CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Tác giảThông điệp
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   9/7/2010, 08:28

First topic message reminder :

Đây là fic viết trước Moonlight hotel! Fic này sẽ giải thích những cuộc hội ngộ của họ!

Rate: K+
Genre: Action/Adventure/Humor
Source: Summer Camp
Author: Cococatz
Translators:
  • Chap 1-6: Nyu Hato - fixi.acc.vn
  • Chap 7-24: anita_hailey - conan.forum-viet.net

Disclaimer: Bản quyền nhân vật thuộc về Gosho Aoyama. Ý tưởng truyện, cùng một số nhân vật được sáng tạo khác, thuộc về tác giả fic. Người dịch chỉ sở hữu bản dịch.
Note: Vui lòng hỏi ý kiến người dịch trước khi đem fic post ở web khác ngoài CFC. Cám ơn.
Summary: Một buổi cắm trại hè bình thường nhưng lại làm các chàng trai của chúng ta điêu đứng...

Chương 1: Bắt đầu cuộc vui

"S-H-I-N-I-C-H-I-------!"
"Đến ngay!" Shinichi trả lời vội vàng mở cánh cửa. "Tớ có thể nghe tiếng cậu từ xa hơn 10 dặm. Có vẻ việc giảm giọng đối với cậu là cực hình nhỉ?" Shinichi châm chọc

"Cái gì?" Ran đỏ mặt giận dữ "Tớ đã nhấn chuông cả chục lần và không nhận được tiếng trả lời nào!" Nói rồi cô nắm áo Kudou kéo đi.

"Tớ chỉ vừa mới thức dậy, nhưng tớ cá là cậu đang lo lắng!" Một nụ cười đắc ý hiện rõ trên mặt cậu ta.

Nghe vậy, Ran lè lưỡi trả lời "Phải rồi, ít ra thì tớ không biến mất nhiều tháng rồ đột ngột trở về với hàng tá vết thương trên người" Ran nói cáu gắt. Chiếc áo xanh nhạt cùng cái váy trắng làm Ran trông ra dáng một thiếu nữ.

"Yeah....cậu biết không....hoàn cảnh của tớ khó mà giải thích được!
"
Ran nhìn đi chỗ khác thở dài "Bất cứ điều gì đã xảy ra và cậu không hề nói cho tớ biết sự thật" Cô hạ giọng, nhìn Shinichi "Nhưng thôi, dù sao giờ đây cậu cũng đã trở về an toàn sau thời gian dài biệt tích"

*************************

Cả 2 đi đến trạm tàu điện để mua vé. Thời tiết hôm nay rất đẹp, nó càng làm cho kỳ nghỉ hè của họ thêm phần hào hứng.

Ngồi trên tàu, suy tư một lúc Ran quay nguời hỏi Shinichi "Đã bao nhiêu lần cậu gặp Heiji?"

Shinichi ngẩng mặt nhìn cô, trả lời với họng đầy thức ăn "À, như cậu biết tớ đã gặp cậu ta hai lần một là ở trường học và hai là...eh---hmmm"

Ran mỉm cười "Tớ nghĩ rằng cậu sẽ thích Heiji. Cậu ấy rất cởi mở, oh còn bạn gái tên Kazuha của Heiji nữa. Cô ấy rất dễ mến!"

Shinichi cười *hoảng sợ* 'Tớ biết là họ rất hợp, cậu không cần kể cho tớ biết Kazuha là vợ tương lai của Hattori' Kudou nghĩ thầm.


Cuối cùng, tàu điện cũng đến nơi. Và không có gì là khó để thấy Heiji và Kazuha. Đó là lúc Ran và Shinichi xuống tàu. Bất chợt họ nghe thấy...

"Cậu dặn 2 người đó đến mấy giờ hả?" Kazuha hét
"Tớ đã nói chúng ta sẽ đến đón họ lúc 11h30! Đừng có hét vào lỗ tai tớ như thế!" Heiji than phiền lấy tay bịt lại.

"Được lắm, bây giờ là 12h30.Cậu thật là ..."

"Ê..Kudou!Ở đằng này!" Heiji gào lên sung sướng khi thấy thấp thoáng bóng dáng cậu bạn thân thiết.

Nhìn thấy Shinichi, Kazuha lập tức kéo Ran về phía mình, mỉm cười rạng rỡ " WOw!Cậu ấy đẹp trai thật! Chừng nào kết hon nhớ mời tớ nhé!"

Ran đỏ mặt "Phải, lúc đó cậu và Heiji sẽ phụ dâu phụ rể cho tớ!"

Kazuha đỏ mặt, nhanh chóng đổi đề tài "Nhóc Conan đâu ? Nó luôn đi với cậu mà?"

"Tớ không biết! Chắc thằng bé trở về với gia đình. Conan vừa đi tuần trước thì 2 ngày sau Shinichi trở về " Ran nói, nhìn Kudou ngẫm nghĩ.

Trong khi đó, Hattori khoái chí, cười toe "Thật tuyệt!Từ nay tớ khỏi cúi thấp đầu mỗi khi bàn với cậu và có thể gọi thẳng tên thật!"
"Phải, chắc rằng cậu sẽ không cần gọi tớ là Conan!"

"Cái đó thì hơi khó....vì tớ đã quen gọi Conan rồi!" Heiji cười toét.

"Hattori, QUÊN CÁI TÊN CONAN ẤY ĐI!!!!!"

"Các cậu biết gì về Conan sao?" Ran hỏi, chạy đến họ.

"Er..không có gì-- Ý tớ là...tớ đang kể cho Heiji về việc...Conan đã về Mỹ" Shinichi giải thích sợ hãi.

"Này, cậu bị chứng nói lắp từ khi nào vậy?" Heiji mỉm cười độc địa.

Lườm Hattori, Kudou bóp mạnh cổ cậu ta 'Đừng nói cái kiểu đó với tớ'

"Hattori! Thật là quá đáng! Cậu đã có một thời gian thân thiết với Conan. Giờ thằng bé về nước cậu không chút luyến tiếc thì thôi! Đừng đùa kiểu đó!" Kazuha nhăn mặt, nói khó chịu.

Heiji nhìn Shinichi khó hiểu "Cậu vẫn chưa kể cho cô ấy nghe sao?" Angh chàng tiếp tục "Phải, dù là điều đó rất khó nói nhưng sự thật vẫn là sự thật. Hơn nữa cậu đã trở lại nguyên hình nên hãy..."

"Đã đến lúc cậu ngậm miệng lại và lên tàu" Shinichi cắt lời, đẩy cậu ta đi để chắc rằng anh ta sẽ không còn LẮM MỒM.

Nhìn Hattori, Kazuha than phiền với Ran "Heiji luôn cởi mở với bất cứ ai trừ tớ"

"Tớ nghĩ cái đó đâu quan trọng!" Ran cười.

Bốn người họ tiếp tục đi đến trại hè. Điều họ không ngờ là có 2 người mặc ấo đen đang quan sát tất cả. Và mục tiêu của chúng chình là 2 chàng thám tử tài giỏi hào hoa đang thưởng thức kỳ nghỉ với 'bạn gái' mình.

To be continued...

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -


Được sửa bởi anita_hailey ngày 9/6/2012, 13:11; sửa lần 9.
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/

Tác giảThông điệp
Sóc Nâu



Nữ Tổng số bài gửi : 581
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   5/9/2010, 13:33

Ối giời ơi, sao chap này nó vừa mới buồn cười đc 1 chút thì lại quay ngoát 180 độ thế nhờ. Thôi cố dài cổ chờ chap sau vậy, đang gay cấn :| . Vote cho Hailey :roll:
Về Đầu Trang Go down
http://kurodamichiyo-chan.blogspot.com/
.:.baby_Rosy.:.



Nữ Taurus
Tổng số bài gửi : 639
Birthday : 18/05/1998
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   5/9/2010, 16:04

Cái fic này dài nhỉ Em còn chưa đọc hết
Nói chung là cứ nhảy cóc nên chưa hiểu lắm, hic
*Save nó lại đã, hè đọc sau =)*


Được sửa bởi .:.baby_Rosy.:. ngày 29/4/2013, 17:47; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
http://rosyphung18.blogspot.com/
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   12/9/2010, 08:51

Vào năm học nhiều bt quá đi mất :cry: =.= , vẫn cố gắng dịch tiếp cho mọi người xem ^^! . Các bác comment tí cho em lấy tinh thần nào :264:

Chapter 17: "Ông là ai?"

"Gin..." Ai nói khẽ, chầm chậm đút tay vào túi áo khoác đang chứa khẩu súng.

"Đừng nghĩ đến chuyện đó, Sherry, nếu không, cô sẽ sẽ là người đầu tiên hi sinh đấy." Gin cảnh báo với nụ cười nhếch mép.
Gin và Vodka chĩa súng về phía mọi người và sẵn sàng nổ súng nếu bất kì ai có hành động khác lạ.

"Ông là ai?" Ran hỏi, cô nắm lấy cánh tay Shinichi.
"Ông muốn gì ở chúng tôi?"

"Cô không biết sao? Có vẻ như bạn trai cô vẫn chưa nói gì với cô nhỉ." Gin chuyển hướng súng sang Ran và nói "Cô, ra đây, nếu không muốn thấy bạn cô chết ngay trước mắt!"

"Đừng lôi cô ấy vào chuyện này! Họ chẳng liên quan gì đến ông cả, tôi mới là người ông cần!" Shinichi hét lên giận dữ, đẩy Ran ra phía sau. "Ông không được đụng đến cô ấy."

"Không ư?" Gin cười khoái trá.
Rồi hắn chợt nhận ra Ai đang nhìn mình trừng trừng. Một ý tưởng nảy ra trong đầu hắn.

"Sherry, lấy khẩu súng ra đây." Gin ra lệnh.
"Eh?" Ai sửng sốt, nhưng cùng lúc đó, cô có một linh cảm rất xấu.
Ai từ từ rút khẩu súng ra từ túi áo khoác.

"Bắn cô ta đi." Gin mỉm cười, chỉ vào Ran.

Shinichi bàng hoàng.

"Ta biết là cô làm được, dù sao cô cũng từng là người của chúng ta, phải không? Dòng máu đen lạnh lẽo chắc hẳn vẫn chảy trong huyết quản cô. Bắn đi, Sherry." Nụ cười ác quỷ của Gin càng nở rộng. "Và ta hứa sẽ không giết cô. Cô có thể quay lại, tổ chức luôn đón chào cô."

"Cái gì?" tất cả kinh ngạc, mặt Ran bắt đầu trắng bệch.

