CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Cam_im10


Conan Fan Club
 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập

Share
 

 Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty2/4/2010, 09:53

First topic message reminder :

Thiên thần và ác quỷ (tiếng Anh: Angels and Demons) là tiểu thuyết khoa học giả tưởng được xuất bản lần đầu năm 2000 do nhà văn Mỹ Dan Brown, tác giả của Mật mã Da Vinci, Pháo đài số, Điểm dối lừa sáng tác. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính Robert Langdon - nhân vật chính trong các tiểu thuyết của Dan Brown trong đó có Mật mã Da Vinci. Giống như các tác phẩm khác của mình, Dan Brown đã thể hiện trong tiểu thuyết Thiên thần và ác quỷ sự kết hợp giữa truyện trinh thám, các tình huống giải mã bất ngờ và sự lôi cuốn trong vấn đề tôn giáo - đặc biệt là về đạo Thiên chúa và Hội kín Illuminati.

Tiểu thuyết giới thiệu nhân vật Robert Langdon, cũng là nhân vật chính trong tiểu thuyết tiếp theo vào năm 2003 - Mật mã Da Vinci. Quyển sách cũng chứa đựng nhiều yếu tố văn học giống như quyển tiếp theo, như là những thông đồng của các cộng đồng bí mật, khung thời gian theo từng ngày, và nhà thờ Thiên chúa giáo. Những mặt như lịch sử cổ đại, kiến trúc và ký tượng học cũng là chủ đề chính xuyên suốt câu chuyện. Bộ phim cùng tên dựng từ quyển sách đã được khởi chiếu vào ngày 15 tháng 5 năm 2009, sau bộ phim Mật mã Da Vinci đã được chiếu vào năm 2006.

Giới thiệu nhân vật

* Robert Langdon - Giáo sư ký tượng học ở đại học Harvard, nhân vật chính của tiểu thuyết. Ông phải bay đến CERN để giúp đỡ cuộc điều tra vụ ám sát Leonardo Vetra. Tên của nhân vật để tưởng nhớ tới John Langdon.
* Leonardo Vetra - Một nhà khoa học đồng thời là giám mục làm việc cho CERN (European Organization for Nuclear Researc - Tổ chức Âu châu nghiên cứu nguyên tử). Ông đang nghiên cứu về phản vật chất và bị sát hại bởi Kẻ giết người. Ông còn là cha nuôi của nhân vật Vittoria.
* Vittoria Vetra - Con gái nuôi của Leonardo Vetra. Cô giống như cha cô cũng làm việc ở CERN. Các nghiên cứu của cô liên quan đến sinh học và vật lý. Đồng thời cô cũng nghiên cứu với cha cô về phản vật chất.
* Giáo chủ thị thần Carlo Ventresca - Ông là Giáo chủ thị thần trong tiểu thuyết - là người thân cận với Giáo hoàng và trực tiếp quản lý nhiều công việc của Giáo hoàng. Ông ta chính là người đã giết hại Giáo hoàng - người mà thực ra là cha của giáo chủ thị thần Carlo Ventresca. Đồng thời ông chính là nhân vật Janus bí ẩn - người điều khiển và ra lệnh cho Kẻ giết người.
* Giám mục Saverio Mortati - Giám mục lớn tuổi nhất trong Mật nghị Hồng y (Cơ mật viện). Ông ta là người biện hộ cho giáo hoàng cũ và là người biết bí mật của giáo hoàng. Cuối tiểu thuyết, ông được bầu cử làm giáo hoàng mới.
* Chỉ huy Olivetti - Chỉ huy của đội Cận vệ Thụy Sĩ (Đội bảo vệ Vatican). Ông ta giữ thái độ hoài nghi với lời nói của Langdon và Vittoria cho đến khi ông ta nói chuyện với Kẻ giết người. Ông ta cùng với đội Cận vệ Thụy Sĩ đảm nhiệm vai trò tìm hộp phản vật chất. Olivetti bị sát hại bởi Kẻ giết người ở nhà thờ Santa Maria della Vittoria.
* Đội trưởng Rocher - Vị chỉ huy thứ hai sau Olivetti. Anh ta bị giết bởi thiếu úy Chartrand khi bị giáo chủ thị thần chỉ vào và kêu “Illuminati”.
* Kẻ giết người (Hassassin) - Kẻ giết người được thuê bởi Janus, Camerlengo đóng giả để hoàn thành kế hoạch của hắn. Kẻ giết người là một người gốc Trung Đông và có ham muốn đặc biệt với phụ nữ. Hắn sát hại Leonardo Vetra, các vị Hồng y và Olivetti. Hắn chết khi bị Langdon đẩy khỏi ban công ở Castel Sant'Angelo và bị gãy lưng khi lao xuống.
* Maximilian Kohler - Giám đốc của CERN. Ông ta là một người khuyết tật phải sử dụng đến xe lăn được trang bị nhiều công cụ hiện đại như súng, máy quay phim, điện thoại, máy vi tính. Ông ta bị giết bởi đội cận vệ Thụy Sĩ khi bị nghi là người đã đóng dấu lên người giáo chủ thị thần. Nhưng trên thực tế, Kohler đã chất vấn và bắt giáo chủ thị thần nhận tội là kẻ chủ mưu đã giết hại Leonardo Vetra.
* Gunther Glick và Chinita Macri - Phóng viên và người quay phim cho BBC. Họ được Kẻ giết người liên hệ để truyền đi thông tin từ Vatican.
* Thiếu úy Chartrand - Một cận vệ Thụy Sĩ trẻ. Anh ta cùng với Olivetti và Rocher, đã đi tìm hộp phản vật chất riêng rẽ ở Vatican. Anh ta đã bắn chết Rocher khi Rocher bị lầm tưởng là người thuộc Hội Illuminati (Illuminatus). Ở cuối tiểu thuyết, anh ta được Giáo hoàng nhờ gửi con dấu “Viên kim cương Illuminati” cho Langdon.
* Hồng y Ebner - Hồng y đến từ Frankfurt Đức. Ông ta bị giết bằng cách bị nhét đất vào miệng khiến chết do ngạt thở ở nhà mồ Chigi Chapel của Santa Maria del Popolo với dấu hiệu “Đất”(Earth) được đóng trên ngực.
* Hồng y Lamassé - Hồng y đến từ Paris, Pháp. Ông ta bị giết bằng cách bị đâm thủng phổi và được tìm thấy chết tại quảng trường Saint Peter với dấu “khí”(Air) trên ngực.
* Hồng ý Guidera - Hồng y đến từ Barcelona, Tây Ban Nha. Ông ta bị giết bằng cách bị thiêu sống ở trong nhà thờ Santa Maria della Vittoria với dấu “lửa”(Fire) trên ngực.
* Hồng y Baggia - Hồng y đến từ Milan, Ý và là người nhiều khả năng trở thành giáo hoàng. Ông ta bị giết bằng cách bị dìm nước ở Đài phun nước Bốn dòng sông với dấu “nước”(Water) trên ngực.

Tóm tắt truyện

Câu chuyện xoay quanh cuộc hành trình rượt đuổi theo Kẻ giết người của Robert Langdon và Vittoria Vetra. Tất cả bắt đầu khi những dấu hiệu của Hội kín Illuminati đã trở lại và giết hại Leonardo Vetra với những âm mưu kinh khủng. Phản vật chất - công trình nghiên cứu của cha con Vetra bỗng chốc trở thành một quả bom có sức công phá kinh khủng đe dọa thành phố Roma cũng như giáo hội Vatican trong đêm Mật nghị Hồng y.

Kẻ giết người được sự điều khiển của kẻ giấu mặt mang tên Janus đã bắt cóc bốn vị hồng y là ứng cử viên cho chức giáo hoàng. Robert Langdon và Vittoria Vetra phải chạy đua với thời gian nhằm ngăn chặn Kẻ giết người hành quyết 4 vị Hồng y và ngăn chặn quả bom phản vật chất phát nổ.

Trên con đường truy đuổi Kẻ giết người, Robert Langdon và Vittoria phải giải được mật mã để đi tìm được “Con đường ánh sáng” - những địa điểm mà Kẻ giết người hành quyết. Nhưng tất cả đều thất bại khi cả 4 vị hồng y lần lượt bị giết hại một cách dã man đồng thời bị để lại các dấu hiệu: Đất, Khí, Lửa và Nước - tất cả đều là những yếu tố quan trọng của hội “Illuminati”. Cuộc truy đuổi càng trở nên hấp dẫn khi Kẻ giết người bắt cóc Vittoria và định chiếm cô làm “chiến lợi phẩm”. Cuối cùng kẻ sát nhân đã chết khi ngã từ trên ban công xuống sau một vụ vật lộn với Robert Langdon và Vittoria.

Nhưng sự thật dần dần được sáng tỏ khi Kohler lại xuất hiện và muốn gặp riêng giáo chủ Thị thần. Khi mọi người đến nơi là cảnh Giáo chủ thị thần đang bị đóng dấu bằng sắt nung trên ngực và Kohler đang chĩa súng về phía giáo chủ. Ngay lập tức đội cận vệ Thụy Sĩ đã xả súng bắn chết Kohler và sau đó là Rocher. Mặc dù cả Kohler lẫn Đội trưởng Rocher đều bị giết nhưng Robert Langdon đã có được cuộn băng ghi lại sự thật của cuộc gặp giữa giáo chủ thị thần và Kohler. Tiếp đó là một loạt các tình tiết bất ngờ khi giáo chủ thị thần nói rằng đã nghe được tiếng nói của Chúa và giải cứu Roma bằng cách đem quả bom phản vật chất nổ trên không trung. Người duy nhất leo lên máy bay để bảo vệ Roma khỏi quả bom là Robert Langdon. Camerlengo Ventresca đã nhảy dù an toàn còn Robert Langdon bị thương nhẹ.

Và cuối cùng sự thật được sáng tỏ hoàn toàn khi Robert đem cuộn băng Kohler để lại khi anh quay trở lại thánh đường Thánh Peter. Đồng thời ở đây, Hồng y Mortati đã cho biết Camerlengo Ventresca chính là con trai của giáo hoàng và thực tế là Giáo Hoàng không hề phạm tội lỗi vì đứa con của ông là do công nghệ thụ tinh trong ống nghiệm. Camerlengo Ventresca đã xuất hiện như là kẻ chủ mưu - Janus và đau khổ và cảm thấy tội lỗi, Ventresca đã đổ dầu lên mình và tự thiêu. Trong lúc đó Cuộc họp hội nghị Hồng y đã bầu ra Hồng y Mortati làm giáo chủ mới. Như vậy đêm đó đã xuất hiện hai vị giáo hoàng theo nghi lễ: Ventresca - người được tung hô trước khi hắn tự thiêu và Mortati qua cuộc bỏ phiếu thông thường.

Langdon và Vittoria nghỉ ngơi tại Khách sạn Bernini. Thiếu úy Chartrand chuyển tới Langdong bức thư của giáo hoàng mới cùng con dấu “Viên kim cương Illuminati”, một khoản nợ cho Langdon.

Những lỗi sai trong truyện

Phiên bản đầu tiên của quyển sách có nhiều lỗi sai về những địa điểm ở Rome, cũng như lỗi sai về cách dung tiếng Ý. Những lỗi sai về tiếng Ý đã được chỉnh sửa ở các phiên bản tiếp theo.

Bên cạnh lời giới thiệu rõ ràng thì quyển sách còn miêu tả việc nhiều chuyên gia hư cấu giảng giải về các vấn đề trong khoa học, kỹ thuật và lịch sử, mà các nhà phê bình đã chỉ ra những chi tiết không chính xác. Một ví dụ đó là cuộc thảo luận về phi vật chất (phản vật chất), quyển sách đã cho rằng phi vật chất có thể được sản xuất với chất lượng hữu ích và thiết thực và sẽ là nguồn năng lượng vô hạn. Tổ chức CERN đã xuất bản một cuốn Hỏi và đáp về Thiên thần và ác quỷ, chỉ ra rằng phi vật chất không thể được dùng làm nguồn năng lượng bởi vì việc tạo ra nó hao tốn nhiều năng lượng hơn bản thân nó mang lại.

Nguồn: wikipedia

THÔNG TIN


Cơ quan nghiên cứu khoa học lớn nhất thế giới - Trung tâm nghiên cứu hạt nhân châu Âu (CERN) - gần đây đã thành công trong việc tạo ra những hạt đầu tiên của phản vật chất. Phản vật chất giống hệt vật chất, chỉ trừ một điều nó được cấu tạo bởi các hạt có điện tích ngược với điện tích trong vật chất thông thường.
Phản vật chất là nguồn năng lượng mạnh nhất ma con người từng biết đến. Nó tạo ra năng lượng với hiệu suất 100% (trong khi phản ứng phân hạch hạt nhân chỉ đạt hiệu suất là 1,5%). Phản vật chất không gây ô nhiễm hay phóng xạ, và chỉ cần một giọt nhỏ cũng có thể cung cấp đủ năng lượng cho thành phố New York trong một ngày.
Tuy nhiên, vẫn còn nhiều lo ngại…
Phản vật chất rất không ổn định. Nó sẽ phát nổ khi chạm vào bất cứ thứ gì… kể cả không khi. Chỉ riêng một gram phản vật chất đã chứa nguồn năng lượng của một quả bom hạt nhân 20 kiloton - bằng kích cỡ của trái bom thả xuống Hiroshima.
Cho đến gần đây, người ta mới chỉ chế tạo được một lượng phản vật chất rất nhỏ (khoảng vài nguyên tử mỗi lần). Nhưng CERN đã đưa ra bước đột phá dựa trên thiết bị hãm tốc phản Proton - một thiết bị sản xuất phản vật chất tiên tiến, hứa hẹn sẽ tạo được số lượng lớn phản vật chất.
Một câu hỏi được đặt ra là: Liệu thứ vật chất kém ổn định như vậy sẽ là cứu cánh cho thế giới này, hay nó sẽ được dùng để chế tạo thứ vũ khí huỷ diệt kinh hoàng nhất mà con người chưa từng biết đến?

LỜI TÁC GIẢ


Những tài liệu tham khảo liên quan đến các công trình nghệ thuật, kiến trúc, lăng mộ và đường hầm ở thành Rome là hoàn toàn có thật (cũng như vị trí chính xác của chúng). Chúng vẫn còn tồn tại đến ngày nay.
Hội kín Illuminati cũng có thực.

SƠ ĐỒ THÀNH PHỐ ROME HIỆN ĐẠI

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 03Rome


SƠ ĐỒ THÀNH VATICAN

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 04Vatican

1. Đại thánh đường St. Peter (Basilica)
2. Quảng trường St. Peter.
3. Nhà nguyện Sistine
4. San Borgia
5. văn phòng Đức Giáo hoàng
6. Bảo tàng Vatican
7. Sở chỉ huy đội lính gác Thuỵ Sĩ
8. Sân bay trực thăng
9. Khu vườn
10. Đường ngầm Passetto
11. San Belvedere
12. Bưu điện trung tâm
13. Sảnh diễn thuyết của Giáo hoàng
14. Cung điện Chính phủ.

