CFC
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ...
Login để yêu thương... ^^

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Cam_im10


Conan Fan Club
 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập

Share
 

 [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... , 10, 11, 12  Next
Tác giảThông điệp
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty8/6/2012, 21:54

First topic message reminder :

Author: DraNYC (aka VnDrag aka RyanMcCain, whatever you like cười lăn cười bò)
Rating: K (không có ý định tăng lên đâu [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962))
Gerne: Humor
Disclaimer: Mềnh không sở hữu những bạn xuất hiện trong fic (tất nhiên), và không hề có ý định nói xấu, trêu chọc một bạn nào cả ^^ Nếu có gì quá đáng, các bạn tự nhiên comment và mình sẽ sửa.
Status: Finished


Hồi I - Sự thành lập
Trước khi ta bắt đầu với những cuộc phiêu lưu... à nhầm, những cuộc trò chuyện có phần vô bổ của bản bang, ta hãy bắt đầu từ việc tìm hiểu sự thành lập của bang nhé.
Một ngày đẹp trời nọ, mà chính xác là vào ngày 28 tháng 5 năm 2012, DraNYC, một thành viên năng nổ nhưng có phần hơi hùng hổ (thực ra là cực kì hùng hổ, hay nói đúng hơn là hổ báo), sau khi ngồi ngắm mãi ngôi nhà thứ hai của mình (tức CFC thân yêu) mà chẳng thấy có bất kì bài viết nào mới để ném đá, đã chán nản thử mò vào Phòng Chém gió của nhà. Đây đúng là một lần thử vận may, bởi theo những tính toán của Dra, cứ mỗi lần Dra mò vào phòng chém gió (tức Chatbox) là mọi người lặng lẽ chuồn thẳng.
"Ngày hôm nay cũng không đen lắm nhỉ." Dra nghĩ khi thấy trong phòng vẫn còn hai nhân vật: Một là đồng chí huynh (cựu sếp nick đỏ kyougoku, ngày hôm đấy vẫn còn mang nick đỏ), hai là đồng chí Randochl (sau hai câu chào hỏi thì lại phát hiện ra đấy là đồng chí thuy97, tên thân mật là thuy, H2O, Milky, blah blah blah... lúc đó đang triển khai thần công mượn xác người khác) Nhìn thấy hai cái tên thân thương, Dra mừng như bắt được vàng, và mặc kệ lúc đó *hình như* chưa ăn uống gì, Dra lập tức nhảy vào thăm hỏi hai người. Ba đồng chí say sưa chém gió, một lúc sau thì phát hiện ra...
- Các bạn kia... không hiểu sao cứ khi mình lên là thấy các bạn ý off.
Đấy là lời nhận xét của Dra.
- Để dành onl ban đêm - Huynh Kyo phát biểu
- Đó, hôm qua đệ onl ban đêm mà! - Dra phản đối - Mà mình vừa thò mặt lên thì các bạn ý chuồn.
-... Hiện tượng lạ ở CFC. - Huynh Kyo nhận xét cộng thêm một cái emo cười lăn lộn.
- Chắc tại chị em mình nặng vía - thuy đóng góp ý kiến.
- Sắc phong cho đệ danh hiệu giải tán đám đông. - Huynh Kyo nói
- Xin lĩnh chỉ. - Dra cười
...
Không ai nói gì
- Chuyện ba người giữa ban trưa. - Cuối cùng huynh Kyo nói
- cười lăn cười bò- Lời nhận xét của thuy
- Anh đoán sau khi chúng ta off thì đám kia sẽ hùng hổ kéo vào đập cbox.
- Hic - Dra rơm rớm nước mắt, sau đó... - *Mình có nên lập hội những người tự kỉ vì vía nặng không nhỉ?*
thuy hào hứng ủng hộ ngay tắp lự
- Lập ngay lập ngay ss ơi. - Nhắc đi nhắc lại do quá hào hứng.
- Vậy giờ huynh xưng hô với đệ thế nào nhỉ? - Kyo nghĩ ngợi - À... Bang chủ! *có vẻ được nói bằng giọng của người vừa có phát hiện lí thú*
- Vâng, chào các Bang chúng - Dra hớn hở sau khi được thăng chức.
Vậy là bổn bang được thành lập.
Sau đó thì...
- Ai đó cho cái khẩu hiệu của hội đi. - Huynh Kyo nói
Vụ này khó à nha...
- Eto... giờ không nghĩ ra cái khẩu hiệu nào cho ra hồn... - Dra gãi đầu
- Tên hội là Vía Đại Hội à? - Huynh Kyo đổi chủ đề đột ngột (Vậy đây là cái tên đầu tiên của bang [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962))
- Vì tương lai của các đồng minh nặng vía. - Dra hí hửng cho ý kiến về khẩu hiệu, và tất nhiên là...
- Khẩu hiệu thì nên nghĩ lại - Kyo góp ý.
Lại ngồi nghĩ.
- Tên bang... hay là Đại Vía Bang? - Dra phát biểu
- Nhưng anh thích hội tên là Bang Trịch Vía. - Huynh Kyo nói.
- Tên này hay - thuy lập tức tán thành, và vì là người ba phải, Dra gật luôn
- Okay, Bang Trịch Vía.
Một lúc sau lại thấy thuy phát biểu
- *Vì nặng vía nên* Online trường trực, phát bực thường xuyên.
Câu nói vu vơ này như sét đánh ngang tai Tân Bang chủ DraNYC. Nhưng vì bang chủ đã đói nên đành bỏ đi không ý kiến. Còn huynh Kyo thì gật luôn
- Lấy làm khẩu hiệu được đấy.
Đúng lúc đó, đồng chí windy_august (còn gọi là Wind), nhảy vào buôn cùng.
- Mọi người ăn cơm chưa zị? - Một câu hỏi cực không liên quan
Sau khi đọc lại cái phòng chém gió, wind phát biểu
- Bang nặng vía cười lăn cười bò
- Bậy, bang Trịch Vía! - Huynh Kyo nạt luôn, sau đó gọi ời ời - Bang chủ đâu roài, lại bảo coi! (Giọng này nếu bang chủ có nghe thấy chắc cũng sợ dựng tóc gáy, nhưng đáng tiếc lúc đó bang chủ đang đi ăn cơm nên không nghe thấy.)
Vậy là bang chủ để mặc các bang chúng buôn bán ầm ầm trong phòng chém gió, mãi sau mới lên trở lại.
Và phần sau buôn bán những cái gì... đến bản thân bang chủ cũng không nhớ nữa.
Nói tóm lại, qua buổi trưa định mệnh ấy, bang đã được thành lập, chỉ có bốn thành viên (vì wind khi thấy bang chủ lên đã nài nỉ đăng kí tham gia bang), lấy tên gọi Bang Trịch Vía, với khẩu hiệu "Online thường trực, phát bực thường xuyên"
Hai dòng tên bang và khẩu hiệu ấy đã được đưa vào chữ kí của mỗi bang chúng, như một trademark riêng của bang.
Đó là bước đà giúp cho bang sau này oanh tạc CFC và độc chiếm Phòng Chém gió
Và tất cả là lỗi do DraNYC, một con nhóc rỗi việc và một buổi trưa đã lên ca thán
- Sao mỗi lần mình lên là mọi người đi mất.
Những diễn biến tiếp theo, những sự việc tiếp theo sẽ được cập nhật trong các hồi tiếp theo.
Giờ thì... xin cho mình tạm dừng bút. Sao nào, bang chủ cũng cần nghỉ chứ.
Hẹn gặp lại các bạn.

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo


Được sửa bởi DraNYC ngày 9/11/2013, 23:12; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com

Tác giảThông điệp
HaibaCo

HaibaCo

Nam Gemini
Tổng số bài gửi : 1115
Birthday : 07/06/1996
Age : 24
Đến từ : Friend of Detective Boys

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty17/2/2013, 12:37

Bạn "ếch" này dai thế nhở cười lăn cười bò. Mà chàng cũng rảnh ghê. Thấy người ta đến thăm rồi còn...làm bộ cười lăn cười bò. Nhưng mà thấy số chàng Ro như vậy, chả biết khổ hay sướng nữa cười lăn cười bò

PS: Vào năm học rồi nhưng chị vẫn phải post đều đặn hết mức có thể đấy phon8
Về Đầu Trang Go down
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty12/3/2013, 23:08

Phần này là hơi bị bửa này [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962 Vì mềnh viết trong lúc đầu óc rỗng tuếch chả có cái gì....
Nhưng mà phần sau còn bửa hơn cười lăn cười bò Vì đang trong giai đoạn chỉnh sửa nên chưa up cái phần đấy....
Mấy cả hết nguyên quyển sổ chém gió rồi [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962 Kinh thật, mình thực hiện "project" chưa được nửa năm đã hết nguyên quyển sổ, chữ thì bé tí cười lăn cười bò
Phần này nó nhạt hết mức nhưng là nền tảng để sau này dìm hàng nên đừng than vãn [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962 Thôi, mềnh đi học tiếp bài...

Hai tháng nữa trôi qua và chân chàng Ro cuối cùng cũng lành. Trong thời gian nằm nhà dưỡng bệnh và học bài cùng "gia sư" (buổi sáng nàng Jul đi học thì có ngay tu sĩ Lò Rèn và thỉnh thoảng là ngài cố vấn trực tiếp đến kèm chàng Ro học bài, hay nói chính xác hơn là ép chàng học bài làm chàng ức hết chỗ nói. Người ta là thương bệnh binh cơ mà, sao bắt học kinh thế, lại còn ngồi nhòm nhòm như kiểu canh không cho phạm nhân trốn tù!), chàng thấy IQ của mình tăng thêm mấy phần. Ít ra bây giờ nhìn quyển vở Toán chàng không có cảm giác mình đang học... tiếng Lào nữa. Nhưng còn những môn như kiểu Lí với Hóa thì... chàng vẫn thấy mình ngu như ngày nào (ờ vì chàng có chịu học quái đâu)

Sau khi chàng Ro lành xương ba ngày, nhà trường tổ chức thi văn nghệ (theo ý kiến của chàng là bày trò thừa hơi, thi đến nơi rồi còn văn nghệ với chả văn gừng, nhưng vì thấy cô Juli hưởng ứng kinh quá nên chàng không dám ý kiến với cô, chàng chỉ làu bàu điếc ráy bạn chàng chơi). Cô Juli phát động cuộc thi ngay hôm đầu tiên chàng Ro đi học lại, ngày thứ hai cô nói

"Tùy các cô các cậu quyết định đấy."

Nhưng em nào cũng hiểu ý cô là không tham gia cô sát!

Sui mới học ở lớp chưa được bao lâu mà chả hiểu sao đã leo được lên chức lớp trưởng. Giờ thì chàng ta lon ton chạy lên bục giảng

"Các hình thức biểu diễn năm nay chỉ có hát và diễn kịch, hoặc kết hợp cả hai thành nhạc kịch miu-dích-cồ. Các bạn muốn chọn hình thức nào?"

Cả lớp lập tức nhao nhao

"Kịch đê! Còn phải hỏi nữa à?!"

"Romeo Juliette đê, có ngay diễn viên ở đây nè, hố hố!" (Cô Juli nhăn mặt. Khiếp, thằng nào cười rõ vô duyên.... Y hệt ông tu sĩ ngày xưa....)

"Đảm bảo mùi mẫn còn hơn bản gốc, hí hí!"

Chàng Ro và nàng Jul quyết định ngồi im không ý kiến. Nàng Jul là im theo kiểu bơ lát còn chàng Ro im theo kiểu sợ cãi lại thì ăn đòn. Nhưng tóm lại là cả hai im lặng, mà im lặng thì mang nghĩa đồng ý, theo ý kiến của đám đông.

Chợt có tiếng nói vang lên

"Thôi diễn Những người khốn khổ đi các trẻ. Diễn cái kia chuối lắm!"

Cả lớp lại nhao nhao

"Đứa nào phá đám đấy?"

"Trật tự đi nhá!"

"Ăn dép bây giờ!"

Sui giơ tay lên

"Các bạn yên nào...."

Nhưng cả lớp vẫn cứ ầm lên như cái chợ vỡ. Chàng tức mình lôi trong túi áo ra một... cái còi rồi đưa lên miệng làm đánh "toét" một cái.

TOÉTTTTTTTTTTTTTTT!!!!!!!!!!!!!!

Cả lớp lập tức im thin thít. Sui thổi xong một phát hết hơi đỏ mặt tía tai rồi nói

"Biểu quyết đi! Ai đồng ý diễn Romeo và Juliette, giơ tay."

Gần hết lớp vung tay lên hí ha hí hởn. Thế là dù có ai phản đối cũng sẽ thành thiểu số, vậy nên Sui chốt luôn.

"Được rồi, thế thì diễn...."

"Mình phản đối nhá!" Linea giơ tay lên. Ờ, chắc không có gì lạ, nàng này kiểu gì chả phản đối

"Xin lỗi, số đông đã quyết, mời bạn ý kiến lần sau." Sui thản nhiên phớt lờ, nhưng Linea chưa thôi

"Đề nghị biểu quyết luôn diễn viên vào vai nhé!"

Nàng Jul ngồi bên cạnh chàng Ro lẩm bẩm

"Ta thề, cô ta mà không im ngay đi là ta...." *Vặt lông? Cắt tiết? Cạo đầu? Là ta sao?*

"Bình tĩnh, bình tĩnh..." Chàng Ro ngồi bên cạnh cũng lẩm bẩm

"Đúng đấy." Guido khoanh tay lại và tiếp tục bấm điện thoại "Biểu quyết cho nó dân chủ."

"Với cả cả trường ai cũng biết hai tên này 'én én' rồi, bây giờ lại đưa vào đây nữa thì nhạt lắm...." Một phần tử chống phá nào đó lên tiếng. Sau đó cả lớp bắt đầu hùa theo

"Ừ, ừ, nghe cũng có lí..."

"Cho diễn thử tuyển vai đi!"

"Yêu cầu công bằng nhá! Mình yêu sự công bằng, hố hố!"

Điệu cười vô duyên lại khiến cô Juli nhăn mặt và cô đập tay xuống bàn

"Các cô các cậu trật tự! Biểu quyết chọn vai đi, nhanh lên để còn làm tích phân! Có mấy trăm câu đang chờ đây này, ở đấy mà câu giờ!"

"Câu giờ đi lớp trưởng!" Một phần tử nào đó phát biểu làm cả lớp cười ầm lên. Sui lại thổi còi đánh "toét" một cái

"Trật tự! Chúng ta biểu quyết vai Romeo trước. Các bạn đề cử ai?"

Lập tức những tên con trai trong lớp và hầu hết các bạn nữ chỉ tay vào mặt Romeo. Chàng giật thót, mặc dù đã đoán được 99% chuyện này sẽ xảy ra

"Ơ cái gì đấy? Tưởng biểu quyết phải công bằng cơ mà? Ứng cử viên nữa đi chứ sao chỉ mỗi tôi?!"

"Vì có đứa nào dám đóng cái vai sến chảy nước ấy đâu." Pà rí bình luận

"Có ngươi." Chàng Ro nói. Pà rí nhìn chàng ta

"Nhưng dù sao thì ngươi cũng không thay đổi được gì nữa rồi, mọi người hơi bị tín nhiệm ngươi đấy, chúc mừng!"

"Đồ đểu." Chàng Ro lầm bầm và ngồi xuống. Sui hỏi tiếp

"Biểu quyết vai Juliette nào. Các bạn đề cử ai?"

Lần này thì số lượng đề cử chia ra làm đôi. Một nửa chỉ Juliette, một nửa chỉ Linea. Sui gãi đầu

"Hay nhỉ, bằng nhau à?"

"Cho oẳn tù tì đi ai thắng thì đóng." Một ai đó ý kiến. Sui gật đầu

"Được đấy. Hai chị oẳn tù tì đi."

Hai nàng quay vào nhau, tay giơ lên....

***

"Chàng, thế quái nào mà ta lại thua thế hả hả hả hả?!!!!" Nàng Jul kêu ầm lên với chàng Ro. Chả là ba keo oẳn tù tì nàng thắng được mỗi keo đầu. Oẳn mãi 15' sau thì "nàng kia" thắng chung cuộc 2/3. Thế là Linea ăn vai ngon ơ còn nàng Jul ngồi ức chế với chàng Ro.

"Chắc tại số nàng đen.... Mà oẳn tù tì cũng là cả một nghệ thuật đấy. Đừng lo, lần sau nàng oẳn thắng chắc ấy mà...."

Chàng Ro nói chuyện an ủi ăn nhập được mỗi câu đầu, câu sau và sau nữa chả hiểu để làm cái gì. Nàng Jul không nói nữa. Nàng ngồi nghĩ một lúc. Nàng tính chuyện...

Ừ, nếu mà không ăn được vai chính thì đây cũng chả thèm vai phụ! Thật là mờ nhạt! Xì... À, đúng rồi, đã thế....

Nàng Jul nghĩ được cái gì đấy hay hay liền hí hửng giơ tay phát biểu với cô Juli

"Em thưa cô!"

"Ừ?" Cô Juli vừa chơi Pikachu trên điện thoại vừa trả lời

"Cho em viết kịch bản ạ!"

Im phăng phắc

Một giây...

Hai giây....

Cô Juli ngẩng lên

"Em viết kịch bản hả Juliette?"

"Vâng." Nàng Jul gật đầu "Em đảm bảo kịch bản này diễn là lớp mình ẵm giải đặc biệt luôn!"

Nàng nói chắc nịch làm cô Juli xiêu xiêu. Cô xoa cằm (thói quen từ thời trước khi đi Thái) rồi nhún vai

"Được thôi."

Nàng Jul ngồi xuống, xoa hai tay vào nhau và nở "nụ cười ác quỷ" khiến chàng Ro chột dạ. Trời đất, cười kiểu này.... Nụ cười... mang đầy điềm báo gở....

*End chap 10*

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
HaibaCo

HaibaCo

Nam Gemini
Tổng số bài gửi : 1115
Birthday : 07/06/1996
Age : 24
Đến từ : Friend of Detective Boys

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty13/3/2013, 00:15

Có fic của chị là nhảy vào bóc tem rồi cười lăn cười bò

Em đâu thấy phần này cũng đâu có đến nỗi nhạt cười lăn cười bò. Ít ra nó cũng là cho đứa như em phải suýt cười trong khi đang on lén cười lăn cười bò

Vậy khả năng cao sắp tới có một màn kịch hài giữa các nhân vật. Nhưng theo tình hình này thì nàng Jul sẽ không để nàng Linea chạm đến một sợi tóc của chàng Ro đâu cười lăn cười bò

Em vote và cũng...đi học bài tiếp đây ạ cười lăn cười bò
Về Đầu Trang Go down
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty15/3/2013, 22:36

Mình đang học Sinh. Nhưng tình hình là học mãi nó chả vào gì cả nên thôi mai đành Sống chết mặc bay cười lăn cười bò
Đoạn bên dưới được viết trong cơn hoảng loạn trước giờ thi Toán nên nó cực kì điên [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962 Trong lúc tác giả đang hấp hối dẫn đến đầu óc không bình thường có gì sai sót mong các bạn bỏ qua cho cười lăn cười bò

11) The Play

Ngay sau khi xí xong chức đồng đạo diễn với "lớp trưởng Sui" kiêm luôn viết kịch bản, nàng Jul hẹn chàng Ro chiều sang nhà nàng. Dù không hiểu vì sao nàng bảo thế, chàng vẫn cong lưng đạp xe giữa cái nắng chiều và giữa trời nóng hơn đổ lửa để đến nhà nàng Jul.