Cô nhìn Ai, gương mặt cô ấy thật lạnh lùng và vô cảm. Ran bước ra đứng trước Shinichi.

"Bắn đi, nếu cậu thực sự là người như ông ta nói.” Ran nói to, trước mắt cô chỉ là một cô bé gái tên Ai cô đã từng yêu quý. Không phải một kẻ sát nhân máu lạnh.

"Đừng! Ai!" Shinichi hét lên khi thấy Ai chầm chậm chĩa súng vào Ran.
"Đừng làm thế! Chúng sẽ không bao giờ giữ lời hứa!" Shinichi nhìn Ai.

"Nếu cậu định bắn Ran, vậy thì hãy bắn tớ trước." Shinichi bước lên và đẩy Ran ra sau lần nữa.
Ran chợt nhận ra mình quan trọng thế nào đối với Kudo. Gương mặt cô hỗn độn cảm xúc.

Dòng kí ức chợt ùa về trong Ai. Đó là lần đầu tiên họ làm quen với nhau trên bãi biển. Giờ thì cảnh tượng ấy hiện lên trong đầu cô, sống động hơn bao giờ hết.

Gin cười "Lãng mạn làm sao, vậy thì cả hai người sẽ cùng chết." Rồi hắn nhìn Ai "Còn đợi gì nữa? Sherry?"

Ai nhìn Ran chằm chằm, rồi đột nhiên, cô nháy mắt. Hiểu ra ý của Ai, Ran mỉm cười.

"Chết đi, Gin!" Ai nói và ném khẩu súng về phía Vodka, nó đập vào hắn và rơi xuống đất.

"Êh! Đồ..." Vodka hét lớn, chĩa súng vào Ai, nhưng Gin đã giữ tay hắn lại.

“Khẩu súng đó không còn đạn nữa. Kể cả có, tôi cũng sẽ không giết một ai ở đây cả, các ông hãy quên chuyện này đi!!" cô hét. "Tôi không phải người của các ông, và sẽ không bao giờ! Tôi sẽ không đánh đổi bạn bè của mình với bất cứ giá nào!!" mắt Ai bùng lên ngọn lửa giận dữ. Máu trong người cô như sôi lên sùng sục.

Gin và Vodka sững sờ. Rồi Gin thở dài. "Ta đã hi vọng cô vẫn còn khôn ngoan để tận dụng cơ hội này và chúng ta có thể trở lại giàu có và quyền lực như trước đây. Thật đáng tiếc, Sherry, rất đáng tiếc" Gin lặc đầu. "Ta đã muốn nhìn tên thám tử này dằn vặt trong đau khổ khi chứng kiến bạn gái mình chết dưới tay người mà hắn từng tin tưởng, nhưng xem ra không được rồi."

"Tên khốn..." Heiji siết chặt nắm tay hơn. Aoko và Kazuha đứng sát nhau. Kazuha đưa tay ra ôm lấy Hattori. Heiji cảm thấy thật bất lực, hiện giờ cậu thậm chí không đủ sức để bảo vệ Kazuha và bạn bè.

"Ông là AI?" Aoko hỏi lần nữa. Mọi thứ đối với cô thật khó hiểu và đáng sợ. Hay, đối với tất cả mọi người.

Gin mỉm cười. Hắn nhìn từng người một, và quyết định.

"Ta sẽ giải thích, vì đằng nào các ngươi cũng chết. Nói với người chết thì chẳng hại gì" Hắn quay lại và nhìn Vodka. "Phải không? Vodka?"

Vodka không biết nói gì, nên hắn chỉ gật đầu và cười, đúng những gì hắn cần làm.

"Nhưng trước hết, hai cô gái kia, lại đây, MAU! Nếu không muốn ta thổi bay đầu bạn trai các cô!" Gin ra lệnh, chỉ vào Ran và Kazuha. "tin ta đi, việc đó cũng dễ thôi, đúng không? Sherry?" Gin cười với Ai, nhưng Ai chỉ nhìn hắn trừng trừng giận dữ. Cô ước gì có thể ngăn chúng lại. Nhưng đó chỉ là ước.

"Đó không phải bạn trai tôi..." Kazuha lẩm bẩm.

"Ran...đừng..." Shinichi cất tiếng, nhưng Ran liền ngắt lời cậu. Cô đứng sát Shinichi và thì thầm "Mọi thứ sẽ ổn thôi, Shinichi, ta cần phải làm những gì chúng yêu cầu, bằng không chúng sẽ giết tất cả những người ở đây. Nếu cố kéo dài thêm thời gian, cảnh sát có thể tìm thấy chúng ta trước khi..." Giọng cô bỗng nhỏ dần.

Cô nhìn thấy nỗi buồn ánh lên trong mắt Shinichi. Họ không thể chấp nhận được điều này, nhưng đây là lựa chọn duy nhất lúc này.

Heiji muốn nói gì đó, cậu túm lấy chân Kazuha va không chịu buông.
"Đừng đi!"
Kazuha nhìn Hattori, rồi Gin và Vodka. Cô biết cô không có quyền lựa chọn.

"Tớ không sao đâu! Tớ đã mang theo bùa hộ mệnh rồi." Kazuha đáp cương quyết.

Heiji chỉ nhìn cô. "Tớ sẽ không để chúng đụng đến cậu đâu, tớ hứa, Toyama..."

"Cậu chẳng thể làm được nhiều đâu, Heiji Hattori" Kazuha nghĩ từ tận đáy lòng, cô mỉm cười kiên quyết và bước về phía Gin và Vodka cùng với Ran.

Aoko tiến lại gần Heiji và Hakuba đến cạnh Ai cùng lúc đó.

Gin và Vodka túm lấy tay Ran và Kazuha một cách thô bạo, chúng dí súng vào lưng họ.
Dây thần kinh của Shinichi và Heiji đều căng lên.

Gin và Vodka muốn đảm bảo rằng họ không giở trò gì nếu không muốn đem tính mạng mấy cô gái ra đùa giỡn.

To be continued...
Bắt đầu từ chap này sẽ có thêm vài pha hành động mạo hiểm, mọi người chuẩn bị nhá :h22:

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Sóc Nâu



Nữ Tổng số bài gửi : 581
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   12/9/2010, 09:26

AHHHHHHHHHHH!!!! Trời ơi, đang hay mà :h14: Chap này đọc mà nghẹt thở lun ý. Chắc mấy chap sau còn gay cấn hơn nữa nhỉ ^^! Hailey cứ từ từ mà dịch, cả nhà cũng phải đi học mà, ko cần phải vội gì đâu. Vote+ lấy tinh thần nè :h8: Fighting!
p/s: Quên xé tem, *xoẹt xoẹt* xong cười lăn cười bò
Về Đầu Trang Go down
http://kurodamichiyo-chan.blogspot.com/
candy_l0v3_kid&c0nan



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 189
Birthday : 29/11/1997
Age : 19
Đến từ : My heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   12/9/2010, 09:47

vote + cho chị, gay cấn quá đi mất XD
chắc phải đợi một tuần nữa mới có chap sau, nhưng thế càng hồi hộp XD , em phải cố giật tem mới được :oops:
Về Đầu Trang Go down
pewendy171



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 239
Birthday : 17/01/1997
Age : 19
Đến từ : 1 nơi xa lắm.....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   12/9/2010, 22:50

Trời ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! chap đang hay thì cắt ngang luôn là sao :cry: Mình đọc chap này mà ko thở lun ( chuẩn bị tiêu, bây giờ thì ngồi thở lại ) mong tới tuần sau quá( nhỏ mà teacher cho bài ít lắm), mà thôi anita cứ từ từ mà dịch tiếp. Lạc đề quá, Vote + cho anita
p/s : tên Sóc kia, sao cứ giật tem hoài vậy, cho mọi ng` giật nữa chứ ( tên Sóc của tui bị đụng hàng rồi ) :h13:
Về Đầu Trang Go down
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   19/9/2010, 11:34

Chap này sẽ xuất hiện một nhân vật mà ai-cũng-biết-đấy-là-ai đó
Vào nhanh cho đỡ sốt ruột :shock:

Chapter 18: "Cuối cùng cũng gặp được ngươi"

Sau khi chắc chắn tất cả mọi việc đều trong tầm kiểm soát, Gin bắt đầu giải thích "Chúng ta là một trong những tổ chức tội phạm lớn nhất thế giới, nhưng hoạt động bí mật và thậm chí không có ai biết được rằng tổ chức có tồn tại." tất cả mọi người chăm chú lắng nghe, kể cả Ai, mặc dù những điều này cô đều đã biết rất rõ.

"Chúng ta có hàng nghìn người trên khắp thế giới, đều là thành viên giấu mặt của tổ chức. Có những người diễn viên nổi tiếng...” khi hắn nói đến đây, Shinichi và Heiji nhìn nhau "Chính là cô diễn viên người Mĩ đó..."

"Họ cũng có thể là những chính khách nổi tiếng, bác sĩ, giáo sư, cảnh sát...tất cả đều hoạt động ngầm cho tổ chức, và đó có thể là những người bình thường các ngươi gặp hàng ngày mà không hề biết thân phận thật của họ."

Gin có vẻ khá tự hào khi giới thiệu về ‘tiểu sử’ cái tổ chức ‘yêu quý’ của hắn, trong khi Ai chỉ nhìn hắn đầy căm thù và phẫn nộ.

"Và nếu có kẻ nào đó phản bội tổ chức, hoặc trở nên vô dụng..." Mặt Gin bỗng đanh lại. "...lập tức sẽ bị LOẠI BỎ."

Câu nói đó khiến cho tất cả rùng mình, lạnh toát xương sống.

"Tổ chức đang tiến hành một số dự án, xuất khẩu thuốc, tống tiền, hối lộ...nhưng quan trọng nhất đó là..." Gin chuyển ánh nhìn sang Ai. "Tìm ra phương thuốc để con người trở nên bất tử."

Ngoại trừ Shinichi và Ai, những người khác mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau và nghĩ: “Tuyệt, giờ thì ta không chỉ đối mặt với hai tên đàn ông lúc nào cũng lăm lăm khẩu súng mà còn là hai gã tâm thần!”

Heiji phì cười "Thật nực cười! Không ai có thể sống mãi được!"

Gin nhìn Hattori sắc lẹm. "Không ư? Ngươi tự nhìn lại mình đi. Nếu một người già đi, việc ta cần làm chỉ là cho anh ta trẻ lại, như hồi sinh vậy."

Mặt Heiji chợt tái nhợt đi, cậu hiểu những gì Gin vừa nói.