Lời dẫn


Nhà vật lí Leonardo Vetra ngửi thấy mùi da thịt cháy khét lẹt trên cơ thể mình. Ông kinh hãi nhìn bóng đen lù lù trước mắt:
- Ngươi muốn gì!
- Chìa khoá, - giọng nói khàn khàn đáp lại. - Mật mã.
- Nhưng… ta không…
Kẻ lạ mặt lại đè xuống, ấn mạnh cái vật sáng trắng, nóng rực lên ngực Vetra. Chỉ có tiếng xèo xèo của thịt cháy.
Vetra gào lên đau đớn:
- Không có mật mã nào hết! - Ông cảm thấy mình sắp ngất lịm đi.
Bóng đen nhìn trừng trừng.
- Ta rất sợ điều đó.
Vetra cố giữ cho đầu óc tỉnh táo, nhưng bóng tối đang bủa vây lấy ông. Niềm an ủi duy nhất là kẻ tấn công kia chưa lấy được thứ hắn muốn. Dù vậy, chỉ một lát sau, kẻ đó rút ra một lưỡi dao, dí sát vào mặt Vetra. Lưỡi dao vung lên. Rất gọn. Rất điêu luyện.
- Vì Chúa! - Vetra thét lên. Nhưng đã quá muộn.

______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624


Được sửa bởi ePiPhYlLuM ngày 27/4/2010, 20:57; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net

Tác giảThông điệp
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty9/2/2012, 21:03

Chương 21
- Hình như ông đã từng nghe nói đến phản vật chất, phải thế không ông Langdon? - Vittoria đang nhìn anh chăm chú. Nước da màu nâu sẫm của cô gái tạo nên một sự tương phản đầy ấn tượng với màu trắng của phòng thí nghiệm.
Langdon ngước mắt lên. Đột nhiên anh trở nên ấp úng:
- À… Ừm… đại loại như thế.
Cô gái thoáng mỉm cười:
- Tức là anh đã xem bộ phim Star Trek.
Langdon đỏ mặt:
- Ừ…, tại lũ sinh viên của tôi thích… - Anh nhíu mày - Không phải phản vật chất là thứ cung cấp nhiên liệu cho U.S.S Enterprise đấy chứ?
Cô gật đầu.
- Khoa học viễn tưởng thường bắt nguồn từ khoa học chính thống.
- Vậy phản vật chất là có thật?
- Chân lí của tự nhiên. Mọi thứ đều tồn lại song song với một thứ đối lập với nó. Có hạt proton thì phải có electron. Có hạt quark trên tất phải có hạt quark dưới. Có sự đối xứng trong vũ trụ ở mức độ tiểu nguyên tử. Phản vật chất là âm so với vật chất là dương. Nó cân bằng phương trình vật lí.
Langdon nghĩ đến quan điểm đối ngẫu của Galileo.
- Từ năm 1918, các nhà khoa học biết rằng, - Vittoria nói, - hai loại vật chất được tạo ra trong vụ nổ Big Bang. Loại vật chất thứ nhất ta thấy hiện diện trên trái đất, tạo thành núi đá, cây cối, con người. Loại vật chất kia ngược lại với loại thứ nhất - giống nhau mọi khía cạnh trừ điện tích trái dấu.
Kohler nói như thể vừa tỉnh cơn mộng. Giọng nói của ông ta đột nhiên mất hẳn tự tin:
- Nhưng có những rào cản kỹ thuật thực sự lớn đối với khâu lưu giữ phản vật chất. Thế còn chất trung lập thì sao?
- Cha tôi đã xây dựng một ống chân không phân cực đảo chiều để kéo các pozitron của phản vật chất ra khỏi máy gia tốc trước khi chúng bị phân huỷ.
Kohler giận dữ.
- Nhưng một ống chân không cũng sẽ kéo các vật chất ra ngoài. Sẽ không thể tách các hạt ra được.
- Cha tôi sử dụng từ trường. Vật chất tạo thành cung lửa điện ở bên phải, còn phản vật chất tạo ra cung lửa điện ở bên trái. Chúng ở hai cực đối nhau.
Đến lúc này, những nghi ngờ của Kohler dường như đã bị đập tan. Ông ta ngước nhìn Vittoria với vẻ ngạc nhiên tột độ, rồi đột nhiên ho rũ rượi:
- Thật… không…tin nổi… - Ông ta nói, tay quệt ngang miệng, - Nếu… - Dường như lối lập luận lôgíc vẫn chưa hoàn toàn bị chinh phục - Nhưng dù cho ống chân không có làm được điều đó đi nữa thì vẫn phải dùng đến vật chất để tạo ra những chiếc hộp này. Phản vật chất không thể được lưu trữ trong những chiếc hộp bằng vật chất. Phản vật chất sẽ ngay lập tức phản ứng với…
- Mẫu vật này không chạm vào thành hộp. - Vittoria nói, rõ ràng đã đoán trước câu hỏi. - Phản vật chất bị treo lơ lửng. Hai cha con tôi gọi những cái hộp này là "bẫy phản vật chất", bởi chúng giữ cho phản vật chất lơ lửng ở giữa, ở một cự ly an toàn so với các thành hộp và đáy hộp.
- Treo lơ lửng? Nhưng… làm thế nào?
- Giữa hai từ trường đan xen vào nhau. Đây, ông nhìn đi.
Vittoria bước qua căn phòng và lấy một bộ dụng cụ điện tử lớn. Chiếc máy kỳ lạ đó khiến Langdon nhớ đến một loại súng bắn tia chùm nào đó trong các phim hoạt hình - một nòng súng kiểu Canon có ống ngắm trên đầu và một mớ dây điện loằng ngoằng phía dưới. Vittoria hướng ống ngắm vào một trong những chiếc hộp, ghé mắt vào ống kính và kiểm tra vài nút vặn. Rồi cô lùi lại đưa cho Kohler xem.
Kohler bối rối.
- Cô thu thập được cả lượng hữu hình?
- 5000 nanogram, - Vittoria nói - Một lượng plasma lỏng chứa hàng triệu pozitron(1).
Hàng triệu? Nhưng người ta chỉ phát hiện tất cả có vài hạt ở… khắp nơi.
- Chất xenon. - Vittoria bình thản nói - Cha tôi đã tăng tốc các tia hạt xuyên qua một tia xenon, tách bỏ các hạt electron. Cha tôi muốn giữ bí mật quy trình này, nhưng nó liên quan đến việc đồng thời bơm thêm các hạt electron thô vào máy gia tốc.
Langdon chẳng hiểu gì, anh tự hỏi không biết có đúng là hai người này vẫn đang nói chuyện bằng tiếng Anh hay không.
Kohler dừng lại, nhíu mày, rồi đột nhiên thở hắt ra. Ông ta bất thần sụp xuống như thể vừa bị trúng đạn.
- Xét về kỹ thuật, điều này sẽ để lại…
Vittoria gật đầu.
- Đúng thế. Rất nhiều là đằng khác.
Kohler quay lại nhìn chiếc hộp trước mặt với vẻ hoài nghi. Ông nhấc người khỏi xe lăn, đưa ống nhòm lên gần mắt rồi ghé nhìn vào bên trong. Kohler im lặng chăm chú quan sát hồi lâu. Cuối cùng ông ta cũng ngồi xuống, mồ hôi vã ra, những nếp nhăn trên trán giãn hết ra, ông giám đốc gần như thì thào:
- Chúa ơi cô thực sự đã làm được điều đó?
Vittoria gật đầu:
- Cha tôi đã làm được điều đó.
- Tôi… tôi không biết phải nói gì.
Vittoria quay sang Langdon:
- Ông có muốn xem không? - Cô chỉ tay về phía thiết bị quan sát.
Không biết chắc điều gì đang chờ mình, nhưng Langdon vẫn bước về phía trước. Cách anh khoảng nửa mét, chiếc hộp dường như trống rỗng. Dù có bất cứ thứ gì ở bên trong thì chắc chắn cũng phải có kích thước vô cùng nhỏ bé. Langdon ghé mắt nhìn vào ống nhòm. Phải mất một lúc anh mới xác định được hình ảnh trước mắt mình.
Và anh đã nhận ra.
Vật thể đó không nằm dưới đáy hộp như anh tưởng, nó trôi bồng bềnh ở giữa - một giọt trông giống hệt như thuỷ ngân đang lấp lánh. Như thể có phép màu, chất lỏng đó bay lượn, nhào lộn trong không trung. Những giọt sóng kim loại gợn lăn tăn trên bề mặt của nó. Thứ chất lỏng treo lơ lửng này làm Langdon nhớ đến một bộ phim anh đã từng xem về một giọt nước trong zero. Mặc dù biết giọt chất đó cực nhỏ, anh vẫn có thể nhìn thấy từng khe nhỏ đang chuyển động và dập dờn như quả cầu plasma chầm chậm cuộn mình trong không trung.
- Nó đang… bập bềnh, - anh nói.
- Tốt nhất là nên như vậy, - Vittoria đáp. - Phản vật chất cực kỳ không ổn định. Xét về mặt năng lượng, phản vật chất là hình ảnh phản chiếu của vật chất, vì vậy chúng sẽ ngay lập tức huỷ diệt lẫn nhau nếu tiếp xúc với nhau. Tất nhiên, giữ cho phản vật chất tách biệt khỏi vật chất là một thách thức lớn, vì mọi thứ trên trái đất này đều làm bằng vật chất. Những mẫu này phải được cất giữ ở những nơi nó không bao giờ được chạm vào bất cứ cái gì - kể cả không khí.
Langdon kinh ngạc. Trong môi trường chân không ư?
Những cái bẫy phản vật chất này…, - Kohler đột ngột ngắt lời, mặt đầy vẻ ngạc nhiên khi ông ta lướt ngón tay xanh xao của mình quanh đế hộp - đều do cha cô thiết kế à?
- Sự thật thì chúng do tôi thiết kế, cô gái đáp.
Kohler ngước nhìn lên.
Giọng nói của Vittoria vẻ đầy khiêm tốn:
- Cha tôi tạo ra những hạt phản vật chất đầu tiên nhưng lại lúng túng không biết nên lưu giữ chúng thế nào. Tôi đã nảy ra ý tưởng về những cái hộp này. Những vỏ hộp bằng công nghệ nano tổng hợp kín khí với các nam châm điện ngược chiều ở hai đầu.
- Có lẽ tài năng của cô vượt trội hơn ông ấy rồi đấy.
- Không hẳn đâu. Tôi lấy ý tưởng này từ thiên nhiên. Những con sứa Bồ Đào Nha thường bẫy cá giữa các xúc tu của chúng, dùng tế bào điện châm. Tôi cũng dùng nguyên tắc tương tự. Mỗi hộp có hai nam châm điện, mỗi đầu một cái. Từ trường ngược chiều nhau đan xen ở giữa và giữ các phản vật chất lơ lửng giữa chân không.
Langdon nhìn lại chiếc hộp. Phản vật chất đang trôi bồng bềnh trong chân không, không chạm vào bất cứ thứ gì. Kohler nói đúng. Quả là thiên tài.
- Thế còn nguồn năng lượng cho những nam châm thì lấy ở đâu? - Kohler thắc mắc.
Vittoria chỉ tay:
- Trong cột, dưới cái bẫy. Những cái hộp này được bắt vít vào một chân đế liên tục nạp điện, cho nên nguồn năng lượng cho những thỏi nam châm này không bao giờ cạn.
- Còn nếu như năng lượng cạn kiệt thì sao?
Hiển nhiên là phản vật chất sẽ thoát khỏi tình trạng bị treo lơ lửng, rơi xuống đáy hộp, và chúng ta sẽ thấy sự huỷ diệt.
Langdon căng tai nghe ngóng:
- Sự huỷ diệt? - Anh không thích nghe từ đó chút nào.
Vittoria dường như không để ý.
- Vâng. Nếu phản vật chất tiếp xúc với vật chất, cả hai sẽ bị phá huỷ ngay tức khắc. Các nhà vật lí gọi đây là quá trình "huỷ diệt".
Langdon gật gù:
- À, ra thế.
- Đó là phản ứng đơn giản nhất trong tự nhiên. Một hạt vật chất và một hạt phản vật chất kết hợp lại với nhau tạo ra hai hạt mới - gọi là photon. Một photon chỉ là một luồng ánh sáng nhỏ li ti.
Langdon đã từng đọc về photon - các hạt ánh sáng - dạng thuần khiết nhất của năng lượng. Anh cố kiềm chế không hỏi chi tiết thuyền trưởng Kirk sử dụng ngư lôi photon trong việc chống lại quân Klingons(2).
- Vậy nếu phản vật chất rơi xuống, chúng ta sẽ nhìn thấy một luồng sáng nhỏ?
Vittoria nhún vai:
- Còn phải xem anh định nghĩa thế nào là nhỏ. Lại đây, tôi sẽ cho anh xem. - Cô với lấy một cái hộp và bắt đầu mở vít, tháo hộp khỏi bục sạc điện.
Bất ngờ, Kohler hét lên kinh hoàng và nhào tới, dập vào lay cô gái:
- Vittoria! Cô điên rồi!
Chú thích:
(1) Pozitron: Phản rất nhỏ của vật chất có điện tích dương và có cùng khối lượng với electron.
(2) Thuyền trưởng Kirk và quân Klingons là những nhân vật nổi tiếng trong bộ phim truyện giả tưởng Star Trek.


