CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Kaz



Nữ Aquarius
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 06/02/1997
Age : 19
Đến từ : Hỏi lắm thế? Bộ hỏi cung người ta à?

Bài gửiTiêu đề: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   1/7/2010, 21:42

First topic message reminder :

Tên fic: Detective Conan - Tập cuối
Au: me, Kaz
Disclaim: Nhân vật của bác Gosho, tem và phong bì của độc giả (tự tranh nhau, nếu không ai thèm lấy thì bán đồng nát cười lăn cười bò ), riêng vote và comment là của Au, cấm ai cướp (há há há)

Ôi, mất ngủ một đêm để nghĩ ra cái fic này, bây giờ ngồi gõ lại trình làng. Mọi người ủng hộ Kaz nhá!
______________

Chap 1

Tan trường

Ran về nhà, chào vội ông bố say khướt rồi vào phòng. Ngày mai là thứ bảy nên cô không cần đến trường.

Từ lúc Shinichi đi, trường học chẳng còn gì thú vị cả. Ran thở dài. Lâu lắm rồi tên bạn thân không gọi điện cho Ran. Biết bao giờ hắn mới trở lại nhỉ?

Tiếng chuông điện thoại réo ầm ĩ, cắt đứt dòng suy nghĩ của Ran. Cô cầm chiếc di động Shinichi tặng lên.

Tên Shinichi hiện lên trên màn hình. Ran tươi tỉnh lên hẳn, tuôn luôn một tràng

- Shinichi! Lâu lắm rồi cậu không gọi cho tớ. Cả tháng rồi đấy! Cậu định bao giờ mới về hả? Cậu bỏ học…

Tiếng Shinichi vọng lên ở đầu dây bên kia, hơi ngập ngừng

- Ran này…Tớ phải tham gia vào một vụ án nguy hiểm…Có thể tớ sẽ trở về, hoặc ra đi mãi mãi. Tớ chỉ mong cậu…hừm…nếu tớ có đi thì cũng đừng buồn…Đừng lo cho tớ.
- Cái gì? Cậu đi đâu? Sao lại nguy hiểm? – Ran hốt hoảng
- Tạm biệt cậu nhé, Ran.
- SHINICHI!!!! – Ran hét lên, nhưng chỉ còn tiếng tút dài đáp lại cô.

Ran đờ đẫn ngồi xuống giường. Cô không thể tin những gì Shinichi vừa nói. “Ra đi mãi mãi ư? Không, Shinichi, đừng bỏ tớ…” Nước mắt cô chực trào ra.

Điện thoại lại reo. Ran không chần chừ, tóm ngay lấy nó. Cô chỉ mong Shinichi gọi lại, nói rằng đấy chỉ là trò đùa. Là Shinichi sắp trở về.

Nhưng dòng chữ hiện lên trên màn hình khiến cô thất vọng tràn trề. Là Kazuha.
Tiếng khóc nức nở của cô phát ra từ chiếc di động ngay sau khi Ran vừa bấm máy.

- Ran…hức…Heiji…cậu ấy vừa gọi…cậu ấy sắp đi Tokyo…bảo là có thể sẽ không bao giờ trở lại…hức…Ran ơi…!
- Heiji và Shinichi…các cậu ấy đang làm gì vậy? – Những giọt nước mắt Ran cố ngăn nãy giờ thi nhau trào ra. Hai cô gái cùng khóc với nhau qua điện thoại.
- Kazuha này…hức…cậu cũng tới đây đi… - Ran đưa tay lau nước mắt
- Ừ…- Kazuha cúp máy

Đến tối, Kazuha đã đến nơi. Conan ngủ lại nhà ông tiến sĩ, còn ông Mori đi nhậu nhẹt cả đêm. “Thật ra, thế cũng hay” Ran nghĩ thầm “Nếu không mình sẽ không biết phải giải thích thế nào với họ về chuyện Kazuha và mình buồn bã như vậy”
Kính coong! Tiếng chuông cửa vang lên. “Chắc là bố về.” Ran rửa mặt rồi ra mở cửa.

- Ủa, Aoko? Cậu tới có việc gì vậy? - Ran ngạc nhiên khi thấy cái bóng trước cửa không phải là bố mình.
- Ran ơi! – Aoko nghẹn ngào – Kaito…
- Trời đất! – Không để cho Aoko nói hết, Ran chen ngay vào – Cậu ấy cũng bảo có thể sẽ không trở về, đúng không?
- Sao cậu biết? – Aoko tròn mắt – Đúng vậy…Tớ lo quá! – Nói rồi, Aoko òa ra khóc (ôi, bộ ba mít ướt...)

Một lúc sau, trong phòng Ran...