"Và nếu cứ tiếp tục làm như vậy, con người có thể trở nên bất tử" Vodka ngắt lời, nghĩ mấy tên thám tử cũng không được thông minh cho lắm!

Ran và Kazuha bắt đầu cảm thấy đau khi Gin và Vodka nắm tay họ quá chặt, họ nhìn lẫn nhau một cách khổ sở, nhưng Gin và Vodka không chú ý.

"Rồi sao?" Hakuba hỏi. "Các ông định làm gì với thức thuốc đó? Uống nó ư?"

"Không" Ai ngắt lời.
"Chúng tôi bán nó cho những triệu phú luôn sẵn sàng chi ra một khoản tiền khổng lồ để có được cái thứ thuốc chết tiệt như vậy."

"Những chính khách, minh tinh điện ảnh và hầu hết là các tổng thống từ nhiều nước trên khắp thế giới." Ai tiếp tục "Đó là cách tổ chức kiếm tiền và thành viên, và khi thử nghiệm thành công, tổ chức sẽ tiếp tục phổ biến nó rộng rãi hơn để có được nhiều tiền hơn"

Gin nhìn Ai và không phủ nhận điều gì.

"Tất cả những việc đó có thể trở thành hiện thực là nhờ có...nhờ thứ thuốc mà tôi và gia đình mình chế tạo ra." Ai nói khẽ, cô cảm thấy vô cùng hối hận.

"Tổ chức áo đen đã tồn tại một thời gian dài. Chuyện về những người trường sinh bất lão sau khi uống thứ thuốc đó đã được lưu truyền từ thời xa xưa." Ai mỉm cười buồn bã.

"Và đúng là như vậy, con người CÓ THỂ tìm ra cách để trở nên bất tử. Tôi đã từng đến hòn đảo được mệnh danh là ‘nơi người cá sống’- đảo Bikuni, vì ở đó có một truyền thuyết về việc ăn thịt người cá để có được cơ thể bất tử."

"Ah..." Shinichi chợt nhớ ra.

Cậu đã nhìn thấy tên của Ai trong cuốn sổ danh sách khi đang giải quyết một vụ án ở đó cùng Heiji.

"Cũng có lúc chúng ta liên tục tìm kiếm một viên kim cương được cho là có thể là giúp con người đạt được giấc mơ trường sinh bất lão." Gin tiếp tục “Người ta truyền lại rằng khi tìm thấy kim cương Pandora, đưa nó ra trước ánh trăng vào lúc có sao băng bay qua bầu trời, nước mắt sẽ nhỏ ra từ viên kim cương." Gin có vẻ như khá hào hứng với việc kể chuyện này vì một lí do nào đó. Mắt hắn luôn dõi theo một hướng nhất định. Có một người đang ở đó, và hắn biết đó là ai.

"Kẻ nào có được giọt lệ đó sẽ trở nên bất tử và trường tồn với thời gian. Tuy nhiên, chúng ta vẫn đang tìm kiếm viên kim cương..."

Tất cả chớp mắt ngạc nhiên. "Thật nhảm nhí" Hakuba lầm bầm.

"Và thật tiếc là tôi luôn lấy được viên kim cương đó trước các người!" Một giọng nói lớn, rõ ràng đột ngột vang lên từ phía trên. Tất cả ngước nhìn lên những rặng cây cao.

"Ah..." Aoko há hốc miệng kinh ngạc, cô không hề nghĩ sẽ gặp người này ở đây. Không ai trong số họ nghĩ như vậy.

"Cậu làm gì vậy...cậu cũng muốn chết sao?" Ai nói tức tối, nhưng rồi cô nhận thấy sự căm giận và đau đớn trong đôi mắt xanh của người đó.

"Cũng đến lúc rồi..." Hakuba lại thì thầm, và chợt nhận ra mình bắt đầu giống một ông lão lúc nào cũng lẩm bẩm một mình.

"Các người sẽ phải trả giá cho việc làm 8 năm về trước." Cậu gằn từng tiếng, nhìn Gin trừng trừng.

Gin bật cười.

"Ah..." Hắn nói. "Siêu đạo chích KID...cuối cùng cũng gặp được ngươi."

To be continued...

À, cái chỗ "cô diễn viên người Mĩ" ấy, thực ra nguyên văn tác giả ghi là "cô giáo người Mĩ" cơ :| . Nhưng chúng ta đều biết là cô Jodie tất nhiên ko phải người của tổ chức Very Happy mà là FBI. Có lẽ lúc viết fic tác giả chưa biết điều này nên đoán vậy == .
Vậy nên mình đã sửa lại cho đúg với ND truyện :h8:
Chap sau đảm bảo ko gay cấn ko lấy vote XD

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
candy_l0v3_kid&c0nan



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 189
Birthday : 29/11/1997
Age : 19
Đến từ : My heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   19/9/2010, 11:43

không lấy vote nhưng vẫn vote và lấy tem XD
à, cái vụ trường sinh bất lão đó em có đọc ở vài tập trong DC rồi, rõ nhất ở tập 37 Vermouth có nói rằng "Chúng ta sẽ hồi sinh người chết" mà... nhưng về viên ngọc Pandora thì em... không biết về cái đoạn trường sinh bất lão bằng cách có giọt lệ nhỏ từ viên đá :h5:
Về Đầu Trang Go down
Sóc Nâu



Nữ Tổng số bài gửi : 581
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   19/9/2010, 12:28

KIDDDDDDDD!!!! Cuối cùng cũng xuất hiện. Mừng thì mừng thế thôi chứ cũng lo lắm thấy mồ, lần nào KID xuất hiện cũng thương tích đầy mình á. Cầu mong chap sau KID-sama và mọi người đều ko chết còn bị thương thì chắc chắn roài :| . Hic chờ chap tiếp. Vote+ cho Hailey :roll:
Về Đầu Trang Go down
http://kurodamichiyo-chan.blogspot.com/
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   25/9/2010, 14:59

Chà, lẽ ra định sáng mai mới đăng chap tiếp, nhưng quyết định post luôn chiều nay để CN còn tập trung học bài :714:
Như đã nói ở mấy chap trước, chap này hứa hẹn sẽ có nhiều pha hành động hơi bị kịch tính :264: :h20:

Chapter 19: "Tôi đã chết đâu!"

Kaito Kuroba, và cũng chính là siêu đạo chích KID, yên lặng lắng nghe Gin và Ai kể về tổ chức Áo đen. Cậu đang chờ thời cơ để xông ra giải cứu mọi người, nhưng đến khi nghe Gin nói đến kim cương Pandora, cơn thịnh nộ và sự căm thù trong lòng cậu đã lên đến đỉnh điểm.

"CHÚNG là những kẻ đã sát hại cha mình!" KID nghĩ. Cha cậu cũng TỪNG là siêu đạo chích KID.
Và lí do? Là bởi cái viên kim cương chết tiệt được cho rằng có thể khiến con người trở nên bất tử?
Cha cậu đã lấy cắp Pandora và tổ chức đã giết ông như một vật cản đường trong cuộc tìm kiếm viên kim cương.

KID không thể chịu đựng được nữa, cậu nhất định sẽ bắt tổ chức phải trả giá.
Từ khi cha biến mất, Kaito đã thay ông tiếp tục làm KID để tìm ra chân tướng kẻ đã sát hại cha, nhưng cậu không bao giờ nghĩ ngày đó lại là hôm nay.
Chúng sẽ phải trả giá. KID nghĩ. Cha cậu là ảo thuật gia vĩ đại nhất, là người duy nhất cậu không thể đánh bại với những trò ảo thuật tài ba, và là người cha cậu luôn yêu quý.

Không một ai cử động, tất cả tập trung vào KID, ánh mắt cậu bùng lên ngọn lửa giận dữ. Tiếng động phát ra từ thác nước như tăng thêm kịch tính cho ‘buổi gặp mặt’. Một luồng gió nhẹ thổi qua khiến chiếc áo choàng trắng của KID tung bay.

Shinichi nhìn xung quanh. Cánh rừng, hồ nước, dòng sông, bầu trời xanh. Nhưng không, không một chiếc trực thăng nào cả. “Lẽ ra khi bay lên họ phải nhìn thấy chúng ta chứ!? Nhưng, chẳng có gì cả. Đồ chậm chạp, không thể nhanh nhẹn hơn một chút được sao?!" chàng thám tử nghĩ bực bội.

"Chúng ta đã giết ngươi 8 năm trước, làm sao ngươi có thể sống lại được?" Vodka tỏ vẻ ngạc nhiên, và một chút sợ hãi.
KID mỉm cười lạnh lùng. "Ta là Siêu đạo chích KID, các ngươi nghĩ ta dễ chết vậy sao?"

"Woa..." các cô gái trầm trồ trước vẻ phong độ của KID.
Aoko gần như nín thở. KHÔNG THỂ NÀO! Cô nghĩ. KID! Ở đây sao? Và hắn ta đã chết 8 năm trước dưới tay mấy tên áo đen quái gở này?! Vậy... trước mắt cô bây giờ là một hồn ma?
"Cứ đợi đấy! Bố tôi mà đến đây thì..." Aoko lẩm bẩm.

Hakuba chỉ nhìn KID chằm chằm. Anh linh cảm được điều gì đó, nhưng vẫn rất mơ hồ.
Tất cả những mảnh ghép đã bắt đầu hiện ra. Nhưng khoan...cha của Kaito cũng mất tích 8 năm về trước.
Một sự trùng hợp ngẫu nhiên ư? Không, không phải. Không thể nào. Liệu có khả năng đó không? Hakuba cứ liên tục tự hỏi mình như vậy.
Rồi, một tia sáng chợt loé lên trong đầu, anh nghĩ mình đã biết được con người thật của KID.
Hakuba bỗng cảm thấy thật đáng buồn cho KID. Và cả Kaito. Trong lòng anh hiện giờ đang hỗn độn nhiều loại cảm xúc.
Anh vẫn chưa khẳng định được, nhưng nhất định anh sẽ tìm ra, một ngày nào đó. Nếu anh thoát ra khỏi đây và còn sống.

"Đây có phải vật ngươi đang tìm kiếm?" Gin nói lớn, tay giơ lên một chiếc lọ. Một chiếc lọ nhỏ màu trắng. Bên trong đó là liều thuốc teo nhỏ cuối cùng.
Hắn nghĩ rằng KID đang tìm kiếm thứ thuốc này để kiếm một món kha khá từ việc bán nó cho những tỉ phú trên khắp thế giới.
"Đến đây mà lấy, nếu ngươi dám!" Gin cười chế nhạo KID.
Nhưng KID không chuyển động, cậu chỉ nhìn Gin, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ và tìm cách để cứu mọi người.