______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty10/2/2012, 21:13

Chương 22
Đột nhiên Kohler vùng đứng dậy, bất chấp đôi chân èo uột của ông ta. Mặt trắng bệch sợ hãi.
- Vittoria! Không được tháo rời cái bẫy ra thế!
Langdon hoang mang nhìn vẻ mặt kinh hoàng của ông giám đốc.
- 500 nanogram! - Kohler nói - Nếu cô phá hỏng từ trường…
- Thưa giám đốc, - Vittoria khẳng định, - Nó cực kỳ an toàn: Mỗi cái bẫy có một nguồn điện dự phòng, có pin hỗ trợ đề phòng nó bị tháo ra khỏi đế sạc. Mẫu vật vẫn được treo lơ lửng kể cả khi bị tháo rời khỏi hộp.
Kohler hình như vẫn chưa tin hẳn. Rồi sau đó, vẻ rất miễn cưỡng, ông ta ngồi xuống ghế.
- Pin này được kích hoạt tự động khi chúng ta tháo rời bẫy khỏi đế sạc, Vittoria nói - Chúng sẽ hoạt động trong vòng 24 tiếng đồng hồ như một bình gas dự trữ. - Cô quay sang Langdon, như thể cảm nhận được sự bất an của anh. - Phản vật chất có vài đặc tính rất khác lạ, thưa ông Langdon. Vì thế nên rất nguy hiểm. Một mẫu vật nặng 10 miligram - bằng kích cỡ một hạt cát - về mặt lí thuyết, có sức mạnh bằng 200 tấn khối nhiên liệu tên lửa thông thường.
Langdon lại thấy đầu óc bắt đầu quay cuồng chao đảo.
- Đây là nguồn năng lượng của tương lai. Mạnh gấp 1000 lần năng lượng hạt nhân. Hiệu quả cao gấp 100 lần. Không sản phẩm phụ. Không phóng xạ. Không gây ô nhiễm. Chỉ cần vài gram cũng đủ cung cấp năng lượng cho cả một thành phố lớn trong suốt một tuần.
- Vài gram? Đầy e ngại, Langdon tránh xa bục sạc.
- Đừng lo, - Vittoria nói - Những mẫu này chỉ là phần rất nhỏ của một gram - mấy phần triệu nên gần như vô hại. - Cô với lấy cái hộp và tháo ra khỏi bục sạc.
Kohler co rúm lại, nhưng vẫn không can thiệp. Khi chiếc bẫy được tháo rời ra, một tiếng kêu bíp sắc gọn vang lên, đèn điện tử gần đáy bẫy được kích hoạt. Những con số điện tử màu đỏ nhấp nháy, hiển thị số đếm ngược từ 24 giờ.
24:00:00…
23:59:58…
Langdon quan sát kỹ chiếc đồng hồ đếm ngược và nhận thấy rằng trông cái bẫy này chẳng khác gì một quả bom hẹn giờ.
Pin sẽ chạy trong vòng 24 tiếng cho đến khi cạn sạch. Nó có thể được nạp bằng cách đặt trở lại vào bục. Nó được thiết kế không chỉ vì lí do an toàn mà còn để cho dễ di chuyển.
- Di chuyển được? - Kohler có vẻ sửng sốt. - Cô mang thứ này ra khỏi phòng thí nghiệm à?
- Dĩ nhiên là không, Vittoria nói - Nhưng chúng tôi phải tính đến cả đặc tính cơ động của nó chứ.
Vittoria dẫn Langdon và Kohler tới một góc phòng. Cô gái kéo tấm rèm sang bên, để lộ ra một khung cửa sổ, bên ngoài là một Phòng lớn. Tường, sàn và trần đều được phủ một lớp thép. Căn phòng gợi cho Langdon nhớ đến khoang chứa đầu của tầu siêu trọng tải mà anh từng được xem khi đến Papua New Guinea để nghiên cứu hình vẽ trên cơ thể của trường phái Hanta.
- Đây là khoang huỷ diệt. - Vittoria tuyên bố.
Kohler ngước nhìn cô:
- Cô đã thực sự nhìn thấy sự huỷ diệt?
- Cha tôi rất quan tâm đến cơ sở vật lí của Big Bang - một lượng lớn năng lượng tạo ra từ những lõi vật chất cực nhỏ.
Vittoria mở một ngăn kéo thép phía dưới cửa sổ, đặt chiếc bẫy vào trong và đóng lại. Rồi cô kéo cần gạt bên cạnh ngăn kéo.
Ngay sau đó, chiếc bẫy xuất hiện phía bên kia bức tường kính, từ từ lăn nhẹ qua căn phòng thép rộng hình vòng cung cho đến khi dừng hẳn ở gần giữa phòng.
Vittoria thoáng cười.
- Đây sẽ là lần đầu tiên các ông được chứng kiến sự huỷ diệt giữa vật chất và phản vật chất. Chỉ là vài phần triệu của một gram. Mẫu vật này vô cùng nhỏ!
Langdon quay sang nhìn cái bẫy phản vật chất nằm trơ trọi trên sàn thép. Kohler cũng hướng sang nhìn cửa sổ, đầy vẻ hoài nghi.
- Thông thường, - Vittoria giải thích, - chúng ta phải đợi đủ 24 tiếng đồng hồ cho đến khi cạn pin, sàn của căn phòng này có chứa điện từ. Nó có thể vượt qua chiếc bẫy, kéo phản vật chất ra khỏi trạng thái lơ lửng. Và khi phản vật chất chạm vào vật chất thì…
- Sự huỷ diệt, - Kohler thì thầm.
- Còn một điều nữa, - Vittoria nói - phản vật chất chỉ tạo ra năng lượng thuần khiết. Nó chuyền hoá 100% khối lượng thành lượng tử ánh sáng (photon). Vì vậy đừng nhìn thẳng vào mẫu vật. Các ông hãy bịt mắt lại.
Dù thấy hơi lo lắng, nhưng Langdon vẫn cho rằng Vittoria đang quan trọng hoá vấn đề. Không được nhìn thẳng vào chiếc hộp ư? Thiết bị này cách anh những gần 30 mét, nằm sau bức tường cực dầy phủ plexiglas dẻo. Hơn nữa, đốm bụi trong hộp lại quá nhỏ bé, gần như vô hình. Phải che mắt ư? Langdon nghĩ. Liệu cái đốm bụi đó có thể sản sinh ra bao nhiêu năng lượng.
Vittoria bấm nút.
Ngay lập tức, Langdon loá mắt. Một điểm sáng rực rỡ bửng lên bên trong hộp, rồi những luồng sáng cực mạnh bung ra khắp mọi hướng, ập vào khung cửa sổ trước mắt với sức mạnh của sấm sét. Anh loạng choạng khi vụ nổ lan nhanh lên mái vòm.
Vầng sáng ấy rực lên một hồi, nhưng chỉ trong giây lát, nó tự thu nhỏ dần vào bên trong cho đến khi chỉ còn là một đốm bụi nhỏ xíu và biến mất không còn lại dấu vết gì. Langdon chớp mắt đau đớn, đợi cho thị lực dần phục hồi lại. Anh nheo mắt nhìn căn phòng bằng thép nóng rực. Cái hộp trên sàn nhà đã biến mất, như thể nó đã tan thành không khí và không để lại bất kỳ dấu vết nào… Anh tròn mắt kinh ngạc:
- Ch… Chúa ơi!
Vittoria buồn bã gật đầu:
- Đây chính xác là điều cha tôi đã nói.

______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty22/2/2012, 06:28

Chương 23
Kohler sững sờ nhìn căn buồng huỷ diệt, những gì vừa được chứng kiến khiến ông ta kinh ngạc đến tột độ. Robert Langdon đứng ngay cạnh đó, còn kinh ngạc hơn thế.
- Tôi muốn được nhìn mặt cha tôi, - Vittoria yêu cầu. - Tôi đã cho các ông xem phòng thí nghiệm, bây giờ tôi muốn được trông thấy cha tôi.
Kohler chậm chạp quay lại, rõ ràng là không nghe thấy những lời nói vừa rồi của cô gái.
- Sao hai cha con lại phải đợi lâu như vậy, Vittoria? Đáng nhẽ phải lập tức thông báo với tôi về phát minh này chứ?
Vittoria chằm chằm nhìn ông ta. Ông muốn nghe bao nhiêu lí do đây?
- Thưa giám đốc, chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Còn ngay bây giờ tôi muốn được nhìn thấy cha tôi.
- Cô biết công nghệ này có ý nghĩa thế nào không?
- Dĩ nhiên là có chứ, - Vittoria đối đáp. - Lợi nhuận cho CERN. Nhiều lắm. Bây giờ tôi muốn…
- Đó có phải là lí do thật không? - Kohler lục vấn, rõ ràng muốn tìm nguyên nhân thực sự. - Bởi vì cô sợ ban giám đốc sẽ bỏ phiếu không cấp phép cho công trình này chứ gì?
- Công trình này cần được cấp phép. - Vittoria đáp ngay, dù biết rằng Kohler đang cố tình lôi cô vào cuộc tranh luận này. - Phản vật chất là một công nghệ quan trọng, nhưng cũng rất nguy hiểm. Cha tôi và tôi muốn có thêm thời gian hoàn thiện các quy trình để cho nó trở nên an toàn.
- Nói cách khác, cả hai không tin rằng ban giám đốc sẽ đặt sự thận trọng của khoa học lên trên thói hám lợi?
Vittoria ngạc nhiên trước vẻ lạnh lùng trong giọng nói của Kohler.
- Cũng còn vài vấn đề khác nữa, - cô nói - Cha tôi muốn có thời gian để giới thiệu phản chất với một cách thức phù hợp.
- Nghĩa là gì?
Thế ông hiểu ý tôi nói là gì?
- Vật chất được tạo từ năng lượng? Chẳng lẽ từ hư vô? Trên thực tế nó là bằng chứng cho thấy học thuyết cho rằng vạn vật đều do Chúa tạo ra là có cơ sở về mặt khoa học.
- Vì vậy ông ấy không muốn những hàm ý tôn giáo của phát minh này bị nhấn chìm trước sự tấn công dữ dội của quá trình thương mại hoá chứ gì?
- Trong chừng mực nào đó thì đúng là như vậy.
- Thế còn cô?
Điều mỉa mai là ở chỗ mối quan tâm của Vittoria lại gần như hoàn toàn ngược lại. Thương mại hoá luôn là mấu chốt cho sự thành công của bất cứ nguồn năng lượng mới nào. Mặc dù công nghệ phản vật chất ẩn chứa nhiều tiềm năng vì nó sản sinh ra một nguồn năng lượng hữu ích mà không gây ô nhiễm - nhưng nếu được công bố quá sớm, nó có nguy cơ bị các chính trị gia gièm pha, và có thể thất bại như năng lượng hạt nhân và năng lượng mặt trời. Người ta phổ biến năng lượng hạt nhân trước khi nó được đảm bảo an toàn, nên đã có nhiều vụ tai nạn. Người ta công bố năng lượng mặt trời trước khi nó được đảm bảo hiệu quả nên nhiều người bị tổn hao tiền bạc. Cả hai công nghệ này đã lần lượt chịu nhiều tai tiếng, và cuối cùng chết yểu.
- Mối quan tâm của tôi - Vittoria nói - Không cao cả như khát vọng hợp nhất khoa học và tôn giáo.
- Môi trường. - Kohler đánh bạo khẳng định.
- Nguồn năng lượng vô hạn, không bao giờ cạn kiệt, không ô nhiễm, không phóng xạ. Công nghệ phản vật chất sẽ là cứu cánh cho toàn bộ hành tinh của chúng ta.
- Và cũng sẽ huỷ diệt nó. - Kohler châm chọc - Còn phụ thuộc vào việc ai sử dụng nó và vì mục đích gì. - Vittoria cảm giác hơi lạnh đang toả ra từ thân hình què quặt của Kohler. - Còn ai biết chuyện này nữa không?, - Ông ta hỏi.
- Không. - Vittoria nói - Tôi chỉ nói với các ông điều đó.
- Vậy theo cô thì tại sao cha cô lại bị sát hại?
Toàn thân Vittoria co cứng lại:
- Tôi không biết. Cha tôi có kẻ thù ở CERN, ông biết rồi đấy, nhưng cũng rất có thể phản vật chất không phải là lý do của vụ việc này. Hai cha con tôi đã thề giữ kín công trình này trong vài tháng nữa, cho đến khi sẵn sàng.
- Và cô có chắc là cha cô không vi phạm lời thề không?
Vittoria như sắp phát điên đến nơi:
- Có những lời thề khác còn lớn lao hơn nhiều, và cha tôi không phải là kẻ bội ước?
- Thế cô không nói cho ai biết đấy chứ?
- Đương nhiên là không!
Kohler thở hắt ra. Ông ta ngừng lời, như thể đang lựa chọn từ ngữ cho thích hợp.
- Giả sử có người đã biết về phát kiến này. Với giả sử kẻ đó đã vào được phòng thí nghiệm này. Theo cô thì hắn muốn tìm kiếm cái gì? Cha cô có ghi chép lại gì ở đây không? Tài liệu về quá trình thí nghiệm ấy?
- Thưa giám đốc, tôi đã rất kiên nhẫn và muốn nghe câu trả lời ngay bây giờ. Ông cứ nghĩ mãi đến khả năng có người đột nhập làm gì. Ông nhìn thấy máy quét võng mạc rồi đấy. Cha tôi rất thận trọng về mặt an ninh và bảo mật.
- Tôi đùa ấy mà. - Kohler ngắt lời khiến cô giật mình. - Thế có bị mất gì không?
- Tôi không biết - Vittoria giận dữ đảo mắt khắp phòng. Tất cả các mẫu vật vẫn còn đầy đủ. Khu vực làm việc của cha cô vẫn có vẻ ngăn nắp. - Chẳng có ai vào đây cả. - Cô tuyên bố. - Mọi thứ ở trên này vẫn ổn.
Kohler ngạc nhiên:
- Ở trên này?
Vittoria nói theo bản năng:
- Vâng. Đây là phòng thí nghiệm bên trên.
- Cô còn dùng cả phòng thí nghiệm bên dưới?
- Để lưu trữ.
Kohler trợn mắt nhìn cô gái, rồi lại ho rũ rượi. Cô dùng phòng Haz-mat để cất giữ ư? Cất giữ cái gì vậy?
- Vật chất nguy hiểm (Haz-mat) chứ còn gì nữa! - Vittoria không còn bình tĩnh được nữa. - Phản vật chất.
Kohler dùng tay đu người lên thành xe lăn.
- Còn có các mẫu vật khác nữa ư? Sao cô không nói cho tôi biết chuyện chết tiệt này luôn đi!
- Lúc nãy tôi đã định nói rồi, - Vittoria đốp lại - Nhưng ông có cho tôi cơ hội đâu!
- Chúng ta phải kiểm tra những mẫu vật đó ngay bây giờ! - Kohler nói.
- Một mẫu vật thôi. - Vittoria chữa lại. - Chỉ có một mẫu vật duy nhất. Không sao đâu. Không ai có thể…
- Chỉ một thôi ư? - Kohler ngập ngừng. - Sao không để nó ở trên này?
- Cha tôi muốn đặt nó dưới nền đá để đề phòng. Nó lớn hơn những mẫu vật kia.
Những ánh mắt đầy lo ngại mà Kohler và Langdon trao đổi cho nhau không qua nổi cặp mắt của Vittoria. Kohler lại ngước lên nhìn Vittoria.
- Hai người đã tạo ra một mẫu vật lớn hơn 500 nanogram sao?
- Việc này là rất cần thiết. - Vittoria biện bạch. - Cần phải chứng minh rằng phản vật chất mang lại hiệu quả sử dụng cao hơn chi phí để tạo ra nó.
Vittoria biết rằng vấn đề then chốt đối với bất kỳ nguồn năng lượng mới nào cũng là mối tương quan giữa chi phí sản xuất và hiệu quả sử dụng - phải chi ra bao nhiêu tiền để có được nguồn năng lượng đó. Xây cả một giàn khoan chỉ để thu về một thùng dầu duy nhất thì dĩ nhiên là phải chịu lỗ. Tuy nhiên, vẫn với giàn khoan đó, nếu chỉ cần thêm một khoản chi nhỏ mà khai thác được hàng triệu thùng dầu thì mới gọi là kinh doanh. Phản vật chất cũng vậy. Bắn phá hạt cơ bản trong một đường ống điện từ dài 16 dặm chỉ để tạo ra một mẫu phản vật chất bé tí tẹo thì chẳng mang lại ích lợi gì. Để chứng minh rằng phản vật chất có hiệu quả và để đảm bảo rằng nó sẽ tồn tại được cần phải tạo ra những mẫu lớn hơn rất nhiều.
Cha của Vittoria đã rất lưỡng lự về vấn đề tạo ra mẫu vật lớn, nhưng Vittoria đã hối thúc ông. Cô lập luận rằng nếu muốn phản vật chất được xem trọng thì phải chứng minh được hai điều.
Trước hết, phải tạo được hiệu quả và giảm chi phí. Thứ hai là những mẫu vật này phải có chỗ lưu giữ an toàn. Cuối cùng thì cô gái đã thắng, và cha cô đã từ bỏ những lý lẽ của chính mình. Tuy nhiên, bảo mật và quyền tiếp cận là hai yếu tố cực kỳ quan trọng. Cha cô kiên quyết yêu cầu phải lưu giữ phản vật chất trong Haz-mat - một hốc đá granit nhỏ nằm cách mặt đất 22,5 mét. Mẫu vật này là điều bí mật của hai cha con. Và cũng chỉ hai cha con tiếp cận được nó.
- Cô Vittoria, - Kohler nói tiếp, giọng căng thẳng. - Mẫu vật hai cha con cô tạo ra lớn đến mức nào?
Vittoria cảm thấy trong lòng dâng trào một niềm hoan hỉ pha chút giễu cợt. Cô gái biết rằng kể cả Maximilian Kohler vĩ đại cũng sẽ bị chấn động trước khối lượng này. Cô gái mường tượng trong đầu hộp vật chất ở tầng dưới. Thật khó tin. Nó đang lơ lửng bên trong bẫy, có thể dễ dàng quan sát bằng mắt thường, một khối phản vật chất hình cầu nhỏ đang nhảy múa. Không phải một đốm bụi siêu nhỏ, mà là một giọt to bằng con ốc vặn.
Vittoria hít một hơi dài.
- Chẵn một phần tư gram!
Mặt Kohler cắt không còn giọt máu.
- Cái gì? - Ông ta ho sù sụ.
- 0,25 gram? Nó tương đương với… gần 5 kiloton!
Kiloton. Vittoria ghét cách dùng từ đó. Cha cô và cô không bao giờ dùng đơn vị đo ấy. Một kiloton bằng khoảng một tấn khối thuốc nổ TNT. Kiloton là đơn vị đo sức mạnh của vũ khí. Một lượng chất nổ. Sức mạnh huỷ diệt. Vittoria và cha chỉ dùng Volt và Jun - những đơn vị mà người ta vẫn dùng để đo nguồn năng lượng hữu ích.
- Trên lý thuyết thì lượng phản vật chất đó đủ để làm cho mọi thứ trong vòng bán kính gần 800 mét chảy hết ra! - Kohler thốt lên.
- Đúng, nó sẽ ngay lập tức huỷ diệt mọi thứ, - Vittoria đối đáp. - Đó là việc chưa một ai dám làm!
- Trừ những kẻ hoàn toàn không có chút hiểu biết nào. Nhỡ ra nguồn điện bị ngắt thì sao! - Kohler bắt đầu tiến về phía thang máy.
- Đó là lí do tại sao cha tôi cất nó ở Haz-mat bằng nguồn điện dự phòng và hệ thống an ninh vô cùng rườm rà.
Kohler quay đầu lại, vẻ đầy hy vọng:
- Cô có dùng hệ thống an ninh tăng cường cho Haz-mat không?
- Có. Máy quét võng mạc lần hai.
Kohler chỉ thét lên hai câu cộc lốc:
- Xuống dưới. Ngay bây giờ.
Chiếc thang máy chở hàng lao xuống như một tảng đá đang rơi tự do.
Họ đi tới căn phòng cách mặt đất 22,5 mét.
Vittoria biết chắc chắn rằng hai người đàn ông kia đang cảm thấy sợ hãi khi chiếc thang máy xuống sâu hơn. Khuôn mặt vốn thường vô cảm của Kohler như căng ra. Tôi hiểu, Vittoria nghĩ, mẫu vật này quá lớn, nhưng chúng tôi đã rất thận trọng…
Họ đã xuống tới nơi.
Cánh cửa thang máy mở ra, và Vittoria dẫn hai người đàn ông vào dãy hành lang sáng mờ. Cuối hành lang là một cánh cửa thép khổng lồ. HAZ-MAT. Thiết bị quét võng mạc nằm ngay bên cửa giống như ở trên tầng. Cô gái tiến đến gần, rồi cẩn thận đưa mắt quét qua ống kính.
Vittoria lùi lại. Có điều gì đó bất thường. Ống kính vốn trong suốt nay… bê bết một thứ gì trông giống như… máu. Vẻ bối rối, cô quay sang nhìn hai người đàn ông, nhưng chỉ thấy những khuôn mặt trắng bệch. Cả hai mặt cắt không còn giọt máu, và đều đang nhìn xuống sàn nhà, ngay dưới chân Vittoria.
Cô gái đưa mắt nhìn theo họ… nhìn xuống sàn.
- Đừng! - Langdon kêu lên, vội đỡ lấy cô gái. Nhưng đã quá muộn.
Vittoria nhìn trân trân vào vật thể trên sàn nhà. Nó hoàn toàn xa lạ, nhưng cũng vô cùng thân thuộc.
Chỉ trong một khoảng khắc ngắn ngủi, Vittoria đã hiểu ra và kinh hoàng đến tột độ. Dưới sàn nhà là một nhãn cầu đang trừng trừng nhìn cô, nó đã bị vứt bỏ như một mẩu rác. Màu lam nhạt này thì dù có ở đâu cô gái cũng nhận ra ngay.

