ đã chán với ngành kinh tế , đang có hứng với ngành khảo cổ học đây

- Không phải chứ , trước đây cậu chê nó nhàm chán mà , nên mới theo nghiệp gia đình , sang Anh du học thấy bằng thạc sĩ

- Thực ra lần này tớ cố tình trở về đây là có việc . Tớ muốn cậu giúp tớ làm việc này .

- Việc gì mà nghiêm trọng vậy , đâu có chuyện gì có thể làm khó công tử Hakuba chứ - hắn chọc ghẹo

- Thực ra công việc này rất hợp với cậu đấy , không phải cậu rất có hứng thú với bảo vật sao .- Hakuba ngả người ra ghế bành , dường như đã đánh trúng điểm yếu của đối phương

- Nghe tới bảo vật mắt hắn sáng như sao – cậu tìm được gì sao ?

- Phía nam của đảo Hokkaido , 3 tháng trước đã xảy ra một trận động đất với cường độ lớn .Trận động đất này đã làm lộ ra một khu mộ cổ xưa , ước tính nó phải có niên đại từ thời Yayoi , tương đương với thời đại Tần Thủy Hoàng .

- Thú vị đấy , cậu nói tiếp đi

- Cậu còn nhớ bài nghiên cứu năm nhất của cậu không . Hơn 2000 năm trước có một đất nước nhỏ ở trên đảo Hokkaido , mà ở đó có một vị vua chết thành tiên , linh hồn ông ta trôi nổi trên không .

- Đó chỉ là truyện thần thoại thôi

- Đừng vội , điểm thú vị còn chưa hết , sau khi phát hiện khu mộ , các nhà khoa học đã tìm cách vào bên trong , tuy nhiên mọi nỗ lực vào bên trong lăng đã thất bại , đá ở các vách núi đổ sập xuống khi mà họ cố tìm cách phá cửa mộ , người dân ở đó tin rằng có quỷ thần , quỷ thần không cho phép con người xâm hại đến lãnh thổ của họ .Từ đó người dân lập đền tế bái , cung phụng như thần thánh . Chính quyền cũng không làm gì được .- nói đến đây Hakuba dừng lại , nhìn sang Doito với ánh mắt dò hỏi - Sao , có hứng thú chứ ?

- Khi nào có thể khởi hành đến Hokkaido ?

- Bất cứ khi nào cậu muốn

………………………………….

Hokkaido

Họ đáp phi cơ riêng xuống hòn đảo , rồi tìm đường đến ngôi đền .
Hàng nghìn dòng người đang đổ xô đến ngôi đền , Doito nhanh chóng kiếm được hai bộ quần áo , gọi là cho hợp gu với người dân ở đây , họ nhanh chóng lẩn vào dòng người .

- Ôi trời ơi , thế này thì bao giờ mới lên được tới đỉnh đây – ngước nhìn lên đỉnh núi , Hakuba thở dài mệt nhọc

- Đúng là đồ công tử bột , mới có chút mà đã than . Thường ngày không chịu tập luyện thể lực , giờ cho chịu tội .

- Cậu khỏe thật đấy , hay cậu cõng tôi đi

- Đừng có mơ , tự đi lấy đi

…………………………

Trên đỉnh núi

Một người đàn ông ăn mặc diêm dúa ,, tay cầm chiếc chuông lắc lắc , ông ta lẩm bẩm một vài câu gì đó , rồi cầm lấy ngọn đuốc thổi bùng lên ngọn lửa lớn

- Đúng là trò trẻ con – Doito cười nhếc mép

- Có vẻ như là một pháp sư đang cầu siêu

- Hỡi thần linh, những kẻ phàm tục không hay đã mạo phạm nơi trốn của người , xin hãy bớt cơn thịnh nộ -sau câu nói người ông ta bỗng run bần bật , mắt tráo trợn , người vật ra đất rồi sau đó tự động bật dậy , mắt trắng trỡn – hỡi những kẻ ngu dốt kia ……………

Hàng trăm người bỗng quỳ sụp xuống đất , hay tay chắp lấy như van lạy . Những người canh giữ cũng quỳ xuống đất

- Ôi trời , ông ta đang lên đồng kìa , đúng là mê tín dị đoan

- Đừng nói nữa , mau đi thôi – Hakuba giục

Họ chạy nhanh vào phía sau những người canh giữ ,tránh khỏi tầm mắt của họ.
Chẳng bao lâu họ đã ở phía trước khu lăng mộ .

- Vậy ra đây chính là khu lăng mộ nổi tiếng – Doito thán

- Đừng nhìn nữa , mau tìm cách vào trong đi . Tại sao bọn họ lại không thể vào trong được ngôi đền nhỉ ? - Hakuba nhíu mày suy tư

- Đảo mắt một vòng quanh khu lăng mộ , Doito đột nhiên cười bí hiểm – ra là vậy

- Cậu tìm ra nguyên nhân rồi sao ?

- Đúng vây ! cậu biết ngũ hành bát quái chứ ?

- Ngũ hành bát quái ? không lẽ nơi đây được xây dựng theo ngũ hành bát quái trận .

- Ngũ hành bát quái trận về cơ bản trận đồ dược xây dựng theo hậu thiên bát quái gồm tám quẻ ,đại diện cho tám hướng :
Càn (Tây Bắc) - Khảm(chánh Bắc) - Cấn(Đông Bắc) – Chấn(chánh Đông) – Tốn(Đông Nam) – Ly(chánh Nam) – Khôn(Tây Nam) – Đoài(chánh Tây)
ứng với tám cửa :

KHAI –HƯU- SANH – THƯƠNG –ĐỖ –KIỂN – TỬ –KINH

theo học thuyết Kinh Dịch bát quái là tám hướng chính trong trời đất sinh hóa ra ngũ hành :Kim - Mộc - Thủy – Hỏa – Thổ . Ngày xưa chúng được dùng trong các trận chiến , còn ngày nay người ta ứng dụng Bát quái trong phong thủy rất nhiều .