"Đó...đó là liều thuốc cuối cùng!" Ai chợt kêu lên khi nhận ra chiếc lọ.
"Làm sao ông lấy được nó? Tôi đã đưa nó cho..." Mặt Ai tái nhợt đi, giọng bắt đầu run run "Không...không thể thế được!"

"Đồ khốn!" Shinichi hét lên giận dữ, người bác đáng kính luôn quan tâm giúp đỡ cậu những lúc khó khăn nhất...Ran bật khóc. "Các người...đã giết bác ấy?" Ran hỏi khẽ. Gin chỉ cười, như thể chế giễu vẻ đau đớn của họ.

Bất thình lình, Ai chạy lao đến chỗ Gin. Cô không thể chịu đựng được nữa, hai hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Tiến sĩ Agasa? Người đã coi cô như con gái, người cô luôn kính trọng và yêu mến vì lòng tốt bụng và thỉnh thoảng là sự vụng về đến tức cười. Ông luôn bảo vệ và giúp đỡ Ai. Nhưng...giờ...giờ thì...
"Ai! KHÔNG!" Hakuba hét lên khi thấy Gin chĩa súng vào Ai.
Anh lập tức chạy theo Ai và đẩy cô xuống đất.
Cùng lúc đó, tiếng súng nổ vang.

PẰNG!!!!!!!!!!!

"Hakuba!" Aoko hét lớn. KID bàng hoàng. Heiji và Shinichi sững sờ.
Máu bắt đầu chảy xuống tay Ai, bắn cả lên mặt cô. Cô ngồi dậy và nhìn thấy Hakuba đang nằm trên mặt đất. Máu không ngừng tuôn ra từ bụng anh, ướt đỏ cả một khoảnh đất.
Đầu cô chợt trống rỗng, chẳng biết phải làm gì.

Trong lúc mọi người còn đang sững sờ nhìn Hakuba gục xuống, Ran và Kazuha đột ngột hét lên "LÀM ĐI!"

Cơ hội của họ đã đến!
Hai người lập tức quay lại. Ran tung cú đá sấm sét vào bụng Gin. Kazuha thì đá mạnh vào Vodka ở chỗ-mà-ai-cũng-biết-là-gì-rồi-đấy.
Gin tất nhiên không phải một kẻ tầm thường, hắn nhanh chóng tránh được đòn của Ran và vặn chặt tay cô, dí súng vào thái dương.
"Vĩnh biệt, cô bé" Gin thì thầm. Ran nhắm mắt lại khi nghe thấy tiếng lên đạn của khẩu súng.
"Thế là hết..." Cô nghĩ thầm.

"TÔI ĐÃ BẢO," Một giọng nói đột ngột vang lên.
"ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỤNG ĐẾN CÔ ẤY!"
Trước khi Gin kịp quay lại, một chiếc balô bay thẳng vào đầu hắn, kèm theo đó là một cú đánh cực mạnh vào quai hàm.

Gin buông tay Ran và lảo đảo lùi lại.
Chưa kịp hoàn hồn, hắn đã lĩnh trọn một cú đánh nữa, trong khi chưa nhận ra đó là ai. Máu chảy xuống từ miệng hắn.
"Shinichi!" Ran hét. Rồi cô thấy một dáng người nhỏ bé lao thẳng đến chỗ Gin.

"Heiji! Khoan đã! Cậu chẳng làm được gì đâu!" Ran cố sức ghìm Heiji lại.
"Ran, thả tớ ra! Để tớ cho tên khốn này một trận! Tớ sẽ đá đít, bạt tai và..." Hattori vùng vẫy và hét lớn.
"Nhưng cậu còn không với tới thắt lưng của hắn!"

Bên cạnh đó, Kazuha vẫn đang giữ tay Vodka và với một cú đòn quất mạnh hoàn hảo, hắn đã nằm ngay đơ trên đất. Kazuha dùng đầu gối ghì lên bụng Vodka và ngay sau đó Aoko liền chạy đến ‘tham gia’ cùng.
Vodka kêu gào ‘thảm thiết’.
Hắn đang bị một cô gái giữ chặt và một người khác thì chạy đến nhặt lấy khẩu súng trên tay và ném về phía bụi cây.

"Đồ con lừa ngu ngốc!" Kazuha hét to và cho Vodka một cái bạt tai. Tuy nhiên, Aoko nghĩ rằng như thế là chưa đủ, cô cúi xuống vác một tảng đá lớn gần đó và đập vào đầu hắn.
BAM!!!!!!!
Sau cú đập cực mạnh, Vodka còn nhìn thấy gì trước mắt nữa và ngất xỉu. Ít ra thì phải trong vài giờ đồng hồ nữa hắn mới có thể tỉnh lại.

“Whao..." KID thốt lên ngạc nhiên. "May mà Aoko không biết mình thực sự là ai!" Cậu nghĩ.

Đứng ngoài cuộc chiến, Hakuba nằm trên mặt đất với vết thương vẫn không ngừng chảy máu và tự nhủ so với hôm qua thì hôm nay mới là ngày tồi tệ nhất cuộc đời mình.
"Hakuba...tôi xin lỗi!" Ai nói khẽ, cô nâng anh dậy và đặt tay lên vết thương. Cố gắng không để nước mắt trào ra, cô nhìn Gin với ánh mắt rực lửa căm thù.
Nhìn Ai, Hakuba chợt nhận ra bên trong vẻ ngoài lạnh lùng và mạnh mẽ của cô gái này vẫn còn những cảm xúc bình thường rất đỗi chân thực.
"Tôi đã chết đâu!" Hakuba nghĩ thầm, nhưng anh cảm thấy địa ngục đã gần lắm rồi.

To be continued...
(Đang gấp rút dịch cho kịp tiến độ :h23: )

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
candy_l0v3_kid&c0nan



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 189
Birthday : 29/11/1997
Age : 19
Đến từ : My heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   25/9/2010, 15:43

oh my god, chap này... XD XD XD
Sao mọi người chiếm thế thượng phong nhanh thế nhẩy :shock: , đối thủ là Gin và Vodka mà... :evil:
vote, gay cấn đúng là gay cấn thật đấy ạ Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   9/10/2010, 15:14

Chết thật, hôm nay mới nhận ra 2 tuần rồi chưa đăng chap mới ==
Tại bận quá chẳng có thời gian ngồi type nên quên béng mất :h3:
Để mọi người đợi lâu, chap mới đây Very Happy
*Warning:
_Như chap trước, chap này cũng có nhiều pha hành động và khá là...bloody
:|
_Nếu là fan Shinichi, đọc xong xin hãy bình tĩnh để dịch giả sẽ giải thích sau :oops:

Chapter 20: "Bạn bè tôi luôn ở bên cạnh"

Gin đấm mạnh vào mặt Shinichi. Máu chảy xuống từ khoé miệng cậu, nhưng Shinichi không kêu tiếng nào, cậu đáp trả lại bằng một cú đá vào cánh tay Gin khi thấy hắn chuẩn bị rút súng ra. Càng lúc họ càng tiến gần ra mép vực, nhưng dường như không có ai để ý.

Khẩu súng rơi xuống đất cùng với một chiếc lọ trắng nhỏ rớt ra từ túi áo khoác dài của Gin. Nó lăn ra phía mép vách đá và sắp sửa rơi xuống vực...

Đúng lúc đó, một bàn tay đeo găng trắng nhanh như chớp chộp lấy cái lọ, mà bên trong là liều thuốc cuối cùng.

Mọi việc diễn ra quá chóng vánh, không một ai hay biết.

"Giỏi bóng đá cũng tức là giỏi đá!" Shinichi nói với vẻ tự hào.

Shinichi đá thêm cú nữa, lần này là vào ngực Gin, khiến hắn ngã xuống đất.

Ran chứng kiến mọi chuyện trong kinh ngạc "Mình không biết Shinichi lại giỏi như vậy!" cô nghĩ, buông Hattori ra. Miệng cậu vẫn còn há hốc khi quay sang Ran "Bộ cậu ta hay chơi boxing lắm hả?"

Gin nhìn lên Shinichi. Hắn bật cười, "Ngươi nghĩ có thể đánh bại ta sao? Vậy cậu thám tử định làm gì tôi, giết tôi chắc?" nghe như một lời thách thức, nhưng Shinichi không màng tới nó.

Cậu chỉ nhìn Gin, mặt nghiêm lại. "Tôi không giống ông, Gin, tôi không phải một kẻ giết người không ghê tay. Ông sẽ phải vào tù một lần nữa, và lần này thì đừng nghĩ đến việc trốn thoát."

"Nói hay lắm!" Ran đồng tình.
"Cứ thích ra vẻ..." Heiji làu bàu.

Một tiếng kêu tuyệt vọng vang lên đúng lúc đó khiến Shinichi chú ý, cậu nhìn quanh, Kazuha và Aoko đang khống chế Vodka, mặc dù hắn đã bất tỉnh. Hai cô gái dùng dây thừng buộc lều trói chặt hắn lại, và vẫy tay với Ran để chia sẻ chiến thắng với nụ cười tươi rói trên khuôn mặt, nhưng nụ cười đó nhanh chóng biến mất khi họ nhìn thấy Ai.

Bên cạnh đó, Ai ngồi bên Hakuba với đôi mắt nhắm nghiền. Cô liên tục hét lên vào tai anh.
"Dậy đi! Đừng có đùa nữa Hakuba! Tôi chịu hết nổi rồi!" giọng Ai run run, cô thực sự sợ hãi. Lại thêm một người nữa sẽ phải chết, chỉ vì cô.

"Lộn xộn quá..." Heiji nghĩ thầm, hi vọng cảnh sát sẽ đến kịp lúc. "Mấy ông cảnh sát này... Đợt này về mình bảo bố tống cổ cả đám!"

Rồi, một tiếng súng nổ vang khiến mọi người giật bắn mình.

Gin.

Hắn nhặt khẩu súng trên mặt đất và bắn Shinichi trong khi cậu đang mải quan sát Ai.

Shinichi ngã xuống, chiếc áo phông của cậu dần dần thấm đẫm máu đỏ.

"KHÔÔÔÔÔÔNGG!!!!" Ran hét lớn.

Shinichi đưa tay giữ chặt vai phải và cảm nhận sự đau đớn nhức buốt cả cánh tay theo từng nhịp tim. Cậu đã quen với việc nhìn những xác chết hay người bị thương, nhưng lần này một ý nghĩ loé lên trong đầu cậu.

Cậu sẽ chết.