______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty23/2/2012, 06:36

Chương 24
Người kỹ thuật viên nín thở khi chỉ huy nhoài người qua vai anh và xăm soi dãy màn hình an ninh trước mặt. Một phút trôi qua.
Thái độ im lặng của chỉ huy cũng chẳng có gì lạ thường, người nhân viên kỹ thuật tự nhủ. Ông ta vốn thuộc mẫu người cứng nhắc. Nếu cứ lau chau nói xong rồi mới nghĩ thì làm sao ông ấy có thể thăng tiến lên đến chức Tổng Tư lệnh của một trong những lực lượng an ninh danh giá nhất thế giới cơ chứ.
Nhưng chỉ huy đang nghĩ gì nhỉ?
Vật thể họ đang quan sát lên màn hình trông giống như một cái hộp - một cái hộp nhỏ bốn phía trong suốt. Nhưng đó mới là phần dễ nhận ra. Phần bên trong mới là khó.
Bên trong chiếc hộp, dường như nhờ có một loại hiệu ứng đặc biệt nào đó, một giọt chất lỏng trông giống kim loại đang lơ lửng giữa không trung. Giọt chất lỏng đó cứ xuất hiện rồi lại biến mất trong ánh đèn đỏ nhấp nháy của chiếc đồng hồ kỹ thuật số đang đếm ngược, khiến cho người kỹ thuật viên thấy sởn da gà.
- Này, cậu có thể tăng độ sáng lên không? - Câu nói bất ngờ của chỉ huy khiến người nhân viên kỹ thuật giật mình.
Theo đúng mệnh lệnh, anh tăng thêm độ sáng cho hình ảnh.
Chỉ huy nhoài hẳn người về phía trước, dí sát mắt vào màn hình để nhìn cho rõ những hình ảnh mới hiện ra ở dưới đáy hộp.
Người nhân viên kỹ thuật cũng hướng theo ánh mắt của chỉ huy. Một cái tên được viết tắt ngay cạnh đèn điện tử, rất mờ. Bốn chữ cái viết hoa lúc ẩn lúc hiện trong nguồn sáng đang liên tục bật rọi lại tắt.
- Cậu ở nguyên đây, - người chỉ huy ra lệnh. - Không được nói gì với bất kỳ ai. Tôi sẽ giải quyết việc này.

______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty26/2/2012, 09:02

Chương 25
Haz-mat. Cách mặt đất 50 mét.
Vittoria Vetra chới với, suýt nữa ngã vào máy quét võng mạc.
Cô thấy người Mỹ kia lao tới ôm lấy và đỡ cho cô khỏi ngã. Dưới sàn nhà, ngay cạnh chân Vittoria, mắt của cha đang nhìn trừng trừng. Cô gái thấy hai lá phổi bỗng chốc cạn sạch dưỡng khí. Hắn đã móc mắt của cha! Mọi thứ xung quanh Vittoria quay cuồng.
Kohler cho xe lăn đến sát bên cô, và nói điều gì đó. Còn Langdon thì dẫn cô đi. Như người mộng du, cô gái thấy mình đang nhìn vào máy quét võng mạc. Rồi tiếng bíp vang lên.
Cánh cửa mở ra.
Dù vẫn thấy con mắt của cha như đang trừng trừng nhìn vào tận đáy tim mình, Vittoria biết ngay rằng một điều khác nữa, kinh khủng hơn thế nhiều, đang đợi sẵn ở trong phòng.
Hốt hoảng đưa mắt quan sát một lượt khắp phòng, cô gái nhận ra một cơn ác mộng nữa đã bắt đầu. Trước mắt cô, bục sạc duy nhất trong phòng hoàn toàn trống không.
Cái hộp đã biến mất. Chúng móc mắt cha để đánh cắp cái hộp. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Vittoria chưa thể xác định hết được những hậu quả hãi hùng của sự kiện này. Gậy ông lại đập lưng ông. Mẫu vật nhằm chứng minh rằng phản vật chất là nguồn năng lượng an toàn và có khả năng tồn tại đã bị đánh cắp. Làm gì có ai biết đến sự tồn tại của mẫu vật này! Nhưng làm sao có thể phủ nhận được sự thực đang bày ra trước mắt. Có kẻ đã biết điều bí mật này. Vittoria không thể hình dung nổi kẻ đó là ai. Kể cả Kohler, người biết tất cả mọi chuyện ở CERN, cũng không được biết một tí gì về công trình này.
- Cha cô đã chết. Đã bị sát hại bởi chính tài năng của ông ấy.
Đau đớn vì mất đi người cha yêu dấu Vittoria đồng thời còn bị giày vò bởi một tâm trạng khác đáng sợ hơn nhiều nỗi đau mất cha. Vò xé trong lòng, nghiền nát tâm can, cảm giác tội lỗi, cảm giác ân hận, Vittoria biết rằng chính cô là người đã thuyết phục cha tạo ra mẫu vật này, trong khi cha không hề muốn. Và giờ thì chính vì mẫu vật này mà cha bị sát hại.
Một phần tư gram…
Giống như bất cứ thành tựu nào khác của khoa học kỹ thuật - pháo, thuốc súng hay động cơ đốt trong - phản vật chất sẽ trở thành công cụ giết người cực kỳ nguy hiểm nếu rơi vào tay kẻ xấu. Phản vật chất là một loại vũ khí giết người hàng loạt, có sức công phá lớn kinh khủng, và không gì ngăn chặn được. Một khi bị tháo khỏi bục sạc tại CERN, chiếc hộp sẽ đếm ngược thời gian, không thể ngăn lại được.
Và khi khoảng thời gian ấy chấm dứt thì…
Một luồng sáng chói loà. Một tiếng nổ vang rền. Tất cả mọi thứ sẽ trở thành tro bụi. Một luồng chớp lóe lên… Và một cái hố khổng lồ, trống hoác.
Nghĩ đến chuyện tài năng và nhân cách đức độ của cha bị biến thành một loại vũ khí huỷ diệt hàng loạt, Vittoria đau đến xé lòng. Phản vật chất là thứ vũ khí khủng bố ghê rợn chưa từng thấy. Nó không chứa kim loại để có thể tìm được bằng máy dò, không có hoá chất để có thể dùng đến chó nghiệp vụ, và cũng không có ngòi nổ để tháo nếu nhà chức trách xác định được vị trí của nó. Đồng hồ đếm ngược đã bắt đầu hoạt động…
Chẳng biết làm gì khác, Langdon rút khăn tay ra, phủ lên con mắt của Leonardo Vetra vẫn nằm nguyên lên sàn. Vittoria đang đứng ngay ở cửa phòng Haz-mat trong tâm trạng trống rỗng, đau đớn và kinh hãi. Theo bản năng, anh định đến bên cô gái, nhưng bị Kohler ngăn lại.
- Ông Langdon này - Vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, ông ta ra hiệu bảo Langdon tránh ra ngoài tầm nghe của cô gái. Langdon miễn cưỡng làm theo và để Vittoria đứng đó một mình. - Ông là chuyên gia, - Kohler thì thào. - Ông hãy cho tôi biết những thành viên khốn nạn của hội Illuminati sẽ dùng mẫu vật này làm gì.
Langdon cố tập trung suy nghĩ. Bất chấp những sự kiện khủng khiếp vừa xảy ra, phản ứng của anh vẫn đầy lí trí. Anh không chấp nhận về mặt học thuật. Kohler vẫn đang tiếp tục đoán già đoán non, những phỏng đoán hết sức phi lý.
- Hội Illuminati không còn tồn tại nữa, ông Kohler ạ. Tôi tin chắc chắn là thế. Hung thủ có thể là bất cứ kẻ nào - thậm chí có thể là một nhân viên của CERN, kẻ đó phát hiện ra công trình có tính đột phá này, và cho rằng dự án này quá nguy hiểm nên không muốn thấy nó được tiếp tục tiến hành.
Kohler có vẻ ngạc nhiên.
- Ông cho rằng đây là loại tội phạm có lương tâm sao, ông Langdon? Thật ngớ ngẩn. Bất kể là ai thì hung thủ cũng chỉ cần có một thứ mà thôi - mẫu phản vật chất. Và chắc chắn là hắn phải có kế hoạch từ trước.
- Ông muốn nói tới bọn khủng bố?
- Hiển nhiên rồi.
- Nhưng Illuminati không phải là một tổ chức khủng bố.
- Ông hãy làm cho Leonardo Vetra sống dậy mà nói với ông ấy điều đó!
Langdon không thể phủ nhận được sự thật hiển nhiên này.
Quả thực là hung thủ đã khắc biểu tượng của Illuminati lên người Leonardo Vetra. Dấu khắc nung này từ đâu ra? Nó có vẻ như một trò chơi hóc búa đối với những người muốn chuyền hướng điều tra sang những đối tượng nghi vấn khác. Nhất định phải có một cách lý giải khác.
Một lần nữa, Langdon buộc mình phải xem xét lại một giả thuyết mà ngay từ đầu anh đã thấy không hợp lý. Giả sử hội kín Illuminati vẫn còn hoạt động, và nếu đúng là Hội này ăn cắp phản vật chất, thì họ định làm gì? Mục tiêu của Illuminati là gì? Câu trả lời nảy ra ngay trong đầu anh. Nhưng Langdon lập tức gạt đi. Đúng là hội Illuminati đã xác định rõ ràng kẻ thù của họ là ai, nhưng kiểu tấn công khủng bố chống lại kẻ thù trên diện rộng thì không giống với tôn chỉ của họ. Cung cách này không giống Illuminati chút nào. Đúng, Illuminati đã từng giết người, nhưng là những cá nhân, sau khi đã suy xét thận trọng. Giết người hàng loạt có vẻ là kiểu hành động quá nặng tay so với Illuminati. Langdon chợt ngừng lại. Cũng có thể hội kín này đang thực hiện một mục đích vô cùng to lớn nào đó - phản vật chất, thành tựu chói lọi nhất của khoa học, đang được sử dụng để huỷ diệt…
Langdon thấy lập luận này phi lý và không thể chấp nhận được.
- Có lẽ là… - anh đột ngột lên tiếng, - Có một lời giải thích hợp lí hơn so với giả thuyết về khủng bố.
Kohler nhìn anh chằm chằm, rõ ràng là đang đợi câu trả lời.
Langdon cố sắp xếp những ý nghĩ trong đầu cho rành mạch. Hội Illuminati luôn sử dụng sức mạnh to lớn của họ thông qua các phương tiện tài chính. Họ kiểm soát các nhà băng, sở hữu hàng đống vàng, thậm chí người ta còn đồn đại rằng họ đang nắm giữ viên ngọc quý giá nhất trên thế giới - viên kim cương ánh sáng, một viên kim cương khổng lồ không tì vết.
- Tiền, - Langdon nói - Phản vật chất có thể bị đánh cắp chỉ vì tiền.
Kohler nhìn anh vẻ hoài nghi.
- Chỉ vì tiền? Liệu có thể mang phản vật chất đến nơi nào để mà bán đây?
- Không phải mẫu vật, - Langdon phản bác. - Mà là công nghệ. Công nghệ phản vật chất mới là nguồn tiền vô tận. Có lẽ kẻ đó lấy cắp mẫu vật để phân tích và nghiên cứu.
- Gián điệp công nghiệp? Nhưng pin của chiếc hộp đó sẽ cạn trong vòng 24 tiếng. Những kẻ nghiên cứu sẽ nổ tung thành từng mảnh trước khi chúng phát hiện ra bất cứ điều gì.
- Chúng có thể nạp lại pin trước khi nó kịp nổ. Chúng cũng có thể tạo bục sạc tương thích như ở CERN.
- Trong vòng 24 tiếng sao? - Kohler tỏ vẻ thách thức. - Kể cả trong trường hợp chúng đánh cắp được cơ chế hoạt động thì một bục sạc như vậy cũng phải mất hàng tháng mới chế tạo được, chứ đừng nói hàng giờ!
- Ông ấy nói đúng đấy. - Vittoria yếu ớt lên tiếng.
Cả hai người đàn ông cùng quay lại. Vittoria đang tiến về phía họ dáng đi cũng run rẩy, hệt như giọng nói.
- Ông ấy nói đúng đấy… Không ai có thể chế tạo được một cái đế sạc trong vòng 24 giờ. Riêng khâu chế tạo giao diện cũng đã mất vài tuần. Bộ lọc từ thông, dây cuộn phụ, hợp kim làm mát, tất cả phải được điều chỉnh cho phù hợp với từng mức năng lượng cụ thể.
Langdon nhíu mày. Vấn đề đã rõ ràng. Bẫy phản vật chất không phải là thứ người ta chỉ cần nhét phích vào ổ cắm là xong. Một khi bị đưa ra khỏi CERNT chiếc hộp sẽ lập tức bắt đầu cuộc hành trình kéo dài 24 giờ để đi tới huỷ diệt.
Tức là chỉ còn lại một kết luận duy nhất, một kết luận thật đáng sợ.
- Chúng ta phải gọi cho Interpol, - Vittoria nói, cảm tưởng như giọng nói vừa vang lên không phải là của chính mình. - Chúng ta phải gọi cho chính quyền ngay lập tức.
Kohler lắc đầu:
- Không thể được.
Cô gái sững sờ:
- Không ư? Thế nghĩa là sao?
- Hai cha con nhà cô đã đẩy tôi vào một tình thế vô cùng khó xử.
- Thưa giám đốc, chúng ta thực sự cần trợ giúp. Chúng ta phải tìm lại bẫy phản vật chất và đặt nó trở lại bục sạc trước khi thương vong xảy ra. Chúng ta phải có trách nhiệm chứ?
- Chúng ta có trách nhiệm phải suy nghĩ, - Kohler nói, giọng đanh lại. - Chuyện này có thể gây ra hậu quả cực kỳ nghiêm trọng cho CERN.
- Giám đốc lo lắng cho danh tiếng của CERN? Ông có biết rằng cái hộp đó có thể gây ra chuyện gì cho cả một khu đô thị không? Nó có sức công phá trong vòng bán kính 800 mét! Chín toà nhà cao tầng!
- Đáng lẽ cô và cha cô nên cân nhắc kỹ càng trước khi tạo ra mẫu vật đó.
Vittoria cảm thấy như bị đâm thẳng vào tim:
- Nhưng… chúng tôi đã tiến hành mọi biện pháp đề phòng rồi mà.
- Rõ ràng là như thế vẫn chưa đủ.
- Nhưng không ai biết về phản vật chất cả. - Rồi cô gái lập tức nhận ra rằng lập luận của mình thật ngớ ngẩn - … Đương nhiên phải có người biết. Một kẻ nào đó đã biết.
Vittoria không nói với ai cả. Chỉ còn hai cách giải thích. Một là cha cô đã nói với một người nào đó mà ông tin cậy, và chưa kịp cho Vittoria biết; mà điều này thì rất vô lí, vì cha cô đã thề giữ bí mật. Hai là cả hai cha con bị theo dõi. Có lẽ trên điện thoại chăng? Vittoria nhớ lại đã vài lần cô nói chuyện với cha trên điện thoại khi đi xa. Liệu mình có để lộ ra điều gì không nhỉ? Có thể lắm. Lại còn thư điện tử nữa chứ. Nhưng cả hai cha con dấu kín đáo đúng không nhỉ? Hay tại hệ thống an ninh của CERN? Hay là họ đã bí mật theo dõi? Nhưng tất cả đều đã trở nên vô nghĩa.
- Cái gì đến đã đến rồi. Cha đã bị sát hại.
Suy nghĩ đó nhắc cô gái nhớ rằng cần phải hành động ngay lập tức Vittoria rút điện thoại di động trong túi ra.
Kohler lao tới chỗ Vittoria, ho như xé phổi, mắt lóe lửa:
- Cô định gọi… ai thế?
- Tổng đài của CERN. Họ sẽ nối máy với Interpol.
- Cô phải suy nghĩ đã chứ! - Kohler gần như nghẹn thở, chiếc xe lăn của ông ta dừng phắt lại ngay trước mặt Vittoria. - Sao cô lại ngây thơ đến thế nhỉ! Cái hộp đó bây giờ có thể ở bất cứ chỗ nào trên trái đất này. Không một cơ quan tình báo nào trên thế giới có thể huy động kịp người để tìm ra nó.
- Vậy ta không làm gì hay sao? - Vittoria thấy hơi ân hận vì thách thức một người trong tình trạng sức khỏe yếu ớt như vậy, nhưng hôm nay ông giám đốc đã đổi khác hoàn toàn khiến cô không còn nhận ra ông ta nữa.
- Việc cần làm bây giờ là phải hành động một cách thông minh - Kohler nói - Chúng ta không thể mạo hiểm danh tiếng của CERN bằng cách lôi các cơ quan chức năng vào cuộc một cách vô ích. Giờ chưa được làm thế. Phải cân nhắc cho kỹ rồi mới được hành động.
Vittoria thấy lập luận của Kohler cũng phần nào có lí. Nhưng trong lôgíc của Kohler không hề có chút đạo đức nào hết. Cha cô đã sống cả một đời đức độ - thái độ cẩn trọng trong khoa học, ý thức trách nhiệm, niềm tin vững chắc vào bản chất tối đẹp của mỗi con người. Vittoria cũng tin vào những điều đó, nhưng cô nhìn nhận vấn đề theo quan điểm của thuyết nhân quả nghiệp báo. Quay lưng về phía Kohler, cô gái bật điện thoại.
- Tôi không cho phép cô làm thế! - Ông ta kêu lên.
- Cứ thử ngăn tôi xem.
Kohler chẳng thèm nhúc nhích.
Ngay lập tức, Vittoria hiểu ra. Ở tít sâu dưới lòng đất thế này, điện thoại không bắt được sóng.
Cô gái tức giận lao về phía thang máy.


