CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tác giảThông điệp
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: [Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ   13/10/2013, 20:54

First topic message reminder :

Chập Choạng-Chênh Vênh-Vụn V
By Ony
Disclaimer: Tất cả nhân vật không thuộc về mình.
Genres: Romance, Angst, Sad....
Rating: T
Pairing: Shinichi.K & Ran.M
Status: Completed
Fandom: Detective Conan
Warnings: Không re-post dưới mọi hình thức..
Note: 28

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang




Được sửa bởi 0ny ngày 2/6/2014, 18:23; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com

Tác giảThông điệp
0ny



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 660
Birthday : 23/10/1995
Age : 21
Đến từ : Góc trời, chỉ có gió và mây ~

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ   20/5/2014, 08:28

~ VỤN VỠ ~
 
Ngược chiều yêu thương... 
lạc dòng cảm xúc... 

Gió mang hương cỏ về tản mạn trên gò đất đã cũ. Mùi hương lặng lẽ vuốt ve mái tóc dài của cô. Đôi mắt màu thạch anh mang theo một nét buồn vô tận, dường như không thể có những tác động bên ngoài có thể làm cô gái chú ý. Nhưng bên trong thân hình ấy, vẫn toát lên một vẻ ảm đạm không gì so sánh được. Chiếc xe theo cô nhiều giờ liền, bỗng chốc dừng lại bên con đường toàn là đất. Ran mím môi, quay lại từ từ. Cô nhìn thấy anh, bộ âu phục chỉnh chu, gương mặt không rõ đang vui hay buồn. Ran thở dài, không thể làm gì hơn ngoài đối diện với người trước mặt. Bỗng anh đến gần cô hơn, nắm lấy tay cô. Ran chau mày, cố gắng vùng khỏi anh. Nhưng Ran nhận ra cái siết thật chặt, đến mức tay mình đã hằn những vết đỏ chạy dài. Ran nhìn thấy trong mắt anh có một sự bối rối, nhưng nó biến mất nhanh như thể cô vừa nhìn nhầm thôi. Thay vào đó, cảm xúc chủ đạo trong gam màu xanh dương là kiên định, có một chút đen đặc lại. Ran gần như không thể thở được. 

-Anh muốn làm gì? 

Shinichi không nói, anh kéo tay cô lên xe. Thô lỗ quăng Ran vào ghế phụ. Shinichi cúi xuống, vòng qua eo để thắt dây an toàn cho cô. Ran im lặng, nhìn thấy anh đã đóng cửa từ bao giờ. Shinichi về ghế của mình, sự im lặng của anh làm cô không thể nói gì được. Rốt cục thì Shinichi muốn làm gì? Ran tự hỏi, rồi lại quan sát cảnh vật dần dần biến đổi xung quanh. Shinichi lái xe rất nhanh, Ran gần như không nhận ra mình đang đi với tốc độ bao nhiêu nữa. Cô thấy tay mình đã bắt đầu run rẩy... 

-Shinichi! Anh điên à? Dừng lại!!!! 

Shinichi mặc kệ cô đang hét ầm lên bên cạnh, vẫn tiếp tục lái xe như bay. Ran cảm tưởng như mỗi lần xuống dốc là thân hình có thể bay ra ngoài xe. Cô nhắm mắt, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo từ bao giờ. Shinichi rẽ vào vài ngõ nửa, rồi dừng lại ở một khu chung cư. Ran thấy anh xuống xe, lại tiếp tục kéo cô đi vào thang máy. Ran bắt đầu thấy bực. Cô không biết nên làm thế nào với người này nữa. Ran thấy anh dùng thẻ quẹt vào máy, cánh cửa mở ra. Bên trong là một không gian khá tối. Ran nhìn quanh, nhận ra có một phòng ngủ và một phòng khách. Cửa sổ rất lớn, không treo rèm. Ran nhận ra thân thể đau ê ẩm khi anh đẩy cô xuống ghế sô pha. Ran xoa xoa cổ tay của mình, lúc này thì mới nhận ra anh ngồi xổm trước mặt từ bao giờ. Shinichi nhìn cô, rồi mỉm cười. Ran cảm thấy hơi sợ nụ cười này... cô không rõ ý anh là gì... Shinichi không giải thích, cũng chẳng nói gì. Ran có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh. Cô quay mặt đi. 