- Tụi mình phải làm gì bây giờ? Không thể ngồi chờ các cậu ấy chết được – Ran lo lắng
- Có lẽ…bọn mình phải bám theo các cậu ấy thôi. – Kazuha nói, tay nắm chặt cái bùa trên cổ
- Ừ, tớ cũng nghĩ thế - Ran gật đầu hưởng ứng – Nhưng chúng ta không thể theo dõi Shinichi được rồi. Tớ chẳng biết cậu ấy ở đâu.
- Heiji cũng không được. Cậu ấy lên đây nhưng có nói là đến đâu đâu!
- Không sao, tớ biết nhà Kaito. Thế nào cậu ấy cũng đi gặp hai người còn lại. Tớ về đây nha.
- Mai gọi điện cho bọn tớ nhé!
Về Đầu Trang Go down

Tác giảThông điệp
pewendy171



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 239
Birthday : 17/01/1997
Age : 19
Đến từ : 1 nơi xa lắm.....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   17/9/2010, 17:26

hì hì, tội nghiệp Kaz quá nhỉ, ráng nha Kaz bạn viết chap tiếp đi mình ủng hộ Very Happy
Về Đầu Trang Go down
rin_snow



Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 701
Birthday : 03/10/1995
Age : 21
Đến từ : thời đồ đá

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   17/9/2010, 17:29

Ôi hay ghê! Tế mà bi giờ Rin mới đọc :cry:
Kaz ráng lên đi! Chắc chắn là bạn sẽ viết rất hay mà! :oops:
Bi giờ mà có ai nhắc nước đi típ thì bạn sẽ viết ko còn vào mạch như trc nữa đâu! :oops:
Về Đầu Trang Go down
http://huyetnguyetlau.wordpress.com/
Kaz



Nữ Aquarius
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 06/02/1997
Age : 19
Đến từ : Hỏi lắm thế? Bộ hỏi cung người ta à?

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   24/9/2010, 19:06

Yo!!! Cảm ơn mọi người nhiều nha! Cuối cùng thì Kaz cũng viết xong chap này rồi... Hạnh phúc quá đi Very Happy Như đã nói ở trước, Kaz không (hề) giỏi viết phần bùm chíu đoàng này nên có gì xin mọi người tha cho nhá!
Bây giờ, xin mời bà con đọc!

************
Chap áp út

Tất cả nhìn chằm chằm hai người. Có quá nhiều ngạc nhiên xảy ra liên tiếp, cho nên chẳng ai còn đủ sức để thốt lên một tiếng. Chỉ có hai anh em nói chuyện với nhau.

- Lâu lắm không gặp, anh trai – Trùm tổ chức, bây giờ là Hirosha Agasa, cười mỉm. Có vẻ hắn chẳng cảm thấy ngạc nhiên gì về chuyện gặp lại người anh sinh đôi của mình
- Phải, từ ngày cậu bỏ nhà ra đi đã bao năm rồi. Ta thật không ngờ cậu lại ra nông nỗi này, trùm của một tổ chức mafia! – Tiến sĩ Agasa nói, mắt vẫn nhìn hắn cảnh giác.
- Ha, thật tiếc rằng buổi sum họp của chúng ta quá ngắn ngủi. Ngươi đã biết về tổ chức này. Bây giờ ta chỉ còn vinh hạnh tiễn anh trai mình về thế giới bên kia thôi – Hirosha nhếch mép. Ánh mắt hắn ánh lên sát khí, xuyên qua cả chiếc mũ trùm mặt

Thấy tình hình bắt đầu căng thẳng, Conan cúi xuống chân, vặn nút khởi động chiếc giày. Nhưng Gin đã nhìn thấy. Hắn đã quá quen với hành động này của Conan rồi. Nhanh như chớp, trong lúc Conan không để ý, cậu đã nằm gọn trong tay Gin. Họng súng lạnh ngắt chĩa vào đầu cậu.

- SHINICHI!!! – Tiếng Heiji, Kaito, Haibara và bác Agasa thất thanh. Nhưng không ai nhận ra, trong tiếng kêu ấy có cả giọng của Ran.

Ran đứng sững sờ. Sự việc xảy ra nhanh quá, cô không ngờ Shinichi lại bị khống chế dễ dàng đến vậy. Bây giờ cô đã tin chắc Conan chính là Shinichi, nhưng cô không hề suy nghĩ điều gì khác ngoài nỗi lo sợ cho cậu bạn thân.

Gin chuẩn bị bóp cò. Hắn chỉ còn chờ lệnh của trùm.
Và tên trùm ra hiệu cho hắn hành động.
Ngón tay Gin nhẹ nhàng ấn lên cò súng.
Và…

Một tiếng hét vang lên. Từ trên trần nhà, KID gần như rớt xuống. Haibara nhắm tịt mắt lại. Cô cố ngăn cho mình không khóc. Vì rất hiếm khi những giọt nước mắt của cô vượt quá khỏi khóe mắt

Nhưng tiếng hét đó không phải của Conan. Gin nằm dưới đất, ôm chặt cánh tay. Ran nhào tới ôm chặt lấy Conan. Nước mắt cô ướt hết mặt cậu.
Mọi người đã kịp định thần, và hiểu ra mọi chuyện. Cú đá của Ran đã khiến cho Gin gãy tay. Khẩu súng văng ra xa.
Conan cũng nhận ra điều đó. Cậu chỉ ngạc nhiên về chuyện Ran ở đây

- Ran… à, chị Ran! – Cuối cùng cậu cũng mở miệng, chỉ để thốt lên tên cô
- Đừng nói dối tớ nữa! – Ran trả lời, giọng nhạt nhòa trong nước mắt. Cô ôm chặt Conan. – Tớ biết hết rồi. Chị Ran gì chứ? Cậu chỉ nói dối tớ thôi…!
- VODKA! – Gin hét lên. Hắn gượng dậy, chạy đến chỗ khẩu súng. Hắn là người tỉnh táo nhất qua chuyện vừa rồi. Đủ tỉnh táo để nhận ra họ vẫn đang trong một cuộc chiến.