______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty27/2/2012, 07:18

Chương 26
Tên sát thủ đang đứng cuối đường hầm. Ngọn đuốc vẫn cháy sáng rực, mùi khói lẫn với mùi rêu mốc khiến bầu không khí như đặc quánh lại. Sự tĩnh mịch bao trùm không gian. Cánh cửa sắt ở cuối đường hầm bí mật này trông cũng cũ kỹ hệt như đường hầm, rỉ ngoèn, nhưng vẫn vững chắc. Hắn đợi trong bóng lối, đầy tin tưởng.
Sắp đến giờ hẹn.
Janus đã hứa là sẽ có người đợi sẵn bên trong để mở cửa.
Đáng lẽ phải chờ suốt đêm bên cạnh cánh cửa đó để thực hiện nhiệm vụ, nhưng hắn nghĩ rằng như thế là không cần thiết. Hắn đang giúp việc cho những nhân vật cực kỳ quyết đoán.
Vài phút sau đó, đúng giờ hẹn, có tiếng chìa khoá lách cách bên kia cánh cửa. Tiếng kim loại va vào kim loại khi những ổ khoá lần lượt được mở ra. Lần lượt, ba thanh chốt khổng lồ được kéo ra. Chúng kêu rin rít như thể hình thế kỷ nay không ai đụng đến. Cuối cùng thì cả ba ổ khoá đều mở bung ra.
Lại là sự tĩnh mịch.
Tên sát thủ kiên nhẫn chờ thêm 5 phút nữa, đúng như đã giao ước. Rồi nhanh như cắt, hắn xô mạnh khiến cánh cửa lớn bật tung ra.



Chương 27
- Vittoria, tôi không cho phép điều đó! - Hơi thở của mỗi lúc một nặng nề và khó nhọc hơn khi thang máy phòng Haz-mat đưa cả ba người lên trên.
Vittoria chẳng thèm để ý đến ông ta. Cô gái muốn có một nơi để ẩn náu, nhưng phòng thí nghiệm này giờ đây không còn là tổ ấm nữa. Mà quả thật đây đâu phải là nhà của Vittoria. Giờ là lúc phải nuốt nước mắt và hành động. Phải kiếm một chiếc điện thoại đã.
Robert Langdon đang đứng cạnh cô, vẫn tiếp tục im lặng.
Vittoria thôi không còn băn khoăn về con người này nữa. Ông ta là một chuyên gia? Chẳng lẽ Kohler không còn cách nói nào khác? Ông Langdon có thể giúp chúng ta tìm ra kẻ đã giết cha cô. Langdon chẳng giúp được gì. Vẻ thân thiện và tử tế của ông ta quả là rất thật, nhưng rõ ràng con người này đang giấu giếm một điều gì đó. Cả hai đang giấu cô.
Kohler lại quay sang Vittoria:
- Với tư cách là giám đốc của CERN, tôi có trách nhiệm với tương lai của khoa học. Nếu cô làm rùm beng lên và biến chuyện này thành một vụ tai tiếng tầm cỡ quốc tế thì CERN sẽ phải chịu…
- Tương lai của khoa học? - Vittoria đối mặt với ông ta. - Chẳng lẽ ông thực sự định trốn tránh trách nhiệm bằng cách không bao giờ thừa nhận rằng phản vật chất là từ CERN mà ra à? Chẳng lẽ ông định mặc kệ những người vô tội sắp sửa vì chúng ta mà gặp nguy hiểm hay sao?
- Không phải chúng ta, - Kohler phản kháng. - Chính các ngươi. Là hai cha con nhà cô.
Vittoria quay mặt đi.
- Nếu nói về những sinh mạng đang gặp hiểm nguy, - Kohler nói, - thì thực ra cuộc sống vẫn đang diễn ra y như thường lệ. Cô biết rằng công nghệ phản vật chất có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc sống trên hành tinh này. Nếu CERN bị phá sản hay bị giải thể sau vụ tai tiếng này, tất cả mọi người đều phải chịu thiệt. Tương lai nhân loại đang nằm trong tay những tổ chức như CERN, các nhà khoa học như cô và cha cô, cùng nghiên cứu để giải quyết những vấn đề của ngày mai.
Vittoria đã từng nhiều lần nghe Kohler thuyết giảng về khoa học – chính là Chúa Trời, nhưng cô chưa bao giờ để tâm. Chính khoa học cũng gây ra đến phân nửa các vấn đề mà giờ đây khoa học đang tìm cách giải quyết hậu quả. Sự tiến bộ hoá ra lại chính là cái bẫy chết người của chính Mẹ Trái Đất.
- Các tiến bộ khoa học luôn song hành với những hiểm hoạ, - Kohler lập luận. - Lúc nào cũng vậy. Các chương trình không gian, những nghiên cứu về gen, y học - tất cả đều có thể mắc sai lầm. Khoa học cần vượt qua những vấp váp của chính nó, bằng mọi giá. Vì lợi ích của toàn thể nhân loại.
Vittoria ngạc nhiên khi thấy Kohler đem đặt những giá trị đạo đức lên bàn cân để so sánh với khoa học. Trí tuệ của con người này tồn tại hoàn toàn biệt lập với nội tâm.
- Ông cho rằng vì CERN giữ vai trò quyết định đối với tương lai trái đất nên chúng ta được quyền miễn trừ về đạo đức sao?
- Đừng có tranh luận về đạo đức với tôi. Các người đã đi quá giới hạn khi tạo ra mẫu vật đó, hai cha con cô đã đặt toàn bộ viện nghiên cứu này vào tình trạng nguy hiểm. Tôi đang cố sức bảo vệ không chỉ công ăn việc làm của 3000 nhà khoa học ở đây mà còn cả danh tiếng của cha cô. Hãy nghĩ cho ông ấy. Một người như cha cô không đáng bị người đời nhớ đến như kẻ đã tạo ra vũ khí huỷ diệt hàng loạt.
Vittoria cảm thấy ngọn giáo của ông ta đã đâm trúng đích. Mình chính là người đã thuyết phục cha tạo ra mẫu vật đó. Lỗi là ở mình!
Khi cánh cửa mở ra, Kohler vẫn đang tiếp tục thao thao bất tuyệt khi Vittoria bước khỏi thang máy, lôi điện thoại ra và thử gọi lần nữa.
Vẫn không có tín hiệu. Chết tiệt! Cô phăm phăm lao ra cửa.
- Vittoria, dừng lại. - Giọng Kohler như đang lên cơn hen khi chiếc xe lăn tăng tốc tiến sát đến bên cô gái. - Từ từ đã. Chúng ta cần bàn bạc đã.
- Basta di parlare!(1)
- Hãy nghĩ đến cha cô, - Kohler hối thúc. - Nếu còn sống thì ông ấy sẽ xứ lý tình huống này thế nào?
Vittoria vẫn bước tiếp.
- Vittoria, tôi vẫn chưa nói hết toàn bộ sự thật.
Vittoria bước chậm lại.
- Tôi cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa, - Kohler nói - Tôi chỉ đang tìm cách bảo vệ hai cha con cô thôi. Hãy nói cho tôi biết cô muốn gì. Chúng ta cần phải hợp tác với nhau thật chặt chẽ.
Vittoria dừng lại ngay giữa phòng thí nghiệm, nhưng cô không ngoái đầu lại.
- Tôi muốn tìm phản vật chất. Và tôi muốn biết kẻ nào đã sát hại cha tôi. - Cô gái đứng im chờ đợi.
Kohler thở dài:
- Vittoria, chúng tôi biết kẻ đã sát hại ông ấy. Tôi xin lỗi!
Lúc này Vittoria quay đầu lại.
- Ông nói gì?
- Tôi không biết phải nói với cô thế nào. Rất khó…
- Ông đã xác định được hung thủ rồi?
- Đúng, chúng tôi có một manh mối. Kẻ giết người đã để lại một thứ giống như tấm card điện thoại. Đó là lí do tại sao tôi mời ông Langdon đến đây. Ông Langdon chuyên nghiên cứu về tổ chức đã đứng ra nhận trách nhiệm về vụ giết người này!
- Tổ chức? Một nhóm khủng bố à?
- Vittoria, chúng đánh cắp một phần tư gram phản vật chất.
Vittoria nhìn Robert Langdon. Cô gái bắt đầu hiểu ra. Sự có mặt của ông ta ở đây chính là lời giải thích cho cô một điều bí ẩn. Sao Vittoria không nghĩ ra từ nãy nhỉ? Suy cho cùng thì Kohler đã tìm kiếm trợ giúp từ bên ngoài. Từ người này sao? Bây giờ thì mọi sự đã sáng tỏ. Robert Langdon là người Mỹ, bảnh bao, bảo thủ, chắc là thông minh sắc sảo. Còn có thể nhờ ai khác được đây? Đáng lẽ Vittoria phải đoán ra điều này ngay từ đầu mới phải. Một tia hy vọng bừng lên trong tâm trí, cô gái quay sang Langdon.
- Thưa ông Langdon, tôi muốn biết kẻ nào đã sát hại cha tôi. Và tôi muốn biết liệu cơ quan của ông có thể tìm ra phản vật chất được không?
Langdon thoáng bối rối.
- Cơ quan của tôi?
- Tôi đoán ông là người của Cục tình báo Mỹ.
- Thực ra thì… không phải thế.
Kohler nói chen vào:
- Ông Langdon là giáo sư lịch sử nghệ thuật thuộc trường Đại học Harvard.
Vittoria như bị dội một gáo nước lạnh:
- Giảng viên nghệ thuật?
- Ông ấy là chuyên gia của ngành biểu tượng học tôn giáo. - Kohler thở dài. - Vittoria, chúng tôi tin rằng cha cô bị giết bới một nhóm tà đạo.
Những âm thanh ấy dội vào trong tâm trí Vittoria, nhưng cô không thể nào hiểu nổi. Một nhóm tà đạo?
- Nhóm người tự nhận trách nhiệm về vụ này là hội Illuminati!
Vittoria hết quay sang nhìn Kohler rồi lại nhìn Langdon băn khoăn không hiểu liệu đây có phải là một trò đùa quá đáng hay không.
- Hội Illuminati? - cô hỏi lại, - Như trong Bavarian Illuminati?
Kohler vẻ ngạc nhiên.
- Cô đã nghe nói đến họ rồi à?
Vittoria cảm thấy sự phẫn nộ của mình sắp sửa bùng lên:
Bavarian Illuminati: Trật tự thế giới mới. Trò chơi điện tử của Steve Jackson. Một nửa số kỹ thuật viên ở đây đều chơi trò đó trên Internet. Giọng cô vỡ oà:
- Nhưng tôi không hiểu…
Kohler bối rối nhìn Langdon.
Langdon gật đầu.
- Trò chơi này rất phổ biến. Hội kín Illuminati thống trị thế giới. Một trò chơi dã sử. Tôi không biết rằng trò này cũng được ưa chuộng ở châu Âu.
Vittoria bối rối.
- Ông đang nói về cái gì vậy? Hội Illuminati? Đó chỉ là trò chơi trên máy tính thôi!
- Vittoria này! - Kohler nói, - Illuminati chính là nhóm đã nhận trách nhiệm về cái chết của cha cô.
Vittoria lấy hết can đảm để kiềm chế nước mắt. Cô gái tự bắt mình phải tiếp cận vấn đề một cách lôgíc. Nhưng càng tập trung suy nghĩ thì cô càng không hiểu nổi. Cha cô bị giết hại.
Hệ thống an ninh của CERN bị chọc thủng. Một quả bom đang đếm ngược thời gian ở đâu đó và chính cô là người phải chịu trách nhiệm. Còn ông giám đốc thì mời một giảng viên nghệ thuật đến để giúp họ tìm ra nhóm tà đạo bí hiểm kia.
Vittoria chợt cảm thấy vô cùng đơn độc. Cô định quay đi nhưng Kohler ngăn lại. Ông ta lục tìm trong túi và lôi ra một bản fax nhàu nhĩ rồi đưa cho cô.
Vittoria chao đảo sợ hãi khi mắt cô đập vào hình ảnh trên đó.
- Chúng đã đóng dấu sắt nung lên người ông ấy, - Kohler nói - Chúng đã đóng cái dấu chết tiệt ấy lên ngực Leonardo.
Chú thích:
(1) Tiếng Tây Ban Nha: im đi.