-Ran, tốt nhất em cứ ngoan ngoãn ở trong này. Anh không để em thoát khỏi tay anh đâu. 

-Shi.. 

Cô chưa kịp phản ứng, đã nghe tiếng cửa đóng lại. Ran giật mình, chạy đến. Cô cố gắng lay lay cánh cửa, nhưng vô ích. Ran nhận ra mình đang bị giam lỏng... Ran lùi lại, không cố gắng tự làm đau bản thân nữa. Cô đến gần cửa sổ, chợt thấy âm thanh gần như biến mất hết. Ran không hiểu, ở đây để làm gì chứ? Anh có thể nhốt được cô suốt không? Ran khẽ cười, đến gần cửa sổ hơn. Cô để thân thể mình trượt dần xuống bậu cửa. Ngơ ngác nhìn những đám mây kéo về, trời một màu xám xịt. Ảm đạm, vần vũ.... Ran nhắm mắt, cảm thấy một giọt nước mắt khẽ rơi ra. Hòa tan vào làn gió mát thổi từ cửa vào... 

Lúc cô tỉnh dậy thì trời đã tối từ lúc nào. Vài giọt mưa bắn vào má cô. Ran ngơ ngác, cả người vì ngồi quá lâu mà ê ẩm. Cô nghe thấy tiếng mở cửa, vội nhìn về hướng ấy. Trong nhà không có ánh đèn, Ran nhận ra mình đang hoang mang đến cực độ. Cô nghe thấy tiếng sét bên ngoài, không hẹn mà kêu lên một cái tên. 

-Shuu, anh ở đâu? 

Người đứng trước mặt sững lại vài giây, cô ôm lấy tai mình, thu mình vào góc. Ran gần như bất lực... cô thấy những tia sét làm cả bầu trời sáng trưng lên đằng sau. Cô hoang mang, nhìn thấy một bàn tay đến gần. Cô bám lấy cánh tay người ấy. Nhắm nghiền mắt. Đèn sáng, Ran mới nhận ra mình đang ôm ai... Cô khẽ lùi lại, lại thấy nụ cười quen thuộc của anh. 

-Sao? Nhớ người đàn ông của cô à? 

Ran thẩn thờ, buông tay anh ra. Cô chán ghét không muốn nhìn vào đôi mắt anh. Lòng thắt lại theo từng nhịp thở. Anh không cho phép cô quay đi, chạm vào má cô. Anh ép cô nhìn vào mắt mình. Ran lại né đi. Đến khi không thể phản kháng được nữa, cô thấy âm ấm ở đầu môi. Nụ hôn như trừng phạt, Ran không tin anh có thể làm thế, vội đẩy anh ra. Nhưng Shinichi vẫn kiên trì, anh ngấu nghiến môi cô. Đến khi môi cả hai cùng bật máu. Cô cắn anh sao? Cô chán ghét anh đến thế sao? Shinichi tiến lại gần cô. Tay siết chặt cánh tay cô. Ran không kêu gào, cũng không phản kháng. Chỉ lặng lẽ nhìn anh... 

Shinichi buông cô ra, không muốn nhìn nữa. Anh tháo cà vạt, quăng tất cả những thứ vướng víu trên người rồi vào phòng tắm. Vài phút sau, Ran nghe tiếng nước chảy bên trong. Cô lúc này mới thở ra một chút. 

Cô nhìn bóng lưng anh đi vào. Rồi co mình lại. 

---------- 

Ran, con tuyệt đối phải làm điều đó! Con phải làm... 

