CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [One-shot] Quên - Nhớ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
panda_koala



Tổng số bài gửi : 26

Bài gửiTiêu đề: [One-shot] Quên - Nhớ   27/8/2013, 20:29

Title: Quên-Nhớ
Author: panda_koala
Disclaimer: nhân vật không thuộc về mình, họ thuộc về bác Ao, nhưng số phận họ là do mình Very Happy
Rating: K
Status: completed
Pairings: ShinRan, HakRan.
Genres: tình cảm nhẹ nhàng, hơi bi đát T.T
Warning: không có đâu ^^
Note: nếu ai không thích cặp đôi và fic của mình thì xin Back, không gây war, mình rất coi trọng ý kiến đóng góp của mọi người ^^

Mình xin chú ý với các bạn là fic này chỉ gồm 3 nhân vật: Shinichi, Ran và Hakuba, và pairing là như mình giới thiệu, fic chỉ gồm 2 part, cực ngắn ^^

Summary:

Một sự quan tâm, chú ý…
Một nỗi buồn day dứt khôn nguôi….
Một ánh nhìn…
Một cái nắm tay khe khẽ….
Một tình bạn…hay là tình yêu….
Tôi gặp em, lần đầu trong cơn mưa nặng hạt
Tóc em dài, ướt đẫm dưới trời đêm
Anh đến đây, bồi hồi và lặng lẽ
Để khi nhìn đôi mắt khẽ lao xao….

Part 1


Hakuba' s POV

Tôi đứng dưới mưa, yên lặng và bất động, tâm tư gửi theo gió mây, theo từng đợt mưa rơi xối nước. Trời mưa, hay trời đang khóc, tôi thầm nghĩ mà lòng thắt lại. Đời người cứ như mây thoảng qua, nhẹ nhàng mà thoáng chốc, đến, che mát, lắng dịu tâm hồn, và đi, giằng xé người ở lại. Cả cây cối còn có sinh mạng, sống và chết, huống chi là con người bé nhỏ, nhưng sao tôi thấy hụt hẫng vô cùng, một con người tài năng đến thế nhưng phải chấm dứt sự sống khi tuổi còn quá trẻ, cay đắng, day dứt và đau khổ, anh đi, để lại cho đời nhiều thành quả, sự yên bình và êm dịu, nhưng anh đi, là sự mất mát quá to lớn cho người yêu mến anh, những yêu thương còn dang dở, một tấm chân tình còn nung nấu khó phai, một sự tiếc nuối xâu xé tâm hồn, sự ngưỡng mộ và cúi đầu kính phục. Shinichi Kudo, anh cứ yên nghỉ, một giấc ngủ cho cõi vĩnh hằng, không lo toan, phiền muộn. Nhưng anh nên biết rằng, hay tôi sẽ nói cho anh biết, những người ở đây, hiện diện trước anh ngày hôm nay, đều là người quý mến anh và tôi nghĩ rằng, anh cũng quý mến họ, tận đáy lòng, tôi sẽ cố gắng chăm sóc họ, yêu mến họ như anh đã từng, tôi và các bạn hay người thân của anh, sẽ sống cả phần cuộc sống của anh còn dang dở.

Ran's POV

Tôi quỳ xuống đất, trước nấm mộ khang trang, nhã nhặn của người mà tôi gọi là bạn, Shinichi Kudo, anh ấy là bạn tôi, phải, nhưng sao đắng chát quá, thế những gì anh nói yêu tôi trước Tháp đồng hồ, những gì anh quan tâm tôi, lo lắng cho tôi khi tôi gặp nguy hiểm, những gì anh âm thầm bảo vệ tôi khi bọn xấu tấn công, bàn tay anh vuốt tóc tôi, nhẹ nhàng ấm áp, những ánh nhìn trìu mến, cả những nụ hôn say đắm trước khi anh vào trận tiêu diệt bọn áo đen, ôi Shinichi, xin anh hãy cho em biết, đó là những gì, một người bạn đã làm cho em sao, hay một người mà em yêu say đắm.