______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty1/3/2012, 21:59

Chương 28
Thư ký Sylvie Baudeloque cảm thấy sợ hãi. Chị đang đi đi lại lại bên ngoài phòng làm việc vắng tanh của ông giám đốc. Ông ấy đang ở chỗ quái quỷ nào vậy? Mình phải làm gì bây giờ?
Một ngày làm việc kỳ lạ. Đương nhiên, đã làm việc cho Maximilian Kohler thì bất kỳ ngày nào cũng có thể trở thành một ngày lạ lùng. Nhưng hôm nay Kohler có vẻ khác hẳn mọi khi.
- Tìm cho tôi Leonardo Vetra! - Sáng nay ông ta ra lệnh khi Sylvie vừa đến nơi.
Theo mệnh lệnh, Sylvie nhắn tin, gọi điện và gửi thư điện tử cho Leonardo Vetra.
Bặt vô âm tín.
Vì vậy Kohler vội vàng lao đi, chắc chắn là tự đi tìm Vetra.
Cách đây mấy giờ đồng hồ, khi quay lại văn phòng, trông giám đốc có vẻ không khoẻ. Thường thì giám đốc cũng chẳng bao giờ khoẻ, nhưng hôm nay sắc diện ông ấy xấu hơn mọi khi rất nhiều.
Kohler tự giam mình trong văn phòng, và Sylvie nghe thấy tiếng modem, điện thoại, fax và tiếng nói chuyện. Rồi Kohler lại lăn xe ra ngoài. Và kể từ lúc đó đến giờ chưa quay về.
Sylvie quyết định không để ý đến những chi tiết ngớ ngẩn đó, vì Kohler là người hay quan trọng hoá vấn đề; nhưng rồi chị lại bắt đầu lo lắng, không hiểu có phải là giám đốc đã không thể quay về để tiêm thuốc như thường lệ hay không. Bệnh tình của giám đốc đòi hỏi phải được điều trị thường xuyên, và mỗi khi ông ấy bỏ lỡ một lần điều trị thì hậu quả thật là tồi tệ - chỉ cần một cú sốc hô hấp, một cơn ho của Kohler cũng đủ để các nhân viên trạm xá thót tim. Đôi khi Sylvie nghĩ rằng Maximilian Kohler mong muốn được chết lắm rồi.
Sylvie định nhắn tin để nhắc Kohler, nhưng lại nhớ ra rằng con người này luôn cảm thấy bị xúc phạm khi người khác tỏ ra thương hại mình. Tuần trước, khi một nhà khoa học đến thăm viện và bảy tỏ sự thương hại không đúng lúc, giám đốc đã tức phát điên và ném cái cặp tài liệu vào đầu ông ta. Vua Kohler có thể cực kỳ nhanh nhẹn khi ông ta lên cơn.
Tuy nhiên lúc này sức khỏe của giám đốc không phải là nguyên nhân chính khiến Sylvie lo lắng… mà vì một tình huống khác khó khăn hơn nhiều. Tổng đài của CERN vừa gọi về 5 phút trước đây, nói riêng có một cuộc gọi khẩn cho giám đốc.
- Ông ấy giờ không có đây. - Sylvie trả lời.
Nhân viên tổng đài nói tên người đang ở đầu đây bên kia.
Sylvie cười phá lên.
- Cô không đùa đấy chứ?
Chị lắng nghe, đầy vẻ nghi ngờ. Và người gọi đã khẳng định danh tính. Sylvie nhíu mày.
- Tôi hiểu. Được rồi. Cô có thể hỏi xem có chuyện gì… - Sylvie thở dài. - Không. Ổn thôi. Bảo người đó hãy giữ máy. Tôi sẽ tìm giám đốc ngay. Vâng, tôi hiểu. Tôi đi tìm ngay đây.
Nhưng Sylvie không thể tìm được giám đốc. Chị gọi vào máy di động của Kohler ba lần và lần nào cũng đều nhận được câu trả lời: "Số máy quý khách đang gọi hiện ở ngoài vùng phủ sóng". -Ngoài vùng phủ sóng ông ấy có thể đi đâu được nhỉ? Vì thế Sylvie gọi vào máy nhắn tin hai lần nhưng cũng không có tín hiệu trả lời. Thật chẳng giống cung cách của Kohler chút nào. Chị còn gửi cả thư điện tử vào máy tính xách tay của giám đốc. Không thấy gì. Cứ như thể con người này đã biến mất khỏi mặt đất.
Mình nên làm gì đây? Sylvie băn khoăn.
Sau khi đã tự mình tìm kiếm trong toàn bộ tổ hợp của CERN, Sylvie biết chỉ còn một cách duy nhất để thu hút sự chú ý của giám đốc. Ông ấy hẳn sẽ không hài lòng, nhưng người đang đợi giám đốc ở đầu dây bên kia không phải là loại người chịu đợi lâu. Mà nghe cung cách của ông ta thì chị cũng không thể nào trả lời vào máy là không tìm thấy giám đốc. Tự ngạc nhiên trước quyết định táo bạo của mình, Sylvie hành động. Chị bước vào văn phòng của Kohler, đi thẳng đến chiếc hộp kim loại trên tường ngay sau bàn làm việc, mở nắp hộp ra, nhìn vào bảng điều khiển và tìm đúng nút.
Sau khi hít một hơi thật sâu, chị chộp lấy chiếc micro.


______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty2/3/2012, 21:42

Chương 29
Vittoria không nhớ nổi họ đã vào thang máy như thế nào, nhưng ba người đều đang ở trong thang máy. Đi lên. Sau lưng cô, Kohler đang thở khò khè một cách khó nhọc. Ánh mắt lo lắng của Langdon hướng sang phía Vittoria. Anh rút tờ fax trong tay cô gái và đút vào túi áo jackel để hình ảnh ghê rợn ấy khỏi đập vào mắt Vittoria. Nhưng những hình ảnh ấy vẫn thiêu đốt tâm trí cô.
Thang máy vẫn tiếp lục đi lên, xung quanh Vittoria, thế giới trở nên tối tăm, quay cuồng và chao đảo. Cha ơi! Những kỷ niệm với cha ùa về. Lúc này, trong ốc đảo ký ức của mình, Vittoria đang ở bên cha. Ngày đó, Vittoria mới lên 9 tuổi, đang lăn từ trên sườn đồi xuống, đè lên những bông hoa nhung tuyết. Tít trên cao, bầu trời Thuỵ Sĩ cũng đang quay.
- Cha! Cha ơi!
Bên cạnh Vittoria, Leonardo Vetra đang cười, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc.
- Chuyện gì vậy, thiên thần của cha?
- Cha, - Cô cười khúc khích, xà vào lòng ông. - Cha hỏi con xem có chuyện gì đi!
- Nhưng trông con hạnh phúc lắm, con yêu ạ. - Tại sao ta phải hỏi con câu đó?
- Thì cha cứ hỏi con xem nào.
Ông nhún vai.
- Chuyện gì vậy?
Cô bé lập tức phá lên cười. - Vật chất là gì?(1) Mọi thứ đều là vật chất! Đất đá! Cây cối! Nguyên tử! Thậm chí cả thú ăn kiến nữa! Mọi thứ đều là vật chất!
Ông cười.
- Con tự nghĩ ra câu chuyện cười này đấy à?
- Thông minh phải không cha?
- Anhxtanh bé nhỏ của cha.
Cô bé chau mày.
- Ông ấy có mái tóc thật ngớ ngẩn. Con nhìn thấy ảnh Anhxtanh rồi.
- Nhưng ông ấy có cái đầu thông minh. Cha đã kể cho con nghe về những gì ông ấy chứng minh được, phải thế không?
Cô bé tròn mắt sợ hãi.
- Cha! Không. Cha hứa rồi mà!
- E=mc2! - cha thọc lét Vittoria. - E=mc2!
- Đừng nhắc đến toán học! Con đã nói rồi mà! Con ghét môn toán!
- Thế thì cha mừng lắm. Vì con gái không được phép theo đuổi toán học.
Vittoria đột ngột ngừng lời:
- Con gái không được học toán?
- Đương nhiên rồi. Ai cũng biết điều đó. Con gái chỉ chơi với búp bê thôi, còn con trai học toán. Con gái thì bị cấm không được học toán. Thậm chí cha còn không được phép nói chuyện với các cô bé về toán nữa kia.
- Gì cơ! Điều đó không công bằng!
- Nguyên tắc là nguyên tắc. Đã là con gái thì không được học toán.
Vittoria thẫn thờ:
- Nhưng chơi búp bê chán chết đi được!
- Cha rất tiếc, - Ông nói - Cha có thể giảng giải cho con về toán học, nhưng nhỡ bị bắt gặp… - Ông nhìn những quả đồi vắng vẻ xung quanh với vẻ đầy lo lắng.
Vittoria cũng đưa mắt nhìn một lượt:
- Thôi được, - cô bé thì thầm, - Thế thì cha nói thầm cho con nghe vậy.
Chuyển động của thang máy làm cô gái giật mình. Vittoria mở choàng mắt. Cha đã biến mất.
Thực tại ập tới, những móng vuốt buốt giá của nó quắp lấy cô gái. Cô nhìn sang Langdon. Thái độ quan tâm đầy chân thành trong ánh mắt anh khiến cô gái cảm thấy ấm áp như đang được một thiên thần che chở, đặc biệt là khi phải ở gần một con người lạnh lẽo như Kohler.
Một ý nghĩ bắt đầu thiêu đốt tâm trí Vittoria.
Phản vật chất đang ở đâu?
Chỉ một tích tắc sau, họ đã có câu trả lời, một câu trả lời thật đáng sợ.
Chú thích:
(1) What's the matter? - ở đây Vittoria chơi chữ. Trong tiếng Anh What's the matter? vừa mang nghĩa Có chuyện gì vậy? Vừa mang nghĩa Vật chất là gì? (matter: vật chất).


______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty10/4/2012, 20:28

Chương 30
- Maximilian Kohler. Xin ông vui lòng gọi về văn phòng ngay lập tức!
Ánh nắng mặt trời rực rỡ hắt thẳng vào mắt Langdon khi cánh cửa thang máy mở ra ngay ở lối vào chính. Tiếng loa chứa kịp tắt thì các thiết bị điện tử trong xe lăn của Kohler đã đồng loạt nhấp nháy và kêu bíp bíp. Máy nhắn tin. Điện thoại. Thư điện tử.
Kohler ngỡ ngàng đưa mắt nhìn những ánh đèn đang chớp nháy liên tục. Giám đốc đã xuất hiện trở lại, và giờ đã ở trong vùng phủ sóng.
- Giám đốc Kohler, xin hãy gọi ngay về văn phòng.
Nghe tên mình được xướng lên trên hệ thống hỗ trợ thiết bị cá nhân, Kohler giật mình.
- Ông ta ngẩng lên nhìn với vẻ bực bội, rồi lập tức chuyển sang lo lắng. Kohler bắt gặp ánh mắt của Langdon, và của cả Vittoria.
Cả ba đều sững sờ trong giây lát. Bầu không khí căng thẳng giữa họ lập tức bị xua tan bởi một mối lo chung.
Kohler rút điện thoại di động ở tay ghế ra. Ông ta quay số nội bộ và cố kìm một cơn ho khác. Vittoria và Langdon cùng chờ đợi.
- Giám đốc… Kohler đây! - ông vừa nói vừa điều khiển xe lăn - Đúng rồi. Tôi ở dưới lòng đất, ngoài vùng phủ sóng. - Ông ta lắng nghe, đôi mắt màu xám mở to. - Ai thế? Được, nối máy đi.
Im lặng một lúc.
- Xin chào. Tôi là Maximilian Kohler, giám đốc của CERN. Tôi đang nói chuyện với ai đây?
Vittoria và Langdon đứng im trong khi Kohler nghe điện thoại.
- Thật không khôn ngoan khi đề cập chuyện này trên điện thoại. - cuối cùng Kohler cất giọng. - Tôi sẽ đến đó ngay lập tức.
Ông ta ho rũ rượi.
- Gặp tôi… tại sân bay Leonardo Da Vinci. 40 phút nữa. - Hơi thở của Kohler có vẻ yếu dần. Ông ta giảm dần cơn ho và gần như cố gắng lắm mới thốt ra mấy từ - Tìm cái hộp ngay đi… tôi đang đến đây. - Rồi ông ta tắt máy.
Vittoria chạy đến bên Kohler, nhưng Kohler không thể nói được nữa. Langdon đứng nhìn Vittoria rút máy điện thoại cầm tay ra để gọi cho trạm xá của CERN. Langdon thấy mình giống một con tàu đang ở vùng ngoại vi của cơn bão… chao đảo, tròng trành nhưng hoàn toàn vô cảm.
Gặp tôi… tại sân bay Leonardo Da Vinci. Lời nói của Kohler vẳng lại.
Những bóng ma của hồ nghi lởn vởn trong đầu Langdon suốt buổi sáng hôm nay bỗng biến thành một hình ảnh rõ nét. Giữa dòng xoáy mịt mùng của những sự kiện rối rắm này, anh thấy một cánh cửa vừa hé ra trong tâm trí, như thể một ngưỡng cửa bí mật nào đó vừa được chạm đến. Biểu tượng hai chiều đối xứng. Nhà khoa học/linh mục bị giết hại. Phản vật chất. Và bây giờ… là mục tiêu Sân bay Leonardo Da Vinci có thể là một đầu mối. Trong phút chốc, Langdon hiểu ra vấn đề. Anh đã tin chắc, không còn chút hồ nghi nào nữa.
5 kiloton phải có ánh sáng...
Hai nhân viên y tế được trang bị đầy đủ, mặc quần áo bờ-lu chạy vào. Họ quỳ xuống bên Kohler, chụp mặt nạ ôxy lên mặt ông ta. Các nhà khoa học trong hành lang lùi cả lại.
Kohler hít hai hơi dài rồi kéo mặt nạ sang bên, và dù đang hổn hển vẫn ngước lên nhìn Vittoria và Langdon.
- Rome!
- Rome? - Vittoria hỏi lại. - Phản vật chất đang ở Rome? Ai gọi vậy?
Khuôn mặt Kohler méo xệch, đôi mắt xám giàn giụa nước mắt.
- Lính gác Thuỵ… - Chưa nói hết câu, ông giám đốc đã nghẹn thở, và nhân viên y tế lập tức chụp mặt nạ lên mặt Kohler. Khi hai nhân viên y tế chuẩn bị đẩy cáng đi, Kohler với lấy cánh tay Langdon.
Langdon gật đầu. Anh hiểu.
- Đi đi, Kohler khò khè thở dưới mặt nạ. - Đi đi… gọi cho tôi…
Hai nhân viên y tế đẩy ông ta đi.
Vittoria đứng đó, sững sờ nhìn giám đốc của CERN đang được hai nhân viên y tế đưa đi. Rồi cô quay sang nhìn Langdon.
- Rome ư, Nhưng… liên quan đến lính gác Thuỵ Sĩ nghĩa là sao?
Langdon đặt tay lên vai cô gái, gần như thì thào.
- Lính gác Thuỵ Sĩ - Anh nói - Những người đã thề sẽ bảo vệ toà thánh Vatican.