Lúc đến nơi, chàng nhìn vào trong nhòm ngó, thấy nàng đang ngồi trong vườn, dưới tán cây cổ thụ ở chỗ góc vườn, cái chỗ hôm trước chàng đã thi triển thần công leo cây rồi lại... tụt cây để chạy chó đuổi! Dựng xe vào hàng rào, chàng Ro loay hoay trèo qua "đống gỗ làm cảnh" và rón rén đi vào, tính trêu nàng Jul. Và lẽ ra chàng đã thành công rồi, nếu em bẹc của nàng Jul không giở chứng xồ ra với hi vọng tợp chàng một phát.

Nghe tiếng sủa, nàng Jul mới ngẩng đầu lên và thấy chàng Ro đang trong tư thế sẵn sàng choảng nhau với em chó. Nàng vội ra lệnh

"Lou, đi vào trong!"

Nhưng em chó dứt khoát không nghe lời. Chàng Ro thì cứ đứng khom khom rồi bảo

"Nàng cứ để nó cho ta xử lí!"

"Ai cho đụng vào chó nhà người ta!" Nàng Jul sầm mặt rồi vận thêm mấy thành công lực ra lệnh cho em chó "Đi vào!!!!"

"Cái gì mà ồn thế?!!!" Tiếng ngài cố vấn từ trong nhà vọng ra. Nàng Jul đáp

"Cha, Lou nó không nghe lời con."

"Nó đang đuổi con!" Chàng Ro góp vào

"Thế cứ để nó tợp cho thằng nhóc một miếng..."

"Bác đùa con à?!!!!" Chàng Ro ré lên, tiếng ré của chàng, bất ngờ thay, lại khiến em bẹc đang hăng máu sợ đến mức cụp đuôi chạy biến ra sau nhà. Còn nàng Jul thắc mắc

"Rõ ràng ta đã xích nó vào rồi cơ mà? Sao lại xông ra đây?"

"Chắc xích tuột." Chàng Ro ý kiến

"Không, là ta thả đó." Ngài cố vấn lại nói vọng ra. Chàng Ro nghe xong nghẹn ngào không biết nói gì thêm

"Thôi vụ này để đấy ta xử sau." Nàng Jul kéo tay bức tượng đang đứng trơ ra giữa sân nhà nàng kia (mà tượng xấu như ma chứ có đẹp gì cho cam) "Đi ra đây, ta mới có vài ý tưởng hay cực."

Chàng Ro lẽo đẽo đi theo nàng, ngồi xuống bên cạnh nàng và thò đầu ngó xem nàng đang "mưu đồ mờ ám" cái gì....

Chàng lạnh gáy khi thấy nàng Jul toàn bày mưu sát thủ để ám sát "Juliette".

"Cái gì đây?" Chàng thảng thốt

"Kịch bản." Nàng Jul nhún vai

"Juliette trượt chân ngã xuống sông do không biết bơi nên đã... chết đuối." Đọc xong cái kết đầu tiên, chàng hồn nhiên ngẩng lên hỏi "Ủa, nàng đang tả nàng hả?"

"Vô duyên!" Nàng Jul thò tay ra "bốp" cho chàng một phát làm chàng hết ham phát biểu. Chàng chúi mũi đọc tiếp. Cái kết tiếp theo... Juliette gặp chó sói, chết thay cho cô bé quàng khăn đỏ. Chàng Ro lăn ra cười sặc sụa

"Đùa nhau à?!"

"Tiếp đi!"

Juliette bị nội thương dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, Juliette sống thực vật, Juliette rơi xuống đầm cá sấu... toàn thấy kế giết người không. Hình như chỉ có mỗi cái sống thực vật là còn có chút nhân đạo. Chàng Ro hỏi

"Thế sao không thấy Romeo trong đống này?"

"Chàng hả? Lúc xảy ra chuyện này... chàng die rồi."

"WTH?!!!! Đùa nhau à?!!!"

"Ai thèm đùa. Chàng tử trước Juliette, sau đó 'nàng' ta đi theo, còn ta sẽ đôn Pà rí với Crys lên tuyến nhân vật chính. Hí hí hí hí hí!!"

"Ủa sao nàng cười nghe giống ngựa dzợ?"

"Chàng răng ngựa ấy, trật tự! Người ta cười sao kệ người ta chứ, vô duyên!"

Bị mắng, chàng Ro nín khe. Chàng nín và tự hỏi chả hiểu sao cứ mỗi lần phát biểu là lại bị mắng. Có phải là do chàng... quá ngâu? Cơ mà chàng ngâu thế thì nàng còn gọi đến đây cho đọc kịch bản làm gì nhẩy? Chàng hỏi

"Ủa thế ta đến... làm cảnh hả?"

"À, có việc cho chàng đấy." Nàng Jul chìa sang cho chàng một quyển sổ khác "Kịch bản những hồi đầu. Ta đã quyết định biến nó thành nhạc kịch. Nhiệm vụ của chàng là... chèn nhạc vào hộ ta. Dùng nhạc lãng mạn đấy biết chửa, đừng có chơi rock ta chịu không nổi đâu."

"Thế thì nàng tự mò cũng được chứ sao bảo ta..."

"Có làm không? Phản đối hả?" *Lườm một phát rát mặt*

"À, đâu..."

"Chàng không thích chứ gì? Ta làm một mình vậy. Đồ khô khan, chả có tí 'rầu-man-tịch' nào sất. Biến đi, về nhà mà ngủ nướng. Ta thấy mấy hôm nay chàng kêu thiếu ngủ kinh lắm cơ mà. Về đê!"

Nàng Jul làm một tràng nổ lép bép như dây pháo tiểu làm chàng Ro thấy đầu ong ong như có ai vừa quấn dây pháo ấy quanh đầu chàng mà... đốt. Chàng gãi đầu ba cái, gãi tai hai cái, gãi gáy bốn cái rồi đứng lên đi ra cổng. Nàng Jul giật mình gọi

"Ê này, làm cái gì đấy?"

"Thì.... ta đi về theo yêu cầu của nàng còn gì." Chàng Ro ngơ ngác

"Đuổi phát là đi thế à? Thế loại gì thế, chả có tí gì kiên định cả. Chàng ngồi xuống đây làm việc cho ta coi, đừng có trốn tránh trách nhiệm!"

"Ủa thế đuổi đi mà không đi, đứng lại nhỡ có thằng nó sút cho vỡ mẹt tòe mỏ thì tính sao?" Chàng Ro cãi

"Thì tính sau. Mà chàng ám chỉ ta sút chàng vỡ mẹt tòe mỏ hả?"

"Đâu có...."

"Ngồi xuống, nói nghe không?"

"Dạ nghe...." Chàng Ro líu ríu ngồi xuống. Bị nạt mãi chàng quen rồi, nhưng trời thì đang nóng, tự dưng chàng thấy người khó chịu sao sao ấy. Cầm quyển sổ trên tay, chàng chỉ muốn xé nó đi quách cho đỡ rách việc, nhưng chàng sợ bị "tửn". Thế là chàng đành nuốt sự khó chịu của mình xuống và lật quyển sổ ra. Trước mặt chàng là hồi I, hồi II,... hồi n (với n là số tự nhiên lớn hơn 5!). Ặc, lắm hồi dữ...

Nhạc nền? Nhạc nền à.... Chàng mò mẫm lục túi lấy em "Pọt" của chàng ra. Chàng cắm tai nghe vào và bắt đầu chạy ngẫu nhiên để chọn nhạc.

Mười phút sau nàng Jul ngó sang, thấy chàng đang hí hoáy ghi "If tomorrow never comes". Dù chẳng hiểu cái bài này sẽ đút vào đâu (chắc cái lúc chàng sắp die theo lời nàng nói) nhưng nàng cũng không thắc mắc. Đang định quay về làm việc tiếp thì nàng nhác thấy có cái gì đó lạ lạ trong quyển sổ của nàng. Thế là nàng lại thò đầu sang nhìn.

Nàng thấy ở bên trên "chữ xấu" của nàng có thêm mấy dòng chữ mà gà bới còn phải bái làm cụ của chàng Ro. Nàng nheo mắt mãi mới dịch ra nổi chàng ta viết lung tung cái gì

"Nàng à, nàng còm lắm. Ốm nhom ốm nhách. Trông nàng như con cá lòng tong ta mới vớt ở ngoài ao lên chiều hôm trước ấy....."

"Romeo!!!!!!" Nàng Jul đập bộp quyển kịch bản của mình lên đầu chàng ta "Cái gì đây?!!!!!"

"Cái gì là cái gì? Người ta đang lọc nhạc mà..."

"Lọc cái gì mà lọc?!!! Hỏng cả kịch bản của người ta rồi! Đưa đây!" Nàng Jul giật lại quyển sổ

"Ta đâu làm gì..." Chợt thấy dòng chữ xấu hơn cả Quỷ Dạ Xoa của mình, chàng gãi đầu "Ta ngứa tay chút thôi mà, xin lỗi. Mà đằng nào nó chả mang nội dung bôi bác..."

"Có bôi bác thì ta cũng đâu mời chàng sờ vào. Tập trung vào chuyên môn đi, nghe chưa?!"

"Vâng, em biết rồi." Chàng Ro xịu mặt, mở nhạc lên nghe tiếp

Cái ngày hôm nay nó nóng khủng khiếp nên ai cũng nóng lên rồi dở hơi đi thì phải....

Đến hết ngày, chàng Ro đã "cho ra lò" một cái playlist bửa không để đâu cho hết.

[To be continued...]

*Và theo ý mình là cái đống sau đống này nó mới bửa gấp ba lần cười lăn cười bò)))*

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
HaibaCo

HaibaCo

Nam Gemini
Tổng số bài gửi : 1115
Birthday : 07/06/1996
Age : 24
Đến từ : Friend of Detective Boys

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty16/3/2013, 13:37

Em tưởng hôm qua chị học Sinh chứ cười lăn cười bò. Rốt cuộc thì cũng đi viết fic cười lăn cười bò

Sao tác giả lại cho Jul có những cái kết...thảm không kể xiết cười lăn cười bò. Mà chàng Ro sao ngoan hiền thế, toàn để nàng dắt mũi thôi cười lăn cười bò. Thêm nữa, sao nàng lại hay nhờ vả với dựa dẫm vào chàng thế cười lăn cười bò

Btw, đi vote cười lăn cười bò
Về Đầu Trang Go down
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty18/3/2013, 21:45

Đây, phần bỉ bựa đã đến cười lăn cười bò
Mình sẽ kết thúc cái điều mình.... bỏ dở từ chap 7 cười lăn cười bò Muốn biết nó là cái gì luôn và ngay thì có thể lội lại chap 7 xem còn nếu lười thì ngồi đọc đến đoạn đấy sẽ biết cười lăn cười bò

Nàng Jul ngồi duyện playlist của chàng Ro với đôi lông mày nhăn nhíu hết cả lại đến nỗi nó chuẩn bị chuyển thành một đường thẳng. Nàng nhăn nhó như vậy vì nàng đọc mãi chả hiểu chàng Ro viết cái củ bựa gì. Chỗ thì chữ nhảy lên, chỗ thì chữ xoáy xuống, chỗ thì chữ đổ nghiêng, chỗ thì thẳng tắp nhưng nhọn hoắt như đinh mà mấy thằng đinh tặc hay rải trên đường. Nói tóm lại là xấu không thể tả

"Thế mà cha còn chê chữ ta xấu." Nàng Jul lầm bầm (cứ bảo ngài cố vấn cầm thử quyển vở học Văn của anh "con rể tương nai" của ngài lên mà đọc xem, đảm bảo ngài đầu váng mắt hoa lăn ra lên cơn đột quỵ. Nhất là những cái đoạn chàng viết trong cơn buồn ngủ, chữ nó dãn ra và đồng thời nó cũng xoáy vào nhau thành những vòng xoáy mật mã mà đến chính chàng cũng chả hiểu ý nghĩa của nó là gì. Đến chính chủ còn chả đọc được thì người ngoài làm sao hiểu?)

Nàng chỉ vào một bài hát

"Bài này ý là sao?"

"Thì thấy đoạn này ghi là Romeo choảng nhau với... Paris, ta chèn bài này vào cho nó đúng thực trạng..."

"Thực trạng gì? Nói chàng nghe, trong cái kịch bản này của ta Romeo KHÔNG yêu Juliette hiểu chửa? Dẹp, dẹp lẹ lên đê!"

Chàng Ro gãi đầu, mặt đần thối. Ủa, thế kịch Romeo và Juliette mà cái thằng nhân vật chính nó lại không yêu nàng nhân vật chính thì... còn gì là kịch? Kịch bản kiểu gì bựa dzợ? Dù không hiểu nhưng chàng vẫn ngồi gạch tên ứng cử viên đi.

Năm phút rưỡi sau mới thấy nàng Jul khen

"Đoạn này cho bài này vào được đấy. Hát thử ta nghe...."

"I was born to tell you I love you...."

"Chuẩn rồi!" Nàng hí ha hí hửng gật đầu và ngồi tưởng tượng đến cảnh khi Pà rí và... nàng Crys én én chàng ta sẽ hát bài này như thế nào.

Cả hai ngồi làm việc mãi đến bảy giờ hơn mới xong. Căn bản là vì chữ chàng Ro quá xấu đọc mãi không ra cái gì (xin đừng hỏi vì sao chàng không dịch, vì chàng viết xong nhìn lại cũng chẳng hiểu mình vừa ngoáy ra cái gì, là giun hay là chữ). Để cầm hơi, cả hai đã tự thân vận động đi mua hai cái bánh mì (là cánh đàn ông chạy còn phái nữ chỉ ngồi đưa tiền và chỉ đạo nghệ thuật thôi. Muôn đời)

Lúc chàng Ro đứng dậy vươn vai, ngáp ngáp mấy cái và bảo

"Ta về nhá."

Thì nàng Jul cũng đứng dậy

"Này...."

"Gì?"

"Thế hôm nay đã ôm người ta được chưa?"

Chàng Ro lại giật thót. Hình như đây là phản xạ tự nhiên vô điều kiện thì phải. Ban đầu chàng tính lắc đầu bảo không.... Không được thì tính bài chuồn như lần trước (Bửa dân này chỉ có thế là giỏi thôi). Nhưng không hiểu sao.....

Hôm nay trăng thanh gió mát...

Gió thổi mây bay....

Mây che mất trăng...

Gió lại thổi dạt mây ra để ngắm trăng....

"Người đẹp" đứng kia, chàng Ro thấy tự dưng bụng nó quặn lên cảm giác gì đó.... kì kì. Tay chàng.... nhúc nhích..... Chân chàng cũng... nhúc nhích.... Nhưng chàng ứ hiểu sao nó lại nhích lùi chứ không nhích tới!!!

"Không hả? Thế thôi đi về đi...."

"Đâu! Có mà....!!!"

"Thế sao tay thì ngoáy ngoáy còn chân thì lùi lùi kia?!"

"Nàng hỏi ta ta biết hỏi ai?!!"

"Có chứ gì?"

"Thì có..."

"Thế thì đứng yên đấy!" Nàng Jul chỉ vào chân chàng Ro ra lệnh. Như có phép lạ, chàng hết nhích (èo, kì diệu ghê). Chàng hết nhích, và chàng lóng ngóng chìa tay ra. Nàng Jul bĩu môi

"Ta ôm chàng chứ có cắn chàng đâu, làm cái gì kì rứa?!"

"À không, phản xạ vô điều kiện, xin lỗi..."

Thế là chàng khẽ khẽ hít một hơi dài ơi là dài (cho nó có khí thế), nhưng vì hít khẽ nên hít phải mất 30 giây mới được một hơn dài, sau đấy chàng lại tiếp tục động tác lóng ngóng đang làm dở....

Mất hơn nửa năm rồi chàng mới dám ôm nàng Juliette.

Chàng ôm và chàng nghĩ... hóa ra nó không đáng sợ như chàng tưởng (èo, chả hiểu bố sợ cái gì!!!!!)

Thế là hai đứa cứ đứng như vậy một lúc....

"Chàng..."

"Gì thế?"

"Bây giờ ta mới phát hiện ra..."

"Ừ, sao thế?" Chàng lim dim mắt đợi nghe câu gì đó "rầu-man-tịch".

"Chàng cao hơn ta 3cm."

Xém tí nữa chàng Ro lăn đùng ra xỉu! Chàng cứ tưởng nói cái gì nó lãng mạn nên thơ, hóa ra "chàng cao hơn ta 3cm". Bộ cái này đi khám sức khỏe chưa biết hay sao còn phải báo cáo?!!!!!

"Với cả..."

"Sao?" Chàng Ro cố vớt vát.

"Về phát là tắm lẹ nghe chưa? Người đang có mùi em bẹc, mùi mồ hôi, mùi gỗ cây, mùi...."

"Thôi thôi thôi em biết rồi em biết rồi!" Chàng Ro buông tay ra "Thế mà còn đòi ôm người ta.... Thôi bỏ ra đi cho người ta về tắm đỡ bửn...." *Kiểu này là lại dỗi đây này*

"Đùa tí thôi, làm gì căng thế?" Nàng Jul lấy ngón trỏ day lên trán chàng một cái "Thôi về nhé chàng yêu. Ngủ ngon!"

Sau đấy nàng quay lưng đi vào trong nhà. Nghe có tiếng nàng đang hát Love of my life....

Chàng Ro thì ngớ ra, sau đấy một lát thấy.... khoái khoái. Chàng quay đầu cắm cúi đi ra chỗ để cái xe nơi hàng rào, vừa đi vừa nghĩ

"Hình như cái bài đấy câu đầu là Love of my life, you've hurt me..... Ủa bộ ta làm gì có tội sao?!!!!"

Chàng đang nghĩ vậy thì vấp chân ngã đánh bộp một phát giữa sân. Thế là chàng hết ham nghĩ lắm, ôm cái cằm sưng leo lên xe về nhà (đi xe một tay ôm cằm một tay ôm ghi-đông suýt bị đụng xe lần nữa!)

Lúc về đến nhà, chàng vẫn còn phởn đến nỗi quên phéng mất rằng ngày mai chàng sẽ phải bắt đầu tập kịch với Linea Ingris....