Vodka bừng tỉnh. Hắn giơ súng lên. Và rồi, hắn bắn… thẳng vào chân Gin
- VODKA!! Ngươi làm trò gì vậy? – Tất cả các thành viên trong tổ chức sửng sốt. Cả hội Conan nữa.

Vodka chỉ cười nhẹ. Vẻ mặt hắn thật khác với thường ngày
- Vì đây là một ngày đặc biệt nên ta cũng quyết định tiết lộ bí mật của mình - Vodka nhẹ nhàng bỏ mặt nạ ra – Ta không phải Vodka. Mà là Toichi Kuroba, kẻ đã bị ngươi hãm hại 8 năm về trước.
- Cha!!! – Kaito đờ đẫn trong bộ quần áo của KID. Toichi nhìn con trai, mỉm cười
- Ngươi… - Gin sửng sốt. – Còn Vodka đâu?
- Hắn đã bị FBI bắt từ tháng trước rồi. Bắt hắn cũng không khó lắm. Và ta đã thay thế hắn.
- Không thể được… Sao ta lại mất cảnh giác đến thế chứ? Ta không tin ngươi có thể giả dạng Vodka đến hoàn hảo như vậy được
- Không có việc gì khó nếu khuôn mặt không biểu hiện gì – Toichi nói, nhưng mắt nhìn Kaito trìu mến. Ông biết rõ chuyện Kaito giả mình làm KID suốt thời gian vừa qua. – Phải không, con trai?

Kaito không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn cha
Từ sau tấm vách, Aoko nhìn KID lặng lẽ. Thì ra chính Kaito và bố cậu ấy là kẻ mà cô và bố cô truy đuổi. Nhưng cô không trách cậu. Cô hiểu bố Kaito là người quan trọng đến thế nào đối với cậu.

*********

Tiếng súng nổ ra dồn dập giữa cánh đồng hiu quạnh. Trong căn nhà giữa đồng đang có một cuộc chiến xảy ra. Cuộc chiến sắp ngã ngũ rồi. Rena và Jodie đang xử lí Chianti và Korn. Đằng kia, Akai và Camel cũng còng tay hội còn lại. Gin bất tỉnh và thương tích đầy mình. Phe áo đen sắp thua cuộc.

Trong lúc trận chiến nổ ra, không ai để ý đến tên trùm. Hắn vội vàng kéo chiếc vali đựng thuốc giải, viên Pandora và các thứ tài liệu quan trọng khác rồi rời khỏi căn nhà với vẻ mặt sợ hãi. Hắn nghĩ rằng một nơi vắng vẻ sẽ là một nơi an toàn với hắn, nhưng bây giờ thì không. Không có nơi nào để hắn trốn đi trong cánh đồng vắng lặng này.

Hắn sắp đi đến chiếc xe đen của mình. Sắp an toàn rồi. Chưa ai nhận ra hắn cả.
- Đứng lại!! Ngươi không được đi!! – Bất chợt, một giọng nói vang lên trong tiếng súng. Giọng nói của một cô gái

Hắn rủa thầm rồi rút khẩu súng ra khỏi túi áo, chĩa vào Kazuha.
- Kazuha, cẩn thận!!! – Heiji lao đến, xô cô ra khỏi họng súng.

ĐOÀNG!!! Viên đạn sượt qua vai Heiji. Tên trùm chạy tiếp.
Một phát súng nữa nổ ra. Hirosha Agasa khuỵu chân xuống. Từ vết đạn, máu hắn chảy ra ròng ròng.

Tiến sĩ Agasa đứng sau tên trùm. Trên bàn tay run run của bác, khẩu súng vẫn còn bốc khói. “Hirosha, xin lỗi em. Ta phải làm việc này” Bác Agasa buồn bã.

Rồi tiếng xe cảnh sát vọng đến lớn dần, lớn dần. Aoko đã gọi cảnh sát kịp thời.
Chưa bao giờ Shinichi thấy tiếng còi xe cảnh sát lại bình yên thế này.

End chap
Chậc, đến đây có thể coi là kết được rồi nhỉ! Nhưng mà vẫn chưa ổn... đúng rồi, cái kết vẫn chưa giống như quảng cáo (tức là Ran, ông Mori,... bay lên thiên đàng, còn lại Conan lấy Haibara) Chính vì thế nên Kaz quyết định viết thêm một chap nữa cho đúng kịch bản cười lăn cười bò
Chờ một lúc cho trận mưa cà chua thối từ độc giả đến tác giả ;)
Túm lại mọi chuyện là thế, các độc giả yêu quái, nhầm, yêu quí nhớ đi mua cà chua nhanh nha!!!
Về Đầu Trang Go down
Sóc Nâu



Nữ Tổng số bài gửi : 581
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   24/9/2010, 20:38

HIYAAA!!! Bóc tem nè! Chap này Kaz viết hay lắm ý nhưng cái zụ "Bùm chéo đoàng" ấy đúng là ko đc chi tiết cho lắm, sự việ diễn ra hơi nhanh. Dù sao Kaz viết đc như vậy thì đúng là rất giỏi rồi. Chắc bữa nào cũng phải mua Fristy uống quá :h2:
p/s: xí quên, xé tem *xoẹt xoẹt* XD
Về Đầu Trang Go down
http://kurodamichiyo-chan.blogspot.com/
Kaz



Nữ Aquarius
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 06/02/1997
Age : 19
Đến từ : Hỏi lắm thế? Bộ hỏi cung người ta à?