Ran ngơ ngác, tai lại nghe tiếng ai như thều thào... cô cảm thấy cảm giác quen thuộc trào ra, nước mắt cứ thế mà chảy ngược vào trong. Uất ức, thêm từng tầng nức nở cứ thế mà bóp nghẹn cô. 

Cô nhìn thấy cánh tay người mẹ của mình dần dần buông lỏng. Giây phút ấy, cả thế giới của cô đã chết rồi. Ran không quen việc ở một mình trên thế gian như thế này... Cô không còn cha, cũng mất cả mẹ. Cuộc sống còn đáng sống ư? 

Nước mắt theo kí ức tràn ra. Ngày đưa tang, cũng chỉ có một mình cô cầm di ảnh của mẹ, đứng lặng hàng giờ dưới mưa... Ran biết, mình đã không còn con đường lùi nữa rồi. Thế nhưng... cảm giác này lại làm cô đau đớn.. 

Con xin lỗi... thù giết cha mẹ không đội trời chung... nhưng con lại yêu hắn... 

-------------- 

Ran nhìn anh bước ra từ phòng tắm. Cô đến gần, ôm lấy anh. Nước mắt cứ thế chảy dài trên má. Mới đây thôi, có thể khóc đến như vậy sao? Anh kinh ngạc, trong lòng cảm thấy muốn ôm cô vào lòng... Người con gái này quá yếu đuối, đến mức anh không thể làm gì khác. Shinichi ôm lấy cô, hương thơm bạc hà quen thuộc đong đầy tâm trí... Ran dựa vào anh, lấy ngực anh làm khăn... cứ thế mà nước mắt cứ chảy dài ra. 

-Ran? 

-Shinichi... đừng nói gì cả. 

Cô nhón chân, hôn lên môi anh. Một đêm, lại tiếp tục trôi qua như thế. 

--------------- 

Shinichi tỉnh dậy thì trời đã sáng từ lâu. Sờ bên cạnh, ra nệm nhăn nhúm lại, không một chút dấu vết có người đã từng ngủ qua đêm. Anh loạng choạng xuống giường, thấy Ran đang ngồi trên ghế, ánh mắt mông lung. 

Anh nhịn không được đến bên cạnh cô. 

-Em đang nghĩ gì? 

-Chúng ta rời khỏi đây được không? Bắt đầu tất cả từ đầu được không? 

Shinichi nhìn thấy một chút bi thương trong đôi mắt thạch anh. Anh nghẹn lại, chỉ biết ôm lấy cô. Ran mệt mỏi tựa vào anh... 

Ngày đã bắt đầu từ lâu, nhưng bây giờ Ran mới cùng Shinichi lên xe. Anh bước vào xe mình, rồi lại quan sát Ran. Cô nở nụ cười. 

-Shinichi, nếu em có lỗi với anh... liệu anh có hối hận... vì đã yêu em không? 

-Ngốc, lại nói gì nữa thế? 

Ran lắc đầu, vui vẻ cười lớn. Cô lồng bàn tay mình vào tay anh. Cái siết tay thật nhẹ từ anh khiến lòng cô chùng xuống. Nhưng rồi lại xua tan được ngay...

Thời gian lặng lẽ trôi qua. Shinichi lái xe với tốc độ rất ổn định, thậm chí một tay cũng có thể an toàn mà lái xe đi. Khung cảnh biến hiện ra, Ran kéo cửa xuống, để gió biển mơn man gò má. Niềm vui thuần khiết lan tỏa trong cô, cô nhìn sang anh, thấy nụ cười vô cùng dịu dàng... 

Ran cũng mỉm cười với anh. 

Cô thấy đầu mình ong ong, Ran khẽ nhắm mắt... Trong bóng tối do mình tạo ra, Ran thầm hỏi. 

-Shinichi, anh có yêu em không? 

-Ran, em sao vậy? 

-Shinichi, em rất hận anh... 

-Ran? 

Cô không nói nữa. Lại mở mắt ra, lệ đã hơi ươn ướt hốc mắt. Nhưng vì lí do nào đó không buông lơi... 

