CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^



Conan Fan Club
 
IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4
Tác giảThông điệp
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   9/7/2010, 08:28

First topic message reminder :

Đây là fic viết trước Moonlight hotel! Fic này sẽ giải thích những cuộc hội ngộ của họ!

Rate: K+
Genre: Action/Adventure/Humor
Source: Summer Camp
Author: Cococatz
Translators:
  • Chap 1-6: Nyu Hato - fixi.acc.vn
  • Chap 7-24: anita_hailey - conan.forum-viet.net

Disclaimer: Bản quyền nhân vật thuộc về Gosho Aoyama. Ý tưởng truyện, cùng một số nhân vật được sáng tạo khác, thuộc về tác giả fic. Người dịch chỉ sở hữu bản dịch.
Note: Vui lòng hỏi ý kiến người dịch trước khi đem fic post ở web khác ngoài CFC. Cám ơn.
Summary: Một buổi cắm trại hè bình thường nhưng lại làm các chàng trai của chúng ta điêu đứng...

Chương 1: Bắt đầu cuộc vui

"S-H-I-N-I-C-H-I-------!"
"Đến ngay!" Shinichi trả lời vội vàng mở cánh cửa. "Tớ có thể nghe tiếng cậu từ xa hơn 10 dặm. Có vẻ việc giảm giọng đối với cậu là cực hình nhỉ?" Shinichi châm chọc

"Cái gì?" Ran đỏ mặt giận dữ "Tớ đã nhấn chuông cả chục lần và không nhận được tiếng trả lời nào!" Nói rồi cô nắm áo Kudou kéo đi.

"Tớ chỉ vừa mới thức dậy, nhưng tớ cá là cậu đang lo lắng!" Một nụ cười đắc ý hiện rõ trên mặt cậu ta.

Nghe vậy, Ran lè lưỡi trả lời "Phải rồi, ít ra thì tớ không biến mất nhiều tháng rồ đột ngột trở về với hàng tá vết thương trên người" Ran nói cáu gắt. Chiếc áo xanh nhạt cùng cái váy trắng làm Ran trông ra dáng một thiếu nữ.

"Yeah....cậu biết không....hoàn cảnh của tớ khó mà giải thích được!
"
Ran nhìn đi chỗ khác thở dài "Bất cứ điều gì đã xảy ra và cậu không hề nói cho tớ biết sự thật" Cô hạ giọng, nhìn Shinichi "Nhưng thôi, dù sao giờ đây cậu cũng đã trở về an toàn sau thời gian dài biệt tích"

*************************

Cả 2 đi đến trạm tàu điện để mua vé. Thời tiết hôm nay rất đẹp, nó càng làm cho kỳ nghỉ hè của họ thêm phần hào hứng.

Ngồi trên tàu, suy tư một lúc Ran quay nguời hỏi Shinichi "Đã bao nhiêu lần cậu gặp Heiji?"

Shinichi ngẩng mặt nhìn cô, trả lời với họng đầy thức ăn "À, như cậu biết tớ đã gặp cậu ta hai lần một là ở trường học và hai là...eh---hmmm"

Ran mỉm cười "Tớ nghĩ rằng cậu sẽ thích Heiji. Cậu ấy rất cởi mở, oh còn bạn gái tên Kazuha của Heiji nữa. Cô ấy rất dễ mến!"

Shinichi cười *hoảng sợ* 'Tớ biết là họ rất hợp, cậu không cần kể cho tớ biết Kazuha là vợ tương lai của Hattori' Kudou nghĩ thầm.


Cuối cùng, tàu điện cũng đến nơi. Và không có gì là khó để thấy Heiji và Kazuha. Đó là lúc Ran và Shinichi xuống tàu. Bất chợt họ nghe thấy...

"Cậu dặn 2 người đó đến mấy giờ hả?" Kazuha hét
"Tớ đã nói chúng ta sẽ đến đón họ lúc 11h30! Đừng có hét vào lỗ tai tớ như thế!" Heiji than phiền lấy tay bịt lại.

"Được lắm, bây giờ là 12h30.Cậu thật là ..."

"Ê..Kudou!Ở đằng này!" Heiji gào lên sung sướng khi thấy thấp thoáng bóng dáng cậu bạn thân thiết.

Nhìn thấy Shinichi, Kazuha lập tức kéo Ran về phía mình, mỉm cười rạng rỡ " WOw!Cậu ấy đẹp trai thật! Chừng nào kết hon nhớ mời tớ nhé!"

Ran đỏ mặt "Phải, lúc đó cậu và Heiji sẽ phụ dâu phụ rể cho tớ!"

Kazuha đỏ mặt, nhanh chóng đổi đề tài "Nhóc Conan đâu ? Nó luôn đi với cậu mà?"

"Tớ không biết! Chắc thằng bé trở về với gia đình. Conan vừa đi tuần trước thì 2 ngày sau Shinichi trở về " Ran nói, nhìn Kudou ngẫm nghĩ.

Trong khi đó, Hattori khoái chí, cười toe "Thật tuyệt!Từ nay tớ khỏi cúi thấp đầu mỗi khi bàn với cậu và có thể gọi thẳng tên thật!"
"Phải, chắc rằng cậu sẽ không cần gọi tớ là Conan!"

"Cái đó thì hơi khó....vì tớ đã quen gọi Conan rồi!" Heiji cười toét.

"Hattori, QUÊN CÁI TÊN CONAN ẤY ĐI!!!!!"

"Các cậu biết gì về Conan sao?" Ran hỏi, chạy đến họ.

"Er..không có gì-- Ý tớ là...tớ đang kể cho Heiji về việc...Conan đã về Mỹ" Shinichi giải thích sợ hãi.

"Này, cậu bị chứng nói lắp từ khi nào vậy?" Heiji mỉm cười độc địa.

Lườm Hattori, Kudou bóp mạnh cổ cậu ta 'Đừng nói cái kiểu đó với tớ'

"Hattori! Thật là quá đáng! Cậu đã có một thời gian thân thiết với Conan. Giờ thằng bé về nước cậu không chút luyến tiếc thì thôi! Đừng đùa kiểu đó!" Kazuha nhăn mặt, nói khó chịu.

Heiji nhìn Shinichi khó hiểu "Cậu vẫn chưa kể cho cô ấy nghe sao?" Angh chàng tiếp tục "Phải, dù là điều đó rất khó nói nhưng sự thật vẫn là sự thật. Hơn nữa cậu đã trở lại nguyên hình nên hãy..."

"Đã đến lúc cậu ngậm miệng lại và lên tàu" Shinichi cắt lời, đẩy cậu ta đi để chắc rằng anh ta sẽ không còn LẮM MỒM.

Nhìn Hattori, Kazuha than phiền với Ran "Heiji luôn cởi mở với bất cứ ai trừ tớ"

"Tớ nghĩ cái đó đâu quan trọng!" Ran cười.

Bốn người họ tiếp tục đi đến trại hè. Điều họ không ngờ là có 2 người mặc ấo đen đang quan sát tất cả. Và mục tiêu của chúng chình là 2 chàng thám tử tài giỏi hào hoa đang thưởng thức kỳ nghỉ với 'bạn gái' mình.

To be continued...

