CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
Tác giảThông điệp
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   30/7/2012, 10:35

Title: Giai điệu ngọt ngào
Author: Ony, Guy
Disclaimer: Tất cả nhân vật không thuộc về mình.
Genres: General, Romance, Tragedy, Angst
Rating: K+
Pairing: Shinichi Ran Forever!
Status: Completed
Fandom: Detective Conan
Warnings:
1. Chỉ post fic ở CFC- tất cả các bản khác dù đã ghi rõ nguồn đều là vi phạm tác quyền .
2. Nhân vật được OOC nhiều
Summary: Nhạc ngân lên trong đêm bình yên. Có những thứ chỉ có thể cám nhận bằng trái tim.
Note: Fic thứ 8 của ta.. lần này mình viết theo nội dung cười lăn cười bò~

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang




Được sửa bởi 0ny ngày 20/9/2012, 13:10; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
Ice



Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 206
Birthday : 03/10/1998
Age : 18
Đến từ : xứ sở hoa anh đào

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   30/7/2012, 11:47

hề hề mở hàng fic mới của ss nha
Tên topic khá quen có vẻ rất hay mong chap đầu của ss ony
Nhanh nhanh hoàn thành nốt fic nha :3:

______________________________
Mọi người ghé qua forum Love Manga của mình nha ^^



Another

Về Đầu Trang Go down
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   30/7/2012, 20:51

Chương 1 : Part 1


Một giai điệu không lời vang lên trong đêm tĩnh mịch.
Nhạc như xoáy vào không gian một khúc ca đầy tình yêu thương.
Lắng lại một chút.. để lắng nghe hơi thở của đêm..



Người phụ nữ nhìn vào đứa con gái của mình. Một nét trầm lướt qua đôi mắt của bà, nó làm cho đôi mắt vốn đã quá mệt mỏi hằn thêm những vết thương không gì chữa lành nổi. Bên kia bàn, một đứa bé đang nhìn bà. Đôi mắt màu hồ thu sâu thăm thẳm. Nhưng tuyệt nhiên vẫn không thể thấy chút ánh sáng nào trong đôi mắt ấy. Nó luôn nhìn về một nơi nào mà mãi cũng chẳng có ai chạm đến được. Cô bé ấy dường như đang ở trong một thế giới của riêng mình. Một thế giới không có thứ gì ngoài đêm đen bất tận. Một cơn gió đưa những chiếc lá bay là đà vào phòng. Gió nâng niu những lọn tóc đen lòa xòa trước mặt đứa bé vào khẽ thì thầm gì đó.

- Mẹ ơi, ngày mai chúng ta đi công viên nhé?

Từ đôi mắt ấy, một cái gì đó hướng về phía bà. Nó làm cho bà phải quay đi, bà vẫn chưa thể quen khi nhìn vào đôi mắt ấy. Đôi mắt không có chút cảm xúc hiện hữu.

Cô bé khẽ nhấc người ra khỏi ghế. Tự hỏi sao mẹ mình không nói gì. Cô cố gắng tìm sự hiện diện của bà trong thế giới một màu đen của mình.. bàn tay bé nhỏ đưa ra. Cô lần đường từ từ theo chiếc bàn. Cô cố gắng bám víu lấy người đang hiện diện trước mình. Bàn tay bé nhỏ sờ lên má bà. Cô nhận ra một thứ nước gì đó đang tràn ngập bàn tay mình. Mẹ khóc ư? Một chút buồn bã hiện ra trong lòng. Cô không muốn mẹ khóc, cô biết mẹ luôn âm thầm khóc để mình không nghe được. Cô biết người hằng đêm ôm lấy cô trong căn phòng của mình luôn là mẹ. Mẹ luôn khóc như thế.

Cô bị mù bẩm sinh, thế giới từ khi cô cất tiếng chào đời chỉ có một màu đen bất tận. Không có điểm bắt đầu và cả kết thúc. Cô ước được nhìn thấy người mình gọi là mẹ. Cô mong ước được chạm vào những thứ xung quanh mình và thấy được màu sắc của chúng. Nhưng không có gì cả. Cô không biết cái người ta gọi là trời, có không biết cả mặt đất như thế nào. Cô chỉ cảm nhận được sự rám của đất khi vô tình ngã. Cô chỉ có thể thấy được sự mềm mại trên má mẹ, và sự ấm áp của những giọt lệ trong mắt bà.

- Mẹ khóc ư? Mẹ đừng khóc nữa.

Cô cố gắng an ủi mẹ bằng một giọng nói rất ngây thơ. Cô đưa tai về mẹ để lắng nghe những tiếng nấc nghẹn ngào của bà. Nhưng không có gì cả. Cô ùa vào lòng mẹ, để đôi tay mình ôm lấy bà để sự ấm áp len lỏi trong tim.

- Mẹ ơi, đừng khóc nữa.

- Mẹ xin lỗi con Ran, tất cả chỉ tại mẹ..

Bà nói trong sự run rẩy chưa dứt.

Ran khẽ chạm vào lưng bà..

- Không phải lỗi của mẹ. Sao mẹ lại khóc chứ?

Bà Eri ôm chặt con gái mình trong tay. Bà không biết phải nói gì nữa. Bà không bao giờ muốn chuyện gì xảy ra cho đứa con của mình dù là nhỏ nhất. Nhưng chính vì lỗi của bà, mà tất cả đều đổ lên con gái của mình. Tất cả những chuyện này cũng chỉ vì bà. Tất cả những bất hạnh này chỉ vì bà đã quá nông nổi. Bây giờ đối diện với người con gái không bao giờ có thể nhìn thấy ánh sáng nữa. Bà phải làm gì? Bà có thể làm gì được cho cô chứ…

- Mẹ đưa con đi chơi đi.. nha mẹ.

Ran khẽ nũng nịu, cố gắng để mẹ mình không khóc nữa. Môi bà Eri nở một nụ cười thoáng qua.

- Vậy mai chúng ta đi chơi.. chịu không?

- Mẹ hứa nha…

Ran đứng phắt dậy, đôi má phụng phịu rất đáng yêu. Nụ cười nở tươi hơn trên gương mặt bà Eri.

Bà nhìn ra bầu trời trong xanh, những cơn gió gợn nhè nhẹ.. ngày mai sẽ là một ngày thật bận rộn đây.

…………….

Đêm..

Lắng đọng một chút để nghe tiếng tim mình run rẩy..

Một đứa bé nằm trên chiếc bàn nhỏ trong phòng của mình. Đôi mắt khẽ nhìn xa xăm.

Đêm tĩnh mịch, từng giai điệu vang lên trong đầu cô. Cô khẽ vuốt nhẹ những ngón tay trên con gấu bông và cảm nhận sự mềm mại từ nó.

Cậu biết không.. tớ ước được một lần nhìn thấy thế giới xung quanh…

Một giọt nước mắt khẽ rơi..

Cậu biết không, tớ chỉ thấy tất cả là một màu đen. Tớ thật sự rất sợ..

Cô bé khẽ thổn thức, ôm chặt con gấu vào lòng như giữ một thứ gì đó thật quan trọng.

P/s chút: nói chung chương này dài quá nên Ony gõ từ từ ^^ vậy nên *chỉ lên trên* chưa có sự kiện gì nhiều cười lăn cười bò~

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
windy_august



Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 1268
Birthday : 11/08/1996
Age : 20
Đến từ : Ngân hà của chúng ta

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   30/7/2012, 21:51

Oa oa biết ngay mà.
Cái thể loại bắt nhân vật chính bị mù thế này đọc xúc động nhưng bạn lại sợ nhất . Đắn đo mãi mới dám vô.
Ss nhớ phải cho sad nhè nhẹ thôi nha chứ dìm 10 năm thì báo em trước để e biết đường xách dép *không chịu được nhân vật bị mù vĩnh viễn đâu*
Về Đầu Trang Go down
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   31/7/2012, 09:28

Part này 4 page mà mới được của 1/2 chap.. dài quá trời ơi :down:

Chương 1 Part 2


Đôi mắt tím biếc dần mở ra, cho dù chớp mắt bao nhiêu lần vẫn không thể thấy gì khác ngoài một khoảng đen vô tận. Cảm giác tràn vào từ những cơ quan khác làm cô bé có thể cảm nhận được những thứ xung quanh mình. Sự ấm áp của chiếc chăn bông, sự mềm mại của giường. Cô vuốt nhẹ mái tóc ngắn của mình. Cô biết nó có màu đen, cái màu duy nhất cô biết đến khi mới chào đời. Còn màu mắt? Mẹ cô bảo nó có màu xanh tím. Nhưng cô nào biết màu xanh tím là gì..

Nhanh chóng đặt lại chiếc gối vào chỗ mà cô biết chắc là nơi đặt gối. Ran bước xuống giường. Cô đặt đôi bàn chân bé xíu của mình xuống trước, cẩn thận để không bị té thêm lần nào nữa. Đã có lần cô bị lăn xuống giường, và hậu quả là mọi người trong nhà cuống quýt cả lên. Cô sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra lần nữa.

Ran bước đi, lần từ từ theo bức tường cô cảm nhận được. Đang đi được mấy bậc, chợt cô ngửi thấy mùi hương từ cà phê tỏa ra khắp phòng. Mùi hương phả vào má cô tạo nên một sự quen thuộc. Tất cả luôn như thế này vào mỗi sáng. Ran bước nhanh hơn, giơ hai tay để chạm vào bất cứ thứ gì tiếp theo có thể động được.

Cô sờ vào một người nào đó, cảm giác nhám ở những ngón tay bé xíu của cô. Ngay lập tức, Ran ôm choàng qua cổ người đó:

- Chào buổi sáng, cha.

- Ồ Ran đấy phải không?

Ông Mori quay lại, ôm choàng lấy đứa con gái của mình vào lòng. Ông đặt cô lên đùi mình, gương mặt dừng lại ở đôi mắt vô hồn đó. Cảm giác trỗi dậy thật mãnh liệt. Nó làm ông cảm thấy như ngưng thở trong giây lát.

Flashback

- Anh lại đi đâu thế?

Một người phụ nữ kéo tay ông lại, bụng bà khá lớn, dường như đang mang thai thì phải. Gương mặt người đàn ông đanh lại, ông rút tay nhanh ra khỏi cái nắm tay của bà.

- Tránh ra, tôi đi đâu thì liên quan gì đến bà?

- Ông.. ông lại đi tìm cô Yoko gì đó chứ gì!

Bà nói lớn, giong điệu xen lẫn tức giận và căm phẫn.. Ồng Mori luôn như vậy, chồng bà chưa từng có một chút nào quan tâm đến bà, suốt ngày rượu chè, rồi thì suốt ngày lẽo đẽo những cô gái trong khi vợ mình đang mang thai. Một giọt nước mắt khẽ lăn nhanh trên gương mặt bà.

- Đúng thì sao?

Ông đáp hờ hững, quay lưng bước đi nhanh.

Bà Eri thấy đầu óc mình choáng váng, một cảm giác đau đớn từ bụng chảy tràn trong tâm trí. Bà ngồi từ từ xuống đất..