- Đó là 8 tảng đá lớn bao bọc trước cửa lăng mộ , chúng đại diện cho bát quái – Hakuba chỉ tay về phía lăng mộ - . Vậy thì phải tìm ra cửa KHAI để nhập trận , sau đó phải thoát ra bằng cửa SANH . Nếu như vào nhầm một trong các cửa còn lại thì mất mạng như chơi .

- Doito nhặt một tảng đá nhỏ ném vào trong trận , lập tức hàng chục mũi tên lao ra từ phía vách núi – quả là nguy hiểm , những người xây lăng mộ này quả là tài giỏi , 8 phiến đá lớn cách xa nhau , làm người ta liên tưởng tới một thứ gì đó vĩ đại , một công trình tưởng niệm , người không biết mà vào đây mất mạng như chơi .

- Theo kinh dịch thì quẻ KHAI gồm 3 vạch liền , hãy tìm xem trên tảng đá nào có 3 vạch .

Họ chạy vòng quanh phía bên ngoài các tảng đá để tìm kiếm

- Đây rồi , chính là nó – Hakuba reo lên

- Được rồi , sau khi qua cửa KHAI , khi vào trận ta sẽ thấy được cửa SINH . Phải nhanh chóng thoát ra khỏi trận đồ .

Họ bước qua cửa SINH , tiến về phía cửa lăng mộ .
Rầm rầm rầm – vách đá trước mặt họ bỗng dưng chuyển động , nguyên nhân chính là phiến đá phía dưới chân họ , khi qua được ải thì đó là nơi đầu tiên mà họ phải bước vào .

- Oa , đá của đền thờ này đẹp thật

- Nhìn kìa , đó là cỗ quan tài .Hai bên còn có hai con sư tử đá trắng – Hakuba tiến đến chỗ hai con sư tử đá

- Nếu tớ không nhầm thì bên cạnh quan tài có ghi sử về người chết – Doito nhanh chóng lấy camera ra quay - Xuất xứ từ Đông Doanh ,Thiên hoàng Anoka , năm thứ 40 ,đại tướng quân ,…, đại tướng quân , vậy thì đây không phải là lăng mộ hoàng đế .

- Cái gì ? Vậy thì phải mở quan tài ra coi

- ………………..


- Một bộ giáp tướng quân , vậy thì đây đúng là một vị tướng rồi , xem nào , một thanh bảo kiếm , một viên ngọc và còn …một bức tranh , Doito , nhìn này

- Bức hình của một thiếu nữ , oa , đẹp thật - Doito cầm lấy bức tranh – nó ít nhất cũng phải trên 2000 năm tuổi , trên đó còn có những vết thâm đen , có lẽ đây là những vết máu .

- Còn viên ngọc này , có lẽ nào là viên ngọc trong truyền thuyết , giọt lệ Lam Ma

- Cậu tưởng tượng quá rồi đó Hakuba

- Tương truyền rằng , khi đứng trước người mình yêu mà cầm giọt lệ Lam Ma và nói ba tiếng anh yêu em / em yêu anh , nếu giọt lệ phát sáng thì chứng minh tình yêu của hai người đó là thật lòng

- Cậu lãng mạn quá nhỉ

- Muốn biết thật giả thì chỉ cần thử là được chứ gì ?

- Thử ???? – Doito nhìn quanh quất - ở đây đâu có ai

- Thì là cậu đó – hắn cười gian xảo rồi cất lên 3 tiếng sét đánh – tớ thích cậu

- Này , đừng có đùa quá đáng thế chứ - Doito hét thật mạnh vào tai Hakuba

- Có sao đâu , như vậy mới biết thật giả chứ , hì hì

Bỗng nhiên một thứ ánh sáng kì lạ đã cuốn hút lấy hai người

- HẢ , KHÔNG THỂ NÀO – cả hai cùng đồng thanh

- Không , không phải chứ , viên đá đang phát sáng

- Hakuba , cậu ,cậu ,cậu ………..

- Đừng có nói như thế , tớ đâu có điên mà thích cậu

- HẢ - và cả hai lại cùng đồng thanh lần nữa , một chú đom đóm đang bay ra khỏi viên ngọc

- Con đom đóm chết tiệt

- Quỷ tha ma bắt

- Mau đưa viên ngọc cho tôi - Doito giật lấy viên ngọc từ Hakuba - cậu thật quá đáng !

Đột nhiên như có một luồng điện chạy xẹt qua người cậu , cơ thể cậu bỗng trở nên tê dại , những hình ảnh lạ lẫm xuất hiện mờ mờ ảo ảo trước mắt cậu , cậu ngã bật ngửa xuống nền đất , trong tay nắm chặt viên ngọc .

“nếu có duyên thì sẽ gặp lại…..”

“nếu như ta không trở về ….”

“nếu có kiếp sau …..”

“nguyện đời này không đổi…….”

“đời này không đổi …………”




Được sửa bởi shinichikudo275 ngày 21/8/2012, 23:02; sửa lần 4.
Về Đầu Trang Go down

Tác giảThông điệp
shinichikudo275



Nữ Gemini
Tổng số bài gửi : 895
Birthday : 27/05/1990
Age : 26
Đến từ : Lửa địa ngục

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   20/8/2012, 22:12



định để viết đủ hẵng post nhưng mà viết hoài k xong , tụt hết cảm xúc rồi nên post luôn vậy Very Happy

Chap 4 : Lâu đài giữa rừng rậm


Part 1 :

Mặt trời đỏ ửng như lòng đỏ quả trứng gà đang dần nhô lên từ phía cuối đường chân trời , len lỏi qua những đám mây đen vần vũ , những tia sáng của nó làm sáng rực những ngọn đồi , như những tảng đá rực rỡ được xếp chồng lên nhau . Không khí của buổi sớm mai tươi mới và trong trẻo , dìu dịu trong cơn gió nhẹ , thoang thoảng đâu đây mùi hương của những cánh hoa anh đào còn ướt đẫm sương mai . Xa xa , dòng nước tuôn chảy ào ào qua vách núi , đổ ầm ầm xuống dòng sông như một cái lò hơi khổng lồ tung bọt trắng xóa .