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   29/9/2010, 11:37

Thanks Sóc nhá! Lâu lắm mới gặp...

Chap sau dài quá mức tưởng tượng của Kaz nên chắc cuối tuần này mới xong. Yên tâm hết fic thì Conan sẽ lấy Haibara và Ran + ông Mori cũng sẽ :627: (có thể tác giả cũng thế?!) :h17:

Mà sao fic mình vắng thế nhỉ? Viết xong đoạn bùm chíu mà chả có ai vào cả?
Về Đầu Trang Go down
candy_l0v3_kid&c0nan



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 189
Birthday : 29/11/1997
Age : 19
Đến từ : My heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   29/9/2010, 13:22

oé, end bình thường là được rồi, không cần giống kịch bản cũ đâu, Kaz mà để thế thì... :h12: :264: :h9: :264: :h20:
=> :h16:
cái đoạn bùm chíu cũng được mà, không ngờ Vodka là ông Toichi đóng giả :shock:
Về Đầu Trang Go down
Hamano Michiyo



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 423
Birthday : 26/10/1994
Age : 22
Đến từ : Wonderland

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   29/9/2010, 18:09

Chuyện hay đấy bạn, rất là gay cấn
Nhưng nếu ran mà chết thật thì mình ném bạn vô vạc dầu thật đấy
không tìm được ông tác giả để ném thì chém bạn thôi cười lăn cười bò
Về Đầu Trang Go down
http://michiyo2610.wordpress.com
Kaz



Nữ Aquarius
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 06/02/1997
Age : 19
Đến từ : Hỏi lắm thế? Bộ hỏi cung người ta à?

Bài gửiTiêu đề: Chap cuối!!!   1/10/2010, 19:22

AAAAAAA!!!! Chap cuối nóng hổi vừa thổi vừa nhăn răng đây!!!! Vừa viết xong cách đây 1 phút! Thôi không nói nhiều kẻo nó nguội mất, Kaz vào vấn đề chính đây

Chap cuối

Tối hôm sau, thang máy của tòa cao ốc Beika
- Lại nhà hàng trên tầng thượng hả? – Ran quay sang nhìn Shinichi.
- Ừ
- Đừng nói với tớ là cậu lại định ngồi cái bàn đó nha
- Tớ đang định nói thế mà!
- Sao cậu cứ phải chăm chăm chọn cái bàn đó thế nhỉ? Nó có khác các bàn khác đâu?
- Có đấy, và cậu sẽ biết sớm thôi – Shinichi nháy mắt

Ran chợt nhớ lời nói của cô tiếp viên ngày trước. “Một lời cầu hôn ư?” Ran khẽ đỏ mặt “Mình vẫn còn nhỏ mà... Chắc không có chuyện đó đâu” Cô nhớ lại buổi hẹn của cô và Shinichi ngày xưa. Cậu cũng đã định nói với cô điều gì đó. Nhưng rồi cậu lại…

- Cậu sẽ…lại bỏ tớ đi như hôm đó hả? – Ran ngập ngừng
- À…không, bây giờ chúng ta an toàn rồi
Ran thở phào nhẹ nhõm. Cánh cửa thang máy mở ra
- Nhưng dù gì thì cái bàn đó cũng có người rồi. Cậu không ngồi được đâu
- HẢ? Không thể được!!! – Shinichi lập tức nhìn về phía cái bàn. Nó ở xa thang máy nhưng cậu cũng nhìn thấy hai bóng người đang ngồi đó.

Shinichi đành đi tìm một cái bàn khác, có vị trí đủ đẹp cho sự quan trọng của tối nay.
- SAO CẬU CỨ NGẮT LỜI TỚ THẾ NHỈ? TỚ CHỈ ĐỊNH NÓI TỚ THÍCH CẬU THÔI MÀ!!!

Tất cả mọi người trong nhà hàng, cả Shinichi và Ran đều nhìn về phía tiếng quát. Nó phát ra từ chiếc bàn nơi bố Shinichi cầu hôn mẹ cậu ngày xưa. Một anh chàng da đen đang đứng chống tay vào mặt bàn, mặt đỏ ửng, đang quát cô bạn ngồi ghế đối diện.

Những tràng pháo tay nổ lên giòn giã từ tất cả các bàn trong nhà hàng
- Hattori? – Shinichi sửng sốt khi nhận ra chàng trai.
- Kudo? – Heiji càng đỏ mặt hơn khi thấy Ran và Shinichi
- Bộ đến lời nói quan trọng ấy mà hai cậu cũng không thể không cãi nhau à? - Shinichi trêu chọc cậu bạn. Heiji lườm cậu
- Kazuha, cậu sướng nhé! – Ran khúc khích cười. Kazuha đỏ ửng mặt

Sau đó, Ran và Shinichi cũng chịu tha cho hai người và kiếm một chỗ ngồi khác. Heiji sung sướng khi thấy cái bàn Shinichi chọn cách xa bàn cậu. Cậu đâu có biết Shinichi cũng đâu muốn Heiji nghe thấy lời cậu sắp nói với Ran!