Tôi ngã quỵ, mưa thấm ướt áo tôi, ướt sạch, tóc tôi rũ xuống, hai bàn tay tôi đau đớn bấu chặt xuống nền đất lấm bùn, mưa hắt lên mặt tôi, bắn những mẩu đất nóng hổi lên khuôn mặt đau khổ này, tôi chỉ khóc, khóc lả người, rồi im lặng, tôi muốn khóc nữa, thật nhiều nữa, nhưng bản thân ơi, sao nó không nghe tôi nữa, nó bất động, một tiếng thút thít cũng chẳng phát ra, mệt mỏi, tôi thực sự quá mệt, tôi trơ ra như pho tượng, nhưng người điêu khắc ơi, xin đừng tạo ra những nét bi thương tận cùng này nữa,những nét đau khổ của một người dự đám tang. Tôi cảm giác xung quanh mình có nhiều người, nhưng sao họ cũng im bặt như tôi, tôi chỉ nghe tiếng gió gào thét, mưa trút nước xoáy mạnh xuống đất những dòng chảy xối xả, gió rít ù ù những âm thanh não nề chua xót, im lặng quá, tôi sợ nó, sợ hãi sự im lặng này, ai đó, có ai đó làm ơn cất tiếng, nói cho tôi biết rằng trên thế gian này còn có anh, người tôi yêu mến, nói cho tôi biết rằng trái tim tôi vẫn vẹn nguyên, không đau đớn và mất mát, xin ai đó, hãy nói đi, nói rằng đây là một giấc mơ, một giấc mơ đáng sợ, hay nó khác đi cũng được, một phép thuật vô hình nào đó chỉ giấu đi anh, giấu thôi và sẽ trả anh lại, trả anh cho tôi để anh bên cạnh tôi mãi mãi.
Tôi gục đầu xuống đất, răng cắn chặt môi lại để không phát ra tiếng, tôi sợ khóc rồi, nếu tôi khóc nữa chẳng phải tôi đã tự mình thừa nhận anh không ở bên tôi, anh đã ra đi mãi mãi, ôi không, không thể như thế, nước mắt ơi, xin đừng chảy nữa, nín lại nào, trái tim ơi, xin mày đừng đau nữa, đừng quặn thắt như vậy, anh sẽ trở lại thôi, sẽ như vậy mà, anh đến, mày sẽ có thêm một người bạn, mày biết không, nó ấm áp lắm, thực sự ấm, chưa một trái tim nào ấm như vậy đâu, thế nên mày chờ nhé, ngoan nhé, xin mày đừng đau nữa, sẽ ổn thôi, người bạn của mày sắp đến rồi.

Ôi, đằng kia, ta thấy rồi, anh đấy, anh đang mỉm cười, ta sẽ đến với anh, mày sẽ có bạn, à không, không phải là sẽ, là chắc chắn, ta thấy anh rõ mồn một, thế mà mọi người nói anh đi mất cơ đấy. Trái tim này, mày cảm nhận được chứ, ấm áp đúng không, ta nói mà, anh đang đưa tay chờ ta nắm, phải rồi, Shinichi, em đến đây, đến với anh ngay lúc này, anh chờ em nhé.
Tôi bước vội vàng, chập choạng trong mưa, tôi thấy anh, rõ từng nét một, tôi nghe được cả mùi hương trầm quen thuộc trên người anh, con tim tôi thôi thổn thức và nước mắt ngừng rơi, còn gì sung sướng hơn khi tôi gặp được người tôi yêu. Phải rồi, em yêu anh, Shinichi, em sẽ không cho anh đi nữa, không cho đâu, anh phải ở lại với em, mãi mãi anh nhé.