***

"Ôi, phải chăng mặt trời, phải chăng ánh dương chói lòa kia đã làm ta mờ mắt? Ôi, nàng ơi, sao nàng xấu ma chê quỷ hờn, nàng xấu hơn cả con cóc... à nhầm, con ếch kia ta mới bắt từ dưới hang lên. Ôi, nàng ơi... nàng xấu thấy bà cố...."

"Tôi không đồng ý với cái kịch bản này!" Linea quăng quyển kịch bản đang cầm xuống đất rồi đứng đó khoanh tay lại. Chàng Ro thì khoái chí nhìn mấy câu thoại

"Ta khoái cái này lắm à nha nàng..."

"Ôi, lâu lắm chàng mới gọi ta...."

"Ơ hay, người ta đang nói chuyện với đồng đạo diễn kiêm khâu viết kịch bản cơ mà, liên quan gì đến cô đâu." Chàng Ro chơi một câu như dội gáo nước lạnh vào mặt Linea. Mà thấy nàng ta rùng mình một cái thật. Nàng Jul thì ngoài mặt vẫn tỏ ra bơ lát chỉ đạo

"Tập tiếp đi các bạn trẻ!"

(Còn trong bụng thế nào thì tự biết rồi đấy!)

Linea bực ra mặt. Nàng ta nhăn nhó nhặt quyển kịch bản lên và hậm hực đọc tiếp

"Chàng... Có phải chàng là Romeo của dòng họ Cleaningshoes.... Cái quái gì đây?!!!!!"

"Đọc tiếp đi!"

"Nếu đúng là chàng... hãy chứng tỏ cho ta điều đó đi. Hãy cho ta thấy tay nghề chuyên môn của dòng họ chàng. Romeo.... hãy... đánh đôi giày này đi!"

"Có phải nàng..." Romeo Velatois Drag hí hứng đọc tiếp "cô gái xấu xí kia, là con gái duy nhất của dòng họ Smellingfoot?" *Đọc đến đây đạo diễn Sui đang ngồi ngủ gà gật ở dưới phải bật dậy cười sằng sặc* "Ôi... hỡi kẻ thù truyền kiếp của dòng họ ta, không, ta không thể làm điều đó. Đôi giày này nàng đi, ta không thể đánh... Đôi tay ta sẽ vấy bẩn, tội lỗi sẽ phủ lên lòng ta một bóng đen. Không... ta không thể làm điều tội lỗi đó. Xin tạm biệt."

Nói xong, "Romeo Cleaningshoes" xách hòm đánh giày đứng lên đi thẳng. Nàng Jul đưa tay lên

"Tốt! Tiếp đến đoạn của Pà rí đi. Pà rí đâu?!!!"

Từ sau cánh gà, Pà rí đi cà giựt lên sân khấu, miệng mếu xệch. Xem chừng cái phân đoạn của chàng này còn bựa hơn cả đoạn vừa rồi của chàng Ro, chuối hơn cả cây chuối sau vườn trường. Chàng ta hắng giọng rõ to rồi lí nhí cái gì đó. Nàng Jul gắt

"To lên!"

Pà rí lập tức giãy nảy quay sang ăn vạ đạo diễn Sui, người đang đứng ngáp ruồi bên cạnh đạo diễn Juliette và đang thay điếu thuốc mới để ngậm cho nó oách

"Sui! Cậu là đạo diễn hay nàng ta là đạo diễn thế hả? Nói gì đi chứ!!!!"

"Nói sao anh? Em chỉ là đạo diễn còn kịch bản đã được cô Juli duyệt rồi mà. Cứ diễn đi!"

Pà rí hậm hực đọc lời thoại

"Ôi nàng, nàng là cô gái hay nàng tiên, nàng bị điên hay chỉ là ấm đầu? Nàng là nàng hầu hay là cô chủ..." *đọc câu này xong không hiểu gì* "nàng đang ngủ hay đang tính kế hù ta? Ôi nàng ơi, Juliette thân, chối từ ta là điều sai lầm nhất của cuộc đời nàng đó. Ta, công tử Pá trọc (Patrick) Fongle chẳng lẽ lại không sánh bằng một thằng ngu đánh giày sao? Juliette thân, chối từ ta là một điều sai lầm. Xin hãy quay đầu, Phật đã dạy 'Khổ hải vô biên, hồi đầu thị ngạn', lao đầu vào hắn là bể khổ đó, hãy quay về với bến bờ ta.... Hãy chọn ta đi, nàng tiên mê ngủ, ta sẽ mang lại cho cuộc đời nàng ánh sáng hạnh phúc......."

Chàng Ro và nàng Jul ngồi dưới bò ra cười lăn lộn. Pà rí đứng trên sân khấu đỏ mặt tía tai quăng luôn quyển kịch bản

"Kịch bản cái kiểu gì đây? Dìm hàng tôi à?!!!!"

"Thực ra là dìm tất cả..." Nàng Jul cố ngồi dậy nói một câu rồi lại lăn ra cười tiếp

Đúng lúc đó, cô Juli bước vào....

[To be continued...]

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo


Được sửa bởi DraNYC ngày 19/3/2013, 20:46; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
Jupiter

Jupiter

Nữ Pisces
Tổng số bài gửi : 742
Birthday : 02/03/1998
Age : 22
Đến từ : Other planet

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty18/3/2013, 23:11

cười lăn cười bò Không đỡ được cười lăn cười bò Con không đỡ nổi với chap này của phụ cười lăn cười bò Phần đầu thì sến kinh khủng, cảm tưởng sáp chảy nước đến nơi (sến nhất đoạn chàng và nàng ôm nhau cười lăn cười bò ) cười lăn cười bò đoạn sau thì kinh khủng khiếp cười lăn cười bò khổ thân nàng ếch và bạn Pà rí cười lăn cười bò 2 bạn ý là bị dìm kinh nhất cười lăn cười bò

Con mòng chờ chap sau với cô Juli nhá cười lăn cười bò

______________________________
:cheer: BANG TRỊCH VÍA  :cheer:
a.k.a BANG IHiHi
Khẩu hiệu 1: Onl thường trực, phát bực thường xuyên    [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962)  
Khẩu hiệu 2: Có phúc cùng hưởng  Flower , có họa cùng chạy   duaxe1
Chức vụ: bang chúng


I cry in the rain ... so nobody can see my tears ...
Về Đầu Trang Go down
HaibaCo

HaibaCo

Nam Gemini
Tổng số bài gửi : 1115
Birthday : 07/06/1996
Age : 24
Đến từ : Friend of Detective Boys

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty20/3/2013, 21:06

Hóa ra thành quả fic mà bữa trước chị nói với em là đoạn này đây à cười lăn cười bò

2 con người của chúng ta đã thể hiện tình yêu của mình bằng một cái ôm cười lăn cười bò. Và thật tình em nghĩ nó phải có gì đó rầu man tịch hơn là cái ôm chứ nhỉ cười lăn cười bò

Phần kịch bản, em không gọi nó là củ bựa mà gọi là sến thì đúng chất hơn cười lăn cười bò. Để em ghi nhớ mà học mấy câu này vậy cười lăn cười bò

Chap sau bang chủ nhớ dìm tập thể nhé cười lăn cười bò

PS: Mà nhờ cái đoạn này mà em đỡ đau đầu hơn rồi cười lăn cười bò *cái cơn đau đầu nó ngự trị em suốt từ sáng cười lăn cười bò*
Về Đầu Trang Go down
Cold_Warm

Cold_Warm

Nữ Tổng số bài gửi : 914

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty31/3/2013, 17:01

Vâng thì giả com *đòi fic cười lăn cười bò~*
Thực ra thì có com cái giề em cũng quăng đầy phây roài, còn biết com gì nữa đây cười lăn cười bò
Tềnh hềnh là hết thấy mấy phần sến sến, chuối chuối roài *đỡ cười lăn cười bò*.
Cái chap đang hài chết được mà ss quăng đó, *chỉ lên trên* đấy bang chúng ủng hộ bang chủ nhiệt thành thế còn giề cười lăn cười bò~
Cơ mà nàng Jul cũng... dã man thật *có điều sặc mùi nguy hiểm rồi cười lăn cười bò*.
Mà không có tên nào nhận vai Liena thật à ss? Cái nhân vật được hưởng troll nhiều thế cơ mà cười lăn cười bò)))
À mà kịch bảng Rôme và Juliette thì làm gì có màn của Crys nhểi? *[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962)*
Yup yup, bang chủ ơi giữa tuần nhớ~
phon8
Về Đầu Trang Go down
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty1/4/2013, 21:34

Đây giả nàng, ngâu quá biết thế không đòi com thì còn được nghỉ phép cười lăn cười bò))))))

Nhác thấy bóng dáng thân quen của cô Juli, Pà rí tranh thủ kiện luôn

"Cô ơi, em thưa cô, người biên kịch... dìm hàng em!"

"Đâu có cô ơi, em viết văn sáng tạo." Nàng Jul nói ra vẻ thanh minh

"Chả ai sáng tạo cái kiểu đấy cả!" Pà rí giãy lên đành đạch. Cô Juli nhún vai

"Tôi đã duyệt rồi, cứ thế mà diễn thôi."

"..... Tell me why!" Pà rí ai oán

"Em phản đối thưa cô!" Linea vẫn chưa chịu thua "Em không diễn theo cái kịch bản này được!"

"Ô hay, người diễn viên là một nghệ sĩ. Mà đã là nghệ sĩ thì phải biết hi sinh vì nghệ thuật chứ! Không hi sinh được thì mời em ra về với một phần quà của chương trình." Cô Juli khoanh tay lại

"Chuẩn men." Chàng Ro hí hởn hưởng ứng

"Còn cả chàng nữa." Tự nhiên nàng Jul quay sang làm một câu chẳng liên quan

"Ta sao?"

"Lo mà học kịch bản của mình đi. Học hành cái kiểu gì mà từ hôm qua đến hôm nay thuộc được có hai câu thế hả?" (À, giờ thì liên quan rồi. Rất liên quan....)

"Nhưng mà sến quá, ta thuộc không nổi..."

"Thuộc không nổi thì mới phải học nhiều vào. Đọc đi!"

Cô Juli e hèm một tiếng rõ to

"Hai cô cậu kia!"

"Dạ?" Đồng thanh một cách ngây thơ

"Tôi đã phổ biến quy định về xưng hô chưa nhỉ?"

"Dạ chưa ạ...."

"Thế giờ nghe phổ biến này.... Cấm chàng nàng trong lớp nghe rõ chửa?!!!!!!" Tự nhiên câu cuối cô nâng tông giọng lên cao hơn quãng tám làm tai của các em học sinh suýt thủng.

"Ủa thế không hô thế thì hô răng cô?" Pà rí gãi đầu

"Hô cái gì chứ sao lại đụng vào răng tôi?" Cô Juli... che miệng

"Ý nó là không hô thế thì hôm ra làm sao hả cô?" Chàng Ro dịch lại

"Thế thì nói hẳn ra lại còn lắm chuyện." Cô Juli hạ tay xuống "Hô kiểu gì cũng được, riêng hai chữ đấy cấm chỉ..."

"Không được cô ơi, tụi em quen rồi..." Chàng Ro nhăn nhó khổ sở.

"Thế trước khi hai cô cậu chàng với nàng thì hô kiểu gì hả?" Cô Juli chống nạnh

"Dạ.... ta với ngươi..."

Câu trả lời thật thà của chàng Ro làm cô Juli suýt ngã ngửa.

"Ôi giồi ôi... Chúng bay đọc chưởng Kim Dung lắm quá bị nhiễm hử?!!!"

"Dạ đâu, tại thằng tác giả viết vậy thì bọn em xưng vậy, nó mê Kim Dung chứ có phải em đâu."

"Thế thì nó làm ơn mê một mình Kim Dung thôi sao lại mê luôn cả truyện sến cho khổ đời tôi thế này hả giời?" Cô Juli lẩm bẩm (này này hai con người kia tui là cái thằng bao giờ thế hả?.....)

"Thôi dẹp, dẹp!" Cuối cùng cô Juli xua tay "Từ nay xưng tớ và cậu hoặc tương tự hiểu chưa?"

"Cô ơi..." Chàng Ro thập thò

"Sao?"

"Nghe bựa lắm." Chàng ý kiến nốt và có ít nhất 5 cái đầu trong phòng gật gật hưởng ứng.

"Bựa cũng phải thực hiện."

"Lôi đâu ra cái luật vô lí dã man.... Lại còn vô dụng..." Pà rí lẩm bẩm

"Nói cái gì đấy?"

"Dạ không có gì ạ!"

"Tập tiếp đi cho tôi duyệt." Cô Juli ngồi xuống cái ghế hên cạnh Sui (chàng này đang tiếp tục công cuộc nướng ngô)

Pà rí lại đau khổ cầm quyển kịch bản đọc

"Juliette kiều diễm kiêu sa, Juliette chân dài đến... đâu thì đến, watashi wa.... à quên quên, chỗ này sửa..." Chàng nhăn nhó nhìn dòng chữ sau sửa sang "Kimi wo mamotte..... Cái gì đây?"

"Không cần biết đâu cứ đọc tiếp đi."

"Kimi wo aishite.... Nàng ơi, ta quỳ ở đây rộp đầu gối rồi, nàng đang ở đâu? Có nghe ta nói gì không thế?"

Chợt từ dưới cánh gà có một cái bóng lao lên. Cái bóng ấy là Tse đeo râu giả đóng vai phụ thân Juliette...

"Đứa nào? Đứa nào canh khuya nhà nhà đang yên giấc nồng lại cứ đứng dưới sân tán hươu tán vượn thế hả?!!!!"

Tse chạy qua chạy lại trên sân khấu, miệng vẫn nói không ngớt

"Hả? Muốn tán hươu tán vượn thì lên sở thú chứ hả? Nửa đêm rồi, cho người ta ngủ mai còn đi kiếm tiền nuôi congais cho bọn bây tán chứ hả?! Nói lắm vậy bố ai ngủ được hả?!!!!! Hả ta hỏi bọn bây bố thằng nào ngủ được hả?!!!!!!"

"Dạ.... nhà thằng này..." "Pá trọc" chỉ tay vào ngực mình

"Thế thì quay về nhà mà tán, đứng đây làm gì? Đừng có đứng đây! Thả chó!!!

"Ối bác ơi xin đừng thả chó từ từ con tự đi, chó nhà bác tợp con một phát con bị dại chết thì phí hết một đời... Ơ mà bác ơi, hình như nàng không có trên phòng..."

"Nó đang ngủ mà...." Ngài Smellingfoot nhìn lên định trỏ tay để minh chứng cho lời nói, nhưng rồi ngài khựng lại há hốc miệng khi thấy con gái ngài đang hồn nhiên ngây thơ.... leo cây để nhảy sang ban công phòng mình... Ngài gọi giật "Juliette!!!"

"Dạ?" "Juliette" đang leo thì dừng lại trả lời

"Con đi đâu đến giờ này mới về thế hả?!!"

"Con đi... hóng gió..."

"Bác ơi nàng đi tìm thằng Romeo đánh giày đấy." "Pá trọc" mách

"Thằng kia, có đời thuở nhà ai đi tán con gái nhà người ta mà chăm chăm mách tội người muốn tán không hả?! Biến mau! Về đê!" Phụ huynh "Juliette" phẩy tay

"Đúng rồi, tôi không bao giờ gặp anh nữa đâu, nghe chưa đồ Trọc thối?!!" Nàng "Juliette" nói góp vào

"Còn con! Đi vào! Nhanh!!!" Ngài Smellingfoot chỉ tay vào trong. Ngài quay ra "Con với chả cái, sao bây giờ chúng nó thích chủ động chạy quanh thế không biết? Chỉ khổ phụ huynh thôi! Đau hết cả đầu!"

Rồi Tse cũng biến mất sau cánh gà.

Còn lại Pá trọc. Chàng ta ngẩn ngơ

"She's out of my life....

Sau đó cũng thẩn thơ rút nốt vào bên trong

[To be continued...]

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
windy_august

windy_august

Nữ Leo
Tổng số bài gửi : 1269
Birthday : 11/08/1996
Age : 23
Đến từ : Ngân hà của chúng ta

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty2/4/2013, 17:03

Lâu rồi không đọc và cũng tại *lâu rồi bạn không viết* cười lăn cười bò))))))))))))))))))))))
Vậy là từ nay không phải diễn chàng chàng nàng nàng huh? :31:
Cơ mà mềnh là mềnh rất like cái khoản "Juliette kiều diễm kiêu sa, Juliette chân dài đến... đâu thì đến" cười lăn cười bò)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))
Về Đầu Trang Go down
Milky

Milky

Nam Tổng số bài gửi : 1127
Đến từ : Tiểu bang Im re, Đại bang Trịch vía, CFC ~

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty3/4/2013, 06:27

Cô Juli, cô thật ba chấm [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962. Sao cô nỡ nòng làm thế chứ? cười lăn cười bò
Mà em tưởng hội cha mẹ học sinh có nhờ cô thúc đẩy tiến độ của hai anh chị này cơ mà cười lăn cười bò. Anyway, cô cũng thật chất khi duyệt cái kịch bản dìm hàng một cách kinh dị như rứa cười lăn cười bò.
Yep, đúng rồi, bác...bố Juliette *tại bác ý ứ có tên [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962*, đi tán con gái nhà người ta mà chăm chăm mách tội nàng thì nàng nào thèm đổ cười lăn cười bò.
Đợi xem các anh chị cậu tớ dư lào cười lăn cười bò. Chắc là bựa thôi rồi ~

______________________________
BANG TRỊCH VÍA

*aka bang Hihi*


Khẩu hiệu 1: Online thường trực, phát bực thường xuyên Ihihi ~~~~~

Khẩu hiệu 3: Im re ihihihihihi.........

Em muốn sống như đoá anh đào kia,
Dù sẽ sớm tàn phai, nhưng bừng nở, rực rỡ và đẹp đẽ...
Về Đầu Trang Go down
Http://milkykunnie.blogspot.com
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty20/4/2013, 00:06

Ju, phần này ta viết để tranh thủ hỏi con luôn là tại sao cái số của con mà lại có ai nhắn tin, biết đầy đủ cả tên lẫn ngày sinh của ta, bảo quen ta nhưng không nói là ai. Vậy là sao rứa?

Nghĩ lắm quá mất ngủ nên mới có cái này này cười lăn cười bò


Cô Juli vỗ tay.

"Hay. Tiếp đi!"

Cảnh tiếp theo mở ra một con đường vào đêm khuya thanh vắng. Romeo đang xách hòm đánh giày đi kiếm cơm lang thang trên con đường ấy. Ở phía bên kia cánh gà có một bóng người đi lên

Juliette Protocol! Linea vội lật quyển kịch bản ra đọc bảng phân vai. Juliette Protocol - Vô Danh....