Cơn nhó nhẹ làm mái tóc nâu bồng bềnh trong gió , đôi chân khuấy nhẹ trong làn nước xanh mát lạnh , đôi mắt khẽ nheo lại khi bị những tia sáng lấp lánh hắt lên từ những gợn nước lăn tăn trên mặt sông rọi vào mắt . Cô gái khẽ nghiêng đầu , lấy tay che bớt đi nhứng tia sáng . Cô mỉm cười và gọi to “Chị ơi ”

Akemi chợt quay đầu lại , cô lấy roi phết nhẹ một phát vào mông ngựa để chú ngựa đi từ từ đến mỏm đá tảng mà cô em đang ngồi . Đã thành thói quen , Akemi thường cưỡi ngựa đi dạo vào buổi sáng sớm và thi thoảng thì phóng nước đại một vòng trên đồng cỏ bao la , tận hưởng hương vị ngào ngạt của trăm hoa . Còn em gái cô thì thích chơi đùa bên dòng sông .

Cô xuống ngựa , cột ngựa vào một thân cây , cho chú ngựa nhấm nháp chút cỏ non, rồi tháo giày và lội chân xuống nước . Akemi quay sang nhìn em gái và bất chợt những tia nước bắn tung tóe trên người cô .

“Mát không chị ? ” – Shiho cười khúc khích

“Em nghịch quá , Shiho” - thoáng chút giận hờn trên khuôn mặt , nhưng ngay sau đó cô cũng lấy tay té nước đáp trả .

Khi Shiho vừa tròn sáu tuổi thì cha mẹ mất , cô bé trở nên trầm lặng và ít nói , từ đó Akemi luôn là người chăm sóc và lo lắng cho Shiho , cô đảm nhận vai trò vừa là người cha vừa là người mẹ ,trao tình yêu thương và quan tâm tới cô em gái bé nhỏ . Cô muốn Shiho sẽ luôn tươi cười như vậy , nụ cười này sẽ không bao giờ biến mất .

Và hai chị em cứ chơi đùa như vậy cho đến khi tiếng súng làm họ khựng lại . Akemi vội vàng chỉ về phía nơi tiếng súng phát ra , một bóng người như đang lao xuống dòng sông chảy siết . Người đó chính là Doito Katsuki .

Không chút suy nghĩ , Shiho vội lao mình xuống dòng nước . Cô đã quá quen thuộc với dòng sông này , chỉ sau phút chốc cô đã tìm ra Doito đang chìm xuống vực nước sâu thẳm , bàn tay thanh mảnh túm lấy bàn tay Doito lôi cậu ta lên khỏi mặt nước và tiến lại gần bờ . Sau một hồi vất vả , hai chị em mới có thể lôi được cậu ta lên bờ .

Shiho áp tai lên ngực Doito và lắng nghe
“Anh ta vẫn còn thở , tim vẫn còn đập “

“này , anh kia , có nghe thấy tôi nói gì không , này …” – cô tát tát nhẹ vào hai bên má Doito ,nhưng cậu ta hoàn toàn bất động .

“Cậu ta có lẽ không tỉnh dậy ngay được đâu” – Akemi nói

“Vậy bây giờ phải làm sao ? Ở gần đây không có bệnh viện hay ngôi nhà nào cả ”

Thoáng chút suy nghĩ rồi Akemi quyết định “Vậy hãy đưa cậu ta về nhà chúng ta ”

“Như vậy có ổn không ? ” – Shiho tỏ vẻ không đồng tình – “ em không muốn có người lạ ở trong nhà “

“ Nhưng cũng không thể để cậu ta nằm ở đây được . Hãy đưa cậu ta về trước rồi tính tiếp . ” – Akemi lên tiếng và Shiho miễn cưỡng gật đầu đồng ý . Hai chị em dìu Doito vắt lên lưng ngựa , đưa cậu ta về ngôi nhà phía cuối con đường .

Con đường trải dài xuyên qua cánh rừng hoang vu sầu thảm .
Một lâu đài bề thế được xây dựng theo phong cách châu âu , nằm giữa rừng rậm . Trài dài hai bên đường trước cổng nhà là hai hàng thông cao lớn .

Phải đến trưa này hôm sau Doito mới tỉnh lại. Ánh nắng gay gắt của buổi trưa rọi qua cửa sổ làm mắt cậu nheo nheo lại . Cậu ngồi dậy và rời khỏi giường , lấy tay đập đập vào cái đầu đang đau nhức như búa bổ , cậu nghĩ có lẽ là do hậu quả của vụ hôm trước . Khi cái đầu đã bớt đau nhức , cậu định thần lại , bắt đầu quan sát căn phòng . Phòng được trang trí với những gam màu nhẹ , giường , ghế , bàn tất cả đều trải thảm màu trắng sữa , trên trần nhà treo một đèn chùm với hoa văn tinh xảo . Căn phòng của Doito nằm ở tầng hai , ngó đầu ra khỏi của sổ , cậu nhìn thấy được toàn cảnh mặt tiền ngôi nhà .

Doito reo lên một tiếng thán phục trước trước vẻ đẹp nguy nga của tòa lâu đài . Một tòa lâu đài bề thế được xây dựng theo phong cách đối xứng hình chữ U . Với hai tòa tháp đông tây ở hai bên . Trước cửa là hai cây cột và mặt tiền bằng đá hoa cương bóng lộn . Trong vườn , những luống oải hương tím rung rinh trong gió , tỏa hương ngào ngạt , các loài hoa đang đua nhau khoe sắc , hoa hồng , hoa cúc , hoa diên vĩ , hoa thược dược .v..v.. không biết là có bao nhiêu loài hoa đang quy tụ trong khu vườn này nữa .

Cõ lẽ chủ nhân của ngôi nhà này đã cứu cậu , cần phải gặp họ để cảm ơn , Doito nghĩ bụng và rời khỏi căn phòng . Cậu đi dọc theo hành lang trong tầng hai, hoàn toàn không một bóng người , đi đến cầu thang , thay vì đi xuống tầng 1 cậu lại tiếp tục lên tầng 3 .