Gin cười nhếch mép và lắc đầu. "Chậc chậc, xem ra ngươi vẫn chưa đủ cảnh giác nhỉ? Chính vì thế mà ta đã bắt được ngươi lần đầu tiên, bởi vì người chỉ chú ý đến Vodka mà không nhận ra ta đã ở đằng sau."

Trong chớp mắt, Gin bắn thêm phát nữa vào Shinichi.

Máu phụt ra từ chân trái của cậu, ướt đỏ nền cỏ xanh.

Shinichi không thốt lên được một tiếng kêu, tay phải và chân trái của cậu gần như không còn cảm giác gì nữa.

"Vĩnh biệt, chàng thám tử" Gin chĩa súng vào đầu Shinichi. Mặt hắn ta lộ rõ vẻ thoả mãn và một nụ cười ác độc. "Thời gian cho ngươi đã hết"

Ran chạy hết tốc lực, tim cô đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô nhất định phải đến được đó, nhất định phải cản Gin lại, cô không thể để she Shinichi chết được...không...muộn mất rồi...xa quá...cô sẽ không đến kịp...Shinichi sẽ chết ư?...Ran vẫn chạy, mắt mở to, miệng cứng lại, khô khốc khi nhìn thấy Gin bóp cò súng...

Đột nhiên, trong chớp mắt, một vật sắc nhọn đâm xuyên qua cánh tay của Gin đang cầm khẩu súng.

Gin bật tiếng rên đau đớn, máu chảy dài theo tay. Hắn nhìn xuống, một cậu bé nhỏ đang cầm cây gậy với một đầu được dũa nhọn. Gin đánh rơi khẩu súng xuống đất.

“Thấy sao hả?!" Heiji nhún vai "Ngươi cũng đâu nhận ra ta chứ?"

Shinichi chớp mắt, nhận ra Heiji vừa cứu mạng cậu. Rồi ánh mắt cậu bắt gặp khẩu súng nằm ngay bên cạnh, Shinichi nhặt lên và dùng hết sức quăng nó xuống vực.

Gin gào lên giận dữ, hắn rút chiếc gậy ra và đấm mạnh vào Hattori.

Heiji ngã xuống đất.

Gin nắm áo cậu lôi dậy, ném mạnh xuống mặt đất khiến Heiji đập đầu vào một tảng đá và trong vài giây sau đó, Heiji có thể thề rằng trước mắt mình có hàng trăm ngôi sao đang nhảy múa. Cậu cảm nhận được máu đang chảy trên mặt mình.

Shinichi không đứng dậy được, dù đã cố hết sức. Đúng lúc đó, Gin quay sang nhìn cậu. Thấy khẩu súng đã biến mất, hắn gần như điên lên.

Với bất cứ giá nào, hắn nhất định phải giết Shinichi, trong hôm nay.

Gin nhìn xung quanh, Ran chỉ còn cách đó 10 mét. Aoko và Kazuha cũng đang chạy đến, có lẽ muốn đập thêm một tảng đá vào đầu Gin như đã làm với Vodka. Gin chợt nhận ra hắn đang bị bao vây và cơ hội thoát được gần như bằng không.

Shinichi nhìn Gin "Đầu hàng đi, ông thua rồi, Gin, ông sẽ không thể đánh bại được tôi, tới chừng nào..." mắt cậu ánh lên sự tự hào.

"Bạn bè tôi còn bên cạnh" Shinichi nháy mắt với Heiji, mặc dù cậu chỉ vừa mới ngồi dậy và đang choáng váng mơ màng không biết có 2 hay 3 Kudou trước mặt.

Gin không nói gì, mặt vô cảm và dửng dưng, hắn biết Shinichi nói đúng. Nhưng không, không đời nào hắn để cho tên thám tử nhãi nhép này thắng được. Không bao giờ. Gin chưa bao giờ thất bại, và sẽ không bao giờ thất bại, hôm nay cũng vậy.

Gin thét lên và chạy về phía Shinichi, đẩy thật mạnh, Shinichi giật mình lùi lại phía sau, cậu không nghĩ đến tình huống này. Rồi Shinichi chợt nhận ra ý định của Gin.

Heiji bật dậy và chạy về phía họ, với đến chỗ Shinichi và cố giữ cậu lại trước khi cả Shinichi và Gin cùng rơi xuống vực.

Nhưng quá muộn, Hattori chỉ kịp hét lên "Shin...!" nhưng giọng nói của cậu đã bị át đi bởi tiếng thét của Ran, Aoko và Kazuha khi nhìn thấy Shinichi và Gin biến mất khỏi mép vực.

To be continued...
(Lại end đúng đoạn hay, cái bà tác giả này đúng là... :( )

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
pewendy171



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 239
Birthday : 17/01/1997
Age : 19
Đến từ : 1 nơi xa lắm.....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   9/10/2010, 18:46

áh áh áh, sao lại như vậy nè, anita giải thích nhanh đi chứ, tại sao như vậy, để Shin bị ...:no: :h13:
dù Hei teo nhỏ nhưng có ích lợi ghê, hay thật XD , nhưng vẫn ghét cái khúc đó nha, mà cho mình hỏi xíu khúc này là sao : " Ran chạy hết tốc lực, tim cô đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô nhất định phải đến được đó, nhất định phải cản Gin lại, cô không thể để she Shinichi chết được..." ủa bộ là : cô ko thể để cho cô Shinichi chết được ... :?:
p/s : tem tẻm tèm tem, là tem của ta, XD để mọi ng` gọi dễ hơn thì gọi mình là Wendy nha, gọi vắn tắt là Wen đó
vote cho anita : :h8:
Về Đầu Trang Go down
Amy lee



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 82
Birthday : 15/12/1997
Age : 18
Đến từ : Little Rock,Arkansas

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   9/10/2010, 20:00

Nooooooooooooooo
Hụt tem ,hu hu hu,thôi,lấy tạm phong bì
Chap này hồi hộp quá, cả Gin lẫn Shin đều rơi xuống thác, nhưng Amy có chút thắc mắc, đoạn Gin rút cây gậy ra đấm Heiji, cây gậy ở đâu ra vậy ?????
Cuối cùng vẫn là vote :)
Về Đầu Trang Go down
Sóc Nâu



Nữ Tổng số bài gửi : 581
Đến từ : Khánh Hòa

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   10/10/2010, 14:40

Ahhhhhhhhh!!!! Tại sao lại để Shin như thế??? Anita giải thích nhanh nhanh lên đi chớ? Nếu ko: :h13: ---> :h16:
Mà KID-sama đi đàng nào rùi :h4:
Vote cho Anita + đau khổ chờ chap típ :h10:
@Amy lee: Cái cây đó là cây gậy mà Heiji phóng vào tay tên Gin ấy mà :oops:
Về Đầu Trang Go down
http://kurodamichiyo-chan.blogspot.com/
shinichi.kid1412



Tổng số bài gửi : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   10/10/2010, 21:23

trời ơi giải thích đi chớ Shin bị rơi xuống vực rùi...
Mà chị viết truyện hay wá!!! Vote+ cho chi nè :)
Về Đầu Trang Go down
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   23/10/2010, 16:52

Để độc giả dài cổ chờ đợi :h14: => tội đáng muôn chết :h13:
Chapter 21: "Tạm biệt"

Tất cả mọi người chạy đến bên bờ vực và nhìn xuống, sợ rằng sẽ không bao giờ nhìn thấy Shinichi lần nữa. Ran đã muốn nhảy xuống vực theo Shinichi, nhưng Aoko đã nắm lấy tay cô và chầm chậm lắc đầu với Ran.
Ran bật khóc. "Shinichi! Đồ ngốc! Ngốc!" Ran gào lên, nước mắt ròng ròng, trái tim như vỡ tung. Nhưng rồi cô nhìn thấy cậu ấy.

Tại đó, treo lơ lửng trên vách núi, ngay phía dưới, là Shinichi và Gin.
Tay phải của Shinichi đang bám lấy tảng đá nhô ra, và tay trái đang nắm chặt tay Gin. Hai người họ đung đưa trong không trung.
Heiji nhìn thấy rõ máu từ từ nhỏ ra trên cánh tay phải bị thương nặng của Shinichi, khi cậu đang cố hết sức níu lấy tảng đá và không buông. Có vẻ rất đau đớn, và đúng là như vậy.

Gin điên lên và tức tối. "Sao ngươi không buông ra?" Gin hét lớn. "Ngươi đã có thể giết ta, vậy tại sao ngươi vẫn cố nắm lấy?"
Shinichi nhìn xuống Gin. Mặt cậu hiện rõ sự đau đớn, nhưng nhất định không chịu buông.
"Nếu tôi thả ông ra" Shinichi nghiến răng. "thì tôi cũng sẽ chỉ như một tên giết người giống như ông, thêm nữa, ông phải trả giá cho những gì đã làm với bác Agasa."
Mắt Gin mở to, rồi hắn bật cười. Không tin được vào tai mình.

Ran thì thào "Ngốc..." nhưng cô hiểu Shinichi, cậu thà chết chứ không thể để cả phần đời còn lại phải day dứt vì nghĩ rằng mình đã giết người.
Heiji lắc đầu. Giờ không phải lúc đóng vai anh hùng, nhưng nghĩ kĩ lại, nếu đó là cậu thì chắc cậu cũng làm như vậy.
Hattori hét lớn "Cố bám vào Kudo! Bọn tớ thả dây xuống đây!” (Tuy nhiên, hầu hết chỗ dây thừng đó đang dùng để trói Vodka, nhiều đến nỗi trông hắn như một xác ướp vậy, Kazuha và Aoko muốn chắc chắn rằng hắn sẽ không thể dịch chuyển nổi) Cậu lại nghe thấy tiếng hét của các cô gái.

Gin rút ra một con dao từ chiếc áo khoác đen dài.
Hắn nhìn Shinichi. "Ngươi sẽ cùng chết với ta, cậu thám tử!" Rồi hắn đâm vào tay Shinichi. Shinichi gần như bật khóc khi lưỡi dao sắc bén xuyên qua lòng bàn tay của cậu.
Gin rút dao ra và chuẩn bị đâm thêm nhát nữa.

Máu của Shinichi chảy dài xuống gương mặt hoang dại chất chứa hận thù của hắn. Thế rồi, Kudo không thể níu thêm được nữa, cậu cảm giác như từng thớ thịt rời ra khi Gin rút con dao, đau khủng khiếp. Cậu buông tay Gin.
Gin nắm lấy một chân của Shinichi khi vừa rơi xuống và cứ thế lơ lửng với một tay bám lấy chân Shinichi.
Gin muốn đâm cậu thêm lần nữa.