______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty20/4/2012, 15:21

Chương 31
Chiếc máy bay X-33 gầm rú rồi cất cánh, nhằm thẳng về phía thành Rome. Trong máy bay, Langdon ngồi im lặng. 15 phút vừa qua quả là hỗn độn. Giờ đây, sau khi đã giảng giải sơ qua cho Vittoria về hội Illuminati và mục tiêu chống giáo hội của họ, anh bắt đầu nhận thức rõ mức độ trầm trọng của tình hình.
Mình đang làm cái quái quỷ gì thế nhỉ? Langdon băn khoăn. Đáng lẽ lúc này thấy có cơ hội thì phải quay về nhà ngay mới phải chứ? Tuy nhiên, anh biết chẳng có cơ hội nào cả.
Lí trí của Langdon đang giục giã, thôi thúc anh quay về Boston. Nhưng sự tò mò mang tính học thuật đã lấn át thói quen cẩn trọng trong anh. Tất cả những gì anh vốn tin tưởng về sự tan rã của hội Illuminati bỗng chốc đều sai toét. Một phần, anh muốn đi tìm bằng chứng để khẳng định cho chắc chắn. Và còn cả lương tâm nữa. Kohler thì ốm yếu, Vittoria thì đơn thương độc mã.
Langdon biết rằng kiến thức của anh về hội Illuminati có thể giúp họ phần nào. Và trách nhiệm đạo đức không cho phép anh rời khỏi nơi này.
Còn có một lý do nữa. Dù Langdon thấy xấu hổ vì phải thừa nhận điều này, nhưng khi nghe nói đến vị trí của phản vật chất, mối quan tâm trước nhất của anh không phải là sự bình an của những cư dân thành Vatican, mà là một thứ khác.
Nghệ thuật.
Cái nôi của những kiệt tác nghệ thuật vĩ đại nhất thế giới đang bị đe doạ bởi một quả bom hẹn giờ. Bảo tàng Vatican chứa trên 60.000 hiện vật vô giá trong 1.407 căn phòng - những tác phẩm của Michelangelo, Da Vinci, Bernini, Botticelli. Langdon băn khoăn không hiểu người ta có kịp sơ tán những kiệt tác này không. Anh biết điều đó là không thể. Có nhiều hiện vật điêu khắc nặng hàng tấn. Đấy là chưa kể đến nhũng công trình kiến trúc vô cùng quý giá - nhà nguyện Sistine, đại thánh đường St. Peter, những dãy cầu thang xoáy nổi tiếng của Michelangelo dẫn tới viện bảo tàng Vaticano - những bằng chứng vô giá về tài năng sáng tạo của con người. Langdon tự hỏi không biết còn bao lâu nữa thì cái hộp sẽ nổ tung.
- Cám ơn ông đã đi cùng tôi, - Vittoria khẽ nói.
Tạm ngắt dòng suy nghĩ miên man của mình, anh ngước mắt lên. Vittoria đang ngồi đối diện anh, ở dãy ghế bên kia lối đi.
Mặc dù dưới ánh sáng nhợt nhạt của đèn huỳnh quang trong khoang máy bay, cô gái vẫn toát lên vẻ điềm tĩnh - một vẻ đẹp dịu dàng đầy quyến rũ. Hơi thở của cô lúc này đã trở nên sâu hơn, dường như khả năng chế ngự bản thân đã trở lại trong Vittoria… tình thương cha đã biến thành nỗi khao khát muốn báo thù và giành lại công lý.
Không có thời gian để thay quần áo, Vittoria vẫn mặc nguyên quần soóc và chiếc áo không tay. Đôi chân rám nắng của cô đang nổi da gà vì lạnh. Theo bản năng, Langdon cởi áo khoác và đưa cho Vittoria.
- Hiệp sĩ theo phong cách Mỹ? - Cô đón lấy chiếc áo, đôi mắt ánh lên vẻ biết ơn.
Máy bay xóc nẩy lên khi vượt qua một vùng không bằng phẳng, khiến Langdon thoáng cảm thấy e sợ. Không có cửa sổ, bên trong cabin thật ngột ngạt. Langdon cố gắng tưởng tượng rằng mình đang ở trên một cánh đồng rộng thênh thang. Rồi anh nhận thấy rằng ý nghĩ ấy thật nực cười. Bóng tối đặc quánh.
Langdon cố xua những ký ức ấy ra khỏi tâm trí. Đã lâu lắm rồi.
Vittoria nhìn anh.
- Ông có tin vào Chúa không, ông Langdon?
Câu hỏi khiến anh giật mình. Vẻ chân thật trong giọng nói của cô gái còn tác động mạnh mẽ hơn bản thân câu hỏi. Mình có tin vào Chúa không nhỉ? Anh đã hy vọng rằng câu chuyện để giết thời gian trong chuyến bay này sẽ xoay quanh một chủ đề khác nhẹ nhàng hơn.
Một sự thách đố về tâm linh, Langdon thầm nghĩ. Đó là biệt danh mà bạn bè đặt cho anh. Mặc dù đã rất nhiều năm Langdon nghiên cứu về tôn giáo, nhưng anh không theo bất kỳ tín ngưỡng nào.
Anh tôn trọng sức mạnh của đức tin, tính hướng thiện của các giáo hội, sức mạnh mà tôn giáo mang lại cho con người… Nhưng trong anh, sự hoài nghi về mặt học thuật vẫn còn rất lớn, và niềm tin thực ra lại là một trở ngại đối với những lập luận lôgíc.
- Tôi muốn tin lắm chứ, - anh đáp.
Câu trả lời của Vittoria không hề có hàm ý đánh giá hay thách thức:
- Vậy tại sao ông lại không tin?
Anh khẽ cười:
- Ôi, tin được cũng không phải dễ. Để có đức tin thì người ta phải tin vào rất nhiều thứ, phải tin đủ loại phép màu - ví dụ như sự Thụ thai trinh tiết và sự can thiệp của Chúa trời. Lại còn phải tuân theo vô số thứ chuẩn mực. Kinh thánh, Kinh Koran, Kinh Phật… tất cả đều có những tín điều gần giống nhau - và cả những hình phạt cũng giống nhau. Theo tất cả những loại kinh đó thì tôi sẽ bị đày xuống địa ngục nếu không chịu tuân thủ những tín điều ấy. Tôi không thể tưởng tượng được rằng lại có một vị Chúa nào muốn hành xử kiểu đó.
- Tôi hy vọng là ông sẽ không cho phép sinh viên của mình né tránh câu hỏi một cách tai quái như thế.
Lời nhận xét này khiến Langdon ngỡ ngàng:
- Gì cơ?
- Ông Langdon, tôi không hỏi là ông có tin vào những gì mà con người nói về Chúa hay không. Tôi chỉ hỏi là ông có tin rằng có Chúa hay không thôi, hai câu hỏi này khác nhau đấy. Kinh thánh là những câu chuyện… là những truyền thuyết và những nỗ lực của nhân loại để thoả mãn niềm khát khao hiểu biết về ý nghĩa của cuộc sống. Tôi không yêu cầu ông nhận xét những thứ đó. Tôi chỉ muốn biết ông có tin là có Chúa hay không thôi. Khi nằm dưới bầu trời đầy sao, ống có bao giờ cảm nhận được sự hiện điện của đấng tối linh không? Lúc ấy thâm tâm ông có mách bảo ông rằng bầu trời này là do chính tay Chúa tạo ra hay không?
Langdon đắn đo suy nghĩ một lúc.
- Tôi hơi tọc mạch, - Vittoria xin lỗi.
- Không, tôi chỉ…
- Chắc chắn là ông đã từng thảo luận vấn đề đức tin trong các giờ dạy của mình.
- Rất thường xuyên.
- Và ông đóng vai người phản biện, tôi nghĩ vậy. Luôn luôn khơi gợi để sinh viên tiếp tục tranh luận.
Langdon mỉm cười.
- Hẳn cô cũng là giáo viên.
- Không, nhưng tôi học được từ một người thầy. Cha tôi có đủ lập luận để cho rằng Mobius Strip có hai mặt.
Langdon bật cười, hình dung tác phẩm tài tình của Mobius Strip - một vòng tròn xoắn bằng giấy, về mặt kỹ thuật chỉ có một mặt. Lần đầu tiên Langdon nhìn thấy hình ảnh đơn diện ấy trong tác phẩm của M. C. Escher.
- Tôi có thể hỏi cô một câu không, thưa cô Vetra?
- Hãy gọi tôi là Vittoria. Gọi là cô Vetra nghe già quá.
Anh thở dài, đột nhiên cảm thấy mình già:
- Vittoria, tên tôi là Robert.
- Ông đang định đưa ra một câu hỏi.
- Đúng thế. Là một nhà khoa học, và là con gái của một linh mục Cơ đốc giáo, cô nghĩ gì về tôn giáo?
Vittoria ngừng lại, đưa tay gạt một lọn tóc đang xoà vào mắt:
Tôn giáo cũng như ngôn ngữ và quần áo. Chúng ta bị cuốn hút bởi những nghi thức do chính chúng ta tự đặt ra. Cuối cùng, chúng ta đều tuyên bố một điều, rằng cuộc sống có ý nghĩa, rằng chúng ta phải biết ơn nguồn sức mạnh đã tạo ra chúng ta.
Langdon nghi ngờ.
- Vậy ý của cô là tuỳ thuộc vào nơi sinh mà người ta sẽ trở thành tín đồ Hồi Giáo hay Thiên Chúa giáo?
- Chẳng phải đó là điều hiển nhiên hay sao? Hãy nghĩ đến việc truyền giáo trên thế giới mà xem.
- Vậy đức tin là ngẫu nhiên?
- Không hề. Đức tin có tính toàn cầu. Và mỗi chúng ta có những cách hiểu khác nhau mà thôi. Một số người cầu nguyện chúa Giê-su, một số thì hành hương đến thánh địa Mecca, còn những người khác thì lại nghiên cứu các hạt nhỏ hơn nguyên tử. Cuối cùng, tất cả chúng ta đều tìm đến với chân lý, chân lý đó lớn lao hơn chúng ta rất nhiều.
Langdon thầm ước ao, giá sinh viên của anh cũng có thể diễn đạt gẫy gọn như vậy. Quỷ thật, ước gì chính anh cũng có khả năng diễn đạt rõ ràng như thế.
- Thế còn Chúa? - Anh hỏi. - Cô có tin vào Chúa không?
Vittoria im lặng hồi lâu.
- Khoa học cho tôi biết rằng Chúa chắc chắn tồn tại. Trí tuệ thì mách bảo tôi rằng tôi sẽ không bao giờ hiểu hết được Chúa. Còn trái tim tôi mách bảo rằng không cần phải cố gắng tìm hiểu để làm gì.
Thế có nghĩa là sao? Anh thầm băn khoăn:
- Vậy cô tin rằng quả thật là có Chúa, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được ông ta?
- Bà ta chứ, - cô gái mỉm cười. - Những người thổ dân Mỹ nói đúng đấy.
Langdon cười tủm tỉm:
- Mẹ Trái Đất.
- Đúng thế đấy. Hành tinh này là một thực thể sống. Tất cả chúng ta là những tế bào với những mục đích khác nhau. Và chúng ta tương tác với nhau, phục vụ lẫn nhau, phục vụ cho một tổng thể.
Nhìn Vittoria, Langdon thấy trong lòng dâng trào một niềm xao xuyến, một cảm giác đã từ lâu lắm rồi không xuất hiện trong trái tim anh. Đôi mắt cô gái ánh lên vẻ tinh anh láu lỉnh… và giọng nói thật thuần khiết khiến anh bị cuốn hút.
- Ông Langdon, tôi có thể hỏi ông một câu khác được không?
- Robert, - anh nói. Gọi là ông Langdon nghe già quá. Mà mình già thật rồi!.
- Xin lỗi vì câu hỏi của tôi có vẻ hơi tọc mạch. Robert này, vì sao anh lại nghiên cứu về Illuminati?
Langdon đăm chiêu.
- Thực ra là vì tiền.
Vittoria lộ vẻ thất vọng.
- Tiền ư? Anh muốn nói đến thù lao tư vấn?
Langdon bật cười, cô gái đã hiểu nhầm.
- Không. Tiền là tờ tiền một mặt ấy! - Anh thò tay vào túi quần và lôi ra một ít tiền, tìm tờ 1 đô la. - Tôi bị cuốn hút bởi hội kín này khi biết rằng trên tờ tiền giấy của nước Mỹ có biểu tượng của hội Illuminati.
Mắt Vittoria nheo lại, rõ ràng là đang suy xét xem câu trả lời này có nghiêm túc hay không.
Langdon đưa cho cô tờ tiền.
- Hãy xem mặt sau. Xem dấu triện lớn bên trái.
Vittoria lật tờ bạc 1 đô la.
- Anh muốn nói đến hình Kim tự tháp?
- Kim tự tháp. Cô có biết Kim tự tháp có ý nghĩa gì trong lịch sử nước Mỹ không?
Vittoria nhún vai.
- Chính xác, - Langdon nói - Hoàn toàn chẳng có nghĩa gì.
Vittoria nhíu mày.
- Vậy tại sao nó lại là biểu tượng trung tâm của Dấu triện lớn?
- Một bí ẩn của lịch sứ. - Langdon nói - Kim tự tháp là một biểu tượng huyền bí đại diện cho sự hội tụ hướng lên trên, về phía cội nguồn của Sự tỏa sáng. Cô có nhìn thấy gì ở trên đỉnh Kim tự tháp không?
Vittoria ngắm kỹ tờ tiền giấy trên tay:
- Một con mắt bên trong hình tam giác.
- Nó được gọi là hình ba cạnh. Cô đã từng nhìn thấy hình con mắt bên trong tam giác ở đâu chưa?
Vittoria im lặng một lúc.
- Thực sự là rồi, nhưng tôi không dám chắc…
- Biểu tượng này được được trang trí tại tất cả các tụ điểm của hội Tam Điểm trên khắp thế giới.
- Biểu tượng này là của hội Tam Điểm?
- Thực ra thì không phải thế. Đó là hội Illuminati. Họ gọi biểu tượng này là "Tam giác toả sáng". Đó chính là tôn chỉ về một cuộc khai sáng mà họ muốn thực hiện. Con mắt biểu thị khả năng thâm nhập và quan sát của Illuminati. Tam giác lấp lánh đại diện cho sự khai sáng. Và hình tam giác cũng là một chữ cái Hy Lạp có tên gọi là Delta, - biểu tượng toán học của…
- Sự đổi thay. Sự chuyển dịch.
Langdon mỉm cười.
- Tôi quên mất rằng mình đang nói chuyện với một nhà khoa học.
- Vậy anh nói dấu triện lớn của nước Mỹ biểu trưng cho lời kêu gọi của phong trào khai sáng?
- Một vài người gọi đó là Trật tự thế giới mới.
Vittoria giật mình. Cô nhìn kỹ lại tờ tiền giấy:
- Chữ viết dưới hình Kim tự tháp nói rằng Novus… Ordo…
- Novus Ordo Seclorum, - Langdon ngắt lời. - Nghĩa là Trật tự trần thế mới.
- Trần thế gắn với phi tôn giáo?
- Phi tôn giáo. Cụm từ này không những miêu tả rõ ràng mục tiêu của Illuminati, mà còn trắng trợn đối lập với cụm từ bên cạnh. Chúng ta tin vào Chúa.
Vittoria có vẻ bối rối.
- Nhưng làm thế nào mà tất cả những biểu tượng này lại xuất hiện trên đồng tiền mạnh nhất thế giới được?
- Đa số các học giả cho rằng đó là do Phó Tổng thống Henry Wallace. Ông ta là một nhân vật cấp cao trong hội Tam Điểm và chắc chắn có liên quan đến hội Illuminati. Chưa ai có thể khẳng định rằng ông ta cũng là một thành viên hay chỉ vô tình chịu ảnh hưởng của Illuminati. Nhưng chính Wallace là người đã bán thiết kế dấu triện lớn cho tổng thống.
- Bằng cách nào vậy? Tại sao Tổng thống lại đồng ý…
Tổng thống lúc bấy giờ là Franklin D. Roosevelt. Wallace nói đơn giản với ông ta rằng Novus Ordo Seclorum nghĩa là "Công cuộc cải cách mới"(1).
Vittoria càng nghi ngờ:
- Và Roosevelt không để ai khác xem lại biểu tượng trước khi đưa Bộ Tài chính in?
- Không cần thiết. Ông ta và Wallace như anh em trong nhà.
- Anh em?
Xem lại sách lịch sử đi, - Langdon vừa cười vừa nói - Franklin D. Roosevelt là một nhân vật nổi tiếng của hội Tam Điểm.
Chú thích:
(1) New Deal (Thời kỳ cải cách mới): Chương trình cải cách kinh tế xã hội vào những năm 1930 nhằm chấm dứt cuộc Đại suy thoái do Tổng thống Franklin D. Roosevelt đưa ra.