- Khoan.. Đau quá...

Giọng thều thào của bà đánh động đến ông, ông vội quay lại. Đôi mắt kinh hãi nhìn bà..

- Eri!!

End

- Cha ơi, mẹ đâu rồi?

Giọng tinh nghịch của Ran khiến ông thoát khỏi dòng kí ức của ngày hôm qua. Ông mỉm cười và ôm cô vào lòng. Khẽ vuốt ve mái tóc của cô.

- Mẹ con bảo hôm nay sẽ dẫn con ra ngoài.. nên giờ đang chuẩn bị.

- Cha cũng đi cùng chứ?

- Để làm tay sai vặt cho mẹ con á? Thôi tha cho cha đi.

Ông Mori hôn lên má Ran trong khi cô đang nở một nụ cười tươi. Cô rất rất yêu cha mình, ông luôn chiều chuộng cô, từ bé đến giờ chưa bao giờ cô không được ông ôm trong vòng tay thế này. Khi nhận ra những sợi râu đụng vào má mình, cô đẩy nhẹ ông ra.

- Nhột quá..

Ông Mori cười trừ và nhìn về hướng khác. Ran nghe thấy tiếng bước chân thật khẽ. Một mùi hương quen thuộc..

- Mẹ!

Bà Eri mỉm cười và kéo cô ra khỏi tay ông Mori. Bà khoác cho cô một chiếc áo khoát ngắn màu trắng sữa và đội một chiếc mũ rộng vành cho cô. Xong công việc bà quay sang ông Mori vẫn đang dán mắt vào tờ báo.

- Em đi nhé.

Ông Mori lại gần vợ mình, khẽ đặt tay lên vai bà.

- Cẩn thận nhé em.

Bà Eri thoáng ngập ngừng. Bà quay đi tránh trả lời và nắm tay Ran dắt đi.

.....................

Ran sờ tay mình lên những món hàng trong siêu thị, trên loa có tiếng gọi nhau của ai đó. Cô cảm nhận bàn tay của mẹ đang nắm chặt lấy tay mình. Ran cảm thấy một sự lạnh lẽo đang tràn qua những ngón tay. Chắc đây là quầy đông lạnh. Cô nghĩ thầm và lắng nghe tiếng lao xao xung quanh mình. Vì cô không thể nhìn thấy gì nên những giác quan khác cũng nhạy bén hơn. Cô cười khúc khích khi nghe thấy một tiếng cãi vã của hai người nào đó.

- Ran, con có thích Sushi không? Hay trưa nay chúng ta ăn Sushi nhé?

- Vâng.

Ran đáp lại ngay. Bà Eri mỉm cười và đặt tiếp những món đồ vào giỏ hàng của mình.

Sau khi lượn hết một vòng siêu thị. Bà tính tiền và đặt vào tay Ran một viên kẹo. Cô ngửi thấy mùi dâu từ nó. Ran mở ra và cho ngay vào miệng.

- Biết thế này thì mẹ nói ông ấy đi cùng.

Mẹ cô bắt đầu rên rỉ khi những bao đồ quá nhiều, Ran lắng nghe mà không khỏi buồn cười... cha đoán trước nên đâu chịu đi theo.

Chợt mẹ cô dừng lại trước một cái gì đó. Ran không chắc, cô chỉ nhận ra mình đang đứng trên một bục khá dốc. Bà Eri buông tay cô ra cúi xuống sửa sửa một cái gì đó.

- Chờ chút nha. Mẹ cần kiểm tra lại chìa khóa xe.. mẹ nhớ mẹ đặt nó ở đây mà.

Ran ậm ừ trong khi bà Eri vẫn đang tiếp tục laoy hoay gì đó trong túi xách. Cô nhận ra chiếc bục dốc lúc nảy làm cô bước xuống. Cô bước thêm mấy bước nữa. Có rất nhiều phương tiện xung quanh.. cô nhận ra mình đang ở giữa đường!

Một tiếng còi inh ỏi đằng sau. Ran bịt tay lại.. cô nghe thấy một ai đó hét lớn.

- Tránh ra!!!

Ran bị bàn tay đẩy khỏi đường. Cô nhận ra mình bị té xuống một cái gì đó. Quơ quơ trong không khí, Cô tự hỏi mẹ đâu rồi? Có rất nhiều người đang nói. Cô nghe giọng một ai đó..

- Đưa bà ấy đến bệnh viện đi!

- Mau lên.

Tiếng lào xào cứ thế tiếp diễn.. Ran bắt đầu sợ hãi..

- Mẹ ơi?? Mẹ đâu rồi???

Xung quanh chỉ có bóng tối đáp lại cô.. Ran cố gắng tìm đến nơi đó.. cố gắng bước đi nhưng càng tiến tới thì chỉ càng bị đám đông bu lại đẩy ra, không một ai để ý đến cô. Xung quanh không hề có mẹ...

Ran bắt đầu cảm thấy lo sợ.

Chưa bao giờ cô không có ba hay mẹ ở bên. Mẹ bỏ rơi cô rồi sao? Mẹ đâu rồi? Mẹ ơi!!! Ran ngồi xuống nền đất, một giọt nước mắt lăn từ từ xuống hai má của cô.

Mẹ ơi.... mẹ ở đâu?

Xung quanh cô chỉ có bóng tối tràn ngập..

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
Ice



Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 206
Birthday : 03/10/1998
Age : 18
Đến từ : xứ sở hoa anh đào

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   31/7/2012, 10:06

Ôi bà Eri làm sao vậy Tội nghiệp cho Ran quá. Bị mù. Mặc dù em thích tình tiết của fic sad lắm nhưng mờ khổ thân Ran quá. Chap tiếp đi ss ơiiii run

______________________________
Mọi người ghé qua forum Love Manga của mình nha ^^



Another

Về Đầu Trang Go down
ldp95_kudoshinichi



Nam Leo
Tổng số bài gửi : 1022
Birthday : 15/08/1995
Age : 21
Đến từ : 221B - Baker - Luân Đôn

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   31/7/2012, 10:48

Đúng là, Ony, cười lăn cười bò Những đoạn như thế tớ chịu thua và thường lướt qua cho nhanh, vậy mà cậu viết hẳn một đoạn dài còn nếu là tớ sẽ chỉ có thể là mấy dòng. Thôi, tớ đi cố gằng viết nội dung đây, để mọi thứ lại phần cho cậu. cười lăn cười bò

@bébôngkute: em ơi, cứ đứng ở giữa đường sẽ bị tai nạn gì hả em cười lăn cười bò [Ony viết thiếu tiếng động rồi kìa cười lăn cười bò, em nó không hiểu cười lăn cười bò Ngôn ngữ cao siêu quá ]
Về Đầu Trang Go down
windy_august



Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 1268
Birthday : 11/08/1996
Age : 20
Đến từ : Ngân hà của chúng ta

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   31/7/2012, 13:00

Oa oa ông Mori ngày xưa ngoại tình với Yoko à cười lăn cười bò
Tội nghiệp bé Ran quá đi. Cả bà Eri nữa
Chờ tiếp cháp 2 *2 part nữa hả ss?*
Về Đầu Trang Go down
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   31/7/2012, 17:43

1 part nữa mới end chap 1 ^^ mệt gần chết T_____T

Chương 1 Part 3


Ran cố gắng đứng dậy nhưng vì lý do nào đó thân thể không nghe lời cô. Từ đôi mắt tím nước mắt cứ chảy tràn. Xung quanh không ai để ý đến cô, họ vội đưa người phụ nữ đang nằm trên đường, máu từ vết thương chảy ra khắp nơi đôi mắt bà khép hờ, đau đớn nhưng miệng bà vẫn lẩm nhẩm gì đó. Bàn tay khẽ níu lấy không khí khi một ai đó đưa bà lên xe cứu thương.

- Ran ơi..

Giọng bà lạc đi trong cơn đau đang chảy tràn.

........

Ran nghe thấy tiếng cứu thương đi xa dần, sau đó là một sự rối loạn đến lạ kì. Cô không nghe bất cứ gì khác ngoài tiếng xe cộ chạy qua. Mẹ ở đâu? Xung quanh không có mẹ, không hề có bàn tay ấy. Chẳng lẽ mẹ bỏ rơi cô rồi? Ran nghĩ thầm và nước mắt rơi ướt mi lúc nào không hay.Cô cảm thấy lạc lỏng quá. Như một người đang đứng bên bờ vực không có chút điểm tựa.

Ran nhận ra chẳng có ai quan tâm đến mình cả. Ngay cả mẹ cô cũng không biết bà đã đi đường nào rồi. Với bộ dạng thế này làm sao cô có thể tìm được về nhà đây?? Càng suy nghĩ Ran càng không biết làm gì ngoài việc khóc và khóc.

Từ đằng xa, một cậu bé đang lại gần phía cô, vừa đi vừa tâng tâng quả bóng hai màu đen trắng của mình mà vẫn có thể đi được rất tự nhiên.(**ôi mình không tin cười lăn cười bò~**). Đôi mắt xanh trời dừng lại khi nhìn thấy một bé gái đang ngồi khóc trên nền đất.Chiếc áo đầm màu kem đã vấy bẩn. Cậu nhìn thấy những vệt máu dài trên mặt đất. Có lẽ cô bé này bị lạc mẹ, cậu không cần quá năm giây để suy đoán. Hiếu kì, cậu lại gần và chạm vào cô.

Bàn tay cậu vừa chạm vào thì ngay lập tức làm cô bé giật nảy mình lên. Đôi mắt màu tím vô hồn ấy quay lại, cố gắng tìm thứ vừa chạm vào mình. Gương mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ, những giọt nước mắt còn vương trên má cô.

Cậu lập tức nhận ra đôi mắt ấy không chút ánh sáng nào. Một chút cảm giác xen lẫn trong tâm trí làm cậu khựng lại. Cô ấy bị mù...

- Tại sao cậu lại ngồi đây?

Cậu hỏi trong tiếng nấc của cô bé. Cô không trả lời, tiếp tục điệp khúc kéo dài như vô tận. Cậu cảm thấy bối rối hơn, đặt quả bóng của mình sang một bên, cậu ngồi xuống cạnh cô, để cho đôi mắt mình nhìn thẳng vào đôi mắt vô-hồn của cô.

- Đừng khóc nữa, nói cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra đi.

Cô nghe giọng cậu, cô biết cậu muốn giúp đỡ cô, nhưng cô không muốn nói gì với cậu cả. Cô chỉ muốn khóc, cô nghĩ mẹ đã bỏ rơi cô ở đây rồi. Mẹ không còn cần cô nữa. Cậu càng hỏi chỉ càng khiến cô khóc nhiều hơn. Nó làm cậu bối rối thật sự, cậu không thích khóc, cậu càng không biết an ủi ai đó nếu người đó đang khóc. Nó làm cậu không biết nói gì với cô bé này nữa.

- Trời ơi, đừng khóc nữa mà.. cậu cứ khóc thế này thì làm sao tớ hiểu chuyện gì đã xảy ra với cậu được?