Từ tầng 3 vọng xuống rõ mồn một tiếng của con gà trống liên tục kêu cúc cu phát ra từ chiếc đồng hồ cổ treo trên tường

- Genta , đừng thế mà , cho Ayumi chơi với …

- Cậu chơi kém quá , dạy bao nhiêu lâu rồi mà không làm được …

- Trò này khó mà , tớ phải mất một tháng trời mới làm cái đồng hồ đó kêu được đấy . Hay để Mitsu dạy cậu trò dễ hơn nhé , hãy chơi với quả bóng này ... Chỉ đơn giản như thế thôi , quả bóng sẽ lăn như ý cậu …nếu giỏi hơn , cậu sẽ làm quả bóng đạp lên đập xuống được như thế này …

Bây giờ lại có thêm tiếng quả bóng đập thình thình xuống nền nhà cùng với tiếng trò chuyện râm ran của ba đứa trẻ . Doito nghĩ rằng đó chắc là con của chủ nhà nên cậu cứ đi về phía tiếng động phát ra . Nhưng khi cậu đến đó lại không có một bóng người nào cả , mọi thứ lại im phăng phắc như ban đầu .

“ hắt xì … Ôi cái đầu của tôi ” – cậu lại rên rỉ - “có lẽ mình bị cảm lạnh rồi ….hắt…xì…”

Cậu bắt đầu nhăn mặt và muốn trở về phòng của mình , ngôi nhà này quá rộng , có lẽ tiếng động phát ra từ căn phòng nào đó và vọng tới đây - cậu nghĩ – không nên đi lại tung tung trong nhà người ta như thế khi mà còn chưa biết mặt chủ nhà .

Cậu quay đầu lại , định bụng quay trở lại phòng và chờ người nào đó tới còn hơn là cứ đi lò mò thế này . Khi bước đến một ngã ba , một thứ ánh sáng đã thu hút cậu . Đó không phải là ánh sáng đèn điện , mà cứ bập bùng lúc xanh lúc đỏ .

…………………..

Akemi nhè nhẹ mở cửa phòng , trên tay vẫn còn bưng bát thuốc nghi ngút khói . Bát thuốc này cô đã cất công cả buổi sáng để sắc .

Bởi có người lạ trong nhà nên sáng nay Akemi và Shiho không đi dạo nữa . Từ sáng Akemi đã đi hái thảo mộc , cô kê đơn và sắc thuốc ở trong phòng bếp , bận rộn đến hết cả buổi sáng . Có thể nói , Akemi như một thầy thuốc trong nhà , cô rất hay đọc sách về y dược , các phương pháp y học phương đông . Ngoài thư viện sách đã đồ sộ đáng kinh ngạc , trong nhà có rất nhiều loại sách cổ và quý hiếm mà cô sưu tập được . Vì vậy nhiều năm qua hai chị em dù có ốm hay bệnh cũng không cần đến bất cứ loại thuốc Tây nào cả .

Akemi tiến vào trong phòng , đặt bát thuốc lên trên bàn rồi lại gần giường của Doito . Cô định xem xem cậu ta đã tỉnh lại chưa , bỗng giật mình khi thấy rằng cậu ta không còn trong phòng nữa .

Mong rằng cậu ta không đi vào nơi không nên đi
Về Đầu Trang Go down
windy_august



Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 1268
Birthday : 11/08/1996
Age : 20
Đến từ : Ngân hà của chúng ta

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   21/8/2012, 10:21

Đóng bụi quá nên ban đầu đọc chả hiểu gì lại phải mò cháp trước cười lăn cười bò
Chắc Doito lại đi vào nơi cấm nào hả? Sắp có chuyện xảy ra đây
P/s: kịch bản toàn phim mềnh chưa xem
Về Đầu Trang Go down
shinichikudo275



Nữ Gemini
Tổng số bài gửi : 895
Birthday : 27/05/1990
Age : 26
Đến từ : Lửa địa ngục

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   21/8/2012, 10:36


ta cũng chả nhớ gì , nhưng may là chỉ cần đọc lại đoạn cuối chap tr'c thôi cười lăn cười bò

p/s : toàn phim hay cả đấy , xem thử đi
1 phim lẻ
3 phim bộ : 1 bộ 40 tập , 1 bộ 37 tập , bộ còn lại 147 tập :31:
Về Đầu Trang Go down
shinichikudo275



Nữ Gemini
Tổng số bài gửi : 895
Birthday : 27/05/1990
Age : 26
Đến từ : Lửa địa ngục

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   27/8/2012, 03:40

Chap 4 : Lâu đài giữa rừng rậm


Part 2 :


Doito rẽ vào hành lang nơi phát ra thứ ánh sáng kì lạ , ở cuối hành lang quẹo phải một lần nữa cậu thấy một căn phòng đang khép hờ . Cậu nhớ ra rằng căn phòng ở tầng 2 ngay phía dưới căn phòng này đã được khóa kín và cùng nằm trong tòa tháp phía đông .

Ý chí không thể ngăn nổi sự tò mò , qua cánh cửa khép hờ cậu nhìn vào bên trong . Bốn ngọn đuốc lớn được đốt ở bốn góc phòng . Cạnh tường là chiếc tủ chứa đầy các thứ dung dịch xanh đỏ tím vàng . Một chiếc vạc lớn được đặt giữa gian phòng , phía dưới là đống lửa đang cháy tanh tách , thứ dung dịch màu tím đang sôi sùng sục trong chiếc vại . Một ngọn đuốc nhỏ ghim trên bệ chiếu sáng quyển sách dày cộm được đặt bên cạnh nó .