"Dừng lại!" Ran khóc, cô bắt gặp ánh mắt của Shinichi, dịu dàng và buồn bã.
Heiji như không thở được, người bạn thân nhất sắp sửa chết ngay trước mắt cậu, và cậu lại không thể làm gì.

Gin giơ cao con dao. Hắn dồn hết sức lực cuối cùng để giết Kudo, và chính mình.

Đây đúng là một cơn ác mộng, Shinichi nghĩ thầm. Cậu còn rất nhiều việc muốn làm, cậu muốn phá thêm nhiều vụ án, cậu muốn trở thành một thám tử lừng danh, không chỉ ở Nhật Bản, Đài Loan, Hồng Kông hay một đất nước Đông Nam Á, mà là trên toàn thế giới.
Cậu muốn tiêu diệt tổ chức. Cậu muốn có một cuộc sống thật thú vị, đầy những chuyến phiêu lưu.
Cậu muốn được phá án cùng với Heiji, để rồi thi xem ai giải quyết được trước.
Cậu muốn đi du lịch vòng quanh thế giới, với bạn bè và ‘có thể là’ gia đình của cậu.

Nhưng, trên hết, cậu muốn được ở cùng Ran, muốn dành thời gian cho cô nhiều hơn, muốn có can đảm thổ lộ tình cảm của mình.
Giờ thì có lẽ đã muộn. Cậu sẽ chết. Nhanh thôi.
Shinichi nhắm mắt, chờ đợi thời khắc Gin xuống tay, giết cả hai người.

ĐOÀNG!!!!!!
Tiếng súng nổ.

Mắt Gin trợn lên khi viên đạn xuyên qua tim hắn. Miệng há hốc, không thốt một tiếng.

Hắn buông con dao. Lưỡi dao sắc còn dính máu rơi xuống vực và chìm xuống đáy hồ.

Ai.

Với khẩu súng của Vodka trong tay. Cô trèo xuống vách đá để ngắm chính xác hơn, từ trên bờ vực khó mà bắn trúng hắn mà không làm bị thương Kudou.
Ai phải giữ thăng bằng với một tay bám vào vách đá và tay kia nhắm bắn Gin, khói từ từ thoát ra khỏi họng súng. Shinichi nhìn cô ngỡ ngàng.

Khuôn mặt Ai lạnh như băng, nhưng đôi mắt lại rất buồn. Tất cả mọi thứ như chậm lại vào khoảnh khắc đó.
Gin lại mở miệng, nhưng vẫn không có tiếng động nào phát ra. Không gian hoàn toàn yên lặng đến khi hắn thả tay khỏi Shinichi.
Gin vẫn chưa thể tin được sự thật khi hắn bắt đầu rơi xuống.
Sherry đã giết ta.
Hắn nghĩ. Chính cô gái này, người mà ta hiểu rõ hơn ai hết, người đã từng là một phần trong chúng ta.

Mắt Gin không rời khỏi gương mặt của Ai trong lúc rơi xuống. Đôi mắt xanh, từng lọn tóc nâu đỏ nhẹ hất lên theo làn gió trên. Khẩu súng. Sự đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt. Mọi thứ xung quanh đều nhạt nhoà, ngoại trừ bóng dáng nhỏ bé của một cô gái in lên trền nền trời xanh thẳm.

Đó là những thứ cuối cùng Gin nhìn thấy khi cơ thể hắn rơi xuống hồ, cùng với tiếng nước bắn tung toé. Màu nước chuyển sang đỏ nhưng ngay sau khi thân thể của Gin biến mất, nó lại trở về màu xanh như cũ.

Ai nhắm mắt lại, nuốt nước bọt một cách khó khăn.
Cô đã giết người. Cô giết người mà cô hiểu hơn ai hết, người đã từng đứng chung hàng ngũ với cô. Dòng máu đen lạnh lẽo vẫn còn trong người cô. Thật vậy sao? Cô nghĩ. Có lẽ Gin nói đúng.

"Vĩnh biệt, Gin" Ai thì thào, nhìn xuống hồ nước xanh biếc.

Heiji đột ngột kêu lên, tất cả mọi người ngỡ ngàng nhìn theo cơ thể của Gin dần biến mất.
Kudou cũng đang nhìn xuống dưới. Họ không thể thấy được nét mặt của Shinichi. Cậu ấy đang cảm thấy thế nào? Heiji nghĩ thầm.

"Shinichi! Cố lên! Bọn tớ đến đây!" Ran hét lên với Kudou, cô gắng hết sức chạy đến bờ vực.
Kazuha và Aoko vội vàng vơ lấy dây thừng jumped, tuy nhiên, Heiji nhận ra rằng Shinichi đã không còn chút sức lực nào nữa.
Mất máu trầm trọng khiến cho cậu kiệt sức. Bàn tay cậu cứ lỏng dần ra, toàn thân tê liệt.

"Cố bám lấy, Shinichi! Ngốc! Đừng có buông ra!" Ran và Heiji gào lên cùng một lúc. Nhưng, Shinichi chỉ lắc đầu, thế tức là sao chứ? Heiji nghĩ.

Dốc hết sức lực cuối cùng, Shinichi nhìn lên chỗ Ran, “Tớ xin lỗi...Ran..." Trái tim cô như đông cứng lại.
"Im ngay và cố mà giữ lấy! Bọn tớ sẽ kéo cậu lên!"

"Xin lỗi...tớ..." Shinichi nhắm mắt lại, như thể nỗi đau đã quá sức chịu đựng của cậu. Nỗi đau từ trong tim còn tệ hơn nỗi đau thể xác cậu đang phải gánh chịu. Cậu mở mắt. Đôi mắt sáng rõ, ấm áp nhưng thật buồn bã.
Ran nhận ra Shinichi đã quyết định, cô gần như có thể cảm nhận được sự đau đớn trong lòng Shinichi.
Không, không thể được. Shinichi sẽ không...

Ran vươn tới chỗ cậu mặc dù cô không thể chạm vào cậu, cũng không thể cứu được cậu. Cô đưa hai tay ra, cố gắng với đến chỗ Shinichi, như thể khoảng cách xa vời giữa họ giờ chẳng còn nghĩa lí gì nữa.

"Đừng đi...Shinichi...đừng mà..." Ran gần như van xin "Đừng bỏ tớ lại một mình..." Nước mắt cô không ngừng tuôn ra.
Shinichi chợt mỉm cười. Cậu muốn ôm chặt Ran vào lòng và nói với cô rằng mọi thứ sẽ ổn cả. Nhưng không phải vậy.

Cậu thì thào một câu gì đó với Ran, ba từ ấy khiến trái tim của cô cảm thấy thật ấm áp, nhưng rồi lại đau buốt như bị xé thành hai mảnh.
Với bàn tay bị thương của mình, Shinichi chỉ vào cậu, rồi Ran, và khi buông tay ra, cậu chỉ vào trái tim mình.

Tớ có thể quên cả thế giới này, nhưng tớ sẽ không quên cậu. Tớ vẫn tồn tại trong trái tim cậu. Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau...

"KHÔÔÔÔÔÔÔNGGGG!" Ran gào lên như điên dại, cô chỉ muốn nhảy xuống dưới vực, nhưng Heiji đã ghìm cô lại.
Trái tim Hattori tưởng như vỡ tan thành trăm mảnh khi bóng dáng Shinichi dần biến mất ngay trước mắt cậu...

To be continued...
Mọi người đọc xong xin đừng đánh hội đồng em ^^!

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
pewendy171



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 239
Birthday : 17/01/1997
Age : 19
Đến từ : 1 nơi xa lắm.....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   23/10/2010, 19:16

Áh áh nữa, hết fic trước là Kaitou bây h` lại đến fic này là Shinichi. :h3:
Khúc gay cấn nhất thì to be continued... Huhu
Thế là Ai đã giết ng`rồi, nhưng giết Gin thì cũng đáng lắm, ai biểu đâm giao vào anh Shin chứ XD
Vote cho anita
p/s: Tem tem tem của ta, giựt dc 2 cái luôn XD
Wen
Về Đầu Trang Go down
Amy lee



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 82
Birthday : 15/12/1997
Age : 18
Đến từ : Little Rock,Arkansas

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   23/10/2010, 19:40

Trời ơi là trời , sao Hai lại giết Gin chứ hu hu hu, không chịu đâu, Hai tốt thế cơ mà :h4: :h14: :h2:
Bùn 5 giây, đành vậy, chấp nhận sự thật cũng không bõ công chờ đợi suốt 2 tuần, vote ngay
XD
Về Đầu Trang Go down
shinichi.kid1412



Tổng số bài gửi : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   23/10/2010, 20:23

trời ạ, fic trước kaito h là Shin...huhu
đã cứu mà còn vậy? bó taj :h4:
Về Đầu Trang Go down
candy_l0v3_kid&c0nan



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 189
Birthday : 29/11/1997
Age : 19
Đến từ : My heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   24/10/2010, 21:08

ặc, thế này thì... em không (à, chính xác là chưa) nghĩ có hi vọng mỏng manh nào để Shin sống được (hiện vẫn tiếp tục nghĩ :| ). Tội anh Shin quá, đã cứu Gin rồi mà còn bị Gin đâm, thật là... :h4:
Về Đầu Trang Go down
Tochinato



Nữ Cancer
Tổng số bài gửi : 333
Birthday : 26/06/1995
Age : 21
Đến từ : http://sonbang.info

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   25/10/2010, 21:16

híc híc...
sẽ là sad ending hay hp ending đây!!!
ôi...Shin đừng die mà...huhu
đi vote cho bạn từ đầu chí cuối nhé ^^
mong chờ chap sau lắm lắm!!!
Về Đầu Trang Go down
http://sonbang.info
miss_unavailable



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 78
Birthday : 06/09/1997
Age : 19
Đến từ : Invisible world

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   26/10/2010, 12:48

Trời ơi! Không chịu đâu! :244:
Đừng để Shin chết!
Hu hu hu....(khóc mãi đến chết)
:627:
Về Đầu Trang Go down
shinranisone



Tổng số bài gửi : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   28/10/2010, 23:04

Bạn nhanh ra chap tiếp đi!!!
Đau tim quá à?! :h2: :h17:
Về Đầu Trang Go down
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   31/10/2010, 08:25

Lạy Chúa, sao ai cũng bi quan quá vậy? :h4:
Không ai nghĩ được 1 kết cục tươi sáng cho Shin sao? :h10:
Đầu tiên phải nghĩ Shin đã xuất hiện trong Moonlight Hotel thì chắc chắn anh í vẫn còn sống chứ :h12:
Mọi người quên mất một người đã đứng ngoài cuộc chiến từ nãy giờ, một nhân vật quan trọng sẽ ra tay giải cứu...thế giới XD
Người hùng của chúng ta là ai, mời theo dõi chap tiếp sẽ rõ :h22:

Chapter 22: "Đám cưới khi nào thế?"