Ran chợt hướng về phía cậu, cậu vô tình đưa tay khẽ gạt đi nước mắt của cô. Một cử chỉ rất vụng về, nhưng nó cũng phát huy tác dụng. Thay vì làm như vậy, một chiếc khăn sẽ tốt hơn. Nhưng cậu nào có chiếc khăn nào trong người đâu. Từ cô bé một chút ngạc nhiên hiện ra, cô cảm thấy một sự ấm áp khi bàn tay bé nhỏ của cậu gạt đi nước mắt của mình. Nó làm cô bình tĩnh lại một chút.

- Cám ơn..

Ran ngừng hẳn việc khóc lóc, và cố gắng điều chỉnh cho giọng mình không mắc nghẹn bởi nước mắt nữa. Cô khẽ thì thầm:

- Lúc nảy tớ đang đi cùng với mẹ.. nhưng sau đó tớ nghe tiếng cứu thương, có ai đó bảo tớ tránh ra.. tớ không biết mẹ đi đâu rồi..

Cậu hài lòng với những gì vừa nghe. Cậu nắm lấy tay cô và giúp cô đứng dậy.

- Váy cậu dơ hết rồi, đứng dậy đi. Chúng ta cùng đi tìm mẹ cậu nhé?

- Cậu sẽ giúp tớ ư?

Giọng cô run run, cô không tin vào việc mình vừa được nghe. Nhưng cô lại nhận được một câu trả lời đầy quả quyết từ cậu. Không hiểu sao, khi cậu nắm tay cô kéo đi qua đường, Ran lại không chút nghi ngờ cậu.. không hề có một vết gợn giữa cô và người xa lạ này.

- Tớ sẽ giúp mà.. nếu không làm sao cậu tự về được.

- Cám ơn cậu.

Một nụ cười vui vẻ nở trên môi Ran, nó làm cậu bất giác cũng mỉm cười theo. Có ai đó từng nói, nụ cười của đứa trẻ là nụ cười đẹp nhất trên đời. Quả thật không sai. Trên con đường, hai đứa trẻ đang bước đi. Trên môi nở một nụ cười.. và tất cả chỉ mới là sự khởi đầu.

...............

- Xin lỗi, cô có thấy người nào đi cùng bạn cháu không ạ?

Một đứa bé kéo lấy tay của một người qua đường, gương mặt đầy vẻ kiên định.

- Cô không thấy, xin lỗi cháu.

Người phụ nữ lắc đầu khi nhìn thấy Ran. Đó là câu hỏi duy nhất mà cậu hỏi khi gặp bất cứ một người nào. Bàn tay của cậu vẫn đang nắm chặt lấy tay cô, sợ nếu mình bỏ ra thì Ran sẽ lạc mất. Cậu đã hứa sẽ giúp cô tìm ra mẹ mình, và cậu phải thực hiện lời hứa đó.

Ran vẫn bước đi theo cậu, không hỏi câu nào. Cô cảm thấy tin tưởng cậu, cho dù đã mệt lã người nhưng cậu vẫn không dừng lại để nghỉ. Cô nhận ra những giọt nước trên tay của cậu. Có vẻ như cậu rất muốn giúp cô.

Một niềm vui thuần khiết chen lẫn sự lo lắng làm Ran cảm thấy nợ con người này nhiều quá. Chợt cậu dừng lại, cô không biết cậu đang làm gì cả.. Chợt cậu đưa một thứ gì đó về phía cô. Ran sờ nó là nhận ra sự nóng hổi trên tay mình. Đó là một chiếc bánh nướng.

- Cậu đói rồi phải không? Ăn đi, chúng ta còn nhiều nơi để tìm lắm.

- Cậu không ăn sao?

Cậu khẽ nhìn Ran, không biết là có đúng cô không thể nhìn thấy gì không. Tiền trong tay cậu chỉ còn đủ để mua một chiếc bánh. Vả lại cả hai đứa cũng đã đi quá nửa ngày rồi còn gì. Ran thả tay cậu để nắm lấy chiếc bánh nóng hôi hổi bằng cả hai tay. Cô bẻ nó ra làm hai và đưa về phía cậu. Cô dừng lại ở một khoảng không nào đó mà cô nghĩ có sự hiện diện của cậu. Cử chỉ đó làm cậu ngạc nhiên. Ran nở nụ cười khi cố gắng đưa nửa đó cho cậu.

- Tớ ăn không hết đâu. Cậu cũng ăn đi.

Cậu nhận lấy nó từ tay cô, một nụ cười khẽ nở trên môi. Họ cùng ngồi xuống một ghế đá trong công viên để thưởng thức cái bánh. Trời đã về chiều, những ánh sáng của mặt trời đã bớt chói chang. Thay vào đó là một lớp bụi hồng từ phía tây. Cậu nhìn bầu trời với sắc da cam và những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời cảm thấy dường như mình đã quá nhiều trong ngày hôm nay. Cậu đã hỏi tất cả những ai gần đó, nhưng không ai biết gì khác ngoài việc mẹ của cô đã được đưa đi viện. Những bệnh viện gần đây cũng đã tìm hết rồi. Nhưng không có, một sự chán nản làm cậu thấy khó chịu trong thoáng chốc. Nhưng cậu không cho phép mình bỏ cuộc, cậu nhất định phải giúp cô bé này. Tiếng thở dài của cậu không che giấu được Ran. Cô chợt cảm thấy buồn, cậu đã đi với cô đến mọi nơi, mỗi khi nhận được một điều gì đó cậu lại nắm tay cô là dắt đi. Chắc hẳn cô làm phiền cậu nhiều lắm. Một giọt nước mắt khẽ lăn. Cậu quay sang nhìn cô, chợt gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng:

- Sao cậu lại khóc nữa rồi?

- Cậu.. đừng tìm nữa. Tớ không muốn cậu lại đi khắp nơi như thế này... chỉ tại tớ.. tại tớ..

Cậu bất chợt đi trong giây lát, sau đó cậu đưa tay lên xoa xoa đầu Ran.

- Cậu đừng lo cho tớ, tớ không muốn nhìn thấy cậu khóc nữa đâu. Hãy cười lên, như lúc nảy ấy. Vì khi cậu cười.. trông cậu đẹp như.. một thiên thần vậy.

Ran khẽ ngạc nhiên, đôi mắt tím vẫn cố gắng tìm đến mắt cậu. Nhưng cô nào có thấy gì. Chợt cô cảm thấy không muốn khóc nữa. Và cô nở nụ cười..

- Cám ơn cậu.

- Thôi đừng cám ơn tớ nữa. Chúng ta đi tìm tiếp nha..

Cậu kéo Ran đứng dậy khỏi chiếc ghế đá và tiếp tục đi tìm.

Phải tìm ra mẹ cậu ấy trước khi quá muộn.. mình không thể kéo cậu ấy đi khắp nơi thế này, cậu nghĩ thầm khi nhìn thấy chiếc chuông đồng hồ điểm mười giờ tối. Bàn chân cậu đã gần kiệt sức vì phải đi quá nhiều trong ngày hôm nay. Cậu cám ơn một cô y tá khi biết người mà cậu tìm không có ở bệnh viện này. Đây là bệnh viện cuối cùng rồi. Cậu chán nản, vậy rốt cục cô ấy đang ở đâu chứ? Tại sao một tai nạn mà không thể tìm được nạn nhân? Cậu cố gắng suy nghĩ, tay vò vò mái tóc vốn đã hơi rối của mình. Cậu cảm thấy mình thật vô dụng. Nhận ra điều gì đó từ cậu, Ran lại gần cậu hơn.Cô muốn an ủi cậu, để cậu không phải suy nghĩ về chuyện của mình nữa. Nhưng cô lại không thể ngăn được nước mắt của mình. Nếu cô không bị mù, tất cả mọi chuyện sẽ không thành ra như thế này, cô sẽ không lạc mẹ, cũng không làm phiền đến cậu.

Cậu nhận ra thái độ của mình đã làm Ran cảm thấy tự ti hơn thì phải. Cậu vội ấp úng:

- Cậu đừng lo... chúng ta sẽ tìm được mà...

Cậu chợt thấy trong túi mình có cái gì đó, lúc nảy đi đá banh vô tình cậu bỏ nó vào túi lúc nào không hay.. đó là một hộp nhạc cổ nhỏ, cậu đặt nó vào tay Ran. Cố gắng để cô chú ý vào nó. Cậu mở chiếc hộp nặng đó ra, văn dây.. một bản nhạc khẽ ngân lên..

Ran lắng nghe và nhận ra giai điệu trong trẻo từ nó.

Cô khẽ cười và đưa nó gần hơn để có thể nghe rõ hơn.

- Tớ tặng cậu hộp nhạc này.. giờ thì cậu đừng khóc nữa nhé. Tớ muốn nhìn thấy cậu cười cơ..

- Cậu cho tớ thật sao.. tớ..

Cậu để cho Ran nắm lấy hộp nhạc bé xíu trong tay mình. Khẽ cười.

Từ đằng xa một đám người tiến lại gần, một ai đó mỉa mai:

- Trẻ con thời này ghê thật.

Cậu nhìn thấy một tên trong số chúng đang lại gần Ran và nắm lấy cổ tay cô. Cậu tức giận nhảy vào gạt tay hắn nhưng nỗ lực của cậu quá vô ích. họ mạnh hơn cậu nhiều. Một người nào đó quăng cậu xuống đất. Người cậu đau ê ẩm.

Cậu bất lực nhìn chúng tiến về phía Ran, Cậu nhìn thấy Ran đang co rúm vì sợ hãi. Một người giựt hết vòng tay và dây chuyền của cô. Sau đó chúng ném cho cả hai một cái nhìn khinh bỉ. Cậu cố đứng dậy và nắm lấy một cành cây bên cạnh mình. Cậu chạy đến và đứng trước Ran, đôi mắt đầy vẻ tức giận. Chúng quay lại đi đánh cho cậu một trận nhưng tên đầu xỏ ngăn lại.

- Chẳng còn gì quý giá. Chúng ta đi thôi

Và bọn họ bỏ đi. Cậu mệt mỏi thả cành cây xuống đất, cậu tiến lại gần Ran, lúc này vẫn nắm trong tay một cái gì đó.

- Cậu không sao chứ?

- Tớ ổn..

Ran khẽ thầm thì.

- Xin lỗi cậu vì tớ đã không thể bảo vệ cậu. Họ lấy đi..

- Không sao.. hộp nhạc vẫn còn ở đây mà.

Ran mở tay mình ra để cậu xem. Môi vẫn nở nụ cười. Điều đó làm cậu ngạc nhiên

- Cậu.. hay cậu về nhà tớ đi. Chắc chắn ba mẹ tớ không phiền đâu.

- Không..

Ran lắc đầu. Cô không muốn làm phiền cậu thêm nữa

- Tớ tin sẽ thành công nếu chúng ta quyết tâm, thứ tớ cần chính là mài dũa thêm ý chí quyết tâm của mình, Tớ không bỏ cuộc. Và cậu cũng vậy được không?