Cô gái có mái tóc màu nâu đỏ bước ra từ góc phòng phía bên trái , cô đi ngang qua cánh cửa , lưng quay về phía Doito , trên tay cầm một số bình dung dịch màu vàng cam . Cô đứng bên cạnh chiếc bệ , tay trái lật quyển sách , miệng lẩm nhẩm thứ ngôn ngữ khó hiểu , tay phải thì đổ bình dung dịch vào chiếc vại lớn , cùng với một số loại thảo mộc . Chiếc vại lại réo lên sùng sục cùng với đó là thứ ánh sáng xanh nhợt , một hình ảnh méo mó đang dần hiện ra . Trong phút ngỡ ngàng , tay Doito tì quá mạnh vào cánh cửa làm nó bật tung ra , cậu lọt thỏm vào giữa gian phòng .

Từ ngỡ ngàng cô chuyển sang tức giận .

- Anh dám nhìn lén tôi – Shiho thét lên đầy giận dữ

- Không , chỉ là …..

Không kịp để cho đối phương giải thích , Shiho hất mạnh bình chất lỏng màu trắng trên tủ xuống , chiếc bình vỡ tan , nước bắn ra tung tóe . Ngọn lửa bắt đầu bùng cháy chạy theo dòng nước bắn ra lao thẳng về phía Doito . Cậu lộn mình tránh ngọn lửa hung hãn , nhưng ngọn lửa như đang bủa vây lấy cậu . Trong chốc lát cậu đã nằm gọn trong vòng tròn lửa . Cơ thể cậu nóng ran lên và bắt đầu cảm thấy ngạt thở và ho sặc sụa , nhưng vẫn cố nói :

- Cô đang phạm sai lầm đấy

- Anh đang muốn nói lời trân trối đó sao ? – ánh mắt Shiho vẫn vô cùng giận dữ .

- Cô sợ người khác nhìn thấy điều gì ?

- ….

- Hình ảnh người phụ nữ đó rất giống cô , phải chăng đó là mẹ cô ?

- …..

- Ánh mắt cô nhìn bà ấy rất trìu mến , một ánh mắt như vậy có thể giết người được sao ?


Shiho giật mình hoảng hốt và quay lại chiếc vạc , hình ảnh đã biến mất .

Dừng tay lại đi ” – giọng nói lướt nhẹ qua tai , lần này thì khiến cô kinh ngạc thực sự .

“ Shiho , em làm gì vậy ? ” – Akemi hốt hoảng từ bên ngoài chạy vào , lúc này ngọn lửa đã biến mất .

Cơn giận dữ đã tan biến , thay vào đó , Shiho thực sự cảm thấy bối rối . Cô nhìn vào Akemi , đôi mắt như đang trách móc , rồi nhìn sang Doito , cậu ta như đang lịm đi , cuối cùng cô nhìn vào khoảng không vô định , cô không nói gì và bỏ ra ngoài .

……………………

Phải khó khăn lắm Akemi mới dìu được Doito trở về phòng . Cô đặt tay lên trán cậu kiểm tra nhiệt độ , rồi chạy vội lấy thau nước lạnh cùng với chiếc khăn mềm . Akemi lại nhúng nó vào nước lạnh và vắt nhẹ rồi đắp lên trán Doito .

Một giờ sau

“Cũng may , cậu ta đã hạ sốt rồi ” – Akemi thở phảo nhẹ nhõm .

Sau cơn cảm lạnh đêm hôm trước , đến hôm nay lại bị tá hỏa bởi trận lửa trong phòng cấm , Doito gần như kiệt sức . Cậu thở một cách nặng nhọc và khò khè .

- Anh ta còn sống đấy chứ ? – Shiho đứng tựa cửa , hơi liếc mắt vào và hỏi một cách bâng quơ .

- Cậu ta vừa ăn một ít cháo , uống thuốc và ngủ rồi

Akemi bước lại gần Shiho với vẻ mặt nghiêm nghị

- Em làm vậy có hơi quá không ?

- Là anh ta lén xem trộm em pha chế thuốc . Hơn nữa … em đã nói rồi , em không muốn có người lạ vào nhà .

- Nhưng chúng ta không thể thấy chết mà không cứu được . Trông cậu ta có vẻ không phải là người xấu

- Chị đừng tin vẻ bề ngoài của người khác – cô quay mặt ra phía cửa sổ , nhìn về nơi xa xăm - Ba cũng đã từng như vậy , và họ đã phải trả cái giá quá đắt – giọng cô trở nên chua xót .

Akemi đặt tay lên vai Shiho , cô ôm nhẹ Shiho vào lòng an ủi , một khoảng lặng dài diễn ra .


……


Đến bữa cơm tối , Doito bị đánh thức bởi mùi thức ăn thơm nồng . Cậu ngáp một hơi thật dài , lục đục mãi mới bước xuống cầu thang . Shiho đang chuẩn bị đồ ăn trong bếp , còn Akemi thì đang dọn bàn ăn .

Trông thấy cậu , Akemi mỉm cười thân thiện

- Cậu cảm thấy sao rồi ?

- Tôi khỏe nhiều rồi . Cảm ơn . Chị là người đã cứu tôi sao ?

- Không , là em gái tôi . Chúng tôi nghe thấy tiếng súng và có bóng người rơi xuống sông . Shiho đã lập tức nhảy xuống cứu cậu . Cậu bị ngất đi nên chúng tôi đã đưa cậu về đây .

“ Shiho …“ – cậu bắt đầu nhớ lại chuyện ban trưa - “Shiho … cô gái có cặp mắt đáng sợ đó là em chị ư ? ” – cậu la lên với vẻ ngạc nhiên .

“ Xin lỗi , vì đã có cặp mắt khiến cậu cảm thấy đáng sợ như vậy ” – giọng nói lạnh tanh cùng với đôi mắt gườm gườm phát ra từ sau lưng khiến cậu rùng mình .

- Tôi không cố ý nói thế - cậu cười trừ , nghĩ bụng “ tại sao lại có sự đối lập hoàn toàn như thế . ”- cậu vẫn còn nhớ hình ảnh cô gái xuất hiện giữa dòng sông – “lúc đó cô ấy như một thiên thần , dịu dàng và mê hoặc lòng người , tại sao giờ lại nóng tính như lửa vậy ?”