Ngồi xuống chiếc bàn trống, Shinichi vẫn cười. Cậu có thể nhận ra, dù đang quát nhau nhưng tay Heiji đặt lên tay Kazuha rất nhẹ nhàng.
- Thế nào, cậu sẵn sàng kể cho tớ mọi chuyện chưa? – Ran nóng lòng hỏi sau khi gọi thức ăn
- Được thôi – Rồi Shinichi kể lại cho Ran mọi thứ, từ buổi đi chơi công viên ấy…

*****

Shiho đi từng bước chậm rãi trên đường trong chiếc áo khoác tối màu rộng. Cuối mùa đông rồi nhưng trời vẫn se lạnh.

Cô nhìn lên tòa nhà Beika. Tòa cao ốc rực rỡ ánh đèn. Cô biết Ran và Shinichi ngồi đó, trên tầng thượng. Cô đã nhìn thấy Shinichi kéo Ran vào tòa nhà. Có lẽ họ đang rất hạnh phúc.

…Trái ngược với cảm giác của cô bây giờ

Tổ chức áo đen đã bị tiêu diệt. Cô không còn phải lẩn tránh và sợ hãi nữa. Nhưng cô vẫn không hạnh phúc. Vì cô vẫn còn đơn độc.
Cô bước nhanh trên con đường đông người. Để không còn phải quay lại nhìn tòa cao ốc một cách tiếc nuối nữa.

Rồi cô nhìn thấy vài cái xe cảnh sát đang quây lại một cửa hàng bên đường. Tự dưng cô muốn khóc quá. Cảnh tượng thật thân quen, từ khi gặp cậu ấy.
Một vụ cướp trang sức. Thật may mắn, ít nhất cũng không ai bị giết trong một ngày đẹp như hôm nay. Một chàng trai trạc tuổi cô đang tự tin phá án. Phải nói trình độ phá án của cậu rất tốt
…như cậu ấy vậy

Cô mỉm cười định đi tiếp. Bỗng nhiên thủ phạm, đáng lẽ đã bị lộ tẩy rồi, vẫn cố gắng chống đối bằng một bằng chứng ngoại phạm. Cô cười. Tên tội phạm thật dớ dẩn. Chàng trai kia chắc chắn phủ nhận được bằng chứng ấy. Vì cô cũng có thể làm được mà!

Nhưng trái với suy nghĩ của cô, chàng thám tử trẻ đứng sững người một lúc lâu. Cậu nhíu mày nghĩ ngợi. 5 phút… rồi 10 phút… cậu thở dài. Ánh mắt tên tội phạm lóe lên sự hi vọng trong khi cảnh sát nhìn cậu với ánh mắt ngược lại
- Anh nghĩ mình có thể trốn tội nhờ lý do ấy hả? – Bỗng dưng cô buột miệng, mắt nhìn tên tội phạm. Mọi người giật mình nhìn cô.

Shiho bước lên phía trước. Rồi từ từ, cô lật tẩy mọi hành động của tên tội phạm nọ. Đôi mắt hắn cụp xuống. Hắn nhận tội. Cảnh sát còng tay hắn đưa đi và nhìn cô bằng ánh mắt thán phục. Đám đông tan dần.

Hakuba thở dài. Có quá nhiều chuyện khó hiểu xảy ra trong ngày hôm qua. Anh đã mất một đêm suy nghĩ mà vẫn không thể hiểu nổi mọi chuyện. KID, Kaito, cha cậu ấy, băng tội phạm đồ đen,… anh đã chứng kiến hết mà không hiểu điều gì. Anh đã mệt đến mức không thể giải được một vụ án đơn giản. Đơn giản đến mức một cô gái lạ cũng phá án được.
Sực nhớ ra, anh vội vàng ngước lên tìm cô gái nọ. Anh phải cảm ơn cô ấy vì đã giúp anh. Và anh đã nhìn thấy cô, đang đứng yên nhìn lên tòa nhà Beika như suy nghĩ điều gì. Cô gái khẽ giật mình khi anh đến bên.

- Cảm ơn cô – Hakuba ngập ngừng – vì đã giải quyết vụ án giúp tôi.
- Không có gì – Cô gái mỉm cười – vụ án không khó mà
- Thực tình, hôm nay tôi hơi mệt. Đêm qua tôi không ngủ được – Anh lơ đãng nhìn ra xa
- Tôi cũng vậy.

Anh nhìn cô gái. Hình như anh đã gặp cô ở đâu đó rồi, nhưng không thể nhớ ra. Trận chiến hôm qua làm anh quên đi nhiều thứ quá.
Trận chiến! Hakuba giật mình, nhìn lại cô gái. Đúng thế, cô gái này giống hệt cô bé ở trận chiến hôm qua. Cô bé khoảng 6,7 tuổi mà chững chạc như một người lớn. Có phải cô bé đó chính là cô?
- Cô tên là gì?