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -


Được sửa bởi anita_hailey ngày 9/6/2012, 13:11; sửa lần 9.
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/

Tác giảThông điệp
candy_l0v3_kid&c0nan



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 189
Birthday : 29/11/1997
Age : 19
Đến từ : My heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   31/10/2010, 11:27

oa em có tem XD
ôi cái đoạn Kid đấm đá Vodka... :shock: , dù bị tổn thương lòng tự trọng nhưng cũng đâu đến nỗi như vậy chứ ;)
vote cho chị, hóng chap mới cười lăn cười bò
Về Đầu Trang Go down
pewendy171



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 239
Birthday : 17/01/1997
Age : 19
Đến từ : 1 nơi xa lắm.....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   31/10/2010, 11:50

Yeah, hay thật, Wen dag mong 2 chap mới nữa đó nha ^^ XD
Cái khúc Kid đánh đấm Vodka, chắc Kid ham đánh wá nên nói ngắt quãng luôn Very Happy . Chap mới sẽ chắc lãng mạn lắm đây XD
Vote cho Anita, hóng chap mới XD
Về Đầu Trang Go down
miss_unavailable



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 78
Birthday : 06/09/1997
Age : 19
Đến từ : Invisible world

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   31/10/2010, 12:39

Ôi! Mấy anh chàng nhà ta ai cũng có phần khoe tài rồi!
Thế này thì an toàn cho mọi người rồi (o ai bị đau tim nữa)
Mong chap mới của chị!
Về Đầu Trang Go down
shinichi.kid1412



Tổng số bài gửi : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   31/10/2010, 16:19

úi trùi thế là mọi người đã an toàn rùi, chắc chap típ se8 thú vị lắm đây...lãng mạn wá đi mất!! :h1:
Về Đầu Trang Go down
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   7/11/2010, 07:52

Chapter 23: "Đám cưới nào?"

Trực thăng đưa mọi người trở lại khu cắm trại. Ngay khi các chàng trai cô gái của chúng ta rời chân khỏi trực thăng, các bậc phụ huynh liền chạy đến. Eri Kisaki ôm chặt Ran vào lòng.
"Ran! Lạy Chúa con vẫn bình an!" bà nói, yên lòng và mừng rỡ. Nhưng khi nhìn xung quanh, Eri nhận thấy một khung cảnh cực kì khôi hài và kì lạ.

Shinichi bước ra, mình mẩy đầy thương tích, những vết bầm tím còn rướm máu và thậm chí không thể tự đi được. Sato và Takagi đang dìu cậu đi thật cẩn thận.

Một cậu bé nhỏ trông giống Heiji Hattori cố sức trấn an người mẹ đang choáng váng và bên cạnh đó, ông bố nhìn cậu với vẻ kinh ngạc và khó hiểu.

Kazuha đang căng tai lên nghe những lời ‘vàng ngọc’ của bố mẹ.

Aoko cũng chẳng hơn gì, cô phải hứng chịu cơn thịnh nộ từ bố.

Một cô gái tóc đỏ xinh đẹp đứng bên cạnh một cậu bé tóc nâu, có vẻ như vừa ngủ dậy với khuôn mặt đờ đẫn.
Thế rồi tất cả họ cùng đi lên xe cứu thương. (cùng với những tiếng la mắng và tra hỏi liên tục)

Ran cùng quan sát với mẹ mình một lát, và rồi cô nói.
"Mẹ ạ, con sẽ giải thích sau."
“Sao phải để sau?!" Ông Mori chen vào với thái độ sửng sốt và bực bội giống như tất cả những người còn lại.
"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Tại sao bọn trẻ này lại có mặt ở trại hè? Sao...?!"
"Bố! Con đã bảo là để sau mà!"

Sau khi mọi người được đưa lên xe cảnh sát và cứu thương, một cuộc tranh luận lại nổ ra giữa một cô gái và người bố của cô.
"Con không đi đâu!" Aoko to tiếng, giận dữ và bướng bỉnh.
"Kuroba vẫn đang mất tích! Con sẽ không đi chừng nào chưa tìm ra cậu ấy!"
"Nó sẽ không sao đâu" thanh tra Nakamori dịu giọng. "Con hãy theo ta về nhà để kể hết sự tình trước đã..."
"KHÔNG!"

Thế rồi, từ sau những bụi cây, một chàng trai xuất hiện và vẫy tay với Aoko.
"Aoko! Cậu vẫn ổn! Chuyện gì xảy ra thế? " Kaito cười toe toét.
Yên lặng. Tất cả mọi người nhìn Kaito chằm chằm một cách đầy kinh ngạc.

Cùng lúc đó, Hakuba chớp mắt. Có một thứ gì đó rất quan trọng, về Kaito, nhưng anh không thể nào nhớ ra.
"Ai...?" Hakuba cất tiếng.
"Ừ?"
"Chuyện gì đã xảy ra thế?"
"Ý anh là sao?"
Hakuba lắc đầu "Tôi không biết...cứ như một mảng kí ức đã biến mất trong đầu tôi vậy...tôi chỉ còn nhớ đến khi chúng ta bắt kịp Kudo...rồi chuyện gì xảy ra sau đó?"
"...Anh không nhớ gì thật sao?"
"Không...tại sao tôi bị thương? Lại còn teo nhỏ như Heiji nữa? Và rồi..."
"Hãy im lặng và nghỉ ngơi đi" vị bác sĩ trên xe ra lệnh. "Tôi nghĩ chắc cậu bị chứng mất trí nhớ tạm thời. Cần phải đưa cậu đến bệnh viện càng sớm càng tốt."
Ai lắc đầu, "KID" cô nghĩ thầm. Cú đấm đó của KID rõ ràng đã ảnh hưởng đến Hakuba.

Hakuba im lặng. Anh không thể nhớ được gì, nhưng dù sao anh vẫn còn sống, và điều đó cũng đáng để vui mừng rồi.
Anh mỉm cười và khép đôi mắt mệt mỏi, chìm dần vào giấc ngủ trên vạt áo của Ai.
Ai vuốt nhẹ từng lọn tóc nâu của Hakuba, giống như mọi cô gái thường làm khi có một cậu bé nhỏ dễ thương ngủ thiếp đi trong lòng mình.
Nhưng rồi cô chợt nhớ ra cậu bé đáng yêu ấy CHÍNH là Hakuba.
Ai lập tức đẩy Hakuba ra khiến anh ngã lăn xuống nền xe.
"AW!" Hakuba kêu lên, xoa xoa đầu. "Đây quả thực là tuần tệ hại nhất trong cuộc đời tôi!"

"K...Kuroba? Cậu...khi nào mà...?" Aoko tròn mắt nhìn Kaito, cậu trông có vẻ mệt nhưng không bị thương.
“Cậu ấy vừa về được một phút" Lisa giải thích "Kaito đi tìm Kudou và Heiji, nhưng bị lạc trong rừng...còn về phần vết đạn bắn, đó chỉ là máu giả để đánh lừa hai gã áo đen!" Lisa mỉm cười nhìn khuôn mặt của Aoko đỏ lựng lên.

"KAITO KUROBA!!! CẬU CÒN GÌ ĐỂ NÓI NỮA KHÔNG??!!" Aoko gầm lên rượt Kaito chạy toé khói.

"Các cô cậu còn phải nói nhiều điều nữa đấy!" Thanh tra Megure thở dài khi nghĩ đến cái câu chuyện rối như tơ vò ông sắp được nghe.

Shinichi chầm chậm ngả mình xuống chiếc giường nhỏ trong xe cứu thương, cậu thở hắt ra và nhắm mắt lại. Ran ngồi ngay cạnh và nắm lấy tay Shinichi.
*Cuối cùng...mọi việc đã chấm dứt...Ran đã bình yên...*
Đột ngột, một giọng nói cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu.
"Cậu vẫn còn sống chứ?"
Của Kaito. Cậu thò đầu vào trong xe và nhăn nhở cười với Shinichi.