______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
ePiPhYlLuM

ePiPhYlLuM

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 720
Birthday : 24/07/1990
Age : 29
Đến từ : HCMC

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty27/4/2012, 20:33

Chương 32
Langdon nín thở khi chiếc X-33 lượn vòng trên sân bay Leonardo Da Vinci ở Rome. Vittoria ngồi đối diện anh, mắt nhắm nghiền như thể đang cố gắng chế ngự bản thân. Chiếc máy bay hạ cánh và đi vào ga ra.
- Rất lấy làm tiếc vì chuyến bay bị chậm trễ. - Viên phi công xin lỗi và nhô người lên từ khoang lái. - Tôi phải sửa lại máy bay, theo quy định về tiếng ồn ở khu vực đông dân cư.
Langdon kiểm tra đồng hồ. Họ đã ở trên không 37 phút.
Viên phi công xuất hiện ở cửa ngoài.
- Các vị có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?
Cả Vittoria lẫn Langdon không ai nói gì.
- Thôi được, - anh ta vươn vai, - Tôi sẽ ở trong khoang lái, bật điều hoà và nghe nhạc. Chỉ có mình tôi và Garth.
Bên ngoài nhà chứa máy bay, ánh nắng hoàng hôn thật rực rỡ.
Langdon vắt chiếc áo khoác bằng vải tuýt qua vai. Vittoria ngẩng đầu ngước nhìn bầu trời và hít thở sâu, như thể những tia nắng mặt trời đang truyền cho cô một nguồn năng lượng tái sinh kỳ bí nào đó.
Địa Trung Hải, Langdon thầm nghĩ. Anh bắt đầu toát mồ hôi.
- Anh đã qua tuổi xem phim hoạt hình rồi cơ mà? - Vittoria hỏi, mắt vẫn nhắm nghiền.
- Gì cơ?
- Đồng hồ của anh đấy. Tôi trông thấy từ trên máy bay.
Langdon thoáng đỏ mặt. Anh đã rất nhiều lần phải thanh minh về chiếc đồng hồ đeo tay này. Chiếc đồng hồ có hình chuột Mickey này là một món quà của cha mẹ anh từ thủa thiếu thời. Dù trên mặt đồng hồ chỉ có duy nhất hình chú chuột Mickey ngớ ngẩn, méo mó đang đang tay chỉ giờ, nó vẫn là chiếc đồng hồ duy nhất trong đời anh, chống thấm nước và phát sáng vào buổi tối. Nó là thứ vật dụng tuyệt vời mỗi khi đi bơi hay đi dạo trên những con đường thiếu ánh sáng ở truờng đại học. Mỗi khi có sinh viên nào thắc mắc về khiếu thẩm mĩ của mình, anh thường đáp rằng phải đeo Mickey hàng ngày vì nó luôn nhắc anh nhớ giữ cho trái tim được trẻ trung.
- 6 giờ rồi. - Anh nói.
Vittoria gật đầu, mắt vẫn nhắm nghiền.
- Hình như người ta đang đến đón chúng ta.
Langdon nghe có tiếng động cơ rì rầm từ xa vọng lại, anh ngước lên nhìn, thấy lòng trĩu nặng. Một chiếc trực thăng đang tiến lại từ phía Bắc, là là bay sát đường băng. Langdon đã từng một lần đi trực thăng hồi còn ở thung lũng Andean Palpa để chiêm ngưỡng những bức hoạ bằng cát Nazca, và không hề thấy thích chút nào. Một chiếc hộp đựng giày biết bay. Sau một buổi sáng ngồi trên máy bay, Langdon đã hy vọng rằng Vatican sẽ cho ôtô ra đón.
Nhưng không phải vậy.
Chiếc máy bay lên thẳng bay chậm lại, lượn một vòng trên không rồi hạ cánh xuống đường băng, ngay trước mặt hai người.
Chiếc phản lực này được sơn màu trắng, hai bên có hình phù hiệu của toà thánh - hình hai chiếc chìa khoá bắt chéo trên một tấm khiên và vương miện giáo hoàng. Anh biết rất rõ biểu tượng này.
Đó là dấu ấn truyền thống của Vatican - biểu tượng thiêng liêng của Toà thánh Vatican hay "ghế thánh" của chính phủ, chiếc ghế này đúng ra là ngai vàng của thánh Peter.
Máy bay của toà thánh, Langdon vừa nhìn chiếc phi cơ hạ cánh vừa rên rỉ. Anh quên mất rằng Vatican sở hữu chiếc máy bay này để đưa Giáo hoàng ra sân bay, đi hội họp hay tới cung điện mùa hè ở Gandolfo. Nhưng bản thân Langdon thì chỉ thích đi ôtô mà thôi.
Viên phi công trèo ra khỏi buồng lái và sải bước qua đường băng trải nhựa, tiến về phía họ.
Bây giờ thì đến lượt Vittoria cảm thấy không thoải mái.
- Đấy là phi công của chúng ta?
Langdon chia sẻ sự lo ngại của cô gái:
- Vấn đề là bay hay không bay đây.
Viên phi công trông chẳng khác gì một diễn viên đang đeo vòng hoa và hoá thân vào một vở kịch nào đó của Shakespeare. Chiếc áo kẻ sọc phồng lên, màu vàng xanh rực rỡ. Anh ta mặc chiếc quần chẽn cùng màu và đeo xà cạp. Dưới chân anh ta là đôi giày bệt màu đen trông giống như dép lê, còn trên đầu chễm chệ một cái mũ nồi cũng màu đen.
- Trang phục truyền thống của đội lính gác Thuỵ Sĩ đấy! Langdon giải thích. - Do đích thân Michelangelo thiết kế.
Khi anh ta tiến đến gần hơn, Langdon cau mày.
- Phải thừa nhận rằng đây không phải là ý tưởng hay nhất của Michelangelo.
Bất chấp bộ trang phục lòe loẹt mặc trên người, viên phi công tỏ ra rất chuyên nghiệp. Anh ta tiến về phía họ, dáng nghiêm chỉnh và trang trọng hệt như một sĩ quan hải quân Mỹ. Langdon đã nhiều lần đọc về những quy định khắt khe mà người ta phải tuân thủ nếu muốn trở thành nhân viên của đội lính gác tinh nhuệ Thuỵ Sĩ. Được tuyển chọn từ một trong bốn bang theo đạo Thiên Chúa giáo của Thuỵ Sĩ, các ứng viên phải là công dân nam người Thuỵ Sĩ, tuổi từ 19 đến 30, chiều cao tối thiểu 1,68m, được quân đội Thuỵ Sĩ đào tạo và chưa lập gia đình. Đội quân siêu hạng này của toà thánh đã khiến chính phủ nhiều nước phải ghen tị - đây là lực lượng an ninh trung thành và tinh nhuệ nhất trên thế giới.
- Quý vị là người của CERN? - Người lính tiến đến trước mặt họ và hỏi bằng giọng rắn rỏi.
- Vâng, đúng thế, - Langdon trả lời.
- Quý vị đến rất đúng giờ. - Anh ta nói, mắt nhìn chăm chăm đầy bí ẩn vào chiếc X-33. Anh ta quay sang Vittoria. - Thưa cô, cô có bộ quần áo nào khác không?
- Ông nói gì ạ?
Anh ta chỉ đôi chân trần của cô gái:
- Mặc quần soóc như thế thì không được vào trong thành Vatican.
Langdon nhìn xuống chân của Vittoria, nhíu mày. Anh quên mất điều này. Vatican có những quy định ngặt nghèo đối với những ai để chân trần trên đầu gối - cả nam lẫn nữ. Quy định này nhằm tôn trọng sự thiêng liêng trong thành phố của Chúa.
- Tôi chẳng có bộ nào khác cả, - cô nói - Chúng tôi đi quá vội.
Người lính gác gật đầu, vẻ không hài lòng. Anh ta quay sang Langdon. - Ngài có mang theo vũ khí không?
Vũ khí? Langdon thầm nghĩ. Mình thậm chí còn không mang cả quần lót để mà thay ấy chứ! Anh lắc đầu.
Người lính cúi xuống và vỗ vỗ dọc hai cẳng chân của anh để tìm vũ khí. Tin người gớm, Langdon thầm nghĩ. Bàn tay mạnh mẽ của anh ta lần dần lên trên, rụt rè tiến dần đến háng Langdon. Cuối cùng, anh ta khám xét ngực và hai vai. Hiển nhiên là trên người Langdon chẳng có gì. Anh là quay sang Vittoria, đưa mắt nhìn một lượt từ chân lên đầu cô gái.
Vittoria quắc mắt.
- Không đời nào tôi để anh khám xét đâu.
Anh ta từ mắt nhìn Vittoria như muốn ra oai. Nhưng cô gái không hề nao núng.
- Cái gì đây? - Anh ta hỏi, tay chỉ vào vật hình vuông hơi phồng lên trong túi quần của cô gái.
Vittoria lôi ra một chiếc điện thoại siêu mỏng. Anh ta cầm lấy, bật lên, đợi tín hiệu và rồi hài lòng vì đó chỉ là một máy điện thoại thông thường. Anh ta đưa trả lại, Vittoria gập máy rồi đút vào túi quần.
Làm ơn quay đằng sau, anh ta nói tiếp.
Vittoria tuân lệnh, giơ hai tay ra và quay một vòng đủ 360 độ.
Người lính này săm soi khắp thân thể Vittoria. Langdon cho rằng bộ quần áo bó sát người cô gái chỉ phồng lên ở những chỗ mà hiển nhiên nó phải phồng lên. Cuối cùng thì người lính gác cũng đi đến kết luận giống như vậy.
- Cám ơn. Xin mời đi theo lối này.
Chiếc máy bay của đội lính gác Thuỵ Sĩ đang hoạt động ở chế độ chờ khi Langdon và Vittoria tiến lại gần. Vittoria leo lên trước, vô cùng thành thạo, thậm chí không phải cúi người khi đi dưới cánh quạt đang quay. Langdon do dự lùi lại.
- Không thể đi bằng ôtô được hay sao? - Anh rên rỉ, nửa đùa nửa thật với người lính gác Thuỵ Sĩ lúc này đang leo lên ghế phi công.
Anh ta không trả lời.
Langdon biết rằng với những tay lái xe điên khùng ở Rome, đi bằng máy bay có lẽ vẫn là cách an toàn hơn cả. Anh hít một hơi dài rồi leo lên khoang, thận trọng cúi người khi đi dưới cánh quạt đang quay.
Khi máy bay chuẩn bị cất cánh, Vittoria hỏi to:
- Các ông đã xác định được vị trí chiếc hộp chưa?
Anh ta quay lại nhìn, vẻ bối rối.
- Xác định vị trí cái gì?
- Cái hộp. Các ông gọi cho CERN về cái hộp đó mà?
Người phi công nhún vai:
- Tôi không biết cô đang nói về cái gì. Hôm nay chúng tôi rất bận. Chỉ huy lệnh cho tôi đến đón quý vị. Và tôi chỉ biết có thế thôi.
Vittoria và Langdon nhìn nhau lo lắng.
- Xin hãy thắt dây an toàn, - viên phi công nói khi máy bay bắt đầu tăng tốc.
Langdon với tay lấy thắt lưng và tự thắt quanh người. Khoang máy bay chật hẹp dường như đang co thêm vào. Chiếc phi cơ gầm rú lao thẳng về hướng Bắc, về phía thành Rome.
Rome… cái nôi của văn minh, nơi Caesar đã từng trị vì, nơi thánh Peter bị đóng đinh. Cái nôi của nền văn minh hiện đại. Và giờ đây ngay giữa lòng thành phố… là một quả bom hẹn giờ.

______________________________
—»º«— Nhận đơn order huy hiệu theo ý thích của mọi người ^^ —»º«—

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Hc


Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 1220624
Về Đầu Trang Go down
http://conan.forum-viet.net
Sponsored content




Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown   Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown - Page 2 Empty

Về Đầu Trang Go down
 

Thiên Thần và Ác Quỷ - Dan Brown

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Giải Trí :: Thư viện :: Thư viện truyện trinh thám-