Hakuba's POV

Tôi thấy em bước loạng choạng, em tiến về bên cạnh ngôi mộ, tôi nghe thật khẽ giọng nói khàn đặc của em, Shinichi, gì thế, em đang nói gì, tôi không hiểu, Shinichi đã chết, cậu ấy không thể đứng ở đây cho em gọi tên được, nhưng tôi biết rõ rằng tôi vẫn chôn chân tại chỗ, chuyện gì thế, một thám tử như tôi lại tin có hồn ma sao, ôi không, chắc chắn không phải, nhưng thật kỳ lạ, một sức mạnh vô hình nào đó níu giữ không cho tôi tiến về phía em, tôi cũng chẳng thể gọi lớn để buộc em dừng lại, em đang ra xa khỏi ngôi mộ, ôi có ai đấy, làm ơn ngăn em lại đi, em đang ảo giác, phải rồi, em chắc chắn vì quá đau khổ nên nhìn thấy cậu ấy, thật đáng thương cho em, em thật nhỏ bé, yếu đuối làm sao, chắc hẳn lúc này em đau đớn lắm.
Tôi thật giận cậu đấy Shinichi, cậu nói tôi là bạn thân cậu, cậu tin tưởng tôi, thế rồi trước lúc ra đòn quyết định vào hang ổ bọn chúng, cậu cảm thấy điều gì mà nói với tôi rằng cậu khó trở về được, hay thật, thế nên cậu nói với tên bạn thân này của cậu, phải cố thoát ra và lo cho Ran, tôi hận lúc đó không quát lớn vào cậu, bảo cậu rằng hãy tự mà lo lấy, cô ấy yêu cậu, mong cậu trở về như thế nào, cậu lại ở đây mà bịt miệng tôi rồi lại còn căn dặn, tên bạn đáng ghét, cậu bảo tôi làm sao đây. Và cứ thế tôi im lặng, vì khi tôi định mở miệng, tên thám tử bạn thân đáng ghét lại chặn lời tôi, thật quá đáng, tôi chỉ ậm ừ, và rồi cuối cùng thì như vầy, cậu cùng chết với tên Gin đáng nguyền rủa ấy.

Shinichi, đáng lẽ ra tôi phải giận cậu thật nhiều vì cậu nhất quyết với tôi phải bảo vệ người yêu của cậu, cậu nghĩ rằng tôi không có người yêu sao, thì chưa có thôi, sao cậu không sống thêm mà đợi tôi ra mắt bạn gái tôi cho cậu xem, Ran và cô ấy chắc hẳn sẽ là bạn tốt, như tôi với cậu vậy, ôi Shinichi, cậu làm gì thế này, tôi muốn giận mà cũng chẳng xong, và bây giờ, có lẽ cậu đúng, tôi và mọi người sẽ lo cho Ran của cậu, tôi xin hứa, người bạn thân của cậu xin hứa, vậy nhé, hãy yên tâm.
A, tôi đi được rồi, tên bạn đáng ghét, chẳng hiểu sao tôi có cảm nhận tôi đi được là nhờ cậu ta, thật là, tôi lao đến bên Ran, em vùng vẫy yếu ớt trong tay tôi, tôi cảm thấy người em nóng ran, sốt, em sốt cao quá, tên bạn chết bầm kia, nếu cậu yêu Ran, hãy giúp cô ấy hồi phục nhanh nào, cô ấy suy sụp vì cậu đấy. Tôi lầm bầm cay đắng, Ran ỉu xìu lại, em ngất trên tay tôi, hai dòng nước mắt vẫn không ngừng chảy, tôi bế em trên tay, nhẹ nhàng nâng niu như thiên thần bé nhỏ, về với tôi, tôi đã hứa với cậu ấy, tôi sẽ chăm sóc cho em, hãy tin tôi nhé, thiên thần.

Lá rụng về cội, chẳng phải vậy sao….

end part 1 ^^ mong mọi người góp ý Very Happy:60:


Được sửa bởi panda_koala ngày 28/8/2013, 12:14; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Hattori.Aiko



Nữ Cancer
Tổng số bài gửi : 85
Birthday : 23/06/1996
Age : 20
Đến từ : Ngày hôm qua...

Bài gửiTiêu đề: Re: [One-shot] Quên - Nhớ   28/8/2013, 08:49

Mạch cảm xúc của bạn khá tốt, trôi chảy. Mình thích suy nghĩ của Hakuba trong đây lắm, chân thành và chững chạc. Tuy nhiên về văn phong bạn cần trau chuốt nhiều hơn, vì đôi lúc câu cú của bạn diễn đạt chưa đc hay, đôi chỗ hơi lủng củng, lặp ý, dùng từ chưa đúng. Bạn chú ý khắc phục nhé ^^~

______________________________
Tôi và anh...
Hai kẻ cùng chung cảnh ngộ
Cùng chung một mục đích
Nhưng trái tim của chúng ta
Lại không chung nhịp đập...






Nếu có cơ hội
Xin thời gian hãy quay trở lại
Nếu tôi gặp anh trước
Có lẽ mọi chuyện sẽ khác...
Về Đầu Trang Go down
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [One-shot] Quên - Nhớ   28/8/2013, 13:26

Xem nào, 2 part là one-shot nhé PK, không phải Shortfic đâu ~ Thế này nhé, lần sau mỗi lần bạn có ý định viết hãy xem thử nó thuộc trường hợp nào trong đây để dễ phân loại fic nhé. 