"Bộ cậu muốn tôi chết lắm hả?" Shinichi mở mắt nhìn Kaito.

"Được vậy thì tốt...nhưng tôi cũng không trù ẻo cậu đến mức đó đâu!" Kaito nói, quay đi và mỉm cười với Ran.
"Tớ đi đây, vẫn chưa xong nghĩa vụ với Aoko. Hẹn sau nhé!" Kaito đi đến chỗ xe cảnh sát bên cạnh xe cứu thương của Shinichi.

Trước khi Kaito bước lên xe cùng với Aoko, Shinichi đột nhiên hét to:
"Tên cậu sẽ có trong danh sách khách mời của đám cưới!"

Kaito nhảy dựng lên, nhìn trân trân Shinichi.
"Cái...gì? Đám cưới nào?" Kaito hỏi lại, thấp thỏm lo sợ, tim đập thình thịch.
“À," Kudou đáp với giọng châm chọc "Đám cưới nào ấy nhỉ?" rồi nháy mắt với Kaito.

Ran kí đầu Shinichi đau điếng. "Cái gì đám cưới?" cô đỏ mặt.
"Aww! Đauuuu!" Shinichi rú lên "Cậu không ưu tiên cho người bị thương được à?!!"

"Cậu ấy nói gì thế, Kuroba?" Aoko kéo áo giục Kaito vào trong xe.

"Kuroba?"
"Không biết" Kaito mỉm cười, rồi cậu cười phá lên. "Tớ không biết thật mà!"

**********************************

3 tuần sau...

Ring! Ring!
Cái điện thoại đổ từng hồi chuông dài inh ỏi, Shinichi vội lao đến và nhấc máy trước khi người ở đầu dây bên kia chịu thua. Cùng lúc đó, một ý nghĩ thoáng qua đầu Shinichi rằng giá như ngôi nhà nhỏ hơn thì đâu đến nỗi, hay ít nhất là có thêm vài cái điện thoại nữa rải rác trong toà nhà rộng lớn này.

“Alô?"
"Shinichi? Có tin vui đây! Kazuha và tớ đã đặt chỗ cho chuyến đi nghỉ rồi! Tớ nói là cậu cũng sẽ đi! Nhưng Heiji thì có vẻ miễn cưỡng lắm, vậy nên cậu nói lại với cậu ấy là..."

"Cái gì?" Shinichi gắt "Nghỉ ngơi gì nữa? Rõ ràng tớ đã nói là sẽ không đi đâu hết cho đến khi cảnh sát kết thúc cuộc điều tra với tớ và Ai mà. Và còn cuộc hẹn tối nay thì sao? Cậu hứa đến rồi đấy nhé..!"

"Cậu nghe chưa rõ hả?" Ran bình tĩnh đáp, "TỚ MUỐN CẬU GỌI CHO HEIJI VÀ BẢO CẬU ẤY ĐI NGHỈ CÙNG CHÚNG TA!!" nghe giống như một mệnh lệnh hơn là yêu cầu.

"...vậy lúc nào gọi đây?" Shinichi thở dài.
“Ngay bây giờ đi!" Ran đáp. "Hẹn gặp cậu sau! Chuẩn bị trước đi! Thu xếp hành lí luôn nhé! Cám ơn nhiều!” rồi cô gác máy.

"Đúng là phụ nữ...họ là cái gì chứ...lúc nào cũng lên giọng thế này thế nọ...mình còn cần phải đi nghỉ sao...sao mình lại phải gọi điện chứ...cám ơn nhiều? Chỉ vậy thôi à?" Shinichi lẩm bẩm bực bội khi ấn số điện thoại của Heiji.

"Hey~~~lo?" một giọng nói hí hửng và phấn khởi vang lên trong ống nghe.
"Giỏi nhỉ, còn dám giở cái giọng đó ra à?" Shinichi cảm thấy bực mình khi nghe thấy giọng nói sung sướng của Heiji. Heiji đã trở lại bình thường sau khi uống thuốc giải của Ai, cậu cảm kích cô đến nỗi không nói nên lời. Trở lại hồi 6 tuổi quả không dễ dàng gì. (Cộng thêm với việc Kazuha lúc nào cũng véo má cậu hay mang cậu ra đùa nghịch thì đó quả là một cơn ác mộng...)

"Cậu phải tham gia kì nghỉ, bọn tớ cần thêm một người nữa." Shinichi nói rõ ràng từng tiếng.
"OK."
"...OK!? Chỉ vậy thôi sao?"
"Ừ. Tớ từ chối Kazuha vì tớ biết kiểu gì cô ấy cũng nói với Ran bắt cậu gọi cho tớ, cậu đã không nói chuyện với tớ 2 tuần rồi!" Heiji cười vang vì kế hoạch thành công mĩ mãn.
"Heiji"
“Hả?"
"Đồ chết tiệt"
"Cám ơn! Nhân tiện, ông già đó sao rồi?"
"Ông già nào?" Shinichi hỏi lại.
"Bố tớ á?"(giọng châm chọc)
"Con vừa nói gì thế bé Shin?!" bố Shinichi nói vọng ra từ phòng khách trong tiếng cười khúc khích của mẹ cậu.

"ĐIÊN! Tiến sĩ Agasa ấy!" Heiji đáp.
Shinichi cười toe.
"Bác ấy đi họp với câu lạc bộ Internet để bàn về việc chế tạo một thứ thuốc nổ gì đó."
Heiji bật cười trong điện thoại, "Vậy tức là khi Gin và Vodka đến thì bác già đã đi họp nên thoát chết chứ gì?"

"Ừ...Này, tớ đang nghĩ...Liệu Kaito có muốn đi với chúng ta không nhỉ?" Shinichi trầm ngâm.
"Tên ảo thuật gia đó à?" Heiji suy nghĩ một lúc. "Tại sao không? Càng đông càng vui mà!"
"Tuyệt. Vậy tớ sẽ mời cả Ai nữa." Shinichi nói.
"...Ran có đồng ý không?" Hattori hỏi.
"Chắc là được, dù sao, Ran cũng biết là..."
"BIẾT MÌNH LÀ TÌNH YÊU DUY NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI CỦA SHINICHI KUDO!" Heiji cười vang trong điện thoại "Chúc may mắn tối nay nhá! Về nhớ kể tớ nghe diễn biến xem gay cấn đến mức nào đấy!"

Mặt Shinichi đỏ tưng bừng và khi cậu chuẩn bị gào lại vào cái điện thoại thì Heiji đã nhanh tay cúp máy.
"Tên ngốc đáng ghét...dám chơi mình...cứ đợi đấy..." Shinichi làu bàu, cậu quay trở lại phòng và bắt đầu chuẩn bị hành lí.

***************************
Tại bệnh viện.

"Hakuba! Hôm nay cậu thế nào?" Aoko giọng phấn khởi bước vào phòng cùng với Kaito phía sau.

"Tốt rồi, bác sĩ nói mai tớ có thể xuất viện và bố tớ đã đặt vé máy bay cho tớ trở về Anh." Hakuba mỉm cười.
Anh mặc một chiếc áo phông và quần jeans, trong hình dáng của một chàng trai 17 tuổi. Một cuốn truyện Sherlock Holmes ở trên tay Hakuba, anh đang nằm trên giường, có vẻ thư giãn và thoải mái nhưng không vui vì mọi việc quá tẻ nhạt. Con chim ưng đậu bên cạnh giường, mắt nhắm nghiền.