- Tớ không muốn làm phiền cậu nữa đâu.. cậu về đi, trời đã tối lắm rồi.

Cậu thở dài và giúp Ran đứng dậy. Nhưng đôi mắt cậu dừng ở bộ váy Ran đang mặc trên người. Cậu nhận ra một điều gì đó.. Cậu nắm lấy tay cô và nói vội:

- Cậu cởi áo ra đi!

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
Ice



Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 206
Birthday : 03/10/1998
Age : 18
Đến từ : xứ sở hoa anh đào

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   31/7/2012, 17:53

Cậu bé là shinichi à ss :31: Sao đoạn cuối lại bắt Ran cơi áo
Lalalaa run ko biết gì ko suy nghĩ linh tinh blow kiss Mong chap mới của ss flora

______________________________
Mọi người ghé qua forum Love Manga của mình nha ^^



Another

Về Đầu Trang Go down
ldp95_kudoshinichi



Nam Leo
Tổng số bài gửi : 1022
Birthday : 15/08/1995
Age : 21
Đến từ : 221B - Baker - Luân Đôn

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   31/7/2012, 19:00



Trích dẫn :
Trẻ con thời này ghê thật.

Cậu nghĩ hai đứa trẻ 6 tuổi thì làm gì nhau hả? :down: Tan tành cái tình yêu trong sáng tớ tính xây dựng rồi. T_T

Cái đoạn bọn choai choai tấn công Ran ý, cậu cho nó tự nhiên chút đi nha. ^^

Tớ tính cái cậu: "Tớ tin sẽ thành công nếu chúng ta quyết tâm, thứ tớ cần chính là mài dũa thêm ý chí quyết tâm của mình, Tớ không bỏ cuộc. Và cậu cũng vậy được không? " là khẩu hiệu nhà Mori, nên nó làm Shin nhận ra. :(( Thôi không sao, như thế cũng tốt. Đi cả ngày với Ran mà không nhận ra điểm nhấn ở váy Ran. ) Trong sáng phết đó chứ. cười lăn cười bò

Cậu năng suất ghê, đúng như tớ nghĩ, thôi, tớ cũng phải đi chiến đấu vs Word để gửi cho cậu đây. ^^ Vote cho cậu phát, vì năng suất quá đỉnh. cười lăn cười bò
Về Đầu Trang Go down
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   1/8/2012, 17:10

@Guy: cậu đã biết những gì tớ cần nói rồi đấy cười lăn cười bò~~ Còn đoạn nhỏ của chương 1 mà gõ được 3 trang W cười lăn cười bò~ mình bựa thật ghê gớm cười lăn cười bò~ Chap này chưa có gì gọi là sến quá.. cười lăn cười bò Chap 2 hứa hẹn nhiều đây.. cười lăn cười bò mình rất thích cười lăn cười bò và mĩnh sẽ cố gắng hết sức để.. ừm diễn đạt nó.. trời ơi so cute :x~~


Chương 1: Part 4


Ran bất chợt cảm thấy hơi bất ngờ khi nghe thấy cậu nói thế. Cô chợt ngập ngừng rồi cởi chiếc áo khoác của mình ra, Cậu chăm chú nhìn theo cử động của cô cho đến khi mắt bắt gặp chiếc váy mang nhãn hiệu của tập đoàn Mori. Bây giờ thì cậu biết tại sao không thể tìm được mẹ của cô. Vì cô bé đứng trước mặt cậu có xuất thân không hề tầm thường. Mẹ của cô chắc là được điều trị riêng nên không tìm được cũng phải. Cậu cầm lấy bàn tay của cô. Môi chợt nở nụ cười tươi.

- Tớ biết nhà cậu ở đâu rồi.

- Sao cơ?

Ran ngạc nhiên, nhưng cậu không nói gì thêm ngoài việc kéo tay cô đi. Ran để yên tay mình trong tay cậu và bước theo. Mình sắp về nhà rồi! Cô vui mừng..

……………

- Vẫn chưa tìm được sao?

Người đàn ông gắt gỏng với một người vệ sĩ. Ông ta cúi đầu thấp hơn và sẵn sàng nghe những lời phàn nàn từ chủ của mình. Ông Mori thở dài và phẩy tay cho người kia đi, bây giờ cho dù có nói gì thì vẫn đâu thể tìm ra Ran. Ông mở cửa phòng ngủ và bước vào. Bà Eri đang nằm trên chiếc giường. Bà bị thương nhẹ thôi, và đã tỉnh dậy từ vài tiếng trước. Ngay khi ông vào phòng, bà hướng đôi mắt lo lắng về phía ông:

- Tìm được không?

- Đừng lo, sẽ ổn thôi mà..

Ông Mori ráng trấn an bà. Nhưng chính bà Eri lẫn ông đều hiểu thật quá khó khăn cho họ lúc này. Ran không thể nhìn thấy gì, làm sao cô có thể tự tìm được về đây? Đó là chưa kể nếu gặp phải kẻ xấu thì sẽ có biết bao nguy hiểm trình rập cô.. Bà Eri quay đi, một sự buồn bã dâng tràn trong đôi mắt bà.

Flashback

Người phụ nữ nằm trên chiếc giường. Đầy vẻ mệt mỏi, bên ngoài một người đàn ông đang nói chuyện gì đó với bác sĩ. Ông ẵm lấy đứa bé sơ sinh từ bác sĩ. Một sự hối hận trỗi dậy trong lòng.

Căn phòng phủ một màu trắng ảm đạm. Người phụ nữ ráng sức ngồi dậy để nhìn thấy đứa con yêu dấu mình vừa sinh ra. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa nó cho bà. Một đôi mắt màu xanh tím… chúng thật đặc biệt. Nhưng chợt có cái gì đó làm bà chú ý.. ánh sáng?Ánh sáng đâu?

- Con chúng ta làm sao thế này?

Bà khẽ thổn thức, kinh ngạc quơ tay trước đứa trẻ. Ông vẫn không nói, chỉ lặng lẽ ôm bà vào lòng.

- Xin lỗi em.. vì anh mà em lo nghĩ quá nhiều… con bé .. bị..

Bà Eri kinh ngạc nhìn chồng mình, mọi chuyện là thật ư? Một giọt nước mắt khẽ lăn, bà gào thét trong cơn tuyệt vọng chưa dứt.

- Không! Em không tin.. anh nhìn xem, nó đáng yêu thế này.. đôi mắt con không sao mà… không!

Ông Mori khẽ ôm bà vào lòng và vỗ về. Xin lỗi con… thật sự cha có lỗi rất nhiều..

End

Từ ngày hôm ấy, ông Mori đã thay đổi để có thể bù đắp lại tất cả những gì đã làm cho mẹ con bà. Nhưng ông vẫn chưa bao giờ có thể quên.. nguyên nhân mà Ran không thể nhìn thấy được nữa.. là do ông.. do ông.

Bà Eri ngước lên, khẽ thổn thức.

- Anh lại suy nghĩ gì vậy?

- Anh thật sự có lỗi..

Môi bà chợt nở nụ cười, dẫu nó vẫn mang một nỗi buồn man mác.

- Đừng nói thế.. sáu năm qua.. em đã thật sự rất hạnh phúc mà.

Ông Mori lại gần và đặt tay lên vai bà.. trong phút chốc họ chỉ có một niềm vui vô cùng thuần khiết. Chợt có tiếng người nào đó gọi dưới lầu. Nó làm cho cả hai người giật mình khỏi thế giới riêng mà hai người đang ở.

- Cô chủ về rồi.

Bà Eri run rẩy, bà với lấy tay ông và khẽ bước đi cùng ông. Đứng trước họ là cô con gái nhỏ bé của họ. Bà Eri vui mừng chạy đến ôm Ran. Bao nhiêu hạnh phúc vỡ tràn.

- Con đây rồi, xin lỗi con.. mẹ xin lỗi.

Ran khẽ vỗ lưng mẹ mình, môi nở nụ cười..

- Con không sao mà mẹ…

Bấy giờ bà mới để ý đến đứa bé đứng cạnh cô. Trông cậu khá mệt mỏi, đôi mắt xanh trời rất quen thuộc. Mái tóc ngắn màu đen hơi rối.

- Cháu là?

- Cậu ấy đã giúp con đấy mẹ ạ..

Ran vội chen vào. Ông Mori lại gần và ngồi xuống cạnh cậu. Nói bằng giọng rất nhẹ nhàng (**khác DC nhỉ cười lăn cười bò~**)

- Cám ơn cháu đã giúp con chú.. cháu muốn ta đền đáp gì đây?

- Không có gì đâu ạ.. Cậu ấy về được là tốt rồi.

Cậu khẽ lắc đầu, cậu không cần đền đáp bất cứ gì cả. Vì khi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc khi cô gặp lại mẹ, như thế là quá đủ rồi. Ran chợt mò mẫm từ từ đến gần cậu. Tay cô dừng lại khi nhận ra mình đang nắm lấy tay cậu. Cô nở nụ cười:

- Cám ơn.. vì tất cả những gì cậu đã làm cho tớ.

- Nhớ những gì tớ dặn nhé, cho dù gặp chuyện gì cũng phải mỉm cười.. Tớ tin một ngày ông trời sẽ mỉm cười với cậu.

Cậu cũng mỉm cười với cô bé này. Cậu buông tay Ran ra và chào hai người đang ngạc nhiên nhìn thái độ của hai người nảy giờ. Cũng phải thôi vì Ran hầu như không có một người bạn nào. Tất cả đều không muốn làm bạn với con gái họ.. Họ nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cậu đi xa dần mà không biết rằng.. trong tương lai vận mệnh sẽ lại cuốn hai đứa bé lại gần nhau lần nữa…

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
ldp95_kudoshinichi



Nam Leo
Tổng số bài gửi : 1022
Birthday : 15/08/1995
Age : 21
Đến từ : 221B - Baker - Luân Đôn

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   1/8/2012, 17:27

Bóc tem, fic 50% của mình cười lăn cười bò

Hay dữ dậy, cậu triển khai rất tốt đó, nó không còn vấp như các part trước. )

Cái chap 2 ấy, lời thoại cậu sửa sao cho hay đi nha. cười lăn cười bò Chap dài gần 4 trang W, vậy là cậu sẽ phải viết kha khá đó. Ráng chịu, ai bảo giành phần viến. Cứ lựa phần khó mà làm cười lăn cười bò

Vote cho cậu vì những cố gắng ^^
Về Đầu Trang Go down
windy_august



Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 1268
Birthday : 11/08/1996
Age : 20
Đến từ : Ngân hà của chúng ta

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   1/8/2012, 20:02

Ss ơi ...........sr ss vì cháp trước em chưa đọc.
Haha nhưng bù lại đọc 2 part liền đã quá.
Shin gặp Ran lúc nhỏ, hai bạn trẻ này trông yêu quá cơ.
Tặng ss cái vote phát và anh Guy nữa nha *hối lộ để cho HE đấy*
Về Đầu Trang Go down
akiatatakai



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 290
Birthday : 01/09/2001
Age : 15
Đến từ : Yên Bái

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   1/8/2012, 22:34

Chap này hay!! Cơ mà bây giờ mới hiểu cái vụ anh Đô bắt Ran cởi áo==

Nói chung là hay và mình thua xa== why

Vote, khỏi nói nhiều==



Về Đầu Trang Go down
http://akiatatakaiblog.wordpress.com
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 10:10

@Guy: chết đi! Dài gì mà...khiếp cười lăn cười bò
@Win: chậc.. vậy là em thích đọc một lần à? ss viết một lần nè.. nếu chia ra chắc 2 part nhỏ nữa.. mà thôi ^^ ss chỉ thích tả bé bé thế này cười lăn cười bò chẳng biết yêu đương gì, ngây thơ vô tội
@Aki: tks em.. cười lăn cười bò~ Cái này có 50% của ss thôi ^^~
@All: trời ơi là trời.. khổ cái thân.. dài gì mà ghê quá :down: ráng gõ mà được mới 1/2 chap cười lăn cười bò Không muốn làm mọi người mất hứng nhưng mà dài quá.. ráng đi nha :down: 7 page W mà gõ lên này có tí xíu :crazy:


Chương 2 :Part 1


Đêm, khi mà mọi người đã say ngủ..