Cái gì đấy? Cái vai này là sao?!!!

Ở trên sân khấu, Romeo đã đâm sầm vào "người con gái vô danh". Đằng sau nàng ta là cả một binh đoàn nặc nô rượt đuổi. Nàng vội trốn ra sau lưng Romeo. Thấy vậy, chàng ta bỏ hòm đánh giày xuống rồi đứng lên dang tay ra lệnh

"Đứng lại đó!!!"

Kẻ đầu đảng do Guido đóng lập tức chống nạnh

"A, thằng này láo nhỉ?! Dám cản đường ông à? Tránh ra!"

"Không!"

"Tránh ra!!!"

"Không!"

"Ta bảo ngươi tránh ra!!!"

"Ta không thích tránh, ngươi làm gì ta?"

"Có tránh không?" *bẻ tay răng rắc*

"A, ngươi tưởng bẻ tay là ngon á? Ta còn biết... bẻ chân cơ!" *Ặc ặc*

Chàng Ro cúi xuống vờ bẻ chân, tay len lén rút hộp xi gia truyền cất trong.... túi quần ra rồi bất ngờ bật dậy ụp cả hộp vào mặt Guido.

"Này! Ngửi đi! Xi gia truyền mấy thế hệ đấy, thơm chưa?!!!"

Sau đó chàng kéo nàng kia chạy biến. Đám đàn em vây quanh Guido

"Sếp, sếp có sao không?!"

"Đau không sếp?"

"Đau cái gì mà đau?!!!" Guido hét "Đuổi theo chúng nó!!!"

"Sếp ơi, nó chạy rồi còn đâu..."

"Đồ ngu!" Guido rống lên "Mất toi 500$ của ta rồi! Giờ các người tính đền ta sao đây hả?!!"

"Dạ... để em kiếm 500$ âm phủ..."

"Ngậm!" Guido chỉ mặt tên vừa phát biểu "Rút!" *Thật ngắn gọn và đủ ý*

Romeo và cô gái kia đã trốn được lên nóc nhà. Đợi Guido rút đi hẳn rồi, chàng mới quay sang hỏi

"Cô là ai?"

Chỉ thấy cô nàng chỉ trỏ lung tung chứ không nói gì. Chàng Ro gãi đầu

"Cô sao rứa?"

Nàng ta liền rút trong túi ra một tập giấy và một cái bút, hí hoáy viết vài dòng rồi đưa cho chàng Ro. Chàng ta đọc

"Đệ.... tử.... của Robin... Longstride... tức.... Robin Hood..." Chàng quay sang nhìn nàng ta "Ủa, thế hoá ra cô trộm của nó à?"

Gật

"Ớ thế thì cám ơn, hôm trước nó vừa mới ăn quịt tiền đánh giày của tôi xong. Lát chia hoa hồng nhá?"

Lắc

"Thì thôi cô cứ giữ cũng được. Mà cô... bị câm à? Sao không nói gì?"

Lắc. Viết....

"Hôm nay... tôi... mới đi cắt... a-mi-đan... nói không được."

"Ặc!"

Thụi.

"Sao? Tôi cảm thán chút thôi mà."

Đến đây, T-boy bước ra dẫn truyện

"Romeo và cô gái kia đã trò chuyện qua nguyên một đêm không thèm ngủ, hăng máu đến nỗi sáng ra dù đi không vững do thiếu ngủ, chàng ta vẫn hộ tống người đẹp về nhà. Vô tình con đường ấy lại băng qua nhà nàng Juliette và vô tình nàng ta đã nhìn thấy.
Trong khi đó, công tử Pá trọc cũng đang bước đến nhà Juliette với một bó hoa hồng đại tướng trên tay. Nhưng rồi có một sự kiện diễn ra khiến chàng ta quên luôn Juliette..."

Cô Juli hỏi Sui giọng ngơ ngác

"Ủa thế theo cái kịch bản này thì Juliette ế à?"

"Ơ, em tưởng cô duyệt kịch bản rồi?" Sui hỏi lại, ngơ ngác không kém.

"Cô lười, cô đọc mỗi trang đầu rồi duyệt luôn mà."

"Ôi má ơi..." Sui lẩm bẩm

Pá trọc lại bước lên sân khấu. Trên tay chàng ta đề huề hoa hồng.

Đang đi lớ ngớ thì chàng đụng phải một cô gái. Cả hai ngã lăn ra đất sau một cú đâm nghe "rầm" một cái. Hoa bay.... tung toé!

"Ui da! Đi đứng cái kiểu gì thế?!" Pá trọc ôm đầu nhăn nhó. Người kia cũng kêu

"Mắt mũi để đi đâu thế hả?"

Pá trọc lập tức khựng lại "Ơ... giọng nói này..." Ngước lên "Ôi, nàng!"

"Ngươi là ai?"

"Ta đây! Trọc cưng đây mà!"

"Tôi không quen ai tên như thế hết."

Sui và cô Juli ngồi dưới lăn ra cười. Chàng Ro đang ngồi nghỉ lấy hơi, uống sữa sau cánh gà suýt nữa cũng sặc vì màn "Trọc cưng". Duy có nàng Juliette là thản nhiên ngồi ngắm tay *Tất nhiên, kịch bản là của nàng ta mà*

"Ngày xưa chính nàng gọi ta như thế mà. Trọc cưng ấy, nhớ ra chưa?"

Người kia, tức nàng Crys, cố nén cười để diễn tiếp

"Ôi, Patrick, chàng đó hả?"

"Ừa!"

"Sao dạo này tóc chàng rậm quá vậy? Ngày xưa chàng hói kia mà?"

"Cái gì mà hói?!!" Pá trọc giãy lên, rồi hỏi thêm một câu ngu dân nữa "Mà.... nàng tên gì ấy nhỉ?"

"Ơ, câu này đâu có trong kịch bản?" Nàng Jul cầm quyển kịch bản lên lật qua lật lại. Rõ ràng nàng có viết thế đâu.

"Chắc nó quên thoại rồi." Chàng Ro bóc ống hút để hống thêm hộp Milo nữa cho nó trẻ trâu "Nhưng kể ra cũng hay đấy."

"Ờ... ta nên đưa câu này vào kịch bản."

Vì Pá trọc quên thoại nên bạn diễn của chàng ta đành toát mồ hôi hột ứng biến

"Chàng quên tên ta sao?"

"Nàng à, nàng là mối tình đầu của ta, thơ mộng, hồn nhiên và hoàn toàn trong tối..."

"Cái gì?!!!"

"Chết nhầm, trong sáng." Pá trọc bưng miệng "Nhưng đã quá nhiều năm qua đi rồi, ta chỉ còn nhớ được giọng nàng thôi..."

"Thôi quên thì nhận đi, thật lắm lí sự. Ta, Sophia Maria Cecilia Emilia Tanya..."

Cái tên toàn A của mối tình đầu làm Pá trọc xém xỉu. Chàng ta khuỵu luôn xuống lạy "mối tình đầu"

"Con vái! Tên thế thì ai mà nhớ được."

Lại một tràng cười nổ ra ở bên dưới. Thật kì diệu làm sao, mặt nàng Sophia blah blah blah vẫn lạnh tanh. Ban đầu khi đọc kịch bản này, nàng ta cũng giãy nảy. Nhưng thứ nhất vì nghe nói đi diễn sẽ có thù lao, thứ hai là vì... được diễn chung với Pà rí nên nàng tham gia mạnh (lí do thứ hai này trời hiểu, đất hiểu, thiên hạ hiểu, chỉ có mình Pà rí không hiểu. Thật đáng tiếc. Sophia lại nói tiếp

"Thế mà ngày xưa chàng nhớ đó thôi."

"Điều đó thì ta không nhớ, nhưng ta vẫn nhớ mối tình đầu đẹp như mơ ngâm, ngọt như giấm..."

"Ôi giời ơi sao ngọt mà lại như giấm hả?!!!" Sophia xém tí nữa hét lên

"À chết, ta nhầm, tại ở nhà ta để nhầm đường vào lọ giấm..."

Cô Juli ngồi dưới vừa cười vừa liếc đồng hồ. Chợt nụ cười của cô tắt ngóm. Chết dở, muộn giờ rồi! Cô vỗ tay

"Thôi, nghỉ đi. Chiều có tập thì các em nán lại lớp tập tiếp. Về làm bài tập tích phân mau lên."

"Lại tích phân ạ?!!!" Chàng Ro la lên bài hãi, kèm theo đó là tiếng than vãn ăn hôi của một số học sinh.

"Không thì lượng giác vậy." Cô Juli nhún vai

"Thôi tích phân đi ạ!" Cả lớp đồng thanh. Cô Juli đứng lên đi trước, theo cô là nguyên một lũ nhóc trông ra vẻ bơ phờ (vì biết sắp phải học. Đồ lười)

[To be continued...]

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
Milky

Milky

Nam Tổng số bài gửi : 1127
Đến từ : Tiểu bang Im re, Đại bang Trịch vía, CFC ~

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty20/4/2013, 00:30

Em xin cái tem ~.
Yep, ngày càng bấn cái kịch bản kinh dị này cười lăn cười bò. "Trọc cưng", chàng ơi, chàng làm iem lăn ra cười sằng sặc cười lăn cười bò. Nghe dị ứ tả nổi cười lăn cười bò.
Và tình hình là bấn cặp Pá trọc- Sophia blah blah blah rồi đấy nhớ ~. Hint nữa đê boss cười lăn cười bò. Và em ứ hiểu cái kịch bản này mà đem ra diễn thì sẽ có bao nhiêu người phải đi cấp cứu...
Anyway, em nó đùa dai một chút, ss đừng cáu ~.
Tiếp nhanh nhé ss ~. Em đang bấn đây ~

______________________________
BANG TRỊCH VÍA

*aka bang Hihi*


Khẩu hiệu 1: Online thường trực, phát bực thường xuyên Ihihi ~~~~~

Khẩu hiệu 3: Im re ihihihihihi.........

Em muốn sống như đoá anh đào kia,
Dù sẽ sớm tàn phai, nhưng bừng nở, rực rỡ và đẹp đẽ...
Về Đầu Trang Go down
Http://milkykunnie.blogspot.com
Jupiter

Jupiter

Nữ Pisces
Tổng số bài gửi : 742
Birthday : 02/03/1998
Age : 22
Đến từ : Other planet

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty24/4/2013, 20:50

Cho con xin phòng bì nhá, dạo này lắm cỗ quá thiếu phong bì cười lăn cười bò
Ôi "Trọc cưng" cười lăn cười bò) và Sophia blah blah blah cười lăn cười bò))))))))))))) ~~~~~> 1 Like cho đôi này nhá cười lăn cười bò)

Mà Juliette ế thiệt hả phụ cười lăn cười bò Nàng nỡ lòng cho mình ế sao cười lăn cười bò)

P/s: thực ra là con chứ không phải đứa nào biết đầy đủ tên họ + ngày tháng năm sinh của phụ đâu ạ ==! :~_~: Tội lỗi, tội lỗi bow female thiện tai~

______________________________
:cheer: BANG TRỊCH VÍA  :cheer:
a.k.a BANG IHiHi
Khẩu hiệu 1: Onl thường trực, phát bực thường xuyên    [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962)  
Khẩu hiệu 2: Có phúc cùng hưởng  Flower , có họa cùng chạy   duaxe1
Chức vụ: bang chúng


I cry in the rain ... so nobody can see my tears ...
Về Đầu Trang Go down
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty19/5/2013, 09:18

"Nàng ơi, ta vẫn không thể nào thuộc được kịch bản." Chàng Ro than vãn với nàng Jul khi còn 5 ngày nữa là đến buổi diễn. Nàng đang bứt cỏ thổi... lung tung, nghe vậy thì quay phắt sang thổi nguyên một nhúm vào mặt chàng Ro kèm theo đó là câu hỏi

"Vẫn chưa thuộc?"

"Chưa."

"Thế thì học đi! Học cấp tốc ngày đêm cho ta!"

"Thì ta vẫn học ngày đêm. Nhưng mà trí nhớ kém..."

"Thế thì để ta thúc chàng học." Nàng Jul phán

"Nhưng mà ta bận lắm..."

"Bận gì? Bận chơi chứ bận gì?"

"Bận làm Toán...."

"Trong lúc lướt Facebook và nghe nhạc và...."

"Thôi được rồi khỏi bóc mẽ người ta nữa!" Chàng Ro nhăn nhó ôm đầu "Được rồi, ta học cùng. Vui chưa?"

"Vui cái gì? Chẳng qua tại có người lề rề quá nên mới phải dùng đến nước cờ cuối."

"Ờ... rốt lại vẫn là tại mình quá đần..."

"Thôi đừng than vãn nữa. Học nhanh lên."

"Thì ta đang học đây."

Và thế là hai bạn trẻ bắt đầu tập thoại, những câu thoại "sến súa sặc sụa quắn quéo quặn quẹo méo mồm méo miệng" đọc mãi mới xong nửa câu.

Còn 1 ngày nữa đến buổi diễn thì có biến.

Nàng Jul hôm trước trên đường đi học về bị trúng mưa. Nhưng khổ cái là nàng này hôm đấy tự nhiên nổi hứng tinh tướng với thời tiết, bị dầm một trận tơi tả nhưng về không chịu thay đồ hay "làm khô người", kết quả là tối hôm đó nàng lăn ra ốm.

Sáng hôm sau đi học, không thấy nàng ta đâu, chàng Ro thấy trong bụng như kiểu bị lửa đốt. Chàng cố gắng học hết tiết của cô Juli rồi len lén bỏ ra trèo cổng sau trốn về. Tất nhiên, vâng, tất nhiên hành động này của chàng không thoát khỏi đôi mắt cú vọ của Linea.

Không may cho chàng Ro, tiết chàng trốn bị trống giáo viên, thế là cô Juli lại xách cặp vào dạy thay. Cô liếc mắt một cái, thấy chỗ "đôi kia" bàn ghế trống trơn là hiểu ngay ra sự tình. Cô đang chờ thử xem có đứa nào mách lẻo vụ thằng cu Ro dám trốn tiết đi làm việc riêng hay không. Tất cả đều im re. Thế là cô vỗ tay

"Giở bài tập hình giải tích ra làm nốt mau lên. Pà rí đâu, lên làm bài..."

"Sao lại là em?!!!"

"Đi lên bảng mau lên!"

Pà rí đau khổ lết lên bảng cầm phấn đợi sẵn. Cô Juli bắt đầu đọc

"Viết phương trình mặt phẳng song song với hai đường thẳng d và d' có phương trình... chéo nhau với đường thẳng d'' có phương trình... tạo với đường thẳng d''' góc... vuông góc với tiếp tuyến của đường cong C có phương trình... tại điểm M có tọa độ..."

"Ôi má ơi cô giết con ạ?!!!!!!!!!!' Pà rí chép xong cái đề bài của cô thấy chân nhũn ra và có cảm tưởng toàn thân sắp tan thành nước. Cô Juli lừ mắt nhìn chàng ta

"Làm đi, kêu ca cái gì?!!!"

Chợt cô nhìn thấy thêm một cái bàn trống nữa ở cuối lớp. Linea Ingris! Cô giật mình. Quái, con bé này nó chạy lúc nào nhanh dữ... Nàng ta cũng trèo tường trốn theo chàng Ro rồi.

Linea đi theo chàng Ro mãi cho đến khi tới một căn nhà (tranh =]]) ven sông. Nàng ta giật mình nhận ra đây là nhà của cố vấn Protocol.

Ngài cố vấn hiện không có nhà, chàng Ro đoán thế, vì vậy nên chàng giở thần công lậu vé lẻn vào vườn nhà nàng Jul (không biết là ở đằng sau đang có cái đuôi theo sát). Mấy em bẹc đang ngủ, may phước cho chàng. Chàng ta mò đến chỗ ban công (đúng cái chỗ ngày xưa bị nàng chơi ác chặt đứt dây leo cho ngã từ độ cao kinh hoàng xuống ấy) rồi bắt đầu ì ạch leo lên. Lên đến nơi, thấy cửa đóng, chàng mò đến ghé mắt nhìn vào trong, thấy nàng Jul đang nằm bẹp trên giường.... bấm điện thoại! Bên cạnh nàng là một sọt giấy đầy đến tận ngọn đang được gia nhân dọn đi. Người đó tự nhiên quay mặt ra ngoài cửa sổ để ngáp, vô phước sao nhìn thấy cái đầu chàng Ro đang lấp ló. Cô ta ré lên

"Á á á á á á á á!!!!!"

"Gì thế?" Nàng Jul giật mình rời mắt khỏi màn hình hỏi

"Dạ... em nhìn thấy cái gì đấy ngoài cửa sổ..."

"Làm gì có gì đâu?" Nàng Jul nhìn ra ban công, thấy mỗi trời xanh mây trắng lá cây rung rinh.... biết thế quái nào được chàng Ro đang trốn ngay dưới cửa!

"Nãy có mà!" Cô người hầu ngơ ngác. Nàng Jul nói vẻ thông cảm

"Chắc mệt quá nhìn nhầm đấy. Đi nghỉ đi."

"Dạ vâng."

Thế là trong phòng chỉ còn lại nàng Jul. Chàng Ro lại thò đầu lên, gõ cửa. Nàng Jul giật mình nhìn lên, thấy cái mặt ngơ ngơ (ngu ngu chắc đúng hơn) quen thuộc của chàng ta đang lấp ló bèn hỏi

"Chàng ở đây làm gì?!!"

Chàng Ro trỏ tay về phía cái khóa cửa. Nó vẫn đang khóa. Nhưng mà làm sao nàng ra khỏi giường mở cửa được. Mệt muốn chết. Mà rõ là cái đồ dở người cửa chính thì không vào đi leo ban công vào như thằng ăn trộm!! Nàng phẩy tay

"Quành ra đằng trước đi!"

"Không được!" Ở ngoài chàng Ro nói vọng vào

"Sao không được?!"

"Mấy em cưng nhà nàng dậy rồi..."

Uầy... thế này là chàng mắc kẹt trên ban công à?!

Chợt chàng Ro a lên một tiếng rồi lôi đồ nghề mở khóa của mình ra (thằng này như dân ăn trộm chuyên nghiệp!) hí hoáy lạch cạch. Năm phút sau cửa mở. Chàng thò mặt vào trong và câu đầu tiên chàng nhận được là

"Đền khóa ta nghe chưa. 500.000!"

Phũ dã man! Chàng Ro nhăn mặt

"Gì đấy, mãi mới mò được đến mà nói thế à?!"

"Thì có ai xúi đi cửa hậu đâu. Sao không đi cửa chính? Làm hỏng của người ta thì phải đền chứ."

Chàng thở dài

"Vâng thì đền..."

"Thế..."

Nàng Jul chưa kịp hỏi hết câu thì chàng Ro đã giơ tay lên ra hiệu

"Khoan!"

"Sao?"

"Ta nghe thấy ngoài kia có tiếng động..."