Khi bước vào bàn ăn , cậu gãi gãi đầu tỏ vẻ ngại ngùng :

- Thật là ngại quá . Đã làm phiền mọi người nhiều như vậy

- Không cần ngại đâu , khỏe lại rồi thì cậu có thể rời khỏi đây là tốt rồi . – Shiho nói và bê đĩa thức ăn từ trong bếp bước ra .

- Shiho , đừng quá đáng như vậy .- cô quay sang Doito - Chuyện trưa nay thật xin lỗi cậu

- Không sao , chỉ là hiểu lầm thôi mà – cậu xua xua tay – hơn nữa , một người đẹp như vậy làm sao có thể hại người khác chứ .

Mặt Shiho không hề có chút biểu cảm , còn Akemi thì tủm tỉm cười . Có vẻ như chiêu này vô dụng với người đẹp rồi . Doito lại bị hớ một lần lữa , thật không biết làm gì hơn trong lúc này .

- Còn chuyện anh gây ra trong thị trấn thì không phải hiểu lầm đâu nhỉ ? – Shiho lại tiếp tục với vẻ lãnh đạm . Doito lúc này sắc mặt đã thay đổi

- Hai người đã biết chuyện . Vậy tại sao tôi vẫn còn bình yên ngồi ở nơi đây vậy ?

- Cậu không cần phải lo lắng . Chuyện cậu ở đây không ai biết cả - Akemi trấn an

- Tại sao ?

- Đó là sự may mắn của anh . Chúng tôi không có thiện cảm với đám cảnh sát đó .

Doito vẫn còn cảm thấy băn khoăn và khó hiểu .

- Chuyện cậu vào được lăng mộ đã phá đi sự mê tín trong nhiều tháng qua . Đó cũng là một chuyện tốt .

- Do vậy , khi họ tới đây , chúng tôi đã nói dối giúp anh . Anh không cần phải tỏ ra cảm ơn , đó là do chúng tôi muốn làm thôi .

Một khoảng lặng diễn ra .
Bầu không khí trở nên căng thẳng , cuối cùng Akemi lên tiếng phá vỡ sự im lặng .

- Từ lúc đến đây , chúng tôi còn chưa biết tên cậu ? Có vẻ như cậu không phải người vùng này ?

- Tôi là Doito Katsuki , đến từ Kyoto .

- Tôi là Akemi Miyano , em gái tôi Shiho Miyano . Cậu trông còn trẻ , chắc vẫn đang đi học ?

- Tôi là sinh viên năm 2 , đại học Toho .

- Vậy là bằng tuổi với Shiho rồi . Tôi lớn hơn cậu vài tuổi , cậu có thể gọi tôi là chị Akemi , không cần phải khách sáo . .. Ấy , mải nói chuyện , chúng ta dùng cơm thôi , cơm canh nguội hết cả rồi , cậu đừng làm khách , cứ ăn tự nhiên .

Quả thực cậu muốn làm khách cũng không được , cái bụng của cậu đang biểu tình ầm ĩ . Hai ngày qua cậu mới có tí cháo vào bụng . Liếc qua bàn ăn , cậu cảm thấy choáng ngợp .

Súp rau củ , sushi rau , nấm xào , canh đậu 7 màu , gỏi rau cần … nhìn đâu cũng rau với rau .

Akemi chạy vào bếp , bưng ra hai đĩa cá hấp thật thơm .

Đĩa cá hấp tỏa hương thơm phưng phức của vị xả , hành , tiêu , ớt , thịt cá trông béo ngậy làm sao . Cậu nhìn con cá , nó mở to đôi mắt nhìn lại cậu như có ý “Này , cứ thử ăn tôi mà xem ” , những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cậu , đôi mắt cậu mở to đầy sợ hãi . Akemi trông thấy vậy , cảm thấy lo lắng

- Cậu cảm thấy không được khỏe sao ?

- Không , không có gì ?

- Cậu vẫn chưa được khỏe , nên ăn nhiều vào . Ở đây gần sông nên cá rất tươi và ngon .

- Không cần đâu , em ăn rau được rồi , rau xanh tốt cho sức khỏe … tốt cho sức khỏe - nói rồi , cậu gắp một đống rau vào bát và hì hục , cố tránh đi ánh mắt của con cá . Dù sao thì cái bụng của cậu cũng sắp chịu không nổi rồi . Akemi và Shiho cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không nói gì .

Rồi đột nhiên cậu như nhớ ra điều gì đó .

- Akemi- san , sao không gọi bọn trẻ xuống ăn cùng luôn ?

- Bọn trẻ nào ?

- Ba đứa nhóc trên tầng 3 đó

- Chắc cậu nhầm rồi , từ khi ba mẹ qua đời , ở đây chỉ có hai chị em tôi thôi .

Doito nhìn hai người với đầy vẻ nghi hoặc , Shiho hoàn toàn im lặng và bữa ăn cứ thế trôi qua mà không có câu chuyện nào tiếp theo .

Sau bữa ăn , Doito ra sân vườn đi dạo . Những ý nghĩ cứ ám ảnh cậu không ngừng . “ Tòa lâu đài này có nhiều điều thật khó hiểu . Rõ ràng mình đã nghe thấy tiếng ba đứa trẻ nô đùa ở tầng 3 , lúc đó mình rất tỉnh táo , không hề mộng mị một chút nào , vậy tại sao họ phải nói dối ? Còn nữa , ngọn lửa lúc đó , tuy mơ hồ , nhưng mình vẫn cảm nhận rõ , ngọn lửa đó bỗng dưng biến mất , nó không hề được dập tắt , mà là biến mất . Tại sao ? “

Những ý nghĩ bất chợt dừng lại khi cậu nhìn vào vườn hoa kia . Những bông hoa như vô hồn lại tạo cho cậu thêm nhiều cảm giác hỗn độn .
Hoa oải hương , loài hoa của mùa hè , hoa thược dược , hoa diên vĩ mùa xuân , hoa cúc mùa thu , hoa thủy tiên trắng mùa đông . Và bây giờ đang là mùa xuân , mùa hoa anh đào . Tất cả các loài hoa của bốn mùa đang tập trung trong khu vườn này mà không hề có một nhà kính nào .Nghĩ tới đây cậu bắt đầu cảm thấy rùng mình , không chỉ có hoa , mà trong vườn còn có rất nhiều loại thảo mộc , những loại cậy thuốc quí hiếm mà chỉ có trên núi mới mọc .

một căn phòng cấm với các loại thuốc , một ngọn lửa cháy bùng lên nhanh chóng và không một chút khói , sự kì lạ về những loài hoa , những đứa trẻ không tăm tích ….không lẽ nào…không lẽ nào …. ”




………………………….