Người ta vẫn nghe thấy một giai điệu ngọt ngào..



Ran thả mình lên chiếc giường nhỏ của mình. Toàn thân ê ẩm, chưa bao giờ phải đi nhiều thế này. Lấy từ trong túi ra một vật gì đó, Ran khẽ miết ngón tay trên những đường rãnh của nó. Chiếc nắp được mở ra, những giai điệu lại nhẹ ngân vang. Cô khẽ nâng niu nó bằng những ngón tay của mình. Một cảm giác thoải mái tràn dâng.

Đôi mắt cô khép hờ, cô không tìm đến con gấu bông của mình như mọi khi nữa. Cô chỉ muốn nằm ở đây và lắng nghe những nốt trầm từ bài nhạc. Mọi thứ dần trở nên tươi sáng hơn với cô.. Đã từ lâu cô không giao tiếp với ai, tất cả họ đều xem cô là một người mù. Một người không giống như họ.

Cho tớ chơi với.

A? Cậu mà cũng đòi chơi à.. vậy thì đi theo tui tớ..

Các cậu ở đâu? Sao im lặng thế này?? Các cậu??

Ran lắc đầu cho những kí ức trôi tuột đi. Không, đừng bao giờ nhớ về chúng nữa.. Đôi mắt khẽ khép hờ, cô thả mình trong những giấc mơ.

……………….

Sáng sớm, từng tia nắng rọi xuống con đường mới tinh. Một cậu bé đang dựa lưng vào cánh cổng có chiếc bảng Mori thật lớn, đôi mắt nhìn những đám mây lững lờ trôi qua một cách chậm chạp. Cậu đã đến đây từ rất sớm, và vì không muốn làm phiền chủ nhà nên cậu đành chờ đợi cho đến khi có ai đó trong nhà thức giấc. Một tiếng, rồi hai tiếng. Từ trên ban công, một người phụ nữ chớp chớp mắt. Bà nhìn thấy người mà hôm qua cứu con gái bà, bà vẫn chưa thể cám ơn cậu. Bà cố gắng đi thật chậm qua phòng Ran, cô vẫn đang say ngủ. Khẽ mỉm cười, bà đi xuống và mở cánh cổng to và nặng ra. Cậu liền quay lại khi nghe thấy tiếng động. Bất ngờ một chút khi nhìn thấy bà, cậu khẽ cúi đầu:

- Cháu chào cô.

- Chào cháu, cháu đến có việc gì không?

Bà Eri khẽ nở nụ cười, Cậu vội vàng nói nhanh

- Hôm nay ở Kyoto có lễ hội, cháu muốn rủ cậu ấy cùng đi.

Đôi lông mày bà khẽ nhướng lên.

- Thế ư? Chỉ có hai đứa thôi à?

- Cháu đến Kyoto nhiều rồi cô ạ. Với lại cháu nghĩ..

Cậu bỏ lỡ câu nói giữa chừng. Một nụ cười lạ nở trên môi bà.

- Con bé vẫn còn ngủ. Cháu vào nhà đợi nhé?

Cậu ậm ừ và bước theo chủ nhà. Bà dẫn cậu qua những vườn hoa thật rộng, tối hôm qua cậu đã đến đây một lần nhưng không để ý đến chúng. Cậu ngồi trên ghế và yên lặng chờ đợi. Đồng hồ điểm tám giờ, cậu nhìn ly nước hoa quả của mình, không muốn uống. Từ trên lầu, một cô bé bước xuống. Ran mặc bộ áo màu hồng, vẫn còn hơi buồn ngủ. Cô đi xuống và đi lại gần chiếc ghế mình biết chắc là ở đó.

Chợt một mùi hương khiến cô dừng lại, ai đang ngồi trên ghế? Không phải mẹ hay cha.. Cậu nắm lấy tay cô và giúp cô ngồi xuống.

- Ơ? Cậu… đấy ư?

Ran hỏi trong sự ngạc nhiên chưa dứt. Cậu cười, khẽ nhích người sang một bên để đủ chỗ cho Ran. Bên kia ghế, trên môi bà Eri vẫn nở một nụ cười.

- Cậu đã từng đến Kyoto chưa? Chúng ta đến đó nhé? Được không?

- Chúng ta? Tớ… thích lắm.

Chợt cô nghĩ ngợi một điều gì đó. Bà Eri vội lên tiếng:

- Đi đi con.

- Ơ? Mẹ cho con đi thật à?

Bà Eri đứng dậy khỏi ghế, lại gần chỗ Ran và cậu đang ngồi. Bà đặt một tay lên vai Ran:

- Con cứ đi đi, ta cho phép mà..

Trên môi Ran chợt nở nụ cười. Cô gật đầu với cậu. Sau một hồi chuẩn bị những thứ cần thiết, bà quay sang cậu, nở nụ cười:

- Này nhóc, đừng để lạc mất con bé nhé.

Cậu nở nụ cười ngượng ngập. Rồi nắm lấy bàn tay Ran dắt đi.

……………………

Ran chần chừ khi đưa tay sờ một miếng gỗ. Kyoto là một cố đô giữ được nét cổ kính cho dù đã qua ngần ấy năm. Gỗ dưới tay cô mát rượu và trơn nhẵn. Cậu nói nhỏ vào tai Ran một điều gì đó và cả hai lại cùng nhau đi tiếp.

Cậu đưa Ran đi đến một rừng phong. Trên con đường tràn ngập một màu đỏ rực. Những cơn gió đưa lá phong bay là đà trước mặt như một cơn mưa. Cậu nhặt lấy một chiếc lá đặt vào tay Ran. Cô khẽ nắm lấy nó, sờ những sợi gân trên lá. Nó khác với những chiếc lá cô từng sờ nắm trước đây.

- Nó là gì?

- Lá phong đấy. Nó có màu đỏ.. bây giờ xung quanh toàn là lá này.. rơi cả một con đường.

Màu đỏ? Cô cười trừ, màu đỏ là màu như thế nào? Cô im lặng để tay mình trong tay cậu lần nữa. Cậu khẽ kéo cô đi trên con đường đầy sắc đỏ.

Những chiếc lá vẫn rơi chậm theo gió, lá rời cành và đáp nhẹ nhàng xuống nền đất. Chợt nhận ra một điều gì đó, Cậu kéo Ran đi nhanh hơn.

- A.. cậu làm gì vậy?

Cậu vẫn im lặng, dắt cô ra khỏi cánh rừng. Ran nghe thấy tiếng nhạc, rất nhiều tiếng nói cười xung quanh. Cậu nắm chặt tay Ran hơn và chen vào trong. Những tiếng nhạc rất rộn ràng. Nó làm Ran cảm thấy vui vui cho dù không thấy được những thứ đang diễn ra quanh mình. Từng đoàn xe diễu hành qua nơi họ đứng. Cậu thì thầm vào tai Ran những thứ có trên chiếc xe, nhưng Ran không thể biết được thứ gì trên đó cả. Vì lúc nào xung quanh cô cũng chỉ có một màu đen, làm sao tưởng tượng được. Ran kéo tay cậu lại

- Chúng ta ra khỏi đây được không? Nhiều người quá.. tớ..

Cậu khẽ ngạc nhiên, và rồi nhận ra.. cậu cứ chăm chú kể mà không nhận ra đôi mắt cô chẳng thấy gì cả. Cậu thật ngốc, khẽ nắm tay cô, cậu dắt cô đi khỏi chỗ đó. Ra khỏi đoàn diễu hành, cậu nhìn thấy một sườn dốc phủ cỏ xanh mướt. Một ý tưởng gì hiện ra, cậu buông tay Ran ra và chạy đi. Ran nhận ra cậu đã đi đâu mất, cô bắt đầu lo lắng. Chẳng lẽ cậu cũng bỏ rơi cô như trước kia? Cố gắng không suy nghĩ, Ran nhanh chóng cúi xuống sờ nền đất, cô cố gắng tìm cậu, nhưng không có ai cả. Ran bắt đầu cảm thấy sợ, ở đây không có cái gì quen thuộc với cô cả. Một bàn tay khẽ chạm vào cô, Ran run rẩy gạt phăng nó. Nhưng rồi cô nghe thấy một giọng nói thật quen thuộc.

- Cậu nhìn này…

Cậu đặt vào tay cô một thứ gì đó, là hoa. Ran nhận lấy nó và đưa lên ngửi, hương thơm.. cậu đi mua thứ này sao? Bao nhiêu sự trách cứ trong Ran đi đâu hết, cô ôm chầm lấy cậu.. động tác đó làm cậu chợt la oai oái.. cậu mất đà và trượt xuống dốc đầy cỏ. Cả hai cứ thế ôm nhau lăn vòng vòng xuống dốc. Khi cả hai dừng lại, cậu mới ngước lên. Cậu nhận ra Ran đang nằm trên người mình, cậu vội đỡ cô dậy.

- Cậu không sao chứ?

- Hi.. tớ không sao.

Ran mỉm cười tươi. Một cơn gió đưa hương thơm làm Ran khựng lại. Cậu cũng dừng lại trước khung cảnh trước mặt. Cả một cánh đồng toàn hoa! Cậu ngạc nhiên khi nhận ra mình và Ran đang ngồi giữa cánh đồng ấy, không phải cỏ cây.. mà là rất nhiều hoa. Từng cơn gió thổi hoa rung rinh.. những hạt phấn nhẹ bay trong không khí. Cơn gió từ đâu ùa về, gió mát mẻ mang theo dư vị ngọt ngào.. Cậu tả cho Ran nghe nơi này và đặt vào tay Ran thật nhiều hoa xung quanh. Cô mỉm cười và kết chúng vào với nhau.. cô làm điều đó bằng cả trái tim. Cậu biết điều đó, nên vẫn yên lặng nhìn cô làm, cho dù cứ kết được một bông thì cả vòng lại tuột ra. Cuối cùng, sau một hồi kết kết đan đan, Ran đặt nó lên đầu cậu. (**cười lăn cười bò~ phiêu tí đi.. đừng chém mình vì vụ này nhá cười lăn cười bò~ mình còn không tin đây**) Cậu khẽ ngạc nhiên. Ran mỉm cười tươi hơn, nó làm cậu cũng cười theo.