-Shinichi, em nhận ra... cho dù như thế, em vẫn không đủ tàn nhẫn... 

-Ran? 

Shinichi có dự cảm không lành, Anh dừng xe lại, nhưng thắng đã bị người nào đấy cắt đứt từ lúc nào. Shinichi thấy vách núi gần xe mình, chỉ vài phút ngắn ngủi... chiếc xe sẽ đâm xuống. Anh cố gắng lái, nhưng chiếc xe vẫn không có mảy may chuyển hướng nào.

Shinichi mở tung cửa xe. Kéo lấy Ran. Nhưng tay cô không buông ra. Anh thấy cô đang đẩy mình ra, nước mắt lúc này mới chực trào ra... Shinichi thấy chiếc xe lao nhanh xuống vực. Anh thấy những âm thanh hỗn độn cứ thế trộn lẫn vào nhau. Một vụ nổ lớn diễn ra gần vài phút sau đó. Shinichi cảm thấy chân mình không thể cử động. Nhưng anh vẫn cố gắng nhìn về phía lửa. Bật kêu thành tiếng, Shinichi vùng lên bằng hết khả năng, chân anh không thể đi. Lần nữa lại ngã xuống. Đến khi anh lết được đến bên chiếc xe, thì lửa đã bớt đi. Anh thấy một thi thể bên cạnh chiếc xe. Tim như ngừng đập, Shinichi đến gần, chạm vào vết thương vẫn còn chảy máu của cô. 

-Không.. Ran.. không! Này, em đang đùa với anh sao? Cố lên... Ran... 

Anh kéo Ran vào lòng, truyền cho cô từng chút hơi ấm của mình. Nhưng vô ích, Ran nhắm nghiền mắt, máu chảy ra thấm ướt cả áo sơ mi của anh. 

-Ran!!! Tại sao chứ? Em không phải bảo sự tồn tại của em là thứ làm anh đau đớn... vậy tại sao??? 

Shinichi cố gắng lau đi những vết thương trên má cô. Nhưng anh càng lau, máu lại càng chảy ra nhiều thêm. Shinichi biết, cho dù anh làm gì... cũng không thể quay lại được nữa rồi. 

Bỗng anh dừng lại, ôm lấy cô chặt hơn. 

-Ran... Như thế này không phải là nhẫn tâm sao? Em còn nói em không nhẫn tâm... 

Bên trong lòng anh, một tiếng rên rỉ khe khẽ. Cô mở mắt, nhìn thấy người đàn ông mình dành cả đời để yêu thương... Mắt cô mờ dần, đã không còn nghe rõ những âm thanh xung quanh nữa. Chỉ thấy anh rất bi thương... rất bi thương... 

-Shi...ni...chi... 

Shinichi mừng rỡ, anh nắm chặt cô như một đứa trẻ. 

-Anh đây! Ran... đừng nói gì cả! Chúng ta đi viện... 

Ran lắc đầu, bàn tay giơ lên, chạm vào má anh. Cô thấy tay mình có một giọt ấm áp... 

-Anh... 

Ran mỉm cười. Shinichi cúi sát hơn, để cô có thể trực tiếp nói vào tai anh. 

-Em, nói dối đấy... em.. chưa.. bao.. giờ... có.. thể... ngừng... yêu... 

Giọng nói cô nhỏ dần, âm thanh cũng nhỏ dần. 

-Đừng... nhớ... 

Ran chạm vào môi anh. Nước mắt đã khô cạn từ lâu. Cô nhắm mắt, để bóng tối tràn ngập tất cả mọi thứ xung quanh. Một vầng ánh sáng nơi cuối đường, Ran miễn cưỡng bước nhanh hơn... 

Gió biển từng cơn thổi vào gương mặt cô. Shinichi có thể nghe thấy giọng nói cô gái nhỏ nũng nịu. Một cái nhìn yêu thương, một làn môi mềm... Shinichi có thể thấy vòng ôm siết chặt từ cô bé Ran... suốt một đời... lúc nào cô gái ấy cũng đuổi theo anh theo cách trẻ con như thế...