"Cậu về luôn sao? Ngày mai à?" Aoko hỏi một cách thất vọng. Rồi cô chợt nhận thấy Kaito và Hakuba đang nhìn nhau thật kì lạ.
“Hai người làm sao thế? Hình như...lâu lắm rồi các cậu chưa cãi nhau!" Aoko thốt lên.

"Tớ chỉ khôg muốn tranh luận với một đứa trẻ, thế thôi!" Kaito cười ranh mãnh.
"Đứa trẻ? Cậu mới là trẻ con ấy! Tôi đã trở lại như cũ từ tuần trước rồi, cậu đang luyên thuyên cái gì thế? Lúc nào cũng như một tên ngốc!" Hakuba bật lại.
“Trẻ con là sao hả!? Đồ ngớ ngẩn!"
"Cậu gọi ai là ngớ ngẩn?!"
"Cậu đấy! Còn hỏi à?"
Vậy là Hakuba và Kaito lại bắt đầu cuộc tranh cãi cũ mèm của họ.
"Ah..." Aoko mỉm cười. "Có vậy chứ, thế là mọi chuyện đã trở lại bình thường!"

Thế rồi Aoko can hai chàng trai lại trước khi họ nhảy vào đánh nhau thật.
"Hakuba, hôm nay Kazuha gọi cho tớ, cậu ấy và Ran định sẽ đi nghỉ cùng với Shinichi và Heiji. Kaito và tớ cũng sẽ tham gia, cậu có muốn đến không?" Aoko hỏi. "Đi mà? Có thêm cậu sẽ vui hơn!"

Hakuba chớp mắt. Anh nhìn Kaito, cậu vừa nhún vai, "Tớ biết rồi, tớ cứ tưởng kể từ chuyến cắm trại ‘kinh hoàng’ vừa rồi, họ sẽ không bước chân ra khỏi nhà cho đến tận 10 năm sau!"
"Đó không phải một chuyến đi! Chỉ là một kì nghỉ thôi!" Aoko cãi lại. "Với lại chúng ta vẫn còn nghỉ 4 tuần nữa cơ mà!"
"Vậy...Ai có đi không?" Hakuba hỏi, có vẻ ngượng ngùng.
"Ố, cái gì thế?" Kaito cười ranh mãnh. “Cậu quan tâm đến người ta quá nh...!?", nhưng ngay lập tức cậu ta phải ngưng lại vì một cú huých vào bụng của Aoko.
"Tớ không biết." Aoko trả lời, ném cho Kaito một cái lườm sắc bén.

"...Không, vậy cũng không sao, cõ lẽ bố tớ muốn tớ quay lại Anh càng sớm càng tốt." Hakuba nói, không giấu được vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt anh.

*************************
Cũng tối hôm đó.

Ring! Ring!
"Cháu nghe cho!" Ai nói, chạy tới chỗ cái điện thoại, nghĩ thầm tại sao căn nhà của tiến sĩ lớn thế này mà chỉ có hai chiếc điện thoại.
“Alô?"
"Ai? Tớ đây, Aoko."
"Aoko! Cậu khoẻ không?" Ai mỉm cười, sự chu đáo và dễ thương của Aoko khiến cô rất thích cô bạn gái này.
"Tớ ổn...ừm...tớ gọi cho cậu để hỏi...Ran vừa nói với tớ là cậu cũng đi nghỉ cùng bọn tớ phải không?"
"Cũng chưa chắc lắm, tớ bảo cậu ấy là sẽ suy nghĩ." Ai đáp. Cô và Ran đã trở thành bạn thân, kể từ chuyến cắm trại đó. Hai người vẫn hay ghé thăm nhà nhau và nói chuyện hàng giờ liền, điều mà trước đây cô chưa từng nghĩ sẽ xảy ra. Ai cũng làm quen với Sonoko, bạn thân của Ran. Cô ấy luôn rất hài hước và tinh quái, hoàn toàn trái ngược với cô.

"Uhm...cậu biết không, Hakuba sẽ rời Nhật Bản vào ngày mai, chuyến bay bắt đầu lúc 10 giờ sáng, cậu ấy sẽ trở lại Anh."
"Vậy sao?" Ai đáp. "Tớ rất vui vì cậu ấy đã khoẻ lại."
"Nhưng, bọn tớ đều muốn cậu ấy tham gia kì nghỉ, nên tớ nghĩ liệu cậu có thể..."
"Tớ chẳng thể làm gì được nếu cậu ấy không muốn đến, Aoko." Ai đột ngột ngắt lời Aoko,
"Cám ơn đã nói với tớ, nhưng tớ phải quay lại đây, tớ đang có vài vị khách."
"Oh...Được rồi, hẹn gặp lại cậu, Ai." Aoko nói, đầy thất vọng.
"Tạm biệt."

Ai đặt máy xuống, cô sững lại một lúc, rồi quay trở lại bếp.
Ba đứa trẻ đang ngồi trong đó và ăn những chiếc kem ngon lành, chúng cãi nhau ầm ĩ.
"Các em có muốn tham gia một kì nghỉ với anh Kudo và chị Ran không?" Ai hỏi chúng.
"Có cả Conan nữa ạ?" Ayumi vui mừng "Thích quá!"
“Chắc là em đi được, sẽ rất vui đây! Chúng ta sẽ lại phiêu lưu như trước đây!" Mitsuhiko đáp.
"Có nhiều thức ăn ngon thì em đi đâu cũng được!" Genta đồng tình.
Ai mỉm cười. *Ừhm, đó sẽ là một kì nghỉ tuyệt vời cho đám trẻ!* cô nghĩ.

Nhưng...tại sao cô lại cảm thấy buồn và cô đơn thế này?
*Tại sao mình vẫn không vui?* Ai tự hỏi chính mình. *Mọi chuyện chẳng phải đều tốt đẹp rồi sao?*

To be continued...(one more chap is coming!!! XD )

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
miss_unavailable



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 78
Birthday : 06/09/1997
Age : 19
Đến từ : Invisible world

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   7/11/2010, 09:47

Hahaha! Ra chap mới đi chị! Còn mỗi một chap thôi! Chị cố gắng lên nhé! Ra luôn cả Moonlight hotel nũa nhé!
love a happy ending! :roll:
Về Đầu Trang Go down
pewendy171



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 239
Birthday : 17/01/1997
Age : 19
Đến từ : 1 nơi xa lắm.....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   7/11/2010, 10:53

Anita, như thế này là sao vậy :h2: , bạn nói là chap này ShinxRan sẽ ...... huhu vậy là sao :cry: thôi
cứ để tới chap tiếp rồi hẵng hay

*Bạn kia chưa giựt tem, Wen giựt coi như mở hàng nha XD*
p/s: ra chap cuối lẹ nha Anita
Về Đầu Trang Go down
miss_unavailable



Nữ Virgo
Tổng số bài gửi : 78
Birthday : 06/09/1997
Age : 19
Đến từ : Invisible world

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   7/11/2010, 12:20

Hơ! Giựt tem là gì hả bạn?Làm nào để giựt tem hả bạn? Mình chắng biết gì cả? :h5: :h5: :h5:
Về Đầu Trang Go down
candy_l0v3_kid&c0nan



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 189
Birthday : 29/11/1997
Age : 19
Đến từ : My heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   7/11/2010, 13:22

@miss_unavailable: giựt tem là... có được comment đầu tiên sau mỗi chap mới để "giành bản quyền" mà, trình độ diễn đạt của tớ rất ngu nên bạn thông cảm nhé :)
com: sao Ayumi vẫn gọi Shin là Conan nhỉ, cho thân mật chăng? :!: mà còn mấy chap nữa là xong ạ, em sẽ cố giựt tem chap sau. Hwaiting! Flower
Về Đầu Trang Go down
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   14/11/2010, 12:15

Đây là chap cuối cùng của fic rồi :)
Cám ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ suốt thời gian qua :oops:
Sau khi kết thúc Anita sẽ tiếp tục với Moonlight Hotel, nhưg thực sự là dạo này rất rất bận nên ko biết có thể ra chap với tốc độ cũ được ko :cry:
1 chút về chap cuối: trong này có đoạn Shin cầu hôn Ra, nếu dịch đúg thì nó hơi...sến =.= , mà mình lại ko chịu đc cái dòg văn này nên đã thay đổi một chút cho nó dễ thương hơn :h22: Hi vọng mọi người không phiền :628:

Chapter 24: Một cuộc phiêu lưu mới

8:00 pm, tầng thượng toà nhà thương mại Beika.