Cậu giật một bông hoa trên tay Ran, cười tươi:

- Giờ thì cậu tìm tớ đi. Tớ sẽ cho cậu bông hoa này..

Ran mỉm cười đứng dậy, đưa hai tay quơ trong không khí. Họ cùng nhau chơi đùa như thế, không lo âu, không muộn phiền.. phải chi tất cả đều như thế này. Và cuộc sống đừng quá phức tạp thì tốt biết bao..

Trời đã xế chiều, cậu kéo Ran ngồi xuống một bãi đất trống, họ cùng nhau chơi đùa đã hơn nửa ngày. Và cậu biết Ran đã mệt lắm rồi. Từng cơn gió một lần nữa lại thổi lên, mùi hương hoa cỏ phả vào má Ran.. Chiều tà, những lớp bụi mờ ảo bao quanh ngọn đồi. Mặt trời dần xuống núi tạo nên một khung cảnh thiên nhiên sống động. Cậu nhìn qua Ran, thì thầm:

- Đẹp quá..

Nhưng cậu không nhận ra, nụ cười của Ran kém phần tươi hơn.

- Tớ ước có thể nhìn thấy thứ mà cậu đang được chiêm ngưỡng.

Đôi mắt tím trầm xuống. Cậu đặt tay mình lên tay Ran, cảm thấy hơi có lỗi.

- Xin lỗi cậu, tớ không để ý.

Dường như không còn câu xin lỗi nào hay hơn thì phải, cô khẽ mỉm cười vì thái độ của cậu:

- Tớ bị thế này có phải là vì cậu đâu.

- Cậu.. có một đôi mắt rất đẹp.. tớ nói thật đấy.

Cậu ấp úng, nó làm cô mỉm cười tươi hơn nữa.. Cô biết đó chỉ là một câu nói làm cô vui lên, nhưng không hiểu sao, nó phát ra từ cậu lại làm cô vui đến thế.

- Có những thứ.. không thể nhìn thấy bằng mắt thường được.. tớ nghĩ, đôi khi con người ta quá chú trọng vào hình thức mà đã quên đi giá trị thật sự của một người… cậu nhìn mọi người bởi trái tim.. chứ không phải đôi mắt..

Câu nói ấy làm Ran ngạc nhiên, nó như xoáy vào tim cô một cái gì đó thật ấm áp.. cô mỉm cười thật hiền, khẽ nâng niu cánh hoa trong tay mình. Gió đến, cánh hoa vội bay theo làn gió…

………………..

Ran chần chừ trước cổng, cậu đã đưa cô về.. nhưng cô thật sự vẫn chưa muốn vào nhà. Cậu khẽ buông tay cô ra. Một nụ cười lại hiện hữu:

- Cậu vào nhà đi..

Cô im lặng. trong lòng cảm thấy không được vui lắm. Nhưng thân thể cô rã rời hết cả, và cô biết cậu cũng cần được nghỉ ngơi. Ngày hôm nay là quá đủ rồi.

- Cám ơn cậu.. hôm nay tớ thật sự rất vui.

- Nếu cậu muốn, tớ sẽ đến chơi với cậu thường xuyên hơn. Nhé?

Ran mỉm cười tươi rói, cô gật đầu.

Sau khi nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ ấy vào nhà, cậu quay đi.. để màn đêm ôm trọn mình vào lòng.

…………

- Ran? Con đi chơi về rồi đấy à?

Bà Eri mỉm cười và kéo Ran vào lòng. Cô mỉm cười và nhận ra đối diện mình, cha cô đang tỏ ra rất bực bội:

- Thằng nhóc ấy đưa con đi từ sáng sớm, mà tối mịt mới chịu mò về!

- Anh!

Bà Eri vội trách cứ. Điều đó làm ông Mori phải quay đi. Ran để yên cho bà vuốt nhẹ mái tóc ngắn của mình. Dường như có một điều gì đó bà sắp nói thì phải:

- Ran à, mốt chúng ta sẽ sang Anh sống. Bên đó có một người bạn của mẹ chuyên về mắt.. cô ấy hứa sẽ khám cho con. Vì cô ấy cũng từng chữa mấy trường hợp như con rồi

Câu nói của bà Eri làm Ran ngạc nhiên..

- Sao cơ ạ? Trường hợp như con cũng có thể chữa ư?

- Phải đấy Ran, chúng ta sẽ qua đó càng sớm càng tốt. Và có lẽ bên Anh môi trường sẽ tốt hơn cho con.. chúng ta sẽ không quay về đây nữa.

Ông Mori tiếp lời bà Eri. Ran ngạc nhiên, những luồng suy nghĩ cứ thế chen vào tim cô. Vậy là cô có thể nhìn thấy? Vậy là giấc mơ của cô đã trở thành hiện thực sao? Nhưng có một vết gợn làm cô không được vui. Vết gợn nhỏ thôi mà sâu sắc, nó làm nụ cười không thể nở trên môi cô được.

………..

Ran ôm chiếc hộp nhạc nhỏ vào lòng. Cô cứ thế trầm lặng suốt đêm, nếu cô đi khỏi đây thì cô sẽ không bao giờ nhìn thấy cậu được nữa.. cậu là người bạn đầu tiên của cô..

Những cơn gió, những mùi hương.. cả nụ cười giòn tan của cậu. Hôm nay tất cả chúng cô đều nhớ. Lần đầu tiên cô có một người bạn, và lần đầu tiên cô cảm thấy vui vì mình có một người bạn như cậu..

Nhìn thấy ánh sáng thật vui biết bao… cô muốn nhìn thấy.. nhưng cô vẫn thấy luyến tiếc một cái gì đó.

Nếu ra đi.. biết bao giờ mới gặp lại..

Có những thứ.. không thể nhìn thấy bằng mắt thường được.. tớ nghĩ, đôi khi con người ta quá chú trọng vào hình thức mà đã quên đi giá trị thật sự của một người… cậu nhìn mọi người bởi trái tim.. chứ không phải đôi mắt..

Trái tim ư? Cô nhắm mắt lại, lắng nghe từng giai điệu từ hộp nhạc bé xíu..

Cô có cảm nhận được gì không? Cô có thật sự muốn rời khỏi đây….

Nếu là trước kia mọi thứ sẽ không quá khó khăn thế này..

[...]

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
ldp95_kudoshinichi



Nam Leo
Tổng số bài gửi : 1022
Birthday : 15/08/1995
Age : 21
Đến từ : 221B - Baker - Luân Đôn

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 10:53

Bóc tem.

-Dài ghê, cậu còn chế thêm mấy cái tình huống phụ nữa chứ cười lăn cười bò

Không biết cái part sau nó khổng lồ như thế nào

Chưa được 50% chap 2. cười lăn cười bò

Ai bảo lựa phần khó mà làm. Ráng chịu. Ai oán làm chi.

Nói chung càng lúc cậu càng hiểu ý tớ nên tớ không ý kiến gì thêm. ^^

Vote + và chúc cậu sống sót )
Về Đầu Trang Go down
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 10:57

3 trang nữa... còn part cuối tính sau cười lăn cười bò hm.....


Chương 2: Part 2


- Cậu đến rồi sao?

Ran mỉm cười gượng gạo khi nhận ra sự hiện diện của cậu quanh mình. Cậu hơi ngạc nhiên vì thái độ đó của Ran nhưng rồi cũng gật đầu. Đáng lí hôm nay sẽ đi đâu đó mới phải, nhưng nhìn Ran thế này, cậu chẳng muốn đi đâu nữa. Và họ cũng nhau rảo bước trên con đường vắng. Gió sớm khác với hôm qua, gió khẽ luồn bàn tay vô hình của mình vào tóc Ran và đưa nó lên ngang tầm mắt. Gió cứ thế thổi qua họ. Không ai nói gì với ai.. Họ cùng nhau bước đến con đường hoa rẻ quạt. Màu vàng nổi bật lên. Hoa khẽ rơi là đà xuống nền đất. Cậu khẽ quay sang Ran, lại gần áp trán mình vào trán Ran.

Ran ngạc nhiên khi nhận ra hành động của cậu.

- Cậu làm gì thế?

- Trông cậu… mệt mỏi sao ấy. Tớ muốn xem cậu có sốt không thôi. (ôi.. con nít cười lăn cười bò~~)

- Vậy sao? Tớ ổn mà.

Ran lại nở nụ cười nhạt. Nó làm cậu không vui. Ran không cười như hôm qua, thà cô cứ tiếp tục cười như vậy thì tốt hơn.

- Cậu không ổn chút nào. Có chuyện gì vậy?

Ran ngạc nhiên, cô cúi gầm mặt. Cố gắng không để cậu nhìn thấy mặt mình nữa. Nhưng điều đó càng làm càng cậu chú ý. Cậu ngạc nhiên khi nhìn thấy một giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má đáng yêu của cô.

- Cậu sao vậy? Ai bắt nạt cậu à?

Câu nói ấy của cậu làm cô dừng lại, cô lúng túng lắc đầu. Thái độ của cô chẳng ổn chút nào, cô nhận ra một bàn tay sờ trên mặt mình. Cũng bối rối không kém cô, bàn tay ấy khẽ gạt nước mắt ở má cô. Cậu lại cười.

- Đừng khóc mà.. cậu biết không.. khóc không xinh như nhiều người vẫn nói đâu. Giờ thì nói cho tớ nghe đi.

Ran ậm ờ, cô cố gắng nuốt nghẹn cảm xúc.

- Ngày mai tớ sẽ làm phẫu thuật..

- Vậy là cậu sẽ nhìn thấy? Đó là điều tốt. Sao cậu lại khóc chứ?

Cậu mỉm cười tươi hơn, nắm lấy tay cô như thể một lời chúc mừng. Nhưng Ran lắc đầu, cô làm cho cậu ngạc nhiên.

- Tớ sẽ định cư bên đó.. không về nữa.

Câu nói này làm cậu ngạc nhiên. Nụ cười tắt ngấm trên môi cậu. Một nụ cười nhạt nhòa trong tâm trí cậu. Dù quen Ran chưa lâu nhưng cậu cảm thấy rất quý mến cô bạn này. Cậu cũng muốn chơi đùa với Ran nhiều hơn. Nhưng bây giờ…

- Này cậu, cậu còn nhớ tớ từng nói.. chỉ có những thứ chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim chứ? Cho dù ra sao đi nữa, chúng ta vẫn biết đã từng quen nhau.. đã từng làm bạn với nhau. Và cậu không quên tớ, tớ không quên cậu. Vậy là đủ phải không?

Ran lại lần nữa ngạc nhiên.

- Cậu chờ ở đây nhé. Tớ đi một chút.