- Có vẻ như anh ta đang bắt đầu nghi ngờ rồi – Shiho đứng ngoài ban công và chăm chú nhìn Doito

- ….

- Xem ra có việc phải làm rồi đây – nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt

Đừng hại cậu ta ” - một giọng nói phát ra từ phía trong căn phòng

- Cho tôi một lí do xem

Hoàn cảnh của hai người thực ra không khác nhau lắm đâu ….“

…………………

Doito lắc lắc đầu và cố xua tan đi ý nghĩ vừa chợt lóe lên .
“ Làm sao có chuyện đó được , giờ là thế kỉ nào rồi chứ … đúng là tên ngốc mà ”

Bất giác cậu quay người lại , cái giác quan thứ sáu nhạy bén cho cậu biết mình đang bị theo dõi , cậu giật mình khi thấy một hình bóng trên khung cửa sổ tầng hai rồi bỗng chốc biến mất .

- Anh đang suy nghĩ gì vậy ? – một bàn tay đặt lên vai làm cậu giật thót

- Thì ra là Miyano – san , làm tôi giật cả mình , cô làm gì ở đây vậy ?

- Thì cũng như anh thôi , đi tản bộ .

Hai người cứ thế bước đi cùng nhau , và im lặng . Cho đến khi gần đến trước cửa nhà .

- Cảm ơn anh đã không nói với chị tôi về việc diễn ra trong căn phòng đó . Tôi không muốn chị lo lắng .

- Chỉ là sự hiểu lầm , là do tôi quá tò mò thôi

- Thực ra anh đã nhìn thấy những gì ? Anh đang nghĩ gì ?

- Không có , tôi chỉ là cảm thấy như đó là một loại ảo thuật , cô đang cố gắng tạo ra hình ảnh của bà ấy

- …… - Shiho không nói gì và cố lảng tránh ánh mắt của Doito đang nhìn cô

- Cô luôn tỏ ra lãnh đạm nhưng khi đối với gia đình , cô luôn có một ánh mắt trìu mến

- Anh đừng cố tỏ ra rằng mình hiểu người khác

- Tôi còn nhớ , cha tôi đã nói rằng “Đọc tâm trí người khác không khác gì đọc sách . Tập trung hết sức mình và làm hết sức không gì bằng trái tim và nụ cười ” . Tôi đã sớm nhìn thấu trái tim cô rồi . Ẩn sau bên trong trái tim băng giá kia là một viên bảo thạch mỹ lệ đang say ngủ .
Khẽ ngắt một nhành hoa , cậu tặng cho cô

- Hoa thủy tiên vàng , loài hoa của sự hi vọng , lạc quan và tái sinh , mong cô sẽ luôn như vậy .

Một nụ cười khẽ nở trên môi , Shiho đưa tay nhận lấy đóa hoa và đúng lúc đó thì

- Hai đứa làm gì mà cứ đứng ở cửa mãi vậy ?

Thoáng nét bối rối và ngượng ngùng từ cả hai , Shiho vội rụt tay lại , nhành hoa khẽ rơi xuống đất . Cô lấy lại vẻ trấn tĩnh ngay tức thì

- Không có gì , em chỉ định đưa cậu ta đi lấy đồ thôi , phải không ? – cô quay sang Doito

- À … ừ … phải

- Anh đi theo tôi

- Hai đứa làm sao vậy nhỉ ? – Akemi khẽ nhún vai rồi lại vào phòng đọc sách


……………………..

- Thanh bảo kiếm , nó vẫn còn ư ? Vậy mà tôi tưởng nó chìm xuống sông rồi chứ

- Còn thứ này nữa – Shiho với tay lấy chiếc hộp trên bàn , trong đó là viên ngọc bội – những thứ này đều ở trên người anh khi tôi cứu anh lên .

- Thật ra những thứ này không phải của tôi – cậu khẽ thở dài – không biết nên gọi là duyên phận hay nghiệp chướng , từ khi có hai vật này tôi luôn gặp những chuyện xui xẻo .

- Anh đang đổ lỗi cho tay nghề chôm đồ kém cỏi của mình đó ư ?

- Ha ha , đã khiến cô cười chê rồi .

- Anh định làm gì với chúng tiếp theo ?

- Có lẽ tôi sẽ trả lại cho chủ của nó . Từ khi vào lăng mộ đó , những chuyện kì lạ đã xảy ra với tôi . Tôi luôn bị ám ảnh bởi những giấc mơ kì lạ , những giấc mơ như ảo như thật , hơn nữa chúng có liên quan trực tiếp với những thứ này và cả cô gái trong bức tranh đó nữa .

- Vẫn còn một bức tranh nữa sao ?

- Phải , bạn tôi đang giữ nó . Cô nghĩ sao về những giấc mơ ?

- Những giấc mơ có rất nhiều hướng giải thích , có người cho rằng đó là điềm dự báo cho tương lai , có người cho rằng đó là do ảnh hưởng của tâm sinh lí trong cơ thể . Giải thích khoa học cho thấy đó chỉ là một trò chơi tự tổ chức của bộ não , nó chứa những kí ức hiện tại và logic hóa chúng thành một câu chuyện , cho nên chúng mới như thật như ảo .

- Thật chẳng có điều nào trong số đó đúng cả .

- Anh nghĩ sao về những hiện tượng tâm linh ?