"Đồ ăn ở đây tuyệt thật, Shinichi!" Ran mỉm cười, nhìn cậu bạn trai ngồi đối diện.
"Ừ, đúng vậy..." Shinichi đáp lại với một nụ cười, nhưng dường như tâm trí cậu đang trôi dạt ở một nơi nào khác.

"Thế...chuyện cậu muốn nói với tó là gì vậy?" Ran hỏi, mặt Shinichi chợt ửng đỏ, cô bỗng có một cảm giác rất lạ. Hay rõ hơn là cô hơi bực bội.
"Nào, cậu nói đi!" Ran sốt ruột.
"Đây là nơi lần trước cậu đưa tớ đến...chúng ta cũng ngồi ở cái bàn này..."
giọng Ran trầm xuống. “Rồi cậu lại bỏ đi, biến thành Conan..."

"Việc đó sẽ không xảy ra nữa đâu! Tớ hứa đấy!" Shinichi vội ngắt lời, xua tay lia lịa.
"Tớ sẽ không biến thành Conan và rời bỏ cậu nữa, được chứ?"

Một khoảnh khắc im lặng, cả hai người họ nhìn sâu vào mắt nhau, rồi Ran quay đi chỗ khác. Những kí ức về Conan...Shinichi đã kể hết cho cô nghe về Conan, và cô chấp nhận tha thứ cho cậu.
Gin đã chết, Ai cũng không còn thích Shinichi nữa, và tất cả mọi thứ đều ổn, trở lại như cũ.
Nhưng Ran vẫn không vui, cô muốn một cái gì đó khác. Một cái gì đó thật trọng đại.
Cô rất rất muốn Shinichi thú nhận tình cảm của mình với cô...
*Sao cậu ấy vẫn chưa nói gì?* cô nghĩ thầm, mắt hướng ra phía cửa sổ. Những toà cao ốc chót vót lấp lánh ánh đèn, rất nhiều đốm sáng lung linh như làm cho cả Tokyo chìm trong biển ánh sáng.
*Mình có thật sự quan trọng với cậu ấy không? Cậu ấy có quan tâm đến mình nhiều như mình đã mong nhớ cậu ấy không?*
Ran cứ chìm đắm trong dòng suy nghĩ miên man của mình.

Bỗng nhiên, Shinichi nắm lấy tay Ran và siết chặt. Ran giật mình quay lại, ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt đỏ bừng của Shinichi.
Cô nhìn Shinichi, vừa định hỏi xem cậu ta đang giở trò gì, thì bỗng, cô bắt gặp một chiếc hộp nhỏ màu đen trong bàn tay còn lại của Shinichi.
Một chiếc nhẫn kim cương óng ánh nắm trên lớp đệm nhung xanh tím.

Ran nín thở.

Shinichi mỉm cười.
"Đây là nơi trước đây bố tớ đã cầu hôn mẹ, Ran. Tại chiếc bàn này. Và đây là điều tớ muôn nói với cậu."
Ran chớp mắt, cô không thể rời mắt khỏi gương mặt của Shinichi.
"Shinichi..."

"Ran...đã từ lâu, tớ nhận ra rằng cậu là nơi cuộc đời tớ bắt đầu, và cũng sẽ là nơi cuộc đời tớ kết thúc..." Shinichi nói trong khi mặt cậu càng lúc càng đỏ theo cấp số nhân, cậu nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch, hay đó là tiếng đập của Ran?
"Cậu là người quan trọng nhất cuộc đời tớ, và nhất định tớ sẽ không rời xa cậu lần nữa. Không bao giờ." Những lời nói từ tận đáy lòng, Shinichi hít một hơi thật sâu.
Lấy hết can đảm, cậu nói:

"Ran, tớ yêu cậu. Cậu...đồng ý chứ?"

Một giây im lặng.
“Cậu bị làm sao vậy?” Ran nói, quay mặt đi chỗ khác.
“Hả?!” Shinichi há hốc mồm kinh ngạc, cậu không lường trước tình huống này.
“À, ý tớ là...không...tức là...” Shinichi lắp bắp.
Ran cố giấu một nụ cười, nhìn bộ dạng tội nghiệp của chàng thám tử.
“Cậu nghĩ mình là ai chứ, Shinichi? Thật là...”
“Không...” Mặt Shinichi đã đỏ lại càng đỏ hơn, có lẽ đây là tình huống xấu hổ nhất cuộc đời cậu.

Cuối cùng, Ran quyết định không nên đùa giỡn với cậu bạn của mình nữa.
“Chà, chiếc nhẫn đẹp quá. Thôi được, vì khổ chủ của nó đã cố gắng hết sức để bày tỏ, tớ sẽ nhận nó vậy nhé?” Cô với tay ra lấy chiếc nhẫn và ngắm nghía. “Được không?”
Shinichi tròn mắt “Ơ...à...tất nhiên là được. Vậy tức là cậu...”
“Tất nhiên là tớ đồng ý, chàng thám tử ngốc ạ!” Ran cười dịu dàng. Cô đưa tay ra trước “Cậu còn đợi gì nữa?”
Khỏi phải nói Shinichi vui mừng đến cỡ nào, cậu liền lấy chiếc nhẫn ra và nhẹ nhàng đeo vào tay Ran. Viên kim cương sáng lấp lánh trên màu bạc sang trọng của nhẫn.
“Vậy chúng ta đã đính hôn rồi nhé, và từ giờ cậu sẽ là hôn phu của tớ!” Ran mỉm cười tinh nghịch.
Và buổi cầu hôn ngọt ngào của chúng ta kết thúc như thế nào, chắc mọi người đều đoán ra được. Họ thuộc về nhau, và không một thứ gì có thể chia cắt họ, mãi mãi...

****************************

Ngày hôm sau, sân bay quốc tế Tokyo.

"Chú ý, các hành khách đi chuyến bay WL 2471 xin mời ra cổng số 5 để soát vé, tôi nhắc lại, xin mời..."
Sân bay tấp nập người qua lại, những tiếng hò hét tạm biệt, những cái vẫy tay lưu luyến. Một sân bay đông đúc tại một đất nước phát triển.

Hakuba đứng đó, một mình. Anh nhìn xung quanh, từng dòng người đang vội vã lướt qua, Aoko và Kaito đến để tiễn anh.
Dù có Aoko, Kaito và anh vẫn cãi nhau một trận nảy lửa trước khi họ trở về.
Giờ thì anh phải thừa nhận rằng sẽ không bao giờ mình có thể nói chuyện với Kaito một cách tử tế.
Thật buồn cười, anh cũng không thể nào hoà thuận được với KID.
Hakuba mỉm cười, anh vẫn chưa nhớ ra điều mà lẽ ra phải nhớ về Kaito, nhưng anh tin rằng sớm muộn gì mình cũng nhớ ra được.