Rồi cậu chạy vội đi đâu đó. Ran dựa lựng vào một gốc cây, nhắm mắt nghe những âm thanh xung quanh mình.

Một bàn tay chạm vào cô, Ran nhận ra cậu đặt vào tay cô một cái gì đó. Thật lạ, nó không giống thứ gì mà cô đã từng thấy trước đây. Cậu đặt nó vào một chiếc lọ, cô nghe thấy tiếng keng khi nó chạm đáy lọ.

- Tớ sẽ chôn nó ở đây.. mỗi năm tớ sẽ chờ cậu ở đây.. tớ tin sẽ có lúc chúng ta gặp lại.

Ran gật đầu, để cho cậu kéo chiếc lọ khỏi tay mình, bắt đầu đào đào gì đó.

Xong xuôi, cậu nỏ một nụ cười. Ran cũng mỉm cười. Cô biết mình sẽ không bao giờ quên được cậu..

……………

Chiếc xe lăn bánh đi.. Một nỗi buồn vô tận hiện ra trên đôi mắt của cậu bé.

Trên đó là một cô bé có đôi mắt màu xanh tím thật đặc biệt..

Nền trời phủ lên cậu một lớp bụi mờ mịt..

Tương lai ra sao.. tôi không biết.. nhưng tôi tin.. sẽ có ngày họ gặp lại nhau.

……………….

Ran im lặng nằm trên chiếc giường. Ngay bây giờ, họ sẽ làm phẫu thuật… cô nhớ lại điều mẹ đã nói với người bác sĩ.. thành công hoặc thất bại..

Chỉ năm mươi phần trăm..

Cô không quan tâm đến điều đó, thứ duy nhất trong đầu cô hiện giờ chỉ hướng về một người. Cô muốn mình quay về , cô muốn mình có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ xung quanh. Hạnh phúc hay nỗi đau? Tất cả cô muốn mình tự vượt qua.. cô nhất định sẽ nhìn thấy. Vì thế giới xung quanh.. thật đẹp đẽ biết bao.

Đôi mắt xanh tím ấy vẫn nhìn thấy một màu đen, nhưng trong màu đen ấy lại có một vùng trời màu trắng. Sáng sửa và tươi mới.. chiếc xe nặng nề chạy đi.

Phòng mổ, những con người căng thẳng nhìn cô bé đang chớp mắt liên tục, họ có cái gì đó không hiểu ở cô bé này. Một quyết tâm ngấm ngầm nào đó hiện ra trong đôi mắt tím.

Ran nhắm mắt lại, để mình chìm trong những giấc mơ.

Nếu tở mở mắt ra, ánh sáng tràn vào trong tớ.. người đầu tiên tớ muốn nhìn thấy.. sẽ là cậu. Tớ muốn thấy nụ cười của cậu, tớ muốn nhìn thấy hình dáng của cậu.. tớ muốn thấy bàn tay cậu luôn lồng vào bàn tay tớ

Nếu tớ có thể nhìn thấy ánh sáng xung quanh.. tớ muốn thấy những con đường trãi đầy gió và hoa.. Những ngọn đồi nơi chúng ta từng cùng nhau vui đùa.. tớ muốn nhìn thấy những màu sắc sống động xung quanh..

Tớ muốn thấy, những giấc mơ không còn màu đen.

Nếu tớ thành công. Tớ hứa sẽ quay về.. và lúc đó tớ sẽ không bỏ cậu mà đi như bây giờ.. hãy chờ tớ..

Nơi những cánh hoa màu vàng… bay là đà trong chiều gió..








______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
ldp95_kudoshinichi



Nam Leo
Tổng số bài gửi : 1022
Birthday : 15/08/1995
Age : 21
Đến từ : 221B - Baker - Luân Đôn

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 11:13

) ) )

hay ghê, thật không thể tưởng tượng nổi, mấy câu cuối cùng làm chính tớ cảm động. Dù tớ bắt mọi chuyện phải ra như thế cười lăn cười bò

May mà biết trước kịch bản, chứ không thì mình cũng chết lặng với cái khoảnh khắc này rồi. Vỗ tay khen ngợi bạn hiền. Tốc độ post bài kỉ lục, mà khả năng viết lại đi song hành. Thật hoàn hảo đó Ony. ^^

Chap này tớ phục rồi, cậu càng viết càng hơn với tốc độ chóng mặt. Vui ghê ^^. Cố lên nhé. ^^

Vote thôi. ^^
Về Đầu Trang Go down
akiatatakai



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 290
Birthday : 01/09/2001
Age : 15
Đến từ : Yên Bái

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 14:03

Chậc, lại lại chậm chân :diedie: . Lại có người vào com trước mềnh== :diedie:

Hay, ôi xin lỗi ss Ony với a Guy nhá!! Aki là Aki bây giờ mới com bài được nên đọc luôn

cả hai part, tuyệt!!

Vote khỏi nói nhiều==
Về Đầu Trang Go down
http://akiatatakaiblog.wordpress.com
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 19:46

Chương 2: Part 3


Bệnh viện, một ngày mùa thu.

Người ta nhìn thấy một đứa bé đang nằm trên giường, đôi mắt được băng kín lại bằng lớp băng màu trắng. Ngày hôm nay, họ sẽ tháo băng cho cô. Vào nửa tháng trước, người ta tiếp nhận bệnh nhân đặc biệt này, chỉ với hy vọng nhỏ nhoi, cô bé đã cương quyết sẽ làm phẫu thuật. Các bác sĩ không ai nói gì, đôi mắt vô hồn màu tím ấy khiến người ta không thể từ chối được hay khuyên cô bé từ bỏ ý định. Vì dường như cô bé này đã quyết định việc này từ lâu lắm rồi, đôi mắt ấy luôn có một sự quả quyết không thể tìm thấy ở bất cứ người lớn nào.

Ran cố gắng nhìn qua lớp băng. Nhưng cô không thể nhìn thấy gì cả.Cô phải nhắm mắt liên tục trong thời gian này. Phẫu thuật đã thành công ngoài sự trông đợi, nhưng vẫn có cái gì đó làm cô không được vui. Cô gắng tìm chiếc hộp nhạc vẫn ở đâu đó trên bàn. Ran khẽ ôm nó vào lòng.

Nó là tất cả những gì cô có, đó là thứ duy nhất cô đem theo khi cả gia đình đi sang Anh. Nếu hôm nay mở mắt ra, cô nhất định sẽ nhìn thấy được nó. Thứ đã tiếp thêm cho cô sức mạnh. Khi nghe đến hy vọng của mình, cô đã từng nghĩ nếu mình không tỉnh dậy được nữa thì sao? Nhưng tất cả điều đó đã vụt tắt khi âm thanh của hộp nhạc vang lên. Nó làm cô nhớ đến cậu. Người bạn duy nhất của cô. Cậu đã từng nói, đừng bao giờ từ bỏ. Cô nhớ cái cách cậu kéo cô qua các con đường trong khi cố gắng tìm nhà cho cô. Cô nhớ giọng nói luôn động viên cô là không được bỏ cuộc. Và theo cách nào đó, cô đã làm theo lời cậu. người ta đều nói cô sống sót là nhờ kì tích, nhưng cô không cho là vậy. Ngay cả khi trong giấc mơ ấy, một niềm khao khát cháy bỏng của cô, là một lần được nhìn thấy cậu. Cô muốn biết cậu ra sao, cậu như thế nào. Cô muốn thấy những chiếc lá màu đỏ mà cậu nói. Cô muốn một lần cũng được tự cảm nhận tất cả những thứ thuộc về cậu. Trông cậu thật sống động chứ không phải chỉ qua một lớp màn âm u..

Thế giới của cô chỉ có một màu đen trước khi cậu bước vào. Cậu là hiện thân của những gì cô muốn đạt đến. Và tất cả những đều đó làm cô ước mình có thể quay về lại Nhât, nơi con đường hoa rẽ quạt.. mùi thơm dịu nhẹ của chúng vẫn làm cô nhớ.

Rời tay khỏi hộp nhạc, cô nhận ra có ai đó đang đi về phía mình. Cô nghe tiếng mẹ rõ mồn môt:

- Ran.. bác sĩ đến rồi này.

Ran gật đầu, cố gắng ngồi ngay ngắn khi vị bác sĩ vào phòng. Ông nói câu gì đó với cô, nhưng cô không hiểu gì cả. Vị bác sĩ bắt đầu sờ vào đầu cô và bắt đầu tháo băng, Ran bắt đầu cảm thấy hồi hoopk, đây mới là giây phút quyết định tất cả.. Băng được tháo ra hết, Ran nhắm mắt lại.. chần chừ không dám mở ra. Rồi từng chút một, đôi mắt ấy khẽ mở, từ từ và ngập ngừng. Một cái gì đó ngay lập tức đập vào mắt cô. Một người phụ nữ đang nhìn cô đầy lo lắng. Còn có cả một người đàn ông thấp thoáng sau bà.. cô vui sướng nhìn mọi thứ xung quanh mình. Chiếc giường, vị bác sĩ, những cành hoa đặt trên bàn.. tất cả chúng đều khác trí tưởng tượng của cô. Và hơn hết cô nhìn thấy chiếc hộp mình vẫn nắm trong tay suốt. Nó làm theo kiểu dáng cổ xưa. Trong suốt bằng pha lê. Chạm khắc của nó khiến cô chú ý, một dòng chữ ở dưới đáy hộp. "Always Smile, my angel'' Cô nhìn nó ngạc nhiên. Cô không hiểu những dòng chữ này có ý nghĩa gì, nhưng trong tận đáy lòng. Cô vẫn cám thấy một sự yêu mến kì lạ với chiếc hộp nhỏ bé này. Lần đầu tiên bà Eri nhìn thấy biểu lộ cảm xúc trong đôi mắt cô, và đó là một cái nhìn đầy nồng nàn... Cái nhìn đó là tất cả những gì cô mong muốn, đó là tất cả những động lực của cô trong thời gian qua.. Ran.. bà khẽ thầm thì.. đôi mắt có chút dịu dàng hơn.

Bên ngoài cửa sổ, những chiếc lá rơi nghiêng theo làn gió đang đến... một mùa thu yên ả trôi qua như thế.


11 năm sau.

Ran lặng bước trên đường phố đông người, những con người này luôn có những mối quan tâm âm thầm nào đó, cô không biết được, và ngay cả giữa lòng thành phố. Cô vẫn thấy mình thật cô đơn. Gió khẽ thổi nâng mái tóc đen dài của cô bay bồng bềnh. Đã qua mười một năm kể từ ngày hôm ấy, và giờ đây Ran đã lớn. Đôi mắt xanh tím hút hồn mọi ánh nhìn. Trong cuộc sống của cô, mọi thứ trôi qua thật chậm rãi và bình yên.