"Đồng bọn của chàng chứ gì?"

"Không đùa đâu." Chàng Ro nhìn quay phòng, thấy gần đó có cái chổi thì cầm lên rồi lần lần ra cửa...




*Nhạt thế không biết cười lăn cười bò))))) Thôi lần sau sẽ có phần kịch, phần choảng nhau và một số phần epic khác cười lăn cười bò))) Bây giờ tớ hết hứng sửa bản thảo rồi [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962 Thực ra up cái phần này lên chỉ vì có cái đề Toán hay tung chảo cười lăn cười bò*

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty5/6/2013, 13:29

Này thì giả hàng. Phần kịch vẫn đang phải sửa vì nó quá bựa. Mấy cả có vài bạn kiện dạo này không ship đôi chính thì.... đấy, đọc tạm nhá các tình yêu cười lăn cười bò


Chàng Ro cầm chổi, mở cửa ra. Rõ ràng ban nãy chàng nghe ngoài này có tiếng loạt soạt.

Quả nhiên có.... một em chuột đang rất hồn nhiên nhai cái bánh lúc nãy chàng đánh rơi trong cặp ra mà không để ý. Ẻm chắc là vừa chạy bịch bịch qua đống lá khô trên ban công nên là... Hú hồn! Cơ mà... mất cái bánh để ăn sáng rồi. Chàng thở dài ngao ngán rồi quay người vào trong cất chổi đi

"Ai dzợ?" Nàng Jul hỏi

"Em chuột nhà nàng."

"Sao chàng không sút nó xuống sân cho mấy em cẩu đê? Để nó ở đấy bẩn thấy mồ."

"Sao nàng....." Chàng Ro không tìm ra được lời nào để cảm thán "Cơ mà trời đánh tránh miếng ăn, nó đang ăn bánh của ta, ta không nỡ sút."

"Lại còn thế nữa."

Đứng một hồi không kiếm ra chuyện để nói, chàng Ro gãi đầu hỏi một câu vô cùng liên quan

"Nàng ốm hử?"

Và ngâu khủng khiếp! Nàng Jul đảo mắt ngán ngẩm

"Thế nằm bẹp dí thế này không phải ốm thì là gì?"

"Bẹp đâu mà bẹp, vẫn bấm điện thoại mà."

"Chàng stalk ta từ sáng đến giờ đấy hả?"

"Không, ban nãy thò đầu lên ta vô tình thấy. Ủa mà hoá ra nàng bấm điện thoại từ sáng tới giờ à?" Chàng Ro vừa nói vừa gãi đầu.

Uh-oh. Câu này nàng không thể trả lời vì nó.... quá đúng. Bệnh nhân này dù đầu váng mắt hoa từ qua tới nay nhưng tay vẫn bấm không ngừng. Nàng đành đánh trống lảng

"Gãi ít thôi vi khuẩn bay tứ tung ta ốm nữa bây giờ."

"Khiếp làm gì mà dìm hàng nhau kinh thế? Ốm cái người ta tới thăm ngay mà chả cảm kích gì cả, quát như đúng rồi! Không thích thì ta về đây!" Chàng Ro tuôn xong một tràng thì quay lưng định đi thẳng ra cửa

"Ơ, đã ai làm gì đâu mà căng thế?"

"Đá xoáy người ta mà không căng?!"

"Đá thẳng mà có xoáy đâu?"

Chàng Ro nghe xong thấy tim nát thêm làm mấy chục mảnh (dã man là nát), chàng cắm đầu đi thẳng. Nàng Jul gọi giật

"Chàng!"

"Gì?!" *dỗi*

"Ngồi xuống đấy!"

"Sao phải ngồi?"

"Ngồi không?" *lườm*

"...."

"Có ngồi không?" *gằn*

"Dạ em ngồi."

Nàng Jul chỉ đạo xong thì nằm phịch xuống gối. Chàng Ro ngồi thì có ngồi nhưng chàng ngồi mớm một tí ở mép giường. Chàng ngồi ôm đầu gối, đung đưa người, nghĩ xem nên nói chuyện gì, rồi sau đó lại thôi.

Một lúc sau, nàng Jul thở ra

"Mai ta không diễn được đâu."

"Biết rồi. Ta cũng ở nhà luôn."

"Cái gì?" Nàng Jul ngó chàng Ro, chỉ hận vì quá mệt nên không sút chàng một phát bay ra ngoài ban công "Đi diễn chứ, chàng diễn vai chính cơ mà?!"

"Không có nàng ta đi làm gì?" Chàng Ro nhún vai "Với cả.... có người tình nguyện diễn thay ta rồi."

"Ủa, ai?"

"Thì..." Chàng Ro ghé sát tai nàng nói "tên Joudanjou đó."

"Ghé gần vừa thôi!" Nàng Jul đẩy chàng Ro ra (lúc này thì lại khoẻ hơn voi) "Ghé gì mà sát rạt thế hả?"

"Thì cho nó có tí phong cách Hàn Xẻng." Chàng Ro cười hinh hích

"Hay gớm nhỉ?" Nàng Jul lườm chàng một phát "Thích đú Xẻng không, ta cho chàng vác ngay xẻng xuống kia làm vườn!"

"Khỏi!" Chàng Ro xua tay "Thế ốm từ bao giờ?"

"Hôm qua đi học về trúng mưa phát ốm luôn."

"Thế mà chả bảo, tay thì cứ... thế này." Chàng Ro đưa tay nhái lại y hệt động tác bấm bấm của nàng

"Nhắn tin với chàng tốn tiền bỏ đời. Mà sao giờ này lại ở đây, không đi học à?"

".... Tóm lại là không muốn ta thăm chứ gì? Ta về vậy."

"Ơ, kh...."

"Shhh!" Chợt chàng Ro lại đưa tay lên ra hiệu. "Lần này đúng là có người."

Chàng nhổm dậy, lấy cái chổi và lại tiến ra cửa.

"Ai?!" Chàng Ro lao ra ngoài ban công. Một cái bóng vụt lên. Chàng quật chổi xuống, cái bóng đỡ rồi lộn ngược lại đằng sau

"Chàng, sao chàng đánh ta?"

Chàng Ro bật ngửa. Đó là Linea.

"Cô làm cái trò gì ở đây vậy?!"

"Chàng trốn học, cô bảo ta đi theo."

"Bảo cái con khỉ."

"Không ai bắt chàng tin, khỏi tin cũng được." Linea nhún vai

Nàng Jul nhỏm dậy. Nhận ra cái bóng ngoài ban công, nàng hỏi

"Cô đến đây làm gì?"

"Tôi xem chàng đi đâu thôi, không đến thăm cô đâu, khỏi lo."

"Thế cô stalk tôi à?" Chàng Ro nhướng mày

"Thế thì đã sao hả chàng?"

"Kinh dị!"

"Đã đến rồi thì vào nhà ngồi đi." Nàng Jul chợt nói "Đứng đó làm gì cho mỏi chân."

"Thôi, tôi đã thấy đủ những gì cần thấy." Linea nhún vai quay đi "Này chàng..."

"Gì nữa?"

"Lần sau có muốn hun thì đợi trời tối hẵng hành động nhá."

"Cái *beep* gì.... Tôi làm thế bao giờ?!!!!!!!" Chàng Ro thét lên be be

"Chàng không phải chối." Linea nói rồi leo ban công xuống. Chàng Ro chưa kịp thở ra thì Linea đã lại thò đầu lên

"Cứ ở lại mà chăm cô ta đi. Mai Kamikaze sẽ diễn hộ chàng."

"Vâng!" Chàng Ro ôm ngực thở ra sau cú giật mình. Linea bình luận

"Đã bao lâu rồi, chàng vẫn yếu bóng vía như ngày nào."

Sau đó tụt xuống hẳn.

Còn lại chàng Ro và nàng Jul. Chàng gãi đầu

"Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy trời?"

"Biết... chết liền." Nàng Jul mệt mỏi nằm xuống. Chàng Ro ngó nàng

"Mệt không?"

"Chàng nghĩ sao?"

"Thế ta về cho nghỉ nhá?"

"Ngồi đấy." Nàng Jul chỉ tay về cuối giường "... Hát ta nghe đi."

"Muốn tự tử hả?" Chàng Ro thiếu tí nữa hét lên

"Thì cứ làm đi xem nào. Lại thích cãi à?"

"Đâu có." Chàng Ro lại ngồi mớm xuống mép giường

"She keeps her secrets in her eyes
She wraps the truth inside her lies..."


Chàng Ro ngồi lẩm nhẩm như vậy đến tận khi nàng Jul ngủ hẳn, tức là... một tiếng sau (nghe giọng vịt đực nên khó ngủ). Khi thấy nàng đã ngủ (say như chết) rồi, chàng mới rón rén bỏ ra ban công, nhòm xuống xem mấy em bẹc đang ở đâu (bẹc nhà nàng này cứ thấy chàng đến là sủa, còn người khác thì chả sao) rồi rón rén leo xuống chuồn về nhà. Tan trường rồi còn đâu (mà kể cả chưa tan chàng cũng trốn)

[To be continued....]

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty8/6/2013, 00:03

Mình tắc mũi không ngủ được, lại nằm chém gió. Đây, tặng cô nương, cô cứ nhắc mãi. May cho cô là tôi ứ cho cô đi bưng bê đấy cười lăn cười bò)))
Phần kịch này nếu có hứng mình viết riêng hẳn ra cho cười lăn cười bò) Nốt chap này, chap sau có đôi sét đánh mới cười lăn cười bò))))


Ngày diễn

Joudanjou đi qua đi lại đến chóng cả mặt trên sân khấu. Chàng ta hiện chỉ còn mỗi cái áo chưa thay nốt ra, còn đâu hoá trang các thứ rồi tóc giả ria giả mi giả cũng gắn hết lên mẹt rồi. Jou lo quá. Thế quái nào mà chàng lại đồng ý diễn cái vai của bựa này thay tên Ro cơ chứ?!!!

Ồ, phải rồi, can tội mê gái!

Chàng đi đi lại lại gãi đầu gãi tai như thế, khách khứa bắt đầu vào rạp chàng cũng chẳng biết. Chàng chỉ giật mình khi nghe tiếng Linea

"Anh không đi thay đồ ra, còn đứng đấy làm gì vậy?"

"À, đây, đợi tôi chút..." Jou gãi đầu thêm cái nữa rồi chạy vượt qua Linea để vào phòng hoá trang. Nàng ta nhìn theo Jou, bất giác cười khẽ vì cái sự lóng ngóng của anh chàng.

Đến giờ diễn.

Trên hàng ghế ở ngay gần sân khấu có hai cái bóng khả nghi đội mũ quàng khăn sùm sụp y như đại hàn. Trời thì cũng chả lạnh lẽo gì cho cam, cơ mà hai người này cứ cúi mặt xuống càng thấp càng tốt. Vâng, hai bạn ấy chính là bệnh nhân Juliette và cu Romeo đần trốn nhà đến xem kịch. Nàng Jul vừa nhấc được người ra khỏi giường một cái *tức là vào 30' trước* thì lập tức chỉ đạo chàng Ro đưa nàng đến xem Jou và Linea diễn kịch. Ban đầu chàng giãy nảy bào nàng phải ở nhà dưỡng sức, cơ mà sau một hồi bị người ốm nạt cho một trận tối mày tối mặt, chàng đành còng lưng chở nàng đến rạp sau khi đã nguỵ trang kĩ lưỡng để không bị nhận ra và bị lôi lên sân khấu.

Bắt đầu diễn

Romeo Cleaningshoes bắt đầu xách hòm đánh giày ra phố lang thang

"Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn
Cơ mà thực ra tôi biết vì sao tôi buồn chứ. Hầy, cuộc sống cô đơn của một thằng đánh giày vất vưởng thật là thứ đáng chán nhất trên đời. Ước mong cả đời của ta, Romeo Cleaningshoes, chỉ là có một người vợ, không giàu lắm, vừa phải thôi cơ mà nhà phải có limousine hai chiếc, trực thăng riêng ba cái,...."

Cả rạp ồ lên cười. Chàng Ro thì quay sang nhăn nhó

"Sao mất hình tượng quá vậy nàng?!"

"Có phải chàng đâu mà kêu. Tên đó là Romeo Cleaningshoes, chàng là Romeo Velatois Drag cơ mà."

Thế là chàng Ro quay ra xem tiếp. "Romeo" bắt đầu hát Alone của Bee Gees trong lúc cảnh một đêm đánh giày của chàng ta được dựng lại. Chàng ta kết thúc một đêm làm việc khi gần hết bài hát và bắt đầu lang thang qua các con phố thuộc khu nhà quý tộc

"And I don't want to be alone...."

"Trời, giọng ai hay dữ!" Cửa sổ một căn nhà chợt bật mở và nàng "Juliette" từ ô cửa đó xuất hiện. Ở dưới, chàng Ro lại chọc nàng Jul

"Câu này đâu có trong kịch bản?"

"Thì.... người ta hát hay thì cô ta khen hay chứ sao." Nàng Jul ngán ngẩm "Chọc ít thôi, dán băng dính vào miệng đi, muốn hỏi gì đến cuối hỏi! Chàng có ngâu lắm đâu mà toàn hỏi những câu linh tinh thế?"

Chàng Ro lôi từ trong túi ra một cuộn băng dính rồi dán lên miệng mình thật. Nàng Jul tròn mắt nhìn cảnh tượng hoạt kê đó, không biết nên ý kiến gì, thế là nàng quay ra xem tiếp.

Cảnh bắt đầu chuyển đến đoạn "Pá trọc" tán "Juliette", rồi chàng ta bị đuổi, rồi đến đoạn "Sophia", rồi chàng ta tán tỉnh thành công "người xưa" bằng cách mời nàng chục ly bạc xỉu cộng thêm hát ỉ ôi "I was born to tell you I love you" sau đó là tiến luôn đến kết hôn ở cuối vở kịch. Tuyệt nhiên "Pá trọc" không nhòm ngó gì đến "Juliette" nữa.

"Romeo" cũng chả kém cạnh khi quen được "cô gái vô danh", rồi từ quen đến thân rồi vọt một phát từ thân sang "trồng cây si". Cuối cùng chỉ còn lại "Juliette" vẫn còn cô đơn trên tình trường và đang rất lấy làm khó chịu vì bị Guido bám theo tán suốt ngày.

Vở kịch này lấy của khán giả bao nhiêu là nước mắt do.... cười. Cười quá nhiều. Thậm chí có những khúc ngoặt không thể ngờ. Ví dụ như lúc "Romeo" cho "Juliette" leo cây để đi thăm "cô gái vô danh", sau đấy tỏ tình kiểu khủng bố "Tiện mồm thì ta hỏi luôn, nàng yêu ta không? Không yêu ta ra kia nhảy cầu nàng coi" làm nàng muốn không gật cũng không được. Khán giả xem đến đây há miệng trợn mắt và nhất là thắc mắc sao kịch thì tên là Romeo và Juliette nhưng hai nhân vật chính lại chả yêu nhau. À, người ta biết đâu được nội bộ dàn diễn viên chính của cái vở này nó có vấn đề.

Đoạn cuối cùng, "Romeo" bị "Guido" ép đấu kiếm bảo vệ danh dự hay cái khỉ khỉ gì đấy, tóm lại là đứa nào thắng thì sẽ thành "người ấy" của "Juliette".

Trước lúc chuẩn bị đấu kiếm "Romeo" tia xuống hàng ghế đầu và chợt nhìn thấy một cái bóng đen lùm lùm đang dán băng dính ở miệng. Nhìn kĩ một lúc nữa , chàng ta phát hiện ra đấy chính là thằng Ro ngâu!

"Cái thằng này, nó bắt mình diễn thay xong giờ đến đây xem để cười cho thối mũi mình phỏng?!" "Romeo" ức chế nghĩ thầm. Tiện nghĩ luôn mấy tháng qua "Juliette" chả đoái hoài gì đến mình để đi theo cưa chàng ta, "Romeo" lại càng cáu. Chàng điên tiết nghĩ cách "lôi nó lên sân khấu cho quê chơi".

Theo kịch bản, "Romeo" thắng nhưng vẫn bị "Guido" lùa quân vào bắt, và "Juliette" phải lên tiếng uy hiếp để thả chàng ta ra (nàng Jul bảo cái này là "nêu bật giá trị nhân đạo và tâm hồn trong sáng thánh thiện bao dung vị tha hơn Bồ Tát của Juliette"). "Romeo" diễn theo đúng đến đoạn khi được thả ra thì bảo

"Thực ra, có một điều này ta muốn thú thực với cả hai người...."

Câu nói trật kịch bản này làm hai bạn diễn và những người có liên quan đến vở kịch giật thót. "Romeo" nói tiếp

"Ta.... thực ra không phải Romeo Cleaningshoes, mà là.... em sinh đôi của anh ta, Romeu Cleaningshoes..."

Cô Juli xém tí nữa thì ngất. Sui thì toát mồ hôi hột lật kịch bản xem chị Jul có chỉnh sửa thêm thắt gì vào phút cuối không mà tự nhiên anh này chém gió tung chảo lên như thế.

Ở trên sân khấu, "Romeu" (theo lời chàng ta nói), bắt đầu đi phăm phăm đến chỗ chàng Ro. Chàng kia giật mình, nhưng chả hiểu "Romeu" định làm gì nên cứ ngồi yên. Kết quả là chàng này bị chàng kia nhấc bổng lôi tuột lên sân khấu! Sự việc diễn ra quá nhanh khiến cho không ai phản ứng kịp.

"Romeu" chỉ chàng Ro

"Nhìn kĩ này, đây mới chính là Romeo mà nàng Juliette yêu quằn quại quắn quéo từ thời còn bé tí, rõ chưa?! Biết vì sao ổng phải dán băng dính thế này không? Bị dở hơi nói toàn những cái linh tinh nên bị dán đấy. Anh ta bị nhốt mấy năm nay rồi, do có triệu chứng của bệnh Down. Đáng tiếc cho nàng, Juliette, người nàng yêu chả phải ta, mà là hắn."

Chàng Ro nghệt mặt ra chả hiểu gì, cơ mà vì lúc mặt nghệt ra như thế trông chàng như bệnh nhân Down thật nên khán giả tin lấy tin để. "Juliette" do quá xúc động mãi một lúc sau mới lắp bắp được

"Th-Thế này là sao?"

"Ta phải làm rõ sự việc để thằng điên này" Chỉ "Guido" "còn thả ta đi."

Chạm tự ái, "Guido" cũng phăng teo luôn kịch bản để gầm lên

"Ngươi bảo ai là thằng điên?! Người đâu, bắt hắn lại! Bắt cả hai đứa chúng nó lại!"

"Ta không cho phép!!!" "Juliette" át luôn cả giọng "Guido". Nàng ta nhìn "Romeu"

".... Đi đi."