"Uhm," Hakuba nghĩ. "Giờ thì chỉ cần để cho mọi việc cứ thế xảy ra thôi!"
Một điều chắc chắn. KID đã cứu mạng anh, và anh không bao giờ quên.

Hai cô gái chạy đến chỗ Hakuba xin chữ kí, khuôn mặt đỏ bừng và cực kì phấn khích. Dù sao Hakuba cũng là người nổi tiếng, một thám tử điển trai với khả năng tiếng Anh hoàn hảo.
Hakuba hào phóng chụp thêm với hai cô gái vài tấm ảnh và quyết định phải nhanh chóng đi ra cổng trước khi lại có thêm ai đó nhận ra anh trong đám đông.
Anh xách cái va li và nhìn quanh sân bay một lần nữa.
"Tạm biệt, Sherry." Hakuba nói khẽ mà không hiểu vì sao. Cô ấy không hề đến thăm anh.
Heiji, Kudou, Ran và Kazuha đều đã ghé qua, nhưng Ai thì không. Tại sao vậy? Vì cô ấy không quan tâm đến anh? Hay bởi cô ấy...Hakuba thở dài và bước về phía cánh cổng.
"Mình sẽ phải quên cô ấy..." anh nghĩ, nhưng thật tâm, anh biết đó sẽ là một điều rất khó khăn.

"HAKUBA! KHOAN ĐÃ!"
Ai đó đằng sau vừa hét gọi tên anh.
"Huh?" Hakuba nghĩ. "Còn chụp thêm tấm ảnh nào nữa là tôi sẽ lỡ chuyến bay đấy!"
Ngay khi vừa quay lại, anh trông thấy Ai.

Ai chạy đến chỗ anh, rồi dừng lại. Mặt cô đỏ ửng và thở không ra hơi.
"Ai! À, Shiho? Cô làm gì ở đây? Làm sao cô biết...?"
Ai mỉm cười, cô hít vào một hơi sâu, nhưng mặt vẫn ửng hồng do chạy hết sức.
"Tôi...Aoko bảo với tôi anh sắp đi...vậy nên...tôi đến để..."
Hakuba mỉm cười, chính anh cũng cảm thấy khó hiểu.
"Tạm biệt phải không? Cảm ơn cô đã vượt cả chặng đường đến đây tiễn tôi." Anh ngừng lại, nhíu mày. "Cô không hề đến thăm tôi một phút nào khi còn ở bệnh viện, tại sao thế?”

Ai chớp mắt.
"Cảnh sát không để cho tôi được yên, ý tôi là, tôi là người duy nhất biết được tất cả thông tin về tổ chức. Tôi thực sự không có thời gian." Cô dừng lại.
"Tôi vẫn luôn hỏi Ran về tình hình của anh, cô ấy nói anh đã khoẻ lại, nên tôi nghĩ..."

"Xin mời hành khách cuối cùng ở chuyến bay WL 2471 đến cổng 5 để làm thủ tục." Tiếng loa phát thanh ngắt lời Ai. “Xin mời ông...”

"Um...thôi được rồi, tôi phải đi đây." Hakuba nhìn Ai. "Liệu tôi có thể gặp lại cô không? Nếu có dịp cô hãy đến Anh thăm tôi." Hakuba chợt ngừng lại, anh nhìn Ai đầy hi vọng, đợi cô nói điều gì đó.
Nhưng Ai chỉ nhìn xuống dưới chân và không nói gì thêm.
"...Tạm biệt nhé, Shiho." Hakuba nói, hoàn toàn thất vọng.
"Nhưng..." Ai vừa định nói thứ gì đó thì Hakuba đã quay đi về phía cánh cổng.
Nhìn theo bóng dáng của Hakuba dần xa, Ai bỗng cảm thấy như có một thứ rất quan trọng sắp rời bỏ cô, và không trở lại. Cô sẽ không để điều đó xảy ra. Một lần nào nữa.

"Đừng đi!" Ai đột ngột nắm lấy tay của Hakuba.

Hakuba ngạc nhiên quay lại và thấy một cô gái với khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng kiểu "không biết vì sao mình lại làm thế" đang túm tay anh.

Ai hít một hơi thật sâu, và cất tiếng.
"Anh...anh sẽ đi nghỉ cùng chúng tôi chứ? Ý tôi là...tôi sẽ đi nếu như anh cũng tham gia..."
Ai dừng lại, tim đập mạnh hơn bao giờ hết. Cô không thể hiểu được vì sao mình đến đây, vì sao mình lại giữ anh ấy lại và vì sao lại nói những lời này, dường như...dường như đó không phải là cô!
*Mình đang làm cái gì thế này?* Ai nghĩ. *Anh ấy sẽ nghĩ mình như một đứa ngốc!*

Thế nhưng, trái ngược với dự đoán của Ai, một nụ cười nở trên khuôn mặt của Hakuba, rồi anh quay sang người soát vé đứng ở cổng.
"Làm ơn huỷ chuyến bay của tôi được không? Xin lỗi vì sự chậm trễ."
Ai chớp mắt, không thể tin được vào tai mình.
"Ta đi thôi, Shiho." Hakuba cười. "Hành lí tôi đã xếp xong đâu!"

"Gọi tôi là Ai" Ai mỉm cười, một cảm giác kì lạ nhưng thật dễ chịu xuất hiện từ trong trái tim đã tổn thương của cô. Một cảm giác cô chưa từng cảm nhận được. Kể từ cái chết của chị Akemi.
Hakuba cười và nhẹ nhàng khoác tay qua vai Ai.
“Cảm ơn cô đã đến, Ai." Anh thì thầm.
Ai cảm thấy ấm áp và an toàn, cô thích cái cảm giác này. Có lẽ đây chính là điều mà cô vẫn tìm kiếm.

*************************

1 giờ chiều cùng ngày.

"We had joy, we had fun...We had seasons in the sun..." ba đứa trẻ ngồi trên hàng ghế dài hát ầm ĩ.
"Hừ...trẻ con bây giờ sao lắm chuyện thế?" Shinichi cằn nhằn khi Ayumi hát to hết cỡ vào tai Kudou.
"Anh Shinichi! Hát với chúng em đi! Nào!"
"KHÔNG!" Shinichi và Ran gào lên cùng lúc một cách hãi hùng. Shinichi không muốn hát vì cậu không biết bài này, và cũng không thích nó, Ran lại càng không muốn Shinichi hát, vì...uhm...chắc hẳn ai cũng biết giọng hát của Shinichi ‘tuyệt vời’ đến mức nào.

Và tệ nhất là, Kazuha và Ran cũng đang hát bài đó. Kazuha cứ liên tục nhìn vào chiếc nhẫn của Ran mà trầm trồ ngưỡng mộ, trong khi ánh mắt cứ hướng về phía Heiji.
Heiji chỉ nhìn đi chỗ khác và giả vờ ‘3 không’: không nghe, không nhìn, không biết.

Shinichi cười toe toét và huých tay Heiji. "Có lẽ Kazuha muốn nói điều gì đó với cậu đấy, Heiji."
"Cậu im đi!" Heiji gắt. Cậu đứng dậy và quyết định nên tránh xa khỏi chỗ ‘nguy hiểm’ này.

"Cháu muốn hỏi, bác Agasa," Heiji bước đến chỗ bác già.
"Bác có CHẮC là bác lái được cái xe này không?"
"Tất nhiên, bác đã nói mà, bác học kĩ lắm rồi! Cháu mau về chỗ đi, đừng làm ta phân tâm!" Tiến sĩ Agasa đáp.