- Đó chỉ là trò mê tín dị đoan lừa gạt dân tình thôi

- Vậy nếu chúng có thật ?

- Tôi sẽ không tin đâu . Câu chuyện ở lăng mộ chẳng phải là một ví vụ ? Chẳng có thứ gì là quỷ thần cả , tất cả đều do con người tưởng tượng mà nên .

Sau lưng cậu , Shiho nở một nụ cười bí hiểm . “ Hãy để thời gian làm sáng tỏ mọi chuyện




Bonus
Poster số 2 của fic

"Poster số 2 của fic ":
 


Được sửa bởi shinichikudo275 ngày 28/8/2012, 21:18; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
windy_august



Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 1268
Birthday : 11/08/1996
Age : 20
Đến từ : Ngân hà của chúng ta

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   27/8/2012, 20:52

Trời ơi tưởng Doito đi vào cái hang cỡ quái vật hoá ra phòng chế tạo thuốc của Shiho.
Chậc hắn vẫn cứ sợ cá như ngày nào cười lăn cười bò
Fic sặc mùi bí ẩn
*Ném đá* rồi chạy, ở đây nguy hiểm phết
Về Đầu Trang Go down
trjeu_ngan



Nữ Tổng số bài gửi : 34

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   12/10/2012, 19:18

Hehe... chào bạn...
lâu rồi mình mới vô trong này...
bây giờ mình tới đòi nợ nè...
tên kia...
sao lâu rồi không đăng chap mới vậy...
bộ bỏ cuộc rồi hả...
buồn ghê luôn ak...
có gì bạn cố gắng đăng nha...
tks nhiều...
hehe... ^^
:~_~: :~_~: :~_~: :~_~:
Về Đầu Trang Go down
shinichikudo275



Nữ Gemini
Tổng số bài gửi : 895
Birthday : 27/05/1990
Age : 26
Đến từ : Lửa địa ngục

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   12/10/2012, 19:33

hê hê , rất vui khi gặp lại trjeu_ngan ở xóm hiu quạnh này Very Happy
bỏ cuộc thì chưa , sau 1 t/g k viết thì lại có t/g thêm mắm thêm muối cho cái kết cục (trong tư tưởng) nhưng khổ nỗi nó toàn nằm ở cảnh hiện tại , quá khứ thì hơi khó viết đâm ra lười Very Happy thông củm , thông củm
tháng sau chắc sẽ viết chap mới

hay bạn bình loạn chap ( mới ) đăng tháng trước ( nữa ) coi phon8 , thử đoán coi Doito đang nghĩ gì về Shiho (khi ở vườn hoa )? và nhân vật nói chuyện với Shiho là ai ? phon8



Về Đầu Trang Go down
trjeu_ngan



Nữ Tổng số bài gửi : 34

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   20/10/2012, 22:20

Trích dẫn :
hay bạn bình loạn chap ( mới ) đăng tháng trước ( nữa ) coi phon8 , thử đoán coi Doito đang nghĩ gì về Shiho (khi ở vườn hoa )? và nhân vật nói chuyện với Shiho là ai ? phon8
Mình nghĩ là Doito, chắc vậy... ^^
tiếp theo có lẽ anh ta tìm thấy...
một quyển sách nào đó nói về thời kỳ ấy...
Nhưng nói trước, không được "kỳ thị" Shiho-san nhá...
Tks bạn nhiều ^^
Về Đầu Trang Go down
trjeu_ngan



Nữ Tổng số bài gửi : 34

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   28/2/2013, 19:27

trời ơi... TT_TT
viết đi, viết đi, viết tiếp đi chứ...
sao lại bỏ dở giữa chừng vậy tên kia...
lâu rồi k ra chap mới nha...
mau viết tiếp di nhanh lên...
:diedie: :diedie: :diedie: :diedie: :diedie:
Về Đầu Trang Go down
shinichikudo275



Nữ Gemini
Tổng số bài gửi : 895
Birthday : 27/05/1990
Age : 26
Đến từ : Lửa địa ngục

Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   28/2/2013, 19:38

thiêng ghê nha , mới tối hôm qua mềnh mới giở fic này ra định viết tiếp thì hôm nay nàng Ngân đã vào đòi rồi cười lăn cười bò

Nhưng mà đành phải cáo lỗi với nàng thôi . Ta đang ôm một đống one-shot , và cảm hứng viết cái này chỉ còn 1/3 nên chưa thể có chap mới trong thời gian gần được .

Và chẳng thể hứa với nàng là bao lâu nữa mới có (bởi vì mỗi lần ta hứa là một lần thất hứa :( )

Chắc đợi dịp kỉ niệm 1 năm fic ra đời thì ta sẽ tung chap mới vậy cười lăn cười bò (còn hơn tháng nữa là fic được một năm tuổi rồi cười lăn cười bò )

Lội ngược về câu hỏi lần trước ta hỏi nàng : nàng hiểu sai ý ta rồi , ý ta muốn nàng đoán là người xuất hiện trong những dòng in nghiêng ở hiện tại đó cơ (chắc nàng tưởng người đó là Akemi nên bỏ qua hả )

Còn về Shiho , nói thật với nàng là ta kì thị fan của cô ấy chứ ta không kì thị cô ấy (Haibara , ta thích cái tên này hơn tên Shiho vì ta không thích âm "ho" , ta không phải fan của cô ý nhưng Haibara là người ta thích chỉ sau Shin , Hei, Ran và Kid thôi =) )
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Short Fic] Ngàn đời không đổi   Today at 04:48

Về Đầu Trang Go down
 

[Short Fic] Ngàn đời không đổi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

 Similar topics

-
» [GA's Short Stories] 19 Show - Cô Bướm Đỏ Lang Thang
» [KnB one short] Sinh nhật của Tetsu kun
» [TKAH One-Short] Em trong mắt tôi
» [thảo luận] Cách để phân biệt manga Nhật bản và manhwa Hàn quốc
» [Short Fic sưu tầm] Phân tích tâm lí nhân vật

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đang Tiến Hành-