Thế là chàng ta vọt thẳng vào cánh gà rồi thò đầu ra hí hởn xem phen này thằng Ro đần xử lí thế nào.

"Juliette" bắt đầu nghĩ cách ứng biến

"Chàng còn nhớ ta không?"

Chàng Ro đưa ánh mắt cầu cứu xuống hàng ghế khán giả, chỗ nàng Jul. Thấy nàng khẩu hình "Cứ giả vờ Down đi", chàng ta bèn từ từ quay lại lắc đầu với khuôn mặt ngơ vô đối. "Guido" cười khảy

"Cho nó vào trại đi thôi."

"Không." Chợt "Juliette" tuyên bố "Ta sẽ đưa chàng về chăm sóc, cho đến lúc nào chàng nhớ ra ta là ai thì thôi."

Câu này nói xong, nghe đâu đấy có tiếng sụt sịt. "Juliette" nói tiếp.

"Guido, xin lỗi vì ta không thể nhận tình cảm của anh. Xin hãy dành nó cho các em fangirl đang xếp hàng đợi anh kia. Chia tay nhau từ đây!"

Nói xong, "Juliette" đỡ chàng Ro giả Down vào trong cánh gà, bỏ lại "Guido" lơ ngơ một mình. Đến lúc này, T-boy sau khi đã chế ra đoạn kết thay thế cho đoạn kết vở kịch cũ thì lon ton chạy ra đọc

"Vậy là kết thúc một câu chuyện tình lãng... xẹt. Cuối cùng, Pá trọc kết hôn với Sophia, Romeu hạnh phúc với cô gái của chàng ta, Juliette vẫn ở vậy chăm người Down Romeo, một thời nàng từng mê mệt và đến giờ vẫn thế. Cuối cùng hoá ra chỉ còn Guido lẻ loi. Ai mà ngờ...."

"Trật tự!!" "Guido" lột giày ném một phát trúng T-boy rồi đi vào trong cánh gà. Khán giả lăn ra cười. T-boy thản nhiên đọc tiếp

"Và vậy là kết thúc một chuyện tình. Chuyện tương lai của họ ra sao, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác."

Rồi T-boy cúi đầu và đi vào trong cánh gà.

Khán giả vỗ tay đến độ muốn thổi tung trần nhà.

Màn kết bất ngờ của vở kịch không ngờ lại chiếm được rõ nhiều thiện cảm từ tất cả khán giả. Rốt lại, giải nhất của buổi "giao lưu" đã thuộc về vở kịch hài tung chảo ấy. Khán giả vỗ tay loạn lên lúc Sui với tư cách đạo diễn đưa cả đoàn kịch lên nhận giải. Chàng Ro trốn về ngồi cạnh nàng Jul, được nàng khen một câu tan nát cõi lòng

"Trông chàng Down thấy mồ."

Nhưng lòng chàng chưa kịp tan hết thì lại có tiếng nói cất lên

"Xin mời cô Rosy Fairey thay mặt cho gia đình cố vấn Fairey tài trợ giải thưởng này, lên trao phần thưởng cho đoàn kịch xuất sắc của trường trung học...."

Nàng Jul hỏi chàng Ro

"Này chàng, có phải người ta vừa đọc tên Rosy Fairey không?"

"Ờ đúng rồi, sao thế?" Chàng hỏi

Nàng Jul nhỏm dậy nói

"Nàng ta là em họ ta." Nàng nhìn lên sân khấu "Quái nhỉ, sao ta không biết vụ nhà Fairey tài trợ cho cái giải thưởng này?"

Chàng Ro nhìn lên theo. Người con gái tên Rosy Fairey ấy lúc này đang trao giải cho đạo diễn Sui. Chợt chàng Ro nhận ra Sui đang nhìn Rosy không chớp mắt. Nhìn như sắt bị nam châm hút. Và rồi trước bàn dân thiên hạ, trước bao nhiêu ánh nhìn, trước bao nhiêu cái tai đang nghe ngóng, trước cái mic đang mở, Sui thốt lên

"Ôi... yêu rồi!"

Ặc ặc!!!!

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
.:.baby_Rosy.:.

.:.baby_Rosy.:.

Nữ Taurus
Tổng số bài gửi : 639
Birthday : 18/05/1998
Age : 22

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty8/6/2013, 19:18

Em chỉ có 2 điều muốn hỏi anh thôi :

Trích dẫn :
"Ôi... yêu rồi!"
Cái câu thật là khó đỡ *và đáng sợ cười lăn cười bò)*

Và câu này:
Trích dẫn :
Ặc ặc!!!!
Là của ai nữa đây? cười lăn cười bò) Đừng bảo đấy là bang chủ quá sốc đến nỗi chết sặc nhá XD XD XD XD
Với cả đây là trọn vẹn cái "lớp ật phớt sai" với chuyện tình chém chuối gì gì đó hả XD XD XD Thế thôi hả :37: Em tưởng còn phần vườn chuối vườn nhãn nào đó nữa cười lăn cười bò cười lăn cười bò cười lăn cười bò

______________________________
BANG TRỊCH VÍA
Online thường trực, phát bực thường xuyên


Được sửa bởi .:.baby_Rosy.:. ngày 11/6/2013, 13:15; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
http://rosyphung18.blogspot.com/
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty8/6/2013, 20:45

Cái cô Râu Si kia tôi đã viết là Sui nói cô lại còn hỏi câu đấy là của ai cười lăn cười bò
Này, phần sau mới có hai bạn tỉnh tò và câu chuyện tình sét đánh cười lăn cười bò Phần này tiện tớ hint nốt hai bạn kia cười lăn cười bò)) Cảm ơn cười lăn cười bò *Khéo mình phải đẩy rating cái fic này lên cười lăn cười bò))))*

12. Love At First Strike!

Sui từ ngày tuyên bố với cả thiên hạ rằng chàng ta yêu thì bắt đầu thay đổi tâm tính.

Dạo này không thấy ngậm thuốc lá nữa. Tóc tai lúc nào cũng láng o bóng nhẫy, trông y như diễn viên Hollywood (hoặc cũng có thể là Bollywood). Sau đó là bắt đầu chôm đàn của chàng Ro về phòng riêng tập bật bông làm chàng xới tung cả nhà lên không thấy đâu.

Nói tóm lại, Rosy Fairey đã khiến cho Daitou Suigetsu điên đảo tâm hồn!

Chàng Ro lại đến thăm nàng Jul vào một buổi chiều hè. Sau lần trước, nàng Jul lại... lăn ra ốm trận nữa, xui xẻo làm sao hôm ấy về bị trúng gió! Chàng Ro rất vô tư cứ học xong tiết của cô Juli là trốn tiết đến nhà người đẹp thăm hỏi bệnh nhân, chém gió chém bão đến tận lúc ngài cố vấn đi làm về mới chịu mò ra ban công leo xuống trốn về.

Hôm nay chàng mới thò đầu vào đã than vãn ầm ĩ

"Ngày xưa ta yêu nàng có hành hạ ai đâu mà giờ thằng em ta yêu em nàng nó lại thành ra hâm hâm dở dở làm người khác đau hết cả đầu thế này?"

"Chàng đang làm ta đau đầu đấy." Nàng Jul thản nhiên "còm men" "Ngồi xuống đã rồi có gì nói, mà nói bé thôi, nói chậm thôi, làm gì mà cứ như súng xả đạn thế?"

"Thì đang xả mà!"

"Chàng nỡ lòng nào xả vào người ốm thế hả Romeo? Sao chàng dã man vậy?! Sao ta lại đi yêu chàng nhỉ?!! Sao...."

"Khổ lắm thôi được rồi ta không nói nữa là được chứ gì?" Chàng Ro thả cái cặp đánh phịch xuống chân bàn. Nàng Jul ngó theo hỏi

"Sao dạo này tan trường sớm thế?

"Sớm đâu mà sớm, ta trốn học về đấy.""

Nàng Jul lại hận không thể nào ngồi dậy để mắng chàng Ro cho có khí thế được. Nàng đành nằm bẹp trên giường thu hết hơi sức để quát

"Đồ dở hơi! Sắp thi đến nơi rồi mà cứ trốn học thế này, chàng muốn lưu ban hả?!"

"Lưu sao được mà lưu."

"Nhỡ lưu thì sao?"

"Thì thôi." Chàng Ro nhún vai

"Ta nói cho chàng biết chàng mà lưu thì đừng có vác mặt đến gặp ta nữa, ta từ chàng luôn đấy! Lưu thì thôi, cho thôi luôn!"

"Thôi được rồi được rồi, không lưu, được chưa. Em thề em hứa em đảm bảo em sẽ không lưu ban...."

"Thề rồi có làm được không đấy?" Nàng Jul nheo mắt

"Được chứ sao không được. Coi thường ta quá!"

"Thế thì tốt." Nàng nằm dịch sang bên cạnh một chút "Ngồi đây."

"Ơ thôi, chỗ của ta là ở cuối giường cơ...."

"Ta bảo chàng ngồi ra đây. Ta có cắn chàng đâu mà ngồi tít ra cuối giường?" (Câu này nghe điêu điêu....)

Thế là chàng Ro lại răm rắp nghe lời. Chàng ngồi xong nàng Jul mới bảo

"Ngồi đây nói nghe cho rõ, mấy hôm chàng ngồi cuối giường tiếng nghe như tiếng muỗi vo ve."

"Ờ ờ.... Hôm nay nhóc Sui thủ đàn của ta về phòng tập gảy nàng ạ. Suýt nữa ta ngất. Lúc hỏi thì nó bảo tập để đi tán Rosy."

"Cơ mà nó đổ lúc nào nhanh thế?"

"Thì bị sét đánh ngay hôm trao giải ấy. Xong từ hôm đấy đến giờ cứ như mất hồn."

"À, hôm nay chàng về sớm một chút nữa đi." Chợt nàng Jul nói một câu chả liên quan

"Ủa, sao dzợ?"

"Hôm nay bé Rosy hẹn đến thăm...." *à vâng, giờ thì liên quan rồi*

Chàng Ro hùng hổ phán

"Việc quái gì phải về, ta phải lôi em nàng đến chỗ nhóc Sui thổ lộ tình cảm..."

"Vớ vẩn. Cả nhà ta đang không biết chiều nào chàng cũng mò đến đây. Chàng làm loạn lên thế rồi cha ta biết thì sao? Cái gì cũng có mức độ thôi chứ."

Chàng Ro nghệt mặt ra nghe phân tích rồi gật đầu

"Được rồi thì về sớm. Về luôn đây."

Thằng dở hơi lại dỗi! Nàng Jul kéo áo chàng ta lúc chàng ta nhỏm dậy

"Ê, lại dỗi đấy à?"

"Ai thèm?"

Rõ là đang dỗi. Nàng Jul nói

"Dỗi vớ vẩn. Sao dạo này chàng toàn dỗi những cái vô lí thế nhỉ?"

"Ai dỗi. Ta về học bài cho khỏi lưu ban."

Chàng Ro chém gió vậy, chả biết nàng Jul có tin hay không mà nàng lại bảo

"Thế hát ta nghe hẵng rồi hãy về."

"Này nàng, lần trước đầu chưa nổ không có nghĩa là lần này...."

"Chàng có làm không đây? Sao nói lắm thế?"

Chàng Ro bị độp câu đấy vào mặt thì ngớ luôn. Thế là chàng lại hắng giọng, khèm khèm mấy chục bận rồi bắt đầu ỉ ôi

"You light the skies
Up above me...."


Lần này tiến bộ hơn một chút là mới nghe có nửa tiếng nàng Jul đã ngủ. Chàng Ro mắm môi định đứng dậy....

Cơ mà lần này lại khác một cái là.... chàng bị ôm cứng đứng dậy không nổi!

Chàng nuốt nước bọt cái ực. Trong phòng có mỗi chàng và nàng Jul, chả phải nàng ôm chẳng lẽ ma ôm? Cơ mà nói thật nếu đúng là có một con ma đang ôm chàng lúc này khéo chàng còn đỡ sợ hơn....

Mà khoan đã, chàng thấy "được" nàng ôm còn bớt sợ hơn bị ma ôm!

Chàng nhắm mắt lại lẩm bẩm "Mình đang mơ, mình đang mơ" rồi mở mắt ra, hi vọng là mình đang mơ thật....

Rõ là phí hơi. Bởi vì đời ứ phải là mơ và nàng Jul vẫn đang ôm cứng chàng.

Chàng bắt đầu loay hoay tìm cách gỡ tay nàng ra. Nhưng khổ cái là càng gỡ nàng càng ôm chặt. Ứ hiểu sao.

Đúng lúc đấy thì "bụp, bụp", trên hai vai chàng Ro xuất hiện hai em "thiên thần" và "ác quỷ". Như kiểu trên phim hoạt hình ấy. Em thiên thần phủi cánh rồi giới thiệu

"Yo chào cu, anh tên là Rogel, còn thằng kia là Rovil."

"Ai là thằng kia hả thằng kia?!" Rovil giãy lên

"Hôm nay tôi điên đến quá cả dương vô cùng rồi, trời đất ạ." Chàng Ro ôm đầu và bóp trán. Rovil nhảy lên châm chàng ta một phát

"Ouch!!"

"Ai điên? Cậu điên thì tụi này đã không có thật nghe chưa?! Hôm nay tôi xuất hiện là để nói với cậu một điều...."

"Đừng nghe nó xúi bậy!" Rogel chen vào. Rovil trợn mắt

"Thằng kia im!"

"Việc gì phải im?!"

"Ta bảo ngươi im là im! Anyway, Ro ạ, anh quá thất vọng về chú."

Chàng Ro tròn mắt

"Thất vọng là sao?"

"Lần trước nàng cũng ngủ y hệt thế này mà chú bỏ về, chả tranh thủ xơ múi gì cả, chán hết cả con người."

Chàng Ro được thêm một phen trợn mắt nữa. Nếu đây đúng là hai đại diện cho bản tính tốt đẹp và xấu xa trong con người chàng.... thì chàng đúng là quá thể tà tâm!

Rogel chỉ Rovil

"Thằng kia nói năng vung vít gì đấy? Xơ múi gì hả?!"

"Thôi ngươi ứ phải bao biện, ngươi cũng muốn thế chết đi được còn gì nữa. Ngươi chỉ đợi ta nói ra để nhảy vào xúi giục ăn hôi còn gì nữa."

"Thế rốt lại là hai người muốn gì đây?!" Chàng Ro nhăn nhó hỏi. Rovil chỉ nàng Jul

"Muốn cậu hôn nàng, làm được không?"

"Hôn trán thôi em ây, cho nó an toàn." Rogel giơ tay ý kiến.

Chàng Ro trừng mắt

"Mấy người đi mà làm thế!"

Rồi chàng dùng tay phủi hai bên vai mình, lập tức hai nhân vật nhiễu sự kia biến mất. Chàng lại loay hoay ngồi gỡ tay người đẹp, cơ mà lần này chàng gỡ mà mắt không nhìn vào chỗ cần nhìn. Chàng vừa làm vừa ngắm nàng Jul.....

Và chàng tự nghĩ với mình "Èo ơi, lúc nàng ngủ trông yêu dã man....."

Cái thằng Rovil trong chàng thức dậy đập phá, thế là chàng bỏ quên việc đang làm để cúi xuống....

Chàng có cảm giác mình là hoàng tử trong Sleeping Beauty!

Cơ mà hoàng tử này ứ dám đi đâu xa ngoài phạm vi trán người đẹp. Chàng cúi xuống thêm tí nữa.....

Chợt nàng cựa mình một cái. Thế là chàng "hạ cánh" nhầm địa điểm!

Ối... má... ơi.... Thế này, chúng ta chỉ cần biết là "máy bay" đã "hạ cánh" cách chỗ cần "hạ cánh" "một quả đồi"!

Mặt chàng Ro bắt đầu chín lên. Chàng loay hoay tìm cách ngồi dậy vì chả hiểu thế quái nào nàng cựa một cái lại ôm chặt nữa. Xui cho chàng thêm nữa, cửa phòng bắt đầu lạch cạch và một giọng nói líu lo cất lên

"Chị Juliette, em đến thăm chị nè...."

Chàng Ro ngẩng đầu lên. Cửa mở và đứng ngay ngưỡng cửa là Rosy Fairey (tức người trong mộng của Sui em giai chàng)

Và chàng chợt nhận ra mình đang ở trong tư thế gì.

Rosy tròn mắt. Miệng nàng há ra như sắp sửa hét lên....

Và nàng hét thật!

Uh-oh....

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
Jupiter

Jupiter

Nữ Pisces
Tổng số bài gửi : 742
Birthday : 02/03/1998
Age : 22
Đến từ : Other planet

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty8/6/2013, 23:12

Sư phụ thân yêu ơi, không đỡ được :mouth: sao càng ngày fic của phụ càng sên sắc vậy làm con k dám đọc luôn cười lăn cười bò

E hèm (cô Juli đang nói) các em nên nhớ mình vẫn là học sinh đấy nhá, yêu đương vừa vừa thôi biết chửa? Làm cô đọc fic mà nổi da gà lên roài cười lăn cười bò

______________________________
:cheer: BANG TRỊCH VÍA  :cheer:
a.k.a BANG IHiHi
Khẩu hiệu 1: Onl thường trực, phát bực thường xuyên    [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962)  
Khẩu hiệu 2: Có phúc cùng hưởng  Flower , có họa cùng chạy   duaxe1
Chức vụ: bang chúng


I cry in the rain ... so nobody can see my tears ...
Về Đầu Trang Go down
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty9/6/2013, 21:30

"Có thích khách!!!!" Rosy hét toáng lên. Chàng Ro ngơ ngác

"Ủa thích khách ở đâu dzợ?"

"Ngươi chứ ai hỏi lắm thế?" Rosy lườm chàng rồi tiếp tục hét "Có thích khách!!!! Giết người cướp răng! Trời ơi có ai không cứu chị tôi!!!!"

Giết người cướp răng!? Chàng Ro nheo mắt nhìn con người đang đứng ở cửa kia. Nàng ta đã hiểu quá rõ chuyện gì vừa mới xảy ra, với cả.... mặt chàng vẫn còn đang đỏ kia, chối vào đâu?

Chàng lại tiếp tục loay hoay tìm cách đứng lên, cơ mà nàng Jul kéo chàng xuống kèm theo tiếng lầm bầm

"Nằm im đấy cho ta."

Chàng cứng người. Không biết nàng tỉnh từ lúc nào? Mà không biết là trước hay sau vụ kia trời? Chàng ngoan ngoãn nằm xuống chịu trận, đầu nghĩ kiểu này thì chết chắc rồi.

Nàng Jul nhỏm dậy gọi

"Này Rosy!"

"Chị Juliette.... Chị cứ giữ chặt thằng kia hộ em nhá, em gọi người đến đập chết nó!"

"Ai khiến cô làm vậy không hả? Này, anh rể tương lai của cô đấy."