+ One-shot/Two-shot (thường ngắn, chỉ 1 Chapter duy nhất, với 2-shot, 2 chương, đọc riêng cũng không sao.. ) Khi tạo, thường nên để vào box hoàn thành *nếu bạn muốn giúp mình* chứ move bài về box khi đã hoàn là việc của mình mà :"> 

+Shortfic (Dưới 9 chapter trên 3 chapter) 

+Longfic (từ 10 chapter trở lên)

+Series (là những câu chuyện liên kết với nhau, thường thì viết nhiều long fic kiểu phần 1 phần 2.. cũng là Series, hay đơn giản là tổng hợp tất cả các one-shot cùng chủ đề cũng có thể nói là Series. Series khi tạo đừng để vào box đã hoàn thành) 

Thật ra mình cũng không có ý định vào để nhắc cái này, cơ mà thấy có vẻ PK mới viết, nên mình lưu ý vậy thôi. 
Rút kinh nghiệm lần trước, mình sẽ không động đến trình bày, cũng như những đề mục cần có. Về nội dung, một fic Sad, bạn thích RanHak? Mình không phản đối, nên không cần War thế đâu *Cười tươi* Cơ mà sao cứ mong Shinichi vẫn còn sống ~ Hic ~ 

Thế nào nhỉ, cách miêu tả và biểu đạt chỉ dừng ở mức chấp nhận được, nhưng hành văn chưa thật sự trôi chảy. Cái chính khi mình đọc, chỉ là những dòng cảm xúc, nhưng nó không sâu sắc, chỉ hời hợt qua cái nhìn của mình. Không có cảm giác nhân vật đang đau đớn ~ :)

Có những đoạn, lặp từ, cách sử dụng từ khá vụng. Cơ mà nhìn chung, lại không có những từ ngữ dư thừa. == không thể trích hết tất cả những gì chưa ổn, nên chỉ một vài ví dụ điển hình thôi. 
những nét đau khổ của một người dự đám tang. 

Một điển hình của việc sử dụng ngữ chưa ổn. Vì sao đấy à? Vì.. khi tả đau đớn day dứt, đừng bao giờ miêu tả hoàn toàn, hãy để công việc ấy cho đọc giả.. 

ôi có ai đấy, làm ơn ngăn em lại đi, em đang ảo giác,

Đây là ngôi 1, nhưng.. những lời trong nội tâm này cho thấy nhân vật không có những suy nghĩ thật chín chắn. Chỉ là cách biểu lộ cảm xúc.. cảm xúc này không sâu. Mình đã nói rồi, khá hời hợt. 

con tim tôi thôi thổn thức và nước mắt ngừng rơi, còn gì sung sướng hơn khi tôi gặp được người tôi yêu. Phải rồi, em yêu anh, Shinichi,

Một sự thật vỡ òa? Đây là cao trào của nội tâm Ran, nhưng, cái bạn miêu tả, chỉ là một cách bỗng nhận ra, muốn nói ra những thứ chưa kịp nói. Chứ chưa phải là vỡ òa. Liệu một người chờ đợi Shinichi thời gian như thế, liệu những kỉ niệm.. có thoáng qua, và chỉ dừng ở từ yêu? Tớ chưa thấy cao trào.. ~ 

Tình hình là tớ không ghép Ran với bất cứ ai khác, Mình Shinichi và chỉ có Sama ~ *Cười* Tớ không thích cho Ran một người khác ngoài Shinichi. Đây chính là câu trả lời, những chapter tiếp theo, sẽ là những sự chăm sóc của Saguru cho Ran, nhưng tớ không tin, một con người có thể thay đổi tình cảm của mình như thế. Có thể Saguru sẽ mang đến cho Ran nhiều hơn thế, nhưng tớ.. có lẽ vẫn quan niệm, trong đôi mắt màu xanh tím, chỉ nên có một bóng hình mang tên Shinichi *Cười* Mặc dù tớ ghét anh ấy chết đi được cười lăn cười bò 