Tổn thương, rồi không ngừng tổn thương... 

Tất cả, rồi cũng sẽ kết thúc... 

------------ 

Ngày hạ huyệt. Người thân vây quanh ngôi mộ lớn. Một người phụ nữ gần như ngất đi mỗi nhịp bước. Một gương mặt trầm ngâm, trên tay vẫn ôm lấy một đứa trẻ... 

Bia mộ khắc tên cô... 

Người đàn ông đứng xa dần, không có dũng khí đến gần. 

Âm thanh dừng lại, cho đến khi tất cả đã đi mất. Không còn ai lai vãng, người này mới điều khiển chiếc xe lăn đến gần hơn. 

Anh cố gắng đứng dậy, rồi cả người đổ ập đến. Shinichi nhìn mộ bia, tay vuốt nhẹ lên dòng chữ còn mới. Anh cúi đầu, tựa trán vào bia mộ. Như thể đang tựa vào một cô gái, từ lâu rất lâu rồi... cô ấy mỉm cười, cô ấy khẽ chạm vào má anh. Gương mặt ửng hồng... 

Không khí dừng lại. Từ xa, ai đó thấy từ đôi mắt nhắm nghiền. Nước mắt chảy dài trên má anh... 



NT- 29/4/13
The End ~ 
By Ony ~ 
Gửi lời cám ơn chân thành đến mọi người đã đọc và đồng hành cùng tôi suốt thời gian qua... 

______________________________
- Đời này kiếp này.. Chỉ mong... 
Cuộc sống ổn định năm tháng bình yên... 
- Đời này kiếp này 
Cũng chỉ nguyện cho người ấy... 
Tháng năm sóng gió, một đời không yên ~~






"Online thường trực, phát bực thường xuyên!"
Trịch Vía Bang


Về Đầu Trang Go down
http://quyenuycuasomenh.wordpress.com
Miyume



Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 204
Birthday : 13/10/1996
Age : 20
Đến từ : dream town

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ   29/5/2014, 07:53

Aiya~ Đọc fic ss là nỗi buồn muôm thuở! T^T Vẫn nhiều câu đọc mà không hiểu đấy ạ! :( Não em yếu kém quá!
Về Đầu Trang Go down
akiatatakai



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 290
Birthday : 01/09/2001
Age : 15
Đến từ : Yên Bái

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ   29/5/2014, 16:56

Ùa... Lại là 1 cái SE :)
Fic của ss vẫn thế... vẫn đượm cái mùi buồn không tả siết, rồi tới những khoản nội tâm, em rất thích :) Em thích fic này lắm ^^ , nó mang lại nhiều cảm giác :)

Dù sao thì, hoàn thành fic cũng là một cái tiếc nuối, nhưng để nó kéo dài mãi, em cũng không thích chút nào. Vì đằng nào, từng này Chap và những phân đoạn chap đã đủ khiến cho người ta hoa mắt mà vẫn cứ gián mắt vào đọc rồi. :)

Về Đầu Trang Go down
http://akiatatakaiblog.wordpress.com
Evoli



Nữ Pisces
Tổng số bài gửi : 1
Birthday : 06/03/2000
Age : 16
Đến từ : Vùng đất Chết

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ   20/7/2014, 22:26

Chị hoạt động cả bên này nữa ạ. Em đặc biệt hâm mộ cái Fic này của chị! Hình như bên kia nick chị là Shiory đúng không?
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ   Today at 22:24

Về Đầu Trang Go down
 

[Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

 Similar topics

-
» [Long Fic] Chập Choạng - Chênh Vênh - Vụn Vỡ
» Âu Cơ - Lạc Long Quân - Truyện tranh
» Chả Cá Thăng Long
» Duyên tình lạc bến - Bà Tùng Long
» Salad thanh long đỏ

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-