Rosy lập tức ngưng hét và quay lại nhìn chàng Ro chằm chằm. Nàng lập tức soi ra mấy điểm như sau:

Đụt khó đỡ
Mặt mụn
Tóc tai dài quá mức cho phép
Bo-đì (hơi) quá khổ

Nhìn sang chị Juliette của nàng, thấy chả xứng gì sất, xém tí nữa nàng xỉu.

Cùng lúc đó gia nhân chạy tới. Rosy vội xua tay lia lịa

"À không có gì, ta... ta.... ta đọc nhiều tiểu thuyết quá bị nhiễm. Không có gì đâu, mọi người đi làm việc tiếp đi."

Đợi mọi người đi cả rồi, Rosy mới vào phòng, khoá cửa lại rồi nhìn bà chị mình với cái thằng lẽ ra nàng phải gọi là anh hiện vẫn đang trong một tư thế vô cùng khó đỡ. Nàng e hèm mấy cái cho bớt ngượng rồi bắt đầu lên giọng hách dịch

"Thằng kia, xuống giường đi ra ghế ngồi, mau lên."

"Rosy, phải gọi là anh...." Nàng Jul chen vào

"Em không thích gọi thế. Nào, có đi ra ghế ngồi không tên kia?!"

"Nàng.... thả ta ra." Chàng Ro cựa người. Nàng Jul vừa nhấc tay lên một cái là chàng chuồi ngay xuống khỏi giường, lao ra phía cửa xách cặp lên định chuồn. Rosy lại lên giọng

"Ta bảo ngươi ngồi ra ghế chứ có bảo ngươi đi về đâu mà chạy nhanh thế?"

"Đây đi về có liên quan gì đến cô không hả cái đồ loa phóng thanh kia?!" Chàng Ro đốp lại. Nàng Jul tự nhiên chen vào

"Chàng, đỡ ta dậy."

"Nằm nghỉ đi chứ ngồi dậy làm gì?"

"Ta bảo đỡ ta dậy, có đỡ không?"

"Sao chị không nhờ em?!" Rosy giãy nảy

"Em trật tự!" Nàng Jul nói lúc chàng Ro bắt đầu lóng ngóng quay lại giường và loay hoay đỡ nàng ngồi dậy. Nàng vừa ngồi thẳng dậy là Rosy túm áo chàng Ro

"Đi ra kia!"

"Ô hay nhỉ, em bị làm sao thế hả Rosy? Thế là hỗn." Nàng Jul kéo áo chàng Ro "Chàng, ngồi yên đây, không việc gì phải về."

"Thôi cho ta về học không lưu ban...."

"Ờ đúng rồi đấy biến đi." Rosy được thể. Chợt nàng ta khựng lại

"Mà khoan đã, có phải.... ngươi... à, anh có phải là anh chàng vai Romeo Cleaningshoes hôm trước không? Cái anh ở đoạn cuối ấy?"

"Hử?" Rosy đổi giọng bất ngờ làm chàng Ro tí nữa té ngửa. Chàng trấn tĩnh lại, day day tai (không dám ngoáy, sợ bị chê bẩn) để đoan chắc mình không nghe nhầm, rồi hỏi lại

"Phải cô vừa gọi tôi là anh không vậy?"

"Thế chả gọi anh thì gọi ai? Anh nói đi, phải anh không?"

"Ờ.... tôi đây.... Cơ mà.... đạo diễn vở kịch đó là chị cô, cô không biết à?"

"Không."

"Em út thế đấy!" Nàng Jul lầm bầm

"Em xin lỗi mờ dạo này em bận đi quảng cáo cho dòng nước hoa Rầu Si mới, học còn chửa xong. Anh, thế anh có quen đạo diễn Daitou không?"

Câu hỏi bất ngờ này của Rosy làm chàng Ro á khẩu. Mãi một lúc sau chàng mới gật gật

"Ờ... ờ... có biết..."

"Em họ chàng ấy." Nàng Jul nhún vai

"Ôi thế thì may quá! Anh giới thiệu em với cậu ấy đi! Đi đi đi!!!!"

"Đi đâu?" Chàng Ro gãi đầu

"Giới thiệu em với cậu ấy đi. Trông dễ thương dã man! Cho em làm quen!!!!!"

Chàng Ro suýt thì xỉu. Nàng Jul cố nén cười. Hôm trước cu kia tuyên bố yêu, nàng đang lo bên này không đáp trả thì khéo nhóc lao đầu xuống dòng sông bên nhà nàng. Hoá ra nàng nhà này cũng đổ đứ đừ con nhà người ta từ đời thuở nào rồi. May phước, bớt được công đoạn mai mối để cứu vãn một cuộc đời.

Chàng Ro không xỉu thì lại tiếp tục gãi đầu

"Ờ... ờ..."

"Nhá nhá anh nhá? Đi đi đi đi mà đi mà đi mà please please please đi đi đi?!!!!" Nàng Rosy bắt đầu chuyển giọng nịnh nọt. Chàng Ro gãi đầu chán rồi thở ra

"Để anh về bảo với nó...."

"Yes!!!!! Em yêu anh dã man!!!!!" Rosy tự nhiên nhảy cẫng lên làm chụt một phát vào má chàng Ro, tự nhiên như ruồi. Cú tự nhiên này của nàng ta làm cả nàng Jul lẫn chàng Ro trợn mắt. Bệnh nhân thì chỉ tay bảo

"Ơ cô kia, làm cái gì đấy?!"

Chàng Ro thì lùi lại cả chục bước ra đến tận ban công, tay chùi lấy chùi để. Chàng chùi xong bảo

"Thôi ta về... bảo nó đây. Chào nàng, chào.... em."

Chàng vừa quay lưng đi thì nàng Jul gọi lại

"Này Romeo."

"Gì thế?"

"Love ya!"

Chàng Ro tự nhiên thấy mặt mình nóng nóng. Chàng cũng định làm một câu tương tự, cơ mà loại này hay ngượng, lại được thêm cái của phá đám kia đang đứng đấy, thế là chàng không dám đáp trực tiếp. Chàng đau khổ gật gật đầu vài phát rồi xoay người bước, cơ mà thế quái nào lại lộn cả người qua ban công! Nghe thuỵch một tiếng đầy đau đớn, rồi nghe giọng chàng Ro nghèn nghẹn ở bên dưới

"Ouch....."

Rosy quay sang nhìn nàng Jul

"Chị ơi... bẹc vẫn còn đang thả."

"..... Đi xua chúng nó đi mau lên!"

Thế là nàng Rosy tung tăng chạy xuống vườn đuổi chó để giữ an toàn cho tấm vé vàng đến với chàng Sui!

***

Sui tí nữa thì sặc nước chanh khi nghe tin Rosy muốn gặp chàng. Chàng lắp bắp hỏi ông anh giai (mặt mũi trầy trụa và người ngợm xác xơ vì cuối cùng vẫn bị chó đuổi)

"Thật hả anh?"

"Anh nỡ lòng nào lừa chú." Chàng Ro nhún vai "Cơ mà chú định gặp nó ở đâu?"

Nghĩ một lúc, Sui đề xuất

"Vườn chuối nhà mình...."

Lập tức chàng Ro gạt phắt

"Không có chuối chiếc gì sất. Như Chí Phèo ấy. Dẹp!"

"Thế anh nói coi gặp ở đâu?"

Sau một hồi cãi nhau nhặng xị, địa điểm gặp mặt người đẹp được chuyển sang... vườn vải! Chàng Ro vẫn gãi đầu thắc mắc sau khi chấp nhận địa điểm mới này

"Ra vườn vải thì khác quái gì vườn chuối mà mình lại đồng ý nhỉ?"

Ờ thì.... nó khác không gian đêm trăng lãng mạn nơi vườn chuối của Chí Phèo và thị Nở. Vậy thôi!

[To be continued...]

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty17/6/2013, 08:41

Qua nhỡ dại thức khuya quá nên ý tưởng nó lại "phun trào".... Có vẻ 2h15 là thời điểm khá tốt để ság tạo vì lần nào viết fic đêm cũng vào khoảng 2h cười lăn cười bò)

Này thì vườn vải [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 1380890962

Địa điểm được chọn rốt lại là vườn vải. Và thực sự cho đến giờ phút này những người trong cuộc vẫn chẳng hiểu sao nó lại là vườn vải

Chàng Ro nghĩ "Chắc tại con bé kia thích ăn vải"

Sui nghĩ "Chắc vì vườn vải nó không phải vườn chuối."

Rosy nghĩ "Chắc tại lão điên kia xúi bậy." (Chú thích: Lão điên tức anh Ro đần)

Ngài tu sĩ (người khá là liên quan theo một phương diện nào đấy) nghĩ "Mình phải bảo cu Sui vặt mấy rổ vải đem về ăn."

Rốt lại, dù những người trong cuộc có nghĩ ngợi và ý kiến ý cò gì, địa điểm cũng đã được chốt là vườn vải và thời gian là vào bảy giờ tối thứ Bảy (Tức ba tiếng nữa)

Lúc năm giờ, Sui đã bắt đầu màn tắm rửa kéo dài trong một tiếng, trong đó bao gồm cả thời gian làm ca sĩ và thời gian chỉnh sửa đầu tóc. Và sau đó là cả tỉ thứ linh tinh khác (thậm chí là mang nước hoa của ngài tu sĩ ra xịt cho nó thơm!)

Xoay đi xoay lại, lúc nhìn đồng hồ, Sui mới tá hoả khi phát hiện ra chỉ còn 15 phút nữa là đến giờ hẹn. Chàng bắt đầu cuống lên chạy qua chạy lại. Chàng Ro ngán quá, hỏi

"Chú cần anh chở không?"

"Anh chở em á?" Sui quay lại hỏi, không giấu vẻ bất ngờ vì lần đầu tiên thấy thằng anh tốt bụng như thế. Tốt dữ dội. Chàng Ro nhún vai

"Ra xe đi."

Sui tí tởn chạy ra lấy mũ bảo hiểm. Chàng Ro thấy thế gọi giật

"Này, lấy mũ bảo hiểm làm gì đấy?" Chàng chỉ cái ô tô ngài tu sĩ mới sắm "Đi cái này cơ mà."

"Đi ô tô ấy ạ?" Sui tròn mắt

"Cho nó nhanh." Chàng Ro nhún vai

Hai anh em chui vào xe. Sau khi đã càu dây an toàn cẩn thận rồi, Sui mới chợt nhớ ra một điều quan trọng cần hỏi ông anh

"Anh."

"What?"

"Anh có biết lái cái đống đồng nát sắt vụn này không đấy?" Chỉ cái xe (đã qua sử dụng 30 đời)

"Nope."

"CÁI GÌ CƠ?!!!!!!"

"Bám chắc vào." Chàng Ro nhún vai rồi nổ máy, nhấn ga cho xe lao vọt đi. Mặt Sui bắt đầu tái xanh khi thấy vận tốc của chiếc xe đang nhích dần lên con số 140 km/h (đi bão). Chàng đành nhắm tịt mắt và bỏ cuộc đời cho số phận an bài.

Hoặc là hôm đấy chàng may, hoặc là do hôm đấy vía chàng Ro giảm, hoặc là do cả hai, chiếc xe cuối cùng cũng đến điểm hẹn chỉ cách có 2 phút! (Tất nhiên là sau khi đã lủi đổ hai cái đèn giao thông và làm cái rào vườn vải của con nhà người ta gãy nát)

Sui lảo đảo bước xuống xe. Chàng lắc đầu vài cái thật mạnh cho đỡ cơn buồn nôn, sau đó ngẩng đầu lên xem người đẹp đang ở đâu.

Nghe thấy từ đằng xa có tiếng động cơ xe. Tiếng lốp xe trên mặt đường. Kít!!!!!!!!!!!! Dừng trước mặt anh em Ro là một chiếc xe và lảo đảo bước xuống từ cái xe đấy chính là Rosy đang đầu bù tóc rối và cũng sắp lắc đầu cho đỡ buồn nôn! Chàng Ro nhìn xem tài xế cái xe kia là ai và thở ra một cái khi phát hiện ra mình nghĩ đúng. Nàng Jul. Khéo nãy phải đi với vận tốc 180 km/h.

Nhà này giống nhà kia, nhà kia giống nhà này. Chỉ khác cái xe nhà kia là hàng 30th-hand, còn xe nhà này là Ferrari. Ôi cuộc đời bất công.

Sui đợi nàng Rosy lắc liếc các thứ xong xuôi rồi mới đến gần gãi đầu ấp úng

"Ờ.... chào bạn."

Chàng Ro đập mặt. Ngày xưa chàng có phản ứng cái kiểu đấy đâu (ôi dào ngày xưa hai bạn lần đầu gặp nhau phang nhau vỡ mẹt còn gì. Chúng nó không thế là may!)

Rosy chào lại bằng cách kéo tay Sui rồi nói thầm vào tai chàng ta (cơ mà chả hiểu sao hai tài xế vẫn nghe thấy)

"Đi hẳn vào trong kia không hai ông bà già kia nghe được hết."

Và thế là hai đứa biến vào trong vườn. Ơ mà khoan đã....

Hai ông bà già?!!!!!

Chàng Ro và nàng Jul bước ra khỏi xe và nhìn theo hai đứa nhóc bằng cái nhìn toé khói. Sau đó hai bên nhìn nhau một lát.

Một lát nữa....

Một lát nữa....

"Chàng nhìn ta làm gì?!!" Nàng Jul tự nhiên độp vào mặt chàng Ro "Đi theo nghe xem chúng nó nói cái gì, xong có gì xúc tiến cho ta!"

"Sao tự nhiên mắng ta?"

"Mắng gì? Đấy là ra lệnh theo kiểu bắt nạt." Nàng Jul nhún vai đưa ra lời bào chữa hâm đơ nhất trên đời. "Đi theo chúng nó đê hỏi lắm quá!"

Chàng Ro chẳng còn đường nào khác ngoài gật đầu và mò vào trong vườn. Chàng mất khoảng 15 phút mới phát hiện ra chúng nó đang tâm sự ở cuối vườn. Ngay bên cạnh anh Cường. Èo, lãng mạn ghê!

Cơ mà rình một lúc nữa, chàng Ro phát hiện ra hai đứa dở hơi chả nói chuyện gì, chỉ thấy Rosy đang ngồi ngậm kẹo mút theo kiểu "gậm một mối căm hờn trong cũi sắt" còn Sui đứng chầu bên cạnh đợi hầu chuyện. Chàng Ro kiên nhẫn đợi đến hết cái kẹo, nhưng mút hết kẹo rồi mà Rosy vẫn trơ như phỗng đá. Sui lại càng im. Và chàng Ro lại càng chán

"Oh come on, đến tán đại đi, sau đấy bay ra vườn chôm chôm cũng được đấy" Chàng cứ than vãn như thế mà có ai hiểu đâu, cũng chả ai nghe thế nên mới không ai hiểu. Chợt nhớ lời nàng Jul dặn xúc tiến, chàng len lén mò vào nữa, rón rén đến mức cả hai nhân vật chả ai để ý. Chàng tiến đến sau lưng Rosy và mắm môi mắm lợi đẩy một cái thật lực!

Nàng ngã ngay lên người Sui... Và càng kì diệu hơn, ảo hơn nữa là chả hiểu thế quái nào thành ra hai đứa chúng nó hun nhau. Chụt một phát nghe kêu ra tiếng to dã man luôn!

"Hell Yes!!!" Chàng Ro tự reo thầm trong đầu

Hai đứa kia trố mắt nhìn nhau một lúc rồi bắt đầu loay hoay gỡ nhau ra. Sau khi cả hai đã đứng thẳng lên rồi, Rosy bắt đầu gầm lên (theo kiểu con gấu điên)

"Là thằng nào đẩy bà?!!!!!!!!!!!!!!"

Sui đứng bên cạnh vã mồ hôi xua tay

"Bạn ơi nói khẽ thôi đây là chốn công cộng...."

"Công công cái nỗi gì đây là vườn vải nhà ta! Mà đã làm thế rồi còn gọi ta là bạn à sao chàng dở hơi thế hả hả hả hả hả hả hả hả hả?!!!!!!"

Rosy làm một lèo trong khi chàng Ro phải cắn răng nín cười. Mặt Sui thì nghệt ra trông đến tội.

Chợt trời đất tối sầm lại. Không hiểu mây đen từ đâu kéo đến che kín hết cả trời. Sấm bắt đầu nổ, và trước khi bất kì ai kịp chớp mắt hay có hành động gì nhanh tương đương chớp mắt, có hai tia sét chợt phóng vèo xuống vườn vải. Phát đầu tiên đánh xém trúng nàng Rosy, phát thứ hai.... trúng giữa mẹt chàng Ro (can tội giời đang như rứa mà ngửa cổ nhìn lên). Chàng ta ngay lập tức ngất xỉu còn ở bên kia chiến tuyến, Rosy lập tức lao vèo vào ôm cứng Sui

"Á!!!!!"

"Bạn có...."

"Bạn bạn cái giề?!!"

"À à..... N-nan- nàng...." Sui khốn khổ của chúng ta vật vã mãi mới nặn ra được cái từ đấy "Nàng... có sao không?"

"Chả sao, giật mình thôi." (Ặc)

Chợt nàng Rosy ngửi thấy có mùi khét khét. Nhìn xuống chỗ sét vừa đánh, nàng thấy váy của mình đang bắt đầu phát hoả!

"Arghhhhhh váy taaaaaaaaaa!" Một lần nữa nàng làm thủng tai Sui và chàng kia phải nhăn nhó bịt tai lại mà rằng

"Đi kiếm chỗ nào có nước mau."

Nhưng đúng lúc đấy thì trời cũng đổ mưa, thế là hai con người kia quay đầu chạy thục mạng về phía hai cái xe và may thay, mặc dù chàng Ro nằm ngay ở cái cây gần chỗ tâm sự của hai bạn kia nhưng chẳng ai để ý vì còn đang bận vào xe tránh mưa. Nước mưa đã dập tắt lửa trên váy Rosy nhưng từ giờ còn lâu nàng mới mặc nó nữa.

Nàng Jul thấy hai nhân sự kia đã lao lên chiếc xe cà tàng phóng đi lâu rõ lâu rồi mà chả thấy chàng Ro đâu (cu Sui được người ta đổi cách gọi hay nói cách khác là tỏ tềnh gián tiếp một phát là quên luôn ông anh xấu số), nàng mới đội mưa đi vào trong vườn và qua đến gần cuối vườn mới thấy chàng đang bất tỉnh nhân sự với cái mặt đen thui! Nàng hốt hoảng gọi

"Êu, Romeo?!"

Không thấy trả lời. Sờ tay lên mũi thấy vẫn còn thở, nàng bèn ghé vai vào dìu chàng ta về xe đưa thẳng lên viện.

Lần sau không bao giờ xúi dại nữa....

[To be continued....]