“Hay để cháu lái thay cho? Cháu vẫn luôn muốn..." Kaito đề nghị đầy hi vọng, đầu nhô lên hẳn khỏi ghế.
"Ngồi xuống! Kaito!" Aoko lập tức kéo áo Kaito.

"Cậu lái ư? Tôi chưa muốn chết đâu, Kaito! Và tất cả mọi người cũng vậy!" Hakuba châm chọc.
"Vậy sao? Thế mà tôi nhớ là có ai đó đã lao lên rồi hứng ngay viên đạn..." Kaito cười tinh quái.
"Ê! Đừng có nhắc đến chuyện đó nữa! Đồ ngốc!"
"Cậu vừa nói cái gì!? Nhắc lại tôi nghe xem nào?!"

"Hai người họ có bao giờ im miệng lại không?" Ai hỏi Aoko, trong khi Kaito và Hakuba lại bắt đầu cãi vã om sòm.
Aoko lắc đầu, rồi cô mỉm cười với Ai. "Nói thật, tớ không hề ngạc nhiên khi thấy cậu đi cả quãng đường dài đến sân bay để mời Hakuba đi nghỉ với chúng ta!"
"Không hề ư ?"
"Không...ai cũng thấy rằng hai cậu là một đôi tuyệt với mà!" Aoko bật cười, trong khi Ai bắt đầu cảm thấy ngượng.
"Aoko," cuối cùng, Ai nói, "Tớ thật không biết nói gì với cậu nữa!"

Những nhân vật vật chính của chúng ta đang trên đướng đến kì nghỉ thứ hai, họ đã thuê một chiếc xe buýt cỡ lớn để tất cả mọi người cùng đi, nhưng giờ có vẻ như đó lại trở thành một ý tưởng phiền phức và ‘ồn ào’.
Ran và Kazuha bắt đầu chỉ đạo đám trẻ và cả tiến sĩ Agasa cùng hát, và trong khi bài hát đang đến đoạn cao trào, Kaito gật đầu với Shinichi.
Không ai nhận ra cái nhìn đầy nghiêm trọng trên khuôn mặt Kaito.

Họ đi về cuối xe và ngồi xuống. Khi đã đảm bảo không có ai nhìn thấy, Kaito chuyển sự chú ý sang Shinichi, cậu hạ thấp giọng.
"Này, tớ hỏi cậu câu này nhé, cậu sẽ làm gì nếu KID có ý định ‘mượn tạm’ vài viên đá quý trong mấy tuần tới?" Kaito hỏi, vẻ ảm đạm và mơ hồ.
Shinichi mỉm cười.
"Tớ chẳng làm gì cả, KID đã cứu mạng chúng ta mà."

Kaito nhìn cậu ngạc nhiên. "Thật sao?"
“Cho đến khi nào KID tìm được viên kim cương hắn muốn, Pandora, tớ sẽ không ngăn hắn, nhưng sau đó thì..." Kudou cười tinh quái.
Kaito mỉm cười. Đôi mắt cậu ánh lên sự thông minh và sắc sảo. Kaito nhìn Kudou trong một lúc, biểu hiện của cậu lúc đó giống hệt KID.
Cái nhìn sắc lạnh xoáy sâu vào đôi mắt màu xanh biển điềm tĩnh của chàng thám tử.

"Tốt, vậy liệu KID có thể tin cậu để cậu...uhm, nói sao nhỉ...cậu sẽ không tiết lộ thân phận thật của anh ta chứ?"
Kudou mỉm cười. "Tất nhiên, anh ta có thể tin cậy tớ."
Thêm một khoảng lặng nữa giữa hai chàng trai. Xét về một phương diện, vì cả xe đang cất cao giọng với bài hát và Heiji phải dùng cả hai tay để bịt tai.

"Thế thì tuyệt!" Kaito đột ngột mở lời, vui mừng và sung sướng. Vẻ nghĩ ngợi đã biến mất. Cậu lại trở về là Kaito Kuroba.
"Cậu biết không?" Kaito đứng dậy và nhìn Shinichi.
"Có vẻ như một cuộc phiêu lưu mới sắp đến nhỉ?"

Shinichi cũng đứng dậy và nhìn thấy Heiji và Hakuba loạng choạng bước đến cuối xe.
"Lạy Chúa...ai đó làm ơn bảo họ đổi bài khác đi!" Heiji rên rỉ.
"Bằng không tớ sẽ bị suy nhược thần kinh trước khi kịp ta kịp đến khách sạn!" Hakuba lầm bầm.

"Này...Heiji?" Kudou nhìn người bạn thân nhất.
"Cậu có cảm thấy một chuyến phiêu lưu mới đang đến không?"
Heiji chớp mắt, nhìn Kaito và Kudou đang cưới toe toét.
"Chuyện gì thế? Các cậu đang nói về cái gì vậy?" Hakuba hỏi, nghi ngờ.

Rồi chiếc xe đột ngột nhảy dựng lên, bốn chàng trai vấp ngã và ngã lăn ra với cú tiếp đất bằng mặt. Ba đứa trẻ cười sặc sụa đến mức chảy cả nước mắt.
"Oops, bác xin lỗi!" tiến sĩ Agasa nói, tự hỏi sao mình không nhìn thấy khúc gỗ mục nằm ngay giữa đường.

"Biết gì không? Các cậu thế này trông rất dễ thương!" Kazuha nhìn Heiji ngồi trên sàn xe, mặt đỏ lựng, giống như Hakuba, Kudou và Kaito.
Ai và Aoko đang giúp hai cậu “bạn trai” đang ngượng chín cả mặt đứng dậy.
"Đây sẽ là một kì nghỉ tuyệt vời!" Aoko cười.
"Ừhm" Ran đồng tình khi cô nâng Shinichi dậy, và hôn nhẹ vào má cậu.
Mặt Shinichi lại đỏ tưng bừng khiến cho tất cả bật cười.

"Đây sẽ là kì nghỉ hè tuyệt vời nhất của chúng ta!"

Mặt trời toả nắng ấm áp, bầu trời và những rặng núi xanh dần hiện lên trên nền cảnh. Biển nằm giữa những ngọn núi, phản chiếu lấp lánh ánh mẳttời rực rỡ.
Nổi bật trên khung cảnh tươi đẹp đó là chiếc xe buýt màu vàng tràn ngập tiếng cười và lời ca.

Có phải trước mắt họ là một cuộc phiêu lưu mới như Kaito đã nói?
Dù sao thì cũng sẽ không thiếu những câu chuyện hấp dẫn để đón xem khi có đến ba thám tử và một ảo thuật gia cùng những người hết sức vui vẻ đi nghỉ cùng nhau!