Shiho nhìn chàng trai nọ. Anh vừa hỏi tên cô. Bình thường, cô không bao giờ tiết lộ tên tuổi cho người lạ. Cô luôn lo rằng thông tin về cô sẽ bị lộ ra ngoài, và tổ chức áo đen có thể bắt được cô. Nhưng hôm nay thì khác. Tổ chức đó đã bị bắt rồi, cô đã an toàn. Nhưng hơn hết là vì cô đang cô đơn. Cô phải kết bạn, phải hòa đồng hơn. Đó chính là lý do cô nói cho chàng trai tên mình

- Cứ gọi tôi là Ai Haibara
- Hai…Haibara? Cô chính là cô bé ở trận chiến ngày hôm qua, đúng không? – Hakuba sửng sốt. Anh thấy mọi người gọi cô bé là Haibara
- Anh là ai? Sao anh lại biết về cuộc chiến? – Shiho nhìn anh chàng, cũng ngạc nhiên không kém
- Tôi là Hakuba Saguru. Tôi đã đưa Aoko đến đó. Tôi tình cờ chứng kiến hết tất cả nhưng vẫn chưa hiểu điều gì đã xảy ra. Cô có thể giải thích cho tôi không?

Shiho lại suy nghĩ. Dù sao chàng trai này cũng đã thấy mọi chuyện, tổ chức đã bị bắt rồi, kể cho anh ta cũng không sao.
- Cũng được
- Vậy ta vào kia nhé? – Hakuba chỉ tay vào quán café bên đường, sung sướng vì sắp hiểu ra mọi chuyện.

*******

- Đấy là tất cả mọi chuyện cậu giấu tớ hả? – Ran nhìn Shinichi. Cô không thể ngờ cậu ấy giấu cô nhiều chuyện đến vậy
- Làm sao tớ nói cho cậu được! Chuyện này rất nguy hiểm – Shinichi mỉm cười, rồi đưa một miếng thịt đã nguội tanh nguội ngắt lên miệng. Từ nãy đến giờ, cậu mải kể, Ran mải nghe, cả hai chẳng ăn được bao nhiêu.
- Cậu còn chuyện gì để kể nữa không? – Ran háo hức nhìn Shinichi. Câu chuyện vừa rồi đáng sợ nhưng rất cuốn hút.
- Thực ra là… có đấy – Shinichi ngước lên. Tim cậu bỗng đập mạnh. – Đó là chuyện tớ đã cố nói với cậu lần trước tụi mình ăn ở đây.
Ran mở to mắt. Tim cô đập nhanh. Không hiểu sao, cô cảm thấy điều cậu sắp nói giống suy nghĩ bấy lâu của cô về cậu
- Ran, từ lâu tớ đã coi cậu hơn một người bạn thân… - Shinichi cất lời. Mắt cậu nhìn thẳng vào mắt Ran. Ran ngừng thở
- Tớ thích cậu, Ran à.

*******

Kaito đang ngồi trên ghế đá trong công viên. Cậu đã chọn chiếc ghế xa hồ nhất vì sợ cá dưới hồ có thể bất thần nhảy lên khỏi mặt nước. Aoko ngồi bên cạnh cậu và nghe cậu kể mọi chuyện đã xảy ra. Thỉnh thoảng cô lại ngạc nhiên thốt lên một tiếng.
- Vậy… cậu là KID thật hả? – Aoko nhìn Kaito hồi hộp
- Ừ, nếu cậu có ý định mách bổ cậu để cảnh sát tống tớ và bố tớ vào tù – Kaito cười
- Không, chuyện khác cơ
- Chuyện gì? – Kaito thắc mắc
- Cậu… bay được như KID, phải không? – Aoko ngó đi chỗ khác
- Đương nhiên rồi! Cậu muốn thử không?
- Ừ, có chứ! – Aoko háo hức.

Năm phút sau, hai người đã đứng trên nóc một tòa nhà. Gió thổi lạnh buốt. Kaito vẩy chiếc áo choàng trắng. Trong chớp mắt, cậu đã trở thành KID trước đôi mắt mở to của Aoko.
- Nào, lên lưng tớ đi – Kaito, à không, KID nháy mắt.

Aoko ôm cổ Kaito. Cậu rút ra từ tay áo một sợi dây. Rồi Kaito buộc chặt Aoko vào đôi cánh.
- Cậu có chắc… sẽ không sao chứ? – Aoko lo lắng hỏi. Cô vừa háo hức lại vừa sợ sệt cho chuyến bay mạo hiểm này.
- Yên tâm – Kaito đáp lại trong tiếng gió – tớ đã từng chở nhiều thứ của cải nặng hơn cậu rồi. Với cả nếu cậu có rơi xuống thì chắc cũng chả sao nhỉ? – Kaito đùa cợt.
- Cậu thật là… AAAAAAAAAAAAA!!!!!!! – Chưa để cho Aoko nói hết, Kaito đã nhảy thẳng xuống. Gió táp vào mặt hai người rét buốt.



Đôi cánh trắng giang rộng trên bầu trời đêm. KID lại lướt giữa trời như cậu vẫn hay làm.
Aoko đã trấn tĩnh lại. Cô đưa mắt nhìn xuống đất. Thành phố ban đêm rực rỡ ánh đèn. Chưa bao giờ cô thấy Tokyo đẹp như vậy.

Một lúc sau, Kaito đáp xuống tầng thượng của một tòa tháp.
- Đây là… - Aoko ngạc nhiên khi nhận ra nơi mình đang đứng
- Tháp đồng hồ. Bọn mình đã gặp nhau dưới kia – Kaito tiếp lời trong khi đổi bộ quần áo của KID trở lại thành Kaito.