"KHÔÔÔÔÔÔÔNG!!!!!!" Ran kêu thét, khi thấy thân hình của Shinichi cứ rơi xuống...xa dần...xa dần...
Nước mắt chảy dài trên gương mặt, cô vươn người tới chỗ Shinichi.
Heiji đang cố giữ cô xa khỏi mép vực, đầu cậu trống rỗng. Người bạn thân nhất của cậu sẽ chết chỉ trong vài giây nữa, và cậu không thể làm gì để giúp cậu ấy.
"Chúa ơi...cậu ấy sắp chết ngay trước mắt mình!" Heiji nghĩ thầm, nhìn xuống vực. Sợ hãi. Bất lực.

Bất thình lình, một cái bóng áo trắng mờ lao vút qua Ran và Heiji, nhảy xuống dưới, ngay sau Kudou. Việc xảy ra quá nhanh, Heiji chỉ nghe thấy tiếng hét của Aoko khi cái bóng đó nhảy xuống vực. Đã có quá nhiều tiếng hét như vậy.

Shinichi cảm thấy như trọng lực đang hút mình xuống...xa dần...xa dần...Cậu không thể nhắm mắt được, cậu muốn Ran sẽ là người cuối cùng mình nhìn thấy trước khi chết. Từng luồng gió mạnh thốc qua người Shinichi, càng đẩy cậu xuống nhanh hơn...

Shinichi nhìn lên, mắt cậu không rời khỏi Ran, nhưng rồi đột nhiên một gương mặt khác xuất hiện trước đôi mắt đã nhoà đi của cậu.
Bàn tay đeo găng trắng đưa ra phía cậu, cậu nhận thấy sự tập trung và cương quyết trong đôi mắt xanh của người đó.

Shinichi không biết đó là ai, nhưng, có lẽ người này đang cố gắng cứu mạng cậu. Shinichi dùng hết chút sức lực còn lại, đưa tay lên.
Họ vẫn đang rơi xuống, nhưng không một ai chịu đầu hàng...

Gần hơn...gần nữa...sắp được rồi...không...không thể...xa quá...ĐƯỢC RỒI!!

KID nắm lấy tay Shinichi và cùng lúc đó, đôi cánh lượn trên lưng bật mở.
Thật kì diệu, Shinichi không còn rơi xuống nữa, cậu đang bay. Nhìn xuống dưới cậu thấy hồ nước, dòng sông, cánh rừng, và...

"AHHHHHH!" Shinichi hét lớn vì đau, KID đang nắm cánh tay phải bị thương nặng của cậu.
"Oops, xin lỗi!" KID cười toe với Shinichi, cậu chuyển sang tay trái, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn.

"Ahhhhh!"
"Trời ạ...Cậu có muốn tôi túm chân cậu không?"

"...Sao cậu lại cứu tôi?" Shinichi hỏi. Cậu đang cố giữ cho chặt và lờ đi cánh tay đau khủng khiếp. Cậu không thích cái vụ bay lượn này lắm, và càng không muốn rơi xuống sông để rồi chết đuối.
Shinichi ngước nhìn KID, đây là lần thứ 5 cậu gặp KID, mọi lần khác khi gặp nhau họ đều coi nhau là đối thủ, nhưng...lần này KID đã cứu mạng cậu.

"Phải có ai đó đóng vai anh hùng chứ." KID mỉm cười, "Cậu là tên thám tử cứng đầu nhất tôi từng biết đấy, rõ chưa?”
“Cám ơn cậu"
"Ran lo cho cậu lắm đấy"
"..." Shinichi đỏ mặt, cậu nhìn KID và thề với chính mình rằng chắc chắn cậu đã từng nhìn thấy khuôn mặt này trước đó, cậu thề rằng ‘lẽ ra’ mình đã biết KID là ai.

"Tôi có được mời đến đám cưới của cậu không?" KID châm chọc, để ý thấy máu của Shinichi đã thấm qua đôi găng tay trắng của mình.
Shinichi mỉm cười, nhưng không đáp.
Rồi KID lại đảo cánh tàu lượn và họ bay lên, hướng đến phía trên vách đá, nơi Ran, Heiji, Kazuha, Aoko, Hakuba và Ai đang ở đó.
À, và còn Vodka vẫn đang nằm bất tỉnh trên mặt đất.
Aoko và Kazuha đã tháo dây trói khỏi Vodka và đang đứng gần sát mép vực, miệng há hốc với sợi dây thừng trên tay.

"YEAHHHHH!" Aoko và Kazuha reo sung sướng, nhảy cẫng lên khi thấy KID đã cứu được Shinichi.
Ran quay lại và thấy Ai đang nhìn cô. Ai vừa mới trèo lên vách đá với sự giúp đỡ của Heiji. Gương mặt lạnh lùng, nhưng rồi cô mỉm cười với Ran.
"Kudou sẽ không sao đầu."
Bất ngờ, Ran ôm chầm lấy Ai.
Ai ngạc nhiên và có vẻ hơi bối rối, ròi cô nghe thấy giọng nói khẽ khàng của Ran "Cám ơn cậu...Ai, cám ơn cậu đã cứu Shinichi."
Ai cười, cô vỗ vai Ran "Cậu rất quan trọng với Kudo, hãy chăm sóc cậu ấy thật tốt nhé."
Ran gật đầu. "Tớ sẽ không để cậu ấy đi lần nữa đâu."

Heiji cười toe, cậu thấy thật nhẹ nhõm.
"Họ đây rồi..." Heiji nghĩ thầm khi KID xoay vòng trên không trung và bay về hướng họ.
Heiji nhất định sẽ tìm ra con người thật của KID. Cậu sẽ không để KID đi dễ dàng mà không có một bài chất vấn.

Lẽ ra Ai phải vui mới đúng, nhất là vào lúc này, nhưng thực sự cô đang vô cùng lo lắng.
Hakuba vẫn chưa tỉnh lại. Cô lại gần anh và quỳ xuống, nâng Hakuba dậy và cầu nguyện rằng anh sẽ không chết.
"Anh ấy đã cứu tôi..." Ai thì thầm khi Aoko bước đến với một chiếc khăn tay để cầm máu.
"Tớ biết mà..." Aoko nói, trông cô lo lắng chẳng kém gì Ai. Bàn tay cầm chiếc khăn thấm đỏ máu khi cô đặt nó vào bụng Hakuba.
"Chúng ta không thể làm gì được..." Heiji tiến lại gần họ, "Cậu ấy mất quá nhiều máu..."
"KHÔNG!" Ai giận dữ nói, nhưng cùng lúc đó nỗi sợ hãi trào dâng trong cô.
"Hakuba sẽ không chết! Tôi..." Giọng Ai nhỏ dần.
Cô CÓ THỂ làm được gì chứ?

Heiji thở dài, mặc dù đang ở trong cơ thể của một đứa trẻ nhưng vẻ mặt của cậu lúc này đích xác là của một chàng trai 17 tuổi. Nhìn Hakuba, Heiji biết anh sẽ chẳng còn sống được bao lâu nữa, trong khi các mạch đập cứ yếu dần đi, gương mặt Hakuba ngày một tái nhợt...

"Shinichi!" Ran hét lên khi thấy KID hạ cánh xuống mặt đất, nhanh chóng và nhẹ nhàng cách chỗ mọi người khoảng vài mét.
Shinichi quỳ xuống trên đầu gối, cậu yếu đến mức không thể đứng dậy được. KID cẩn thận đỡ Shinichi và nhìn về phía Ai và Hakuba. Cậu biết có điều gì đó không ổn.

"SHINICHI!" Ran chạy đến và lao vào người Shinichi, khiến cho cậu ngã ra đất lần nữa.
"Ouch!"

Ran òa khóc và ôm Shinichi thật chặt, Shinichi đỏ mặt nhưng cậu cảm thấy rất vui vì Ran đã vô cùng lo lắng cho cậu.

Shinichi cũng ôm chặt Ran và thì thầm "Được rồi, tớ sẽ không bỏ cậu lại nữa đâu, tớ đã hứa tớ sẽ quay về mà" (vâng, may mà KID kịp tóm được tay tớ ==)
Ran mỉm cười "Tớ cứ tưởng sẽ phải mất cậu lần nữa...tớ..."
"Rồi mà" Shinichi ngắt lời Ran, và họ lại ôm nhau thật chặt.

Aoko và Kazuha cùng nhoẻn cười, nghĩ ngay đến một chiếc áo đầm mới để đến dự lễ cưới của hai người này.

"Ha, được rồi" KID cắt ngang, cậu chợt nhận ra Aoko đang nhìn mình chằm chằm như thắc mắc một điều gì đó.
"Cậu ta sao thế?" KID hỏi, chỉ vào Hakuba. Mặc dù cậu biết rằng Hakuba sắp chết vì mất quá nhiều máu.
"Có phải cậu ấy...” Shinichi hỏi Heiji với vẻ lo lắng.
"Ừm..." Heiji lắc đầu và nhìn Ai, nhưng cô không quay lại.

“Ai?”

Tất cả mọi người lặng đi, không biết phải làm gì nữa. Bầu không khí thật ảm đạm và nặng nề...

Bỗng một giọng nói phấn khởi cất lên phá vỡ sự im lặng.
"Vậy...thử cái này xem" KID nói rồi lấy ra một chiếc lọ nhỏ.

"...!?" Mắt Ai trợn tròn và tất cả mọi người há hốc mồm kinh ngạc.
KID cười toe toét. "Này, tôi là siêu đạo chích cơ mà!”
"Có được không?" KID hỏi Ai.
Ai gật đầu "Dù sao cũng phải thử...anh ấy mất nhiều máu quá."
KID đưa chiếc lọ cho Ai, trong khi tất cả mọi người quây lại quanh Hakuba.
"Chúng ta chuẩn bị chứng kiến một màn ảo thuật kì diệu nhất" Shinichi nghĩ thầm.