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty22/6/2013, 21:36

Chàng Ro tỉnh dậy trong bệnh viện trong tình trạng đầu váng mắt hoa và nhìn cái gì cũng "mờ nhân ảnh". Nheo mắt nhìn kĩ một lúc, chàng thấy có hai cái bóng ở bên cạnh mình, đang cúi xuống thấp dần, sát gần đến mặt chàng. Chàng bèn tung một đấm trúng cái bóng bên phải kèm theo câu

"Cút đi cho ông ngủ!"

Nghe một tiếng "ui da" đầy đau đớn. Sau đó chàng bị dựng cổ dậy và được tặng một đấm vêu mặt

"Mi đấm cha mi thế hả thằng oắt kia?!!"

Mãi đến lúc này chàng Ro mới nhận ra cái bóng bên cạnh mình là ai. Chàng nhe răng ra cười cầu tài

"Ủa, cha đó hả? Con tưởng có thích khách..."

"Này thì thích khách!!" Ngài tu sĩ tặng thêm một đấm vào bên má còn lại của chàng Ro. Cái bóng còn lại ở bên kia giường bệnh hốt hoảng

"Bác đừng đấm nữa, rụng đầu chàng ra khỏi cổ mất bác ơi!"

Nghe rõ giọng nàng Jul. Chàng Ro ngoảnh lại, đúng là nàng. Mặt nàng cắt.... còn đúng một giọt máu. Không biết nàng đang lo chàng bị đấm bay đầu thật hay là đang hoàn hồn trở lại khi thấy chàng sét đánh không chết vậy cà? Chắc là cả hai. Tự nhiên chàng Ro buông hai câu

"Trời còn có bữa sao quên mọc
Anh chẳng đêm nào chẳng nhớ em"

Ngài tu sĩ và nàng Jul trố mắt nhìn chàng Ro như nhìn UFO. Sau đó hai người họ nhìn nhau

"Này cháu.... nó vừa đọc thơ phải không?"

"Dạ vâng"

"Thơ Nguyễn Bính?"

"Dạ vâng...."

"Sao kì dzậy ta trước giờ thằng này có bao giờ thơ thẩn gì đâu mà..."

"Con ngất mấy ngày rồi hả cha?" Chàng Ro hỏi một câu chẳng liên quan. Ngài tu sĩ liếc xéo chàng một cái rồi trả lời

"Gần 2 ngày"

"Trời, vậy mà con cứ tưởng đã hai năm trôi qua..." (Ặc ặc!) "Đêm nằm mơ bao giờ con cũng thấy mình đang nằm ngủ trong một cái nhà hộp bằng sắt không có cửa sổ, chẳng lọt vào một tia sáng và chẳng có ai ở bên. Ôi, thật là khủng khiếp...."

"Bây giờ thì nó thuổng Lỗ Tấn." Ngài tu sĩ thở dài. Nàng Jul thì nhìn chàng Ro lom lom

"Sao lúc kiểm tra miệng thì không nói được mà bây giờ tuôn ầm ầm thế?" Nàng sờ trán chàng ta "Có sốt đâu, rõ ràng đang tỉnh táo không nói mê...."

"Thế thì sao nó nhớ được mấy cái đấy?" Ngài tu sĩ gãi đầu. Nàng Jul nhìn chàng Ro một lát và nói

"Có thể sau cú sét đánh vừa rồi, con trai bác đã được "thông não" và tăng IQ đột xuất...."

Rầm!

Tu sĩ Lò Rèn lăn đùng ra xỉu. Nàng Jul vội vàng vòng qua phía bên kia tạt cho ngài tí nước. Ngài tỉnh dậy, lau nước trên mặt rồi nhìn thằng con chằm chằm

"Chả có nhẽ...."

"Romeo, nghiệm của phương trình sinx + cosx = 0 là bao nhiêu?" Nàng Jul hỏi

"x = -π/4 + kπ"

Chàng Ro phun ra câu trả lời nhanh đến mức ngài tu sĩ lại lăn ra xỉu lần nữa do quá shock. Thấy ngài ngất, con trai ngài cúi xuống tỏ vẻ quan tâm

"Cha sao vậy? Để con hô hấp nhân tạo cho cha nhá?"

Lại còn hô hấp nhân tạo. Mặt nàng Jul tái mét khi nghĩ lại hôm thi thực hành chàng ta suýt bị đánh trượt can tội thổi hơi vào mũi nạn nhân (tức giám khảo. Chàng phải vật nài mãi mới được đẩy lên mức trung bình). Nàng nhìn chàng Ro leo xuống khỏi giường trong kinh hoảng và đang định tiến lại gần để ngăn thì ngài tu sĩ ngồi bật dậy

"Khỏi. Thu xếp đồ đạc đi, ra viện!"

Vậy là Romeo Velatois Drag, kẻ vừa được thông não nhờ một cú sét đánh, hiên ngang bước chân ra khỏi viện. Cơ mà thông não là một chuyện, số đen lại là một chuyện khác. Cái sự đen của chàng đã khiến chàng đạp ngay phải hố ga mất nắp ngay khi mới ngửa cổ lên chuẩn bị làm thơ khen trời đẹp, và may là được tóm lại kịp không thì lại ngậm ngùi quay vào viện để bó bột chân gãy. Số đen khó đỡ!

Trên đường về, chàng Ro luyên thuyên đủ điều, sau đó là "gào thét tình ca" miễn phí. Yup, người ta có "người hát tình ca" thì đây là "người hét tình ca". Và người chịu trận đương nhiên là nàng Jul đang bị chàng kẹp cứng bằng tay phải. Nàng có cảm giác đầu mình sắp nổ tung ra như lời chàng Ro cảnh báo hôm trước thật. Người đâu mà giọng như bò rống, khoẻ hơn cả ca sĩ Rock hạng siêu nặng! Khi thoát được về đến cửa nhà, xém tí nữa nàng ngất do căng thẳng quá độ!

Chàng Ro chỉ im bặt khi vừa bước chân về phòng đã có tiếng thằng khác át mất. Thằng đó là em giai chàng, người đang rất hào hứng với bản "I Lay My Love On You" được trình bày khá méo mó do gào rống, và đang đọc một tập giấy gì đó. Chắc là truyện cười, vì thỉnh thoảng chàng ta cười như bệnh nhân trại tâm thần. Đọc hết, chàng ta quăng nó lên giường rồi tung tăng ra khỏi phòng, không thèm quan tâm đến thằng anh đang đứng trơ như phỗng đá ở cửa. Chàng trơ, sau đó hai phút chàng trợn mắt

"Em út thế đấy, không thèm chào một câu!"

Rồi chàng nhặt tập giấy kia lên xem nó là cái gì.

Thư!

Nét chữ của con gái. Chắc là "bà" kia viết. Chàng Ro lẩm bẩm

"Facebook ầm ầm còn bày đặt thư với từ." (Đồ thiếu máu lãng mạn!)

Chàng tò mò đọc

"Ngày buồn, tháng nhớ, năm thương
Gấu ơi Gấu à!...."

Tí nữa thì ngất! Chàng ta phải nén cơn để đọc tiếp xem có gì hot...

"Chẹp chẹp.....
Hầy hầy...
Haizzzzzz!!!!
Ta chán quá! Mới không gặp nhau có nửa tiếng mà ta đã nhớ chàng quay quắt quắn quéo quặn quẹo quại quằn lên rồi. Ta ước thời gian trôi nhanh hơn tí nữa để mai chúng mình gặp nhau. Trôi luôn 24 tiếng cũng được! Cơ mà thế thì hết phéng nó ngày còn đâu. Hầy, ta hâm thật!
Gấu này, hôm nay ta mới vào lớp mà đã có thằng tia ta rồi. Nhanh hơn chảo chớp! Mai ta chỉ nó cho Gấu rồi Gấu đấm nó hộ ta nhá! Trông mặt nó bựa lắm. Nó ngồi ngay cạnh chị nào đấy được anh Paris gọi là "bạn ếch" ấy. Không phải anh mắt híp xong đầu cua đâu, anh đấy hình như thích chị ếch. Cái thằng khuyên mũi khuyên tai ầm ĩ xong suốt ngày bấm cái của nợ gì đấy kêu là "giải cứu thế giới" cơ. Mai Gấu đấm nó cho ta nhá. Chắc chàng biết nó là ai rồi chứ gì. Mà chắc chàng đấm phát nó bay luôn. Gấu của ta khoẻ hơn Heracles mà (tức Hercules ấy!)
.... (Đoạn này kể lể chuyện ở trường tràn ngập những Gấu là Gấu)
Hôm nay Gấu cho ta leo cây gần hai phút ở nhà để xe nhá. Mai đền ta chầu chè nghe rõ chửa? Anyway ta yêu Gấu lắm lắm lắm ý ý ý ý ý ý ý ý ý ý ý ý ý!!!!! Cho hun cái nào!

Rosy Fairey

P.S: Hun gió thôi không hun thật đâu ok?"

Chàng Ro đọc xong bò lăn ra cười. Chàng gập bụng cười vật vã tưởng như sắp đứt ruột tới nơi. Chỉ đến khi Sui bước vào, giật tập giấy, chàng mới ngưng cười để thanh minh

"Anh tưởng nó là truyện cười nên đọc thử...."

Bốp!!!

Này thì truyện cười

[To be continued....]

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
DraNYC

DraNYC

Nữ Libra
Tổng số bài gửi : 1974
Birthday : 26/09/1995
Age : 24
Đến từ : Hà Nội

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty30/6/2013, 21:32

Từ hôm "được" thông não, chàng Ro làm cho bao nhiêu con người muốn phát sốt phát rét vì không thích nghi kịp

Ngay sáng hôm sau chàng đã làm cho người ta ngạc nhiên bằng việc nhắc Toán và đọc Văn cho các bạn cùng lớp. Thật là kinh dị!

"Nhầm rồi chỗ này ẩn phải đặt là...."

"Câu này là chuyện gia đình ta cũng dài như sông........"

Nàng Jul vừa đi cạnh cái của cứ ngoáy lia ngoáy lịa là chàng Ro vừa dụi mắt liên tục và day tai liên hồi để chắc mình không nhìn nhầm và nghe nhầm, dù chính nàng là người đã dự đoán não chàng được khơi như khơi thông rãnh cống tắc nghẽn!

Người thứ n suýt xỉu vì sự thông minh đột xuất của chàng Ro là cô Juli. Hôm nay cô dạy mấy bài gì gì đấy về chứng minh bất đẳng thức. Đang viết dở thì chàng Ro giơ tay

"Em thưa cô!"

"Cậu muốn ra ngoài nữa hả? Sao hôm nay giơ tay lịch sự thế?" Cô Juli làm một tràng không thèm quay đầu lại

"Dạ em thưa cô.... chỗ kia cô viết sai ạ."

Suýt nữa thì cô Juli trượt chân ngã đập mặt

"Cái gì cơ?!!!!"

"Theo bất đẳng thức Cô-si mở rộng cho ba số nguyên dương thì chỗ kia phải là căn bậc ba của...."

Chàng Ro chưa nói xong thì cô Juli đã lăn ra ngất thật. Cô ngất vì cô phát hiện ra nó nói đúng! Romeo Velatois Drag, học sinh cá biệt môn Toán của cô, vừa mới chỉ ra lỗi sai của cô! Cũng là sơ ý thôi, nhưng cô thấy quá shock vì chỉ nó phát hiện ra trong lúc cả lớp ngồi ngáp ngắn ngáp dài (trừ hai bạn Rosy và Sui đang đọc cái gì đấy ở dưới gầm bàn)

Chàng Ro thấy cô ngất thì nhìn quanh lớp

"Ầy có bạn nào có nước không ấy nhể, bình nước lớp mình hết rồi."

"Này!" Một bạn nào đó ném chai nước cho chàng Ro. Chàng vung tay ra bắt gọn nó mà không thèm nhìn.... thực ra là có nhìn tí xíu nhưng cứ bảo không thèm nhìn cho nó oách, sau đó tiến thẳng lên bàn giáo viên..... giặt khăn lau bảng, xoá bảng và viết lại lời giải trước hàng chục ánh mắt ngỡ ngàng của hội bạn. Pà rí thậm chí không thể ngậm miệng lại được khi chàng Ro đã giải xong và về chỗ ngồi. Cô Juli thì cứ thế ngất đến hết tiết, có chuông cô bật dậy, nhìn bài trên bảng làm, giơ tay khen tốt rồi lảo đảo xách cặp ra khỏi lớp!

Sau màn giải Toán gây shock toàn tập là màn làm thầy giáo dạy Văn suýt lên cơn đau tim.

Thầy Wyatt dạy môn Văn, mới vào trường đầu kì hai và mới chuyển vào dạy lớp này mấy tuần nay sau khi điểm Văn của lớp được nhà trường nhận xét là "quá bê bết".

Thầy cực nản với những phần tử nam sinh lớp này, vì thực sự là tất cả các nam sinh trông mặt mũi rõ sáng sủa của lớp (trừ trẻ Ro, tất nhiên, mặt nó đụt thấy mồ), chẳng có một tí triển vọng nào trong môn Văn cả.

Bài Văn đầu tiên thầy chấm là bài Văn của Jou. Ban đầu thấy hay hay. Nhưng càng đọc về sau thầy càng thấy nó giống văn mẫu. Vầng, anh ấy đã chép văn mẫu thật!

Bài của Pà rí: Shakespears là một đại thi hào Pháp trong thế kỉ 13....

Thầy ngất! Và đêm hôm đó thầy phải thủ sẵn thuốc trợ tim tránh trường hợp trái tim bay bổng văn hoa của thầy bị bài làm của học sinh chặt gãy cánh!

Hôm nay thầy dạy thơ. Và thầy cũng không mong cánh con trai phát biểu gì. Trên thực tế thầy chỉ cần chúng nó yên lặng tập trung vào bất kì việc gì chúng nó đang làm trong giờ Văn của thầy (tất nhiên là không phải học Văn)

Nhưng vẫn còn tiết mục kiểm tra miệng. Thầy uể oải rà sổ và gọi

"Romeo Velatois Drag.... Quái gì sao mình lại gọi nó?!!!"

Chàng Ro lần này ung dung sải bước lên bảng dài ơi là dài. Cả lớp thì ngưng hết việc đang làm để xem nó có thông minh đột xuất như giờ Toán nữa không.

Thầy Wyatt bóp trán một cái rồi nói

"Em đọc cho tôi bài Tương tư...."

"Nhà nàng ở cạnh nhà tôi...."

Chàng Ro không cần biết ất giáp gì đọc hết một lèo bài thơ tằng tằng như xả đạn. Thầy Wyatt trợn tròn mắt, đó cũng là phản ứng của hầu hết cả lớp, trừ Sui và Rosy lại hí hoáy dưới gầm bàn và nàng Jul đập mặt

"Đọc nhầm bài rồi!"

Chàng Ro đọc xong rồi thở ra một cái. Thầy Wyatt run run thò tay vào cặp lấy khăn ra lau trán rồi nói

"C-Cám ơn em, nhưng đấy là bài Người hàng xóm. Tôi bảo em đọc Tương tư cơ mà?"

"À em lộn. Em đọc lại...." Chàng Ro nhe răng cười trừ và chưa cần biết thầy có cần đọc lại hay không, chàng làm một lèo súng xả đạn khác. Chàng nhắm nghiền mắt và đọc như đúng rồi, khoảng 1 phút sau đọc xong, chàng nghe thấy tiếng thuỵch. Thầy Wyatt cũng đã ngất!

***

Có một điều khá kì lạ là từ hôm ấy, hội con gái bắt đầu vây lấy chàng Ro.

"Romeo à, bài này khó quá, cậu chỉ cho mình với..."

"Romeo này, bài này chứng minh thế nào?"

"Romeo, đoạn văn này phân tích theo hướng nào?...."

Chàng Ro bị vây suốt ngày như thế, và trong quá trình bị vây, chàng được hội con gái "tân trang nhan sắc" triệt để. Đến độ sau một thời gian, trông chàng đẹp giai chả kém gì sao Hollywood.

Chứng tỏ là hồi trước ngu đến mức không biết tút lại vẻ đẹp trai cho bản thân, dù đẹp trai bẩm sinh. Đùa chứ cha ruột của chàng Ro ngày xưa từng theo nghiệp người mẫu (trước khi phá sản vì lí do không ai biết và phải chuyển sang nghề lậu vé), kiểu này chắc là gen di truyền.

Đám con gái càng vây đông, nàng Jul càng khó chịu. May là trong đám con gái không có Linea (nàng này biết điều rút lui cả tháng nay rồi), không thì nàng phát hoả cháy cả nhóm! Cháy luôn cái đồ Sở Khanh kia đi cũng được!!! Đồ Sở Khanh, thế mà hôm trước.....

Hoá ra lúc đấy nàng tỉnh rồi. Kiểu đang chập chờn thì nghe thấy giọng chàng Ro rít lên với mấy nhân vật tưởng tượng nào đó. Sau đấy lúc chàng kia bắt đầu cúi thì nàng.... mỏi quá cựa một cái, thế là xong!

Đang ngồi cạnh chàng Ro và nghĩ như thế thì nàng bị một nhóm con gái ập đến, trào lên như cơn sóng và hất văng nàng lên tít trên bàn giáo viên để hỏi bài Romeo!

Ok! Thế này là hơi bị bực mình rồi nhá! Nàng bắt đầu tính kế để hoàn trả lại sự đần cho chàng Ro.

Nhìn hai nhân vật Sui và Rosy vẫn đang rúc rích dưới gầm bàn, nàng Jul lại thấy khó chịu. Nàng hầm hầm tiến đến giật cái thứ chúng nó đang đọc ở dưới ngăn bàn và lao thẳng ra khỏi lớp! Thế là hết cười! Rosy ngơ ngác nhìn theo

"Chị Juliette...."

"Ủa chuyện gì vừa xảy ra vậy?" Sui cũng ngơ ngác không kém

"Biết chết liền." Pà rí hóng hớt nãy giờ ở phía sau lập tức chen vào

"Chắc tại vụ kia." Crys chỉ sang bàn Ro, tụ điểm của nhóm con gái trong lớp

"Cái thằng này đụt dã man." Pà rí nhận xét. Sui gật đầu

"Công nhận, ai lại để chị thế kia mà chả để ý gì cả."

Và cả bốn người cùng thở dài.

[To be continued....]

______________________________

BANG TRỊCH VÍA
a.k.a Bang HiHi

Online thường trực, phát bực thường xuyên

El Psy Kongroo
Về Đầu Trang Go down
https://dorarigu.wordpress.com
Sponsored content




[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)   [Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía) - Page 11 Empty

Về Đầu Trang Go down
 

[Series] - Trịch Vía đệ nhất bang (hay những câu chuyện về Bang Trịch Vía)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 11 trong tổng số 12 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... , 10, 11, 12  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CFC :: Khu vực Tài nguyên :: Fan Fiction :: Sáng Tác Khác-