Aoko tựa tay vào lan can, ngắm nhìn thành phố. Đã bao nhiêu năm rồi từ ngày cô gặp cậu ấy. Đã bao nhiêu chuyện xảy ra khi cô ở bên cậu ấy. Và đã bao nhiêu lần cô cảm thấy tim đập nhanh như lúc này?

Ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt Aoko. Ánh trăng rằm quen thuộc mỗi khi cậu đưa một viên ngọc lên soi, giờ đang chiếu sáng một viên ngọc khác. Aoko, cô ấy là viên ngọc quan trọng nhất với cậu. Quan trọng hơn Pandora nhiều.

Kaito lấy viên kim cương lớn ra từ trong túi. Cậu đã tốn bao nhiêu công sức để giành lấy nó, nhưng không phải với mục đích như bọn mafia kia. Cậu tìm nó để phá hủy nó. Để không còn kẻ ác nào tơ tưởng đến nó nữa.

Tay Kaito đưa viên đá lên cao rồi dùng hết sức để đập nó. Viên đá vỡ ra làm trăm mảnh. Giờ thì Pandora không thể khóc được nữa. Cũng không có ai tìm kiếm giọt nước mắt huyền thoại của nó nữa.
- Cậu đập viên kim cương rồi à? – Nghe tiếng động, Aoko quay lại
- Ừ. Đó là mục đích của tớ mà – Kaito mỉm cười
Aoko khúc khích
- Thế thì từ nay KID cũng không ăn trộm nữa nhỉ. Bố tớ mất ngủ vì cậu suốt bao nhiêu năm rồi đấy!

Kaito nhìn Aoko. Bỗng dưng cậu cảm thấy thật lạ
- Aoko – Cậu buột miệng
Aoko quay lại
- Dù là Kaito hay KID, tình cảm của tớ dành cho cậu vẫn thế thôi
Hai trái tim cùng ngưng đập
- Tớ thích cậu, Aoko

********

“Tớ thích cậu”
Tại sao ngày hôm nay, ai cũng nói ra câu này? Câu nói họ đã ấp ủ bao nhiêu năm?
Vì sau chiến tranh, cuộc sống lại bình yên
Vì sau mùa đông, mùa xuân sắp trở về
Vì sau ngày 13 xui xẻo là một ngày 14
Và nó sẽ càng đẹp hơn khi các bạn biết, hôm nay là 14 tháng 2!

*******

Kaito mỉm cười. Cuối cùng cậu cũng nói được điều đó ra rồi. Cậu cũng thực sự hạnh phúc khi biết rằng Aoko cũng nghĩ về mình như cậu nghĩ về cô.
Tạm biệt KID, tạm biệt Pandora
Cậu sẽ trở lại cuộc sống bình thường
Pandora không còn là gì nữa. Nó đã biến mất rồi
Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu Kaito. Nụ cười nửa miệng lại xuất hiện trên môi. Và cậu cúi xuống những mảnh vỡ của Pandora
“Có thể mình vẫn có thể dùng Pandora đấy. Nhẫn cưới chẳng hạn!” :)


THE END OF AN ENDING!!!!

Phù, dài quá... Mọi người vỗ tay nào!!! Đây là chap mà em thích nhất đấy, dù sao viết nó cũng dễ hơn viết bùm chíu...
Ấy, suýt quên, còn chuyện Conan và Haibara cưới nhau nữa nhỉ cười lăn cười bò Cả chuyện Ran và ông Mori die nữa... Đây
******

30 năm sau...

- Con đồng ý - Tiếng Haibara nhẹ nhàng. Cô nhìn Conan. Tim cô đập nhanh hơn bao giờ hết
- Ta tuyên bố hai con là vợ chồng!! Chú rể có thể hôn cô dâu - Tiếng mục sư cất lên. Ông cũng thấy thật hạnh phúc cho cặp trai tài gái sắc này

Đôi môi Conan chạm nhẹ vào môi Haibara. Thời gian như lắng đọng lại
Ran Kudo cười hạnh phúc nhìn con trai mình (hé hé) Cô nắm chặt tay Shinichi. Sao cảnh này giống ngày cưới của cô quá!

Bên kia, Shiho cũng cười mãn nguyện. Cô đã có một tương lai đẹp như cô mong đợi. Một tương lai mà cô nghĩ mình sẽ không thể có khi làm việc cho tổ chức áo đen

Ngoài nhà thờ, một tấm biển to được trang trí lộng lẫy
"Đám cưới: Conan Kudo và Haibara Saguru"

Tiếp theo thì ông Mori và Ran đều chết vì... già (thọ hơi bị cao nghen) Ngoài Ran ra còn Shinichi, Shiho, Hakuba, Kaito, bla bla bla. Đương nhiên rồi vì Kaz không có đủ Pandora cho mỗi người uống đâu mà! Dù sao họ cũng đã có một quãng đời thật tuyệt vời.
Hức hức, nghĩ lại cũng thấy mình hơi... đểu khi nỡ nhẫn tâm tung tin lừa đảo mọi người như thế cười lăn cười bò Thế nhưng mọi người thấy không, mọi điều xấu nhất đều có thể trở thành đẹp được cả. Ngay cả cái kết điên khùng của tay nào đó đăng lên mạng, cuối cũng vẫn sửa lại thành happy ending được ấy chứ! :)