Ôi, lại dài dòng ~ Đã xong, chờ chapter tiếp *Tung bông* và cám ơn đã đóng góp cho box *trá hình* *Thì thầm* Hãy viết nhiều hơn nữa nhé ;)~ 

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
panda_koala



Tổng số bài gửi : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: [One-shot] Quên - Nhớ   28/8/2013, 20:22

^^ PK xin cảm ơn Hattori.Aiko và Ony rất rất nhiều ^^
cảm ơn hai bạn đã đóng góp ý kiến giúp mình hoàn thiện
PK sẽ cố gắng nhiều hơn nữa, sửa chữa và tiếp thu *mình rất thích văn mà* Very Happy
và cuối cùng....chap mới tới đây Very Happy mọi người cứ góp ý nhiệt tình nhé ^^ PK rất trân trọng :x


Được sửa bởi panda_koala ngày 29/8/2013, 18:12; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
panda_koala



Tổng số bài gửi : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: [One-shot] Quên - Nhớ   28/8/2013, 20:40

Trước khi post tiếp mình xin lưu ý với các bạn, POV trên là của Hak, POV dưới là của Ran (mình sợ sẽ rối T.T )
và một điều quan trọng Happy birthday Hakuba sama yêu quý ^^
fic như một món quà tặng sama (dù không bao giờ nhận T.T ) và fan Hak, cả fan HakRan nữa, mong tất cả đều vui ^^


Part 2 :inluv: :inluv: 



Anh đến và đi như cơn gió
Trĩu nặng lòng kẻ ở lại nhớ nhung
Gió mơ hồ em không chạm được
Gió thét gào tan nát trái tim yêu…

Nhưng anh biết không một làn gió mới
Khẽ bồi hồi vương vấn mái tóc em
Và qua nhanh những chiều thu rực rỡ
Gió la đà làm dịu mát trái tim…