Cố gắng đi nhanh hơn, cô nhận ra một vài người nào đó đang đi theo cô. Có lẽ là những người bạn trong trường. Họ luôn tìm cách tán tỉnh cô, tỏ tình, thư từ, không một điều gì không được đem ra áp dụng với họ. Nhưng cô không màn để tâm, cô không thể mở lòng mình với ai. Cô không biết tại sao nữa. Cô chỉ biết cứ mỗi khi có ai đó nhìn cô bằng một ánh mắt nồng nàn. Ngay lập tức, cô lại nhớ về cảm giác bàn tay mình được bàn tay ai đó nắm chặt. Nó làm cô không thể chấp nhận lời tỏ tình của bất cứ một ai.

Ran là hiện thân của tất cả những gì hoàn hảo nhất. Đó là theo lời của một ai đó cô không còn nhớ nữa. Họ luôn ca ngợi cô bằng những lời nói xáo rỗng. Dù trong một cuộc sống quá bận rộn, cô vẫn thấy thời gian trôi qua với mình thật chậm rãi. Cô đã cố gắng xin phép mẹ mình cho cô quay về Nhật, nhưng không. Bà vẫn luôn lắc đầu như thế suốt mười mấy năm. Mối tình đầu của cô.. là cậu. Bây giờ cô mới hiểu, những năm tháng qua cậu đóng vai trò thế nào trong đời mình. Cậu làm cho cuộc sống của cô sang một trang khác. Cậu kéo cô ra khỏi cái thế giới ảm đạm của cô. Đôi mắt cô trở nên trầm đến đáng sợ. Một ai đó đặt tay lên vai khiến cô quay lại. Đó là một cô bạn cùng lớp, cô ấy khá tốt. Chỉ trừ việc Ran không thể kể cho cô nghe mọi chuyện về mình như cô vẫn thường làm. Bạn thân ư? Không phải. Ran cảm thấy rất thích cô, nhưng tuyệt nhiên vẫn không có cảm giác thân thiết lắm. Bạn của cô, mấy ai không quan tâm đến cô chỉ vì hoàn cảnh gia đình cô?

- Chào cậu Ran.

- Chào cậu Naoko.

Ran khẽ nở nụ cười, mặc dù trong đó không phảng phất chút niềm vui nào.

- Cậu lại thế rồi, đừng xưng hô thế chứ! Cậu đang về nhà hay đi học thêm?

- Tớ không đi học thêm.

Ran lại cười. Cố gắng không làm cô bạn mình thất vọng. Nhưng sao khó quá, nhận ra điều gì đó trong thái độ của Ran. Naoko lái qua chuyện khác:

- Cậu có thấy hai tên đang đi theo cậu nảy giờ không?

Naoko chỉ về một góc phố, hai cậu bạn đang tò tò theo Ran như người mất hồn. Cô khẽ cười khi nhìn thấy Naoko có một thái độ rất thú vị.

- Không phải đâu. Chắc họ đi theo cậu đấy. Tớ có gì đâu mà họ đi theo chứ..

Naoko hơi bất ngờ về câu nói của Ran. Cô khẽ cười:

- Thôi nào tiểu thư. Ai chẳng biết cậu thông minh, xinh đẹp. Đã thế không kênh kiệu như những người khác. Cậu còn có thành tích học giỏi mười mấy năm liền. Trong trường bọn con trai lớp khác ngày nào cũng qua lớp mình để nhìn thấy cậu một lần? Chỉ phiền nhất là tớ này. Lúc nào tớ cũng bị tra hỏi để xem thử cậu có bạn trai chưa..v..v..

Nghe Naoko nói một tràn làm Ran không khỏi thích thú. Cô bạn thật dễ gần. Bạn trai ư?Cô không quan tâm mấy..

Mùa thu, những chiếc lá khẽ rơi ngang tầm mắt. Ran chợt nhìn những chiếc lá vàng. Lòng nhớ về một kỉ niệm xa xôi. Cô chợt thì thầm:

- Naoko này, cậu có biết hoa rẽ quạt không?

- Không.. sao cậu lại hỏi thế?

Ran cười nhẹ và lắc đầu. Đó chính là lý do.. mãi mãi sẽ không có ai bước vào được thế giới của cô được nữa. Thế giới của cô lúc này.. chỉ dành riêng cho một người mà thôi.

Gió thu thổi nhè nhẹ trên môi Ran. Để lại chút ấn tượng gì đó rồi vội xa.

Ran bước đi trên con đường vắng người. Gió không lạnh, nhưng nó làm cô chợt buồn.

Vì sao cậu lại có quá ý nghĩa với cô đến thế? Tại sao cô mãi không quên được cậu?

Ran mở chiếc hộp bằng thủy tinh, một điệu nhạc lại ngân lên.

Cô không biết tại vì sao, nhưng trong tim cô, lúc nào cũng nhớ về cậu. Cô ước mình có thể quay về nơi ấy, để một lần lại được nhìn thấy màu hoa rẽ quạt. Cô có thể tin cậu không? Liệu cô còn có thể gặp cậu không? Lúc ấy cả hai mới chỉ là một đứa trẻ. Liệu cậu sẽ có những cảm giác như cô chứ? Hay cậu cũng chỉ là một người vô tình bước vào cuộc sống của cô?

Cô hy vọng gì đây? Liệu lời hứa năm xưa.. cậu vẫn còn nhớ chứ? Mười năm đằng đẵng.. cô nhớ cậu. Nhưng liệu cậu có nhớ đến một cô bé như cô?

Một giọt nước mắt khẽ lăn, nhưng nhanh chóng được gió thổi bay đi mất. Cô lại ôm chiếc hộp nhạc vào lòng. Đây là tất cả những gì còn sót lại về cậu. Một người cả cái tên cô còn chưa được biết.

Những nụ cười của cô.. đã không còn có thể tươi như trước nữa. Tất cả chỉ vì cậu..

Nếu nhắm mắt lại, tớ có thể mơ thấy cậu.. tớ cũng muốn mình được ngủ mãi mãi, vì như thế tớ sẽ được ở bên cạnh cậu mãi mãi.. nhưng.. hình dáng của cậu tớ còn không nhìn thấy... cậu chưa từng có thể xuất hiện trong mỗi giấc mơ..

Nếu tớ có thể quay về, tớ vẫn muốn được cậu nắm chặt tay kéo đi qua những con đường.. tớ thật sự luôn nhớ đến cậu.. người vô tình bước qua cuộc đời tớ.

Nếu có một điều ước.. tớ ước tớ sẽ được ở bên cậu.. thay vì ở đây...


Cô nhận ra nước mắt lại lần nữa chảy dài trên mi mình.. Cô lại nhớ, một bàn tay bé nhỏ gạt nước mắt cho cô..

Câu ở đâu? Tại sao không có ai.. giúp tớ lau những giọt nước mắt này....


cười lăn cười bò công nhận cười lăn cười bò nhớ cho mình ý kiến nhá cười lăn cười bò part này mình làm theo cảm tính thôi cười lăn cười bò kiểu này chap 2 không bao giờ kết quá cười lăn cười bò~~ Thêm nữa nhớ để lại cái cmt cho mình sống sót qua ngày nhé cười lăn cười bò

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
akiatatakai



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 290
Birthday : 01/09/2001
Age : 15
Đến từ : Yên Bái

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 20:01

Hay quá^^ Hai người hợp tác, làm cái chap hay thật^^

MÀ mà cứ cái đà này chẳng mấy chốc fic này sẽ nổi trội lên cho mà xem ss à nếu ss với

a ý hợp tác thế này cười lăn cười bò

Aki bớ phờ hai người cười lăn cười bò

À quên. Vote chớ nhểcười lăn cười bò

Về Đầu Trang Go down
http://akiatatakaiblog.wordpress.com
ldp95_kudoshinichi



Nam Leo
Tổng số bài gửi : 1022
Birthday : 15/08/1995
Age : 21
Đến từ : 221B - Baker - Luân Đôn

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 20:24

Đỉnh của đỉnh. Vote mạnh tay cười lăn cười bò

Tớ không nghĩ là cậu viết nó đạt đến thế luôn đó. Yeah Yeah Yeah

Cậu cứ lược bỏ thoại chuyển qua nội tâm theo ý cậu đi nha, sửa nội dung cũng được, tớ kệ, tớ bấn nó rồi cười lăn cười bò Cậu cứ viết theo ý cậu muốn. ^^

Không biết lấy gì tặng cậu, lao đầu vào viết tiếp vậy. ^^
Về Đầu Trang Go down
windy_august



Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 1268
Birthday : 11/08/1996
Age : 20
Đến từ : Ngân hà của chúng ta

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   2/8/2012, 20:36

Hehe em thích fic này lắm. Nhất là đoạn cảm xúc của Ran
Chúc ss viết năng suất hơn tiếp nha *năng tới nỗi giờ em mới kịp đọc nè*
Ném cho ss cái vote rồi bỏ chạy
Về Đầu Trang Go down
Night



Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 47
Birthday : 01/10/1992
Age : 24
Đến từ : My house :x~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   3/8/2012, 07:43

Hôm nay mới chui vào :hic: Xem nào... mỗi lần mình vào là có chuyện xảy ra với cô em bé nhỏ cười lăn cười bò~ Cơ mà Ony.. sao lại ôm nhiều fic thế? Làm không xong rồi lại kêu cười lăn cười bò

Công nhận 2 trong 1 có khác cười lăn cười bò nội dung thật ghê gớm cười lăn cười bò

Ừm, ss khá thích đoạn lúc nhỏ, đúng như em nói. Rất dễ thương ^^ em tả kiểu này rất tốt. Nhưng 6 t thì không có những điều quá người lớn như thế đâu. Ss nghĩ em phải về quan sát lại một đứa bé 6t đi.. như nhóc nhà em đấy. Chủ nhật nào ss cũng thấy nó mà cười lăn cười bò 6t đấy nói bập bẹ, chứ đâu già dặn thế.

Nếu nhắm mắt lại, tớ có thể mơ thấy cậu.. tớ cũng muốn mình được ngủ mãi mãi, vì như thế tớ sẽ được ở bên cạnh cậu mãi mãi.. nhưng.. hình dáng của cậu tớ còn không nhìn thấy... cậu chưa từng có thể xuất hiện trong mỗi giấc mơ..

Nếu tớ có thể quay về, tớ vẫn muốn được cậu nắm chặt tay kéo đi qua những con đường.. tớ thật sự luôn nhớ đến cậu.. người vô tình bước qua cuộc đời tớ.

Nếu có một điều ước.. tớ ước tớ sẽ được ở bên cậu.. thay vì ở đây...


Rất sâu... ờm.. ss công nhận điều này. Lần này thì em diễn đạt nội tâm khá tốt. Ss cảm tưởng như Ran thật sự có tỉnh cảm với Shin cười lăn cười bò ss đang trông đợi xem nó sẽ đi về đâu.

Chúc em viết tốt. (và sẽ chém sau)
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Giai điệu ngọt ngào   Today at 09:51

Về Đầu Trang Go down
 

[Long Fic] Giai điệu ngọt ngào

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

 Similar topics

-
» Âu Cơ - Lạc Long Quân - Truyện tranh
» Chả Cá Thăng Long
» Duyên tình lạc bến - Bà Tùng Long
» Salad thanh long đỏ
» Bài Tình Ca Cho Giai Nhân ..

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-