Ai cẩn thận mở miệng Hakuba và cố đổ thuốc vào trong, nhưng vô tác dụng, thuốc cứ trào ra khỏi bờ môi lạnh ngắt của anh.
"Cậu ấy không uống!" Aoko nói đầy thất vọng, "Làm sao bây giờ?"
"Đúng vậy...không thể để mất thêm thuốc nữa...vậy thì..." Ai nghĩ thầm. rồi cô đột ngột dốc hết chỗ thuốc còn lại vào miệng.
"NÀY...?!" Shinichi há hốc mồm.
"Oh..." Aoko mỉm cưởi, hiểu ra Ai định làm gì.

Ai từ từ cúi xuống và “hôn” lên môi Hakuba.
Tất nhiên, lần này không còn giọt thuốc nào trào ra khỏi miệng Hakuba nữa.

Ai ngồi dậy và nhìn Hakuba, hi vọng thuốc kịp có hiệu lực. Nhưng rồi cô chợt nhận ra tất cả mọi người đang nhìn cô với một vẻ mặt rất-là-buồn-cười.
"Gì thế?" Ai hỏi, hơi khó chịu.
"Không có gì." Aoko đáp, không nén được cười.

"...Nhìn kìa!" Kazuha thốt lên. Toàn thân Hakuba đang rung nhẹ, nhỏ dần, nhỏ dần. Gương mặt anh chuyển sang màu đỏ, cùng những làn khói nhỏ bốc lên chầm chậm.
"Yên tâm đi, cậu ta không bị thiêu sống đâu" Kudo trấn an Ran, dường như cô đang lo rằng Hakuba sẽ đột ngột bùng cháy, mặc dù rất khó tin.
Khuôn mặt của chàng thám tử người Anh dần tròn trịa hơn, người anh dần rút ngắn lại và cuối cùng, trước mắt chúng ta là một cậu bé Hakuba 6 tuổi.
Không cần nhắc đến việc bộ quần áo đã trở nên rộng gấp mấy lần so với người anh bây giờ.

"Whoa..." KID trầm trồ. "Đây là trò ảo thuật tài tình nhất mà tôi từng chứng kiến!" Aoko đảo mắt và nhìn KID. Khi ánh mắt họ gặp nhau, KID nháy mắt tinh nghịch với cô. Aoko chợt đỏ mặt và vội quay đi chỗ khác.

Chỉ trong vòng một phút, Hakuba đã bé lại bằng kích cỡ với Heiji, một cậu bé nhỏ nhắn và đáng yêu. Ai vẫn ôm anh trong tay và mỉm cười khi nhận thấy máu không còn chảy ra từ bụng Hakuba nữa.

Hakuba bất chợt rên rỉ.
"Cái gì..." Hakuba nói những từ đầu tiên, chầm chậm mở mắt và cảm giác rất kì lạ. Anh nhìn thấy tất cả mọi người đang vây quanh mình một cách vui mừng, rồi cả KID và Heiji mỉm cười ranh mãnh. Sau đó anh chợt nhận ra Ai đang ôm chặt mình.
"...ha...chuyện này lạ thật..." Hakuba nghĩ thầm.

Các cô gái tiến tới chỗ Hakuba và bắt đầu xoa đầu anh.
“Chào mừng đến với câu lạc bộ ‘tí hon’, Hakuba." Heiji nói, nụ cười châm chọc càng nở rộng hơn.
"Hả?" Hakuba đáp lại ngạc nhiên và khó hiểu.
Mặc dù anh vẫn còn choáng váng, nhưng đôi mắt không rời khỏi KID, người cũng đang nhìn anh chằm chằm.
Thế rồi bất thình lình nét mặt của KID thay đổi. Cậu mở miệng và hét lớn.
"Đằng sa...!"

Hakuba cảm thấy có thứ gì đó đập mạnh vào đầu anh, như thể khiến cho não anh bật ra ngoài. Việc đó diễn ra rất nhanh.

Vodka túm lấy cổ Ai và ném cô sang một bên. Ai xô vào người Kazuha, cả hai cô gái ngã nhoài ra đất.
Rồi Vodka tóm được Hakuba, anh vẫn còn rất yếu và chưa tỉnh hắn. Shinichi, Heiji và KID cùng nhảy dựng lên, à, ngoại trừ Shinichi, vì chân cậu đang bị thương và lại ngã xuống đất. Heiji không thể tin được Vodka có thể tỉnh lại.
"Lẽ ra phải trói hắn ta như một cái xác ướp!"


Vodka vừa tỉnh dậy được một lúc, và hắn quyết tâm bằng mọi giá phải giết được Ai. Nhưng rồi hắn nhận thấy Ai có vẻ đặc biệt gần gũi với chàng trai tên Hakuba. Vậy là hắn quyết định tấn công cậu bé tóc vàng trước và nghĩ có thể kiểm soát được Ai nếu lấy tính mạng Hakuba ra đe doạ.

KID tung nắm đấm vào Vodka, ngay giữa mặt, Vodka vấp ngã, đôi kính đen của hắn rơi xuống đất để lộ đôi mắt bé tí đang trợn tròn vì kinh ngạc.

KID muốn thêm một cú đấm móc nữa để cho Vodka đo ván, cậu vừa giơ nắm tay lên thì nhận ra Vodka đưa Hakuba lên làm lá chắn. Không kịp rồi.

WHAM!
Trước mắt Hakuba là những ngôi sao chi chít đang nhảy múa và đôi mắt xanh bàng hoàng của KID khi KID đấm vào đầu anh. Thế rồi Hakuba không thấy gì nữa, xung quanh anh chỉ còn lại bóng tối đen kịt.
"Khốn...!" KID rủa thầm khi thấy máu chảy xuống từ đầu Hakuba và anh hoàn toàn bất tỉnh. "Xin lỗi." KID lầm bầm, không chắc Hakuba có nghe được hay không.
"Mở mắt ra mà nhìn đi chứ! Cậu có biết vừa đấm ai không hả?!" Aoko hét giận dữ và bực bội. “Thật vô dụng!"

KID chớp mắt. Vô dụng? Aoko dám nói mình là đồ vô dụng?
“KHÔNG ĐƯỢC!" KID hét lớn, tung cú đá vào bụng Vodka.
"GỌI TÔI!" KID nhảy lên đá thẳng vào cằm Vodka trong khi hắn đang cúi xuống ôm bụng rên rỉ.
"LÀ VÔ DỤNG!" KID nhặt lấy một tảng đá lớn và dùng hết sức đập mạnh đầu Vodka.

BINHHHH!!!!
Cục u thứ hai sưng lên trên đầu Vodka. Hắn ngất xỉu. Lần nữa.
Heiji nhướng mày. "Tận dụng thiên nhiên tốt lắm!"

KID quay về phía Aoko, vẫn còn giữ tảng đá trong tay. “Cậu vừa gọi tôi là cái gì?!"
"Không có gì." Aoko đáp, rồi cô lẩm bẩm "Đồ bắt chước! Tôi sáng tạo ra đòn ‘đá đập đầu’ đó mà!"
Kazuha và Ran trao đổi một cái nhìn, rồi họ cùng chạy về phía Vodka với dây thừng trên tay. Lần này thì hắn đừng hòng thoát trong cái bộ dạng xác ướp.
Ai nhìn KID chằm chằm khi cô đỡ Hakuba dậy. KID trông cực kì hối lỗi.

Rồi đột nhiên, những tiếng động lớn phát ra từ trên bầu trời.
Tát cả mọi người giật mình, mải dõi theo Hakuba nên không ai chú ý đến mọi việc xung quanh.
Gió mạnh thổi bạt từng lọn tóc của mỗi người. Tiếng động càng lúc càng to dần, nhưng ai cũng đều mỉm cười.

“Đến làm gì nữa?!" Heiji làu bàu.
"Xem ra tôi phải đi rồi" KID nói, quay đi và tiến về phía mép vực.
"Ê!" Heiji hét gọi, "Tính đánh bài chuồn hả? Cậu chưa xong với tôi đâu!"

"Yeah, cứ làm như cậu là bố tôi ấy!" KID cười, cậu nhìn lên chiếc trực thăng trên đầu.
"Cảnh sát bây giờ là vậy nhỉ?" KID mỉm cười "Lúc nào cũng đến khi phần gay cấn nhất đã xong xuôi!"
Cậu quay lại nhìn tất cả mọi người. "Chúc may mắn, Kudou, Heiji. Hi vọng sớm gặp lại hai người."

Rồi cậu nháy mắt với Aoko, kiểu "Hẹn sau nhé, quý cô". Aoko đỏ mặt.
KID không do dự nhảy luôn xuống vực và ngay sau đó, chiếc tàu lượn trên lưng cậu mở tung.

"Mong cho cái cánh đó bị rách..." Hattori lầm bầm.

Aoko chạy theo sau, cô đứng ngay phía trên mép vực, dõi theo cái bóng trắng của KID dần khuất xa trên nền trời xanh biếc.
"KID..." Aoko mỉm cười. "Nhất định, tôi và bố tôi sẽ bắt được anh, một ngày không xa..."

"Ơ? Lạ thật..." Sato thắc mắc khi nhìn xuống dưới. "Lisa và David đâu có nói là có thêm 2 đứa trẻ đi cùng họ! Chúng ở đâu ra vậy?”
Takagi thở phào nhẹ nhõm "Ít ra thì không có ai bị thương, phải không? Vậy tôi có thể nói lại với thanh tra Megure và ông Mori là ta đã tìm thấy lũ trẻ!"
Chiếc máy bay trực thăng từ từ hạ cánh xuống, hai người nhảy ra và chạy đến chỗ cả nhóm thiếu niên ‘xơ xác’ sau một đêm trong rừng.

Shinichi mỉm cười, mọi chuyện thế là đã ổn, cậu siết chặt Ran vào lòng, Kazuha đang ôm Hattori, Ai và Aoko thì chăm sóc cho Hakuba.
Mặt trời thả những tia nắng ấm áp tinh nghịch nhảy nhót trên thảm cỏ, như muốn nói với bảy con người ở đây rằng, tất cả đã kết thúc. Họ đã thoát nạn.

To be continued...
Tình hình là SC còn 2 chap nữa thôi, Anita sẽ post tiếp luôn rồi chuyên tâm cho MH (đang đoạn gay cấn). Vậy tức là mỗi tuần mọi người sẽ được đọc chap mới, khỏi phải 2 tuần 2 chap :h15:

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -


Được sửa bởi anita_hailey ngày 13/12/2011, 04:21; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   Today at 19:29

Về Đầu Trang Go down
 

[Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next

 Similar topics

-
» [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)
» Âu Cơ - Lạc Long Quân - Truyện tranh
» Chả Cá Thăng Long
» Duyên tình lạc bến - Bà Tùng Long
» Salad thanh long đỏ

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-