Hai năm sau, trong một cơn mưa nặng hạt, gió thổi ù ù trên chiếc chiếc ban công trắng, tôi đến cạnh em, nhẹ nhàng đứng phía sau người con gái ấy, tôi đã có thể hỏi em rằng điều gì khiến em buồn như thế, em kể cho tôi nghe, tất cả, tôi thật vui, tôi đã trở thành người được em tin tưởng. Được rồi nhé Shinichi, tôi đã làm theo lời cậu, quả thật là khó kinh khủng, lúc đầu em cứ im lặng, chẳng để ý gì xung quanh, tôi rất vất vả mới đem em về được đấy, cậu liệu hồn, giúp em thêm nữa để em bình thường trở lại, đừng làm em phải khóc, Ran mà khóc, tôi…tôi……ôi tôi muốn đánh cậu thật đau mà chẳng thể, cậu thắng rồi, Shinichi ạ.
Hai năm dằng dặc, anh ấy quan tâm tôi, thật nhiều, nhiều lắm, đến khi anh hỏi điều gì làm tôi buồn, tôi kể anh nghe hết cả, tôi thấy tin tưởng anh, tôi có thể nói cho anh nghe những điều trong lòng, cởi mở và thân thiện. Anh ấy bảo rằng anh ấy yêu quý tôi và cả Shinichi, anh ấy làm theo lời dặn của anh, hay thật, sao anh có thể để bạn bè quan tâm người yêu anh như thế, nhưng thôi, tôi hiểu anh mà, anh lo cho tôi nên đã làm vậy, mà quả thật, Hakuba rất tốt, một người bạn tuyệt vời.
Hai năm nữa, sao mà lâu thế nhỉ, tháng ngày trôi qua với tôi cứ như đi trên cát lún, nhưng tôi có thu hoạch lớn hơn, tôi đã có thể nhìn thẳng thật lâu vào đôi mắt tím biếc kỳ diệu của em, trong đôi mắt ấy, tôi có thể đi sâu vào từng ngõ ngách trong tâm hồn nhân hậu, ấm áp từng bị tổn thương, đúng vậy, em đã phải chịu nỗi đau quá lớn, giờ đây thứ mà tôi có thể làm, là đem lại niềm vui cho em, sưởi ấm lại tâm hồn lạnh băng đó. Shinichi, tôi đã cảm nhận được tình yêu của hai người to lớn như thế nào rồi đấy.
Bốn năm, con số này với tôi có lúc nhanh lúc chậm, tôi lao đầu vào học tập, làm việc để tìm quên, quên đi anh, Shinichi Kudo, người mà tôi yêu quý. Mà có thật là tôi muốn quên anh không, hay tôi đang tự trấn áp sự hy vọng vô lý trong đầu, tôi ngốc thật. Và thời gian, nó chậm đến khó thở khi tôi nhớ đến anh, trong những chiều mưa và gió đen đặc. Trái tim tôi dần ấm lại, do đâu nhỉ, à, có lẽ do Hakuba, anh chàng ấy thật khéo, anh ấy biết làm tôi vui đúng lúc và chỉ im lặng ở bên khi tôi cần, tôi đã có thể nhìn vào đôi mắt xanh của anh thật lâu, và sâu đến tận cùng suy nghĩ, tôi đọc được trong đôi mắt ấy sự yêu thương ấm áp, quan tâm che chở, đồng cảm với tôi. Shinichi, em đã biết được ngoài anh ra, em còn có những người bạn, người thân luôn bên cạnh, giúp em đứng vững trên mặt đất này. Shinichi, em nhớ anh.
Lại hai năm nữa, chao ôi, lần này tôi thề với cậu rằng, Shinichi, hai năm này ngắn đấy, này nhé, tôi cho cậu biết, Ran trò chuyện với tôi nhiều hơn, em cười với tôi nữa, tôi nhìn em cứ như một thiên thần ấy, à phải, em là angel mà, em còn làm quà tặng tôi và mọi người dịp Giáng sinh, em cởi mở và linh hoạt hơn trước rất nhiều. Này, nói thật đi anh bạn, tôi đoán chắc rằng cậu đã nhúng tay vào đúng không, tôi ước gì mọi chuyện có thể đẹp đẽ như thế này và hơn nữa. Anh bạn của tôi ạ, tôi nghĩ rằng cậu đang hài lòng vì tôi làm tốt việc này đúng không, ôi không không, không cần phải cảm ơn tôi trong mơ thế đâu.
Hai năm nữa qua rồi anh ạ, em vẫn không thôi nhung nhớ anh, nhưng anh này, em phát hiện rằng mình đã bỏ quên quá nhiều thứ, mọi người và cuộc sống bên cạnh em. Em đang cố sửa chữa sai lầm đây, mọi người khen em là angel đấy, anh biết không, em cười nhiều hơn trước, cởi mở và thân thiện hơn trước. Em phải cảm ơn anh một điều, Hakuba đúng là bạn thân của hai chúng ta, anh ấy giúp em tìm lại được chính mình, anh ấy với em thật vui vẻ. Ừm, nhưng có một thứ làm em khó chịu, sao những thám tử như các anh đều vùi đầu vào các vụ án thế nhỉ, em chẳng thích chút nào, quà Giáng sinh em làm thật cẩn thận, em gói giấy và ruy băng rất đẹp nữa, em đến tận nhà tặng anh ấy, nhưng em phải gửi bác quản gia và đến sáng hôm sau anh ấy mới về, nguyên nhân à, quả là khó chịu, anh ấy phá án chưa xong.