END

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
pewendy171



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 239
Birthday : 17/01/1997
Age : 19
Đến từ : 1 nơi xa lắm.....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   14/11/2010, 13:49

Tem tem tem
May quá, qua ngoại xin được cậu cho ngồi máy XD ( apple hẳn hoi đấy nhé ^^)
Lúc Shin cầu hôn Ran hay ghê, mà Ran vẫn tỉnh bơ, ko có hề hấn j`:h11:
Còn chị Kaz chắc cũng mong anh Hei làm như vậy rồi :h22:
Lảm nhảm nãy giờ, Vote cho Anita
ráng làm việc lớp rồi làm fic nghen ^^!
Về Đầu Trang Go down
shinranisone



Tổng số bài gửi : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   15/11/2010, 00:56

Bạn thật là...tuyệt vời!
Nhưng tại sao bạn lại post lúc gần 2h sáng làm mình suýt bỏ lỡ mất cái kết hay như thế này chứ!
Ah! Nhân đây cho mình hỏi moonlight hotel có sự tham gia diễn xuất của các diễn viên nữ như: Ran, kazuha, aoko, ai,... không? Vì mình đọc đoạn đầu không thấy họ nên mình không đọc nữa. Sorry!!! Look forward to your answer! :geek: :queen:
Về Đầu Trang Go down
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   15/11/2010, 05:44

shinranisone đã viết:
Bạn thật là...tuyệt vời!
Nhưng tại sao bạn lại post lúc gần 2h sáng làm mình suýt bỏ lỡ mất cái kết hay như thế này chứ!
Ah! Nhân đây cho mình hỏi moonlight hotel có sự tham gia diễn xuất của các diễn viên nữ như: Ran, kazuha, aoko, ai,... không? Vì mình đọc đoạn đầu không thấy họ nên mình không đọc nữa. Sorry!!! Look forward to your answer! :geek: :queen:
Mình post buổi trưa mà, chứ 2h sáng ai mà dậy nổi :h3:
Moonlight Hotel có sự tham gia đầy đủ của tất cả các nhân vật nữ, nhưng đến chap 6 họ mới xuất hiện, vì theo ND fic là 4 anh chàng nhà ta lén trốn bạn gái đi phá án, nên đọc đoạn đầu bạn chưa thấy họ xuất hiện đâu ==
Hi vọng bạn ủng hộ fic của mình và hãy trở thành một active member nhé :h1:

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Amy lee



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 82
Birthday : 15/12/1997
Age : 18
Đến từ : Little Rock,Arkansas

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   15/11/2010, 14:22

Bây giờ mới com được, tội lỗi quá
Chap cuối hay tuyệt Anita giỏi thật đó
mà sao bọn trẻ con lại đi cùng nhỉ, trong MH có đâu ta, này giờ vòng vo quá, voteeeeee
:P
Về Đầu Trang Go down
candy_l0v3_kid&c0nan



Nữ Sagittarius
Tổng số bài gửi : 189
Birthday : 29/11/1997
Age : 19
Đến từ : My heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   15/11/2010, 21:15

ôi trời ơi, bị cắt mạng mấy hôm nó thành thế này đây, lại k được tem :h3:
ôi, chap cuối cực kỳ lãng mạn (đoạn đầu) và tuyệt vời (đoạn cuối và... cả chap XD). Mong chap mới MH của ss ạ :queen:
vote XD
Về Đầu Trang Go down
Kaz



Nữ Aquarius
Tổng số bài gửi : 68
Birthday : 06/02/1997
Age : 19
Đến từ : Hỏi lắm thế? Bộ hỏi cung người ta à?

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   19/11/2010, 12:09

hức hức... tem của tui...
chap cuối ss anita dịch hay wá, hay hơn hẳn bản gốc, nhất là lúc Shin tỏ tình với Ran. :P Thêm cái đoạn "Shin tỉnh tò, Ran tỉnh bơ" vào là hay hơn hẳn! Chứ trong bản kia thì... chưa gì Ran đã Yes loạn lên :|

Ss ơi, cái chuyến đi cuối truyện không phải là chuyến ở MH đúng ko ạ? Vì rõ ràng lúc đó mấy chàng trốn nàng đi chơi mà?! Em hơi nghi vì tác giả để đoạn kết SC lửng lơ quá. :face:

Vote nhiệt tình!!!!!
Về Đầu Trang Go down
amethyst



Nữ Scorpio
Tổng số bài gửi : 109
Birthday : 27/10/1996
Age : 20
Đến từ : N-field

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   7/12/2010, 12:08

hay quá, KID vui thật, bị nói có 1 chút mà tấn công người ta thấy ghê lun
KID fic này anh hùng quá ^^ :x
Về Đầu Trang Go down
http://vnvista.com/amethyst_ruby
conan_5897



Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 42
Birthday : 05/08/1997
Age : 19
Đến từ : JP

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   13/12/2010, 13:20

bài viết hay quá mình có thể chia sẻ với những trang wed khác để cùng thưởng thức được ko??? :?:
Về Đầu Trang Go down
Anfu



Nữ Aries
Tổng số bài gửi : 1578
Birthday : 03/04/1995
Age : 21
Đến từ : Oxford

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   13/12/2010, 14:39

conan_5897 đã viết:
bài viết hay quá mình có thể chia sẻ với những trang wed khác để cùng thưởng thức được ko??? :?:
Tất nhiên là được bạn ạ :oops: . Chỉ cần bạn ghi rõ nguồn là conan.forum-viet.net và dịch giả của truyện là mình nhé. Xin nói thêm một chút là các chap từ 1-6 là do một ss khác trên acc.vn dịch, mình chỉ dịch từ chap 7 trở đi :) Còn nguồn của fic gốc là ở fanfiction.net
Nếu bạn muốn rõ ràng hơn thì ghi vậy cũng được, nhưng nhất thiết bản quyền của fic dịch phải thuộc về CFC (ít ra là từ chap 7-24), vì mình chỉ post đầy đủ fic này tại đây thôi :oops:
Việc không ghi rõ ràng bản quyền sẽ dẫn tới nhiều rắc rối sau này, nên bạn hãy thực hiện đúng trước khi post bài nhé Very Happy

______________________________

Trịch Vía Bang
- Cố Vấn Bang Hội -
Về Đầu Trang Go down
http://anfucafebook.blogspot.com/
Ice



Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 206
Birthday : 03/10/1998
Age : 18
Đến từ : xứ sở hoa anh đào

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   9/8/2011, 18:35

Chị anita dịch hay quá vote cho chị. Mà chị cho phép em mang cái này sang 4rum khác nhé em sẽ khi rõ nguồn và tên tác giả :rolling eyes:

______________________________
Mọi người ghé qua forum Love Manga của mình nha ^^



Another

Về Đầu Trang Go down
pewendy171



Nữ Capricorn
Tổng số bài gửi : 239
Birthday : 17/01/1997
Age : 19
Đến từ : 1 nơi xa lắm.....

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   11/8/2011, 11:16

*Bay zô*
Fic này cho Wen post ở web khác nha Anita^^ Wen sẽ ghi rõ tác giả, dịch giả và nguồn gốc, nha ^^
p/s: Tks nghen >_^
pp/s: trời ơi, mình dag spam T TT
*Bay ra*
Về Đầu Trang Go down
Ever Clifford



Nam Scorpio
Tổng số bài gửi : 661
Birthday : 30/10/1998
Age : 18
Đến từ : Disney land

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   4/11/2011, 17:03

chị anita kiếm nguyên tác ở đâu thế ạ?
gay cấn+hài hước+thót tim+bất ngờ+...(không nói hết được, ôi trời ơi tieuthu2

______________________________
TRỊCH VÍA BANG
Heavy Vía Organization
Online thường trực, phát bực thường xuyên
Hiện vẫn đang tuyển những thành viên đủ tiêu chuẩn (aka những ai nặng vía)
WTO = Welcome To Organization



>>Hướng dẫn - Quy định box Fan Fiction<<



Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùng
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)   Today at 09:52

Về Đầu Trang Go down
 

[Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 4 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4

 Similar topics

-
» [Long Fic Dịch] Kì trại hè (Summer Camp)
» Âu Cơ - Lạc Long Quân - Truyện tranh
» Chả Cá Thăng Long
» Duyên tình lạc bến - Bà Tùng Long
» Salad thanh long đỏ

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Đã Hoàn Thành-