Được sửa bởi Kaz ngày 3/10/2010, 13:25; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Sóc Nâu



Nữ Tổng số bài gửi : 581
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   1/10/2010, 21:25

Bóc teeeeeem!!! Trùi ui, Kaz ui là Kaz, tưởng cái ending của Kaz giống mấy cái kết trên mạng chứ XD té ra là tung tin đi lừa đảo mọi ng` 1 vố rõ đau. Nhớ đấy nhớ :h15:
Hồi nào đến giờ chỉ thích mỗi khi cặp Shin-Ran tỉnh tò nhưng giờ thấy thích cái zụ "SAO CẬU CỨ NGẮT LỜI TỚ THẾ NHỈ? TỚ CHỈ ĐỊNH NÓI TỚ THÍCH CẬU THÔI MÀ!!!" của cặp đôi suốt ngày "Ahou!" với "Baka!" này quá cơ :roll: Nhưng thế hệ sau của cặp KaitouXAoko thì đi đâu mất rùi, hu hu, bắt đền Kaz đấy :h4: :h4: :h4:
Nói chung là cái kết này hay tuyệt, Awesome happy ending :h8: Vote + cho Kaz XD Chừng nào nghĩ ra đc fic gì hay hay nhớ post lên cho anh em coi vs nhớ :h8: :h8:
p/s: Xé tem, XD XD
Về Đầu Trang Go down
http://kurodamichiyo-chan.blogspot.com/
Kaz



Nữ Aquarius
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 06/02/1997
Age : 19
Đến từ : Hỏi lắm thế? Bộ hỏi cung người ta à?

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   3/10/2010, 13:31

Cám ơn Sóc nhiều lắm lắm lắm cơ :roll: Nhờ Sóc với chị Epi mà em mơi biết đăng ảnh lên. (Tay chỉ lên bài trên) Thông cảm cho em, đây là lần đầu em zô một 4rum...

Còn comment của Sóc, em vẫn chưa hiểu đoạn Sóc đòi bắt đền cho lắm... Bộ Sóc muốn thêm cuộc đời của KID-đệ-tam nữa à? Thế hệ sau của Kaito nhà mình mà

Hớ hớ, em nói rùi, văn em viết như điện Hà Nội ấy, thỉnh thoảng lại phụt :cry: , cho nên chắc không viết được fic nữa đâu. Thông cảm hem Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Sóc Nâu



Nữ Tổng số bài gửi : 581
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   3/10/2010, 13:43

Ý mình là sao Kaz ko cho con của KaitoXAoko tổ chức đám cưới luôn. Vẫn còn thế hệ con của HeijiXKazuha nữa mà XD Ghép vào luôn một thể cho vui nhà vui cửa XD . Dù Kaito đã giải nghệ thì biết đâu đứa con làm... thám từ thì sao? Rồi thì con của Shin sẽ là... đạo chích XD XD . Nếu có 1 cái fic như thế thì coi bộ vui lắm ấy chứ cười lăn cười bò
Về Đầu Trang Go down
http://kurodamichiyo-chan.blogspot.com/
Kaz



Nữ Aquarius
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 06/02/1997
Age : 19
Đến từ : Hỏi lắm thế? Bộ hỏi cung người ta à?

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   3/10/2010, 14:44

Hớ hớ, công nhận ý kiến của Sóc hay thiệt cười lăn cười bò :h8: :P Có ý tưởng rùi sao Sóc không viết luôn đi nhể? Làm luôn một cái Humor fic, về chuyện sau này con Shin làm đạo chích, lén lút làm vì sợ bố bắt quả tang, mục tiêu là nhẫn cưới nhà Kaito (Pandora mà). Rồi con Kaito làm thám tử, chuyên lật tẩy mấy mánh ảo thuật của ông bố mình, ngoài ra bảo vệ nhẫn cưới của bố mẹ nữa,... Hay đấy, Sóc bắt tay vào viết đi, nếu cần em tình nguyện làm trợ lý cho Very Happy
Về Đầu Trang Go down
APTX 4869



Nam Libra
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 23/09/1996
Age : 20
Đến từ : ánh sáng của công lí-niềm tin vào sự thật

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   2/8/2011, 10:53

hay wá tớ cũng muốn xem típ đó cố lên bạn ơi một cái kết có họ cho cả 3 căp nha keke
Về Đầu Trang Go down
yumitruc



Tổng số bài gửi : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   15/8/2011, 11:03

em tưởng t/g cho Shiho cưới Shinichi chứ, mà nếu vậy thiệt thì em cho t/g len thớt, rời mài dao mài kéo làm sushi "tác giả" rồi
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic] Detective Conan - Tập cuối   Today at 09:51

Về Đầu Trang Go down
 

[Long Fic] Detective Conan - Tập cuối

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

 Similar topics

-
» Detective Conan Movie 10 - Lễ cầu hồn thám tử - Requiem of the Detectives [VietSub]
» [Long Fic] Detective Conan ||
» [Series Dịch] Câu chuyện cổ tích đứt đoạn (Detective Conan: A Fractured Fairy Tale)
» Thông tin chung về bộ truyện Detective Conan
» [Long Fic] Fanfic Conan

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-