Tám năm, Shinichi ạ, cậu nói với tôi cứ như chắc chắn “Cậu sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, như tôi. Và Hakuba, nếu tôi không còn, tôi nghĩ cậu sẽ thực sự yêu quý Ran đấy”. Tên bạn đáng ghét kia, sao phải đến khi cậu chết, hừm, tôi đâu phải sắt đá, tôi yêu quý bạn bè của mình mà, cậu hãy dẹp mớ suy nghĩ kỳ quặc ấy đi, cậu nghĩ tôi lạnh băng như vẻ bề ngoài sao, không đâu anh bạn ạ, tôi đã từng nhặt nuôi một chú chó con lem luốt lang thang đấy, và hiện giờ, chú chó xinh xắn ấy chưa bao giờ rời khỏi tôi quá năm bước. Hay thật, cậu là tên thám tử kỳ lạ nhất mà tôi từng biết đấy, cậu thực sự nắm rõ được tâm tư của tôi vậy sao, cứ như thể cậu vẽ lối cho tôi đi vậy, à không, sao như thế được chứ, cậu là cậu, tôi là tôi, cậu làm sao có thể….hừ, thôi được rồi, tôi sẽ ngẫm lại điều đó, tên bạn thân đáng ghét.
Tám năm rồi, nhanh vậy sao Shinichi, em đến thăm anh đây, cỏ mọc nhiều quá, em trồng một cây anh đào gần bên anh, nó lớn rồi anh ạ, cây xanh tốt vững chãi cứ như anh hiên ngang trước kẻ thù, phải rồi, Shinichi của em là người dũng cảm nhất, anh tài giỏi và kiên cường. Anh biết không, Hakuba Saguru, anh ấy thật biết cách yêu thương em, em rất dễ chịu, vui vẻ, em chẳng lo toan gì cả, quả thật có chút gì đó giống anh. A, gió, cây anh đào rung rinh kìa, nó lay lay như phấn khởi, đẹp quá, anh có thấy vài nụ hoa đang nở không, đẹp lắm anh ạ.
Thêm hai năm nữa, ôi chẵn mười rồi, cậu biết không Shinichi, tôi thua rồi, cậu đã thắng, tôi đã dũng cảm cầm lấy tay em, nói yêu em và chờ đợi, em nhìn tôi, có chút ngạc nhiên, rồi em đi về, tôi cũng chẳng thể níu em lại, tôi hiểu em mà. Hừm, tên bạn đáng ghét này, tại cậu đấy, tôi đã yêu em thật rồi, yêu cô gái angel nhỏ nhắn dễ thương ấy, cậu thật là….Thế nhưng Shinichi, cậu…có giận tôi không, tôi yêu em là thật lòng, yêu em bằng cả tính mạng này, như cậu, tôi phải làm sao đây…
Thế là mười năm rồi, từng ngày từng giờ em đều nhớ anh, Shinichi, nhưng anh ơi, có cái gì đó lạ lắm, Hakuba nắm lấy tay em, trong một chiều thu vàng rực, cây lá trơ cành và chim hót líu lo, gió thoang thoảng nhẹ nhàng và mây trong veo xanh thẳm, anh ấy nói yêu em, quyết liệt và chân thành, anh ấy đợi em trả lời, nhưng anh à, em hơi bối rối, em để anh ấy đứng đó và rảo bước về nhà, em cũng không biết tại sao em không phản kháng hay trách móc anh ấy, có thứ gì là lạ trong lòng em. Ôi Shinichi, em sao thế nhỉ, em đang thực sự nghĩ về anh ấy, nghĩ về tình cảm Hakuba giành cho em, Shinichi, anh có giận em không….
Mười năm, một thời gian khá đủ để xóa đi ký ức, xóa đi nỗi đau dằng dặc trong lòng. Mười năm, anh và cô và cả người kia nữa, nhớ và quên, một phần kỷ niệm xa vời trở nên cũ kỹ, nhưng chúng không mất hoàn toàn, chúng được cất giữ trong một phần riêng trong sáng và đẹp đẽ nhất của tâm hồn, một quá khứ nồng nàn, ấm áp và cả sự chua xót khôn nguôi. Nhưng giờ đây, chúng đã được khép lại trong ngăn kéo ấy, và tiếp theo đó, một ngăn kéo khác mở ra, hai tâm hồn đã từng chịu bao đau đớn, sẽ nhận được những gì tốt đẹp, những gì quý báu nhất mà Thượng Đế muốn trao tặng cho những đứa con của Ngài.
Mười năm hai tháng kể từ ngày Shinichi mất, anh và cô đến viếng mộ người bạn cũ, gió khẽ lay cành đào, lung lay tán lá, nụ hoa hồng phấn vươn mình xòe cánh, hứng lấy những giọt sương mai, gió thoang thoảng, mùi hương trầm bao quanh, ngôi mộ anh như sáng lên, có thứ gì đó vui vẻ hạnh phúc len lỏi trong tâm hồn hai người đứng cạnh. Shinichi, phải chăng, anh đang mỉm cười.
Lá rụng về cội, chẳng phải vậy sao….



end. Smile Smile
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [One-shot] Quên - Nhớ   Today at 19:30

Về Đầu Trang Go down
 

[One-shot] Quên - Nhớ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [One-Shot] Diary of Mama
» [One-shot] Nơi cuối con đường
» [One-shot] Sushi
» [One-shot Dịch] Mùa xuân tái ngộ (In The End, A Spring Reunion)
» [One-shot Dịch] Thật, giả: Những bông hồng (Of Fake Roses and Real Ones)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-